Google.com.vn Đọc truyện Online

05/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 4

Đăng bởi Ngân Giang | 05/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 4: RỐT CUỘC MUỐN LÀM GÌ?
Tiêu Ý Hàn rất rõ ràng là đang đi tới Tô Ninh, lúc này Tô Ninh đã bình tĩnh hơn, cô nhìn thấy người trước mắt càng ngày càng gần, tâm lại bắt đầu khẩn trương lên, người này hiển nhiên không phải hướng thang máy đi, mà là hướng phía cô đi qua, Tô Ninh trong lòng nghĩ, trên mặt liền lộ ra vẻ thắc mắc. Cô lại nhìn nhìn hai người đàn ông phía sau thị trưởng, bọn họ đã dừng bước, trên mặt đầy vẻ thắc mắc giống cô, nhìn thị trưởng đang chậm rãi đi về phía cô.
Tô Ninh thấy thị trưởng đến trước người, cô có chút không biết làm sao nên lui về một bước, nhưng quên rằng cô mới từ trên lầu đi xuống, vừa lui, trực tiếp đụng phải bậc thang, mất thăng bằng, thân thể liền ngã xuống.
Tiêu Ý Hàn thấy cô bé ngã xuống, nàng nhanh chóng vươn cánh tay thon dài kéo eo cô bé ôm vào trong ngực của mình. Sự tình phát sinh quá đột ngột, động tác của nàng cũng quá nhanh, lúc hai người đều không kịp phản ứng, Tô Ninh đã nằm trong ngực nàng. Tiêu Ý Hàn cúi đầu xuống, nhìn cô bé trong ngực bởi vì kinh sợ, gò má ửng đỏ một chút, đôi môi hơi mỏng khẽ hé mở. Tiêu Ý Hàn vô ý thức nuốt xuống một ngụm, hương thơm nhàn nhạt trên người cô bé từng đợt bay vào mũi của nàng, cộng thêm cô bé đỏ mặt như là đang rất ngượng ngùng, Tiêu Ý Hàn thiếu chút nữa ngây ngẩn cả người, vội tránh đi đôi mắt trong sáng đang nhìn mình, gặp qua vô số người, trong lòng nàng không khỏi thầm nghĩ, cô bé này là thiên sứ sao? Vì sao lại có một cô gái trong sáng thuần khiết như thế nhỉ?
Mặc dù có chút không muốn, nhưng Tiêu Ý Hàn cũng nhanh chóng buông cô bé ra, nàng nhẹ nhàng vịn cho Tô Ninh đứng vững. Nàng biết rõ hiện tại cả đại sảnh mọi người đang ngó chừng nhìn các nàng, nàng cũng không muốn gây chuyện, làm cho mọi người nói ra nói vào. Nghĩ vậy Tiêu Ý Hàn buông cô bé ra, nhếch khóe miệng, liền xoay người đi nhanh lại thang máy.
đến khi thang máy hướng lên con số đã định, Tô Ninh mới nghe Nhậm Tuyết Phi gọi, cô có chút bối rối sửa sang tóc, ngẩng đầu nhìn Nhậm Tuyết Phi.
“Ninh Ninh, em không sao chớ? Thị trưởng nói cái gì với em a?” Nhâm Tuyết Phi có chút bận tâm hỏi.
Vừa rồi một màn tất cả mọi người đều thấy được, thị trưởng vốn là hướng thang máy đi đến, không biết tại sao lại hướng sang thang lầu bên cạnh Tô Ninh. Rồi lại chẳng biết tại sao đỡ người đang muốn ngã xuống là Tô Ninh, Nhậm Tuyết Phi trong lòng thắc mắc, nếu như thị trưởng không phải phụ nữ, tất cả mọi người nhất định sẽ cho rằng người này nhất định là để mắt tới Tô Ninh xinh đẹp, Nhậm Tuyết Phi nhìn nhìn Tô Ninh đang thất thần, trong lòng càng thêm khó hiểu.
“Không có, không có nói với em cái gì.” Tô Ninh nhìn xung quanh, các đồng nghiệp vốn đang làm việc lúc này cũng đã ngừng lại, nhìn xem các nàng đang trò chuyện với nhau cái gì. Tô Ninh càng cảm thấy xấu hổ, chính cô cũng không biết vừa rồi rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
“Làm việc a, lập tức đến giờ tan ca” Tô Ninh nói ra, cô cũng không đợi Nhậm Tuyết Phi phản ứng, liền xoay người đi lên lầu.
Tô Ninh trong lòng bất ổn, cô nghĩ mãi mà không rõ thị trưởng đi đến trước mặt cô là muốn làm cái gì? Hoặc là muốn cùng cô nói cái gì? Chính là cái này cũng không phải mấu chốt, Tô Ninh không ngốc, cô biết rõ nhân vật lớn như thị trưởng mà công khai tiếp cận mình [ tuy cô không biết có phải hay không là thật sự tiếp cận..], đối với cô mà nói cũng không phải một chuyện tốt.
Tại nhà hàng lớn thế này, phục vụ cùng thực khách có chút phong hoa tuyết nguyệt, quan hệ qua lại cũng chẳng có gì lạ. Mấy cô gái trẻ bây giờ ai mà không muốn cưa được đại gia giàu có, nếu quả thật thành công, thật sự lập tức từ chim tước nhỏ biến thành Kim Phượng Hoàng. Tô Ninh cũng hiểu rõ nếu càng đi khoe khoang, đồng nghiệp sẽ càng xa lánh. Mà thực tế, Tô Ninh cũng chưa từng nghĩ qua đến ý định này.
Tô Ninh trong lòng suy nghĩ miên man, nhưng cô lại hoàn toàn xem nhẹ một vấn đề, nhân vật quan trọng kia – thị trưởng thành phố Giang Vịnh, người đó chính là phụ nữ…. ~_
~Đồng hồ chỉ buổi tối 10p0, tất cả nhân viên hoàn thành vệ sinh, lục tục đi phòng thay quần áo, Tô Ninh dùng tốc độ nhanh nhất thay xong, rồi đi phòng vệ sinh, lúc cô lấy nước phát trên mặt, cả người mới cảm giác thư thái một ít. Cô nhìn gương mặt của mình, bất đắc dĩ kéo ra một nụ cười khổ, có chút sự tình tuy là chuyện rất nhỏ, nhưng nếu ngươi không ngừng nghĩ sẽ nghĩ ra rất nhiều vấn đề, Tô Ninh trong lòng tự nói với mình, thật ra chuyện đêm nay chỉ là một tình huống nhỏ mà thôi.
Hôm nay đột ngột đi làm, cho nên Tô Ninh phải nhanh trở về nhà, bằng không ba ba cùng bà nội sẽ rất lo lắng. Cô đi ra phòng vệ sinh bước nhanh xuống dưới lầu, khi cô đi vào hành lang nhân viên, sắp ra đến cửa sau khách sạn, liền nghe có người ở sau lưng kêu tên mình. Tô Ninh quay đầu lại, cách đó không xa một người đồng nghiệp không quá thân với cô đang vừa hô tên vừa chạy về phía cô.
Tô Ninh khó hiểu, đi đến vài bước, hai người mặt đối mặt ngừng lại.
“Quản lí kêu ngươi chờ một lát, thị trưởng, Tiêu thị trưởng gọi ngươi đi trực phòng.” Người đồng nghiệp chạy đến bên người Tô Ninh có chút thở hổn hển nói ra.
“Cái gì?” Tô Ninh kinh ngạc há to mồm nói ra hai chữ này rồi sau liền nói không ra lời, cô sợ mình nghe lầm, thị trưởng như thế nào sẽ tìm cô trực phòng, còn có, vì cái gì lại là mình?
“Nhanh, đừng cái gì, ta tìm ngươi khắp nơi đã muốn nửa ngày, quản lí điện thoại thúc giục hai lần, ngươi đã đi đâu vậy?” Đồng nghiệp vừa nói vừa dắt lấy Tô Ninh đi trở vào.
“Ta, ta đi buồng vệ sinh. Chờ một chút, ngươi nói cái gì? Thị trưởng tìm ta trực phòng? Không phải có người phụ trách sao?” Tô Ninh một lần nữa đứng lại, nàng thắc mắc hỏi.
“Ta sao biết? Kêu ngươi đi ngươi phải đi a, nhân vật lớn như vậy, người ta nghĩ cái gì chúng ta làm sao biết được.”Nữ nhân viên thấy Tô Ninh đứng bất động, hiển nhiên là có chút gấp, cô ta vừa nói vừa lôi kéo Tô Ninh đi.
Tô Ninh không có biện pháp đành phải đi theo đồng nghiệp về hướng thang máy, cô nhìn thời gian đã sắp 11h, tối thế này cũng không biết thị trưởng muốn làm gì?
Thẳng đến khi hai người vào thang máy, Tô Ninh chợt nói:”Nhưng mà, ta còn chưa đổi đồng phục.”
Nữ nhân viên nghe Tô Ninh nói xong cũng sững sờ, lập tức liền khoát tay nói:”Khỏi đổi, cuộc gọi đầu tiên đến bây giờ đã gần 20 phút, ta sợ thị trưởng sốt ruột chờ.”
Tô Ninh vừa nghe 20 phút? Trời a, bọn họ là đang làm những thứ gì, còn có, cô như thế nào nghe giọng của đồng nghiệp giống như coi cô là gái đang chờ đi phục vụ quan lớn đại nhân a..
thang máy rất nhanh ngừng lại, Tô Ninh được đồng nghiệp dẫn dắt đi đến trước cửa một gian phòng, khác với gian phòng lần trước, lần này nữ nhân viên cũng không có như nữ quản lý dặn dò cô cái gì, mà chỉ nhìn Tô Ninh một cái, liền quay đầu rời đi. Tô Ninh bất đắc dĩ chớp mắt, đây đều là những người nào a, luôn đem cô một người ném đi. Lúc này cô bắt đầu oán trách cái người chỉ gặp mặt qua một lần kia, người mà làm cho cô vô cùng sùng kính – nữ thị trưởng. Tối thế này tại sao phải hành cô tới lui a….
Bởi vì trong nội tâm tức giận, Tô Ninh tượng trưng gõ cửa, khi nghe thấy một giọng nữ lười biếng truyền ra, cô liền không chần chờ đẩy cửa đi vào.
Trong phòng, Tiêu Ý Hàn đang ngồi ở trên ghế salon nhìn TV trên tường xem kênh tin tức, nghe thấy tiếng mở cửa, nàng ngồi nhích lại gần, nhìn cô bé đang đứng trước cửa.
Tô Ninh nghiêm túc đứng ở cửa, đầu tiên cô nhìn khắp phòng, trong phòng ngoại trừ thị trưởng đại nhân thì không còn hai người đàn ông lúc trước. Mà hoàn cảnh lúc này cùng cô nghĩ trước đó hoàn toàn bất đồng, cô cho rằng thị trưởng bởi vì công việc làm trễ nãi giờ cơm tối, cho nên mới phải đi vào Giang Chi Vịnh. Nhưng khi nàng thấy trên bàn trà chỉ đặt một chai rượu đỏ cùng ly rượu, cô hoàn toàn ngơ ra, căn bản cũng không giống bọn họ ở đây ăn cơm tối a? Như vậy người này hơn nửa đêm cho gọi mình tới là vì cái gì a?
Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh đứng ở trước cửa, trên mặt cô bé không ngừng biến hóa các loại biểu lộ, nàng nhịn không được hé miệng nở nụ cười, quả nhiên trực giác của nàng không có sai, đây thực là một cô gái rất hiểu chuyện.
“Tới ngồi đi”.Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh đứng ở cửa ra vào bất động, cũng không có ý định nói chuyện, nàng lên tiếng nói ra.
Tô Ninh đột nhiên nghe thấy giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của thị trưởng, bất giác trong lòng rùng mình một cái, oán trách mới vừa rồi cũng biến mất không thấy. Mà cho dù tức giận cũng không thể biểu hiện ở trên mặt, cô chỉ là kẻ làm công, hơn nữa muộn như vậy cô trực phòng cho thị trưởng, khách sạn nhất định sẽ trả thêm tiền lương, tuy cô không phải rất tình nguyện, nhưng là cô cũng không có gì thua thiệt. Tô Ninh trong lòng thầm nghĩ, nàng chú ý quan sát sắc mặt thị trưởng, chậm rãi hướng sofa đi tới.
“Tiêu thị trưởng!” Tô Ninh đi đến cách sofa một mét thì dừng lại, cô rất cung kính có chút khom người gọi một tiếng.
“Em tên là gì?” Tiêu Ý Hàn ngồi y nguyên tại sofa, nhìn cô bé đang khúm núm cất tiếng hỏi.
“Tô Ninh”.
“Tô Ninh?” Tiêu Ý Hàn chớp mi,”Tên rất có khí chất.”Nói xong, nàng còn như rất đồng ý với lời nói của mình, nhẹ nhẹ gật đầu một cái.
Tô Ninh trong lòng cười khổ, cô đương nhiên biết rõ lời nói thị trưởng là có ý gì, mấy năm gần đây hãng đồ điện Tô Ninh nhanh chóng phát triển trong nước, tại Giang Vịnh cũng đã mở vài chi nhánh. Vì vậy thương hiệu giữ độc quyền về đồ điện trên thị trường lại cùng tên với cô, bạn học của cô các không ít người trêu cô, cô chỉ là không nghĩ tới người nghiêm túc lạnh lùng như thị trưởng cũng biết đùa, nhưng lại vui đùa theo một cách khá lạnh lùng. Tô Ninh nhịn không được, trước người phụ nữ này nói ra hai chữ:”Không dám!”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna