Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

06/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 55

Đăng bởi Ngân Giang | 06/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 55: NINH NINH YẾU ĐUỐI


Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh có vẻ tức giận, hơi nhăn mày, hỏi lại:” Em cảm thấy tôi sợ bị Tiểu Vũ nhìn ra nên mới không cùng em nói chuyện?”
Tô Ninh không lên tiếng, nghiêng đầu qua một bên, cô không thể tưởng được còn có nguyên nhân nào khác.
Tiêu Ý Hàn thở dài, nhìn đồng hồ đã nhanh 6 giờ. Nàng nắm tay Tô Ninh nhẹ nhàng nói:”Chúng ta nấu cơm trước đã, ăn cơm xong bàn lại sau.”
Tô Ninh mờ mịt nhìn thị trưởng đại nhân, nhẹ gật đầu, ngoan ngoãn bị nàng dẫn tới phòng bếp.
“Ninh Ninh, nhà của em có phải là sắp bị phá bỏ và dời đi nơi khác không?”Tiêu Ý Hàn tay chân có chút luống cuống giúp đỡ làm đồ ăn, tùy ý hỏi.
“Làm sao chị biết?” Tô Ninh kinh ngạc, cô ngẩng đầu hỏi.
Tiêu Ý Hàn chớp chớp mắt. Nàng đương nhiên biết, trước đó nàng đã điều tra rõ hết hoàn cảnh gia đình Tô Ninh, nhưng không nói cho Tô Ninh biết chuyện này.
Nàng suy nghĩ một chút rồi nói:” Tôi thấy khu nhà đó đã cũ quá rồi, hai năm xem qua nhiều văn kiện, các loại chính sách đều là cưỡng chế chấp hành.”
“A” Tô Ninh nhỏ giọng a một tiếng, vừa nhắc tới vấn đề nhà ở, cô liền thấy sầu não, nhỏ giọng nói:”Ba em nói, qua năm mà bắt đầu giải toả, thì có lẽ không đợi đến mùa hè, nhà của em sẽ không còn nữa”
“Vậy mọi người còn chỗ nào khác để ở không?” Tiêu Ý Hàn lại hỏi.
Tô Ninh lắc đầu:”Không có. Bất quá, sang năm em sẽ tốt nghiệp, có thể tự mình kiếm tiền. Em nghĩ để cho ba ba, bà nội về quê ở, nhưng ba ba không đồng ý.” Cô nhìn sang thị trưởng, nói tiếp:”căn nhà này là tất cả của ba em, nhà em chỉ có quyền cư ngụ tại đó, nhưng không có giấy chứng thực”
“Ừ” Tiêu Ý Hàn hiểu rõ, gật đầu, không nói gì.
Nửa tiếng sau, Tô Ninh làm xong mấy món ăn một món canh, Tiêu Ý Hàn dọn chén đũa ra bàn. Nàng khui chai rượu đỏ vừa mua, rót vào hai cái ly một ít.
Tô Ninh ngồi đối diện thị trưởng, nhìn ngón tay thon dài mảnh khảnh của nàng vòng quanh chai rượu, trong lòng nghĩ:” thị trưởng đã rót rượu, thì mình cứ uống, dù sao cũng không phải lần đầu tiên uống rượu..”
Tiêu Ý Hàn mỉm cười cụng ly với Tô Ninh:” Chúng ta uống một ly.” Nói dứt lời nàng dùng ánh mắt câu hồn nhìn Tô Ninh.
Tô Ninh nâng ly lên, cô không uống sạch một hơi, mà là học theo dáng vẻ uống rượu của thị trưởng, nhẹ nhàng nhấp một ngụm nhỏ. Vừa nuốt xuống cô nhẹ nhăn mặt, cô không thích vị của loại rượu này.
Lúc ăn cơm hai người không có nói chuyện với nhau, Tô Ninh vừa ăn mấy món mà cô cho là mình làm không được ngon lắm, vừa rối rắm suy nghĩ đến phản ứng của thị trưởng lúc trên xe. Trong lòng không khỏi phiền muộn, cô còn chưa tốt nghiệp mà công việc của Tiêu Ý Hàn lại đặc biệt như vậy. Cô thật sự không dám nghĩ sau này, hai người phải như thế nào mới có thể ở cùng nhau. Cô tự hỏi bản thân, thật sự cô có thể vì hạnh phúc của mình mà nhẫn tâm chia rẽ gia đình Iran sao? Còn nếu như không chia rẽ thì cô có thể cam tâm tình nguyện chỉ làm tình nhân của thị trưởng sao? Nếu quả thật lựa chọn, cô không biết mình có thể hay không bởi vì cách biệt tuổi tác cộng thêm yếu tố tác động bên ngoài mà chịu không được cuộc sống làm người tình trong bóng tối này, cô thật không muốn chia sẽ người yêu với bất kì kẻ nào.
“Em đang nghĩ gì thế? Sao lại ăn ít như vậy?” Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh gần như không đụng đến đồ ăn, còn hơi ngẩn ra nên mở miệng hỏi.
“Huh?”Tô Ninh sực tỉnh lại, nở nụ cười với thị trưởng, cô rất tự nhiên bưng ly rượu lên định uống mới phát hiện ly rượu đã cạn sạch.
Tiêu Ý Hàn rót thêm cho Tô Ninh ít rượu, nhìn cô dò xét, nói:” sau này mỗi lần ăn cơm cứ cùng tôi uống một ít, rèn luyện khả năng uống rượu a..Xã hội hiện nay, cũng nên biết uống chút ít.” Nói dứt lời nàng cụng ly với Tô Ninh.
Tô Ninh ngoan ngoãn gật đầu, nghe lời uống thêm chút rượu, cô đè nén hoang mang trong lòng, tiếp tục cùng ăn cơm với thị trưởng.
Vừa uống một ngụm, thì điện thoại Tô Ninh ngoài phòng khách vang lên, cô nhìn sang Ý Hàn một cái rồi đi ra lấy điện thoại. Tô Ninh nhìn thấy là Na Na gọi đến, nhẹ nhíu mày, liền ra ban công nghe điện thoại.
“Na Na.”Tô Ninh nhẹ giọng kêu.
“Ninh Ninh, ngươi ở đâu?” Tôn Hồng Na nghe thấy giọng Tô Ninh, có chút gấp gáp hỏi, bên đầu dây có chút ồn ào, không giống như đang ở kí túc xá.
“Ta ở nhà.” Tô Ninh không chút suy nghĩ trả lời.
Điện thoại bên kia im lặng một hồi, chợt nghe Tôn Hồng Na hỏi thẳng ra:” Ninh Ninh, làm sao ngươi lại cùng cô cô của Tiêu Trạch Vũ ở chung?”
Tô Ninh đổi tay nghe điện thoại, cao giọng hỏi:” Hắn nói cho ngươi biết?”
“Ừ, hắn mới gọi cho ta, hỏi ta có biết là chuyện gì xảy ra hay không?”
Tô Ninh nghe Na Na hỏi xong, không hiểu sao lại có chút tức giận, cô hơi lớn tiếng trả lời:” Có chuyện gì xảy ra, chúng ta chỉ là trùng hợp gặp nhau, ta không thể quen biết cô cô của hắn hay sao?”
“Ngươi gấp cái gì a? Ngươi không thích nói, ta không hỏi là được…”Tôn Hồng Na nghe thấy giọng Tô Ninh khác thường, vội nói ra.
“Vậy ngươi gọi cho ta làm gì?” Tô Ninh tiếp tục khó chịu hỏi.
“Haizz…” Tôn Hồng Na ngừng vài giây, có chút cẩn thận nói:”Ninh Ninh, người mà ngươi quen có phải là cô của Tiểu Vũ?”
Nghe Na Na hỏi, Tô Ninh dùng sức cắn môi dưới, trong lòng có chút tự giễu:” Vấn đề này hỏi thật đúng thật hay a? Thoáng cái liền làm mình không phản bác được nữa.”
Tô Ninh muốn trực tiếp thừa nhận, mình như thế nào quen bạn gái lại phải trốn tránh như vậy? Nhưng cô lại nghĩ tới thị trưởng, nên không phải muốn tuỳ hứng thế nào cũng được. Cô ngừng lại vài giây rồi nói:” Sao ngươi suy nghĩ nhiều vậy? Ta chỉ là dạy kèm cho con trai của nàng một thời gian ngắn mà thôi.”
“A, không phải là tốt rồi, không phải là tốt rồi.” Tôn Hồng Na rõ ràng thở dài một hơi, tiếp theo còn nói:”Ta nghe giọng của Tiểu Vũ thật doạ người, lập tức nghĩ đến chuyện ngươi có bạn gái, thật đúng làm ta giật cả mình.”
Tô Ninh trong lòng khó chịu, cô cùng thị trưởng là bạn bè bộ cũng đáng sợ vậy sao?
“Ngươi cũng không phải không biết, cô của tiểu Vũ là thị trưởng thành phố Giang Vịnh, là thị trưởng đó Ninh Ninh…” Tôn Hồng Na trong giọng nói tràn đầy không thể tưởng tượng nỗi, nàng nghĩ thị trưởng chính là nhân vật cao xa không thể nào chạm tới đi.
Tô Ninh không để ý tới lời Na Na, nén lại cơn tức trong lòng, nhẹ giọng nói:”Còn có việc gì không? Nếu không thì ta cúp máy đây.”
“A, không có việc gì, ngươi đêm nay có trở lại trường không?” Tôn Hồng Na nghe ra giọng Tô Ninh khó chịu nên không dám nhiều lời nữa.
“Không về, ta ở nhà. Cúp máy trước, có gì về nói sau.” Nói xong, Tô Ninh cũng không đợi nghe tiếp liền cúp điện thoại, cô bất lực dựa lưng vào tường trượt ngồi xuống, trong lúc này cô cảm thấy cực kì uỷ khuất, nước mắt bất giác liền chảy ra.
Lúc Tiêu Ý Hàn tìm được Tô Ninh, cô đang ngồi dưới đất, hai tay ôm đầu gối, khóc nức nở. Tiêu Ý Hàn sững người, như thế nào vừa rồi còn tốt đẹp, giờ nghe điện thoại xong lại khóc a… Nàng vội đặt ly rượu xuống, bước nhanh đến ôm Tô Ninh vào trong lòng nhẹ nhàng dò hỏi:” Làm sao vậy? Em như thế nào lại khóc rồi?”
Tô Ninh cảm giác được hơi ấm của thị trưởng, cô dựa sát vào trong ngực của nàng, nghe người mình thương bối rối lên tiếng an ủi, uỷ khuất lại càng thêm trầm trọng, cô dựa vào người Tiêu Ý Hàn càng khóc nhiều hơn.
Đợi Tô Ninh bớt khóc, Tiêu Ý Hàn ôm nàng ngồi xuống ghế ngoài ban công. Tiêu Ý Hàn nhìn cô bé trong ngực mình đang nhẹ khóc nấc lên từng hồi, có chút đau lòng, một cô gái tốt như vậy, mình đã làm gì xúc phạm đến nàng sao?
“Ninh Ninh ngoan, đừng khóc.” Tiêu Ý Hàn trong lòng tràn ngập cảm giác khổ sở, nàng dùng sức ôm chặt cô bé, nhẹ giọng dỗ dành.
Tô Ninh được thị trưởng ôm ấp trong lòng một hồi, trong lòng cô chưa từng đau khổ đến như vậy, khóc xong lại bắt đầu cảm thấy ngại ngùng. Cô chậm rãi ngước gương mặt nhỏ nhắn lên, uỷ khuất hỏi thị trưởng:” Hàn, chị nói coi, mình có thể mãi mãi bên nhau sao?”
“Có thể.” Tiêu Ý Hàn nghiêm túc gật đầu, nàng hai tay ôm lấy gò má Tô Ninh, lau khô nước mắt cho cô.
“Nhưng mà, có phải là bởi vì sự xuất hiện của em mà phá đi gia đình của chị hay không? Iran ngoan như vậy, em không muốn bởi vì em mà làm cho nó mất đi gia đình ấm áp….” Vừa nói, nước mắt Tô Ninh vừa mới ngưng lại bắt đầu muốn rơi xuống.
Nghe xong lời nói của Tô Ninh, trong lòng Tiêu Ý Hàn thực đau đớn, cho tới nay nàng vẫn cho rằng chỉ cần mình đủ mạnh mẽ, đem sự tình một mình giải quyết, Tô Ninh sẽ không phải phiền lòng, nhưng nàng lại xem nhẹ một sự thật, Tô Ninh là một người sắp tốt nghiệp đại học, căn bản cũng có ý nghĩ độc lập của riêng mình, cô bé ngoan hiền này dường như đeo không ít gánh nặng trong lòng.
“Ninh Ninh, em nhìn tôi này.” Tiêu Ý Hàn không ngừng lau nước mắt cho Tô Ninh, làm cho Tô Ninh nhìn mình rồi nói:” có lẽ đoạn đường tương lai là rất gian nan, nhưng mà, không quan tâm tới việc em có tin tưởng tôi hay không, việc tôi làm hết thảy đều là vì hy vọng có thể mãi mãi ở bên em.”
Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh thành thật gật đầu, nói tiếp:” Em cũng biết thân phận của tôi, muốn ly hôn cũng không phải là chuyện đơn giản.”
“Em sẽ không để cho chị ly hôn…” Nghe xong thị trưởng nói, Tô Ninh đột nhiên kích động, cô gần như là hô to lên.
Tiêu Ý Hàn thay đổi tư thế, nàng đem Tô Ninh ôm vào trong ngực, nhẹ vuốt vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn, nói:” Không phải bởi vì em mà tôi ly hôn, nếu không phải vì chức vị, tôi cùng hắn cũng sẽ không cùng nhau đến giờ này.” ánh mắt Tiêu Ý Hàn đầy yêu thương, hôn hôn khoé môi Tô Ninh rồi nói:”Em là món quà tốt nhất mà thượng đế ban tặng cho tôi, hết thảy mọi việc em cứ giao cho tôi, tôi muốn em trở thành cô gái hạnh phúc nhất trên thế giới này.”
Tiêu Ý Hàn thật lòng ngon ngọt dỗ dành, Tô Ninh mềm lòng, cô nhìn thị trưởng trong mắt tràn đầy cảm động, đây là lần đầu thị trưởng nói với cô như vậy, lúc này cô thật sự cảm nhận được sự chân thành của thị trưởng.
Tiêu Ý Hàn không nói thêm gì nữa, hai người ôm nhau nhìn đèn đường bên ngoài, trong lòng cũng ấm áp hơn. Tô Ninh có chút ngại ngùng, bởi vì cảm xúc không hiểu được của mình mà làm cho đêm nay mất vui. Cô ngẩng đầu nhìn thị trưởng, thấy nàng đang nhìn mình cười hạnh phúc.
“Đều là tại chị” Tô Ninh bĩu môi oán giận nói.
Tiêu Ý Hàn nghiêng đầu khó hiểu:” Em trách tôi cái gì?”
“Ai bảo trên đường về chị không nói chuyện với em, chị chính l
à lo lắng bị người khác biết rõ quan hệ của chúng ta, chị nói có đúng hay không?” Tô Ninh dùng đôi mắt còn hoe đỏ nhìn thẳng Tiêu Ý Hàn hỏi.
Tiêu Ý Hàn nở nụ cười, búng nhẹ mũi Tô Ninh một cái, nói:” tôi không muốn tự nguyện thú nhận với em là do tôi ghen tị….” Nói dứt lời nàng thở dài như đang an ủi bản thân:” Có người theo đuổi Ninh Ninh của mình cũng là chuyện tốt…”
“…” nhìn vẻ miễn cưỡng nói ra của thị trưởng, Tô Ninh hơi sửng sốt, rồi kịp phản ứng, liền nhào vào lòng nàng, đầu ngã vào vai Tiêu Ý Hàn, nhẹ nói:” em mới không cần, em chỉ cần chị, một người yêu thương là đủ rồi.”
“Ừ, chỉ yêu thương một người.” Tiêu Ý Hàn ôm ấp Tô Ninh, nàng híp mắt nhìn ra ngoài, trong lòng âm thầm quyết tâm:” Nếu quả thật đến một ngày nàng buộc phải đưa ra lựa chọn, nàng tình nguyện bị thiên hạ tất cả mọi người lên án chê cười, cũng không muốn phụ bạc cô gái của mình.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna