Google.com.vn Đọc truyện Online

06/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 62

Đăng bởi Ngân Giang | 06/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 62: TAI NẠN XE
"Ta đã kết hôn, ta có gia đình có con trai, hơn nữa, ta là thị trưởng thành phố Giang Vịnh, ngươi cảm thấy nhiều như vậy vấn đề bày ở trước mặt, ta còn có thể làm cho ngươi có cái gì ảo tưởng sao?” Tiêu Ý Hàn thấy vẻ mặt Vicky ủy khuất, nàng quay đầu qua một bên không muốn đối mặt, giọng nói lạnh lùng.
“Hàn, ngươi không cần gạt ta, tối hôm qua cô bé kia ngươi làm sao giải thích đây?”
Vicky cao giọng, mắt gắt gao kích động nhìn Tiêu Ý Hàn.
“Chuyện của ta mắc gì phải cần giải thích với ngươi?” Tiêu Ý Hàn thấy Vicky đột nhiên làm khó dễ, nàng nhíu mày, hỏi nặng.
“Hàn, ta biết rõ lúc trước là lỗi của ta, ta nghĩ ngươi không tiếp thụ được đồng tính luyến ái, cho nên mới không dám gần ngươi, mới yên lặng chịu thống khổ nghĩ chúc ngươi hạnh phúc. Mặc dù là ta tranh thủ cơ hội đến Trung Quốc, cũng không còn nghĩ tới muốn cùng với ngươi” nói đến đây Vicky dừng một chút, nàng hít sâu một hơi lấy dũng khí nói tiếp:” Nhưng mà, ngươi cho ta xem đến cái gì? Cô bé kia còn chưa tốt nghiệp đại học? Hàn, ngươi muốn nói cho ta biết ngươi yêu thích một cô bé nhỏ hơn ngươi rất nhiều tuổi như vậy sao?”
Tiêu Ý Hàn sắc mặt càng ngày càng kém, ánh mắt lạnh lùng như dao nhìn về phía Vicky, nói:”Chuyện này hình như không nằm trong phạm vi ngươi cần quan tâm?Vicky, nếu như ngươi muốn cùng ta là bạn bè, cũng có thể. Nhưng là ngươi phải chặt đứt ý nghĩ đó, đây là Trung Quốc, không cởi mở như đất nước của ngươi, hi vọng ngươi nhận rõ điểm này. Về phần Tô Ninh, ta nghiêm túc cảnh cáo ngươi, đừng có tìm đến em ấy mà làm phiền, ngươi biết tính tình của ta, đến lúc đó đừng nói tại sao ta không nể mặt ngươi”.
“Hàn, ta có cái gì không tốt? Ngươi vì cái gì không thể tiếp nhận ta?” Vicky từ trên ghế salon đứng lên, tiến đến trước mặt Tiêu Ý Hàn, vẻ mặt thất vọng nhìn nàng, hai mắt chậm rãi đỏ lên.
“Ngươi không có gì không tốt, chỉ là chúng ta không thích hợp mà thôi.” Tiêu Ý Hàn lạnh lùng ném những lời này liền đứng lên, lời muốn nói nàng cũng đã nói hết, nàng không muốn ở lâu.
“Nhưng trước kia lúc chúng ta mới quen, ngươi không phải như thế.” Vicky chưa từ bỏ ý định.
Tiêu Ý Hàn dừng bước, quay đầu lại nhìn Vicky nói:”Ngươi không nên nhân lúc ta thương tâm nhất mà làm ra chuyện như vậy, ngươi cùng Cristina đều là người mà ta tin tưởng nhất, nhưng mà ngươi đã làm cái gì?”
Vicky mạnh mẽ đứng dậy, đi vài bước đến trước Tiêu Ý Hàn, duỗi ra hai tay muốn ôm nàng, lại bị Tiêu Ý Hàn tránh né. Vicky thất vọng, hai tay che mặt ngồi xổm xuống đất mà khóc.
“Thực xin lỗi, ta không có muốn như vậy, thật sự rất xin lỗi.” Vicky thì thào, không ngừng nói.
Tiêu Ý Hàn xanh mặt liếc nhìn Vicky, cũng không quay đầu lại mà liền đi ra ngoài.
Nghe thấy tiếng đóng cửa, Vicky lấy lại tinh thần đứng dậy đuổi theo, mắt thấy Tiêu Ý Hàn đầu cũng không quay lại mà tiến vào thang máy, khá tốt một cái thang máy khác cũng vừa dừng lại, nàng không chút suy nghĩ liền chạy vào.
Thang máy nhanh xuống lầu một, Tiêu Ý Hàn bước ra, thang máy bên trái cũng vừa mở cửa, Vicky vài bước đi tới, ánh mắt vội vàng nhìn nàng, muốn nói chuyện lại sợ có gì không tốt ảnh hưởng Tiêu Ý Hàn.
Tiêu Ý Hàn biết rõ Vicky sẽ không trước mặt mọi người gây ra cái gì náo loạn, nàng bước nhanh đi ra đại sảnh, vào xe của mình suy nghĩ phải nhanh lên một chút đem xe chạy khỏi nơi này, bóng dáng Vicky trong kính chiếu hậu càng ngày càng nhỏ, Tiêu Ý Hàn lái nhanh vào đại lộ.
Tiêu Ý Hàn lái xe lòng vòng Giang Vịnh, cảm thấy thật sự bị đè nén nàng nghĩ muốn đi quán bar của Viên Hiểu Dật để giải toả. Công việc gần đây bận rộn, có thời gian đều cùng ở chung với Tô Ninh, nàng đã một thời gian ngắn không có tới bar này.
Trong quán bar tiếng người huyên náo, Tiêu Ý Hàn ngồi ở ghế salon nhìn qua lớp kính thủy tinh xem sân khấu náo nhiệt bên ngoài, thân thể khẽ lay động theo. Dật đang ôm một cô gái xinh đẹp trong lòng, ngồi ở cạnh nàng nói huyên thuyên những chuyện lý thú gần đây xảy ra trong bar.
Lúc Tiêu Ý Hàn cảm giác sắp say, điện thoại đột nhiên vang lên, Dật đóng cửa ngăn tiếng nhạc bên ngoài, để Tiêu Ý Hàn nghe điện thoại.
“Hàn, ngươi ở đâu? Vicky gặp tai nạn xe…” Thanh âm Cristina vội vàng truyền đến.
“Cái gì?” Tiêu Ý Hàn kinh ngạc đứng lên, nhíu mày hỏi.
“Ở chỗ nào, ta đi qua liền.” Nàng đi đến giá treo lấy áo khoác, cùng Dật phất tay tạm biệt.
“bệnh viện trung tâm, cấp cứu.”giọng Cristina nghe rất hỗn loạn, nói xong câu đó điện thoại liền bị dập máy.
“Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?” Viên Hiểu Dật đuổi theo Tiêu Ý Hàn hỏi.
“Bạn ta gặp tai nạn xe phải vào bệnh viện.” Tiêu Ý Hàn vừa nói một bên hướng phía cửa sau bước nhanh đi đến, nàng như nghĩ đến cái gì, dừng bước lại nhíu mày nói:”Ta uống rượu, không thể lái xe.”
“Ta gọi người đến lái.” Viên Hiểu Dật vừa nói vừa lấy điện thoại di động ra ấn dãy số.
Lúc hai người đi ra cửa sau, đã có thằng nhóc đứng ở trước cửa, thấy hai người đi tới liền mở cửa xe, còn hắn ngồi vào ghế lái. Khi hai người hấp tấp đuổi tới phòng cấp cứu, Cristina đang lo lắng đi qua đi lại trước cửa.
“Thế nào?” Tiêu Ý Hàn bước nhanh đến trước mặt Cristina, sốt ruột hỏi.
“Đã vào được một tiếng, không có nguy hiểm tánh mạng, nhưng đầu bị thương, có ứ huyết.” Cristina vẻ mặt ngưng trọng nói, nàng thấy Tiêu Ý Hàn đến đây, coi như thở dài một hơi.
“Chuyện gì xảy ra?” Viên Hiểu Dật hỏi Cristina.
Cristina nhìn nhìn Tiêu Ý Hàn, nhún vai không nói chuyện, nàng đến bây giờ cũng đều không biết chuyện gì xảy ra.
“Ta đi tìm bác sĩ” Tiêu Ý Hàn lạnh lùng nhìn hai người, một bên lấy điện thoại ra gọi, một bên đi đến văn phòng bác sĩ.
Không lâu sau, Tiêu Ý Hàn từ văn phòng đi ra, theo sau nàng có vài bác sĩ.
“Phương viện trưởng, vậy thì làm phiền ngươi.” Tiêu Ý Hàn dừng lại trước phòng cấp cứu, nàng nói với một người đàn ông tóc bạc, đeo mắt kính.
Đối phương mỉm cười, dẫn theo mấy vị bác sĩ khác đi vào.
“Tiêu thị trưởng….” Lúc này Giang Minh Kiệt từ bên ngoài chạy vào, hắn vừa thở gấp vừa kêu lên.
“Tìm được rồi?” Tiêu Ý Hàn nhướng mày hỏi.
Giang Minh Kiệt gật gật đầu, nói:”Tài xế gây chuyện trực tiếp bị mang đến đội cảnh sát giao thông, ta đã gọi cho bên cảnh sát, một hồi đem người tới đây.”
Tiêu Ý Hàn gật gật đầu, lôi kéo Cristina ngồi xuống ghế nghỉ.
Chừng mười phút sau, Phương viện trưởng đi ra, đèn phía trên phòng giải phẫu cũng tắt. Tiêu Ý Hàn đứng lên, đi đến bên người viện trưởng hỏi thăm tình hình.
“Tiêu thị trưởng, ngài yên tâm đi, bạn của ngài không có gì nguy hiểm, ứ huyết cũng đã bị thanh trừ, lập tức sẽ đẩy nàng đi ra.” Phương viện trưởng nói.
Trong lòng Tiêu Ý Hàn lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, nàng thật đúng là sợ Vicky xảy ra chuyện gì, mình vừa cùng nàng nói chuyện nếu thật có chuyện xảy ra, mặc dù không phải lỗi của mình thì Tiêu Ý Hàn cũng sẽ băn khoăn day dứt.
Phương viện trưởng sơ lược qua bệnh tình, rồi lấy cớ có công tác lịch sự cúi chào liền rời đi. Hồi sau cửa phòng giải phẫu mở, Vicky trên đầu quấn đầy băng gạc được y tá đẩy ra, Cristina cùng Viên Hiểu Dật vây đến, Tiêu Ý Hàn vẫn đứng yên không nhúc nhích, nàng cẩn thận đánh giá qua Vicky, ngoại trừ đầu, trên cánh tay có mấy chỗ trầy xước, còn trên cơ thể đang đắp mền nên nhìn không ra có bị gì không.
Vicky bị đánh thuốc tê vẫn chưa tỉnh lại, Tiêu Ý Hàn nhìn thấy sắc mặt nàng không tốt, như mất quá nhiều máu nên trắng bệch có chút doạ người. Tiêu Ý Hàn thở dài, trong lòng nàng biết rõ nhiều năm như vậy, Vicky thật sự có tình cảm với nàng. Nhưng, cảm tình là thứ không thể nói rõ. Nàng cũng biết nếu như mình thích phụ nữ, lựa chọn Vicky so với lựa chọn Tô Ninh thì khó khăn sẽ giảm đi rất nhiều, chính là, nàng không yêu thì còn cách nào đây?
Vicky được đem đi khoa não, viện trưởng cố ý chiếu cố nên nàng được nằm phòng cao cấp riêng, Tiêu Ý Hàn ngồi trên salon, nhìn cảnh đêm bên ngoài cửa sổ đến xuất thần.
“Tiêu thị trưởng….”
Tiêu Ý Hàn xoay đầu lại, Giang Minh Kiệt hơi khom người xuất hiện ở bên cạnh nàng.”Tài xế gây tai nạn đã đến đây.” Giang Minh Kiệt nhỏ giọng nói.
Tiêu Ý Hàn gật gật đầu, đứng dậy đi ra theo Giang Minh Kiệt.
“Tiêu thị trưởng…..” trước cửa có nam cảnh sát giao thông nghiêm chào nàng.
Tiêu Ý Hàn gật đầu, mắt nhìn về phía người đàn ông trung niên đang đứng lạnh run bên cạnh. Rồi nàng quay qua nhìn nam cảnh sát ý muốn hỏi chuyện.
“Ngươi nói đi, đem chuyện xảy ra báo cáo qua cho thị trưởng”. Cảnh sát túm người đàn ông đến trước Tiêu Ý Hàn, ra lệnh.
“Ta….. Ta thật không có trông thấy, nàng đột nhiên lao ra đường xe chạy, ta….. Ta nghĩ phanh xe đã thắng không kịp..” Người đàn ông run rẩy nói, nửa đời lái xe lần đầu tiên gây tai nạn đụng vào một cô gái không nói, còn lại là cùng thị trưởng có quan hệ. Hắn nói dứt lời đưa tay xoa xoa mồ hôi trán, trời đang rất lạnh, hắn lại đổ ra đầy mồ hôi.
“Ngươi đụng nàng chỗ nào?” Tiêu Ý Hàn hỏi
“Tiêu thị trưởng, ta thật không cố ý …. Ta…..” Nam nhân lãng tránh ánh mắt sắc bén của Tiêu Ý Hàn, cố gắng giải thích.
“Trước đường…Trước khách sạn Giang Chi Vịnh, phía bên phải dãy phân cách.” Hắn khẩn trương nói năng lộn xộn.
Tiêu Ý Hàn suy nghĩ vài giây, nhìn về phía cảnh sát nói:” sự tình ngươi đi xử lý, nếu lỗi là của Vicky, cũng đừng khó xử người khác.” Nói dứt lời xoay người vào phòng bệnh. Giang Minh Kiệt thì dẫn hai người kia xuống lầu.
Trong phòng, Cristina cùng Viên Hiểu Dật đứng ở trước giường bệnh, bác sĩ cùng vài y tá đang bận rộn chung quanh.
Tiêu Ý Hàn đi đến trước giường, nhìn Vicky đang đeo dưỡng khí, người này vẫn không có vẻ gì tỉnh lại, nàng ngẩng lên nhìn bác sĩ đang chỉnh ống truyền nước biển, hỏi:” nàng khi nào thì có thể tỉnh lại?”
” chắc phải mấy tiếng nữa, toàn bộ thuốc tê mới tan hết”
Tiêu Ý Hàn nhẹ gật đầu, xoay người nhìn Viên Hiểu Dật, nói:”Ngươi trở về đi, Lam không ở đó, quán bar không thể không có người xem.” Sau nàng lại nhìn nhìn sang Cristina.
“Ta sẽ ở đây coi, ngươi cũng về đi, ta ngày mai không đi làm cũng được” không đợi Tiêu Ý Hàn mở miệng, Cristina đã giành nói.
“Ta đi xuống hít thở không khí, thuận tiện mua vài thứ trở về.” Tiêu Ý Hàn không có
dây dưa, nàng cầm túi xách đi theo Viên Hiểu Dật xuống lầu.
“Có thuốc lá không?” Tiêu Ý Hàn tựa ở trước xe Viên Hiểu Dật, vươn tay hỏi.
Viên Hiểu Dật bĩu môi, lấy thuốc trong túi ra đưa cho Tiêu Ý Hàn nói:”Coi chừng bị chụp ảnh….”
Tiêu Ý Hàn khinh thường đoạt lấy bao thuốc, rút ra một điếu đưa lên miệng, động tác mồi thuốc rất ưu nhã.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna