Google.com.vn Đọc truyện Online

06/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 63

Đăng bởi Ngân Giang | 06/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 63: TÂM LINH TƯƠNG THÔNG
Tiêu Ý Hàn dựa xe nhìn lên trời sao, gió lạnh thổi tới có chút cảm giác lạnh lùng đau đớn, thực sự làm cho nàng không thấy thoải mái. Đêm nay chạy tới chạy lui, giờ khắc này mới thật sự yên được một chút.
Lúc này đã gần đến đêm khuya, Tiêu Ý Hàn đột nhiên rất muốn nghe thấy giọng Tô Ninh, nàng nhìn đồng hồ rồi cưỡng chế ý nghĩ này. Lúc này trước cổng lớn khu cấp cứu không có bao nhiêu người đi đi lại lại, Tiêu Ý Hàn tay kẹp nửa điếu thuốc vô tình nhìn qua. Nàng thấy một xe taxi màu hồng chạy rất nhanh đến, dừng ở trước khu cấp cứu.
Tiêu Ý Hàn hiếu kỳ nhìn sang, trong lòng nghĩ, cái này nhất định là nhà ai có người đột phát bệnh nặng mới vội vã chạy tới như thế. Cửa sau xe mở ra, một thanh niên còn trẻ nhảy xuống trước, theo sau là một người đàn ông thấp hơn. Xuống khỏi tay lái phụ là một lão bà, Tiêu Ý Hàn nhìn chằm chằm vào lão bà kia, nàng dập tắt điếu thuốc, cau mày tự hỏi, nàng như thế nào cảm giác đã gặp qua người này ở đâu.
Ba người cùng một chỗ bàn luận cái gì đó, thì thấy người đàn ông bước nhanh đi vào bệnh viện, lão bà thì vịn cửa sau xe, tên thanh niên thì cúi người chui vào, sau liền ôm ra một cô gái.
Tiêu Ý Hàn từ bãi đậu xe xa xa nhìn qua, càng nhìn càng cảm thấy không đúng, trong nội tâm nàng có loại cảm giác thật bất an, nàng vừa lấy điện thoại ra gọi cho Tô Ninh, vừa đi nhanh về hướng khu cấp cứu.
“Hàn, ngươi đi đâu vậy?” Viên Hiểu Dật thấy Tiêu Ý Hàn không nói gì mà trực tiếp rời đi, nàng cũng vài bước đuổi theo hỏi.
Tiêu Ý Hàn đưa di động nắm chặt bên lỗ tai, suỵt ngón tay bảo Dật đừng có lên tiếng, bước càng nhanh hơn về phía trước.
Viên Hiểu Dật thấy kì quái, nàng không biết Tiêu Ý Hàn rốt cuộc làm sao vậy, chỉ có thể theo nàng đi đến cổng lớn.
Điện thoại vang lên thật lâu đều không có người tiếp, Tiêu Ý Hàn thật sự sốt ruột, tuy đã trễ, nhưng dù có ngủ sâu điện thoại vang lâu như vậy cũng nên nghe mà tỉnh lại chứ?! Nghĩ vậy, Tiêu Ý Hàn kéo lại áo khoác, hướng phía trước chạy đi.
May mắn đêm nay có ít người, Tiêu Ý Hàn cùng Viên Hiểu Dật vừa chạy vào cổng, liền trông thấy mấy người vừa xuống xe taxi lúc nãy đứng vây quanh y tá đang nói gì đó.
Tiêu Ý Hàn đáy lòng chợt lạnh, cảm giác của nàng không có sai, lúc này nàng rõ ràng trông thấy người nhà Tô Ninh đứng ở đó, mà cô gái nằm trong ngực tên thanh niên kia, không phải Tô Ninh thì còn là ai nữa.
Tiêu Ý Hàn vội chạy tới, nàng đứng trước tên nhóc kia nhìn Tô Ninh, lúc này Tô Ninh nhắm chặt hai mắt, mặt đỏ hồng nhìn qua chính là đang bị sốt cao. Tiêu Ý Hàn quay đầu nhìn sang Tô ba ba đang cùng y tá nói chuyện, hỏi:” Ninh Ninh, bị làm sao vậy?”
Tô Khải Hồng thấy người tới là Tiêu thị trưởng, hắn sững sờ rồi lập tức cau mày nói:”Sốt cao không lùi, không ngừng nói mê sảng, sợ xảy ra chuyện gì, ta mang nó đến đây.”
Tiêu Ý Hàn không hề hỏi nhiều, nàng dùng ánh mắt sắc bén nhìn về phía nữ y tá, lạnh lùng hỏi:”Không an bài chạy chữa, còn ở đó quanh co cái gì?”
Nữ y tá bị khí thế Tiêu Ý Hàn áp đảo, vừa mới còn chóng mặt buồn ngủ lúc này đều tan hết, đứng im ở đó nhất thời không nói ra lời. Tiêu Ý Hàn chán nản, nàng lấy di động ra gọi cho viện trưởng Phương.
Quẳng xuống điện thoại, Tiêu Ý Hàn dùng ánh mắt ra hiệu cho Viên Hiểu Dật đang đứng sau lưng, rồi lo lắng nhìn Tô Ninh.
Viên Hiểu Dật tự nhiên biết cô bạn thân của mình không muốn Tô Ninh bị gã khác ôm, nàng tiến lên vài bước đến trước mặt hắn nói:” Ta ôm giúp ngươi, thời gian lâu như vậy ngươi cũng mệt rồi”
Phương Đào vừa định muốn từ chối liền cảm giác được đối phương dùng rất lớn khí lực tạo áp lực với hắn, không đợi hắn phản ứng gì, Tô Ninh đã bị đối phương ôm đi.
Lúc này mấy y tá cũng đẩy giường chạy tới, cô y tá mới vừa rồi dây dưa có vẻ không tình nguyện với Tô ba ba giờ này cũng thay đổi sắc mặt. Tiêu Ý Hàn chán cùng các nàng so đo, kêu Viên Hiểu Dật đem Tô Ninh đặt trên giường, đắp kín mền cho cô. Nàng cảm giác ngực từng hồi co rút đau đớn, thật muốn ôm chặt lấy cô bé trên giường bệnh, nói cho cô biết mình đang ở bên cạnh cô. Nhưng mà, nàng nhìn chung quanh đều là người nhà Tô Ninh, đành khẽ cắn môi dưới, kiềm chế xúc động muốn vuốt ve gò má Tô Ninh.
Rất nhanh, Phương viện trưởng xuất hiện ở đại sảnh, cùng với vài bác sĩ tiếp nhận giường đẩy Tô Ninh vào khu khám và chữa bệnh.
“Thật sự là ngại quá, mới vừa rồi đã làm phiền ngươi.” Tiêu Ý Hàn nhìn Phương viện trưởng thật có lỗi nói.
“Ngài nói rất đúng, đây là chức trách của chúng tôi, ai cũng phải có trách nhiệm như vậy”. Phương viện trưởng khách khí nói.
Sau nửa tiếng, Tô Ninh làm kiểm tra xong, bởi vì duy trì liên tục sốt cao không lùi nên xảy ra viêm phổi nhẹ, cần nằm viện trị liệu. Tiêu Ý Hàn nói với Viên Hiểu Dật:” Dật, ngươi đi giúp làm thủ tục nằm viện”
Viên Hiểu Dật gật gật đầu, hướng thu ngân đi đến.
“Như vậy sao được, đã rất làm phiền ngươi, cái này để ta đi.” Tô Khải Hồng vội ngăn cản Viên Hiểu Dật, nói với Tiêu Ý Hàn.
“Ngài cũng đừng cãi, hết thảy đợi dàn xếp Ninh Ninh cho tốt rồi nói sau.” Tiêu Ý Hàn nói dứt lời mỉm cười với Tô Khải Hồng, nhìn Viên Hiểu Dật nói:”mau đi đi”.
“Ngài giúp đỡ đem Ninh Ninh đẩy đi phòng bệnh a.” Tiêu Ý Hàn thấy trên mặt Tô Khải Hồng mang chút ít xấu hổ, vội lên tiếng nói ra.
“Hay là ở phòng bệnh khoa não đi, hai nàng nằm gần nhau, ta cũng thuận tiện đi thăm” Tiêu Ý Hàn quay đầu nói với Phương viện trưởng.
Phương viện trưởng gật gật đầu, nói “Tiêu thị trưởng ngài tự quyết định đi “.
Tô Ninh được đẩy ra, do bác sĩ vừa chích thuốc hạ sốt, nên gương mặt cô không còn đỏ bừng như lúc mới đến, lông mày nhíu chặt lúc này cũng đã giãn ra, có vẻ ngủ rất an ổn.
Dưới sự trợ giúp của y tá, Tô Ninh được đưa vào nằm khoa não, ở phòng cao cấp cạnh phòng Vicky. Tiêu Ý Hàn vẫn luôn đi theo bên giường Tô Ninh, từ dưới lầu đến trong phòng bệnh một bước đều chưa từng rời đi.
Tô Khải Hồng dắt díu lấy bà nội vào phòng bệnh còn muốn rộng rãi tiện nghi hơn phòng ở của mình, trên trán của hắn bắt đầu toát đầy mồ hôi. Trong lòng hắn không ngừng tính toán sổ sách, trừ phí trị liệu không tính, chỉ gian phòng này thôi một ngày muốn hết bao nhiêu tiền? Hắn nhìn mẹ mình cùng Phương Đào bên cạnh cũng đang kinh ngạc, lại nhìn người phụ nữ trước giường bệnh-Tiêu thị trưởng, đi tới bên cạnh.
“Tiêu thị trưởng, có thể qua đây nói chuyện một chút?” Tô Khải Hồng có chút cúi người nhỏ giọng nói với Tiêu Ý Hàn.
Tiêu Ý Hàn nghe thấy có người nói chuyện với mình, nàng thu hồi ánh mắt đang nhìn Tô Ninh, quay đầu mỉm cười với Tô ba ba, nhẹ gật gật đầu.
“Tiêu thị trưởng, ta nghĩ chúng ta hay là về nhà a, đợi Ninh Ninh tốt hơn một chút thì chúng ta trở về.” Hai người ra ngoài, đến gần cửa sổ dừng lại, Tô Khải Hồng có chút xấu hổ mở miệng nói.
“Vì cái gì? Có vấn đề gì sao?” Tiêu Ý Hàn nghe thấy Tô ba ba đột nhiên nói, không hiểu được nên hỏi.
“Ta…”
“Ninh Ninh sốt cao bị viêm phổi, nhất định phải triệt để chữa khỏi mới có thể xuất viện.” Tiêu Ý Hàn thấy Tô ba ba nói chuyện có chút ấp a ấp úng, nàng nghiêm túc nói.
“Cái này ta cũng biết rõ, nhưng ngươi xem, điều kiện gia đình của chúng ta, ngươi cũng biết.” Tô Khải Hồng bất đắc dĩ thở dài, nhìn nhìn qua phòng bệnh, nghiêm túc nói:” để cho nó ở phòng bệnh cao cấp như vậy, chúng ta thật sự không đủ sức chi trả.”
“A” Tiêu Ý Hàn rốt cuộc hiểu rõ nguyên nhân Tô ba ba nói với nàng, mỉm cười trấn an, nói thêm:” Tiền chữa trị ngài không cần quan tâm, ta đã cho người thanh toán xong hết”.
“Nhưng mà….” Lúc Tô Khải Hồng muốn nói thêm gì nữa, Tiêu Ý Hàn tức thời cắt lời:” ngài không cần phải cố mang gánh nặng, Ninh Ninh giúp cho nhà chúng ta rất nhiều, đêm nay trong này gặp gia đình của ngài cũng coi như ta cùng nàng có duyên, ngài cũng đừng quan tâm, mau trở về phòng nhìn xem nàng a.” Nói xong, người từ trước đến tay luôn lãnh ngạo với mọi người – Tiêu Ý Hàn, lần đầu tiên giơ tay làm tư thế mời Tô ba ba đi trước.
Tô Khải Hồng thấy thị trưởng thành khẩn mà những câu dùng đều là câu khẳng định, hắn nghĩ thầm con gái đã được an bài vào phòng bệnh, nếu lúc này hắn thật sự muốn kiên trì xuất viện, sợ cũng quá không nể mặt thị trưởng. Nghĩ nghĩ, hắn cũng chỉ có thể trước nghe theo thị trưởng, hết thảy chờ Ninh Ninh tỉnh dậy thì thương lượng sau.
Hai người một trước một sau vào phòng bệnh, Viên Hiểu Dật đang ngồi ở trên ghế salon uống trà, bà nội cùng Phương Đào thì đứng bên cạnh giường Tô Ninh. Tiêu Ý Hàn rất chú ý đến tên thanh niên đang mang vẻ mặt sốt ruột cùng đau lòng kia, nàng không tự chủ được mà nhíu mày.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, lúc này trời cũng muốn rạng sáng, trong phòng bệnh mọi người không nói lời nào. Trên tay Tô Ninh nước biển từng chút nhỏ giọt, cô vẫn ngủ rất say, không biết có phải vì cô cảm giác được khí tức của thị trưởng bên cạnh hay không, lúc ngủ không còn kêu khóc không ngừng như khi ở nhà.
Tiêu Ý Hàn nhìn bà nội đã hiện ra vẻ mệt mỏi, nàng nhẹ nói:” các ngươi về nhà nghỉ ngơi trước đi, ta an bài hộ lí ở đây chăm sóc, đợi sáng mai nàng tỉnh, các ngươi lại đến thăm nàng.”
Tô bà nội đau lòng nắm tay Tô Ninh không chịu buông ra, nghe xong Tiêu Ý Hàn nói, bà nhìn qua con trai. Rồi hướng về phía Tiêu Ý Hàn, vẻ mặt thật có lỗi nói:”Tiêu thị trưởng phải không? Hôm nay thật sự rất cảm tạ ngươi, ngươi xem chúng ta chỉ biết lo lắng cho Ninh Ninh, còn để ngươi tại đây cùng, đã trễ như vậy các ngươi mau trở về nghỉ ngơi đi.”
Nghe thấy lời nói khách khí của bà Tô, Tiêu Ý Hàn nở nụ cười nhẹ, nàng vừa định nói chuyện, chợt nghe Tô ba ba nói:”Mẹ, để cho Tiểu Đào đưa mẹ trở về đi, mẹ tuổi cao cũng đừng ở đây lâu. Tiêu thị trưởng các ngươi cũng trở về, ta một người ở đây là tốt rồi.”
“Thúc, ngươi cùng bà nội trở về, ta muốn lưu lại, ở đây cùng Ninh Ninh…” Phương Đào lúc này cũng ngẩng đầu lên, hắn nhìn Tô ba ba vẻ mặt kiên định nói.
Tiêu Ý Hàn liếc mắt, vẻ mặt không chút cảm xúc nhìn Phương Đào, trong lòng nghĩ
“Trong những người này, ai ở đây cũng được, nhưng hắn thì không thể ở lại. Ninh Ninh là cô gái của nàng, làm sao có thể để người khác ở cùng? Hơn nữa hắn còn là kẻ đang yêu, đang theo đuổi Ninh Ninh…”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna