Google.com.vn Đọc truyện Online

05/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 26

Đăng bởi Ngân Giang | 05/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 26: KÌM LÒNG KHÔNG ĐƯỢC
Tiêu Ý Hàn nằm không bao lâu liền tỉnh lại, trong phòng không có nhiều người chen chúc như ở ngoài, chỉ có vài quan chức lớn cùng phó thị trưởng Hồ, mấy người ngồi ở trên ghế salon, ai cũng không nói gì, ngược lại rất là yên tĩnh.
Tiêu Ý Hàn tỉnh lại, phản ứng đầu tiên chính là cảm giác thân thể của mình, ngoại trừ cánh tay trái cùng cái trán đau đớn, những chỗ khác cũng không có trở ngại gì, nàng trong lòng thở dài một hơi, nghĩ thầm:”Mình mới lên làm thị trưởng hai năm đầu, cũng không muốn trẻ tuổi như vậy đã “Hy sinh” trên cương vị.”
“Tiêu thị trưởng, ngàik cảm giác thế nào?” phó thị trưởng Hồ thấy người trên giường cử động, hắn lo lắng đứng dậy tiến đến trước mặt thị trưởng giả bộ rất quan tâm hỏi.
Tiêu Ý Hàn nhíu mày, lắc đầu, mắt nhìn về phía sau lưng phó thị trưởng Hồ, thanh âm có chút khàn khàn nói:”Lưu thư ký, thật sự là không cố ý, xảy ra chuyện như vậy, chậm trễ ngài công tác…”
“Đây là đâu, tiểu Tiêu a, trông thấy ngươi không có việc gì là tốt rồi, thật đúng là làm Lưu bá bá sợ hãi, ngươi nếu có việc gì thì ta như thế nào có thể giải thích với lão Tiêu đây…” Lưu thư ký trông thấy Tiêu Ý Hàn tinh thần cũng không tệ lắm, hắn thật to thở dài một hơi…
Mấy người lại hàn huyên một hồi, sau bị bác sĩ mời đi ra ngoài, Tiêu Ý Hàn chụp CT đầu, não có chút chấn động nhỏ, hơn nữa miệng vết thương trên trán cũng không nhỏ, lúc này cần nhất chính là tĩnh dưỡng.
Trong phòng bệnh cũng chỉ còn lại bác sĩ, Tiêu Ý Hàn giãy dụa muốn ngồi dậy lại bị bác sĩ Từ ngăn lại.
“Bác sĩ Từ, tay của ta làm sao vậy?” Tiêu Ý Hàn không có tiếp tục miễn cưỡng chính mình, nàng một lần nữa nằm xuống hỏi người bác sĩ đang bận rộn đo huyết áp cho nàng.
“Tiêu thị trưởng, cánh tay trái của ngài gãy xương hai chỗ, đoán chừng là lực xe tông vào quá lớn mới làm gãy …” Bác sĩ Từ lúc nói chuyện cũng không có ngừng tay, hắn cùng thị trưởng coi như là hiểu biết, nhiều năm như vậy Tiêu thị trưởng có cảm mạo phát sốt cái gì đều là qua tay hắn trị liệu, có thể gọi là bác sĩ gia đình của thị trưởng.
Tiêu Ý Hàn không có nói cái gì nữa, hai nơi gãy xương, nàng nghĩ thầm nhất định là cần nhiều thời gian nghỉ ngơi. Giờ phút này trong đầu của nàng không ngừng nghĩ đến mấy sự tình phát sinh gần đây, đoạn ghi âm, tai nạn xe cộ, nàng mới cảm giác được có chút sợ. Khá tốt lần này nàng chỉ là gãy xương cũng không có cái gì nghiêm trọng, bằng không phán đoán sai lầm nhỏ này có thể phải trả bằng một cái giá quá lớn…
Bác sĩ Từ cho Tiêu Ý Hàn làm một loạt kiểm tra, lại điều chỉnh nước biển, sau an ủi Tiêu Ý Hàn vài câu liền đi ra ngoài, không đợi đến hắn đi ra phòng bệnh, Tiêu Ý Hàn đột nhiên lên tiếng gọi lại.
“Bác sĩ Từ, Giang bí thư thế nào?”
Bác sĩ Từ xoay người nhìn Tiêu thị trưởng, không nhanh không chậm nói:”Không cần lo lắng, không có gì trở ngại, ngài hiện tại chủ yếu là phải giữ thân thể thật tốt, lần này cũng không thể giống như trước kia không nghe lời ta…”Nói dứt lời bác sĩ Từ không có dừng lại, đi ra phòng bệnh đóng cửa lại.
Tiêu Ý Hàn nằm ở trên giường nhắm mắt, “Giang Minh Kiệt rốt cuộc là có sao không? “Nàng trong lòng nghĩ.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bác sĩ Từ nói chuyện, Tiêu Ý Hàn nhắm mắt lại cẩn thận nghe một chút, đều là một ít dặn dò người ngoài không được quấy rầy nàng. Xem ra ngoài cửa cũng có không ít người, Tiêu Ý Hàn bất đắc dĩ nghĩ, nàng hiện tại xác thực không muốn bị quấy rầy, nàng cần yên tĩnh suy nghĩ một chút tai nạn xe cộ hôm nay, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra…
Phòng bệnh an tĩnh lại, Tiêu Ý Hàn nhắm mắt nghĩ đi nghĩ lại liền đã ngủ, nàng cảm thấy thân thể không còn chút sức lực nào, như là mới trải qua lần đầu tiên đi bộ thật lâu, trên người không có một tia khí lực. Đợi lúc nàng tỉnh lại ngoài cửa sổ đã tối đen, Tiêu Ý Hàn cảm giác được trong phòng có người, nàng theo cửa sổ quay qua, liền trông thấy cha mẹ của mình vẻ mặt lo lắng ngồi trên ghế salon, còn Cristina đang ngồi bên cạnh.
Tiêu Ý Hàn cố ngồi dậy, Cristina thấy thế bước lên phía trước hỗ trợ, cha mẹ của nàng cũng đều đứng lên đi đến bên giường của nàng.
“Hàn Hàn, có đau hay không?” Tiêu mẫu mặt mũi tràn đầy đau lòng hỏi thăm con gái, nàng giơ tay lên muốn chạm qua đầu Tiêu Ý Hàn, lại sợ đụng đau con gái, tay đưa ra nửa đường liền thu trở về.
Tiêu Ý Hàn lắc đầu, trên mặt như cũ lạnh băng, chỉ là nhìn mẹ mình trong ánh mắt lộ ra một chút an ủi. Nàng lại nhìn về phía ba mình có chút tự trách nói:”Cha, ngài bận rộn như vậy còn tới, ta không có chuyện gì.”
“Nhận được tin tức ta và mẹ của con liền chạy đến, nguyên nhân sự tình con không cần phải lo, quan trọng nhất là phải dưỡng tốt thân thể, có biết hay không? Hết thảy đều có cha chủ trương.” Tiêu phụ vẻ mặt nghiêm trọng, giọng điệu đông cứng nói.
Tiêu Ý Hàn suy nghĩ gật đầu, nàng đang nằm viện, bất kể là có người thất lễ cố ý gây chuyện hay không, sự tình đến bước này rồi, trước tiên đành yên lặng theo dõi động tĩnh, bất kể như thế nào tìm người điều tra cho kĩ mới có thể tính toán đi tốt bước tiếp theo.
Cha mẹ Tiêu Ý Hàn trông thấy con gái không có gì trở ngại liền lần nữa ngồi trở lại trên ghế salon, cha Tiêu Ý Hàn làm quan chức lớn cả đời, tính cách khó tránh khỏi đạm mạc, điểm này Tiêu Ý Hàn chính là kế thừa hắn. Tiêu mẫu ngồi ở bên giường Tiêu Ý Hàn, cộng thêm Cristina ba người nói chuyện, quan hệ giữa Tiêu mẫu cùng Tiêu Ý Hàn tuy so với Tiêu phụ tương đối gần hơn một chút, nhưng là không thể thân thiết như những gia đình khác, dù sao lúc tuổi trẻ, hai người đều bận rộn sự nghiệp, Tiêu Ý Hàn cũng không phải một tay nàng nuôi lớn, hơn nữa hiện tại thân phận địa vị con gái cũng không giống mấy đứa con gái bình thường, không thể cùng nàng hành động quá mức thân mật.
Ba người tại trên giường bệnh nói chuyện phiếm, Cristina tự giác phát huy tính chuyên nghiệp của mình cởi bỏ bớt áp lực cho Tiêu Ý Hàn, mấy người hàn huyên một hồi, Cristina thấy vẻ mặt Tiêu Ý Hàn vẫn bình thản như không có gì, nàng cân nhắc do dự mà nói ra:”Hàn, Ninh Ninh có đến đây.” Nói xong nàng liền nhìn thẳng Tiêu Ý Hàn chờ phản ứng.
Quả nhiên khi nghe thấy hai chữ Ninh Ninh, mi mắt Tiêu Ý Hàn không tự giác nhướng lên, nàng lập tức quay đầu, giọng điệu có chút nhanh chóng hỏi:”Ở đây? Nàng là làm sao tìm được đến đây?”
Không đợi Cristina nói tiếp, Tiêu mẫu ngồi cạnh mở miệng hỏi:”Ninh Ninh là ai?”
Tiêu Ý Hàn không nói gì, nàng vẫn chờ Cristina đáp lời, Cristina mỉm cười nhìn về phía Tiêu mẫu lại nhìn nhìn Tiêu phụ trên ghế salon, ôn nhu nói:”dì, Ninh Ninh là một cô bé ta cùng Hàn quen biết, có thời gian rảnh chúng ta mang nàng theo ra ngoài chơi, quan hệ rất tốt.”
“A.” Tiêu mẫu a một tiếng, dễ nhận ra nàng như thả lỏng một hơi, Cristina trong lòng cười khổ, chắc hẳn Tiêu mẫu thấy phản ứng của Tiêu Ý Hàn mà hiểu lầm, cho rằng Ninh Ninh là đàn ông.
“Cristina…”Tiêu Ý Hàn như gằn nhẹ.
“Ta cũng không biết nàng làm sao mà biết được, có lẽ thấy TV đưa tin, vừa rồi ta cùng chú với dì đi tới thấy nàng ngồi ở hành lang, nhưng ta chưa cùng nàng nói chuyện. Nếu như ta đoán đúng, nàng hiện tại hẳn là còn chưa đi.”Cristina từ từ nói.
Tiêu Ý Hàn khẽ động cánh tay trong chăn, nàng theo bản năng vén chăn lên muốn xuống giường. Đột nhiên ý thức được cha mẹ còn đang ở đây, liền dừng lại động tác. Nàng nhìn trời bên ngoài, đã mau tối đen, nghĩ Tô Ninh một mình ngồi ở hành lang, cũng không biết đã ngồi bao lâu, trong lòng của nàng lại phát ra một chút đau.
“Cristina đi xem nàng đi chưa, nếu chưa thì gọi nàng vào đây.” Tiêu Ý Hàn nhìn Cristina nói.
Cristina có chút mập mờ nhìn Tiêu Ý Hàn cười, hướng dì Tiêu gật đầu, liền xoay người đi ra ngoài.
Chỉ trong chốc lát Cristina lại lần nữa đẩy cửa đi vào, mà theo phía sau nàng thật là Tô Ninh. Trong phòng bệnh, ba người đồng thời nhìn về phía nơi cửa, Cristina thấy Tô Ninh có chút khẩn trương, nàng ôm cánh tay Tô Ninh vừa đi vừa nói:”Em, cô bé này đến đây như thế nào không vào, lo lắng cho chị Ý Hàn nên đến thăm à, đã ngồi bên ngoài chờ hết bao lâu a…” nàng đem Tô Ninh kéo đến Tiêu Ý Hàn trước giường.
Tiêu Ý Hàn nhìn cô bé trước mặt, cảm thấy rất ấm lòng, gặp chuyện không may đến bây giờ nàng thật sự chưa kịp nhớ tới Tô Ninh, nàng thật sự không nghĩ tới Tô Ninh có thể xuất hiện lúc này.
“Ninh Ninh, chào chú với dì đi.” Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh nhìn mình chằm chằm, sợ nàng nói ra cái gì làm cho người ta hiểu lầm, nàng vội giữ chặt tay Tô Ninh giới thiệu cha mẹ của mình.
Tô Ninh nhu thuận chào hỏi cha mẹ Tiêu Ý Hàn, lại lần nữa nhìn chằm chằm thị trưởng đại nhân, cô thấy tay trái thị trưởng đặt ở bên ngoài chăn, quấn băng gạc dày đặc, cánh tay vốn mảnh khảnh bây giờ đang sưng thật to. Nhìn một chút, trong mắt Tô Ninh dần dần chứa đầy nước mắt, bị thương thật nghiêm trọng a? Cô khẽ cắn chặt môi dưới bắt buộc chính mình ngàn vạn lần không được khóc. Nhưng càng kiềm chế, cảm giác muốn rơi lệ càng nghiêm trọng, cô lúc này căn bản là khống chế không được nước mắt của mình. Tô Ninh không biết mình làm sao vậy, chỉ là cảm thấy trước ngực rất khó chịu, như là có người lấy tay nhẹ nhàng bóp trái tim của cô, vừa có cảm giác rất đau lại vừa như không phải…
“Thật ngại quá, em phải vào toilet.” Tô Ninh ý thức được mình luống cuống, cô nhẹ nói, liền xoay người hướng ra ngoài phòng bệnh….
Nhìn Tô Ninh rõ ràng khống chế không nổi chính mình, bộ dạng sắp muốn khóc, Tiêu Ý Hàn đột nhiên tâm tình tốt lên, nàng thả lỏng cơ mặt, nhìn mẹ mình mỉm cười nói:”Đứa nhỏ này dễ ngại ngùng a, bình thường rất ít nói.”
“Ừ? Hàn Hàn của chúng ta khi nào thì bắt đầu chú ý đến tính cách người khác đây?” Nghe thấy Tiêu Ý Hàn giải thích, Tiêu mẫu vô ý nói.
“Tiêu đại thị trưởng xem người rất chuẩn, dì à, chủ yếu người nọ có thể đi vào trong mắt thị trưởng được hay không a.” Cristina ở một bên chen miệng nói, nàng đầu tiên là mờ ám nhìn Tiêu Ý Hàn, sau lại khôi phục vẻ bình thường cùng Tiêu mẫu nói.
“Hàn Hàn, buổi tối có cần hay không kêu dì Hồng tới cùng con.” Lúc này Tiêu phụ ngồi ở trên ghế salon đã đi tới, hỏi Tiêu Ý Hàn.
“Không cần, Iran còn đang ở nhà. Bên này có y tá, ta cũng không có bị thương ở chân, không có vấn đề gì.”
“Tốt lắm, vậy con chú ý bản thân một chút.” Tiêu phụ nói xong lại nhìn về phía Tiêu mẫu nói:”Đi thôi, thật vất vả trở về một ch
uyến, con gái không có việc gì chúng ta nên đi thăm Iran.”
“Hàn Hàn, vậy ba mẹ đi về trước, hai ngày này mẹ cũng không có chuyện gì quan trọng, ngày mai có muốn mẹ dẫn Iran tới thăm con không?”
“Không cần, đừng đem đứa nhỏ đến bệnh viện.”Tiêu Ý Hàn khoát tay, cùng cha mẹ tạm biệt.
Cristina tiễn Tiêu phụ Tiêu mẫu ra thang máy, lại trở về phòng bệnh. Tô Ninh cũng đã trở lại, ngồi ở bên giường Tiêu Ý Hàn, hai người đều không có nói chuyện. Cristina có chút buồn cười, nếu không phải Tiêu Ý Hàn tính tình khó chịu, nàng thật đúng là muốn nhìn xem hai người kia khi ở cùng nhau sẽ như thế nào.
Nàng lấy áo khoác ngoài, cầm lên túi xách đi trở về bên giường nói với Tiêu Ý Hàn:”Hàn, không có việc gì ta cũng đi về, ngươi nếu cần gì cứ gọi ta.” không đợi Tiêu Ý Hàn trả lời, lại quay đầu nhìn Tô Ninh nói:”Ninh Ninh, em ở chơi một hồi hay sao? nếu không chị chở em về, nơi này cách trường học em rất xa.”Cristina nói lời này giọng điệu có vẻ rất bình thường, nhưng rõ ràng trên khóe miệng vểnh lên vẻ xấu xa bán đứng ý đồ của mình.
Tô Ninh vẫn còn xúc động, nghe thấy Cristina nói, cô có chút không hiểu được.
” Em…” Cô không biết nói như thế nào, liền đem đầu chuyển sang thị trưởng đại nhân, có chút khó hiểu.
Tiêu Ý Hàn hung hăng liếc Cristina, giọng điệu rất không vui nói:”Cristina ngươi còn không đi?”
Cristina nhìn vẻ mặt Tô Ninh, nàng cười đắc ý, lập tức giả bộ như không có việc gì rồi nói:”Được rồi, có người hạ lệnh trục khách, ta liền hiểu chuyện đi đây. Ninh Ninh, em ở đây an ủi chị Ý Hàn của em, chị Cristina không nhiều lời cùng em …” Nói dứt lời nàng vung giày cao gót tâm trạng vô cùng tốt chính là đi ra ngoài…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna