Google.com.vn Đọc truyện Online

06/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 37

Đăng bởi Ngân Giang | 06/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 37: ĐÊM TRƯỚC GIÁNG SINH
Tô Ninh thở phì phì vào phòng, lúc cô thấy bà nội mỉm cười hiền lành, cơn giận trong lòng nguôi đi không ít, trên mặt biểu cảm cũng dịu xuống. Tuy rằng lời Phương Đào nói rất khốn nạn, thế nhưng cô không thể đem chuyện không tốt đó mang vào trong gia đình ấm áp này, để người nhà tiếp theo phải lo lắng...
Bà nội quả thực làm cho Tô Ninh thật nhiều đồ ăn cô thích, lúc Tô Ninh đi rửa tay thức ăn đã bày đầy một bàn lớn. Tô ba ba đặt trước bàn một bình rượu trắng, bà nội thì vui vẻ múc canh gà cho ba người.
Ra khỏi toilet Tô Ninh cảm thấy tốt hơn rất nhiều, cô vui vẻ ngồi xuống, đang chuẩn bị ăn cơm, ngoài cửa liền vang lên tiếng đập cửa. Kia tiếng vang có chút vội vàng, khiến Tô Ninh nhăn mặt, cô đoán rằng lại là Phương Đào theo tới đây. Nghĩ vậy Tô Ninh cúi đầu, làm bộ cái gì đều không nghe.
Tô ba ba cùng bà nội nghe tiếng đập cửa khác thường, vẻ mặt cũng biến đổi, Tô ba ba nhìn về phía Tô Ninh, bà nội thì buông chén đũa đứng lên, nói: “Ninh Ninh ngồi đi, bà nội đi mở cửa...”
Cửa được mở, Tô Ninh ngẩng đầu, quả thật là Phương Đào đang thở phì phò chống nạnh đứng ở trước cửa, Tô Ninh lập tức thu hồi ánh mắt, đứng lên bưng chén đĩa của mình ngồi ở bên cạnh chỗ bà nội, cô cũng không nghĩ cùng Phương Đào ngồi cùng một chỗ.
“Thằng nhỏ này, ngươi ăn no, dư hơi gõ cửa mạnh như vậy, ta còn cho rằng ngươi là đang phá nhà ta a..” Phương Đào mới vừa ngồi xuống, Tô ba ba tức giận nói một câu.
Phương Đào có chút xấu hổ nhìn Tô Ninh một cái, hắn mở miệng muốn nói lại thôi, nhìn trước mắt một bàn phong phú thức ăn, cuối cùng biết điều không hỏi ra vấn đề trong lòng muốn hỏi..
Một bữa cơm gia đình tốt đẹp bởi vì có thêm Phương Đào, Tô Ninh có chút mất hứng, một bàn đầy thức ăn cô thích dường như cũng không có mùi vị, thế nhưng, ngại bà nội ở bên cạnh thường xuyên gắp thức ăn cho cô, dặn cô ăn nhiều chút, Tô Ninh cũng không thể làm gì khác hơn là miễn cưỡng ăn.
“Ba ba, ngươi vừa rồi nói phòng quy hoạch là chuyện gì xảy ra?” Tô Ninh uống một ngụm canh sau đó nhìn ba ba nghiêm túc hỏi.
“Khu nhà chúng ta không phải vẫn đều ồn ào sẽ bị giải tỏa sao? Thời gian trước phòng quy hoạch có tới đây một chuyến, nghe Trương bá bá nói tiền đền bù rất ít, phỏng chừng sẽ có rất nhiều người không đồng ý.”
Tô Ninh nhíu lông mày, phòng ở này tuy rằng nhỏ nhưng vốn là nơi cô ở từ nhỏ tới lớn, nói giải tỏa liền giải tỏa thật là có chút không chịu được. Tô Ninh dùng muỗng khuấy chén canh trước mắt, ngẩng đầu nhìn ba ba nói: “Ba ba, ta đều là thường dân đấu không lại những người đó, thực sự không được thì chúng ta dọn ra ngoài mướn một cái phòng ở chung, ba cũng đừng theo người ta chống đối.”
Tô Ninh thấy ba ba gật đầu, cũng không đem chuyện này để ở trong lòng, thời gian cũng đã đến cửa ải cuối năm, chính là đến khi thật sự giải tỏa và dời đi nơi khác cũng muốn đến mùa xuân sang năm, lúc đó cô cũng nhanh năm tư, tốt nghiệp về sau có thể kiếm tiền, mọi người cùng nhau nỗ lực thì chuyện phòng ở cũng không khó giải quyết.
Đêm nay bầu không khí thật sự không tốt, không riêng gì Tô Ninh, mọi người đều không nói gì nhiều, mà Phương Đào ngồi bên cạnh Tô ba ba càng là như vậy, hắn không nói lời nào buồn bực uống rượu, cơ hồ cũng không có lấy đũa gắp qua đồ ăn.
Lúc này trong phòng im lặng chỉ có thể thỉnh thoảng nghe thanh âm chén đũa, khi Tô Ninh nghĩ sớm trở về phòng, thì di động được cô đặt trên sopha bất ngờ vang lên, Tô ba ba tiện tay đưa qua, Tô Ninh cầm lấy di động nhìn màn hình, ánh mắt sáng ngời, thị trưởng đại nhân dĩ nhiên gọi điện thoại cho cô.
Tô Ninh không có lập tức tiếp nghe, cô thấy ba người trên bàn đồng thời nhìn mình, liền làm bộ như không có việc gì cầm lấy điện thoại đứng dậy hướng về phòng.
Tiêu Ý Hàn ngồi ở trong xe nhìn ra tiểu khu có chút đơn sơ, không khỏi cau mày, một lúc sau thấy bóng dáng Tô Ninh cao gầy từ trong một dãy lầu đi ra, cô nhìn xung quanh một chút, liền thẳng tắp theo xe đi tới.
Tiêu Ý Hàn mới vừa nắm tay lên nghĩ mở ra cửa xe, thì đã thấy Tô Ninh bất ngờ dừng lại quay đầu đi. Tiêu Ý Hàn nhìn qua, thấy trong dãy lầu Tô Ninh vừa đi ra có một thanh niên chạy theo, hắn bước chân rất gấp chạy đến cạnh Tô Ninh, Tiêu Ý Hàn thu hồi động tác, lần nữa dựa trở về trên lưng ghế mắt nhìn thẳng bên ngoài.
“Ninh Ninh, có thể nói cho anh biết người em thích là ai không?” Phương Đào đứng đó, hắn đầu tiên là nhìn chiếc xe phía sau Tô Ninh, sau đó dùng vẻ mặt khẩn cầu hỏi Tô Ninh.
Tô Ninh nghiêng đầu một bên, cô thật sự cảm thấy đêm nay Phương Đào rất chướng mắt. Tô Ninh muốn không để ý tới Phương Đào, trực tiếp xoay người lên xe, nhưng lại nghĩ thị trưởng đại nhân khả năng đang ngồi ở trong xe nhìn mình. Cô quay đầu nhìn thẳng vào Phương Đào, nói: “Này không phải chuyện của anh, anh mau trở về đi, tôi có việc phải đi..” Vừa nói xong Tô Ninh liền xoay người đi tính kéo cửa xe, nhưng không đợi nàng đụng tới cửa xe, phía sau lại truyền đến thanh âm của ba ba:”Ninh Ninh...”
Tô Ninh lần nữa ngưng động tác, quay đầu lại thì thấy Tô ba ba cũng cùng xuống, cô không biết làm sao, thở dài đi tới bên cạnh ba ba làm nũng nói: “Ba ba... Ba thế nào cũng xuống đây, không phải nói với ba, con có chuyện muốn ra ngoài sao?..”
Tô Khải Hồng đi ra cửa vừa vặn thấy Tô Ninh muốn kéo cửa xe hơi đang sáng đèn phía trước, hắn quay đầu nhìn Phương Đào lại nhìn Tô Ninh, theo biểu cảm nhìn xem, hắn cũng biết được tình hình lúc này là gì.
“Ninh Ninh, chúng ta cũng là lo lắng em bị người xấu lừa gạt...” Phương Đào ở một bên thấy Tô ba ba cũng cùng xuống, hắn khôi phục giọng nói, đi về phía trước hai bước nói.
“Ninh Ninh, nói cho ba ba ai gọi điện thoại cho ngươi, đến cùng ngươi đi đâu?” Vừa nói chuyện Tô Khải Hồng lại nhìn chiếc xe đang lóe sáng đèn, tâm trạng kỳ quái, ba người đều ở bên ngoài đứng được một lúc, mà người trong xe không hề có động tĩnh gì, Tô Khải Hồng trong lòng nghĩ, “Mặc kệ người kia là ai, thật đúng là không có lễ phép a.” Hắn lại nhìn con gái, hắn thật sợ con gái mình bị người có chút tiền dơ bẩn muốn đùa giỡn tình cảm, hoặc bị đàn ông đã có gia đình lừa gạt.
Tô Ninh nhìn ra vẻ mặt nghi ngờ của ba ba liền bắt đầu trở nên khẩn trương, cô biết ba ba trong lòng nghĩ cái gì, thế nhưng cô hiện tại không có thời gian cùng ba giải thích. Hơn nữa có Phương Đào ở chỗ này, cô nghĩ giải thích có lệ một chút cũng không được. Tô Ninh khó xử, cô không thể mời thị trưởng đại nhân xuống xe giới thiệu với bọn hắn a… Ba ba cô rất quan tâm tin tức tình hình chính trị đương thời, nhân khẩu thành phố Giang Vịnh lại không có bao nhiêu, nếu như thật nhận ra thị trưởng cô muốn thế nào giải thích đây?
Giữa lúc Tô Ninh không biết làm sao mở miệng, xe bên kia có động tĩnh, Tô Ninh quay đầu thì thấy thị trưởng đại nhân duỗi chân thon dài bước ra xe, thoải mái hướng bên này đi tới.
Tô Ninh có chút kinh ngạc nhìn thị trưởng, mà đối phương cũng mười phần trấn định đi tới bên người cô hướng Tô Khải Hồng hơi khẽ gật đầu, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên:
“Chào ngài, ta là bạn Tô Ninh, hôm nay, đêm giáng sinh muốn mang em ấy ra ngoài đi chơi một lúc, ngài sẽ không phiền chứ?”Tiêu Ý Hàn trong ý tứ tuy rằng là trưng cầu ý kiến, nhưng giọng nói của nàng cũng nhàn nhạt nghe không ra chút nào là “Trưng cầu” ý tứ.
Tiêu Ý Hàn đứng trước mặt Tô Khải Hồng nhưng do đối lưng với đèn đường, cho nên Tô Khải Hồng cũng không thể mười phần xem rõ ràng tướng mạo của nàng, chỉ là cảm thấy nữ nhân trước mặt mang lại cảm giác áp bách mười phần, hắn lại nhìn Tô Ninh đứng ở một bên mím môi không nói lời nào, tâm trạng buồn bực: “con gái mình lúc nào thì quen biết một phụ nữ như vậy? Rất hiển nhiên nhìn ra nhà bọn họ không phải cùng một tầng lớp”.
Tiêu Ý Hàn mặc quần áo có chút mỏng manh, nàng đứng ở kia, tùy ý gió đêm thổi bay vạt áo khoác ngoài màu đen của mình. Tô Ninh nhìn nàng có chút uy nghiêm sườn mặt, lại nhìn biểu cảm ba ba nghiêm túc, tâm trạng có chút sốt ruột. Cô đưa tay túm cánh tay ba ba, nhẹ nhàng kêu lên: “Ba ba... ”
Tiêu Ý Hàn thấy người đàn ông trước mắt có chút gầy yếu nhưng trên mặt cũng một bộ cương nghị biểu cảm, nét mặt của nàng dịu lại, hé môi lại nói: “Ngài yên tâm đi, Ninh Ninh giúp thằng bé nhà ta làm qua gia sư, thể hiện rất xuất sắc. Hôm nay nghỉ lễ, vì cảm ơn ta chỉ là mang em ấy trở về ăn tiệc vui vẻ một chút mà thôi. ”
Quả nhiên Tô Khải Hồng nghe câu này, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười, hắn cùng Tiêu Ý Hàn hàn huyên vài câu, lại dặn Tô Ninh đừng làm phiền đến người ta các loại, rồi lôi kéo Phương Đào nãy giờ vẫn ngây ngốc ở một bên lên lầu.
Thấy ba ba đi, Tô Ninh thả lỏng thở một hơi, cô thật đúng là không có chuẩn bị đến việc thị trưởng đại nhân cùng người trong nhà cô chạm mặt.
Tiêu Ý Hàn nhìn Tô Ninh cười, tiến lên kéo tay Tô Ninh, nói: “Đi thôi..” Liền lôi kéo nàng ngồi trên xe.
Trong xe trừ Tiêu Ý Hàn cùng Tô Ninh, còn có một nam tài xế ngoài 20 tuổi. Hai người ngồi ở ghế sau ai cũng không nói gì, bầu không khí trong xe cùng bên ngoài xe dị thường náo nhiệt, cảnh tượng so ra có chút nặng nề. Tô Ninh nhịn không được cử động thoát tay khỏi lòng bàn tay nắm chặt của thị trưởng, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa xe, người này nhìn qua vẻ mặt nghiêm túc biểu cảm nhưng không biết sẽ làm gì mờ ám, Tô Ninh trong lòng nho nhỏ căng thẳng, người này thực sự là trong ngoài không đồng nhất a..
Xe vẫn chạy đến trung tâm thành phố, đến đầu phố khu thương xá sầm uất mới dừng lại, nam tài xế dừng xe, lưu loát xuống mở cửa xe cho hai người, sau đó lễ độ cung kính nói: “Tiêu thị trưởng, ta ở nơi này chờ ngài.”
Tiêu Ý Hàn bước ra xe, nàng nắm thật chặt trên người áo khoác ngoài, khoát tay nói: “Không cần chờ, mở điện thoại là được, xong việc ta tìm ngươi.” Nói xong liền trước một bước hướng đường dành riêng cho người đi bộ đi đến.
Tô Ninh sững sờ tại chỗ vài giây, cô nhìn tài xế xấu hổ cười cười, liền cũng chạy đuổi theo thị trưởng đại nhân.
Hai người vai kề vai dọc theo khu buôn bán đi dạo một lúc, Tiêu Ý Hàn vẫn không có nói chuyện nhiều, Tô Ninh cũng không biết thị trưởng đại nhân mang cô tới đây làm gì, cô nhìn mọi người xung quanh, sau liền nghiêng cơ thể chắn ở trước mặt thị trưởng đại nhân, có chút tức giận
hỏi: “Chị tại sao một chút đều không để ý tới người khác vậy?”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna