Google.com.vn Đọc truyện Online

06/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 50

Đăng bởi Ngân Giang | 06/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 50: TIỂU QUỶ ĐẦU IRAN
Tô Ninh nói dứt lời, cười ngọt ngào với Tôn Hồng Na, chắp tay trước ngực dáng vẻ xin nhờ vả, rồi xoay người chạy xuống lầu.
Tô Ninh đi bộ ra cổng khu trượt tuyết, khoảng cách hơi xa, cô nghĩ đợi cô đi đến trước cổng thì xe thị trưởng đại nhân cũng đến.
Trên núi nhiệt độ xuống thấp hơn trong thành phố, Tô Ninh đạp trên đất tuyết, hai bên đường là hai hàng đại thụ cao ngất, thỉnh thoảng có chim chóc bay ra từ mấy tán cây. Cô càng đi càng thả chậm tốc độ, trong đầu vẽ nên một khung cảnh rất đẹp – bông tuyết bay múa đầy trời, cô cùng thị trưởng đại nhân tay nắm tay yên lặng đi bên nhau, bông tuyết nhuộm trắng khắp nơi, như đi đến tận chân trời, hai người có thể hay không một đường đi đến đầu bạc răng long?
Vượt qua một ngã rẽ thì có thể trông thấy cửa chính của khu trượt tuyết, có nhiều xe đậu ở ngoài cửa, Tô Ninh nhìn chung quanh không thấy chiếc xe mà cô quen thuộc, cô lấy điện thoại trong túi ra, điện thoại cũng vừa vặn vang lên.
“Ninh Ninh, tôi lập tức có một cái hội nghị khẩn cấp, không thể đi đón em. Tôi kêu tiểu Lý đi đón, em đứng ở chỗ bán vé chờ hắn.” Điện thoại vừa chuyển được, thanh âm Tiêu Ý Hàn liền truyền tới.
Nghe thị trưởng nói xong, Tô Ninh nhẹ nhíu lông mày, cô vừa định nói chuyện chỉ nghe thấy đầu dây bên kia hình như có người hối thúc thị trưởng:”Tiêu thị trưởng, mọi người đến đông đủ sẽ chờ ngài.”
Tô Ninh vội lên tiếng nói:”Ừ, em trở về chờ chị.”
“Em đừng trở về nhà trước, hôm nay Iran học buổi sáng, vốn định cùng em đi đón Iran, nhưng giờ tôi không đi được. Cho nên mình em đi đón thằng bé đi a, hai người về căn hộ chờ tôi.”Tiêu Ý Hàn dừng một giây, lại hỏi:”Em có thể nhận ra Iran chứ?”
Tô Ninh phản xạ có điều kiện ở điện thoại bên này gật gật đầu, nói:”Có thể, nhưng mà…”
“Vậy là tốt rồi, tôi phải cúp máy, xong việc sẽ gọi cho em.” Không đợi Tô Ninh nói dứt lời, Tiêu Ý Hàn trực tiếp cúp điện thoại.
Tô Ninh nhìn màn hình bĩu môi, trong lòng nghĩ:”Đây là chuyện gì a? Thị trưởng đại nhân thực xem mình như cô vợ nhỏ, mới qua vài ngày, liền muốn mình giúp đi đón con trai…”
Không lâu sau, xe tiểu Lý lái đến trước mặt Tô Ninh. Cô ngồi vào trong xe, nhìn vẻ mặt tiểu Lý nghiêm túc, vốn định nói chút gì đó lại thôi. Cô không khỏi nghĩ trong lòng:”Quả thật là chủ nào tớ nấy, thuộc hạ bên người thị trưởng cũng giống nàng lạnh lùng ít nói như nhau.”
Đến núi trượt tuyết, bình thường mọi người đều sẽ ở qua đêm, bởi vì buổi tối các loại băng điêu sáng lên đủ màu sắc, so với ban ngày cô tịch phải đẹp hơn rất nhiều, cho nên trên đường đi, xe cộ chạy về thành phố không nhiều, tiểu Lý chở Tô Ninh một đường thuận lợi nhanh chóng.
Chưa đến nửa tiếng sau, xe dừng ở trước cửa trường mẫu giáo, Tô Ninh từ trong xe nhìn ra thấy cảnh tượng giống như lần đi đón Ôn Noãn, trước cổng trường người người đến đón con chật kín như nêm.
“Tô tiểu thư, ngươi đi đón Iran, ta ở đây chờ.” Đang lúc Tô Ninh muốn xuống xe, tiểu Lý mới nói lên câu thứ hai.
“Ừ.” Tô Ninh gật gật đầu, liền xuống xe. Cô nhớ rõ lần trước Ôn Noãn có nói qua Iran học cùng lớp, cô đến trước cổng chờ Iran đi ra.
Tiêu Ý Hàn tính thời gian vô cùng chuẩn, Tô Ninh mới đứng một xíu, bọn nhỏ liền sắp xếp thành hàng theo lão sư ra ngoài.
Tô Ninh vẫn đứng ở đó không hề di chuyển, cô thấy Iran mặc áo lông dày đang được một cô giáo tầm 20 tuổi nắm tay hướng mình đi tới.
“Chào cô, tôi tới đón Iran tan học.” Đợi hai người đến gần, Tô Ninh mỉm cười cùng cô giáo chào hỏi.
Iran có chút giật mình mở to hai mắt, nó nhìn nhìn Tô Ninh, lại ngẩng đầu nhìn cô giáo, giọng trẻ con non nớt nói ra:”cô giáo Phương, con nhận thức nàng, là chị Ninh Ninh…”
Cô giáo Phương cúi đầu yêu thương sờ lên đầu Iran, nói với Tô Ninh:”Hôm nay không phải Tiêu thị trưởng tới đón sao?”
“Ừ, vốn là vậy, nhưng nàng tạm thời có việc, nên gọi tôi tới đón.” Tô Ninh vừa nói chuyện, vừa tiến lên nắm bàn tay nhỏ bé của Iran làm cho thằng bé đứng ở bên cạnh mình.
“Nhưng mà, mẹ có nói cho dù là người quen biết cũng không thể tùy tiện cùng đi theo.” Lúc này Iran ngẩng đầu nhướng mày lên vẻ mặt nghiêm túc nhìn Tô Ninh nói ra.
“Ách…” Tô Ninh không nghĩ tới Iran có thể nói như vậy, cô nhìn cô giáo đứng đối diện như trước không có vẻ rời đi, lại nhìn nhìn chỗ tiểu Lý đang đậu xe, vừa định nói chuyện, Iran lại mở miệng nói ra:”Chị Ninh Ninh, ta gọi điện cho mẹ hỏi qua, chị đưa điện thoại cho ta mượn a.”
Tô Ninh suy nghĩ một chút, lấy điện thoại di động ra bỏ vào trong bàn tay nhỏ của Iran, nói:”Mẹ của ngươi đang họp, xe của nàng đang đậu bên đó, còn có tài xế của nàng cũng tới.” Tô Ninh bất đắc dĩ giải thích, cô thật muốn cùng tiểu quỷ này giải thích, nàng không phải là người xấu.
Iran không để ý đến lời Tô Ninh, cầm điện thoại thuần thục lật xem danh bạ.
Tô Ninh nhìn cô giáo đang cười, bất đắc dĩ lắc đầu cười khổ, mấy đứa nhỏ bây giờ thiệt là khôn quá.
Không lâu sau, Iran đóng lại điện thoại trả cho Tô Ninh, mặt mũi ngoan ngoãn cười ngọt ngào nói:”Cám ơn.”. Sau hắn nhìn về phía cô giáo của mình còn nói:”Cô giáo Phương, con cùng chị Ninh Ninh về nhà, hẹn gặp lại.” Nói dứt lời liền kéo tay Tô Ninh hướng ven đường đi đến.
Hiển nhiên Tiêu Ý Hàn đã dặn dò qua tiểu Lý, sau khi Tô Ninh mang theo Iran ngồi trên xe, hắn không có mở miệng hỏi liền trực tiếp lái xe đến khu cư xá.
“Tiêu thị trưởng nói các ngươi ở nhà đợi nàng, nàng họp xong sẽ trực tiếp tới.” Xe đậu dưới lầu cư xá, tiểu Lý giúp hai người mở cửa xe, rồi nói với Tô Ninh.
“Tốt, đã làm phiền ngươi.” Tô Ninh một tay cầm balo của Iran, một tay kéo Iran, cùng tiểu Lý khách khí vài câu liền xoay người lên lầu.
Iran tựa hồ chưa từng đến căn hộ này, thằng bé sau khi vào căn hộ liền nhìn quanh bốn phía, vừa nhìn vừa hỏi Tô Ninh một đống vấn đề. Tô Ninh ngồi ở trên ghế salon mỉm cười nhìn con trai của người mình yêu thương, trong nội tâm lại có cảm giác ấm áp nói không nên lời.
“Iran, ngươi không có gọi cho mẹ, tại sao lại quyết định đi theo ta rồi?” Tô Ninh cầm quyển sách cùng Iran ngồi trên ghế salon coi phim hoạt hình, nhớ tới biểu hiện kì quái của Iran trước cổng trường, cô có chút tò mò hỏi.
“Bởi vì trong điện thoại chị có số di động riêng của mẹ a..”Iran có chút kiêu ngạo ngẩng đầu nhìn Tô Ninh, còn nói:”số di động đó ngoại trừ người trong nhà, không có mấy người biết đến.”
“A…” Thì ra là như vậy, Tô Ninh chép miệng không có nói cái gì nữa.
Thời gian trôi qua rất nhanh, Tô Ninh chán đến chết, cô vừa đọc sách, thỉnh thoảng vừa nhìn xem giờ, đã một tiếng trôi qua, thị trưởng đại nhân một điểm động tĩnh cũng không có. Iran vẫn ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh cô coi hoạt hình, tại đây một tiếng, đứa nhỏ này đã cùng cô hô đói bụng nhiều lần…
“Chị Ninh Ninh, mẹ khi nào thì tới đón chúng ta đi ăn cơm, ta thật đói..” Iran cụp đầu bĩu môi đáng thương nhìn Tô Ninh lại một lần nữa hỏi ra cùng một vấn đề.
“,….” Tô Ninh không nói gì, trong lòng nghĩ chờ đợi như vậy cũng không phải biện pháp, cô đói thì không sao, nhưng đứa nhỏ nhịn đói thì không được. Cô đứng dậy đi vào bếp, kéo ra cửa tủ lạnh muốn nhìn một chút xem có thứ gì có thể nấu ăn được hay không. Tủ lạnh to như vậy, có thể có chút ít đồ uống hoa quả các loại gì đó, đàng này lại rỗng tuếch, đừng nói nguyên liệu nấu ăn mà ngay cả một cái trứng gà cũng không có. Tô Ninh nhăn trán, cô quên là lúc nàng không ở đây thì thị trưởng căn bản cũng không ở.
“Iran, ngươi muốn ăn cái gì?” Tô Ninh trong phòng bếp đi ra, nhìn Iran hỏi.
Iran nghiêng đầu nhướn mày lên chăm chú nghĩ nghĩ, nói:”Muốn ăn sườn xào chua ngọt Trấn Quan, còn muốn ăn cá hấp.”
“….” Tô Ninh lại không nói gì, cô đương nhiên biết rõ món Iran muốn ăn là ở đâu. Chính là quán ăn Trấn Quan nổi tiếng xa hoa nhất ở Giang Vịnh, có trên trăm năm lịch sử. Đừng nói với chút tiền cô có trong người, nếu mang Iran đi ăn, đoán chừng một món thôi cũng kêu không được..
Tô Ninh suy nghĩ một chút, cô quyết định không đợi. Cô cho Iran mặc thêm áo ngoài, trong lòng tính toán, dù sao cũng không có nhiều tiền, cô quyết định đưa Iran trở lại nhà mình, để bà nội làm sườn xào chua ngọt cùng cá hấp cho tiểu thiếu gia này.
Trước khi ra cửa Tô Ninh gọi về nhà, giới thiệu Iran nói thằng bé là người mình dạy kèm, kêu bà nội đi mua chút ít sườn cùng cá.
“Chị Ninh Ninh, chúng ta đi đâu vậy?” Tô Ninh mang theo Iran lên taxi, Iran hiếu kỳ nhìn quanh bốn phía sau cọ đến bên người Tô Ninh ngưỡng cổ lên hỏi.
“Ta mang ngươi đi ăn sườn xào, đi về nhà chị ăn có được hay không?” Tô Ninh ôm lấy Iran làm cho nó ngồi lên chân của mình.
“Tốt thôi.”Iran sảng khoái gật đầu đáp.
Xe taxi dừng ở dưới nhà Tô Ninh, hai người vừa xuống xe, thị trưởng đại nhân điện thoại tới, Tô Ninh đeo balo lên trên vai, một bên nghe điện thoại một bên nắm tay Iran đi lên nhà mình.
Điện thoại vừa bắt, thị trưởng liền hỏi:”Đói bụng không? Iran có bướng bỉnh hay không?”
“Không có bướng bỉnh, Iran đã sớm đói bụng, chị họp em cũng không dám gọi điện.” Tô Ninh nhìn dưới chân Iran phòng ngừa nó ngã sấp xuống, một bên nhỏ giọng ôn nhu nói.
“Tôi sợ là nhất thời không thể trở về, ngăn kéo trong phòng ngủ có tiền, em dẫn thằng bé ra ngoài ăn cơm đi.”
Nghe thị trưởng đại nhân nói như thế, Tô Ninh trong lòng thầm kêu khổ, nói:”Con của chị muốn đi ăn sườn non ở Trấn Quan, em không có biện pháp, dẫn Iran về nhà em rồi.”
“Dẫn về nhà em?”Tiêu Ý Hàn đột nhiên lên giọng, tiếp theo lại hỏi:”Trong nhà mọi người có đồng ý không? Không cần cho thằng bé ăn sườn non, em tùy tiện mang nó đi ăn một chút gì là được.”
Tô Ninh bĩu môi, trong lòng nghĩ người ta đem con ném cho mình, đứa nhỏ muốn ăn sườn, mình có thể không cho ăn sao? mắt thấy đã đến cửa nhà, cô oán trách nói:”ở trước cửa nhà em rồi, không có việc gì chị yên tâm bận rộn đi. Bà nội cùng ba ba sẽ thích thằng bé thôi, em cùng Iran cơm nước xong sẽ ở lại đây chờ chị.”
“Vậy được rồi.” Tiêu Ý Hàn nghiêm túc nói, nàng dừng lại một chút, nhẹ nhàng nói ra:”Vất vả cho em, buổi tối tôi sẽ đền bù tổn thất cho em thật tốt …” Nói dứt lời điện thoại liền bị dập máy.
Tô Ninh đứng ở trước cửa, cô khẽ cắn môi dưới nhìn điện thoại trong tay, cô hoài nghi mình là đã nghe lầm, lúc thị trưởng đại nhân nói “Đền bù tổn thất” hình như là đang cười xấu xa a…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna