Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

05/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 31

Đăng bởi Ngân Giang | 05/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 31: THỔ LỘ KHÔNG CÓ KẾT QUẢ
Ngại là đang có người ngoài như Tô Ninh, Lục Hạo Vũ cũng không cùng Tiêu Ý Hàn kiên trì, hắn yên lặng nhìn Tiêu Ý Hàn nằm ở trên giường một hồi, liền nhẹ giọng mặc vào áo khoác ngoài, cẩn thận dặn dò Tiêu Ý Hàn chú ý thân thể, sau mang theo Iran đi ra phòng bệnh…
Trong phòng bệnh mới vừa rồi còn ồn ào, giờ khắc này đột nhiên yên tĩnh trở lại, Tô Ninh ngồi ở trước giường mím môi không nói, Tiêu Ý Hàn thì hiện ra chút mệt mỏi, Tô Ninh nhìn nàng, nàng cũng nhìn lại Tô Ninh.
Hai người trầm mặc vài phút, Tiêu Ý Hàn nhớ tới tin nhắn Tô Ninh gởi cho mình, nàng quay đầu nhìn cô bé trước mặt, suy đoán lúc nàng phát ra tin nhắn kia trong nội tâm rốt cuộc là nghĩ như thế nào.
Nàng mở miệng nói:”Điện thoại hết pin, lúc gọi cho em, tôi cũng vừa trông thấy tin nhắn…” Tiêu Ý Hàn lúc nói chuyện luôn mang theo ít nghiêm túc, không khỏi làm cho người ta tin tưởng không nghi ngờ.
Tô Ninh nhìn thị trưởng đại nhân một điểm không vòng vo đem chuyện tin nhắn nói ra, cô nhẹ gật đầu, tỏ vẻ đã biết. Trong lòng cũng đang nghĩ đến:”chuyện hôn môi còn có thể thảo luận trên tin nhắn, chứ trực tiếp trước mặt nói ra, cô chính là không nói ra miệng được..”
Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh lại bắt đầu thẹn thùng, nàng chăm chú nhìn Tô Ninh hỏi:”Muốn tôi bây giờ trả lời vấn đề em hỏi không?”
Tô Ninh oán trách liếc mắt nhìn thoáng qua thị trưởng đại nhân, có chút thẹn thùng cúi đầu.”Mình như thế nào cảm thấy thị trưởng đại nhân đang trêu chọc mình đây? Nhưng khi mình nhìn vẻ nghiêm túc của người kia lại không giống vậy.” Tô Ninh trong lòng nghĩ nghĩ vẫn gật đầu.
Tiêu Ý Hàn hướng Tô Ninh ngoắc tay, kêu nàng tới gần một chút.
Tô Ninh có chút ngoài ý muốn cô đứng dậy tiến lại gần, ngồi ở trên giường bệnh.
Tiêu Ý Hàn bình tĩnh nhìn Tô Ninh một hồi, trong ánh mắt của nàng chậm rãi lộ ra chút ít nhu tình mà lại trộn lẫn một chút kiên định. Tô Ninh cảm thấy bàn tay mát lạnh, cô kinh ngạc cúi đầu nhìn xuống, bàn tay hơi lạnh, mềm mại đang cầm tay của cô, liền cảm giác có dòng điện theo ngón tay lan tràn đến trong lòng, Tô Ninh có chút khẩn trương, khuôn mặt trắng nõn trong nháy mắt đỏ lên…
Tiêu Ý Hàn buông tay Tô Ninh, nàng nhẹ nhàng vuốt gò má Tô Ninh khiến cô ngẩng đầu nhìn chính mình, ánh mắt của nàng chăm chú nghiêm túc, nhìn Tô Ninh nói “Tôi sẽ chờ em tốt nghiệp…”
Tô Ninh trong mắt hiện lên kinh ngạc,”Đợi mình tốt nghiệp? Những lời này là có ý gì?” Cô vừa định mở miệng hỏi, lại bị một hồi chuông điện thoại cắt đứt.
“Em nghe đi.” Tiêu Ý Hàn nhíu mày nói, trong nội tâm nàng nghĩ:”Đây là kẻ nào không hiểu chuyện a, chọn ngay lúc này mà gọi điện thoại tới…”
Tô Ninh có chút thành thật gật đầu, cô từ trong túi lấy di động ra xem, là Phương Đào.
Cô chần chờ, điện thoại trong tay cứ vang lên, cô nhìn thị trưởng đại nhân có chút gượng ép nở nụ cười, đứng dậy đi đến bên cửa sổ nhấn xuống phím nghe.
“Anh Tiểu Đào…” Tô Ninh tận lực dùng rất nhỏ thanh âm nói ra.
“Không được, em hiện tại ở bên ngoài, không có phương tiện…”
“Không có, em không có ở trường học cũng không còn trong nhà…”
“Anh rốt cuộc có chuyện gì? Em còn có việc, không nói em tắt điện thoại…”
“………”
“Vậy được rồi, nửa tiếng sau gặp trước cửa thương xá.” Tô Ninh cau mày, cực kỳ miễn cưỡng nói xong câu đó liền cúp điện thoại.
Cô cúi đầu đi đến trước giường, nói phải rời đi, cô không cần nghĩ cũng biết thị trưởng nhất định sẽ sinh khí, chính là nghe Phương Đào khẩu khí hiện tại quả là làm cho cô có chút bận tâm…
Tô Ninh ngẩng đầu nhìn vẻ mặt bình tĩnh của thị trưởng, có chút khó xử nói:”Em…Cái này, anh Tiểu Đào nói có chuyện muốn nói với em, kêu em đến gặp..”
Lúc này Tiêu Ý Hàn thu hồi tất cả cảm xúc, nàng mặt không biểu tình nhìn Tô Ninh, lạnh như băng hỏi:”anh Tiểu Đào?” Ba chữ kia nàng nhấn mạnh, cau mày nhìn Tô Ninh.
“Là hàng xóm của em, từ nhỏ cùng nhau lớn lên, hắn so với em lớn hơn vài tuổi…” Tô Ninh nhỏ giọng giải thích, giờ phút này cô như là một học sinh đang làm chuyện gì có lỗi đứng ở trước mặt thị trưởng.
“đã trễ như vậy hắn còn tìm em làm gì?” Tiêu Ý Hàn nghe Tô Ninh gọi “anh Tiểu Đào” Trong lòng nàng cực kỳ không thoải mái.
“Thường xuyên như vậy sao?”
Tô Ninh vội lắc đầu:”Không có thường xuyên, đây là lần đầu tiên, em nghe hình như là đã uống rượu …”
“Uống rượu?” Tiêu Ý Hàn nhướng mi, nhìn Tô Ninh nói:”Đã trễ như vậy em một người đi ra ngoài không an toàn, có muốn hay không tôi gọi người đưa em đi?”
Tô Ninh lại lắc đầu:”Không cần, thật không cần, em hẹn hắn tại thương xá, không xa, em trực tiếp ngồi taxi là được.”
Tiêu Ý Hàn trông thấy Tô Ninh kiên quyết, cũng không cùng nàng nói thêm cái gì, nàng khoát tay nói:”Đi đi, nhanh đi nhanh trở về…”
Tô Ninh “Ừ.” Một tiếng, cầm lấy túi liền đi, tới trước cửa cô ngừng lại quay đầu hỏi:”Chị, chị không giận chứ?”
Tô Ninh thấy thị trưởng không thèm nhìn mình mà chỉ trực tiếp khoát tay ý bảo mình đi nhanh lên, cô cắn môi, đẩy cửa đi ra ngoài…
Ra bệnh viện Tô Ninh mới phát hiện, bên ngoài đang mưa, sắp vào mùa đông vậy mà Giang Vịnh lại vẫn còn mưa, Tô Ninh bất đắc dĩ ở trong lòng nghĩ. Cô nắm thật chặt quần áo mỏng manh trên người, khá tốt trời mưa không lớn, đứng bên ngoài không lâu cũng không ướt đẫm quần áo.
Tô Ninh xuống xe taxi, rất xa liền trông thấy Phương Đào đang ngồi trên thềm đá trước cửa thương xá, trong tay kẹp lấy một điếu thuốc, nghiêng đầu hướng cô nhìn qua.
Tô Ninh cau mày đi mau vài bước, cô đến trước mặt Phương Đào có chút tức giận hỏi:”anh Tiểu Đào, làm sao anh không ở trong đó đợi? Cứ như vậy ngồi ở bên ngoài, trời đang mưa a…” Cô vừa nói vừa dắt lấy tay Phương Đào muốn kéo lên.
Phương Đào ngẩng đầu nhìn Tô Ninh, ánh mắt sáng ngời, miệng hắn nở nụ cười, Tô Ninh luôn như vậy hiểu chuyện.
“Ninh Ninh, em đã đến rồi?” Phương Đào vẻ mặt hớn hở, hắn tránh tay Tô Ninh, lớn miệng nói:”Em…Em nói là.. Là ở trước cửa thương xá gặp.. Anh…anh liền ngồi ở đây chờ em.” Nói xong còn nhẹ gật đầu thì thào nói:”Ở yên chỗ này chờ em, tuyệt không bỏ đi…”
Tô Ninh tới gần Phương Đào, cô nghe thấy được mùi rượu rất nồng, cô không có đủ sức kéo hắn dậy được, nhìn hắn uống rượu nhiều như vậy, tức giận trừng mắt nhìn hắn.
“Anh đi đâu? làm gì uống nhiều như vậy?”
“A?” Phương Đào lung lay đầu nhìn về phía Tô Ninh, có chút thì thào nói:”Anh hôm nay đi dự đám cưới người bạn, cao hứng uống nhiều mấy chén…” hắn loạng choạng đứng lên, hai tay khoát lên vai Tô Ninh nói ra:”Ninh Ninh, bọn họ, bọn họ đều có bạn gái, chỉ có anh là một người đi, bọn họ chê cười anh”
Tô Ninh quả thực bị Phương Đào làm tức chết, một đại nam nhân nói lời này nghe như thế nào tràn đầy ủy khuất. Cô bỏ thị trưởng chạy tới đây, lại đối mặt một kẻ say, Tô Ninh liếc người trước mắt, cô lại không thể bỏ mặc. Không có biện pháp, cô nâng tay Phương Đào, cố sức gác ở trên vai, nói:”Anh uống nhiều như vậy, đi, em đưa anh về nhà.”
“Ninh Ninh, hai chúng ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên, ngày đó anh hôn em, em lại tránh né…Anh, anh chưa từng có hôn môi cô gái nào…Em…Anh từ nhỏ đến lớn vẫn chỉ thích một mình em… Ninh Ninh…” Phương Đào nghiêng ngã bị Tô Ninh kéo đi, trong miệng hắn thỉnh thoảng nói năng lộn xộn…
Tô Ninh thấy mưa tựa hồ lớn hơn, cô cũng không phản ứng Phương Đào, một lòng chỉ nghĩ nhanh lên đi đến ven đường đón chiếc xe đưa Phương Đào về nhà. Cô cũng không muốn trời lạnh ở bên ngoài dầm mưa, hơn nữa thị trưởng đại nhân còn đang ở bệnh viện chờ cô trở về…
“Ninh Ninh, em có hay không nghe anh nói chuyện?” Phương Đào đột nhiên dừng bước, hắn dùng lực lôi kéo tay Tô Ninh, nhíu mày nhìn Tô Ninh.
Tô Ninh thiếu chút nữa ngã xuống, cô nhìn Phương Đào, mắt thấy mưa rơi xuống càng lớn, người này còn đùa giỡn điên khùng gì đây…Tô Ninh nổi giận, lại cảm thấy Phương Đào uống nhiều quá không muốn cùng hắn so đo, cô cũng không trả lời, tiến lên một bước dùng sức dắt lấy tay Phương Đào tiếp theo hướng phía trước đi…
Hai người cuối cùng tới bên đường, nhưng không như mong muốn, Tô Ninh càng sốt ruột càng không bắt được xe, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn taxi từng chiếc từng chiếc theo trước mặt vụt qua, thân thể mỏng manh của cô trong mưa gió có chút lạnh run, cũng không biết là bởi vì quá lạnh hay là bị Phương Đào làm cho giận phát run.
Tô Ninh để Phương Đào dựa vào vòng bảo hộ bên đường, chính mình ôm hai tay lo lắng nhìn về phía đường lớn có rất ít xe qua lại, cũng khó trách, đã bắt đầu mùa đông trời còn mưa, trên đường như thế nào có nhiều người, đại đa số mọi người về nhà cho ấm…
“Ninh Ninh…” Phương Đào say rượu trông thấy Tô Ninh trong mưa ôm hai cánh tay của mình chống lạnh, hắn gọi Tô Ninh một tiếng, sau lấy tay chống lan can lảo đảo đi lên phía trước vài bước đến bên người Tô Ninh, mở ra hai tay liền đem Tô Ninh ôm vào trong ngực.
Đối với đột nhiên xuất hiện cái ôm, Tô Ninh đầu tiên là sững sờ sau đó kịp phản ứng, cô giãy dụa thoát khỏi Phương Đào:”Anh làm gì? Thả em ra…” Tô Ninh nghiêm nghị nói.
“Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích Ninh Ninh, để cho anh ôm em một chút, anh chỉ là sợ em quá lạnh …” Phương Đào thấy Tô Ninh giãy dụa lợi hại, hắn dùng lực ôm Tô Ninh, lên tiếng an ủi. Hắn cũng sớm đã nghĩ muốn ôm Tô Ninh, bất kể là xuất phát từ say rượu hay không, hắn hiện tại cái gì cũng không muốn lo lắng, trong đầu chỉ có một ý niệm, chính là đến gần Tô Ninh, chỉ có đem cô an tâm ôm vào trong ngực, hắn mới có thể cảm giác được sự hiện hữu của cô…
Tô Ninh ngưng giãy dụa cô ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng nhìn Phương Đào, người này cho tới nay luôn trước mặt cô duy trì hình tượng anh trai lớn cũng sẽ như vậy làm cô khó xử??
Tô Ninh nhìn Phương Đào ánh mắt càng ngày càng lạnh, bởi vì vừa rồi giãy duạ cô dựa lưng vào lan can lạnh như băng, vì không cho Phương Đào lại gần, cô dùng sức chống người hắn.
“Phương Đào!!!” Tô Ninh lớn tiếng kêu tên Phương Đào, cố gắng làm cho hắn tỉnh táo lại. Từ lúc cô hiểu chuyện đến nay, hai người liền như người nhà ở chung chưa từng có thân mật như vậy, càng không có như hôm nay làm cho Tô Ninh tức giận…
Tô Ninh trừng mắt gắt gao nhìn Phương Đào, mưa đã xối ướt hai người, Tô Ninh trong nội tâm sốt ruột, còn như vậy tiếp tục, ngày mai không thể nào không bị cảm sốt a…
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna