Google.com.vn Đọc truyện Online

06/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 54

Đăng bởi Ngân Giang | 06/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 54: HÌNH NHƯ CÓ CÁCH NGĂN
Trên đường đi, Tiêu Ý Hàn chăm chú lái xe, không nói lời nào, Iran dựa vào ngực Tô Ninh cũng yên tĩnh, hôm nay thằng bé thật sự vui vẻ, chơi đùa mệt rồi, mắt đều muốn díp lại. Tô Ninh cũng tựa vào lưng ghế, cô ngẩn người nhìn nửa bên mặt của thị trưởng, giương mắt là có thể trông thấy người mình yêu thương, cảm giác này thật sự rất tốt đẹp.
Xe rất nhanh lái vào khu nhà của Tiêu Ý Hàn, nàng dừng xe ở dưới lầu. Nàng quay đầu lại, vừa vặn cùng Tô Ninh bốn mắt nhìn nhau, Tô Ninh cười nhẹ rồi nhìn về phía Iran, thằng nhóc không biết khi nào thì đã ngủ ngon lành trong lòng cô.
Tiêu Ý Hàn tắt máy xe, lại quay đầu ra sau, bởi vì sợ đánh thức Iran, Tô Ninh không có bất kỳ động tác gì, cô thấy thị trưởng đại nhân đang nhìn mình, liền nói ra:”Chị xuống xe ôm thằng bé ra, em không nhúc nhích được.”
Tiêu Ý Hàn nhìn Iran,không có để ý tới lời Tô Ninh, mở miệng hỏi:”Bữa tối em muốn đi ra ngoài ăn, hay là ăn ở nhà tôi?”
Tô Ninh nhìn ra ngoài cửa xe, trời đã bắt đầu sụp tối, cô nghĩ nghĩ nói:”Chúng ta trở về nhà ăn đi.” Cô nói trở lại ý là muốn trở lại căn hộ riêng của hai người, cô biết rõ buổi tối thị trưởng nhất định sẽ ở cùng mình bên đó.
“Ừ.” Tiêu Ý Hàn nhẹ gật đầu, xuống xe.
Đèn dưới lầu sáng lên, cửa lớn mở ra, dì Hồng bước nhanh ra xe, cùng Tiêu Ý Hàn chào hỏi liền đi qua cửa sau xe, vừa nhẹ nhàng ẵm Iran ra, vừa chào hỏi Tô Ninh.
Dì Hồng ôm Iran ra, cẩn thận khoác lại áo lông lên người Iran, rồi ngẩng đầu nhìn thị trưởng đại nhân.
“Buổi tối ta còn có việc, sẽ không trở về. Iran hôm nay chơi đùa mệt mỏi, để cho thằng bé ngủ một hồi, chút tối dì hãy cho nó ăn cơm.” Tiêu Ý Hàn đứng ở ngoài xe nói với dì Hồng.
“Ừ.”dì Hồng thấy Tiêu Ý Hàn cũng không có ý định vào nhà, có chút khom người chào, rồi mỉm cười với Tô Ninh, ôm Iran trở vào nhà.
“Muốn hay không vào nhà?” Tiêu Ý Hàn vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đi đến bên cạnh Tô Ninh hỏi.
“Không vào đâu.” Tô Ninh nhẹ trả lời.
“Em còn chưa tới qua nhà của tôi?Thật không muốn vào tham quan à?”Tiêu Ý Hàn lại hỏi.
“Mình trở về đi.” Tô Ninh nhìn thị trưởng đại nhân, có chút ít khẩn cầu nói ra, cô không phải là không muốn đi vào, cô chỉ là cảm thấy thân phận hiện tại của mình có lẽ không nên xuất hiện trong nhà này, tuy thị trưởng đại nhân không thèm để ý, nhưng cô sẽ để ý.
“Ừm” Tiêu Ý Hàn gật gật đầu, mở cửa xe cho Tô Ninh, rồi ngồi vào ghế lái.
Ban đêm, đường phố Giang Vịnh rực rỡ ánh đèn. Trong xe hai người yên lặng, không có nói chuyện với nhau.
“Hay là mình ăn ở bên ngoài? Sau đó đi xem phim?” Gần đến nhà, Tiêu Ý Hàn lại lên tiếng hỏi.
Tô Ninh đảo mắt, có chút giật mình nhìn thị trưởng đại nhân, người này lại muốn dẫn cô đi xem phim? Cô nghĩ nghĩ rồi nói:”Cứ về nhà đi, em không muốn ra ngoài, nhưng em muốn chị làm bữa tối cho em.”
Tiêu Ý Hàn tròn mắt, kêu nàng nấu cơm? Nàng nở nụ cười nhẹ không nói gì, quẹo sang một đường khác đi siêu thị.
Trong siêu thị, Tô Ninh phụ trách đẩy xe, thị trưởng đại nhân đi ở bên cạnh cô thỉnh thoảng bỏ đồ vào, hai người đi tới quầy rau quả, Tiêu Ý Hàn dừng bước, nàng nhìn Tô Ninh nói:”Em đến lựa đi.” Nói dứt lời tự động đi qua tiếp nhận xe đẩy.
Tô Ninh thắc mắc, cô đuổi theo thị trưởng đại nhân hỏi:”Tại sao là em lựa? Cơm tối là chị làm mà.”
Tiêu Ý Hàn giương một chút khóe miệng, hỏi:”Em không biết nấu ăn?”
“Ai nói em không biết, đương nhiên là em biết nấu ăn rồi.” Nghe thị trưởng đại nhân nói cô không biết nấu ăn, Tô Ninh lập tức trả lời, giống như là sợ bị ghét bỏ.
“Biết làm thì tốt rồi, em lựa đi, cơm tối là em nấu.” Tiêu Ý Hàn thu hồi khuôn mặt tươi cười, làm bộ nghiêm trang nói ra.
“….” Tô Ninh như thế nào cảm giác mình bị thị trưởng đại nhân lừa gạt, cô một bên chọn lựa rau quả, một bên không chịu yếu thế nói:”hôm nay em giúp chị trông con trai cả buổi trưa, em mệt mỏi quá. Cho nên, buổi tối chị nấu đi.”
“Còn dám nói nữa, tôi vốn là muốn mang hai người đi mua quần áo, em vừa vặn rất tốt dẫn nó đến khu vui chơi lâu như vậy, còn để tôi chờ đợi.” Tiêu Ý Hàn nhớ tới buổi chiều liền sinh khí, từ nay về sau kiên quyết không mang theo hai người này cùng ra ngoài. Nàng thấy Tô Ninh còn muốn phản bác, lập tức thay đổi vẻ mặt, nghiêm túc ném ra năm chữ:”Tôi sẽ không nấu cơm.” Sau khi nói xong như không có việc gì, liền đẩy xe đi về phía trước.
Nghe xong câu nói ngắn gọn kia, Tô Ninh khẽ cắn môi dưới, trong lòng âm thầm nghĩ:”Nếu không nấu thì chị sớm nói đi, còn im im đến tận đây. Coi như chị là đồ độc ác!!” Cô đành bắt đầu ngoan ngoãn lựa nguyên liệu cần thiết để nấu ăn, không có cách nào, trong hai người luôn phải có một người làm việc nội trợ a…
Mua đầy đủ mọi thứ rồi, Tiêu Ý Hàn đẩy xe đến quầy rượu, nàng chăm chú nhìn trên giá bày đủ các loại thương hiệu rượu, vừa lựa vừa nói:”đúng là nên mua cho nhà mình nguyên liệu thực phẩm cần thiết a, ngay cả chai rượu trong nhà cũng không có.” Nàng lấy một chai rượu từ trên cao xuống, cẩn thận xem xét, rồi bỏ vào xe đẩy.
Hai người đẩy xe đến quầy thu ngân, Tiêu Ý Hàn bắt đầu lấy ví tiền ra, Tô Ninh giả bộ nghẹn cười lén nhìn thị trưởng không nói gì, cô muốn coi thị trưởng có loạn lên hay không, tính âm thầm trả thù, có lẽ thị trưởng quên là ví tiền của nàng đang ở trong túi xách của mình a…
Tiêu Ý Hàn lục tìm hoài không thấy, nàng dừng bước nhíu mày suy nghĩ một chút, sau ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Tô Ninh đang cố gắng nhịn cười không dám cười ra tiếng.
“Cô cô…” Tiêu Ý Hàn vừa định hỏi ví tiền của nàng đâu, thì phía sau truyền đến giọng một thanh niên, nàng quay đầu nhìn, không khỏi nhíu mày, Tiểu Vũ như thế nào lại đến siêu thị này?
” cô cô thật đúng là cô a?” Tiêu Trạch Vũ sau lưng hai người chạy tới, đứng trước mặt Tiêu Ý Hàn có chút ngạc nhiên hỏi. Tiếp theo hắn nhìn rõ ràng người bên cạnh cô cô lúc này là Tô Ninh, nụ cười trên mặt có chút cứng đơ, lập tức lại hỏi:”Tô Ninh, sao ngươi lại ở đây?”
“Làm sao ngươi cũng ở chỗ này?” Tiêu Ý Hàn không cần nhìn cũng biết Tô Ninh sẽ có biểu lộ gì, nàng thản nhiên hỏi lại Tiêu Trạch Vũ.
“Ta đi cùng vài người bạn.” Tiêu Trạch Vũ thu hồi nụ cười, có vẻ thắc mắc nhìn sang vài người bạn đứng gần đó, lại lần nữa hỏi Tô Ninh:”Giữa trưa đang chơi sao ngươi lại đi mất, làm chúng ta chờ ngươi ăn cơm, ta vốn định gọi điện thoại cho ngươi.”
“Ta kêu em ấy giúp ta đi đón Iran, dì Hồng hôm nay bị bệnh.” Không đợi Tô Ninh trả lời, Tiêu Ý Hàn vượt lên trước đáp lời, nàng thấy Tô Ninh hơi có chút xấu hổ, còn nói tiếp với Tiêu Trạch Vũ:” bạn của ngươi không phải đang chờ ngươi sao, còn không đi mau đi.”
“A.” Tiêu Trạch Vũ thấy cô cô không muốn dừng lại trò chuyện, hắn đành “Ah” một tiếng rồi liếc nhìn sang Tô Ninh mới xoay người rời đi.
“Đi thôi.” Tiêu Ý Hàn kéo tay Tô Ninh đi đến quầy thu ngân.
Tô Ninh nhìn về hướng Tiêu Trạch Vũ khẽ cắn môi, đi theo thị trưởng, cô đem ví tiền trong túi lấy ra đưa cho thị trưởng, bắt đầu đem đồ ăn các thứ bỏ lên quầy tính tiền.
Xong xuôi, Tiêu Ý Hàn chủ động xách hai túi thực phẩm to đi ra bãi đậu xe, ngồi trên xe, hai người không nói thêm câu nào nữa. Tiêu Ý Hàn rõ ràng lái xe nhanh hơn trước rất nhiều, Tô Ninh nghiêng đầu nhìn sang nàng, tính mở miệng ra nói gì đó nhưng lại thôi.
“Như thế nào nãy giờ không nói gì?” Vào nhà, Tiêu Ý Hàn đem thực phẩm bỏ vào trong bếp, nàng nhìn Tô Ninh đang cởi áo khoác, liền hỏi.
Tô Ninh ngẩng đầu, nhìn thoáng qua thị trưởng lập tức lại cúi đầu xuống nhỏ giọng nói:”Chị cũng có nói gì đâu.”
Tiêu Ý Hàn nhíu mày, không có nói tiếp, đi vào phòng ngủ thay quần áo.
Tô Ninh đem áo lông khoát lên trên ghế salon có chút rầu rĩ ngồi xuống, không khí vui vẻ giữa hai người sau khi đi siêu thị liền tiêu tan, cô nghĩ mãi mà không rõ sao Tiêu Trạch Vũ tự nhiên lại xuất hiện, rồi không khí giữa hai người thoáng cái lại biến thành cái dạng này.
Tiêu Ý Hàn thay xong quần áo ở nhà, đi tới, nàng trông thấy Tô Ninh đang ngồi ủ rũ trên ghế salon, nàng đi qua nhẹ nhàng ôm vai Tô Ninh hỏi:”sao lại không vui rồi?”
“Ừm..”Tô Ninh dúi đầu vào trong ngực thị trưởng đại nhân, rầu rĩ gật đầu.
“Nói đi, em đang nghĩ cái gì à?” Tiêu Ý Hàn nâng Tô Ninh dậy, dáng vẻ như đang cùng nhân viên cấp dưới tâm sự.
Tô Ninh không nói gì, có nên cùng người yêu nói rõ ràng không…Cô liếc nhìn thị trưởng, hờn dỗi nói:”Em cũng không phải là cấp dưới của chị, giống như đang báo cáo công tác a…”
Tiêu Ý Hàn đột nhiên cười, cô bé này thật sự còn rất trẻ con, nàng một lần nữa ôm vai Tô Ninh, hôn thoáng qua vài cái trên mặt, tiến sát gần bên tai Tô Ninh, giọng vô cùng quyến rũ nói ra:”Như vậy thì được không? Em nói đi….”
Thân thể Tô Ninh run lên, giọng thị trưởng thì thầm bên tai làm cô có chút tê dại. Cô vội cúi đầu yếu ớt nói:”chị là đang làm gì đây?” Vẻ mặt như trước không vui, nhưng mà hai gò má rõ ràng có chút đỏ lên.
Tiêu Ý Hàn xấu xa cười, nàng đè sát cơ thể lên người Tô Ninh nói:”Em có phải hay không sợ Tiểu Vũ phát hiện quan hệ của chúng ta?”
Tô Ninh không nhìn thị trưởng, trong lòng thầm nghĩ:”Chị lúc đó cũng không phải là sợ hắn biết rõ sao, nếu không tại sao trên đường đi một câu cũng không nói.” Cô nghĩ thị trưởng nhất định là vì ngại thân phận của cô mà lo lắng.
“Hắn không có khả năng nghĩ ra chuyện này đâu, em không cần lo lắng.” Thấy Tô Ninh có chút lo ngại, Tiêu Ý Hàn kiên định nói ra lời trấn an.
“Vậy chị vì cái gì không nói chuyện với em, đợi về đến nhà mới nói chuyện.” Tô Ninh quay đầu tức giận nhìn thị trưởng đại nhân, những lời này gần như là không khống chế được mà tuôn ra.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna