Google.com.vn Đọc truyện Online

06/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 65

Đăng bởi Ngân Giang | 06/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 65: XUẤT VIỆN
Tiêu Ý Hàn trông thấy người tới, cũng nở nụ cười, nàng tiếp nhận túi đồ trong tay Tiểu Dật, nói:” cũng là ngươi hiểu rõ ta”. Nói dứt lời xoay người đi vào phòng vệ sinh.
“Cô bạn nhỏ thế nào rồi?” Viên Hiểu Dật đi đến trước giường Tô Ninh, lúc nói chuyện nàng còn nghịch ngợm mở to hai mắt.
“Chị…Anh Dật” Tô Ninh ngại ngùng chào.
“Ha ha, Hàn, bạn gái nhỏ của ngươi thật đúng là ngoan.” Viên Hiểu Dật rất thích người khác gọi nàng là anh, đặc biệt còn nghe người ngoan hiền điềm tĩnh như Tô Ninh gọi mình như vậy, nàng phướng phòng vệ sinh nói to cho Tiêu Ý Hàn nghe.
“Ta thay quần áo, ngươi đi qua phòng bên cạnh đi.” Tiêu Ý Hàn không biết sao lại đi ra, nàng lạnh lùng nói với Dật.
Viên Hiểu Dật thè lưỡi với Tô Ninh một cái, ra hiệu ok, liền xoay người đi ra ngoài.
*************
Viên Hiểu Dật đi rồi, Tiêu Ý Hàn một lần nữa đi vào phòng vệ sinh, lát sau thay đổi một bộ quần áo đi ra. Nàng đem quần áo cũ cất xong, đi đến ngồi cạnh giường Tô Ninh.
“Tôi một hồi phải đi công tác, em có chuyện gì có thể gọi điện thoại cho tôi lúc nào cũng được.” Tiêu Ý Hàn nghiêng người hôn khóe miệng Tô Ninh, bình thản nói.
Thị trưởng đại nhân đột nhiên hôn, làm Tô Ninh phản ứng có chút cứng ngắc, cô ngại ngùng mím mím khoé miệng, miễn cưỡng cười gật đầu.
Tiêu Ý Hàn nắm hai vai Tô Ninh, gương mặt đang vui vẻ dần trở nên nghiêm túc, cau mày vuốt ve gò má Tô Ninh nhẹ nhàng nói:” Ninh Ninh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tối hôm qua nhìn thấy tôi, tại sao em lại khóc?”
Tô Ninh lắc đầu, cô muốn tránh đi ánh mắt thị trưởng, nhưng bị thị trưởng đại nhân lấy tay ngăn trở động tác của cô.
“Bác sĩ lập tức sẽ đến kiểm tra, đoán chừng ba ba và bà nội của em cũng sẽ nhanh đến đây, hiện tại chỉ có chúng ta ở đây, em không nghĩ muốn nói chút gì với tôi sao?” Tiêu Ý Hàn nhấn mạnh thêm. Nếu vừa rồi lời nói của nàng chỉ là vì trong lòng có cảm giác bất ổn, thì với biểu lộ của Tô Ninh bây giờ, nàng hoàn toàn xác định, trong lòng Tô Ninh đang có tâm sự, hơn nữa nhất định có liên hệ với mình.
“Em…”Tô Ninh vừa mở miệng, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, Tiêu Ý Hàn rất nhanh đứng dậy, nói rõ:”Mời vào”.
Giang Minh Kiệt cùng tài xế Tiểu Lý đi vào, hai người ôm mấy túi thức ăn thật to.
“Tiêu thị trưởng, ta mua bữa sáng cho ngài.” Giang Minh Kiệt đặt túi thức ăn trên bàn, nói với Tiêu Ý Hàn.
Tiêu Ý Hàn gật gật đầu, nàng nhìn Tô Ninh rồi đi đến cuối giường, nhấn cái nút, giường chậm rãi bật lên một chút, cố định xong rồi nàng mới mở ra bàn ăn di động, điều chỉnh phù hợp tư thế ngồi của Tô Ninh.
“Em muốn xuống dưới ăn.” Đợi Tiêu Ý Hàn lấy hết đầy đủ mọi thứ, Tô Ninh có chút khó xử mở miệng nói.
Tiêu Ý Hàn nhíu mi nhìn nhìn Tô Ninh, nghĩ thầm đứa nhỏ này có phải là cố ý cùng mình chống đối?
“Tô tiểu thư, ngươi cần gì phân phó một tiếng là được.” Giang Minh Kiệt thấy Tiêu thị trưởng sắc mặt không được tốt, hắn liền nói với Tô Ninh.
“Em còn chưa có rửa mặt.” Tô Ninh quay sang nhìn Giang Minh Kiệt, lại nhìn thị trưởng có chút đáng thương mà nói ra.
“Tiêu thị trưởng, ta đem bữa sáng qua phòng bên cạnh.”Nghe xong Tô Ninh nói, Giang Minh Kiệt vội chào hỏi Tiêu Ý Hàn rồi dẫn Tiểu Lý ra ngoài.
Tô Ninh cảm giác thân thể mình so với hôm qua đã khá hơn nhiều, sau khi hai người kia đi ra, cô đứng dậy xuống giường, cơ thể có chút loạng choạng, Tiêu Ý Hàn vội tiến lên đỡ cô. Tô Ninh mỉm cười, nói:” Không có việc gì, có thể do nằm quá lâu, có chút chóng mặt.”
Tiêu Ý Hàn đem dụng cụ vệ sinh chuẩn bị thật tốt, rót ly nước ấm đặt ở bên bàn, trét kem đánh răng ra cho Tô Ninh, lúc Tô Ninh đánh răng ngẩng đầu nhìn trong gương thấy thị trưởng kế bên, mắt dần dần lại đỏ lên, cô cúi đầu xuống không muốn làm cho thị trưởng trông thấy bộ dạng yếu ớt của cô.
Tiêu Ý Hàn dựa trước cửa, nàng muốn tiếp tục đề tài mới vừa rồi, nhưng nhìn thần sắc Tô Ninh có chút tái nhợt, nghĩ nghĩ cuối cùng không có tiếp tục hỏi, dù sao còn nhiều thời gian. Ninh Ninh vẫn còn là sinh viên, nàng cho rằng trong quá trình thích ứng mối quan hệ này, có một số việc lẩn quẩn trong lòng cũng là rất bình thường.
Tô Ninh còn chưa rửa mặt xong, Tô ba ba cùng bà nội đem theo hộp giữ ấm chạy đến, đi sau lưng còn có Phương Đào.
Tiêu Ý Hàn cùng bọn họ chào hỏi, sau đó xoay người đi vào buồng vệ sinh đến cạnh Tô Ninh, nhỏ giọng nói ra:”cái tên gì mà anh trai của em, đừng để cho hắn quá thân mật với em.” Bà nội cũng vừa đi đến, Tiêu Ý Hàn mỉm cười xoay người rời khỏi.
“Ta đi làm, có chuyện gì gọi điện thoại cho ta,.” Tiêu Ý Hàn lấy đồ đạc của mình, hướng về phía Tô Ninh nói ra, nàng hơi gật đầu với những người khác trong phòng, rồi mở cửa đi ra ngoài.
Tiêu Ý Hàn đi rồi, Tô Ninh dùng qua bữa sáng, cô dựa ở trên giường nhìn ngoài cửa sổ ngẩn người, không có thị trưởng đại nhân ở đây, cô cảm thấy trong nội tâm vắng vẻ, tuyệt đối không an tâm.
Bác sĩ đi kiểm tra xong hết các phòng, Cristina qua thăm Tô Ninh, thấy có người nhà Tô Ninh nên cũng không ở lâu, đơn giản hàn huyên một chút liền đi khỏi. Lúc hai người lơ đãng nói chuyện phiếm, Tô Ninh biết Vicky đang ở phòng bên cạnh, nhớ tới ngày đó, cô cùng Vicky nói chuyện, Tô Ninh trong lòng nghi hoặc, một người đang tốt như thế, rốt cuộc tại sao lại gặp tai nạn xe?
Tô Ninh lại bắt đầu khống chế không được suy nghĩ miên man của mình, cô không phải rối rắm vì sự xuất hiện của Vicky. Cô cùng thị trưởng đại nhân yêu nhau đến nay, đây thật sự là lần đầu tiên nghĩ đến chuyện lâu dài về sau, cô không phải không thừa nhận lời nói của Vicky chọt trúng chỗ đau của mình, làm cô suy nghĩ hơn nữa chính là Iran, còn có sự nghiệp của thị trưởng đại nhân, châm ngôn nói rất hay “trên đời này làm gì có bức tường nào mà không lọt gió?”. Rủi sau này thật sự xảy ra chuyện như Vicky nói, thì Hàn sẽ làm sao? Tô Ninh không ngừng tự hỏi mình, nếu thị trưởng không ly hôn, cô thật sự sẽ nguyện ý cả đời tránh ở sau lưng, cùng thị trưởng lén lút cả đời hay sao?
“Ninh Ninh…” Khi nghe thấy có người gọi tên mình, Tô Ninh lấy lại tinh thần, cô nhìn bà nội bên giường đang ngồi gọt táo, cầm miếng táo đưa cho cô.
Tô Ninh cầm táo nhẹ nhàng cười, nói:”Cám ơn bà nội.” rồi cái miệng nhỏ bắt đầu ăn.
“Ninh Ninh, ngươi có chuyện gì muốn cùng bà nội tâm sự không?” Tô bà nội hiền lành nhìn Tô Ninh đang nằm cực kì an tĩnh trên giường, nhẹ hỏi.
Tô Ninh nhẹ nhàng lắc đầu, nói:”Bà nội, con không sao.”
Tô bà nội cũng gật gật đầu, bà vốn định thừa dịp Tô ba ba cùng Phương Đào đi ra ngoài, hỏi một chút chuyện ngày hôm qua buổi chiều Tô Ninh làm sao mà nói mớ, nhưng xem ra cháu gái bảo bối của mình không muốn trò chuyện, bà cũng chỉ đành nghe theo.
Không lâu sau, Tô ba ba cùng Phương Đào đã trở lại, trong tay Phương Đào còn cầm theo cái túi, Tô Ninh nhìn sang, đều là đồ ăn vặt mà lúc trước cô thích ăn.
Phương Đào đi đến trước giường Tô Ninh, giơ cái túi trong tay lên cao, ngại ngùng cười nói:”Ninh Ninh, anh mua cho em đồ ăn ngon, đều là em thích ăn, em muốn ăn chút gì không?”
Tô Ninh rất không nể tình khinh miệt cười, nói:”Không cần, cám ơn.” Nói dứt lời chỉ dùng dư quang nơi khóe mắt quét qua Phương Đào, chứ không hề trực tiếp nhìn hắn.
“Ninh Ninh, ngươi làm gì nói chuyện với anh Tiểu Đào của ngươi như vậy” Tô ba ba cởi áo khoác bỏ lên ghế salon, đi tới cau mày nhìn Tô Ninh.
Tô Ninh không nói gì, cô không phải là loại người thù dai, nhưng hành động của Phương Đào đêm mưa kia quả thực làm cho cô sợ hãi, cho nên hiện tại chỉ cần thấy Phương Đào, cô liền không tự giác nghĩ đến cái đêm chết tiệt đó.
“Ninh Ninh, tối hôm qua ai ở đây cùng ngươi?” Tô Khải Hồng ngồi cạnh bà nội, rất tuỳ ý hỏi.
Tô Ninh ngẩng đầu nhìn ba ba, cúi đầu xuống nhỏ giọng nói:”Con cũng không biết, khi con tỉnh lại đã hơn sáu giờ, khi đó Tiêu thị trưởng cùng hai cấp dưới của nàng đã ở đây.”
Tô Khải Hồng gật gật đầu, không nói gì thêm.
Tô Ninh nằm trong chăn, tâm tình có chút táo bạo, nàng do dự cùng ba ba nói:”Ba ba, con muốn xuất viện.”
Tô Ninh nói ra những lời này là đã trải qua tự hỏi, cô nhìn gian phòng này thì biết là do thị trưởng an bài, cảm giác thân thể mình cũng khá hơn, cô thấy không cần lãng phí tiền bạc. Nhất là, Tô Ninh bận tâm Vicky đang ở phòng kế bên, cô thật sự không muốn lại nhìn thấy nữ nhân kia, cô biết Vicky không cần đối với cô làm ra cái gì nhiều, chỉ cần lại nói với cô mấy câu như lần trước, cô sẽ không ứng phó được. Cho nên Tô Ninh muốn ra viện, cô muốn ở trong nhà yên tĩnh suy nghĩ những sự việc phát sinh mấy ngày nay thật kĩ.
“Muốn ra viện?” Tô Khải Hồng không nghĩ tới con gái đột nhiên đưa ra yêu cầu như vậy, hắn nhìn ánh mắt con gái, lập tức hiểu được, hắn chần chờ rồi nhẹ nhàng gật đầu, đứng dậy nói:”Ta đi tìm bác sĩ hỏi một chút.”
“Ba ba…” Không đợi Tô Khải Hồng đi tới cửa, Tô Ninh liền gọi hắn lại.
Cô nói:”Ba đừng đến hỏi, hỏi thì chúng ta sẽ không được ra viện đâu.”
“Không hỏi sao được? Ta phải biết rõ tình trạng hiện tại của ngươi thế nào, về nhà có vấn đề gì hay không a?” Tô Khải Hồng trả lời.
“Ừ, thúc nói rất đúng. Ninh Ninh, thân thể cũng không phải là chuyện đùa.” Lúc này Phương Đào cũng mở miệng nói ra.
Tô Ninh không có để ý tới lời Phương Đào, cô nghĩ nghĩ, nói với ba ba:”Nhưng mà con cảm giác đã khá nhiều, chúng ta về nhà kêu dì Hoàng dưới lầu mỗi ngày đến truyền nước biển cho con thì tốt rồi.” Nói dứt lời, cô nhìn ba ba vẻ mặt kiên trì, tiếp theo còn nói:”Vậy được rồi, ba đi hỏi đi, ba đừng nói con muốn xuất viện là được.”
Tô Khải Hồng gật gật đầu ra khỏi, Tô Ninh thở dài, cô không phải sợ bác sĩ không cho cô xuất viện, cô là sợ thị trưởng đại nhân, nếu như thị trưởng biết cô muốn xuất viện, chắc chắn trăm phần trăm sẽ không đồng ý.
Ba ba sau khi rời khỏi đây, Tô Ninh có chút sốt ruột nhìn từng chút nước biển nhỏ giọt, qua nhiều giờ rốt cuộc cũng có hi vọng sắp xong. Cô quay sang nói với bà nội:” bà nội, chúng ta bắt đầu thu dọn đồ đạc đi a.”
Tô bà nội biết tính cách cháu gái mình, bề ngoài nhìn hiền lành nhu thuận, nhưng trong lòng quật cường muốn chết, chuyện gì mà con bé quyết định rồi, thì không ai nói được nữa, bà nội không nói gì, nhanh tay bắt đầu gom đồ.
Lát sau, Tô Khải Hồng trở lại, hắn trông thấy mẹ mình đã dọn đồ xong, mà nhìn Ninh Ninh
cũng khoẻ khoắn hơn. Hắn mím môi, thử tính hỏi:”Ninh Ninh, hay là chúng ta ở thêm một ngày, mai hãy ra viện?”
Nghe xong ba ba nói, Tô Ninh nhíu mày tỏ ra mất hứng. Tô Khải Hồng thở dài, còn nói:”không làm thủ tục xuất viện hay sao?”
“Chuyện đó không cần phải xen vào, đến lúc đó Tiêu thị trưởng sẽ đi xử lý.” Tô Ninh rất tự nhiên nói ra.
Tô Ninh vừa nói, ba người đồng thời nhìn về phía cô. Tô Ninh lập tức kịp phản ứng, nói:”buổi sáng thị trưởng có kể sự tình ngày hôm qua cho con nghe. Thủ tục nhập viện là nàng làm, con nghĩ xuất viện cũng để cho nàng làm đi, tiền còn lại trong viện chúng ta cũng không nên đụng vào.”
Cái này giải thích cũng hợp lý, Tô Khải Hồng gật gật đầu, nói:”Cũng được, sau này có gì ngươi tìm người ta thanh toán lại, ta đem tiền trả lại cho nàng.”
“Dạ” Tô Ninh không dám nhiều lời, ngoan ngoãn gật đầu.
Mấy người thu thập xong đồ đạc, đợi nước biển của Tô Ninh truyền hết. Tô Ninh thay y phục của mình, được bà nội dìu ra phòng bệnh. Trên đường qua phòng bên cạnh, cô dừng lại một chút, nhìn vào trong cửa sổ một cái, cuối cùng mới chậm rãi đi vào thang máy.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna