Google.com.vn Đọc truyện Online

06/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 41

Đăng bởi Ngân Giang | 06/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 41: GIA SỰ
Tiêu Ý Hàn nhìn Tô Ninh không nói gì nữa, xe cũng nhanh chóng chạy trên đường, hai người đều an tĩnh lại, trong xe tràn đầy tình cảm ấm áp, có đối phương bên cạnh cho dù là không khí có hơi trầm mặc cũng sẽ cảm giác rất hạnh phúc.
Tiêu Ý Hàn đem xe đậu ở ven đường, quay đầu đối Tô Ninh nói:”Chúng ta xuống dưới đi một chút a, đã lâu không có tản bộ.”
Tô Ninh gật gật đầu, theo thị trưởng đại nhân xuống xe. Lúc này Giang Vịnh đã muốn nửa đêm đặc biệt quạnh quẽ, chỉ mơ hồ trông thấy vài đôi tình nhân ngồi ôm nhau trên ghế đá. Dưới chân là đá xanh trải dọc bờ sông Tiểu Lộ, Tô Ninh cước bộ theo thị trưởng, hai người vai sóng vai đi thong thả, trên đầu là bầu trời đầy sao, mặt trăng bán nguyệt, trời mặc dù lạnh nhưng trong lòng hai người đều rất ấm áp.
“Em rất yêu thích làm MC?” Đi một đoạn ngắn, Tiêu Ý Hàn nghiêng đầu nhìn thoáng qua Tô Ninh, đánh vỡ sự im lặng.
Tô Ninh suy tư một chút, nói:”Cũng có thể, làm Mc chủ trì sẽ có loại cảm giác rất khác, làm cho em cảm giác có chút thành tựu.” Nói dứt lời Tô Ninh bày ra nụ cười ôn nhu.
Tiêu Ý Hàn nhìn Tô Ninh một hồi, nói:”Đêm nay em biểu hiện vô cùng tốt, tôi ở dưới sân khấu nhìn một hồi.” Nàng nhàn nhạt nở nụ cười, hỏi tiếp:”Có hay không nghĩ qua phát triển thêm phương diện này, thêm một năm nữa em cũng tốt nghiệp rồi.”
Nghe xong thị trưởng nói Tô Ninh không hề lên tiếng, trong lòng nghĩ:”Hiện nay sinh viên tốt nghiệp đầy rẫy ra như người ta được mùa thu hoạch khoai tây, vào nghề thật đúng là một vấn đề khó khăn, vị trí tốt một chút mà không có “cửa sau” thì không thể nào vào được, chớ nói chi là vào làm việc ở đài truyền hình.”
“Không cần lo lắng, còn lại một năm, em cứ an tâm học tập thật tốt, chờ em tốt nghiệp, tôi giúp em an bài công tác.” Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh như có điều suy nghĩ, nàng lấy tay sờ lên tóc Tô Ninh an ủi.
“Không cần.” Tô Ninh buồn bực nói ra hai chữ, nhỏ giọng nói:”Chị mua cho em quần áo, còn muốn an bài công tác cho em,….Em như thế nào có loại cảm giác mình đang bị bao nuôi a…” Nói dứt lời Tô Ninh liền cúi đầu.
“Ha ha.” Tiêu Ý Hàn nở nụ cười, nàng duỗi ra cánh tay thật dài choàng qua vai Tô Ninh nói:”Như thế nào? Cái này không công bằng sao? cho dù thật sự bị tôi bao nuôi thì thế nào chứ?”
“Không cần phải như vậy.”Tô Ninh nghe thấy thị trưởng nói, cô giãy ra, có chút tức giận nhìn thị trưởng đại nhân.
Trên mặt Tiêu Ý Hàn dần dần hiện ra nụ cười xấu xa, nàng đi lên phía trước hai bước, nói:”Em rất để ý những chuyện này? Vậy em nói một chút, nói xem chúng ta bây giờ là quan hệ như thế nào?”
Đối mặt thị trưởng đại nhân có chút cường thế, Tô Ninh khẽ cắn môi dưới lại không nói.
“Tối hôm qua em đáp ứng tôi cái gì chẳng lẽ em đều quên?” Tiêu Ý Hàn thu hồi tươi cười quay đầu nghiêm túc hỏi.
Tô Ninh lắc đầu, nói:”cái này không giống nhau.”
“Như thế nào không giống nhau? Chúng ta bây giờ không phải là quan hệ người yêu sao?” Vừa nói Tiêu Ý Hàn vừa giơ cánh tay lên, chỉ vào một đôi tình nhân cách đó không xa đang rúc vào với nhau, nói:”Giống như bọn họ.”
Tô Ninh quay đầu nhìn lại, đúng lúc cô thấy nam thanh niên đang hôn ngực nữ sinh kia, cô vội vàng đem tầm mắt dời về, mặt lại đỏ bừng lên.
“Ha ha.” Tiêu Ý Hàn cười rộ lên, nàng yêu mến bộ dạng dễ dàng thẹn thùng của Tô Ninh vô cùng.
“Đi thôi, nhìn em đông lạnh đến cái mũi đều đỏ.” Tiêu Ý Hàn nói, liền dắt tay Tô Ninh, lôi kéo cô đi về xe.
“Muốn hay không đi ăn một chút gì đó?” Tiêu Ý Hàn lái xe hướng căn hộ của hai người ở, trên đường nàng hỏi Tô Ninh.
Tô Ninh có chút mỏi mệt tựa lưng vào ghế ngồi lắc đầu, nói:”Không muốn ăn, mệt mỏi quá, em nghĩ muốn đi ngủ sớm một chút.”
Tiêu Ý Hàn nhìn dáng vẻ Tô Ninh mỏi mệt, nàng đẩy nhanh tốc độ lái, nói:”Nghỉ ngơi trước một hồi, rất nhanh sẽ đến nhà.”
Bởi vì là đêm giáng sinh, mặc dù lúc này đã muốn nửa đêm 12 giờ, người đi trên đường cùng xe cộ thực sự không ít, đêm nay rất nhiều thương gia đều là 24 tiếng đồng hồ buôn bán không gián đoạn, chiết khấu cũng thấp, cho nên trên đường đi có chút kẹt xe. Nửa tiếng sau, xe Tiêu Ý Hàn rốt cục lái vào cư xá, nàng lái xe vào gara, vừa giúp Tô Ninh cởi xuống dây an toàn, điện thoại di động của nàng liền vang lên.
Tô Ninh thật sự là mệt mỏi, trên đường đi mơ mơ màng màng nửa ngủ nửa tỉnh, cô bị thị trưởng đại nhân lôi kéo tay hướng trong hành lang đi đến, chỉ nghe thấy giọng thị trưởng nói điện thoại có chút không kiên nhẫn.
“Không phải kêu ngươi ở lại nhà ba mẹ hay sao? Ngươi trở về tìm ta làm gì?”
“Đêm nay có việc trở về không được.”
“Ta biết rồi, cứ như vậy.”
Nói xong điện thoại, Tiêu Ý Hàn cũng không nói chuyện, nắm tay Tô Ninh bước nhanh vào thang máy.
Tô Ninh đã tỉnh táo hơn rất nhiều, cô vừa rồi nghe thấy mấy câu, đoán chừng hơn phân nửa là Iran ba ba gọi tới, nghĩ vậy cô ngẩng đầu chú ý nhìn biểu lộ của thị trưởng, thấy nàng cũng không có cái gì khác thường, Tô Ninh trong lòng âm thầm thở dài.
Hai người rửa mặt xong nằm ở trên giường, Tô Ninh trong nội tâm vẫn y nguyên rối rắm về cuộc gọi vừa rồi của thị trưởng. Nhưng cô thấy thị trưởng cũng không có để ở trong lòng, cô không biết như thế nào mở miệng.
“Không phải mệt lắm sao? Sao còn lật tới lật lui không ngủ?” Tiêu Ý Hàn dán sát vào lưng Tô Ninh, từ phía sau ôm thân thể Tô Ninh, tại bên tai cô, nhẹ giọng hỏi.
“Vừa rồi, có phải là chị lão…Có phải là Iran ba ba gọi điện thoại tới?” Tô Ninh xoay người, tùy ý thị trưởng đại nhân ôm người mình như ôm gối, có chút chú ý mở miệng hỏi.
“Ừ, Lục Hạo Vũ, hắn trở lại nhà, hỏi tôi buổi tối có trở về hay không.”
“Vậy chị có thể không quay về sao? Anh ta sẽ không giận sao?” Tô Ninh ngửa đầu vẻ mặt đứng đắn hỏi.
“Ninh Ninh, em muốn nói cái gì?” Tiêu Ý Hàn nương ánh đèn đầu giường nhìn Tô Ninh đang nằm trong lòng ngực của mình, hỏi.
“Không có gì, em chỉ sợ chị và anh ta không thoải mái.” Tô Ninh giọng điệu nhàn nhạt đáp.
Tiêu Ý Hàn nằm xuống, nàng để Tô Ninh gối trên vai của mình, kiên nhẫn giải thích:” Chúng tôi là thông qua bạn của ba ba giới thiệu mà quen biết, khi đó tôi còn ở nước ngoài học đại học. Lúc tôi tốt nghiệp về nước, hắn đã đi làm, thường đi nước ngoài công tác, đến khi chúng tôi kết hôn, tôi còn không biết nhiều về hắn.”
“Không biết? Không biết thì chị vì cái gì còn muốn cùng anh ta kết hôn?”
“A.” Tiêu Ý Hàn cười lạnh, nói tiếp:”Nhà của chúng tôi thời đại tham chính, gia đình như vậy, làm con trai con gái đều là vừa ra đời liền bị sắp xếp xong xuôi, căn bản không có khả năng có quyền lợi lựa chọn, hôn nhân cũng không ngoại lệ.”
“A.” Tô Ninh như có điều suy nghĩ, nho nhỏ giọng đáp lời, cô đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, cô cùng thị trưởng đại nhân yêu nhau, người nhà của nàng sẽ đồng ý sao? ba ba cùng bà nội nhất định sẽ phản đối đi? Nghĩ vậy Tô Ninh cảm thấy tâm phiền, các nàng phải đối mặt đâu chỉ là Iran cùng ba ba Iran, chỉ hai người đơn giản như vậy.
“Lúc chưa gặp em, tôi đều cảm thấy khả năng cuộc sống của mình sẽ như vậy cả đời, từ nhỏ tính cách tôi luôn cao ngạo, bên người ngoại trừ Cristina cùng vài người, coi như là không có nhiều bạn bè, mỗi ngày ngoại trừ không ngừng công tác, tôi cũng không biết chính mình cuộc sống có ý nghĩa gì….”đêm nay Tiêu Ý Hàn lời muốn nói đặc biệt nhiều, nàng đem hai tay gối ra sau đầu, khẩu khí nhàn nhạt nói.
“Em chưa từng yêu ai cũng chưa từng có loại cảm giác như chị.” Tô Ninh cảm giác thị trưởng đại nhân cô đơn cô thu hồi tâm tư của mình, nhích sát vào lòng thị trưởng, nhẹ nói:”Em chỉ là cảm thấy chuyện của hai người chúng ta như vậy, cảm giác thật hoang mang, trong lòng có xấu hổ, cảm giác mình là người xấu.”
Tiêu Ý Hàn nhìn ra ý nghĩ trong lòng Tô Ninh, nàng ôm eo Tô Ninh làm cho Tô Ninh quay lại đối diện với mình, nói:”Em cái đầu nhỏ không cần phải luôn nghĩ những chuyện này, tuy tôi có gia đình, nhưng đối với chuyện chúng ta yêu nhau đây là sự thật. Sự tình luôn có cách giải quyết, chỉ là em bây giờ còn nhỏ, chuyện của chúng ta trước đừng cho người trong nhà biết rõ, chờ em tốt nghiệp, cuộc sống độc lập tôi cùng giúp em nói rõ với mọi người trong nhà.” Tiêu Ý Hàn dừng một chút còn nói:”Về phần gia đình của tôi, em cũng không cần lo lắng, tôi có tính toán của riêng mình.”
Tô Ninh ngoan ngoãn nhẹ gật đầu, cô vươn tay sờ lên gò má góc cạnh của thị trưởng, một tấc một tấc phác hoạ thật kĩ khuôn mặt Tiêu Ý Hàn, rồi sâu kín nói:”Em chưa từng nghĩ tới sẽ yêu phụ nữ.”
Tiêu Ý Hàn không nói thêm gì nữa, nàng kéo tay Tô Ninh xuống cầm trong lòng bàn tay, tắt đèn, ôm Tô Ninh liền nhắm mắt lại.
“Tình yêu là chuyện đâu ai có thể đoán trước sẽ ra sao?” Nàng trong lòng thở dài, hai người vừa mới bắt đầu cùng nhau, Tô Ninh đã nghĩ nhiều vậy cũng không phải là chuyện xấu, tối thiểu cô gái như vậy là có hiểu biết, cũng đáng để mình trả giá sau này.
**************
Sáng sớm hôm sau, Tiêu Ý Hàn ra ngoài sớm hơn một tiếng, trước lái xe đưa Tô Ninh trở về trường học, sau trở về nhà mình lấy công văn chờ tài xế lái xe tới đón.
Lúc nàng trở về nhà, Lục Hạo Vũ đã chạy bộ xong, đang ngồi trên ghế salon ở phòng khách đọc báo, Tiêu Ý Hàn bắt chuyện một câu, sau liền trực tiếp đi lên lầu thay quần áo.
Tiêu Ý Hàn vừa cởi quần áo ra, liền nghe cửa phòng vang lên hai tiếng đập cửa. Nàng nhìn ra cửa, không lên tiếng, mở tủ quần áo lấy trang phục đi làm ra.
“Ý Hàn mở cửa a.” Ngoài cửa vang lên tiếng Lục Hạo Vũ.
Tiêu Ý Hàn hơi nhíu lông mày đáp:”Ta đang thay quần áo.” Sau liền nhanh nhẹn đem y phục mặc vào, mới đem cửa mở ra.
Lục Hạo Vũ khuôn mặt bình tĩnh bước vào, hắn nhìn vẻ mặt không biểu tình của Tiêu Ý Hàn đột nhiên cảm thấy ngực có chút sợ, lần này trở về hắn cảm giác Tiêu Ý Hàn đối với hắn càng ngày càng lạnh, càng phai nhạt, nghĩ vậy Lục Hạo Vũ ngồi ở trên ghế, có chút chất vấn giọng điệu nói:”Ngươi là thay quần áo hay là muốn tránh ta đưa ra giải quyết chung?”
Tiêu Ý Hàn theo trước gương quay đầu lại nhìn Lục Hạo Vũ, sau lại điềm nhiên như không, quay lại tiếp tục chỉnh trang phục, trong miệng nhàn nhạt nói ra:”Hạo Vũ, giữa chúng ta không cần như vậy.” Tiêu Ý Hàn cài xong nút thắt cuối cùng, quay người lại nhìn Lục Hạo Vũ nói:”Tiếp tục giống như trước cũng rất tốt, ngươi có cuộc sống của ngươi, ta có cuộc sống của ta, ngươi không có lý do gì phải chọn bên cạnh ta.”
Lục Hạo Vũ bị khẩu
khí đạm mạc của Tiêu Ý Hàn làm cho nghẹn không thể phản đối, hắn đi đến trước người Tiêu Ý Hàn mềm nhẹ nói:”Ta biết rõ nhiều năm như vậy ở riêng hai nơi làm khổ ngươi, nhưng ta lúc đó chẳng phải rất “Dày vò” sao? Ý Hàn, có lời gì chúng ta ngồi xuống nghiêm túc nói chuyện không phải tốt hơn sao? Tối hôm qua ngươi cũng nghe ba ba nói, ta lần này sau khi trở về bên kia liền đem công tác chuyển giao, từ nay về sau cũng không cần ra nước ngoài, lưu lại hảo hảo ở bên ngươi cùng Iran.”
“Ta đã quen với cuộc sống này, Hạo Vũ, ta nghĩ đã nhiều năm như vậy, trong lòng ngươi vẫn là hiểu rõ.”
“Ý Hàn, ngươi nói cho ta biết ngươi có phải hay không ở bên ngoài có người khác rồi?” Lục Hạo Vũ thấy nói cứng mềm với Tiêu Ý Hàn đều không xong, hắn nhịn không được đề cao âm điệu hỏi.
“A.” Tiêu Ý Hàn cười lạnh một tiếng, nàng cầm lấy túi xách trên bàn đi tới cửa quay đầu lại nói ra:”Lục Hạo Vũ, ngươi không cần nghi thần nghi quỷ, những năm này ở bên ngoài, ngươi dám nói ngươi thật là không có quan hệ qua với người nào?Chúng ta đều đến tuổi này, có một số việc đều là khó lòng tránh khỏi.” Nói dứt lời Tiêu Ý Hàn kéo ra cửa phòng, cũng không quay đầu lại một đường đi ra ngoài.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna