Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

06/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 48

Đăng bởi Ngân Giang | 06/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 48: THIÊN HẠ ĐẠI ĐỒNG
*** Thiên hạ đại đồng: mọi người đều giống nhau, bình đẳng, không phân biệt, ai cũng như ai.
Tiêu Ý Hàn mỗi lần nhìn thấy Tô Ninh thẹn thùng nàng đều yêu mến không thôi, nàng đem Tô Ninh ôm vào trong ngực, làm cho cô dựa lưng vào bàn bếp ôn nhu hôn môi của cô, vốn định chỉ là nhẹ nhàng nhấm nháp từng cái, nhưng khi hôn lên rồi như thế nào cũng không nỡ rời ra.
Tô Ninh cảm thấy có chút mê mẩn, cái hôn của thị trưởng vừa ôn nhu lại đầy khí phách, mà đều tấn công tại mỗi lần cô không có chuẩn bị tâm lý. Chính là, Tô Ninh không thể không thừa nhận, cô rất yêu thích, cô yêu thích thị trưởng đại nhân hôn môi mình, đầu lưỡi mềm nhẵn tiến vào quấn quanh lấy cô, tùy ý làm bậy, tâm tư cô đều theo đó mà ngứa ngáy nhưng thực sự rất thoải mái.
Tiêu Ý Hàn rõ ràng cảm giác thân thể Tô Ninh đang nhũn ra, nếu không phải lúc này nàng đang ôm Tô Ninh, phía sau lưng lại là bàn bếp, thì sợ là Tô Ninh sẽ ngã mất. Tô Ninh có chút ngốc đáp lại nụ hôn càng kích khởi dục vọng của Tiêu Ý Hàn, nàng không hề thoả mãn, rời đi môi Tô Ninh, buông ra hai tay đang ôm cổ Tô Ninh, ôm xuống phía dưới eo, hơi chút dùng sức, ôm Tô Ninh cho nàng ngồi lên bàn bếp.
“A..” Tô Ninh nhất thời không có phản ứng, cô vô ý thức thở nhẹ một tiếng, dùng ánh mắt có chút ít mê ly nhìn thị trưởng đại nhân…..
Tiêu Ý Hàn xấu xa cười, nàng hôn lên mặt Tô Ninh, một tay lôi kéo váy ngủ..Phần cổ trắng nõn, xương quai xanh khêu gợi liền rơi vào tầm mắt Tiêu Ý Hàn, nàng cúi đầu không chút do dự mà hôn hít, tay cũng theo đó tiến vào vạt áo, đi lên tìm kiếm bộ ngực mềm mại.
“Đừng… Mau dừng lại..” Động tác bất thình lình làm cho Tô Ninh cả kinh, cô ngồi ở bàn bếp tay cũng không biết để vào đâu cho tốt, chỉ có thể ôm lấy người thị trưởng, đẩy ra cũng không phải mà nghênh đón cũng không phải. Tô Ninh bị ép khẽ ngửa đầu, cảm giác kỳ quái cứ tuôn ra từng lớp theo lên đại não.
Ánh nắng từ một bên cửa sổ chiếu vào, trong phòng một người vội vàng hành động, một người ỡm ờ chào đón…
Tiêu Ý Hàn càn rỡ khiến cho Tô Ninh không thể không lấy tay bám lấy bàn bếp để duy trì cân bằng, không nghĩ là tay Tô Ninh lại đặt lên túi thức ăn thị trưởng vừa mới mang về. Nguyên bản đã ý loạn tình mê, cô thoáng cái liền thanh tỉnh lại, một tay chống thân thể, tay kia nhẹ nhàng chống đỡ vai thị trưởng, khàn giọng nói ra:”Hàn, không được… Nhanh, nhanh lên dừng lại…”
Lúc này Tiêu Ý Hàn hận không thể lập tức ăn sạch Tô Ninh, đối với lời Tô Ninh nói nàng giả vờ mắt điếc tai ngơ, nàng làm hai chân Tô Ninh mở ra hai bên, tay liền rời đi ngực Tô Ninh, một đường sờ soạng xuống phía dưới.
Tô Ninh mặc trên người váy ngủ có chút rộng, bị thị trưởng đại nhân tấn công, mép váy liền hở lên tới phần eo, lộ ra quần lót hồng nhạt, mà tay thị trưởng lúc này lại đang xoa nắn nơi mẫn cảm qua lớp quần lót của cô.
“Tiêu Ý Hàn..” Tô Ninh thật sự nhẫn nhịn không được, cô lớn tiếng hét to lên. Đây là giữa ban ngày, nhưng lại không phải tại phòng ngủ, cô thật sự không thích ứng được.
Ba chữ Tiêu Ý Hàn theo trong miệng Tô Ninh phát ra, hai người đều sững sờ, Tiêu Ý Hàn dừng lại động tác, nháy mắt nhìn gương mặt vô cùng đỏ hồng của Tô Ninh, vài giây sau nàng cười ra tiếng, nàng đem Tô Ninh ôm xuống bàn bếp, nghiêm túc giúp nàng sửa lại váy ngủ.
“Ninh Ninh em thật có gan lớn, cũng dám gọi thẳng tên tôi…” Tiêu Ý Hàn chớp mi cười xấu xa lưu lại những lời này, hung hăng hôn môi Tô Ninh một cái, rồi đi ra ngoài, lưu lại một mình Tô Ninh ngây ngốc đứng đó mặt đỏ tim đập nhanh…
Ăn cơm trưa xong Tiêu Ý Hàn liền nhanh chóng ra ngoài, Tô Ninh tiễn nàng đến trước cửa, cô thấy thị trưởng đại nhân khôi phục bộ dạng nghiêm túc bình thường đạm mạc, đợi thị trưởng đại nhân đổi giày xong, cô ngoan ngoãn đưa túi xách cho thị trưởng.
Tiêu Ý Hàn hôn thoáng qua gương mặt Tô Ninh, liền mở cửa ra ngoài.
Tô Ninh trong lòng nghĩ,”Người này thật sự là hay thay đổi, mới vừa rồi còn vẻ mặt du côn cười xấu xa, đối với mình làm “Chuyện xấu”, giờ lại biến hóa nhanh chóng khôi phục thành dáng vẻ lạnh lùng kia …”
Tô Ninh thu dọn gian phòng mặc quần áo xong chuẩn bị trở về trường học, thứ sáu ở trường không có tiết học chính, cô đi vào phòng radio bắt đầu sắp xếp tư liệu công tác cho cuối tuần. Đợi làm xong hết thảy đã nhanh đến giờ cơm tối, Tô Ninh vuốt vuốt cánh tay mỏi nhừ, tính trở lại ký túc xá lấy sách rồi khuya về nhà thăm bà nội.
Tô Ninh đi ra khỏi phòng radio, bên ngoài trời lại có tuyết rơi. Cô dừng bước ngẩng đầu nhìn phía trên đèn đường mờ vàng, từng hạt bông tuyết xinh đẹp xanh ngọc như hồ điệp nhẹ nhàng rớt xuống, Tô Ninh đứng ở tại chỗ, đột nhiên cảm giác trong lòng dị thường an tĩnh, cô ngửa đầu nhìn về phía bầu trời bao la tùy ý bông tuyết tán lạc trên gương mặt ấm áp của mình.
Không biết qua vài phút hay là hơn 10′ sau, trong sân trường đã trắng xoá một mảnh, Tô Ninh lấy lại tinh thần si ngốc cười, cùng thị trưởng đại nhân cùng một chỗ chỉ vài ngày ngắn ngủi, cô đã cảm nhận được cái gì gọi là tâm trạng tốt đẹp khi yêu.
Tô Ninh theo thói quen mắt nhìn phía trước, đạp trên lớp tuyết mỏng, hướng ký túc xá đi đến. Còn chưa đi được vài bước cô liền cảm giác được khác thường, quay đầu, liền trông thấy một nam sinh đứng đối diện nơi vừa rồi cô đứng, nam sinh kia ăn mặc hơi phô trương, trên mặt lộ ra nụ cười rạng rỡ, hắn đứng một chút, trên đầu vai có chút tuyết đọng, cũng không nói chuyện, ánh mắt dịu dàng nhìn Tô Ninh.
Tô Ninh ngây ra một lúc, rồi cười nhẹ, cô nhìn chung quanh, thắc mắc hỏi:”Tiêu Trạch Vũ, ngươi đứng ở chỗ này làm cái gì?”
Tiêu Trạch Vũ nhếch môi mỉm cười hướng Tô Ninh đi qua, đứng trước người của cô, nói:”Ta đã nhìn ngươi thật lâu.” Hắn chỉ chỉ đèn đường trên đầu, nói:”Ta thấy ngươi cứ nhìn lên đây, yên tĩnh giống như thiên sứ, không có nhẫn tâm quấy rầy ngươi.”
Tô Ninh cười cười, cô đột nhiên cảm giác Tiêu Trạch Vũ cũng không phải rất chán ghét. Cho tới nay Tiêu Trạch Vũ lưu cho cô ấn tượng về cách ăn mặc có chút hơi chưng diện, không cần nghĩ nhiều cũng biết chính là công tử bột. Không nghĩ tới hắn cũng có một mặt như vậy, Tô Ninh mỉm cười, tiếp tục bước đi.
“Vài ngày không có thấy ngươi, bề bộn nhiều việc sao?” Tiêu Trạch Vũ đuổi kịp Tô Ninh, hai người vai sóng vai cước bộ.
“Khá tốt, phòng radio có rất nhiều chuyện.”
“Ngày mai cuối tuần, ngươi có tính toán gì hay không? Cùng chúng ta đi trượt tuyết thấy thế nào?”
Tô Ninh quay đầu nhìn vẻ mặt thành thật của Tiêu Trạch Vũ, rõ ràng có hình dáng của thị trưởng đại nhân, vốn muốn cự tuyệt ra miệng nhưng bởi vậy mà ngăn ở trong cổ họng.
“Dịch Dương cùng Na Na cũng đi, nếu ngươi không có chuyện gì thì cùng đi a, nhiều người cho vui.” Tiêu Trạch Vũ rất sợ Tô Ninh từ chối mình, vội đem Dịch Dương ra dụ dỗ Tô Ninh.
Tô Ninh cúi đầu suy nghĩ một chút, nói:”Được rồi, các ngươi khi nào thì xuất phát?”
Tiêu Trạch Vũ khẩn trương, mặt lập tức lộ ra nụ cười vui vẻ, hắn sờ sờ đầu, nói:”Buổi sáng 10 giờ, ta lái xe tới đón ngươi.”
“Không cần, ta gọi cho Dịch Dương, đến lúc đó chúng ta cùng đi.” Tô Ninh dừng bước lại, hướng Tiêu Trạch Vũ nói:”Vậy ta đi đây..”
Tiêu Trạch Vũ lúc này mới phát hiện vừa nói chuyện được mấy câu, hai người đã đến dưới lầu kí túc xá nữ, hắn dừng bước lui về sau, nhếch môi cười cùng Tô Ninh phất tay:”ok, ngươi lên đi, ngày mai gặp…”
Nhìn Tiêu Trạch Vũ vui vẻ chạy đi, Tô Ninh nhàn nhạt cười, có thể là bởi vì thị trưởng, mà khi cô đối mặt Tiêu Trạch Vũ, lại có loại cảm giác mình là trưởng bối, lời nói của cô đều ra vẻ trưởng bối, có chút sủng nịch…
Trong kí túc xá, Dịch Dương cùng Tôn Hồng Na nhìn thấy Tô Ninh trở lại, liền mất tự nhiên. Tôn Hồng Na tiến đến trước mặt Tô Ninh, cao thấp đánh giá hai lần, hỏi:”Ninh Ninh, ngươi tối hôm qua đi đâu, làm gì vậy? Còn dám trốn học nữa?”
Tô Ninh chưa kịp nói chuyện, liền bị Tôn Hồng Na kéo ngồi ở trên giường, Dịch Dương cười hì hì đem nước ấm đến tận tay Tô Ninh, hai người ngồi đối diện cùng nhìn Tô Ninh.
“Ách…” Cái này là tình huống gì đây, Tô Ninh như thế nào cảm giác đêm nay hai người này là lạ.
“Ninh Ninh, ngươi nói, ngươi có phải hay không ở chỗ đối tượng bên ngoài?” Tôn Hồng Na thấy Tô Ninh có chút đỏ mặt không nói lời nào, tiếp tục hỏi.
“Tam đường hội thẩm?” (* phiên tòa giám sát xét xử tối cao*), Tô Ninh nhìn ra ý đồ của hai người, cô nhướng mày, nở nụ cười, bưng ly nước đứng dậy ngồi vào trước bàn của mình thu dọn túi xách.
“Ninh Ninh, ngươi như thế nào lại không thừa nhận?” Dịch Dương nhìn sang lão bà mình, nàng đi theo Tô Ninh tựa ở trước bàn sách hỏi.
“người như thế nào? Khi nào thì mang theo cho bọn ta gặp qua a?” Tôn Hồng Na cũng vây tới.
Tô Ninh cúi đầu bất đắc dĩ, cô lấy xong đồ đạc, vừa đứng lên hướng ra ngoài cửa vừa nói:”Ta mới một ngày không có trở về, các ngươi sao lại có nhiều vấn đề như vậy a?” Cô đứng ở nơi cửa, quay đầu còn nói:” Ta vừa gặp Tiêu Trạch Vũ, đáp ứng hắn ngày mai cùng các ngươi đi trượt tuyết, còn nữa, đêm nay ta về nhà ở!!” Nói dứt lời cô tinh nghịch nháy mắt mấy cái, liền đi ra ngoài.
Dịch Dương phản ứng nhanh chóng vọt tới trước cửa, tay đẩy lên cửa, dùng thân thể ngăn cản Tô Ninh.
Tô Ninh lại càng hoảng sợ, cô vỗ ngực một cái, nói:”Tử Dịch Dương, ngươi làm gì thế?”
“Hắc hắc…” Dịch Dương cười xấu xa, hoàn toàn không để ý tới Tô Ninh lúc này đang giận, nàng nhỏ giọng hỏi:”Ta muốn biết, đối tượng của ngươi là nam hay nữ?” Nói xong nàng nghiêng đầu ra vẻ”Ngươi không nói cho ta, ta liền không cho ngươi đi”.
Tô Ninh không để ý tới hình tượng thục nữ, cô hướng về phía Dịch Dương liếc mắt, nói:”Như ngươi mong muốn, thiên hạ đại đồng…” ( ý nói giống Dịch Dương mong muốn mọi người đều đồng tính)
Dịch Dương không thể tưởng tượng nổi nhìn Tô Ninh, ra sức chớp mắt.
Tô Ninh lấy tay gạt người Dịch Dương sang bên, phất tay tạm biệt Tôn Hồng Na ngồi ở trước bàn sách cũng đang đồng dạng giật mình giống Dịch Dương, rồi mở cửa đi ra ngoài.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna