Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

06/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 61

Đăng bởi Ngân Giang | 06/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 61: THỂ XÁC VÀ TINH THẦN ĐỀU ĐAU THƯƠNG
Người Tô Ninh đầy mồ hôi, cô bật dậy từ trên ghế salon, cô ôm đầu ngồi thở gấp, trên mặt tái nhợt còn mang theo vết nước mắt. Tô Ninh không biết mình ngủ từ khi nào, nhưng cơn ác mộng vừa rồi thì nhớ rõ ràng. Đầu vô cùng nhức, Tô Ninh lại dùng sức lắc lắc đầu, lảo đảo đứng dậy đi về phòng tắm.
Lúc này đã hai giờ chiều, Tô Ninh buông lỏng cơ thể mỏi mệt đi tới đi lui trong căn hộ từng làm cho cô vô cùng ấm áp này. Cô chăm chú nhìn quanh khắp phòng, nhìn thoả mãn rồi mới cầm túi xách ra ngoài, cô quay đầu liếc mắt nhìn căn hộ mà mình và thị trưởng cùng ở, nước mắt lại rơi xuống, cô không muốn mất đi.
Tô Ninh trở về nhà của mình, Tô ba ba còn ngoài tiệm sửa xe chưa về, bà nội cũng đi tản bộ rồi. Tô Ninh vào phòng mình nằm trên giường, cảm giác thân thể nóng như lửa, còn không ngừng rùng mình, lăn lăn một hồi thì ngủ mất.
Lúc tỉnh lại, ngoài trời đã tối đen, Tô Ninh vỗ vỗ đầu, cảm giác tay chân mỏi nhừ đau nhức.
“Ninh Ninh, ngươi sao rồi?” Tô ba ba đẩy cửa đi đến, hắn ngồi ở bên giường, bàn tay thô ráp sờ trán Tô Ninh, thấy rất nóng.
“Tỉnh dậy ăn chút cháo, ngươi đứa nhỏ này như thế nào sinh bệnh cũng không biết gọi về cho người nhà biết?” Không đợi Tô Ninh lên tiếng, bà nội bưng chén cháo nóng hổi cũng đi đến.
Tô Ninh yếu ớt mỉm cười, mở miệng mới nhận ra cổ họng cũng đau rát, “Con không sao…” Cô nói ra ba chữ rồi tắt tiếng.
Tô ba ba nhìn bà nội, thở dài đi ra ngoài.
“Ninh Ninh, làm sao vậy? Có tâm sự gì thì cùng bà nội nói.” bà buông chén cháo vịn Tô Ninh ngồi dựa vào gối, nhu hòa nói.
“Bà nội, con không sao.”
“Trước tiên ăn cháo đi, ăn xong thì uống thuốc hạ sốt, ngươi sốt nặng lắm, không được thì lát nữa để ba ba gọi xe đi bệnh viện.” Bà nội bưng chén cháo lên, đút từng muỗng cho Tô Ninh.
Tô Ninh không nói lời nào, tâm tình cô đang rất tệ, như thế nào thân thể này cũng phản chủ như vậy. Trông thấy ánh mắt bà nội tràn đầy đau lòng, cô miễn cưỡng ăn nửa chén cháo, nhưng thật sự nuốt không vào.
Đột nhiên, điện thoại trong túi xách vang lên, Tô Ninh cài nhạc chuông riêng cho thị trưởng, không cần nhìn cũng biết là thị trưởng gọi tới. Bà nội cầm túi Tô Ninh đặt bên cạnh cô,” Ta đi lấy thuốc cho ngươi” nói xong liền đi ra ngoài.
Tô Ninh chần chờ lấy điện thoại ra, do dự có nên nghe hay không. Lúc này, cô không biết nên nói gì với thị trưởng, câu nói ” tha thứ cho tôi ” trong giấc mộng kia vẫn quẩn quanh bên tai cô, bất giác nước mắt lại lưng tròng.
Tiếng chuông ồn ào chấm dứt, nước mắt theo gương mặt chảy xuống, từ nhỏ đến lớn cô chưa trải qua chuyện gì phức tạp, lúc này cô thật sự không biết nên làm sao mới đúng.
Đang lúc Tô Ninh miên man suy nghĩ, điện thoại lại vang lên, vẫn là thị trưởng. Mà bà nội đi lấy thuốc cũng vừa vặn bước vào, trông thấy mặt mũi Tô Ninh tràn đầy vệt nước mắt đang nhìn điện thoại, bà thở dài đem thuốc đặt ở trên mặt bàn rồi xoay người ra ngoài.
“Alo” Tô Ninh nghe điện thoại, cô cố gắng làm cho giọng nói của mình thật bình thường.
“Em đang ở trường học sao? Tôi vừa đưa Iran về nhà xong, trên đường về liền gọi cho em” Điện thoại bên kia có tiếng còi xe, hiển nhiên là thị trưởng đang lái xe ngoài đường.
“Bà nội sinh bệnh, em trở về lúc chiều, buổi tối sẽ không qua, em muốn chăm sóc bà nội.” Tô Ninh khống chế không được chất giọng mỏi mệt.
“Em làm sao vậy? Không thoải mái? sao giọng em nói chuyện là lạ?” Tiêu Ý Hàn mở đèn xi-nhan đem xe chậm rãi lái vào ven đường ngừng lại, nhíu mày hỏi.
“Không có, tối hôm qua quá mệt mỏi thôi”.Tô Ninh nói dứt lời một giọt lệ theo gương mặt chảy xuống, đúng vậy, tối hôm qua hai người còn rúc vào với nhau “Tương thân tương ái”, nhưng mà bây giờ….
“Em phải đo nhiệt độ cơ thể cho bà nội, có gì nói sau.” Tô Ninh sợ mình nói thêm gì nữa sẽ khóc lớn ra mất, nên vội nói.
“Ừ, có gì cứ gọi điện thoại cho tôi. Ngày mai tôi dẫn Iran đi Lâm Hồ thăm mẹ, mấy ngày nữa trở về.”
“Ừ.” Tô Ninh khẽ ừ, cúp điện thoại, cô ôm điện thoại trước ngực, nằm co rúc trên giường, âm thầm khóc.
Bà nội đứng ở ngoài cửa nghe thấy trong phòng không còn tiếng nói chuyện mới đẩy cửa đi vào.
“Ninh Ninh….” Bà dùng đôi tay đầy nếp nhăn vuốt ve gò má Tô Ninh giúp cô lau đi nước mắt, đau lòng nhìn cháu gái.
“Bà nội…” Tô Ninh nghẹn ngào ngồi dậy, dựa sát vào lòng bà nội, cô lấy tay vuốt ngực nói ra:” Lòng của con đau quá”.
“Ninh Ninh ngoan…” bà nội đưa thuốc cho Tô Ninh nói:” Uống thuốc đi, ngủ tiếp một hồi, có chuyện gì ngày mai chúng ta nói sau”.
Tô Ninh nhẹ nhàng gật đầu, ngoan ngoãn uống thuốc, bà nội đỡ cô nằm xuống giường, đắp mền thật kín, tắt đèn, ngồi bên cạnh cô không có rời đi.
“Ninh Ninh ngoan, cái gì cũng không nên nghĩ, ngoan ngoãn ngủ, bà nội không đi, bà nội ở đây nhìn Ninh Ninh, giống như khi còn bé.” bà nội ngồi ở bên giường nắm tay của cô nhẹ nhàng dỗ dành.
Tô Ninh cảm giác an tâm rất nhiều, mí mắt cũng càng ngày càng nặng, có bà nội bên cạnh trấn an, nhắm mắt lại đã ngủ.
“Mẹ…” bà nội nhẹ nhàng đóng cửa phòng ngủ, Tô Khải Hồng liền khẩn trương đi tới kêu một tiếng.
Bà nội lấy tay đặt lên miệng ý bảo giữ yên lặng, rồi đi ra phòng khách.
“Mẹ, Ninh Ninh ngủ rồi?” Tô Khải Hồng ngồi ở bên cạnh, vẻ mặt nóng vội hỏi.
“Ừ.”bà nội gật gật đầu.
Tô Khải Hồng suy tư cau mày, im lặng vài giây lại hỏi:” Nó có cùng mẹ nói cái gì không?”
Bà nội lắc đầu, nói:” Nó nói nó đau lòng, Hồng a, Ninh Ninh là bị làm sao vậy?”
“Mẹ không nghe thấy lúc chiều con bé nằm mơ đều hô “Không cần phải rời đi ta sao?”, đứa nhỏ này nhất định là ở trường học có yêu thích nam sinh nào rồi, chia tay nên mới khổ sở trong lòng.” Tô Khải Hồng cau mày, hai bàn tay xoa xoa với nhau.
“Haizz….Con bé cũng lớn thật rồi….” Bà nội thở dài, đứng lên đi vào phòng bếp.
Tô Khải Hồng nhìn mẹ đi vào phòng bếp, hắn dựa vào salon, trong lòng cực kì hỗn loạn, cũng có chút thất lạc. Từ nhỏ đến lớn, hắn và con gái không có chuyện gì bí mật, Ninh Ninh không có chuyện gì giấu hắn, nhưng lúc này đây….con gái thương tâm khổ sở đến mức này hắn mới biết được.
***************************************
Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh có việc không cùng mình được, nàng suy nghĩ một chút gọi cho Cristina.
“Cristina, Vicky đến đây lúc nào?” Điện thoại chuyển được, Tiêu Ý Hàn liền lạnh lùng hỏi.
Đối phương im lặng vài giây, thở dài một hơi nói:”Lúc gặp Ninh Ninh và Iran, ta vừa mới đón nàng từ sân bay về, đang chuẩn bị đi ra ngoài ăn.”
“Nàng hiện tại ở nhà ngươi?” Tiêu Ý Hàn lại hỏi.
“Không có, buổi sáng trước khi ra cửa, nàng nói cho ta biết đến Giang Vịnh là vì công tác, hơn nữa nàng sẽ ở tại khách sạn Giang Chi Vịnh một thời gian.”
“Ngươi có số điện thoại của nàng không? Bây giờ ta đi tìm nàng.”
“Hàn, chuyện của các ngươi, tối hôm qua nàng đều nói với ta. Vicky không phải người xấu, nàng vì sai lầm của mình mà đau lòng cùng hối tiếc nhiều năm như vậy”. Cristina nghe thấy Tiêu Ý Hàn muốn đi tìm Vicky, vội nói ra.
“Sự tình đều đã qua lâu như vậy, bây giờ ngươi cũng đã kết hôn hơn nữa có cô gái tốt như Ninh Ninh bên cạnh, chuyện đã qua hãy để cho nó qua đi. Ta hi vọng ba người chúng ta lại có thể trở thành bạn tốt như xưa”. Cristina thấy Tiêu Ý Hàn không nói gì, lại khuyên nhủ.
“Cristina nếu nàng đã nói ra nguyên nhân với ngươi thì ta cũng không cần nhiều lời giải thích, ngươi không nghe ngày hôm qua nàng nói gì sao? Nàng vẫn còn muốn cùng ta một chỗ, chỉ cần ý nghĩ này một ngày không ngừng lại, chúng ta cũng không có khả năng trở thành bạn bè, ngươi vốn biết tính cách của ta.” Tiêu Ý Hàn bất đắc dĩ nói, rồi nàng khởi động xe.
“Vậy được rồi, một hồi ta nhắn cho ngươi số của nàng.” Cristina tất nhiên hiểu rõ tính cách của Tiêu Ý Hàn, mình có nhiều lời cũng không nghĩa lý gì.
“ok, cúp máy đây, ta đang lái xe.” Nói dứt lời, Tiêu Ý Hàn liền tắt điện thoại.
Vừa trở lại khách sạn, Vicky nhận được điện thoại của Cristina, biết Tiêu Ý Hàn lập tức tới tìm mình, tâm tình nàng trở nên tốt hơn.
“Bất kể như thế nào, chỉ cần chịu cho nàng cơ hội có thể nói chuyện, đây đã là việc tốt.” Vicky vừa tìm kiếm quần áo phù hợp vừa nghĩ trong đầu.
Xe Tiêu Ý Hàn trực tiếp dừng ở trước cửa xoay khách sạn Giang Chi Vịnh, nàng lưu loát xuống xe giao chìa khoá cho bảo vệ, bước nhanh hướng vào đại sảnh.
Vừa vào cửa xoay, ngẩng đầu liền trông thấy Vicky trang phục xinh đẹp, vẻ mặt tươi cười đi tới, Tiêu Ý Hàn vẫn lạnh lùng không biểu lộ gì. Nàng tuỳ ý để Vicky cầm túi văn kiện từ tay mình, theo nàng đi vào thang máy.
“Hàn, công việc của ngươi bây giờ nhất định rất vất vả a?” Vicky ra vẻ như chưa có phát sinh sự tình gì, liên tiếp ân cần hỏi han Tiêu Ý Hàn.
Tiêu Y Hàn gật gật đầu, nàng chậm rãi quay qua, mắt nhìn thẳng Vicky, trong lòng nghĩ “Nữ nhân này rốt cuộc trong nội tâm suy nghĩ cái gì? Nếu như không phải tối hôm qua nàng chú ý tới cô ta nhìn Tô Ninh bằng ánh mắt rất không thiện cảm, thì hôm nay nàng cũng không đến đây nói chuyện làm gì, vì chuyện kết hôn có gia đình mà nàng đã cảm thấy rất có lỗi với Tô Ninh, nàng quyết không để cho bất luận kẻ nào dám xúc phạm tới Tô Ninh thêm nữa.”
Vicky vốn là người rất khôn khéo, nàng thấy Tiêu Ý Hàn không muốn nói chuyện nên cũng không tiếp tục dây dưa. Tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng cũng bắt đầu khẩn trương, nàng biết rõ Tiêu Ý Hàn sẽ cùng mình nói chuyện gì, nhưng nàng không biết mình sẽ nên nói chuyện như thế nào đây.
Thang máy nhanh đến tầng lầu Vicky ở, nàng dẫn Tiêu Ý Hàn vào phòng, để túi văn kiện qua một bên đi pha cafe.
Tiêu Ý Hàn ngồi một mình trên ghế salon, nhìn Vicky đi vào đi ra, thẳng đến khi nàng bưng tách cafe nóng ngồi xuống rồi, Tiêu Ý Hàn mới bắt đầu nói chuyện.
“Vicky, ta không quan tâm ngươi đến Giang Vịnh vì mục đích gì, ta tới chỉ là nói cho ngươi biết giữa chúng ta vĩnh viễn không có khả năng.” Tiêu Ý Hàn chăm chú nhìn Vicky nói ra một loạt tiếng Anh.
“Hàn….” Nghe xong Tiêu Ý Hàn nói, ngực Vicky run rẩy một hồi, đã nhiều năm trôi qua mà người này nói chuyện vẫn là tuyệt tình như vậy.
“Ta biết rõ, ta biết rõ ta không nên ôm lấy ảo tưởng, nhưng mà cũng đã mười năm trôi qua, trong lòng của ta vẫn giống như lúc trước, ta nghĩ ta thật sự quên không được ngươi..” Ánh mắt Vicky tràn đầy tình cảm nhìn Tiêu Ý Hàn, đôi mắt xinh đẹp kia dần dần ư
ớt át, tựa hồ Tiêu Ý Hàn chỉ cần nói thêm một câu nữa, nước mắt sẽ tràn ra khỏi mi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna