Google.com.vn Đọc truyện Online

05/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 6

Đăng bởi Ngân Giang | 05/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 6: MỘT CHÚT TÂM ĐỘNG
Tiêu Ý Hàn một giấc ngủ rất say sưa, nàng mơ một giấc mơ đẹp, trên thảo nguyên rộng lớn, sắc cầu vồng chiếu vào trong ánh mắt,
mây trong xanh bầu trời bao la. Hai nữ nhân tóc dài dựa sát vào nhau nằm ở trên cỏ, gió nhẹ thổi qua, cạp váy phiêu phiêu, khung cảnh vô cùng xinh đẹp…
Tỉnh mộng, Tiêu Ý Hàn mở mắt có chút không biết mình đang ở chỗ nào, nàng nhìn ra sau, liền có không khí tươi mát hút vào trong thân thể, nàng mới nhớ ra là mình đang trong phòng khách sạn, cô bé tên Tô Ninh đang làm gối dựa cho nàng. Tiêu Ý Hàn lấy ra tay cô bé đang khoác lên người nàng, nhẹ nhàng ngồi dậy.
Ngoài cửa sổ, trời còn chưa sáng, nàng chuyển tầm mắt nhìn qua cô gái đang ngủ say, khẽ cau mày, tóc đã tán loạn che ở nửa đôi mắt xinh đẹp, Tiêu Ý Hàn chú ý vươn tay sờ hai bên má cô bé, trong nội tâm lại hiện lên giấc mơ tốt đẹp kia…
Tiêu Ý Hàn hơi chút cử động cơ thể, cảm giác đầu không còn đau, nàng đứng dậy đi đến giá áo cầm lên túi của mình hướng phía cửa đi tới, lúc Tiêu Ý Hàn chạm lên tay cầm cánh cửa, nàng do dự mà ngừng động tác, xoay người một lần nữa đi trở về trước sofa, dùng hai tay ôm nữ hài, đem nàng để nằm ngang trên ghế. Tiêu Ý Hàn đứng ở một bên ý vị thâm trường nhìn Tô Ninh đang mơ ngủ, sau xoay người ra khỏi phòng.
Tô Ninh đang ở trong mộng khẽ động thân thể, cô tìm một tư thế thoải mái tiếp tục ngủ, cô không biết nữ nhân gối lên cô ngủ, người có hương vị ngọt ngào, lúc này đã rời khỏi phòng, nghênh ngang lái xe rời đi …
Nửa đêm gió có chút mát, Tiêu Ý Hàn xe chạy nhanh trên đường gần như vắng bóng người, nàng mở cửa sổ xe tùy ý gió mát rót vào trong, nàng nghĩ nàng là cần thanh tỉnh …
Về đến nhà Tiêu Ý Hàn đều không đổi trang phục trực tiếp lên lầu hai đi vào phòng con trai, nàng mở đèn đầu giường ngồi ở bên giường nhìn xem bộ dáng con trai đã trưởng thành, hai cánh tay thằng bé tùy ý đặt bên ngoài mền, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, Tiêu Ý Hàn nhẹ nhàng đắp kín mền, nàng cúi xuống hôn lên cái trán thằng bé, liền tắt đèn đứng dậy rời đi.
Địa vị cao không nhất định tất cả đều là tốt, không quản ngươi ngủ có rất trễ, buổi tối giấc ngủ tình huống như thế nào, sáng sớm hôm sau lái xe nhất định sẽ đúng giờ xuất hiện ở trong phòng khách nhà ngươi. Tiêu Ý Hàn quản lý tốt hết thảy, hôn con trai đang ăn điểm tâm rồi đi ra cửa, bắt đầu một ngày bận rộn công tác.
Tiêu Ý Hàn năm nay tuổi ta 34, nhận chức Giang Vịnh thị trưởng hai năm, gia đình của nàng thời đại tham chính, phụ thân của nàng Tiêu Sùng Văn là quan chức lớn, mẫu thân La Tú Anh là Giang Vịnh thị mỗ ngân hàng. Cuộc đời của nàng từ lúc sinh ra đã bị người toàn bộ an bài tốt, hết thảy đã hình thành. Nhiều năm như vậy nàng dựa theo sắp xếp của cha mẹ từng bước một đi về phía trước, thẳng đến năm trước nàng rốt cục không phụ sự mong đợi của mọi người ngồi lên vị trí thị trưởng thành phố Giang Vịnh, trở thành nữ thị trưởng trẻ tuổi nhất trong nước.
Lúc nàng 26 tuổi, cha mẹ chỉ hôn nàng gả cho người chồng hiện tại là Lục Hạo Vũ, Lục Hạo Vũ hơn nàng hai tuổi, con một của cục trưởng tài chính Lục nam. Lục Hạo Vũ không tham chính, công tác của hắn cần hắn sống ở nước ngoài, thời gian về nước cũng rất ít. Lục Thần – con trai Tiêu Ý Hàn cùng Lục Hạo Vũ, năm nay tròn sáu tuổi, nhũ danh Iran, hoạt bát sáng sủa.
Tiêu Ý Hàn tính cách biểu hiện ra bên ngoài thoạt nhìn làm cho người ta có loại cảm giác bị áp bách, cộng thêm vẻ mặt nàng luôn lạnh lùng xa cách, thường thường khiến người ta cho rằng khó có thể tiếp cận. Nhưng thật ra nàng là người dễ gần hay nói, tính cách không nóng không vội cùng người thân cận thường thường cũng sẽ biểu hiện ra chút ít hương vị nhẹ nhàng.
Đối với gia đình của nàng, Tiêu Ý Hàn dùng một loại tâm tư bình tĩnh, bởi vì không phải mình làm chủ, cho nên từ đầu đến cuối nàng cùng chồng, tình yêu không đậm đặc mặn mà, Lục Hạo Vũ không nhiều lời lắm, hắn cũng sẽ không đi can thiệp cuộc sống của nàng, cho Tiêu Ý Hàn không gian rất tự do, điểm này làm nàng vừa ý nhất.
Xe rất nhanh liền lái vào chính phủ đại viện, hai gã cảnh vệ hai tay mang theo trắng noãn bao tay, một tay nắm thương một tay tiêu chuẩn kính chào theo nghi thức quân đội. Tiêu Ý Hàn cách cửa sổ xe gật đầu, đây là thói quen của nàng từ khi lên làm thị trưởng, mặc dù cảnh vệ căn bản nhìn không tới.
Suốt cho tới trưa Tiêu Ý Hàn không ngừng ghi ghi phê duyệt các thứ văn kiện, nàng phát hiện hôm nay luôn không thể như bình thường tiến đến trạng thái công tác, trong đầu thỉnh thoảng hiện lên cô bé trong khách sạn Giang Chi Vịnh, cùng tối hôm qua giấc mộng tốt đẹp, cái này khiến nàng nhớ tới thời gian ở nước ngoài học đại học, những chuyện xưa đã bị nàng niêm phong cất vào kho dưới đáy lòng rất nhiều năm bí mật.
Đây là tình huống Tiêu Ý Hàn cảm giác có chút không thích ứng được, như là có gì đó theo trong cơ thể nàng một lần nữa sống lại, hết thảy tới rất đột nhiên, khiến nàng cảm thấy không có cảm giác an toàn. Tiêu Ý Hàn thả xuống văn kiện, ấn phone gọi tới bí thư Giang Minh Kiệt.
Giang Minh Kiệt vốn là người ít nói, năm nay 29 tuổi, tại Giang Vịnh thị chính phủ công tác 4 năm, là Tiêu Ý Hàn một tay mang đến, cũng là một tay đề bạt đi lên. Giang Minh Kiệt đối Tiêu Ý Hàn nói gì nghe nấy, hắn rất cơ linh, hắn biết lúc nào có chuyện nên nói, không có chuyện hắn vĩnh viễn sẽ không nhiều lời một chữ, mà Tiêu Ý Hàn càng thêm vừa ý chính là hắn rất tự hạn chế không có tò mò, như vậy có lợi giúp nàng xử lý một ít công việc ngoại trừ việc tư.
“Ngươi đi điều tra qua cái cái này dãy số.” Tiêu Ý Hàn hé ra số điện thoại ghi chép đặt ở trên mặt bàn,”Ta muốn trong nhà nàng tất cả mọi người tư liệu, chủ yếu là nàng, công tác của nàng, việc học của nàng, cuộc sống lúc nhỏ, tiếp xúc qua người nào, càng chi tiết càng tốt.” Tiêu Ý Hàn một hơi nói ra một đống yêu cầu.
“Vâng, Tiêu thị trưởng.” Giang Minh Kiệt cầm qua ghi chép bỏ vào trong túi áo, nói tiếp:”Ngài buổi chiều đi khu quy hoạch, tài liệu cần thiết ta đều đặt ở ngài trên mặt bàn.”
“Biết rồi, ngươi đi đi, ta muốn mau chóng bắt được kết quả.” Tiêu Ý Hàn hướng về phía Giang Minh Kiệt khoát tay, lại vùi đầu vào đống văn kiện.
Lại nói đến ở khách sạn Giang Chi Vịnh, Tô Ninh, cô gái đơn thuần này liền ngủ đến hơn 8 giờ sáng, thẳng đến mặt trời soi sáng trên mặt của cô, cô mới không thoải mái mà giãy dụa cơ thể tỉnh lại. Cô mở mắt nửa ngày nhìn xem trần nhà lạ lẫm, cánh tay thon dài rất tự nhiên duỗi thẳng..
Tô Ninh mạnh mẽ ngồi dậy, đây không phải nhà cô? Cô cúi đầu nhìn về phía chính mình, áo ngắn tay màu trắng, một đôi giày xăng-̣đan. Tô Ninh hoàn toàn tỉnh lại, nàng lại trên ghế salon ngủ một đêm, hơn nữa giầy cũng không có cởi.
Quan sát hết chính mình cô quét tầm mắt về phía trong phòng, đèn vẫn sáng, trên bàn trà bày biện rượu đỏ cùng ly rượu, duy chỉ có không thấy nữ thị trưởng quái dị kia.
Đang lúc Tô Ninh nghi hoặc, cửa phòng bị đẩy ra, quản lý đi tới. Tô Ninh vội sửa sang tóc tai đang lộn xộn rồi đứng lên.
“Quản lí.”
“Ừ? Ngủ không thoải mái a?” Quản lý đi đến bên người Tô Ninh đánh giá qua một cái, rồi ngồi xuống ghế salon.
“Tiêu thị trưởng không có ở khách phòng trên lầu?” Nàng ngẩng đầu nhìn Tô Ninh đang đứng hỏi.
“Không có, tối hôm qua thị trưởng hình như là uống rượu quá nhiều, tại đây nghỉ ngơi một hồi…” Nói đến đây Tô Ninh đột nhiên không biết như thế nào nói tiếp, phòng này chỉ có thể nằm trên sofa, các nàng chính là hai người…
“Quản lí, thực xin lỗi, ta về sau ngủ mất, ta cũng vậy không biết thị trưởng khi nào thì rời đi.” Tô Ninh quay mắt về phía quản lí cúi đầu, cô là nhân viên, điểm này cô luôn nhớ kỹ, nhưng cô cảm thấy tối thiểu cô không nên ngủ quên như vậy, người khi nào thì rời đi đều không biết.
Quản lý đứng lên, đối mặt với cô gái đơn thuần như thế, nàng có chút dở khóc dở cười, nàng chăm chú nhìn Tô Ninh vài lần, mỉm cười nói:”Không có việc gì, cho ngươi tại đây ủy khuất cả đêm cũng đủ vất vả, chạy nhanh về nhà nghỉ ngơi đi thôi, hôm nay ngươi cũng không cần đi làm.” nữ quản lý liền nâng lên chân hướng cửa đi ra.
Tô Ninh tranh thủ thời gian đi theo, cô có chút không tin hỏi:”Thật sự? Ta hôm nay có thể ra về rồi?”
“Ừ, có thể, tối hôm qua coi như ngươi tăng ca, hôm nay lãnh lương về nghỉ ngơi, đi thôi.” Nói xong nữ quản lý hướng về phía Tô Ninh cười cười, liền đi ra cửa.
Tô Ninh lập tức cảm giác tâm tình vô cùng vui vẻ, chuyện tình mới vừa rồi còn làm cho cô rối rắm thoáng cái trở nên không quan trọng. Cô khẽ hát đi vào phòng vệ sinh đơn giản rửa mặt, liền thật vui vẻ một đường chạy về nhà…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna