Google.com.vn Đọc truyện Online

06/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 53

Đăng bởi Ngân Giang | 06/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 53: GHEN
Tiêu Ý Hàn lái xe, phía sau một lớn một nhỏ vui đùa ầm ĩ không ngừng, nàng thỉnh thoảng đem lực chú ý nhìn về sau. Nàng cảm thấy rất kì quái, nàng vốn là người không thích ồn ào, nhưng nghe tiếng cười giỡn này lại có cảm giác hạnh phúc dồn vào trong tim.
Tiêu Ý Hàn lái vào bãi đổ xe, nàng xuống xe đứng chờ, trong xe Tô Ninh đang cẩn thận chỉnh quần áo ngay ngắn cho Iran, áo lông thật dày có nón còn choàng khăn quàng cổ. Đến khi cảm thấy Iran sẽ không bị đông lạnh, mới mở cửa xe đi xuống.
Tô Ninh nắm tay Iran đi đàng sau thị trưởng, hướng phía thang máy đi đến, đang đi Iran đột nhiên ngừng lại. Thằng bé nhìn bảng quảng cáo thật lớn trên vách tường phía trước, vội giữ lấy thị trưởng đang đi trước mặt:”Mẹ, mình không nên vào đó…”, nó đứng yên tại chỗ bĩu môi.
Tô Ninh khó hiểu nhìn Iran, lại nhìn sang vẻ mặt lạnh lùng của thị trưởng, cô không biết hai mẹ con này đang xảy ra chuyện gì?
“Con hiện tại chỉ có hai lựa chọn, hoặc là mẹ gọi cho bà Hồng đến đón con trở về, hoặc là ngoan ngoãn cùng đi theo, không được lộn xộn.”Hai mẹ con nhìn nhau, rồi Tiêu Ý Hàn lạnh lùng nói ra.
“…..” Tô Ninh cho là mình nghe lầm, cô kinh ngạc nhìn thị trưởng đại nhân, chớp mắt hỏi:”Chị làm gì hung dữ với trẻ con vậy?”
Tiêu Ý Hàn nhìn thoáng qua Tô Ninh, không nói chuyện, thẳng lưng đi nhanh về phía trước.
Tô Ninh thiệt hết chỗ nói rồi, cô ngồi xuống nhìn vẻ mặt ủy khuất của Iran, dang tay bồng Iran lên. Cô vừa đi nhanh theo thị trưởng, vừa nói:”Làm sao vậy Iran, có cái gì thì nói với chị Ninh Ninh.”
Iran cắn cắn môi, nói:”Mẹ không cho gọi chị, gọi là dì Ninh Ninh.”
“…” Rốt cuộc vẫn là trẻ con, tuy bị uỷ khuất đến mức này, nhưng lời nói của mẹ như thánh chỉ ban ra, thằng bé còn không có quên.
“Mỗi lần mẹ đáp ứng dẫn ta đi ra ngoài chơi, đều tới nơi này, mẹ chỉ biết mua cho ta mấy món đồ chơi rồi mua quần áo. Iran thật sự không thích, nơi này không có tốt chút nào.”Vào thang máy Iran thấy mẹ mình nghiêm túc, còn không thèm nhìn mình, nó vùi đầu vào cổ Tô Ninh nhỏ giọng nói.
Nghe Iran nhỏ giọng bất mãn phàn nàn, Tô Ninh nở nụ cười. Cô ôm cơ thể bé nhỏ của Iran vào lòng, thấp giọng nói:”Vậy ngươi muốn đi nơi nào? Nói với ta, chị Ninh Ninh mang ngươi đi.”
Iran nghe thấy lời Tô Ninh nói, nó vui vẻ ngẩng đầu, rồi lại nhìn nhìn thị trưởng đại nhân, rất không tình nguyện mà lắc đầu.
“Em thả Iran xuống đi, thằng bé nặng như vậy cứ bồng nó em không thấy mệt sao?” Tiêu Ý Hàn ở bên cạnh nói ra.
“Thằng nhóc không thích tới nơi này, chúng ta dẫn Iran đi chỗ khác chơi cũng có sao, chị làm gì nghiêm khắc với trẻ con như vậy.” Tô Ninh có chút nén giận nói.
“Từ nay về sau không cho phép Iran gọi em là chị” Thị trưởng đại nhân không để ý đến lời Tô Ninh, nàng quay đầu lại lần nữa, nghiêm túc nói đến vấn đề xưng hô này. Sau lại nói tiếp:”Iran, con xuống mau, đừng làm mệt chết dì Ninh Ninh của con.”
Tô Ninh bĩu môi không nói lời nào, người này lúc nào cũng đều như vậy. Iran rất nghe lời, tuột khỏi tay cô đứng xuống đất, trên mặt không có chút gì vui vẻ. Mà thị trưởng đại nhân giống như không có việc gì, quay đầu trở lại, mắt nhìn phía trước, cũng không nói chuyện.
Tô Ninh lắc đầu, cô ngồi xuống thì thầm bên tai Iran vài câu, rồi đứng lên nháy mắt cười nhìn phản ứng của Iran.
Iran lúc đầu còn ngơ ra, sau liền cong miệng cười, bụm lấy cái miệng nhỏ nhắn vui vẻ gật đầu.
Tiêu Ý Hàn liếc nhìn hai người đang giở trò đàng sau, nhìn Iran cùng Tô Ninh thân mật trong lòng nàng rất vui, nhưng ngoài mặt vẫn lạnh lùng như cũ.
Tô Ninh thẳng người, cố ý ho hai tiếng. Rồi cô nhìn thị trưởng đại nhân, ra vẻ nghiêm túc nói:”Chúng ta đi tầng cao nhất.” Nói dứt lời cô trộm nhìn Iran cười, thấy thị trưởng đại nhân không có phản ứng, cô liền tiến về phía trước nhấn lên tầng cao nhất.
Lúc cửa thang máy mở ra, hàng loạt âm thanh huyên náo tràn vào trong tai, tiếng nhạc to rồi tiếng mọi người lớn tiếng trò chuyện với nhau, thỉnh thoảng còn có tiếng hét chói tai của bọn nhỏ. Tiêu Ý Hàn không khỏi nhăn mặt, nàng đường đường là thị trưởng mà lại dẫn con nhỏ tới khu vui chơi này, nếu có ai nhận ra, thì nàng làm sao chịu được đây!
Tô Ninh không hề để ý tới thị trưởng đại nhân, cô cao hứng dẫn Iran đi trước, bước vào trong đám người, rồi cẩn thận thỉnh thoảng nhìn lén phản ứng của thị trưởng. Tô Ninh trong lòng không khỏi nghĩ:”Ai bảo chị mang theo trẻ con ra ngoài, không có cách nào chỉ có thể chiều theo thằng nhỏ thôi.”
Tiêu Ý Hàn đi theo sau lưng “hai đứa trẻ”, nàng thấy Tô Ninh dẫn Iran mua một đống thẻ trò chơi, Iran từ lúc ra khỏi thang máy liền không ngừng mỉm cười.
Tiêu Ý Hàn thật sự chịu không được nhiều người lớn trẻ con như vậy chen chúc cùng một chỗ, nàng nhìn quanh bốn phía một chút, thấy đối diện không xa có một tiệm giải khát, trên quầy bar bày đầy các loại thức uống. Nàng đi nhanh vài bước, giữ chặt tay Tô Ninh đang chơi vui vẻ.
Tô Ninh quay đầu nhìn thị trưởng đại nhân cười, lớn tiếng nói:”Rất vui a, em đã sớm muốn đến đây chơi trò này, chị muốn cùng chơi hay không?”Nói dứt lời cô quay đầu trở lại, nhìn Iran đang vui vẻ giương cung tên, người ở đây quá nhiều, cô cũng không muốn rơi vào tình huống có hai người lớn đi theo mà lại lạc mất Iran.
Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh không quan tâm mình, không có cách nào nàng chỉ có thể đi theo Tô Ninh đi lên phía trước vài bước, âm thanh bốn phía thật điếc tai, nếu như không muốn hét lớn, Tiêu Ý Hàn chỉ có thể ghé vào bên tai Tô Ninh nói chuyện.
Iran đứng ở vạch ngoài một mét hưng phấn giơ cung tên, Tô Ninh đứng ở phía sau thằng bé hai bước, Tiêu Ý Hàn theo kịp đứng ở bên cạnh Tô Ninh. Bởi vì chung quanh nhiều người, cơ thể nàng gần như là dán chặt lấy Tô Ninh.
Tô Ninh quay đầu như trước cười với thị trưởng đại nhân, Tiêu Ý Hàn nghiêng đầu nói bên tai Tô Ninh:”Em dắt Iran chơi, tôi qua bên kia chờ.” nàng chỉ chỉ tay về phía tiệm giải khát cách đó không xa.
Tô Ninh nhíu mày, cô vụng trộm nắm lấy tay thị trưởng đại nhân, không muốn nàng rời đi.
“Em với Iran cứ chơi một lát đi, một hồi tôi đưa nó trở về, buổi tối lại dẫn em đi chơi.” Tiêu Ý Hàn nhẹ nói, nàng dùng ngón tay ma sát thoáng qua mu bàn tay của Tô Ninh rồi liền thả, lấy tiền trong túi ra. Nàng nhìn Tô Ninh, thấy Tô Ninh có chút mất hứng, cũng không giải thích nhiều, lấy chút ít tiền trên tay, rồi đem ví tiền kín đáo đưa cho Tô Ninh, xoay người rời đi.
Tô Ninh cầm ví tiền nặng trịch của thị trưởng đại nhân, nhìn bóng lưng người nọ ra vẻ ghét bỏ, đem ví tiền bỏ vào trong túi tiếp tục quan sát Iran đang “chiến đấu” không được tốt lắm.
Vài phút sau Iran chơi hết thẻ cuối cùng, để tỏ lòng cổ vũ, chủ gian hàng cho thằng bé một con gấu bông nhỏ làm phần thưởng, Iran như có được vật báu đưa hai tay ra lấy, vừa đi theo Tô Ninh, vừa hưng phấn khoe khoang “chiến lợi phẩm”.
Tô Ninh thấy đầu Iran đầy mồ hôi, cô cởi áo lông cho thằng bé, quyết định không chơi nữa, lau mồ hôi cho nó, nếu không sẽ dễ dàng bị cảm.
Phía trước có một lối đi rải đầy sỏi, chỉ vừa đủ cho hai người đi, bên cạnh lối đi có một cái lồng không lớn không nhỏ, trong đó có đầy gà con cùng mấy con thỏ trắng nhỏ, kế bên còn có một cái lồng khác nhốt mấy con chim rực rỡ sắc màu.
Tiếp theo có một quầy vẽ phác hoạ chân dung, rồi một quầy karaoke di động ở đó đang có người dùng giọng cao vút hát một ca khúc.
Tô Ninh nhìn thoáng qua xung quanh, đột nhiên phát hiện trong góc có một quầy chụp ảnh tự động, cô nhìn Iran đang ngồi xổm dưới đất, hỏi:”Hai chúng ta đi chụp hình nhe?”
Iran vừa nghe nói chụp hình liền mau đứng lên, lôi kéo tay Tô Ninh đi về phía trước.
“Muốn hay không kêu mẹ ngươi cùng chụp?”Tô Ninh nhìn thấy trên vách phòng chụp dán đầy ảnh, trong lòng có chút ngứa ngáy, nhìn tấm ảnh một đôi tình nhân đang cười ngọt ngào mà cũng muốn được vậy, nếu như cô cùng thị trưởng có thể cùng nhau chụp chung thì thật tốt a, nghĩ nghĩ, cô thật sự rất muốn chụp một tấm cùng với thị trưởng đại nhân.
“Không được, mẹ sẽ không qua đây đâu…” Iran nghe Tô Ninh nói xong, không hề nghĩ ngợi liền trả lời.
Tô Ninh mím môi, cô đương nhiên biết rõ cái người cao ngạo kia nhất định là chẳng thèm ngó tới thể loại chụp hình này, cô chỉ là trong lòng suy nghĩ một chút, đứa nhỏ xấu xa này có cần nhanh như vậy dứt khoát từ chối không…
Lúc chụp hình, thằng nhỏ Iran này liền không cần ai chỉ, không ngừng tạo dáng, xem như làm cho Tô Ninh học tập thêm kinh nghiệm chụp hình. Con nít bây giờ thật sự là muốn thành quỷ hết rồi, đứa nhỏ này mới có 6 tuổi a, Tô Ninh không khỏi nghĩ:” Thằng bé mới 6 tuổi mà cái gì cũng hiểu chuyện, còn có thể nói lý lẽ với người khác, hơn nữa ăn mặc cũng rất thời trang, còn nhỏ đã như vậy thì lớn lên sẽ như thế nào đây.”
Nửa tiếng sau, Tô Ninh cầm đống ảnh chụp trả xong tiền liền dẫn Iran đi, trong đó chỉ có ba tấm có cô, còn lại tất cả đều là ảnh tự sướng của Iran.
Tô Ninh dẫn Iran đến quầy giải khát mà thị trưởng đại nhân đang đợi, lo ham chơi quên cả thời gian, sợ là thị trưởng đang sốt ruột chờ.
Hai người không hẹn cùng nhau ngậm miệng lại, thực ngoan ngoãn tiến đến ngồi đối diện thị trưởng.
Tô Ninh thấy mặt thị trưởng có chút khó chịu, sờ thoáng qua đầu Iran, liền cầm ảnh chụp ngồi xuống cạnh thị trưởng đại nhân, như đang dâng hiến vật quý đưa cho nàng xem.
“Đi thôi, đưa Iran về nhà.” Tiêu Ý Hàn rất không cao hứng nhìn ảnh chụp, thu toàn bộ ảnh vào túi xách của mình, nàng ở đây trọn vẹn đợi một tiếng, đều muốn sắp hóa đá, nhìn hai kẻ kia vẻ mặt vui vẻ liền cảm thấy rất không vui. Nàng nghĩ cả đời nàng – Tiêu Ý Hàn, chưa từng làm qua chuyện gì hối hận như hôm nay, nàng thật hối hận đúng ra không nên dẫn theo Iran, làm cản trở thời gian nàng cùng Tô Ninh một chỗ không nói, hai người này còn làm cho nàng ngồi một bên chờ đợi mòn mỏi.
Tô Ninh thè lưỡi nhìn sang Iran, xem ra thị trưởng đại nhân thật sự rất mất hứng…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna