Google.com.vn Đọc truyện Online

06/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 67

Đăng bởi Ngân Giang | 06/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 67: NỬA THÁNG SAU
Cơn bệnh này làm cho Tô Ninh ở trong nhà nghỉ ngơi suốt một tuần lễ, Giang Vịnh vào mùa đông rất lạnh, Tô Ninh gần như không bước chân ra ngoài. Mỗi ngày xem TV, đọc sách, từng buổi chiều cứ trôi qua như thế. Tâm tình của cô cũng bình tĩnh hơn nhiều, mỗi ngày vẫn nghĩ một ít những thứ phiền lòng kia, tương lai của cô cùng thị trưởng, gia đình của thị trưởng,.. nhưng không có cực đoan bực bội như mấy ngày trước, dù vậy nhưng mỗi khi nghĩ đến, lòng của cô vẫn rất khổ sở.
Thời gian tựa hồ trôi qua vô cùng bình thản, thị trưởng hẹn cô mấy lần, Tô Ninh đều viện lý do thời tiết lạnh, thân thể không tốt mà từ chối, mỗi lần từ chối xong, cô liền ngồi trong phòng một mình âm thầm rơi lệ, cô cũng không biết điều này là vì lý do gì? Tuy cô rất muốn gặp thị trưởng, nhưng là không biết mình xảy ra vấn đề gì, cảm giác trong lòng có điều gì đó vẫn chưa mở ra được, làm cho cô rất nặng nề.
Chỉ có khi nhận được điện thoại cố định vào mỗi đêm của thị trưởng, Tô Ninh mới có thể cảm thấy an tâm một ít. Thị trưởng còn rất quan tâm trò chuyện chút chuyện nhà với cô. Tô Ninh nhớ về lúc hai người mới quen biết sơ, khi đó thị trưởng cũng sẽ cố định gọi cho cô, trò chuyện về cuộc sống hàng ngày, khuyên cô cách đối nhân xử thế, đạo lí này kia,…nhưng mà, hai người phát triển đến lúc này, trong lúc nói chuyện bình thản như vậy tựa hồ thiếu đi hương vị tình yêu cuồng nhiệt nên có của những người yêu nhau.
Sau khi Tô Ninh trở về trường học, ít ngày sau là sẽ tiến vào kì thi cuối kì. Không khí trường học đều rất tích cực, Tô Ninh đem công tác ở đài radio bàn giao lại, dốc toàn lực học tập tranh thủ để đạt học bổng.
Trong phòng tự học, mấy sinh viên ngồi tụm năm tụm ba, Tôn Hồng Na ngồi ở hàng cuối cùng, ghé vào cạnh Dịch Dương, mắt nhìn về Tô Ninh đang ngồi phía trước.
“Ninh Ninh, ta như thế nào cảm giác gần đây ngươi khác lạ.” Dịch Dương thấy trong phòng học không có nhiều người lắm, nàng đứng dậy vượt qua hai cái bàn, ngồi xuống cạnh Tô Ninh, mông lung hỏi.
Tô Ninh từ trong sách ngẩng đầu lên, trông thấy người đến là Dịch Dương, cô khẽ nở nụ cười.
“Đúng vậy, Ninh Ninh gần đây ngươi làm sao vậy? Sao tự nhiên lại không thích nói chuyện nữa?” Lúc này Kim Hâm ngồi phía trước Tô Ninh cũng quay đầu xuống hỏi.
“Ta không có việc gì, chỉ là sắp thi có chút khẩn trương mà thôi.” Thấy hai người nhìn mình chằm chằm, Tô Ninh thuận miệng tìm lý do nói ra.
Dịch Dương cùng Kim Hâm liếc mắt nhìn nhau, rồi dùng vẻ mặt khinh bỉ nhìn Tô Ninh. Ngầm hiểu lẫn nhau, nghĩ ” sinh viên khá giỏi như vậy mà còn khẩn trương vì thi cử? Nói ra quỷ cũng đều không tin a.”
Hai người thấy Tô Ninh lại cúi đầu xuống chuyên chú đọc sách, cũng thức thời trở về chỗ của mình.
“Nói cái gì rồi?” Thấy Dịch Dương trở về, Tôn Hồng Na ngừng viết, nghiêng đầu hỏi.
Dịch Dương nhún nhún vai, hai tay để lên bàn, rồi nằm sấp trên mặt bàn tiếp tục ngủ.
“Ngươi nói, chúng ta có phải hay không gần đây quan tâm Ninh Ninh quá ít?” Tôn Hồng Na buông bút máy, kéo Dịch Dương dậy, nhíu mày hỏi.
“Ngươi xem, hiện tại nàng có cái gì trong nội tâm cũng sẽ không nói với chúng ta. Lúc bình thường ngược lại còn nói ra chút ít.” Tôn Hồng Na nhìn thoáng qua Tô Ninh đang vùi đầu đọc sách mà nhỏ giọng nói tiếp.
“Hay là nàng sợ ảnh hưởng đến chuyện yêu đương của chúng ta, vậy ngươi tìm chút thời gian cùng nàng hỏi rõ, đừng mỗi ngày không biết làm gì đều nhìn chằm chằm vào ta…” Dịch Dương nhíu mày nói ra.
“Ai không có việc gì đều nhìn chằm chằm vào ngươi?” Nghe xong lời Dịch Dương, Tôn Hồng Na trừng mắt dùng sức đập một cái lên vai Dịch Dương.
Dịch Dương cười khinh khỉnh nhìn lão bà, nàng ôm lấy đầu rồi một lần nữa nằm xuống mặt bàn.
“Tốt thôi, nếu ngươi thấy phiền, ta cách xa ngươi một chút.” Tôn Hồng Na oán hận nói, nàng vừa nói vừa thu thập sách vở lung tung trên bàn rồi đi qua bên chỗ Tô Ninh.
Tôn Hồng Na vừa ngồi vào cạnh Tô Ninh, Tô Ninh liền ngẩng đầu cười nói:”Như thế nào? Lại cãi nhau a?”
“Ai cùng nàng cãi? Người như vậy không đáng….” Tôn Hồng Na bĩu môi, mạnh miệng nói.
“Ninh Ninh, tất cả mọi người cảm thấy ngươi giống như thay đổi thành một người khác, rốt cuộc có chuyện gì?” Tôn Hồng Na để quyển sách xuống, ôm lấy cánh tay Tô Ninh có chút làm nũng hỏi.
Tô Ninh cười ấm áp, nói:”Ngươi cũng thấy được ta có thay đổi?”
Tôn Hồng Na bĩu môi dùng sức gật đầu hai cái, từ sau khi hết bệnh trở về, nàng cảm giác Tô Ninh rõ ràng càng ít nói, lúc không có chuyện gì làm thì luôn có vẻ mặt nặng nề, lại còn luôn ngẩn người. Tôn Hồng Na nhìn biểu hiện gần đây nhất của Tô Ninh, càng nghĩ càng cảm thấy nhất định là trong lòng Tô Ninh có tâm sự.
Tô Ninh suy tư, cô nhìn Kim Hâm phía trước đang ngồi thẳng tắp sóng lưng, hận không thể đưa lỗ tai đến sát gần đây, cô cười nhẹ với Tôn Hồng Na, cái gì cũng không nói tiếp tục xem sách.
***************************************
Tiêu Ý Hàn gần đây thật sự bận rộn nhiều việc, sắp tới lễ mừng năm mới, công tác chính phủ rất nhiều, mỗi ngày ngoại trừ ứng phó với công tác ngoại giao, nàng còn phải ứng phó với những kẻ đang nghĩ hết cách đưa tiền hối lộ cho nàng.
Hôm Tô Ninh xuất viện, nàng dẫn Iran đi Lâm Hồ, sáng sớm hôm sau lại trở về. Nghĩ đến cũng đã hai tuần trôi qua kể từ ngày đó, Tô Ninh đã từ chối mấy lần nàng hẹn hò, Tiêu Ý Hàn cũng thật không có thời gian đi tìm Tô Ninh, dù trong lòng nàng cũng rất nhớ nhung.
Hôm nay, Tiêu Ý Hàn nhận được điện thoại của Cristina gọi tới, nói Tiểu Trí đã trở lại. Tiêu Ý Hàn đứng ở cửa sổ văn phòng nghe giọng Cristina trong điện thoại vừa kích động vừa hạnh phúc, trong lòng nàng cũng ấm áp theo. Cô bạn thân của nàng thật khiến người khác không lý giải được, 10 năm yêu một người đàn ông hành tung phiêu bạt bất định, thật không biết nên nói nàng là si tình hay là ngu ngốc?
“Ngươi mang theo Ninh Ninh đến đây đi, ăn tối ở nhà của ta, ta xuống bếp nấu ăn a..”Cristina ở đầu bên kia điện thoại vui vẻ nói.
Tiêu Ý Hàn nghĩ nghĩ, có chút không xác định nói:”Ta buổi tối phải đi một cái yến tiệc, sợ là phải 8 giờ mới có thể ra về.”
“Không có việc gì, ta cũng kêu bọn Tiểu Dật đến, ngươi xong hết việc thì chạy qua đây”.
“Tốt lắm, vậy ta gọi cho Ninh Ninh.” Tiêu Ý Hàn cúp điện thoại, nàng nhìn đồng hồ,11 giờ 45 phút, nàng bấm số Ninh Ninh gọi đi.
Lúc Tô Ninh nhận được điện thoại thị trưởng, cô đang cùng Dịch Dương, Na Na đi đến cantin, nghe điện thoại vang lên, cô nhìn màn hình rồi bước chậm tiếp điện thoại.
“Ninh Ninh, ăn cơm chưa?” Trong điện thoại truyền đến giọng nói ấm áp của thị trưởng.
“Đang chuẩn bị đi cantin, chị thì sao?” Tô Ninh một bên trả lời một bên vẫy tay ý bảo Dịch Dương hai người đi trước.
“Buổi tối, Cristina hẹn chúng ta đến nhà nàng ăn cơm, em có thể đi được không?”
Tô Ninh chần chờ một chút, đã lâu thị trưởng không có hẹn gặp cô, cũng đã hơn nửa tháng hai người chưa gặp mặt.
“Làm sao vậy? Buổi tối có giờ học sao?” Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh không nói lời nào, lên tiếng hỏi.
“Không có, buổi tối không có học” Tô Ninh lấy lại tinh thần, cô không thể lại nhẫn tâm từ chối thị trưởng, hơn nữa nếu như không gặp thị trưởng, thì cô cũng không biết mình còn kiên trì được đến bao lâu.
“Tốt lắm, buổi tối tôi phải dự họp một yến tiệc quan trọng, khi nào em tan học tôi kêu Cristina đi đón em, em đến đó trước, trễ một chút tôi sẽ qua”. Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh đồng ý, nàng dặn dò.
“Được.” Tô Ninh lên tiếng, nói byebye, liền cúp điện thoại.
Cô đi tới cantin, trong nội tâm lại có chút ít cảm giác khẩn trương, Tô Ninh nghĩ, không gặp thị trưởng lâu như vậy, không biết lúc gặp lại hai người có ngại ngùng hay không?
Rốt cuộc cũng xong một tiết cuối cùng buổi trưa, Tô Ninh thu thập sách vở trở lại phòng ngủ thay đồ, cô lấy trong tủ quần áo ra cái áo lông trắng mà thị trưởng mua cho cô, cẩn thận nâng trong tay, tinh tế vuốt ve. Cái áo này cô rất ít mặc, luôn cảm thấy không nỡ, cô thường ảo tưởng mình cùng thị trưởng đi chung một chỗ, mặc áo đôi, tay nắm tay, cảm giác kia nhất định thật tốt đẹp.
Tô Ninh thay xong quần áo đứng ở trước gương, cô mặc một cái áo trắng cao cổ,
một cái quần dài ôm, chân mang giày thể thao hồng phấn, tóc dài mềm mại rũ qua vai, trên có đeo một kẹp tóc màu đen. Cuối cùng cô mới mặc vào cái áo lông trắng này, cô mỉm cười với mình trong gương, cảm thấy đã ổn liền mở cửa đi ra ngoài.
Tô Ninh đi đến cổng trường, từ xa có một chiếc xe có rèm che đậu sẵn, cô nhìn chung quanh không thấy xe nào khác liền đi tới.
“hi, Ninh Ninh, chị Cristina đi mua thức ăn, kêu anh Dật tới đón ngươi.” Không đợi Tô Ninh đi đến trước xe, Viên Hiểu Dật đẩy cửa xe đi xuống, vừa nói vừa nhiệt tình ôm vai Tô Ninh.
“Cảm ơn, anh Dật “. Tô Ninh tuỳ ý để Viên Hiểu Dật ôm mình, đợi cửa sau được mở ra, liền khách khí nói.
Viên Hiểu Dật rất yêu thương xoa đầu Tô Ninh, đi vòng qua kia ngồi vào ghế lái.
“Gọi chị Lam ” Viên Hiểu Dật khởi động xe, chỉ sang người bên cạnh, nói với Tô Ninh.
Tô Ninh lễ phép chào hỏi người phụ nữ ngồi ghế lái phụ, cô nhớ rõ người này, lần đầu tiên cô đến quán bar đã gặp qua một lần.
“Các ngươi đã gặp qua, Tiêu Ý Hàn lúc tới quán bar có dẫn theo một nữ sinh.”
Tô Ninh nhìn hai người phụ nữ phía trước đang nói chuyện, trong lòng càng thêm nhớ thị trưởng, cô vẫn luôn có thói quen có thị trưởng ở bên cạnh khi nàng gặp bạn bè.
Xe rất nhanh chạy đến khu cư xá mà Tô Ninh rất quen thuộc, ba người đi vào thang máy lên tầng 15. Tô Ninh vẫn sờ cái chìa khoá trong túi áo, đây là chìa khoá nhà của cô cùng thị trưởng.
Ba người đi đến trước cửa căn hộ Cristina, tuy gần nhau như vậy nhưng đây là lần đầu tiên Tô Ninh đi đến nhà Cristina. Cô yên tĩnh đứng cạnh chị Lam, còn Viên Hiểu Dật ấn chuông cửa.
Vài giây sau, cửa phòng mở ra, một người đàn ông mặc áo sơmi, quần tây đứng ở cửa, trông thấy người tới, ánh mắt của người này lập tức vui vẻ, hắn mở ra hai tay muốn ôm Viên Hiểu Dật.
Viên Hiểu Dật cũng không cởi giày, đi vài bước to đến ôm người đàn ông này, sau nàng vịn hai vai hắn dò xét một phen từ trên xuống dưới, dùng nắm tay đập lên đầu vai hắn hai cái, lớn tiếng nói:” Thằng nhóc này, ta nghĩ là ngươi đã chết ở đại Tây Bắc rồi a…”
Người đàn ông cười ha ha, hắn buông ra Viên Hiểu Dật, để cho ba người vào nhà.
Cristina từ phòng bếp đi tới, giới thiệu mọi người với nhau, nàng cố ý đem Tô Ninh kéo đến bên người, nói với người nam:” Tiểu Trí, đây là cô bé ta kể với ngươi, bạn gái của Hàn – Tô Ninh”.
“Chào em, Ninh Ninh. Không ngại anh gọi em như vậy chứ? Anh tên Trương Trí, là bạn trai của chị Cristina của em a.” Trương Trí đến trước mặt Tô Ninh lịch sự nói, còn giơ tay ra.
“Chào anh…” Tô Ninh bắt tay Trương Trí, có chút ngại ngùng nói ra hai chữ. Cô chưa từng nghe nói qua đời sống tình cảm của chị Cristina, cũng không có nghe về Trương Trí, không nghĩ tới bạn trai của chị Cristina lại đẹp trai khí chất như vậy…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna