Google.com.vn Đọc truyện Online

05/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 20

Đăng bởi Ngân Giang | 05/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 20: NỤ HÔN ĐẦU TIÊN
Tô Ninh sững sờ cầm váy ngủ mặt đỏ hồng hỏi:”Chị không ở cùng em đêm nay sao?”
Cô dùng ánh mắt mờ mịt nhìn Tiêu Ý Hàn, lập tức Tô Ninh chợt nghĩ đến, lời cô hỏi hình như có chút mập mờ. Nghĩ vậy Tô Ninh mặt đỏ lên, nắm váy ngủ vội vàng nói:”Em đi tắm trước đây.” rất nhanh vọt hướng phòng tắm, thẳng đến khi Tô Ninh đóng cửa phòng tắm, cô mới dựa vào cửa lấy tay sờ lên mặt của mình, dĩ nhiên là nóng bừng bừng.
Tiêu Ý Hàn trông thấy Tô Ninh một loạt động tác, đến khi cửa phòng tắm đóng, nàng mới hé miệng nở nụ cười, trong lòng nghĩ:”thật sự là cô bé nhỏ hơn mình 13 tuổi a, nhìn cái mặt đỏ hồng, có chút chuyện đã dễ thẹn thùng …”
Tiêu Ý Hàn dựa vào trên ghế salon, nghe trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy ào ào như có điều suy nghĩ. Không lâu, Tô Ninh trở ra, nghe thấy tiếng động, Tiêu Ý Hàn quay đầu lại, đã nhìn thấy Tô Ninh tóc còn ẩm ướt, mặc váy ngủ, dưới chân còn không thèm mang dép lê.
” sao em không mang dép lê vào?” Tiêu Ý Hàn nhìn Tô Ninh cau mày nói, nàng đứng dậy đi đến tủ giày lấy đôi dép bông đặt dưới chân Tô Ninh.
“Ở đây chỉ có một phòng ngủ, phòng khác bị tôi đổi thành thư phòng rồi.” Tiêu Ý Hàn cũng không để ý tới vẻ khác biệt của Tô Ninh, nàng nhìn Tô Ninh mang dép xong liền hướng về phía một bên phòng ngủ, vừa đi vừa nói.
Tô Ninh sửng sốt một hồi, liền theo sau lưng đi vào phòng ngủ, trong phòng rất đơn giản, chính giữa đặt một cái giường đôi lớn, làm cho người ta liếc mắt nhìn đã muốn buồn ngủ.
Tô Ninh cũng mệt lắm rồi, vừa nãy lại uống thêm một ly rượu đỏ. Cô nhanh chóng đến bên giường xốc lên góc chăn chui vào, đem chăn mền trực tiếp kéo lên tận mắt, nhìn sang thị trưởng đang đứng ở góc cửa.
Nhìn bộ dạng đáng yêu của Tô Ninh, Tiêu Ý Hàn phát giác chính mình càng ngày càng thêm yêu mến, cảm giác này khiến đáy lòng nàng luôn ấm áp, Tiêu Ý Hàn xoay người đi phòng tắm, lát sau trở ra mang theo máy sấy tóc.
“Sấy khô tóc hẳn ngủ” Tiêu Ý Hàn nói chuyện khẩu khí lạnh nhạt,mang chút ít mệnh lệnh.
Tô Ninh bĩu môi, cô lấy tay vuốt vuốt tóc:”Như vậy cũng không sao, em mệt lắm rồi.” dứt lời cô quan sát sắc mặt thị trưởng nói tiếp:”Em đã lau khô lắm…” vừa nói còn dùng tay sờ tóc của mình.
Tiêu Ý Hàn mặt lạnh hướng trước giường đi tới. Trời cũng muốn sắp rạng sáng, đã trễ như vậy nàng cũng thật đau đầu. Tiêu Ý Hàn cũng không cùng Tô Ninh nhiều lời, nàng chỉnh đồng hồ ở trên tủ đầu giường, liền nhấc chăn lên.
Tô Ninh bối rối đem tay ra khỏi chăn loạn xạ tính ngăn tay Tiêu Ý Hàn, sau liền gấp gáp xoay người cuốn trong chăn.
Tiêu Ý Hàn không nghĩ tới Tô Ninh sẽ hành động như vậy, nàng vừa cảm giác được cổ tay bị bắt chặt, cả người té về phía trước, ngã lên mặt giường, đè lên cơ thể ấm áp mềm mại bên dưới….
Lúc này Tô Ninh hoàn toàn ngu ngơ, nửa thân cô bị thị trưởng đại nhân đè lên, mà tay của cô chính là đang nắm cổ tay thị trưởng. Bởi vì quá kinh ngạc,Tô Ninh há to miệng, ngực cũng đập rộn ràng….
Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức Tiêu Ý Hàn có thể nghe được tiếng tim đập của Tô Ninh, nàng nhìn người phía dưới đang đơ ra, gò má hồng hồng, đôi môi mỏng đang hé mở. Tiêu Ý Hàn bị cảm giác khác thường lan khắp toàn thân, nàng nhịn không được cắn môi, ánh mắt lạnh lùng thường ngày của nàng cũng chuyển sang nhu tình, như có dục hoả.
Tiêu Ý Hàn cảm giác được dưới bụng từng đợt truyền đến cảm giác khác thường, đã làm mẹ nàng đương nhiên biết rõ đây là tình huống gì, chỉ là nàng không nghĩ tới, gần đây nàng lạnh nhạt như vậy làm sao có thể dễ dàng nhóm lên dục vọng đây. Tiêu Ý Hàn từ trước đến nay là người dám nghĩ dám làm, nàng thuận theo cơ thể của mình, hơi chút cúi đầu liền không hề báo trước, hôn lên môi Tô Ninh….
Chỉ là vừa hôn nhẹ nhàng, liền làm cho Tiêu Ý Hàn nếm đến hương vị tốt đẹp nhất từ trước đến nay. Trước giờ nàng luôn nghĩ Tô Ninh chẳng những trong sáng xinh đẹp, tính cách cũng đường hoàng, làm việc vừa chăm chú vừa tỉ mỉ, cô bé tốt đẹp như vậy, xã hội hiện nay thật sự là không thấy nhiều. Nhưng Tiêu Ý Hàn không nghĩ tới mình lại sẽ đối với cô bé này có như vậy “Xúc động”, vốn chỉ là muốn lướt qua thoáng cái, làm sao biết rốt cuộc lại không muốn rời đi chút nào.
Đối với nụ hôn đột ngột của Tiêu Ý Hàn, Tô Ninh so với vừa rồi càng thêm ngây người, lúc Tiêu Ý Hàn hôn lên môi, cô kinh ngạc đến quên khép lại đôi môi đang hé mở, càng làm Tiêu Ý Hàn dễ dàng tùy ý tấn công, không tốn chút sức lực nào…
Cái hôn rất ngắn lại cảm giác rất lâu, đến khi Tiêu Ý Hàn nghe thấy tiếng rên khẽ của Tô Ninh từ miệng truyền ra, nàng mới dừng lại, hai tay chống giường, kéo ra chút khoảng cách, nhìn Tô Ninh đang nằm đỏ mặt bên dưới.
Tô Ninh cảm giác được mình cũng sắp hít thở không thông, cô hoàn toàn không biết hiện tại là tình huống gì, thị trưởng làm sao tự nhiên hôn cô? Tô Ninh cảm giác tim muốn nhảy ra ngoài, cô như người bị mê hồn trận, mông lung không biết mình đang ở chỗ nào…
Trong phòng yên tĩnh tựa hồ có thể nghe thấy tiếng tim đập của hai người. Tô Ninh cuối cùng từ trong khiếp sợ phục hồi tinh thần lại. Cô phát hiện cánh tay của mình lúc này đang vòng quanh lưng thị trưởng, mà thị trưởng đại nhân cũng không biết làm sao lại đem hết chăn mền vứt qua một bên.Tô Ninh cúi đầu nhìn thoáng qua thân thể của mình, cô cảm giác tất cả máu nóng chảy trong người, mặt nhanh chóng đỏ hơn. Váy ngủ trên người cô bị tuột một bên vai, khiến da thịt trắng noãn nơi ngực cứ như vậy bại lộ trong không khí, lộ ra trước mắt thị trưởng.
Tô Ninh sợ hãi”A!” một tiếng, cô bắt đầu liều mạng kéo chăn mền đem mình trùm kín lại. Cô hiện tại chỉ có một ý niệm trong đầu, thị trưởng vì cái gì muốn hôn cô. Tô Ninh cảm thấy phát sinh chuyện tình xấu hổ như vậy đều là lỗi của mình, chính cô kéo tay làm thị trưởng đại nhân ngã lên giường.
Tô Ninh cảm thấy rối cực kỳ, cô trùm kín chăn, liếc nhìn Tiêu Ý Hàn.
Tiêu Ý Hàn dù ngoài mặt tỉnh táo nhưng trong nội tâm cũng đang loạn “Mình cần bình tĩnh, đây chỉ là trường hợp ngoài ý muốn…” Tiêu Ý Hàn tự nói.
Tô Ninh nhìn thị trưởng đang thong dong sửa sang lại quần áo, thậm chí không liếc nhìn mình một cái. Tô Ninh dần dần nổi lên ủy khuất, mặc dù là cô không cẩn thận túm ngã thị trưởng khiến nàng đè lên người mình, nhưng như vậy nàng cũng không thể hôn cô a? Hôn xong thì cũng nên đưa ra một lời giải thích?Tô Ninh bức xúc nghĩ, cắn cắn môi, đem đầu mình cũng rút vào trong chăn.
Tiêu Ý Hàn lén nhìn sang Tô Ninh, nàng thật đúng là không biết như thế nào mở miệng nói chuyện. Làm lãnh đạo lâu như vậy, nàng mới gặp phải chuyện xấu hổ thế này, tuyệt nhiên không thể cùng Tô Ninh nói, hôn môi nàng, là vì mình – Tiêu Ý Hàn nhất thời không khống chế được bản thân, như vậy thật quá mất mặt, cũng nói không ra…
Tiêu Ý Hàn nhân lúc Tô Ninh không được tự nhiên, nàng bình tĩnh lại suy nghĩ của mình, ngồi ở bên giường, nhẹ nhàng vươn tay kéo ra chăn mền đang che trên đầu Tô Ninh.
Tô Ninh cảm giác đầu mình bị lộ ra ngoài, ánh mắt của cô đỏ hồng nghiêm túc nhìn thị trưởng, giống như là đang nói:”Chị dám “lại” khi dễ em lần nữa thử xem?”
“A.” Tiêu Ý Hàn nhịn không được bật cười, vốn nàng có chút khẩn trương nhưng bởi vì vẻ mặt của Tô Ninh, trong nháy mắt tâm tình chuyển biến tốt đẹp lên, nàng cũng không nói chuyện, nhìn Tô Ninh cười mà như không cười.
Quả nhiên không lâu sau, Tô Ninh nhếch môi giở ra chăn mền che thân thể, ngồi dậy. Cô tận lực làm cho mình cách xa thị trưởng một chút, cảm thấy an toàn rồi mới nhụt chí nho nhỏ nói một câu:”Chị….Em, đây là nụ hôn đầu của em…”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna