Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

06/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 32

Đăng bởi Ngân Giang | 06/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 32: LẦN ĐẦU THÂN MẬT
Lúc này Phương Đào hoàn toàn ở vào trạng thái say rượu, hắn thậm chí nhìn không rõ bóng dáng Tô Ninh, như thế nào còn để ý đến Tô Ninh đang nhìn hắn bằng ánh mắt gì…Hắn thấy Tô Ninh không còn vùng vẫy, liền giơ bàn tay muốn chạm vào má Tô Ninh, hoàn toàn không cho Tô Ninh giãy dụa, nghiêng về phía trước muốn hôn môi Tô Ninh…
Bên đường ngừng lại một chiếc xe thương vụ, cửa kính xe mở ra, một người đàn ông vừa nói điện thoại, vừa nhìn về phía lan can đối diện hai người Tô Ninh cùng Phương Đào đang giằng co.
“Hình như là gặp phải phiền toái, một thanh niên đang dây dưa với nàng…” Người đàn ông nhìn về phía Tô Ninh, báo cáo cho người trong điện thoại.
“Có cần hay không giáo huấn thanh niên kia một chút?”
“Vâng.” Người đàn ông đáp lời, mở cửa xe đi xuống, một gã khác ngồi ở vị trí kế bên tài xế cũng theo ra đi phía sau hắn, hai người một trước một sau rất nhanh thẳng hướng Tô Ninh chạy qua.
Người đàn ông đến trước hai người, không nói lời nào, lôi kéo Phương Đào ra khỏi Tô Ninh khiến hắn ngã ngồi trên mặt đất. Gã đi theo phía sau thì đứng bên cạnh Phương Đào, vẻ mặt hung hăng nhìn hắn, chuẩn bị ngăn chặn hành động tiếp theo của Phương Đào…
Mà người đàn ông lúc nãy nói điện thoại thì đi đến trước mặt Tô Ninh, lên tiếng hỏi:”Tiểu thư, cô không sao chứ?”
Hết thảy phát sinh vô cùng nhanh, Tô Ninh chỉ cảm thấy trên người chợt nhẹ, cô có chút phản ứng không kịp, không rõ hai người đàn ông này tới khi nào…
Bất kể như thế nào, Tô Ninh xem như thở dài một hơi, vừa rồi hành động của Phương Đào làm cô sợ hãi, cô nhìn người đàn ông trước mặt khẽ lắc đầu, tỏ vẻ mình không có chuyện gì. Sau nhìn về phía Phương Đào ngồi dưới đất, lúc này Phương Đào tính đứng lên, lại bị gã kia đè xuống, Tô Ninh có chút khẩn trương nhìn về phía gã, chỉ vào Phương Đào nói ra:”Ta không sao, đó là bạn của ta, các ngươi đừng làm đau hắn?” Tuy Phương Đào thật sự có chút ít quá phận, nhưng đột nhiên có hai người đàn ông lạ xuất hiện, Tô Ninh như thế nào cũng sẽ không trơ mắt nhìn Phương Đào bị khi dễ…
“Không có việc gì là tốt rồi.” Người đàn ông xoay người hướng mắt nhìn gã kia ra hiệu, gã gật đầu một cái liền buông vai Phương Đào trở qua bên kia đường.
Tô Ninh không biết hai người này là ai, cô chẳng quan tâm quần áo đang xộc xệch bước nhanh đi đến bên cạnh Phương Đào, muốn kéo hắn đứng dậy.
Phương Đào tựa hồ đã tỉnh rượu, hắn nhìn hai người đàn ông tuy không tính cường tráng nhưng vẻ mặt lại hung hăng, sửng sốt không dám lên tiếng. Thẳng đến khi Tô Ninh đến bên cạnh hắn, hắn mới đứng lên, hắn thấy gã kia đi tới, kiên trì mở ra hai tay ngăn tại trước người Tô Ninh quát:”Ngươi… Ngươi muốn làm gì?”
Gã kia khinh bỉ nhìn thoáng qua Phương Đào, nói:”Ngươi vừa rồi đang làm cái gì? Khi dễ một cô gái?”
“Ta…” Phương Đào nhất thời nghẹn lời, hắn ưỡn ngực ra vẻ dũng cảm nói:”Ai cần ngươi lo, nàng là bạn gái của ta.”
“Im…” Nam nhân trong miệng phát ra một tiếng, hắn quay đầu trông thấy xe của mình đã chạy tới, liền nhìn Tô Ninh nói:”Lên xe a, ta đưa cô trở về.” hắn kéo ra cửa sau, chờ Tô Ninh lên xe.
Tô Ninh đứng không nhúc nhích, cô xem tình huống trước mắt, vẻ mặt nghi hoặc, cô không biết hai người này là người tốt hay xấu, mà khi chưa rõ cô tuyệt đối sẽ không đi theo bọn họ.
“Là lãnh đạo để cho chúng ta tới đón cô, nàng còn đang ở bệnh viện chờ cô.” Người đàn ông thấy Tô Ninh nghi hoặc, hắn lên tiếng nói ra.
Nghe thấy hai chữ bệnh viện, Tô Ninh ngẩng đầu nhìn hắn, suy tư một chút, đem điện thoại trong túi rút ra.
Lúc này gã lái xe cũng đi ra, trong tay hắn cầm theo cái dù, thấy Tô Ninh không lên xe, liền đứng ở ngoài mưa giơ dù lên che cho Tô Ninh…
Lúc này Tô Ninh chỉ có một ý niệm trong đầu, cô phải gọi điện thoại cho thị trưởng xác nhận. Cô biết rõ người có quyền thế như Tiêu Ý Hàn không thể thiếu kẻ thù, cho nên mọi sự cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.
điện thoại vừa vang lên một tiếng liền có người tiếp, thanh âm trong trẻo lạnh lùng của Tiêu Ý Hàn truyền tới:”Em hiện tại, lập tức lên xe để bọn họ đưa em về đây.” Khẩu khí của nàng không có chút ấm áp, Tô Ninh nghe mà chột dạ.
“Là chị cho người tới đón em?”Tô Ninh cẩn thận hỏi.
“Tôi không kêu bọn họ đi đón em thì em muốn ở đó giằng co đến bao giờ?” Tiêu Ý Hàn có chút nghiến răng nghiến lợi nói.
“Ách…” Tô Ninh nhất thời không biết như thế nào đáp lại, còn nghe thị trưởng đại nhân nói:”Lập tức quay lại, cho em cái gì kia “anh trai” gặp quỷ đi thôi…” Nói xong liền cúp máy.
Tô Ninh thả tay xuống nhìn màn hình di động ngu ngơ vài giây, cô trong lòng thầm nghĩ:”thôi xong rồi, thị trưởng đại nhân thực sự đã tức giận…”
Cô ngẩng đầu có chút xấu hổ hướng người đàn ông nở nụ cười, quay đầu lại nhìn thoáng qua Phương Đào đang ngốc đứng ở phía sau, nói:”anh Tiểu Đào, anh có thể tự trở về được không?” Cô thấy Phương Đào vẻ mặt e sợ, cứ như mắt điếc tai ngơ, lại nghĩ tới vừa rồi hắn hành động với mình như vậy, Tô Ninh liền xoay người lên xe, cô biết rõ hiện tại Phương Đào nhất định có thể tự tìm được về nhà…
Thẳng đến xe chạy nhanh trên đường, biến xa khỏi tầm mắt Phương Đào mới lấy lại tinh thần, lúc này một mình hắn đứng ở trên đường cơ hồ không có bóng người, đầu óc trống rỗng, hắn cũng hoài nghi đêm nay Tô Ninh có hay không xuất hiện tại đây? Có phải là hắn say rượu rồi làm một giấc mộng hay không?
Xe rất nhanh liền đến bệnh viện, người đàn ông đưa Tô Ninh đến trước thang máy liền xoay người rời đi.
Tô Ninh một đường không yên bất an, cô thấy thang máy không ngừng đi lên, tim đập càng lúc càng nhanh. Tô Ninh nghĩ thầm:”Vốn lúc nàng rời đi thị trưởng đại nhân đã có chút mất hứng, hiện tại lại xảy ra chuyện như vậy…”
Tô Ninh thấp thỏm bước nhẹ, đẩy cửa đi vào phòng bệnh, trong phòng, thị trưởng tựa ở đầu giường đang gõ bàn phím, nghe thấy tiếng vang nàng ngừng lại nhìn qua Tô Ninh, trong nháy mắt gương mặt liền đóng băng lại…
“Em đây là đứng ở bên ngoài bao lâu hả?” Nàng thấy toàn thân Tô Ninh đều ướt sũng, lạnh giọng nói ra.
Tô Ninh lúc này mới cảm giác không thoải mái, trên đường đi chỉ nghĩ tới việc thị trưởng đại nhân sinh tức giận nên không có chú ý chính mình. Đối mặt với thị trưởng nghiêm túc như vậy, Tô Ninh thật sự có chút sợ, cô ngoan ngoãn đi đến trước mặt, nhỏ giọng nói:”Em không biết bên ngoài trời mưa …”
Tiêu Ý Hàn bất đắc dĩ liếc Tô Ninh, không biết vì cái gì mỗi lần đối mặt Tô Ninh nàng luôn không thể tức giận. Nàng cầm lấy bộ đồ ngủ sớm đã chuẩn bị đưa cho Tô Ninh nói:”Nhanh đi tắm nước nóng, đem quần áo ướt thay ra.”
Tô Ninh ngoan ngoãn nhẹ gật đầu, cầm quần áo xoay người vào phòng tắm.
Nửa giờ sau, Tô Ninh mặc đồ ngủ màu trắng nhạt, nhẹ nhàng khoan khoái đi ra, đèn trong phòng đã tắt, chỉ có chút ánh sáng phát ra từ màn hình notebook đặt trên người thị trưởng.
Đi ra phòng tắm, Tô Ninh liền có chút ít không biết làm sao, cô sẽ ngủ ở đâu a? Cô thấy giường thị trưởng cũng đủ lớn, trong nội tâm không bình tĩnh thầm nghĩ:”Không phải là muốn mình nằm cùng một giường chứ?” Nghĩ vậy lòng Tô Ninh lại bắt đầu khẩn trương…
“Tới đây, em ngốc đứng ở đó làm gì?” Tiêu Ý Hàn nhìn Tô Ninh một hồi lâu mới mở miệng nói, nàng biết Tô Ninh nhất định sẽ thẹn thùng cho nên đem đèn trong phòng tắt đi, để cho cô đừng mất tự nhiên, hết thảy đều cần từ từ mới có thói quen, Tiêu Ý Hàn nghĩ, nàng sẽ làm cho Tô Ninh dần hình thành thói quen cùng nàng một chỗ.
Tô Ninh bối rối đi đến trước giường, cô thấy thị trưởng đại nhân đóng lại máy tính, liền chủ động đem máy tính đặt trên tủ đầu giường, sau lại đứng bất động.
Lúc này trong phòng tối không ánh đèn, bởi vì bên ngoài trời vẫn còn mưa, ngoài cửa sổ cũng là một mảnh đen kịt, Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh đứng bất động, nàng cầm tay Tô Ninh mềm mại kéo xuống giường.
“Em sợ đụng đau cánh tay của chị.” Tô Ninh thân thể cứng đơ nằm ở bên cạnh thị trưởng, cùng thị trưởng đắp chung một cái mền, trong hơi thở tràn đầy hương chanh nhàn nhạt.
“Em ngủ rất xấu sao?”Tiêu Ý Hàn tỏ ra bình thường hỏi, kỳ thật trong lòng nàng cũng khẩn trương, đây là loại cảm giác nàng chưa từng trải qua…
“Sợ đang ngủ không cẩn thận đụng phải…”
Nghe giọng Tô Ninh mềm nhẹ, Tiêu Ý Hàn bị rung động, nàng thử dùng tay phải hướng bên cạnh dò xét, rất dễ dàng liền chạm lấy tay Tô Ninh, trong tích tắc nắm tay, nàng rõ ràng cảm giác cơ thể Tô Ninh run lên, nhưng thực sự không có kháng cự nàng.
Tiêu Ý Hàn dùng tay của mình vuốt ve lòng bàn tay mềm mại kia, như là đang vuốt ve một vật báu vô giá, yêu thích không buông tay. Nàng đem tay với vào ống tay áo Tô Ninh chạm vào da thịt non mịn, trong nội tâm cảm giác khác thường từng đợt từng đợt truyền đến đại não, khiến nàng có chút khô nóng, Tiêu Ý Hàn buông tay Tô Ninh ra, nhích gần thân mình dán vào bên người Tô Ninh…
Tô Ninh thủy chung không có lên tiếng, Tiêu Ý Hàn rõ ràng cảm giác được nàng khẩn trương, nàng tựa hồ có thể nghe thấy tiếng tim đập rất nhanh của Tô Ninh. Nàng cong khóe miệng, thay đổi tư thế cúi người hôn lên môi Tô Ninh.
“Em bây giờ còn muốn biết hay không, tôi vì cái gì lại hôn em?” Tiêu Ý Hàn lướt qua một chút hương vị ngọt ngào, nàng ngẩng đầu nhẹ giọng hỏi.
Tô Ninh chếch đầu qua một bên, thị trưởng nằm trên người cô, cô động cũng không dám động, cô sợ không cẩn thận đụng phải cánh tay bị đau của thị trưởng. Chính là như vậy tư thế lại quá kì quái, Tô Ninh khẩn trương, trong lòng bàn tay đều toát mồ hôi…
Tô Ninh không nói lời nào, Tiêu Ý Hàn cũng không để ý, nàng tinh tế vuốt ve gò má Tô Ninh theo một đường xuống phía dưới, nàng phác hoạ Tô Ninh khiêu gợi xương quai xanh, mỗi một đụng chạm cơ thể liền thoáng run rẩy, Tiêu Ý Hàn theo ý muốn trong đầu mình, tay lần tìm đến nút áo đầu tiên trên áo Tô Ninh bắt đầu mở ra.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna