Google.com.vn Đọc truyện Online

06/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 51

Đăng bởi Ngân Giang | 06/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 51: THỊ TRƯỞNG ĐẠI NHÂN GẶP NGƯỜI NHÀ TÔ NINH
Tô Ninh dắt theo Iran mở cửa nhà mình, trong phòng khách không có ai, cô cho Iran đổi giày, nghe thấy trong phòng bếp truyền ra tiếng động. Tô Ninh buông balo, tính dẫn Iran vào phòng bếp, thì bà nội đi ra.
“Ninh Ninh đã trở lại à, sườn non đang hầm, một hồi có thể ăn cơm.” bà nội đeo tạp dề vừa lau tay vừa nói. Bà nhìn thấy đứa trẻ đứng cạnh Tô Ninh, mắt bà sáng lên, vui vẻ nói:” đây là đứa nhỏ ngươi nói à, lớn lên thật có khí chất nha…” Bà đến trước mặt Iran, ngồi xuống.
Tô Ninh kéo nón áo khoác của Iran xuống, cô định nói Iran chào bà nội, không nghĩ tới Iran đã ngọt ngào nói:” chào bà nội, con tên Lục Thần, năm nay 6 tuổi.”
Bộ dạng thằng bé nhu thuận, làm cho người khác thật yêu mến.
“U.. Nhìn xem đứa nhỏ này thật hiểu chuyện, không có chút rụt rè.” bà nội cười tươi cùng Tô Ninh nói, bà ôm Iran vào lòng, giúp thằng bé cởi áo khoác.
“Bà nội, bà gọi con là Iran, tất cả mọi người đều gọi con như vậy.”Iran vừa giơ tay lên cho bà cởi áo khoác, trong miệng còn không ngừng nói.
“Được được, bà nội gọi cục cưng là Iran..”
Tô Ninh nhìn hai bà cháu thân mật, nhịn không được mỉm cười, cô sờ lên đầu Iran cưng chiều nói:”Ngươi tiểu quỷ đầu, miệng ngọt như vậy..”
Lát sau, Tô ba ba đã trở lại, hắn vào nhà trong tay còn cầm kẹo hồ lô.
“Thúc thúc tay của ngươi dơ quá, mứt quả này không thể ăn a.” Iran tiếp nhận hồ lô Tô ba ba cho hắn, nói.
“Ha ha…” Tô Khải Hồng thấy thằng nhỏ này đáng yêu, hắn cởi mở cười rộ lên, nói:”Thúc thúc mua, ngươi không thấy ở ngoài có túi bọc sao? còn lo sợ bẩn thỉu..” Tô ba ba tâm tình khá tốt, quơ bàn tay to làm bộ muốn sờ khuôn mặt trắng nõn của Iran.
Iran bị Tô ba ba trêu chọc “Ha ha.” cười không ngừng.
Nhà Tô Ninh nhỏ, cũng không có đồ chơi gì. Tới đây cô còn lo lắng sợ Iran buồn, cô ở một bên nhìn xem hai lớn một nhỏ nói cười không ngừng, trong lòng nhẹ xuống, Iran như vậy cũng dễ thích ứng.
Bữa cơm này vui vẻ nhất có lẽ là Iran, đứa nhỏ này hiếm khi dùng bữa cơm gia đình đông đủ như vậy, không có cảm thụ qua cùng người nhà ngồi vây quanh một cái bàn nhỏ ăn cơm, hắn ngon lành ăn thức ăn bà nội làm, trên miệng đều dính đầy mỡ.
Ăn cơm xong Tô Ninh như có điều suy nghĩ, cô không ngừng nhìn ba ba, bà nội chơi đùa với tiểu quỷ, trong nội tâm vừa ngọt vừa chua xót, cô đột nhiên nghĩ đến, cô cùng thị trưởng đại nhân tồn tại loại quan hệ này, có phải là đang phá đi hạnh phúc gia đình của đứa nhỏ…
Sau khi ăn xong không lâu, thị trưởng đại nhân gọi điện thoại tới, nàng đã đến dưới nhà Tô Ninh. Bởi vì vừa ăn cơm xong, trán Iran có chút mồ hôi, bên ngoài thời tiết lạnh, lúc này đi ra ngoài hiển nhiên không thích hợp. Không có cách nào, Tô Ninh chỉ có thể xuống lầu, đón thị trưởng đại nhân đi lên.
Tô Ninh nhìn ba ba đang ngồi ở trên ghế salon uống trà, có chút do dự nói:”Ba ba, mẹ Iran đến dưới lầu, con đi đón nàng.”
“Ừ, đi đi.” Tô ba ba đầu cũng không ngẩng lên tiếng nói.
Tô Ninh đứng ở đó không hề động, cô muốn nói cho ba ba thân phận của thị trưởng đại nhân, sợ một hồi nếu ba ba phát hiện ra sẽ bị kinh động, nhưng cô nghĩ nói ra như vậy thì có hơi đường đột lại thôi. Cô cùng Iran nói một tiếng, rồi mặc áo khoác đi xuống lầu.
Tô Ninh ra ngoài, thấy Tiêu Ý Hàn đang dựa vào cửa xe đứng đợi, quần áo một thân màu đen, áo khoác lông dài, nhìn qua có thể thấy nàng chưa kịp thay y phục công tác. Tô Ninh dừng bước lại, cô nhìn thị trưởng đại nhân trước mắt, trong mắt chậm rãi chứa đầy yêu thương, cô đột nhiên cảm thấy mình rất nhớ thị trưởng, nhất là khi nhìn thấy thị trưởng, nỗi nhớ như càng sâu thêm một tầng.
Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh, nàng đi qua, đứng trước mặt Tô Ninh mỉm cười nhìn cô.
“Con của chị trên lầu, vừa ăn cơm.” Tô Ninh không có ý cùng thị trưởng đại nhân đối mặt quá lâu, cô cố ý nhíu mày nói ra, này ý là nói cho thị trưởng đại nhân, mình đối xử với con trai của nàng vô cùng tốt.
Tiêu Ý Hàn cong khóe miệng nở nụ cười, sau nàng chủ động khoác tay Tô Ninh đi lên lầu. Tô Ninh đi bên người thị trưởng đại nhân, nhịp tim lại bắt đầu gia tốc, từng dòng ấm áp nhồi vào trái tim. Đây là cảm giác yêu một người a, không nói gì nhưng tâm lại dán cùng một chỗ.
Hai người cùng đi lên lầu, Tiêu Ý Hàn đột nhiên dừng bước lại quay đầu nói:”Nhà của em ở đâu?”
Tô Ninh sững sờ, cô chỉ lo hưởng thụ cảm giác hai người cùng một chỗ, ngây ngô đi theo thị trưởng đại nhân. Cô lấy lại tinh thần, hơi đỏ mặt chỉ chỉ phía trước nói:”Đến rồi..”
Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh thật đáng yêu, nàng nhìn chung quanh hành lang không người, hơi chút hạ thấp người, hôn nhẹ lên khóe miệng Tô Ninh.
Tô Ninh thân thể cứng đờ, nụ hôn bất thình lình dọa cô nhảy dựng. Đây chính là trước cửa nhà cô, lá gan người này cũng quá lớn đi..
“Đi thôi, là gian phòng đó à?” thị trưởng đại nhân, điềm nhiên như không lôi kéo Tô Ninh hướng trong hành lang đi đến.
Tô Ninh cắn cắn môi dưới, cô đi mau vài bước, cũng không để ý tới thị trưởng đại nhân, đến nhà mình liền mở cửa đi vào.
Tiêu Ý Hàn thong thả đi tới, đây là lần đầu tiên nàng đến nhà Tô Ninh, nơi người con gái nàng yêu lớn lên. Đi vào nhà, không đợi Tô Ninh nói chuyện, Tiêu Ý Hàn trực tiếp đến trước sopha vươn tay chào Tô ba ba:”Chào ngài, chúng ta lại gặp mặt, thằng bé có làm phiền mọi người không a?”
Tô Khải Hồng buông Iran trong ngực ra, đứng dậy nhẹ bắt tay nữ nhân trước mặt, âm thầm dò xét.
Nghe thấy động tĩnh bên ngoài, bà nội ở phòng trong cũng đi ra, bà vừa thấy nữ nhân đứng ở phòng khách liền hiểu được, trách không được thằng bé Iran này lớn lên khôn ngoan, thì ra thừa hưởng từ người mẹ khí chất bất phàm xinh đẹp như vậy.
Tô Ninh đứng ở một bên cô chú ý đến biểu lộ của ba ba, thấy không có gì khác thường mới thở dài một hơi.
Trông thấy bà nội đi ra, Tô Ninh đụng đụng tay thị trưởng đại nhân, mở miệng lại đột nhiên không biết nên xưng hô với thị trưởng như thế nào, Tô Ninh suy nghĩ vài giây nói:”Đây là bà nội của ta, đây là mẹ của Iran.”
“Chào bà nội, thật làm phiền bà.” Tiêu Ý Hàn cười nhạt, nàng có chút khom người chào bà nội.
“Ta nghe nói Ninh Ninh đưa Iran về nhà, sốt ruột nên trực tiếp chạy đến, cũng không kịp mua chút gì đem đến, thật ngại quá.” Tiêu Ý Hàn cùng hai người lớn chào hỏi rồi khách sáo nói.
“Trong nhà cũng không thường có khách, các ngươi tới chúng ta rất cao hứng.”bà nội nhiệt tình lôi kéo tay thị trưởng đại nhân đem nàng ngồi xuống ghế salon.
“đứa nhỏ Iran này thật là hiểu chuyện, ngoan vô cùng.” Tô bà nội thấy Iran không giống những đứa trẻ khác, thấy mẹ liền đòi ôm, mà vẫn ngoan ngoãn như trước, ngồi ở một bên tự chơi, nên nhịn không được mà khen ngợi.
Tiêu Ý Hàn nhẹ cười.
“Ngươi ăn cơm chưa? Còn có chút đồ ăn, ta hâm nóng lại cho ngươi.”bà nội đột nhiên nhìn thị trưởng đại nhân hỏi, nói dứt lời bà đi vào phòng bếp.
Vẫn đứng một bên nhìn xem, Tô Ninh rốt cuộc bình tĩnh không nổi nữa, cô vội tiến lên giữ chặt bà nội, làm nũng nói:”Một hồi nàng đi rồi, đừng để người ta ăn thức ăn còn dư.” Nói dứt lời cô nhìn Tiêu Ý Hàn bất đắc dĩ cười khổ, đây chính là thị trưởng Giang Vịnh a, làm sao có thể để bà nội cho người ta ăn cơm thừa.
Tiêu Ý Hàn nhẹ nhàng nhìn Tô Ninh, nhếch môi không nói gì. Nàng yêu mến người nhà Tô Ninh, yêu mến bà nội hiền lành của cô.
“Mẹ, ngươi muốn mời người ta ăn cơm cũng phải làm lại thức ăn lần nữa a..” Lúc này Tô Khải Hồng mới nói, hắn quay đầu nhìn Tiêu Ý Hàn hỏi:”Không cần khách khí, không có việc gì thì ở lại đây ăn một chút, để cho lão bà làm đồ ăn, chỉ là chút ít chuyện thường ngày.”
“Không cần, cám ơn.” Tiêu Ý Hàn nói ra, nàng lại nhìn về phía bà nội nói:”Tô bà nội, không cần phiền bà, ta đi đón Iran rồi lập tức rời đi “.nàng đứng lên, nhìn quanh một chút chuẩn bị mặc áo khoác cho Iran.
Tô Ninh thấy thị trưởng đại nhân phải đi, cô vội vàng đi đến sopha:”mọi người không cần khách khí, lần sau có cơ hội lại mời người ta đến nhà dùng bữa.” Cô vừa nói vừa cầm lấy áo lông của Iran, trước thị trưởng đại nhân một bước nhanh nhẹn đi đến giúp Iran mặc vào áo khoác.
Tô Khải Hồng trong lòng cảm thấy khó hiểu, hắn nhìn ba người trước mặt, nữ nhân kia tuy mỉm cười nhưng lại rất nghiêm túc đứng ở một bên, mà con gái của mình lại như là mẹ của Iran giúp con trai mặc áo thật tốt.
“Ninh Ninh, buổi tối có ở nhà không?” Tô Khải Hồng nhìn Tô Ninh mặc áo cho Iran xong, lại mặc vào áo lông của mình, hắn suy nghĩ liền nói ra.
“A?” Tô Ninh dừng lại, quay đầu nhìn ba ba.
Tiêu Ý Hàn cũng nhìn sang Tô Khải Hồng.
“Không được, ngày mai con có việc ở trường, đêm nay phải trở lại trường học ở.” Tô Ninh kịp phản ứng, lập tức nói ra.
“Vậy thì ăn cơm tối rồi hãy đi.” Tô Khải Hồng đứng dậy, dẫn Tiêu Ý Hàn ra cửa, tiễn khách.
“Ách…” Tô Ninh cầm áo lông không biết nên mặc hay nên cởi ra, cô nhìn trộm sang thị trưởng đại nhân, bởi vì sợ ba ba nhìn ra cái gì nên cũng chỉ là nhìn thoáng qua.
“Bà nội, để cho Ninh Ninh tỷ tỷ đến nhà của con chơi a, ta nói Hồng bà cũng làm sườn cho cho nàng ăn.” Iran thấy Tô Ninh đứng không nhúc nhích, hắn dùng bàn tay nhỏ bé lôi kéo tay bà nội nói ra.
Không đợi mấy người lớn phản ứng, Iran còn nói:”Không đúng, không đúng, bà nội cùng thúc thúc đều đi thôi, nhà của ta phòng ở rất lớn, có thể ở thật nhiều người, ta kêu Hồng bà làm một bàn thật lớn toàn đồ ăn ngon..” vừa nói thằng bé còn quơ hai cánh tay lung tung khoa tay múa chân.
“Iran thực ngoan, bà nội hôm nào nhất định đến nhà của ngươi ăn một bữa ngon….” bà nội sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Iran nói ra.
“Ninh Ninh, nghe lời ba ba của ngươi ở lại dùng cơm tối xong hãy trở lại trường. Hôm nay cảm ơn ngươi giúp ta đi đón Iran, chúng ta đi trước, có chuyện gì cần giúp đỡ cứ gọi cho ta.” Lần này người nói là Tiêu Ý Hàn, nói dứt lời, kéo tay Iran nói:”Iran, chào thúc thúc, bà nội đi.”
“Thúc thúc, bà nội hẹn gặp lại!!”
Mấy người lại khách khí nói vài câu, Tiêu Ý Hàn dắt theo Iran mở cửa đi ra ngoài. Tô Ninh sững sờ đứng ở đó, trong lòng có chút thất lạc, cô mặc dù biết thị trưởng đại nhân là đang “Diễn trò”, nhưng mà không cần lúc ra cửa cũng không thèm nhìn mình lấy một cái…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna