Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

06/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 43

Đăng bởi Ngân Giang | 06/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 43: THỊ TRƯỞNG ĐẠI NHÂN ĐỀ NGHỊ Ở CHUNG
Tô Ninh nhấn phím gọi, điện thoại reng khoảng một phút, đối phương mới nghe máy, trong đó truyền đến âm thanh rất ồn ào, Tô Ninh không nói gì, cô nghe thấy tiếng đóng cửa, sau đó giọng thị trưởng truyền tới.
“Ninh Ninh..”
“Như thế nào ồn ào vậy?” Nghe âm thanh ồn như vậy, vốn tâm tình Tô Ninh đang không phải rất tốt nên có chút bực bội, giọng nói của cô không vui hỏi.
“Tôi ở bên ngoài, sao vậy?”
“A, không có việc gì, gọi xem chị đang ở đâu làm gì.” Nghe thấy thị trưởng giải thích, Tô Ninh có chút trái lương tâm nói.
“Đang cùng Cristina và mấy người bạn uống rượu.” thị trưởng đại nhân dừng lại một chút còn nói:”Em muốn tới không?”
“Chị uống rượu rồi? uống bao nhiêu?” Tô Ninh vừa nghe thị trưởng nói uống rượu, trong nội tâm có chút thất vọng, cô một bên hỏi một bên nghĩ thầm,”Thị trưởng đại nhân uống rượu thì thế nào kêu nàng tới đón mình a?”
“Một chút, em có thể đi không? Tôi đi đón em.” Tiêu Ý Hàn sảng khoái nói.
Tô Ninh cúi đầu sau khi suy nghĩ, ôn nhu nói:”Ừ, vậy chị tới đón em đi.”
“20 phút sau gặp ở chỗ cũ.”
Tô Ninh gật gật đầu, đáp ứng. Cô vừa định cúp điện thoại, tiếng thị trưởng lại truyền tới, chợt nghe nàng nhẹ nói:”Bên ngoài trời lạnh, mặc ấm một chút.” Sau điện thoại đã bị dập máy.
Tô Ninh mỉm cười nhìn điện thoại, cô cất điện thoại xoay người vào ký túc xá.
Trong kí túc xá, Dịch Dương nằm ở Tôn Hồng Na trên giường hướng ra ngoài, mở to đôi mắt có chút mê mang nhìn Tô Ninh đi tới. Tôn Hồng Na đang dùng khăn ấm lau mặt cho Dịch Dương, nàng xoay người nói với Tô Ninh:” gọi điện thoại cho ai a?Nhanh lên đi tắm rửa đi.”
Tô Ninh đi đến giường mình bắt đầu thu thập đồ đạc cần mang, cô cũng không quay đầu lại nói:”Không tắm, ta bị trễ, phải đi về rồi.”
Nghe thấy Tô Ninh nói, Tôn Hồng Na dừng tay lại, nàng đem khăn mặt nhét vào tay Dịch Dương đi đến trước Tô Ninh, nhíu mày hỏi:”Trở về? Đã trễ như vậy, ngươi phải về đi đâu?”
Tô Ninh cười nói với Tôn Hồng Na:”Đương nhiên là về nhà, ta làm cho ba ba tới đón ta.”
“Ninh Ninh, ngươi không cần như vậy, có ngươi, chúng ta như thế nào mà không biết xấu hổ.” Tôn Hồng Na trông thấy Tô Ninh như thế, nàng mềm giọng nói ra.
Tô Ninh đem đồ bỏ vào túi xong, đứng lên quay mặt về phía Tôn Hồng Na mỉm cười nói:”cái gì không xấu hổ? Hai người các ngươi dây dưa cùng nhau mấy lần, tốt đẹp ở cùng một chỗ so với cái gì đều mạnh hơn.” Tô Ninh đem tay vuốt vuốt khuôn mặt Tôn Hồng Na, lại nói:”Yên tâm, ta có chỗ để đi.” Cô nghiêng thân tiến đến bên tai Tôn Hồng Na nhỏ giọng nói:”Ta không nghĩ lúc nửa đêm lại nghe thấy cái gì không nên nghe thấy thanh âm, học tỷ đêm nay cũng không trở về, gian phòng để cho các ngươi, các ngươi cứ tận hứng a…” Nói dứt lời Tô Ninh nhanh chóng lui ra, Tôn Hồng Na còn không kịp phản ứng, cô nắm lên áo lông liền chạy ra phòng ngủ.
Quả nhiên như Tô Ninh suy nghĩ, cô mới ra phòng ngủ còn chưa đi được vài bước, chỉ nghe thấy trong phòng truyền đến giọng nữ bén nhọn:”Ninh Ninh… Ngươi lại cũng có thể nói ra lời như vậy a…”
Tô Ninh cong khóe miệng, mặc vào áo lông xoay người một cái liền quẹo vào trong thang lầu, tâm tình cô rất tốt nghĩ đến:”Ai bảo các ngươi quấn quýt khiến cho ta nửa đêm bị tra tấn, không chê cười các ngươi, nhưng ta không thể bạc đãi bản thân, mỗi lần như vậy đều ngủ không ngon giấc…”
Ra ký túc xá, Tô Ninh liền cảm thấy một trận gió lạnh đánh úp lại, đông lạnh cả người cô run rẩy, nắm thật chặt áo lông bước nhanh về phía địa điểm đã hẹn cùng thị trưởng. Khi cô quẹo ra đường, rất xa đã nhìn thấy xe thị trưởng lóe lên đèn xe dừng ở ven đường, Tô Ninh có chút giật mình, thị trưởng hành động thật sự là rất nhanh, gọi điện thoại xong cô một điểm không có chậm trễ đi ra đến đây, không nghĩ tới thị trưởng đại nhân so với cô còn nhanh hơn…
“Làm sao chị nhanh như vậy đã đến?” Tô Ninh kéo ra cửa xe ngồi vào nhìn thị trưởng hỏi.
“Cúp điện thoại tôi liền đi, trời rất là lạnh, sợ em ngốc đứng ở bên ngoài chờ tôi.” Tiêu Ý Hàn nhìn Tô Ninh cười một cái rồi khởi động xe.
“Chị đã uống rượu như thế nào còn lái xe?” Xe chạy đi, Tô Ninh nhíu mày hỏi thị trưởng.
“Tôi không lái xe thì ai tới đón em?” Tiêu Ý Hàn mắt nhìn phía trước hỏi ngược lại.
Tô Ninh bĩu môi không nói gì, phía trước là một ngã tư, lúc này trùng hợp đèn đỏ phát sáng lên, Tiêu Ý Hàn chậm tốc độ xe, đạp xuống phanh, quay đầu nhìn Tô Ninh.
“Chị nhìn em như vậy làm gì?” Tô Ninh thấy thị trưởng đại nhân nhìn mình chằm chằm, cô có chút không được tự nhiên hỏi.
Tiêu Ý Hàn không nói lời nào, nàng từng chút đem thân thể hướng gần Tô Ninh, đến khi lưng Tô Ninh đã dán sát cửa xe nàng mới ngừng lại, ánh mắt tràn đầy yêu thương nhẹ giọng hỏi:”Vài ngày không gặp, em cũng không muốn tôi?”
Tô Ninh chưa thấy qua thị trưởng đại nhân như vậy, cô nghiêng đầu nhìn nhìn đèn giao thông phía trước, có chút khẩn trương nói:”Chị nhanh chăm chú lái xe, đèn sắp đổi rồi kìa..”
Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh không có tình thú, nàng chớp mi, ngồi trở về chỗ lái xe. Xe dọc theo đường lớn rộng rãi hướng về phía nam, Tiêu Ý Hàn có chút do dự, nàng nhìn đồng hồ đã nhanh 10 giờ, nghĩ nghĩ hay là kế tiếp thay đổi đầu xe, đi về khu cư xá kia.
Tô Ninh kỳ quái nhìn thị trưởng đại nhân đột nhiên quay đầu xe lái về hướng ngược lại, mở miệng hỏi:”Chúng ta là tính đi đâu?”
“Về nhà.” Tiêu Ý Hàn nhàn nhạt trả lời.
“Chị không phải mới vừa đi hướng kia sao, là muốn đi đâu?”
“Vốn là muốn đi quán bar, cảm thấy muộn quá rồi nên không đi, ngày mai em còn phải đến trường.” Tiêu Ý Hàn quay đầu nhìn Tô Ninh, giải thích.
“A.” Tô Ninh không nói thêm gì nữa, ngoan ngoãn tựa lưng vào ghế ngồi nhắm mắt lại.
ban đêm Giang Vịnh không có nhiều xe cộ, không lâu sau Tiêu Ý Hàn đã lái đến trước cư xá, bảo vệ nghe thấy tiếng xe liền mở cổng, Tiêu Ý Hàn đem xe chạy đến bãi đổ ngừng lại, mang theo Tô Ninh xuống xe hướng trong lầu đi đến.
“Chị đêm nay ở đây sao?” Tô Ninh đứng ở trong thang máy, cô nghĩ nghĩ mở miệng hỏi.
Tiêu Ý Hàn quay đầu nhìn Tô Ninh, vẻ mặt chờ đợi, nàng cong lên khóe miệng cười cười, nói:”Em muốn tôi ở, tôi liền ở.”
“Em…” Tô Ninh có chút đỏ mặt, quay mặt qua chỗ khác, nhỏ giọng nói:”Dịch Dương cùng Na Na cãi nhau, về sau lại hòa hảo, em không nghĩ làm bóng đèn ở đó, cho nên gọi cho chị.”
Lúc này thang máy ngừng lại, Tiêu Ý Hàn rất tự nhiên dắt tay Tô Ninh đi ra thang máy, “A…”một tiếng, nói tiếp:”Chỉ là bởi vì chuyện này? Cho nên mới gọi cho tôi?”
Tô Ninh không nói gì, cô cúi đầu nhìn túi xách trên tay thị trưởng, không dám ngẩng đầu.
“Em mở cửa đi.”Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh đứng ở cạnh cửa không có động tĩnh, nàng lên tiếng nói ra.
Tô Ninh lúc này mới ngẩng đầu, cô khó hiểu nhìn thị trưởng đại nhân, trong lòng nghĩ “Đây là nhà của chị mà, như thế nào lại kêu em mở cửa.” Nghĩ như thế cô cũng đã hỏi đi ra:”sao chị không mở?”
Tiêu Ý Hàn mấp máy môi, nghĩ thầm đứa nhỏ này thật là ngốc, nàng vỗ vỗ túi của mình nói ra:”Tôi không mang chìa khóa, lúc trước không phải tôi đã đưa chìa khóa phòng cho em sao? Em không có mang theo à?”
“A, em có mang theo..” Tô Ninh lấy trong túi ra cái chìa khóa mở cửa, đứng ở trước cửa chờ thị trưởng đại nhân đi vào.
Tiêu Ý Hàn đi vào gian phòng, mở đèn đi thẳng vào phòng ngủ, vừa đi vừa nói:”Vào thay quần áo đi.”
Tô Ninh đem túi đặt ở trên ghế salon, đi theo thị trưởng đại nhân vào phòng ngủ, Tiêu Ý Hàn kéo ra tủ quần áo, nàng nói:”Tôi mua cho em chút ít quần áo, em lại nhìn xem mình mặc cái gì được.”
Tô Ninh nhìn trong tủ quần áo treo đủ loại kiểu dáng quần áo dành cho người trẻ tuổi, có chút há hốc mồm, đợi cô kịp phản ứng, thị trưởng đã lấy xong quần áo đi qua phòng tắm.
Tô Ninh chọn lấy một bộ đồ ngủ nâng trong tay, trong lòng cảm giác ấm áp, tuy thị trưởng bình thường lạnh như băng, không thích nói chuyện, nhưng nàng sẽ dùng hành động thể hiện, mặc dù việc nàng làm thường cho Tô Ninh cảm thấy có chút “Cường thế.” Nhưng này cũng không ảnh hưởng làm hảo cảm Tô Ninh dành cho nàng càng gia tăng.
Lúc Tô Ninh trong phòng tắm đi ra, thị trưởng đang dựa ở trên giường xem Tv, Tô Ninh liếc sang chương trình đang chiếu, không nhịn được cười ra tiếng, nghiêm túc lạnh lùng như thị trưởng lại đang coi “Thế giới động vật”.
Tiêu Ý Hàn nhìn thoáng qua Tô Ninh, nàng đem ly rượu trên tủ đầu giường bưng lên uống một hớp nhỏ. Tô Ninh đi qua bên kia giường ngoan ngoãn bò vào trong chăn.
“Iran lúc còn rất nhỏ rất thích xem chương trình này, lúc không có chuyện gì tôi liền xem cùng thằng bé.” Một lát sau Tiêu Ý Hàn mới nói.
“sao chị lại uống rượu? không phải vừa cùng chị Cristina uống rồi sao?” Tô Ninh nằm nghiêng quay mắt về phía thị trưởng, cau mày nói ra.
Tiêu Ý Hàn tắt TV nằm vào trong chăn, chỉ để lại đèn ngủ đầu giường, nàng đem Tô Ninh ôm trong ngực nói:”Tôi có thói quen uống rượu sau khi trở về lại uống một ít.” Sau nàng dừng lại, hỏi tiếp:”hai cô bạn của em là đang yêu nhau sao?”
“Huh?” Tô Ninh nhất thời không có đuổi kịp ý nghĩ của thị trưởng, trì hoãn một hồi mới nói:”Ừ, các nàng đều là bạn học của em ở cao trung, không biết làm sao lại đi đến cùng một đại học.”
“Ha ha.” Tiêu Ý Hàn cười cười, nói:”Từ nay về sau dời qua đây ở đi, mình ở cùng một chỗ.”
Tô Ninh sửng sốt, cô cảm thấy thị trưởng uống rượu rồi tư duy sao lại mạnh như vậy đây? Cô ngoan ngoãn ghé vào trong khuỷu tay thị trưởng, ôn nhu hỏi:”Không phải đang nói chuyện bạn học em? Như thế nào đột nhiên muốn kêu em qua đây ở?”
“Em không phải nói em ở đó giống làm cái bóng đèn sao? vậy thì tới ở đây a, tôi cũng sẽ dời qua ở cùng em.”
“Ừ..” Nhắc tới Dịch Dương cùng Na Na, Tô Ninh có chút phiền, cô hễ là có chút ít âm thanh đều dễ dàng bị bừng tỉnh khỏi giấc ngủ, hết lần này tới lần khác, hai người này mỗi cách hai ba ngày, trong đêm sẽ gây ra chút ít “Động tĩnh”. Tuy mỗi lần thanh âm ép tới đều rất nhỏ, nhưng vẫn là sẽ bị cô nghe thấy…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna