Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

06/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 33

Đăng bởi Ngân Giang | 06/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 33: LẦN ĐẦU THÂN MẬT (2)
Đồ ngủ Tiêu Ý Hàn chuẩn bị cho Tô Ninh có chút rộng thùng thình, cổ áo vốn đã rộng, sau khi bị nàng cởi bỏ một nút áo, hơn nửa bộ ngực trắng mịn của Tô Ninh liền lộ ra ngoài. Trong phòng mặc dù tối đen nhìn không rõ lắm, nhưng nàng có thể cảm giác được da thịt mềm mại non nớt rất chân thật, thoải mái đến mức không nghĩ rời đi…
Bởi vì một cánh tay bị thương không thể động, mà chỉ có một tay tập trung làm “Chuyện xấu”, Tiêu Ý Hàn cơ hồ là giao toàn bộ sức nặng cơ thể đè trên người Tô Ninh, may là nàng cũng không nặng lắm, bằng không chắc sẽ đè chết Tô Ninh cũng nên…
Tiêu Ý Hàn lấy tay lướt qua bầu ngực mềm mại của Tô Ninh. Khi nàng lần mò muốn cởi tiếp hai nút áo nữa thì người phía dưới có chút vặn vẹo thân thể, đi theo rung động thanh âm vang lên:”Đừng…..”, cầm tay của nàng lại, ngăn trở động tác kế tiếp của nàng.
Cảm giác được Tô Ninh kháng cự, Tiêu Ý Hàn dừng động tác, như vậy tư thế thật sự là làm cho nàng không thoải mái, nàng nhìn Tô Ninh, một lần nữa nằm nghiêng tại trên giường, sau liền đem tay mạnh dạn đặt ở ngực Tô Ninh..
“Chị, chị có phải hay không đã uống rượu?” Giọng Tô Ninh truyền bên tai, Tiêu Ý Hàn ngẩng đầu, nàng cảm thấy kỳ quái, Tô Ninh như thế nào đột nhiên hỏi ra vấn đề như vậy.
“Nơi này là bệnh viện, tôi làm sao có thể uống rượu?” Tiêu Ý Hàn nói, tiếp theo nàng lại hỏi:”Chẳng lẽ trên người của tôi có mùi rượu?” Nói xong nàng còn cúi đầu ngửi ngửi quần áo của mình…
“Không phải.” Tô Ninh lắc đầu, nhỏ giọng nói:”Chỉ là, mỗi lần chị uống rượu đều sẽ khi dễ em..”
“Ha ha…” Tiêu Ý Hàn cười, nàng đương nhiên biết Tô Ninh nói “Khi dễ” là có ý gì, nàng cảm thấy Tô Ninh như vậy thật đáng yêu. Nàng rút tay ra khỏi lòng bàn tay Tô Ninh, sờ lên mặt, sát gần nàng hỏi:”Em cảm thấy tôi giống bộ dạng say rượu sao?”
Tô Ninh thấy thị trưởng sờ lên mặt của mình, cô cũng không dám cử động, dùng hai tay lấy chăn mền trùm lên tận cổ, chỉ chừa ra cái đầu, mở to mắt nhìn thị trưởng, cũng không nói chuyện.
Tiêu Ý Hàn lại nằm sát gần đến mức hơi thở của Tô Ninh rơi tại trên mặt nàng, phòng quá tối, nàng nhìn không rõ vẻ mặt của Tô Ninh, nhưng là trên tay truyền đến cảm giác hơi nóng, nàng biết rõ cô bé này nhất định là đang đỏ mặt ngượng ngùng…
“Em có muốn kiểm chứng xem tôi rốt cuộc có uống rượu hay không?” Tiêu Ý Hàn nhẹ nói, nàng kề sát, liền hôn lên môi Tô Ninh..
Tiêu Ý Hàn một bên hôn môi Tô Ninh, một bên tay lần vào vạt áo của cô, lúc Tô Ninh còn chưa kịp phản liền chiếm hữu vú cô, nhẹ nhàng vuốt ve …
“ưmm” Tô Ninh ngâm ra một tiếng, Tiêu Ý Hàn không tốn sức chút nào từ nụ hôn nhẹ chuyển thành hôn sâu, đem Tô Ninh- một thân không còn lực phản kháng, khống chế gắt gao …
Theo Tiêu Ý Hàn tiết tấu, Tô Ninh có chút ngoài ý muốn đáp lại, nụ hoa của cô bởi vì bị thân người của thị trưởng đè lên cọ xát mà cứng lên, cô rõ ràng cảm giác được thân thể của mình mềm nhũn có chút kỳ cục, dưới bụng một dòng khí nóng muốn dâng trào…
Thẳng đến hai người cảm thấy khó thở, Tiêu Ý Hàn vẫn chưa thỏa mãn, nuối tiếc rời ra, nàng đưa đầu lưỡi liếm liếm bên khóe miệng, giống như dư vị vừa rồi là vô cùng tốt đẹp..
“Ninh Ninh…” Tiêu Ý Hàn sờ cũng sờ đủ rồi, thân cũng thân đến, nàng thành thật nằm xuống nhìn Tô Ninh chuẩn bị thổ lộ tâm tình.
“Ưhm?” Tô Ninh còn chưa kịp tỉnh táo lại, thân thể có chút khô nóng, cô yếu ớt lên tiếng, trong lòng nghĩ:”Mình thật là bị thị trưởng đại nhân khi dễ gắt gao, vĩnh viễn không biết bước tiếp theo thị trưởng đại nhân muốn làm gì, cũng thực xem như lĩnh giáo cách thức trả lời vấn đề của thị trưởng, hành động thực quá mạnh mẽ….
Tiêu Ý Hàn nhìn Tô Ninh nhu thuận, nàng thoáng suy tư, mở miệng nói:”Em, từ nay về sau đi theo tôi đi…” Nói xong nàng cũng không đợi Tô Ninh trả lời, liền nói:”Đã muộn, đi ngủ sớm một chút a…” nàng ngẩng đầu hôn trán Tô Ninh, liền thật sự nằm nghiêng một bên nhắm mắt lại ngủ…
Tô Ninh khẩn trương nuốt một ngụm nước bọt, đêm nay phát sinh một loạt sự tình làm cho cô có chút phản ứng không kịp, thị trưởng đại nhân chỉ một câu:”Từ nay về sau đi theo tôi đi…” Khiến cô càng không hiểu ” Đi theo nàng? Là có ý gì?” Nàng cố gắng muốn nhìn rõ biểu tình của thị trưởng, nhưng lại phí công, người ta đã nói ngủ liền thật sự ngủ….
Bởi vì trên người thị trưởng có thương tích, trên đầu cũng bị thương, Tô Ninh không dám động. Cô một mực căng cứng thân thể nằm ở trên giường. Người bên cạnh đã bắt đầu thở đều đều, xem ra thật sự đang ngủ, Tô Ninh giật giật ngón tay, tay của cô vẫn còn bị thị trưởng đại nhân giữ tại trong lòng bàn tay…
Tô Ninh nhìn trần nhà tối đen, suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng cô cũng không thể hiểu rõ ý của thị trưởng, vừa hốt hoảng lại giống như minh bạch, thực sự không dám khẳng định…. Nghĩ đến lúc mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ…
Sáng sớm hôm sau, cảm giác ánh mặt trời chói mắt chiếu vào trên mặt, Tô Ninh mới ung dung tỉnh lại, hai mắt cô mờ mịt, có chút không biết mình đang ở chỗ nào…
“Chào buổi sáng..”đến khi thanh âm trong trẻo kia vang lên, Tô Ninh vô ý thức ngẩng đầu, mới giật mình đây là đang trên giường bệnh, hơn nữa cô lại ngủ vùi ở trong ngực thị trưởng đại nhân….
“Cánh tay này xem ra cũng muốn hỏng rồi, cho em gác đến mất cảm giác…” Nhìn xem vẻ mặt Tô Ninh ngơ ngác, Tiêu Ý Hàn nhịn không được trêu ghẹo nói…
Tô Ninh cả kinh, lập tức sững sờ tại chỗ. Tô Ninh bất chấp chính mình còn chưa hoàn toàn thanh tỉnh thoáng cái liền ngồi dậy, có chút lo lắng nói:”Thực xin lỗi, em..”
Tiêu Ý Hàn đem cánh tay không bị thương duỗi hai duỗi, bị đè ép cả đêm, cánh tay của nàng đều đã tê rần. Nhưng chuyện này tuyệt không ảnh hưởng tâm tình tốt đẹp của nàng, khi nàng tỉnh lại nhìn Tô Ninh nằm ngủ trong ngực mình vẻ mặt điềm tĩnh, làm nàng vô cùng hạnh phúc…
Tô Ninh thấy thị trưởng đại nhân cười, cô càng thêm quẫn bách. Cô một bên rời giường một bên trong lòng kỳ quái nghĩ:”Bình thường chính mình lúc ngủ một người rất tốt, thường thường một tư thế liền có thể ngủ tới hừng sáng, nhưng là hôm nay sao như vậy? Rõ ràng là lúc cô ngủ còn cẩn thận giữ khoảng cách, như thế nào tỉnh ngủ lại thấy đang nằm trong ngực thị trưởng a.. ”
Tô Ninh càng nghĩ càng cảm thấy khó hiểu, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên, mau mau chạy vào toilet rửa mặt…
Đợi Tô Ninh sửa soạn xong đi ra, thị trưởng đại nhân cũng đã rời giường ngồi ở trên ghế salon xem báo chí tin tức hôm nay, trước sô pha trên bàn trà không biết khi nào thì đặt hai ly sữa đang bốc hơi nóng rất là hấp dẫn người. Tô Ninh hướng giường nhìn sang, bên giường có một hộ lí trạc tuổi cô đang sửa sang lại giường chiếu…
Tô Ninh đi đến bên người thị trưởng, cách ra một khoảng, cô ngồi xuống, nhìn thị trưởng nhỏ giọng nói:”Em không có quần áo để mặc…” Cô nói chuyện còn ho khan vài tiếng, trên mặt biểu lộ có chút đáng thương, không còn cách nào, tối hôm qua mắc mưa quần áo toàn bộ ẩm ướt hết, lúc này trên người của cô còn mặc đồ ngủ..
Nghe thấy Tô Ninh ho khan Tiêu Ý Hàn ngẩng đầu nhìn, tối hôm qua lúc ngủ, nàng có nghe thấy Tô Ninh ho, trong nội tâm nàng sinh khí nên mặt liền lạnh vài phần, đối với Tô Ninh nói:”Từ nay về sau buổi tối không cho phép em đi ra ngoài…Bên ngoài trời mưa em cũng không biết tránh một chút….” Sau liền giơ cánh tay lên chỉ vào tủ quần áo.
Tô Ninh đuối lý, cô cũng không còn dám lên tiếng, theo thị trưởng đại nhân chỉ phương hướng đi đến tủ quần áo, kéo ra cửa tủ, cô có chút kinh ngạc “Như thế nào trong này có nhiều như vậy quần áo a?” Cô quay đầu lại nhìn thoáng qua thị trưởng đang cúi đầu xem báo, trong nội tâm buồn bực,”Trong phòng bệnh cao cấp mình có thể hiểu được, nhưng vì cái gì trong này chuẩn bị nhiều như vậy quần áo?”…
“Năm trước tôi có làm một cái tiểu phẫu, ở một thời gian ngắn trong này, về sau xuất viện, công tác bận quá thì không có tới thu thập…” Tô Ninh đổi xong quần áo ngồi ở trên ghế salon, liền nghe thị trưởng đại nhân nói như vậy.
Cô “A” Một tiếng, tỏ vẻ hiểu chuyện, liền bắt đầu ăn bữa sáng…
Khi hộ lí đi ra ngoài, Tô Ninh còn chưa ăn xong bữa sáng, cửa phòng bệnh liền bị gõ vang, cô ngừng lại trong tay động tác cùng thị trưởng đại nhân nhìn ra cửa, liền nhìn thấy một người đàn ông, cái đầu quấn dày đặc băng gạc, mặt lộ vẻ khẩn trương tiến đến….
Tô Ninh nhận thức người này, là người thường thường xuất hiện bên người thị trưởng, bí thư Giang Minh Kiệt. hắn đi đến trước sopha, trông thấy Tô Ninh hắn đầu tiên là sững sờ, rồi lập tức liền giấu đi kinh ngạc nhìn thị trưởng đại nhân, hô:”Tiêu thị trưởng…”
Tiêu Ý Hàn nhìn thấy người tới, nàng nhíu mày không nhanh không chậm uống nửa ly sữa nóng, giật một cái khăn giấy lau miệng, mới vịn cánh tay bị thương, rất có uy nghiêm tựa ở trên ghế sopha giương mắt nhìn người trước mặt.
Tô Ninh trông thấy trên đầu Giang Minh Kiệt cũng quấn dày đặc băng gạc, cô liền cũng đoán ra được chút chuyện, lúc ấy nhất định là hắn lái xe. Cô lại quay đầu nhìn thoáng qua thị trưởng, cảm giác hai người đang nói việc công, liền cũng không để ý tiếp tục ăn bữa sáng của mình.
Giang Minh Kiệt thấy thị trưởng nhìn mình, hắn đầu tiên là nhìn thoáng qua Tô Ninh có chút muốn nói lại thôi, hắn biết rõ Tô tiểu thư là bạn của thị trưởng, hai người vô cùng thân, chính là hắn không xác định chuyện hắn cần nói, Tiêu thị trưởng có đồng ý hay không để người khác nghe được…
Tiêu Ý Hàn xem xét liền biết rõ Giang Minh Kiệt trong nội tâm suy nghĩ cái gì, hắn không mở miệng nàng cũng không sốt ruột, một lần nữa bưng lên ly sữa một bên uống một bên mắt ôn nhu nhìn xem Tô Ninh ăn sáng.
Nhìn Tô Ninh uống hết sữa, nàng mới ung dung nói với Tô Ninh:”Không còn sớm, em nhanh đi trường học a?” nàng chỉ chỉ cái túi:”Trong túi có tiền, em tự đi lấy một ít.” Nhìn vẻ mặt Tô Ninh khi nghe thấy tiền có chút mất hứng lại nói tiếp:”thôi được rồi, em cứ dùng tiền của mình đi vậy.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna