Google.com.vn Đọc truyện Online

06/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 38

Đăng bởi Ngân Giang | 06/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 38: HẠNH PHÚC NHƯ THẾ ĐƠN GIẢN
Tiêu Ý Hàn dừng bước lại biểu lộ cực kỳ nghiêm túc nhìn Tô Ninh, chớp mi nói:”Vừa rồi tôi nghe thấy em nói có người yêu thích, tôi suy nghĩ không biết người em yêu thích là ai a?” Nói dứt lời nàng liền nhìn thẳng Tô Ninh.
“A…” Tô Ninh hoàn toàn không nghĩ tới thị trưởng đại nhân đột nhiên hỏi ra vấn đề như vậy, khí thế cô thật vất vả nâng cao thoáng cái bị diệt xuống, trong ánh mắt cô có chút mất tự nhiên, không chắc chắn nói:”Chị đang ở đây nói cái gì đó? Em nghe không hiểu…” Nói xong mặt đỏ lên quay đầu liền đi trước.
Tiêu Ý Hàn đứng ở tại chỗ không nhúc nhích, nàng cười cười nhìn Tô Ninh đi phía trước, đề cao âm điệu lại nói:”Được rồi, tiết mục đêm giáng sinh đến đây là kết thúc, tôi đi trở về.”
Quả nhiên không ngoài dự đoán, lời vừa nói ra khỏi miệng, Tô Ninh đi ở phía trước liền lập tức dừng bước đầu tiên là đưa lưng về phía nàng đứng do dự một hồi, sau cô xoay người có chút giật mình nhìn Tiêu Ý Hàn, đột nhiên như là hiểu được chuyện gì, cười ha hả đi trở về phía thị trưởng.
“Chị là theo em đi chơi đêm giáng sinh sao?” Tô Ninh đi đến bên người Tiêu Ý Hàn có chút không dám tin tưởng hỏi.
Tiêu Ý Hàn nhếch miệng, nói:”Nếu không em cảm thấy tôi mang em đi đâu?”
Tô Ninh nhếch môi nở nụ cười, cô chủ động tiến lên khoác tay thị trưởng đại nhân, không thể chờ đợi đi về phía khu vực náo nhiệt nhất.
Đêm giáng sinh đường dành riêng cho người đi bộ gần như tấp nập người qua lại, đêm thật sự lạnh đến thấu xương, trên đường ngoại trừ mấy người trẻ đi dạo phố còn có rất nhiều người xuôi theo phố rao hàng Trứng Phục Sinh, vật phẩm trang sức, quả bình an. Tô Ninh vui vẻ kéo tay thị trưởng đại nhân nhìn ngó xung quanh mà Tiêu Ý Hàn đi theo bên cạnh thì thỉnh thoảng cau mày,”ngoài đường trời lạnh vậy, cô bé này lại vẻ mặt tươi cười ngó hết cái này đến nhìn xem cái kia, lại một vật cũng không mua.”
Cuối cùng Tiêu Ý Hàn nhìn Tô Ninh đang đông lạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, thật sự là đi dạo không nổi nữa, nàng nhìn thương xá trước mặt giữ chặt Tô Ninh nói ra:”Chúng ta đi trong đó dạo chơi a, trời lạnh quá rồi…”
Tô Ninh đang đi dạo vui vẻ, cô quay đầu nhìn vẻ mặt không biểu tình của thị trưởng, lại nhìn nhìn thương xá trước mắt, lắc đầu nói:”Lúc này đừng đi trong đó, đồ quá mắc, bên ngoài không phải rất tốt sao.”
Tiêu Ý Hàn giương mắt trừng Tô Ninh, kéo tay của cô liền hướng thương xá đi đến, vừa đi vừa nói chuyện:”Trời lạnh như vậy đi ra ngoài em cũng không biết mặc thêm nhiều quần áo một chút, em có phải là ngốc hay không?”
Tô Ninh nhìn quần áo trên người mình, thè lưỡi, đây đã là bộ y phục ấm áp nhất của cô.
Hai người đi vào thương xá, Tiêu Ý Hàn mang theo Tô Ninh tiến vào thang máy lên tầng cao nhất, một điểm muốn đi dạo ý tứ đều không có. Hai người ra thang máy không đợi đi thật xa, Tô Ninh liền trông thấy có nhiều nhân viên đang đứng chào đón, trên mặt giữ nguyên nụ cười thẳng đến khi hai người đã đi tới. Trông thấy điệu bộ này, Tô Ninh rút tay ra khỏi tay thị trưởng, lại bị thị trưởng đại nhân kìm lại động tác, cô có chút kỳ quái nhìn thoáng qua thị trưởng, trong lòng nghĩ:”Như vậy quang minh chính đại nắm tay cùng một chỗ có thể hay không không tốt?”
Vài nhân viên đi tới trước mặt hai người, đầu lĩnh là một người đàn ông trung niên ước chừng 40 tuổi, vẻ mặt tươi cười nhìn sơ cũng thấy hắn là người có địa vị. Hắn bước một bước dài đứng ở bên trái hai người có chút cúi người chào Tiêu Ý Hàn nói:”Tiêu thị trưởng, ngài hôm nay muốn chọn đồ gì sao?”
Tô Ninh nhìn hết thảy trước mắt, cô yên lặng đứng ở cạnh thị trưởng đại nhân, đại nhân vật đi dạo thương xá còn được đón tiếp, Tô Ninh buồn bực những người này khi nào thì biết rõ thị trưởng đại nhân đây?
Tiêu Ý Hàn nhìn ông ta cũng nhẹ nhíu mày, mặt không biểu tình lôi kéo Tô Ninh đi lên phía trước, vừa đi vừa cùng hắn nói:”chọn cho em gái của ta mấy bộ y phục, không phiền các ngươi bận rộn.”
Hắn nghe nói nhìn Tô Ninh cười cười, cũng không nhiều lời dẫn hai người đi lên phía trước, mà lúc này Tiêu Ý Hàn chợt dừng bước nhìn người đàn ông kia, nói:”Vương quản lí, hôm nay không cần đi theo, các ngươi đi mau lên, ta cùng em gái tùy tiện dạo chơi.”
Tiêu Ý Hàn nói dứt lời, đem tay Tô Ninh nắm chặt liền đi lên phía trước. Tô Ninh đi vài bước cô quay đầu lại nhìn nhìn mấy người đàn ông đứng phía sau, có chút xấu hổ nở nụ cười.
Tô Ninh cảm giác thị trưởng đại nhân đối với nơi này rất quen thuộc, đoán chừng là thường tới đây mua sắm, bởi vì nàng trên căn bản là không cần nhìn, hướng phía trước đi rõ ràng có mục đích.
Tiêu Ý Hàn ngừng lại, nàng ngẩng đầu nhìn mặt tiền cửa hàng sau liền không chút do dự nắm tay Tô Ninh đi vào.
Lúc này ra nghênh đón là một nữ nhân 30 tuổi, người cao, vóc dáng hơi có chút béo, mặc trên người quần áo thời trang vừa thân thiện lại vừa ý nhị.
Tiêu Ý Hàn đến khi trông thấy nữ nhân này, trên mặt của nàng mới nở nụ cười, không đợi nữ nhân kia mở miệng, nàng liền lôi kéo Tô Ninh về trước, đối với nữ nhân nói:”Tư Tư, mau giúp ta chọn cho em gái vài món quần áo phù hợp, giúp nàng mặc thật đẹp.”
Tô Ninh sững sờ, chọn quần áo cho mình? Cô quay đầu nghi hoặc nhìn thị trưởng đại nhân, đối phương cho cô ánh mắt an tâm, nói:”Đi thôi, Tư Tư chính là nhà thiết kế nổi tiếng, làm cho nàng giúp em phối hợp trang phục thật đẹp.”
Tô Ninh vừa định mở miệng nói chuyện, nữ nhân tên Tư Tư mỉm cười kéo tay của cô, nhìn kỹ một chút, sau nhìn Tiêu Ý Hàn nói:”Không có vấn đề, giao cho ta a, một hồi chắc chắn trả lại cho ngươi một người so với ngươi khí chất còn mạnh hơn nhiều “Tiểu ngự tỷ” a…” Sau liền lôi kéo Tô Ninh đi vào bên trong.
Thị trưởng đại nhân không cùng vào, Tô Ninh bị động trả lời các loại vấn đề của nữ nhân kia, cô thỉnh thoảng dùng mắt nhìn xem thị trưởng đại nhân đang ở đâu, vẫn như trước là không phát hiện bóng người kia.
“Không cần nhìn, nàng nhất định cũng là đi thử quần áo, có lẽ một hồi sẽ tới.” Tư Tư trông thấy Tô Ninh có chút bất an, nàng tiếp nhận quần áo nhân viên đưa tới, nói dứt lời đưa cho Tô Ninh, ý bảo cô đi thử qua.
Tô Ninh cảm giác rất bất đắc dĩ, thị trưởng đại nhân trực tiếp đem cô giao cho nữ nhân này, sau liền không còn bóng dáng, cô hiện tại muốn cự tuyệt những quần áo này cũng không thể. Nữ nhân kia không hiểu tình hình, cô cũng thật sự không cùng người xa lạ này giải thích thêm cái gì.
Nửa tiếng sau Tô Ninh đã thử không dưới năm bộ quần áo, lúc này cô đang mặc trang phục cô chưa từng mặc qua giống như vậy bao giờ, đứng ở trước gương, cô cho tới bây giờ không nghĩ tới, chính mình thay đổi quần áo lại có cảm giác biến hoá lớn như thế.
“Ừ, quả là không sai..” Đang lúc Tô Ninh ngây người, thị trưởng đại nhân không biết khi nào thì đứng ở phía sau của cô, một bên gật đầu một bên tán thưởng nói.
“Cô bé này dáng người thật sự là được ưu đãi a, mặc cái gì cũng rất dễ tôn dáng người.” Tư Tư đứng cạnh Tiêu Ý Hàn, cùng nhìn qua Tô Ninh trong gương nói.
Tô Ninh thấy hai người đều vui vẻ nhìn mình chằm chằm, cô bắt đầu cảm thấy mất tự nhiên, đi nhanh đến bên người thị trưởng đại nhân, nhẹ nhàng giật thoáng cánh tay của nàng nhỏ giọng nói:”Đừng mua, mình đi thôi.”
Tiêu Ý Hàn đối Tô Ninh cười cười, sau nhìn Tư Tư nói ra:”Nàng còn đang đại học, ngươi xem rồi tuyển vài món quần áo thích hợp với nàng rồi cho bọc lại.” Sau đó chỉ vào bộ y phục đang mặc trên người manocanh bày ở chính giữa shop nói:”Đem mẫu này cho ta xem qua.” Rồi sau đó nàng như nhớ tới cái gì nhìn nhìn Tô Ninh, bồi thêm một câu:”Đem ra hai cái a, sẽ tìm một cái nàng có thể mặc.”
Tiêu Ý Hàn vừa ý là một cái áo lông dài màu trắng, kiểu dáng vô cùng đơn giản, mặc ở trên người manocanh nàng cảm giác rất hợp mắt, nàng nhìn Tô Ninh bên người lúc này cả khí chất đều không giống với lúc trước, trong lòng nghĩ hai người mua cùng kiểu quần áo cũng là không có gì sai.
Tư Tư đi rồi, trước gương chỉ còn lại Tô Ninh cùng thị trưởng đại nhân hai người, Tô Ninh nhìn chung quanh một chút thấy không có người chú ý, liền đi tới trước mặt thị trưởng nhỏ giọng nói ra:”Chúng ta đi thôi, em không nhờ chị mua quần áo cho em, quần áo trong này đều rất đắt.”vừa nói cô còn nhíu mày.
Tiêu Ý Hàn bởi vì muốn cùng Tô Ninh mua áo lông đôi, giờ phút này tâm tình đặc biệt vui vẻ, nàng nhìn Tô Ninh ý vị thâm trường nở nụ cười, nói:”Ninh Ninh, em nhìn xem chính mình trong gương, em không phát hiện em so với trước có nhiều hấp dẫn hơn hay sao?”
Tô Ninh đỏ mặt cúi đầu xuống không nói gì, cô biết rõ hiện tại cô nói cái gì cũng không được, những quần áo này thị trưởng nhất định là sẽ mua cho cô. Vốn cho tới nay khi hai người cùng nhau cũng đều là thị trưởng đại nhân ra quyết định, cái gì cũng đều là nàng an bài, Tô Ninh nửa điểm lựa chọn phản kháng quyền lợi đều không có.
Cuối cùng Tiêu Ý Hàn xem nhẹ vẻ mặt bối rối của Tô Ninh, nàng mua quần áo Tư Tư đề cử cho Tô Ninh cùng cái áo lông trắng mà nàng chọn. Khi nàng trong tay cầm lấy hai kiện áo lông, trong đầu tưởng tượng đến cảnh hai người cùng mặc trang phục tình nhân.. Tiêu Ý Hàn trong lúc đó có loại cảm giác hạnh phúc vô cùng, nàng chưa bao giờ biết rõ thì ra hạnh phúc sẽ đến đơn giản như thế.
Quần áo được nhân viên thương xá đưa đến trên xe Tiêu Ý Hàn, còn hai kiện áo lông vừa mua, vì ra ngoài trời lạnh nên rất nhanh đã được dùng đến. Nàng cũng không có ý định xuống lầu, mà là mang theo Tô Ninh đi vào một cái thang máy khác. Tô Ninh yên lặng đi cạnh thị trưởng, cảm thấy khó hiểu “Cái này không phải đã là tầng cao nhất sao? Như thế nào còn có thể đi lên tiếp a..”
Tô Ninh theo thị trưởng đi ra thang máy, khi cô nhìn thấy khung cảnh trước mắt gần như là ngây người, không gian to như vậy được thiết kế thành một quán bar, chính giữa là sân khấu hình tròn, bốn phía một vòng ghế dài, mà bốn vách tường của gian phòng đều là thủy tinh chế thành cửa sổ thật to sát đất, Tô Ninh ngẩng đầu lên, nàng phát hiện ngay cả trần nhà cũng đều là thủy tinh bao phủ.
Nhìn vẻ mặt Tô Ninh giật mình, Tiêu Ý Hàn cười haha, nàng biết Tô Ninh nhất định sẽ có như vậy biểu lộ. Nàng lôi kéo tay Tô Ninh đi đến cửa sổ sát đất trước, chỉ chỉ ngoài cửa sổ nhìn Tô Ninh hỏi:”Như thế nào? Cảnh thành phố Giang Vịnh buổi đêm có phải hay không là rất đẹp a…”
Tô Ninh sững sờ gật đầu.
“Nơi này là tôi
cùng một người bạn đầu tư, bình thường sẽ không mở cho người ngoài, chỉ có rất ít người biết đến sự hiện hữu của nó.” Tiêu Ý Hàn một bên treo lên áo khoác một bên cùng Tô Ninh đang một bộ khiếp sợ biểu lộ giải thích. Sau nàng lại đến bên người Tô Ninh, ngồi xuống ghế salon nói:”Đêm nay giáng sinh, một lát nữa nhất định sẽ có pháo hoa xem, bên ngoài quá lạnh, chúng ta ở chỗ này vừa uống rượu vừa thưởng thức cảnh đẹp a…”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna