Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

05/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 27

Đăng bởi Ngân Giang | 05/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 27: AN ỦI
Cristina đi rồi, trong phòng bệnh to như vậy chỉ còn lại Tô Ninh cùng thị trưởng, đến lúc này Tô Ninh mới hiểu được ý tứ trong lời nói của Cristina, rõ ràng là trêu chọc mình. Cô hướng đôi mắt còn hơi đỏ hồng nhìn thị trưởng.
“Em đã khóc sao?” Tiêu Ý Hàn buông lỏng thân thể của mình, nàng vỗ vỗ bên cạnh giường ý bảo Tô Ninh qua ngồi.
“Không có.” Tô Ninh như trước đứng không nhúc nhích, cúi đầu xuống có chút chột dạ nhỏ giọng nói ra.
Trông thấy dáng vẻ của Tô Ninh, mặt Tiêu Ý Hàn thoáng hiện ra nụ cười, nàng tiếp tục cố ý hỏi:”Vậy mắt em như thế nào lại đỏ?” Nói dứt lời nàng khẽ vươn tay, cánh tay thon dài chạm tay Tô Ninh, kéo Tô Ninh ngồi xuống bên người nàng.
“Tôi không sao, em nhìn đi, không phải cơ thể tôi vẫn ổn sao?” Tiêu Ý Hàn trông thấy thần sắc của Tô Ninh có chút không tốt, giống như lại muốn khóc, nàng vội an ủi.
Tô Ninh đang cúi đầu, nhẹ gật, lát sau mới ngẩng đầu lên trong mắt lại chứa đầy nước mắt có chút nghẹn ngào nói:”Em cũng không biết mình đang bị gì nữa, chính mình kiềm chế không được, chứ em không phải muốn khóc.” Cô một bên nghẹn ngào nói một bên lắc đầu:”Thực xin lỗi, em không cố ý gây khó xử trước người nhà chị, chỉ là em…” Tô Ninh không nói tiếp được, nước mắt theo khuôn mặt liền chảy xuống, cô hiện tại trong lòng rất khổ sở, cô không nghĩ sẽ đợi đến lúc được gặp riêng tư thị trưởng, cô chỉ muốn nhìn một chút xem rốt cuộc thị trưởng bị thương có nghiêm trọng hay không?
Giờ phút này tất cả ủy khuất cùng sợ hãi toàn bộ dâng lên, Tô Ninh nhịn không được nhẹ giọng nức nở.
Tiêu Ý Hàn nhìn Tô Ninh khóc, trong tâm thật không thoải mái, nàng giơ cánh tay sờ lên mặt Tô Ninh làm cho nàng ngẩng đầu, thật sâu nhìn vào mắt Tô Ninh, nhẹ nhàng lau đi nước mắt, ôn nhu nói:”Ngoan, đừng khóc.”
Tiêu Ý Hàn nhìn Tô Ninh khó xử, nàng không biết như thế nào an ủi Tô Ninh. Nàng chậm rãi ngồi dậy vuốt gò má Tô Ninh, vòng tay ra sau đầu kéo người Tô Ninh về phía trước, một cái hôn liền rơi nhẹ lên trán Tô Ninh.
“Như vậy có hay không tốt hơn một chút?” Môi dừng lại trên trán Tô Ninh một hồi, Tiêu Ý Hàn mới dời ra khoảng cách thật gần nhìn vào mắt Tô Ninh nói.
Tô Ninh không nghĩ tới thị trưởng dùng phương thức như vậy an ủi mình, cô đỏ mặt cong lên miệng,”Người này như thế nào như vậy, lúc nào rồi mà còn trêu chọc mình.”
Lúc Tô Ninh vừa định nói chuyện, hơi lạnh mềm mại xúc cảm liền từ phần môi truyền đến, cô sững sờ trợn tròn mắt nhìn mặt thị trưởng đang dán trước mặt mình, trong lòng nghĩ:”Tại sao lại hôn môi mình …”
Theo sự chủ động đầy khí phách của thị trưởng, Tô Ninh dần dần nhắm mắt lại, theo bản năng đáp lại nụ hôn, lòng của cô từng đợt từng đợt truyền đến cảm giác tê dại, làm cho cô vừa khó chịu lại vừa ưa thích.
Tô Ninh hoàn toàn bị hòa tan, cô không tự chủ mở ra hai tay vòng qua cổ thị trưởng. Chỉ là động tác như vậy lại đụng phải cánh tay bị thương.
Tiêu Ý Hàn bị đau, nàng dứt ra nụ hôn, một tiếng hít vào ngụm khí lạnh.
Tô Ninh thả tay xuống kéo ra khoảng cách giữa hai người, cô sốt ruột nhìn tay thị trưởng, nhỏ giọng nói:”Thực xin lỗi… Em, em không cố ý.” Mặt cô hồng hồng, trong lòng âm thầm trách cứ chính mình, tại sao có thể như vậy? Như vậy không cẩn thận đụng đau thị trưởng đại nhân…
Tiêu Ý Hàn sờ lên tóc dài mềm mại của Tô Ninh, nhẹ nhàng lắc đầu.
“Làm sao em biết tôi nhập viện?” Tiêu Ý Hàn không muốn làm cho Tô Ninh thẹn thùng, nàng nói sang chuyện khác.
Tô Ninh nhăn mày:”Em xem TV, tin tức đưa tin.”
“Cho nên em chạy đến bệnh viện?”
“Ừm” Tô Ninh nhẹ gật đầu,”Em trông thấy trên TV chiếc xe lần trước mình có ngồi qua, bị đụng đến biến dạng.” Cô hít sâu một hơi,”Em lo lắng cho chị, nên chạy đến đây, nhưng có nhiều người như vậy, em không dám tiến vào.” trên mặt Tô Ninh không che dấu chút nào biểu hiện đau lòng cùng ủy khuất.
Tiêu Ý Hàn nghe Tô Ninh nói, nhìn xem nét mặt của nàng, trầm mặc một hồi mở miệng kêu:”Ninh Ninh…”
“Em đã từng yêu chưa?” Nàng vô cùng chăm chú hỏi.
Tô Ninh sững sờ, cô không nghĩ tới vấn đề thị trưởng đại nhân hỏi lại tác động mạnh như vậy, cô nhìn lại ánh mắt vô cùng chăm chú của thị trưởng nhẹ nhàng lắc đầu. Cô lớn như vậy nhưng chỉ chú trọng việc học tập, không có quan tâm đến chuyện tình yêu, cô biết rõ xã hội hiện nay, sinh viên năm ba mà chưa từng yêu đương nhất định sẽ bị người ta chê cười, chỉ là cô thật sự không có tâm tư.
Tiêu Ý Hàn thở dài, nàng có chút mỏi mệt nói:”Tôi có gọi người đem cơm tới, chúng ta ăn cơm đi…”
Tô Ninh vịn Tiêu Ý Hàn xuống giường, hai người tới trên ghế salon ngồi xuống, lúc này trên bàn đã bày bữa tối. Trước mặt Tiêu Ý Hàn là cháo dinh dưỡng, còn của Tô Ninh là cơm, tổng cộng bốn món ăn một món súp.
Bởi vì tay trái bị treo lên, Tiêu Ý Hàn phải khom người mới có thể ăn được, nàng cũng không tỏ vẻ gì là không được tự nhiên. Tô Ninh bưng trong tay hộp cơm, nhìn bộ dạng thị trưởng, trong lòng nghĩ không hổ là đại nhân vật, nếu đổi là mình trước mặt người khác như vậy ăn cơm, cô tình nguyện lựa chọn không ăn.
“Như thế nào? Không thể ăn? Không thể nào…” Tiêu Ý Hàn nhìn Tô Ninh bất động, nàng cầm lấy chiếc đũa gắp một miếng thịt bỏ vào trong miệng nếm nếm, lập tức giãn ra biểu lộ nói:”Ăn rất ngon a, đây chính là dì Hồng tự mình xuống bếp làm, em ăn đi…”Vừa nói nàng vừa gắp mấy miếng thịt bỏ vào hộp cơm của Tô Ninh.
Tô Ninh lắc đầu, cô bỏ hộp cơm xuống, bưng cháo của thị trưởng lên nhẹ nhàng quấy vài cái, múc một muỗng đưa đến miệng thị trưởng.
Tiêu Ý Hàn nhướng mi, thì ra là ý muốn như vậy a.
Nàng nhìn bộ dạng chăm chú của Tô Ninh, khẽ cười, rồi dựa vào ghế salon ra vẻ hưởng thụ há miệng ra.
“Muốn ăn cái kia nữa” Tiêu Ý Hàn vừa ăn cháo vừa chỉ huy Tô Ninh gắp rau cho nàng, nàng chỉ cái nào Tô Ninh liền rất nghe lời gắp từng miếng đưa đến bên miệng.
Thẳng đến khi thị trưởng đại nhân lần nào cũng kêu cô gắp thịt, Tô Ninh mới nhíu mày nói:”Không cho phép ăn dầu mỡ nhiều như vậy, hiện tại chị hẳn là nên nhịn một chút, chờ chị tĩnh dưỡng qua ít thời gian thì tha hồ mà ăn thịt.” Vừa nói cô vừa gắp chút ít rau đút vào miệng thị trưởng, Tô Ninh hoàn toàn không có chú ý giọng điệu răn dạy của mình có chút mập mờ…( ý là “ăn thịt”:”>)
Bữa cơm này, Tiêu Ý Hàn vốn không có khẩu vị lại ăn hết sạch một chén cháo đầy, so với nàng bình thường lúc không có bệnh ăn còn muốn nhiều hơn. Nhìn Tô Ninh yên lặng ăn cơm, nàng cảm giác tâm tình thật sự rất tốt, lần này bị thương ngoài ý muốn cũng không có làm cho nàng tức giận như trước. Được một cô gái hiểu chuyện nhu thuận hơn nữa còn xinh đẹp như vậy chiếu cố nàng, có bị thương cũng đáng. Tiêu Ý Hàn lúc này mơ nghĩ, những cái thế tục bình thường cắm rễ trong đầu nàng, còn có trách nhiệm này kia hết thảy đều bị nàng vứt ra sau đầu, nàng chính là đang chìm vào mộng tưởng…
Sau khi ăn cơm tối dưới yêu cầu mãnh liệt của Tiêu Ý Hàn, hai người đi ra ban công ngây người một hồi. Ban đêm gió càng thêm lạnh, Tiêu Ý Hàn thẳng tắp đứng ở trước lan can ngẩng đầu nhìn trời sao, Tô Ninh đứng ở bên cạnh im lặng nhìn nàng.
Ngoại trừ tiếng gió, bốn phía yên tĩnh không có một điểm thanh âm, Tô Ninh nhìn vị lãnh đạo lớn nhất Giang Vịnh, đáy lòng chậm rãi mềm mại, cô hi vọng thời gian lúc này dừng lại, như vậy cô nguyện ý đứng mãi ở đây cùng thị trưởng đại nhân…
“Con người khi còn sống có quá nhiều thứ không như ý, nhiều khi, chuyện em muốn làm lại không thể làm, muốn sống cùng một người lại không thể cùng một chỗ, kỳ thật ngẫm lại cuộc sống con người thật sự rất mệt mỏi …”
- thanh âm trầm thấp của thị trưởng vang lên.
Nghe thấy thị trưởng nói Tô Ninh thoáng trầm tư, có loại cảm giác không thoải mái hỏi:”Người kia, ba của Iran đâu?” Cô cho rằng thị trưởng đại nhân lúc này cảm khái là vì nhớ tới lão công ( chồng ) của mình, ý nghĩ như vậy làm cho cô cảm thấy trong lòng không tốt lắm.
Tiêu Ý Hàn khó hiểu nhìn Tô Ninh, trong giọng có chút trách cứ “Không có việc gì em hỏi cái này để làm gì?”
“Không phải chị nói muốn ở cùng một người lại không thể cùng một chỗ sao? hơn nữa, chị xảy ra chuyện lớn như vậy, em cũng không thấy anh ta tới thăm chị…” Tô Ninh nói mà trong lòng không khỏi bắt đầu chua chua, cô nghĩ thầm:”Đàn ông không có trách nhiệm, vợ như vậy còn không biết đau lòng, thì hắn còn làm được cái gì, còn không có như mình sốt ruột lo lắng cho thị trưởng …”
“Làm sao em biết hắn không tới? Trước phòng bệnh của tôi có rất nhiều người đến nha..” Tiêu Ý Hàn đem biểu tình của Tô Ninh thu hết vào mắt, nàng nhìn thẳng Tô Ninh hỏi.
“nếu như có tới, không phải sẽ muốn ở lại cùng chị sao?”
“A!” Tiêu Ý Hàn cười nhạt một tiếng, nói câu:”biết em đến đây, tôi liền kêu hắn đi trở về.”
Tô Ninh mở to hai mắt nhìn nhìn chằm chằm vào thị trưởng đại nhân, cô giật mình nói:”Làm sao chị có thể như vậy a? Chị thật sự làm cho anh ta đi về?”
Tiêu Ý Hàn nhìn Tô Ninh, nàng trợn tròn mắt, trong lòng thầm nghĩ:”Thật đúng là người chưa từng yêu đương. Mình đã nói như vậy, nàng còn nghe không hiểu? dù là nghe không hiểu, mình cũng đã hôn nàng hai lần, cô bé này không ngẫm nghĩ một chút phương diện khác hay sao?”
Vốn đang tính là không cần làm rõ, cứ để hai người cứ như vậy ngầm hiểu lẫn nhau ở cùng một chỗ, giờ phút này Tiêu Ý Hàn xem như hoàn toàn buông tha ý nghĩ này, nàng thật là không biết nên phản ứng như thế nào cho kịp với một cô bé còn chưa có biết qua tình đầu.
Tiêu Ý Hàn không có trả lời Tô Ninh vấn đề, nàng xoay người đi về phòng bệnh, bởi vì gió lạnh, não có chút đau, mà cánh tay bị thương lúc này càng đau lợi hại.
Hai người một trước một sau đi vào phòng bệnh đã nhìn thấy bác sĩ Từ đang đi ra, hắn thấy Tiêu thị trưởng, lập tức nói:”Đầu ngài bị thương tích tốt nhất nằm trên giường nghỉ ngơi vài ngày, còn đi đâu lung tung làm gì?”
Tiêu Ý Hàn kéo khóe miệng, đợi Tô Ninh giúp đỡ nàng cởi áo khoác ngoài, liền đi trở về giường nằm vào trong chăn.
“Ta hiện muộn cùng đồng sự điều ca đêm, có chuyện gì cứ tới tìm ta.” Nói dứt lời bác sĩ Từ nhìn sang Tô Ninh, hướng Tiêu Ý Hàn nói:” Cô bé này ở chung phòng với ngài thêm cái giường, hay là ở phòng khác?”
“Không cần, nàng cùng ngủ với ta”
Bác sĩ Từ trên mặt hiện lên một tia kinh ngạc, lại nhìn sang Tô Ninh, rồi hướng về phía Tiêu Ý Hàn gật chào, liền đi ra ngoài.
Tô Ninh đứng ở trướ
c giường, cô nhìn đồng hồ, lắp bắp kinh hãi, đã nhanh khuya như vậy….
Cô đi nhanh đến sopha cầm lấy túi, mang túi trên vai vừa nói:”Em đi trước, ngày mai em trở lại thăm chị.”
“Em muốn đi đâu?” Tiêu Ý Hàn tựa ở trên giường vẻ mặt nghiêm túc hỏi Tô Ninh.
“Em đi về nhà.” Đã trễ như vậy cô không thể trở lại trường học, cũng chỉ có thể về nhà, cùng lắm thì cùng bà nội chen chúc ngủ một đêm.
“Nhà của em không phải có người đến ở sao? Em có chỗ ngủ sao?”
Nghe thấy câu hỏi của thị trưởng đại nhân, Tô Ninh dừng động tác, cô quay đầu nhìn, trong lòng nghĩ:”Chị ấy làm sao biết trong nhà của mình có khách, lại không có chỗ ở?”
Tô Ninh vừa định hỏi, ngoài cửa phòng bệnh liền truyền đến tiếng bước chân mất trật tự, có tiếng trẻ con nức nở đồng âm vang lên:”Mẹ, mẹ làm sao rồi? Iran tới thăm mẹ…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna