Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

06/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 58

Đăng bởi Ngân Giang | 06/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 58: QUÁ KHỨ CỦA THỊ TRƯỞNG
Tiêu Ý Hàn bỏ túi xách trên sopha rồi xoay người vào phòng ngủ, Tô Ninh thấy nữ ngoại quốc kia sắc mặt có vẻ không tốt lắm, cô ngại ngùng cười một cái rồi cũng dẫn Iran vào lại bàn ăn.
Lát sau, Tiêu Ý Hàn mặc đồ ở nhà đi ra, tóc còn ướt quấn khăn trên đầu. Tô Ninh âm thầm le lưỡi, tốc độ của người này thật đúng là nhanh...
Bởi vì sự xuất hiện của Tiêu Ý Hàn, không khí tại bàn ăn liền thay đổi, Vicky không còn nhìn chằm chằm Tô Ninh nữa mà chuyển sang nhìn Tiêu Ý Hàn, ánh mắt vừa chứa tình ý vừa mang theo chút u oán. Tô Ninh cắn môi dưới, cô cứ cảm giác hai người kia có gì đó là lạ. Cô lại chuyển sang nhìn Cristina đang yên lặng ăn cơm, hoàn toàn ra vẻ “ta chỉ là người ngoài cuộc”.
Ăn cơm xong Tô Ninh thấy Iran chạy ra phòng khách tự chơi một mình được nên cô chủ động thu dọn rửa chén, còn ba người phụ nữ kia thì ngồi ngoài sopha nói chuyện. Trong lòng Tô Ninh có chút bị đè nén, từ lúc thị trưởng vào nhà đến giờ cũng chưa nói câu nào với cô, còn cô thì cứ như vợ nhỏ hết chăm con lại làm việc nhà.
Tô Ninh ở phòng bếp lần quần một hồi lâu, cô thật không muốn ra phòng khách đối mặt với ba nàng kia, huống chi nghe thanh âm bên ngoài, cô có cảm giác đây cũng không phải chỉ nói chuyện phiếm bình thường.
Phòng bếp kề bên phòng khách, nên bọn họ nói gì Tô Ninh đều nghe rõ, chỉ là họ nói toàn tiếng Anh, rất nhanh, người tự nhận là trình tiếng Anh cũng không tệ lắm như Tô Ninh mà một câu cũng còn nghe không hiểu *^* … Cô cầm cái chén đã rửa xong đứng ngẩn người ra, cô phát hiện mỹ nữ nước ngoài kia cùng thị trưởng nhất định có quan hệ không tầm thường.
“But you should know that I am married.”Câu này Tiêu Ý Hàn nói rất chậm nên Tô Ninh nghe hiểu, cô khẩn trương đứng sát cửa, dựng lỗ tai chăm chú nghe.
“Hàn, ta biết là ta sai. Nhưng mà, lòng ta đối với ngươi nhiều năm như vậy tới bây giờ vẫn không thay đổi.” Người nói tiếp là Vicky, không ngờ lời này nàng lại nói bằng tiếng Trung không rành rọt của mình.
Sau liên tiếp lại toàn là tiếng Anh, Tô Ninh tuy không hiểu nhưng nghe giọng Tiêu Ý Hàn có vẻ là đã không nhịn được nữa, nàng càng ngày càng cao giọng hơn, mà Cristina từ đầu đến cuối đều ngồi im không chen vào cuộc nói chuyện.
“Nếu làm tình nhân của ngươi, ta cũng không ngại”. Lúc Vicky dùng tiếng Trung nói ra câu này, “xoảng” một tiếng từ trong bếp truyền ra. Nghe tiếng bước chân đi vào, Tô Ninh phục hồi tinh thần, cô bối rối ngồi xuống thu thập mảnh vỡ, bởi vì đang run rẩy, ngón tay thon dài của cô bị mảnh vỡ cứa vào, rạch một đường dài, máu tươi lập tức chảy ra, Tô Ninh ngơ ngẩn cả người.
Tiêu Ý Hàn chạy vào bếp, trông thấy Tô Ninh đang ngồi xổm dưới đất nhìn ngón tay run run không ngừng chảy máu, nàng vội ngồi xuống cầm lấy tay Tô Ninh cau mày nói:” Như thế nào lại không cẩn thận vậy, cho tôi xem một chút…”
Tô Ninh chậm rãi ngẩng đầu, uỷ khuất nhìn thị trưởng, nước mắt giống như sắp rơi ra ngoài.
“Iran, vào phòng ngủ lấy hộp thuốc đem ra cho mẹ.” Tiêu Ý Hàn thấy miệng vết thương của Tô Ninh cần phải băng bó, nàng hướng về phía Iran đang đi đến nói ra.
Iran còn chưa kịp chạy đi, Cristina đã mang hộp thuốc đến, nàng ngồi xuống cạnh hai người rồi nhanh tay cầm máu băng bó cho Tô Ninh.
“Ngươi nhẹ tay thôi…” Tiêu Ý Hàn nắm chặt ngón tay Tô Ninh, cũng không ngẩng đầu lên, hơi lớn tiếng với Cristina.
Cristina liếc Tiêu Ý Hàn, nói:” Ta thấy ngươi nên nhẹ tay thì có, ngón tay Ninh Ninh bị ngươi nắm đến máu còn không lưu thông được”.
Nghe Cristina nói, Tiêu Ý Hàn vội buông tay ra, chỉ tại nàng quá khẩn trương, vết cắt trên tay Tô Ninh dài như vậy, lòng của nàng đều bị đau theo.
Tô Ninh cảm thấy khó xử, cô được thị trưởng đỡ ra sopha ngồi, vẫn một mực cúi đầu xuống, Iran đi theo bên cạnh cô, nhìn tay cô quấn băng gạc, bộ mặt nhăn nhó như người bị đau là thằng bé.
Cristina ngồi cạnh Tô Ninh sắp xếp lại hộp thuốc, Vicky sau khi nói ra câu”gây tai hoạ” kia thì mặt mày tối sầm đứng cạnh sopha, nhìn mọi người, cũng không nói thêm gì nữa.
Nhìn biểu lộ của mấy người này, mặt Tiêu Ý Hàn đen lại, nàng thấy sắc mặt Tô Ninh trắng bệch như đang kiềm chế để không khóc ra, nàng nhăn mặt, giống như đang nén cơn tức giận rồi hít sâu một cái, xoay người đi vào phòng bếp.
Cristina nhìn bóng lưng Tiêu Ý Hàn, trong lòng thấy kì quái:” người này mười ngón tay còn không thèm đụng đến việc nhà đừng nói là bây giờ lại đi thu thập tàn cuộc…” Nàng nhìn sang Vicky cũng đang tỏ vẻ kinh ngạc, nên đứng dậy đi theo vào.
“Hàn, ngươi thật đúng là thay đổi không ít.”Cristina dựa ở cửa phòng bếp, nhìn Tiêu Ý Hàn đang thu dọn, lau vết máu trên sàn nhà, nói ra.
Tiêu Ý Hàn không có lên tiếng, nàng thấy trên mặt sàn có nhiều vết máu, trong lòng không khỏi chua xót. Nàng gom xong mảnh vỡ cuối cùng, vọt đứng lên nói với Cristina:” Mang Vicky đi đi, gần đây nhiều việc, ta không có tâm tư ứng phó với chuyện của cổ.” Nàng nói chuyện rất rành mạch, rõ ràng, lại có mang theo chút mệt mỏi.
Tiêu Ý Hàn đi ra ngoài, Cristina đứng vài giây sau cũng theo vào phòng khách. Cristina đi đến kéo kéo áo Vicky, nháy mắt ra hiệu “đi về thôi”.
Vicky vẫn nhìn chằm chằm Tiêu Ý Hàn, lúc này Tiêu Ý Hàn đứng ở trước sopha, ánh mắt vẫn rơi trên tay bị thương của Tô Ninh, mà hai người một lớn một nhỏ ngồi trên sopha cũng dị thường im lặng. Cùng Tiêu Ý Hàn chung đại học nhiều năm như vậy, Vicky sớm cũng hiểu được tính tình của nàng, huống chi nàng cũng thật sự đã lĩnh giáo qua thời gian rất lâu, người như Tiêu Ý Hàn tuyệt đối là không thể trêu vào. Nếu không, nàng cũng không mất nhiều năm thương nhớ đến tận hôm nay mới tìm đến tận cửa thế này.
Vicky đi theo Cristina rời khỏi nhà Tiêu Ý Hàn, trước khi đi Tiêu Ý Hàn cũng không thèm nhìn nàng một cái, trong lòng nàng tuy tức giận nhưng thực sự không dám nói thêm gì nữa.
Căn hộ của Cristina cùng Tiêu Ý Hàn là chung một tầng lầu, chỉ có điều căn của Cristina ở hướng đối diện mà không gian cũng lớn hơn nhiều. Hai người sau khi vào nhà cũng không có nói chuyện.
Vicky tính cách ngay thẳng, đêm nay việc xảy ra thật sự là làm nàng khó chịu, vào cửa, nàng vứt giày qua một bên đi thẳng đến tủ rượu, quơ lấy một chai mở ra rót vào trong miệng. Đầu của nàng vẫn luôn suy nghĩ, cô gái nghe xong lời của nàng liền bị thương ngón tay rốt cuộc cùng Tiêu Ý Hàn là có quan hệ gì?
“Ngươi làm cái gì vậy?”Cristina nhìn Vicky như đang muốn uống thật say, cau mày hỏi.
“Cristina ngươi nói cho ta biết, cô bé kia rốt cuộc cùng Hàn là quan hệ gì?”Vicky kích động hỏi Cristina.
“Không có quan hệ gì, ngươi đừng nghĩ lung tung.”Cristina tránh đi ánh mắt của Vicky, mắt hướng xuống vân vê vạt áo.
Trong phòng yên tĩnh trở lại, Vicky không ngừng uống rượu, mắt dần dần đỏ lên, nàng mở miệng tính nói mấy lần nhưng cuối cùng cũng không nói một câu.
Cristina bất đắc dĩ nhìn nhìn, cuối cùng nàng nhìn không nổi nữa. Nàng đứng dậy đoạt lại chai rượu trong tay Vicky, lôi Vicky hướng về phòng tắm.
“Cristina, ngươi có biết ta rất yêu Hàn không? Ban đầu ở trường học, chúng ta ba người gần như là như hình với bóng, nhưng mà…”Vicky giãy khỏi tay Cristina, nói ra.
“Các ngươi rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Đã nhiều năm như vậy, Hàn như thế nào vẫn đối xử với ngươi lạnh lùng?” Cristina dừng bước, nhìn Vicky tò mò hỏi. Cristina vẫn luôn biết chút ít chuyện tình giữa hai người bạn, chỉ là nàng nghĩ mãi không ra một mối quan hệ tốt như vậy tại sao có thể nói trở mặt liền trở mặt, làm cho trước mặt Tiêu Ý Hàn, đến tên Vicky nàng cũng không dám nói qua, nàng thật sự muốn biết chuyện này là vì lý do gì?
Nhắc tới chuyện năm đó, Vicky lập tức trở nên mất tự nhiên, nàng hoảng hốt suy nghĩ, cắn môi không nói lời nào, trên mặt một hồi vui vẻ lại một hồi khổ sở, giống như đang nhớ lại những chuyện làm cho nàng vừa hạnh phúc vừa thống khổ.
“Mùa đông năm đó, ngươi nghỉ phép trở về Trung Quốc, trong nhà chỉ có ta cùng Hàn.” Vài phút sau Vicky mới chậm rãi mở miệng, nàng vịn vách tường ngồi xuống, vòng tay ôm lấy hai gối của mình.
“Ngươi biết, ta vẫn luôn yêu thích Hàn, nhưng mà nàng vẫn luôn lạnh lùng, lạnh đến mức khó gần”. Vicky nói, nàng bất lực lắc lắc đầu.
“Đêm hôm đó Hàn nhận một cuộc điện thoại, sau một mình chạy lên sân thượng buồn bực uống rượu, ta sợ nàng xảy ra chuyện gì không hay nên vẫn luôn bên cạnh. Về sau, nàng uống quá nhiều, ta đành đỡ nàng về phòng tắm rửa, nàng lần đầu tiên ôm ta mà khóc, trong miệng không ngừng nói nàng không muốn lập gia đình, không muốn về Trung Quốc nghe theo sự an bài của gia đình, nàng nói nàng thật sự không muốn đi theo con đường chính trị này…” Vicky trong giọng nói mang theo nghẹn ngào, giọng cũng rất nhỏ, nàng ngẩng đầu đầy nước mắt ai oán nói với Cristina:” Cristina ngươi cũng biết, Hàn chưa bao giờ lộ ra vẻ yếu đuối, thời khắc nàng ôm ta, ta ngoại trừ đau lòng còn có cảm giác vui mừng kinh ngạc không tin được.”
Cristina không có xen vào, chỉ là khẽ thở dài một cái, tiếp tục chờ Vicky kể.
“Đêm đó, ta cũng không biết mình làm sao vậy, ta chưa thấy qua dáng vẻ yếu đuối thương tâm thế này của nàng lần nào, ta…Ta cho rằng nàng làm như vậy bởi vì cũng yêu thích ta, trong lòng nàng có ta nên mới cùng ta tâm sự như vậy.. Lúc đó, thừa dịp nàng say rượu, ta liền đẩy nàng lên giường, còn chiếm hữu, đoạt đi “lần đầu tiên” của nàng…”
***************************************
Trong phòng ngủ tầng 15, ánh trăng len theo qua kẽ rèm vụng trộm chiếu vào hai người đang nằm ôm nhau trên giường.
“Cái gì? Nàng… Nàng lại thừa dịp chị say rượu,”Khi dễ” chị?” Tô Ninh kinh ngạc
bật ra khỏi cái ôm của Tiêu Ý Hàn, cao giọng hỏi.
Tiêu Ý Hàn gật gật đầu:”Ngày hôm sau khi tỉnh lại, tôi rất tức giận, hung hăng quát nàng một trận. Từ sau lần đó, tôi liền dọn ra không ở chung với các nàng nữa, chậm rãi tách ra khỏi Vicky.”
Giọng Tiêu Ý Hàn không có chút cảm tình nào, rồi nàng thở dài nói:” thật ra, khi đó trong lòng tôi cũng rất mâu thuẫn, sau này ngẫm lại tôi kì thật cũng có yêu thích nàng, chỉ là lúc đó tôi chưa nhận ra. Mặc dù là tức giận, vì cảm thấy nàng làm ra chuyện như vậy là phụ sự tin tưởng của tôi. Bất quá lúc đó tôi cũng không biết hai người con gái thì như thế nào có thể với nhau..”
Tiêu Ý Hàn đem Tô Ninh ôm vào trong ngực một lần nữa, đem tay ra sau lưng xoa xoa làn da
trơn mềm của cô, còn nói:” Những chuyện này Cristina cũng không biết, hôm nay tôi nói cho em nghe, chỉ là không muốn em vì chuyện Vicky mà nhạy cảm rồi nghĩ lung tung”.
Tô Ninh ngoan ngoãn gật đầu, cô hiểu tính tình của thị trưởng, nàng kiên nhẫn giải thích với mình ngọn nguồn như vậy đã rất không dễ dàng, Tô Ninh là cô gái hiểu chuyện, cô tự nhiên sẽ không vì loại sự tình này mà lo sợ không đâu.
“Chúng ta để Iran ngủ một mình ngoài phòng khách có sao không?” Tô Ninh không muốn nói thêm về quá khứ của thị trưởng, cô đang dựa vào vai Tiêu Ý Hàn liền ngửa đầu bĩu môi hỏi.
“Có cái gì không được? Nó chỉ là đứa nhỏ có biết cái gì đâu mà được hay không..” Tiêu Ý Hàn nhíu mày trả lời.
Tô Ninh trong lòng nghĩ:” Này thật đúng là người mẹ nhẫn tâm a…”
“Không lẽ em muốn đem nó vào đây làm kỳ đà cản mũi tôi?” Tiêu Ý Hàn lấy tay nâng cằm Tô Ninh đùa giỡn hỏi lại.
Tô Ninh đỏ mặt tránh ra khỏi tay thị trưởng, ngồi dậy nói:” Đừng làm rộn, em đi coi Iran có đá chăn mền ra hay không…” Nói dứt lời cô giống như trốn chạy ra khỏi phòng, để lại một mình thị trưởng trên giường đang cười xấu xa…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna