Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

05/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 24

Đăng bởi Ngân Giang | 05/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 24: ĐỘT NHIÊN
Phanh lại đột nhiên không nhạy, Giang Minh Kiệt khống chế không được tốc độ xe, xe thẳng tắp hướng dốc lao xuống, mắt thấy xe đụng về phía cửa sơn trang, hắn theo bản năng ngoặc xe qua phải, xe đang chạy nhanh đột nhiên thay đổi phương hướng, né một cái cây ven đường rồi đâm vào giữa hai cây khác….
nhân viên công tác đang đứng đợi trước cửa sơn trang chứng kiến cảnh này cơ hồ sợ ngây người, nam quản lí cũng sững sờ, hắn thấy xe lao nhanh vào trong rừng cây nhất thời phản ứng không kịp.
“Vương quản lí…” Một nam phục vụ thất kinh gọi một tiếng, dùng ánh mắt chưa có lấy lại tinh thần nhìn nam quản lí.
“Nhìn cái gì a? Tranh thủ thời gian cứu người mau, đây chính là xe Tiêu thị trưởng, là xe thị trưởng …” Nam quản lí phục hồi tinh thần lại nhanh chóng dậm chân, hắn rống hết người này một câu người kia một câu, liền xông ra ngoài, một bên chạy một bên hướng phía bộ đàm kêu gọi trợ giúp, trong lòng của hắn nghĩ “Đây chính là xe thị trưởng, lỡ thị trưởng có chuyện gì không hay xảy ra trọng thương, sơn trang bọn họ nhất định sẽ có trách nhiệm, quản lý như hắn sẽ gánh trách nhiệm đầu tiên..”
Không lâu bên cạnh xe thị trưởng liền vây đầy người, có quản lý cấp cao của sơn trang cùng nhân viên công tác, mọi người toàn bộ chạy tới hiện trường, một ít khách nhân ở tại sơn trang cũng nghe tiếng chạy tới.
Mặc dù là nhiều người như vậy tại hiện trường, nhưng lại không ai dám tiến lên đụng xe thị trưởng, lúc này xe vừa vặn nằm giữa hai cái cây, bởi vì lực đâm vào vô cùng mãnh liệt, hai bên xe bị biến dạng nghiêm trọng, người này nhìn người kia, tình huống như vậy không ai dám động đành chờ đội cứu trợ chuyên nghiệp tới.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, người vây quanh bên cạnh xe khoa tay múa chân lo lắng suông, mà trong xe một chút động tĩnh đều không có…
Một gã đàn ông ục ịch đứng gần xe nhất, hắn khom người hướng trong xe nhìn vô, trong miệng còn kêu tên thị trưởng, nhưng bị cây to cản trở tầm mắt khiến cho hắn cái gì cũng nhìn không thấy. Gã này cau mày chăm chú, chân không ngừng đi đi lại lại…
“Ta nói lão Nhạc ngươi sao cứ như đi dạo trước mặt ta, làm ta mau chóng mặt.” sau lưng truyền tới giọng đàn ông lạnh lùng.
“Lưu thư ký, ta thật sự sốt ruột a.” Gã ục ịch dừng bước lại, biểu lộ vô cùng nghiêm túc nói.
Lúc này tổng giám đốc sơn trang bước nhanh đi đến bên cạnh hai người, nắm trong tay điện thoại nói:”Lưu thư ký, phó thị trưởng Hồ, đội phòng cháy đã vào vị trí của mình, xe cấp cứu cũng đang trên đường.”
Hồ Nhạc nhẹ gật đầu, hướng về phía Lưu thư ký cúi chào liền hướng phía đội phòng cháy đi tới…
Bởi vì là thị trưởng gặp chuyện không may, tại hiện trường nhân viên công tác tất cả đều xuất ra 12 phần chú ý, đội phòng cháy càng cố gắng thập phần đem xe đưa ra, nhân viên cấp cứu một điểm không dám chậm trễ đem nàng đặt lên trên băng ca xe cấp cứu.
“Tiêu thị trưởng, Tiêu thị trưởng…” Hồ Nhạc chú ý đi theo cáng bên cạnh hô hoán Tiêu Ý Hàn đã bất tỉnh nhân sự, đến khi đưa người vào xe cứu thương hắn mới ngưng cước bộ. Đầu hắn không ngừng lặp lại hình ảnh Tiêu Ý Hàn được mang ra khỏi xe, tóc dài mềm mại bị tán loạn, trên gương mặt cương nghị dính đầy vết máu. Xe cứu thương ầm ỉ chạy đi, vẻ mặt gã liền khác hẳn, cuối cùng hắn lộ ra một tia gian xảo rồi cười lạnh….
“Chúng ta đi bệnh viện, phó thị trưởng Hồ, ngươi đi ngăn đón đám phóng viên, đám người này không được cho vào, tránh làm rộn chuyện” Xe cứu thương đi rồi, Lưu thư ký đứng ở trước xe trầm giọng nói xong câu đó liền bị nhân viên sơn trang mang đi khỏi hiện trường…
****************************************
Thứ sáu, Giang Vịnh bầu trời bao la, đã đến cuối mùa thu, trong sân trường có mấy đồng học bởi vì không chịu nổi rét lạnh đã sớm mặc áo lông đi học. Mới vừa hết khoá học buổi sáng, Tô Ninh nhận được điện thoại của bà, nói là người bác ngày mai sẽ về quê, kêu cô về nhà ở. Tô Ninh nghĩ dù sao tiết học buổi chiều cũng không trọng yếu, đơn giản không cần lên lớp, cô thu thập nhanh chóng mang theo túi liền trở về nhà.
Tô Ninh đi tiệm sửa xe của ba ba, đứng từ xa nhìn ba ba có chút gầy gò, đôi tay che kín dầu đen đang sửa sang lấy công cụ.
“Ninh Ninh đã trở lại? Vừa vặn, đợi ba ba thu thập xong, cùng ba ba đi chợ mua thức ăn, về nhà chúng ta làm đồ ăn ngon.” Tô ba ba trông thấy con gái đã trở lại, vẻ mặt yêu thương nói.
“Dạ” Tô Ninh đem túi đeo trên vai yên lặng tiến lên phụ thu dọn dụng cụ.
Hai cha con thu thập xong liền kéo tay nhau đi chợ mua thức ăn, chợ bán thức ăn tại trong ngõ hẻm, trước cửa mỗi quầy bày các loại rau dưa thịt, liên tiếp rao hàng không dứt rất là náo nhiệt.
Hai người sau một trận cò kè mặc cả cũng thu hoạch xong, trong nhà có hai người cao tuổi, Tô ba ba quyết định bốn người trong nhà ăn lẩu, cũng tốt xua đi không khí lạnh.
Về đến nhà Tô Ninh liền chui vào phòng bếp, bà nội tuổi tác ngày càng cao, Tô Ninh chỉ cần có ở nhà sẽ không để bà nội làm việc, cô thấy tuy trong nhà không phải rất giàu có nhưng cũng là không lo cơm áo, cũng nên làm cho bà nội hưởng hạnh phúc.
Những ngày này Giang Vịnh sắp đến mùa đông, thời tiết rất lạnh, lúc một nồi lẩu sôi bừng bừng được đưa lên bàn ăn, trong phòng dần dần mới ấm lại. trong nhà không có bếp nấu lẩu, Tô ba ba liền đem nước sôi rót vào nồi cơm điện, thêm vài miếng cà chua, hơi nước thơm bốc lên. Bàn ăn đặt ở cạnh sopha, bốn người ngồi vây quanh nồi lẩu nóng vui vẻ hòa thuận bắt đầu ăn.
Lúc ăn cơm Tô ba ba lấy ra một lọ rượu đế ủ mấy năm, Tô Ninh rót mỗi người một chén. Đây là lần đầu Tô Ninh cùng ba ba uống rượu, cô thấy ba người lớn trên mặt tràn đầy hạnh phúc, cười không dứt, ăn uống hơn một giờ rượu cũng mau chóng vơi đi.
Ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa, nghe thấy tiếng Phương Đào truyền vào, Tô Ninh đi mở cửa, cô cười nhẹ né qua một bên, để cho Phương Đào vào nhà.
“Nha, mọi người đang ăn lẩu a…” Phương Đào vừa vào cửa liền thẳng đến bàn ăn đi qua, hắn nhìn thức ăn trên bàn rồi chào hỏi mọi người.
“Phương Đào ngồi xuống đây cùng ăn đi.” Tô Ninh vừa ngồi xuống, liền nhìn thấy bà nội ưu ái nhìn Phương Đào nói.
Phương Đào cũng không khách khí, hắn xoay người đi vào phòng bếp tự mình lấy bát đũa chuyển ghế thoải mái ngồi giữa Tô Ninh cùng Tô ba ba.
“Tô bá bá con cùng bá bá uống vài chung.” Phương Đào ngồi xuống liền cầm lấy rượu trên bàn rót cho mình và ba Tô Ninh một chén.
“Ninh Ninh, hôm nay em cũng uống rượu?” Phương Đào nhìn lướt qua trước chỗ Tô Ninh, hỏi Tô Ninh đang say rượu, khuôn mặt đỏ bừng.
“Ừ, hôm nay vui vẻ cùng ba ba uống một ít.” Tô Ninh vừa gắp thức ăn cho bà nội cùng bác vừa nói.
Bởi vì Phương Đào gia nhập, mà cơm trưa vốn nên chấm dứt, lại tiến nhập trận thứ hai, Tô Ninh nhìn đồng hồ treo tường, đã buổi chiều hơn 2 giờ. Bà nội cùng bà bác tuổi cao, Phương Đào đến không lâu, hai người liền ra ngoài tản bộ, Tô Ninh trông thấy hai người uống vui vẻ, cũng nhu thuận cùng ở một bên.
“Ninh Ninh, giúp ba ba một chút ” Tô ba ba đưa chén sang cho Tô Ninh.
“TV vừa đưa tin, phụ cận bên kia xảy ra tai nạn xe cộ, trên TV nói là xe thị trưởng, không biết như thế nào đụng vào gốc cây.” Phương Đào vừa ăn mảng lớn thịt dê vừa nói với Tô ba ba.
Lúc này Tô Ninh vừa vặn bưng chén từ phòng bếp đi ra, cô mở TV vừa quay người lại liền nghe Phương Đào nói.
“Anh nói xe của ai?” Tô Ninh sắc mặt đột nhiên biến đổi, nhìn Phương Đào có chút không tin hỏi.
Phương Đào trông thấy Tô Ninh biểu lộ, hắn rất nhanh nuốt xuống miếng thịt trong miệng nói:”Thị trưởng a, trên TV nói như vậy.” hắn đưa tay chỉ vào TV “kia kìa”
Tô Ninh theo Phương Đào chỉ, xoay người, chỉ nghe thấy trên kênh tin tức Giang Vịnh giọng nữ đang thông báo:”Xế chiều hôm nay lúc 1 giờ, tại vịnh phụ cận phát sinh tai nạn giao thông, trên xe là thị trưởng Tiêu Ý Hàn, nguyên nhân gây ra không rõ. Trong xe trừ thị trưởng còn có một người đàn ông bị thương, theo điều tra người này là bí thư Giang Minh Kiệt. Sau khi phát sinh sự cố, thị cục công an, đội phòng cháy, xe cứu thương nhanh chóng có mặt ở hiện trường, hiện Tiêu thị trưởng đã được mang đến bệnh viện trung tâm Giang Vịnh cứu chữa, thương thế tạm không rõ, chúng tôi sẽ nhanh chóng cập nhật khi có tin tức ….”
Sau đó trên màn hình TV bắt đầu phát hình ảnh hiện trường, Tô Ninh sững sờ đứng sát TV, mắt gắt gao nhìn màn hình, cô cảm giác tâm mình theo lời nói phát thanh viên bị xiết chặt vô cùng khó chịu, thời điểm cô nhìn thấy trên TV xe thị trưởng bị đụng nghiêm trọng biến dạng,”Pằng..” một tiếng giòn vang, chén trong tay cô rơi xuống đất, Tô Ninh cảm thấy toàn bộ máu trong người dừng lại, trong đầu truyền đến một trận mê muội. Cô biết chiếc xe kia, đoạn thời gian trước ở trước trường học, Tiêu Ý Hàn còn đi chiếc xe đó tới đón cô….

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna