Google.com.vn Đọc truyện Online

06/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 69

Đăng bởi Ngân Giang | 06/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 69: GIẢM SỨC ÉP
Đêm đó qua đi, sáng sớm hôm sau Tô Ninh liền nhận được điện thoại của thị trưởng. Thị trưởng đại nhân nói cho cô biết,”Đêm qua nàng cùng một ít lãnh đạo xã giao đến tận khuya, lúc nàng xem thấy cuộc gọi nhỡ đã gần hai giờ sáng, bởi vì sợ quấy rầy cô ngủ nên không có gọi lại.”
Ngủ một giấc tỉnh lại, đầu óc Tô Ninh thanh tỉnh rất nhiều, cô biết rõ công tác của thị trưởng không giống với người khác, rất đáng được ca ngợi: một ngày kiếm tỉ bạc, cô không muốn làm cho nàng thêm phiền não. Vấn đề tối qua cô muốn kể cho thị trưởng, bây giờ đã bị đè ép xuống dưới. Nên cô chỉ nói là ” bởi vì tối qua uống chút rượu ngủ không yên muốn cùng nàng tâm sự, cũng không có chuyện gì.”
Trước khi cúp điện thoại, thị trưởng đại nhân còn cam đoan với cô qua một hai ngày nhất định tìm thời gian đến gặp cô.
Mấy ngày kế tiếp trường Tô Ninh đã vào kì thi, cuộc thi tiến hành tổng cộng ba ngày.
Sáng ngày hôm sau, buổi thi vừa kết thúc, Tô Ninh nhận được điện thoại của một người phụ nữ, tự xưng là bí thư của thị trưởng, nói cô hết giờ học đi ra cổng trường đợi.
Tô Ninh cảm thấy hồ nghi, thị trưởng đại nhân hẹn cô tại sao phải để cho người khác gọi điện thoại cho cô? Cô nhìn thời gian, hiện tại cũng đã đến giờ tan học, còn mấy tiếng mới đến giờ thi buổi chiều. Tô Ninh chần chờ một chút, cùng bạn học chào hỏi, cũng không trở lại ký túc xá, nhanh chóng ôm sách vở hướng ra cổng trường.
Ra cổng, Tô Ninh cũng không có trông thấy xe thị trưởng, cô nhìn quanh bốn phía, có một chiếc xe ngừng ở ven đường cách đó không xa. Tô Ninh chăm chú nhìn rồi đi đến chiếc xe đó.
“Hôm nay làm sao chị có thời gian tới đón em?” Tô Ninh vừa ngồi vào ghế phụ vừa hỏi.
Tiêu Ý Hàn đeo kính râm thật to, ngồi ngay ngắn trên ghế lái, quay sang nhìn Tô Ninh, thấy cô đã đóng cửa xe, liền nghiêng qua kéo dây an toàn cho cô, cài xong nàng ngừng lại trước mặt Tô Ninh một chút rồi dùng tốc độ cực nhanh hôn thoáng qua môi Tô Ninh, tiếp theo nàng cài dây an toàn cho mình, xong hết mới vừa khởi động xe vừa hỏi:” muốn ăn cái gì?”
Tô Ninh bị thị trưởng đại nhân đột nhiên hôn mình làm cho cô hết hồn, đây là đang ở trước cổng trường a! Cô quay qua nhìn vẻ mặt bình thản của thị trưởng, đưa tay sờ nhẹ môi của mình, cô như thế nào cảm thấy mình đang bị ảo giác?
“Làm gì mà ngơ ra vậy? Em làm bài thi thế nào rồi?” Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh không phản ứng, nàng ra vẻ bình thường hỏi tiếp.
Nàng hơi cong khoé miệng, liếc trộm biểu lộ của Tô Ninh. Nàng rất thích nhìn bộ dạng của Tô Ninh lúc này, gò má hơi đỏ, ngượng ngùng, nếu không phải bây giờ nàng đang lái xe, nàng thật muốn nhào tới chuyên chú yêu thương Tô Ninh một phen.
“Làm sao chị có thể tùy tiện hôn môi em trên đường chứ?” Tô Ninh phục hồi tinh thần lại, có chút bực mình chất vấn thị trưởng.
“Tôi không có a?” Tiêu Ý Hàn dừng xe đợi đèn đỏ, nàng vẻ mặt vô tội nhìn Tô Ninh, còn nói:”Đây là trên xe a….”
“Chị….” Tô Ninh cắn cắn môi dưới, quay qua phía ngoài cửa sổ xe không để ý tới nàng, trong lòng nói thầm hai chữ:”Vô lại”…
Tiêu Ý Hàn lái xe vào bãi đỗ xe của khách sạn, dẫn Tô Ninh đi vào nhà hàng, nàng phân phó vị quản lý đang dẫn phía trước tìm một gian phòng yên tĩnh cho hai người. Cũng không hỏi ý kiến Tô Ninh, liền gọi một bàn thức ăn thích hợp cho sinh viên mùa thi, đợi món ăn đem lên hết, nàng kêu tất cả nhân viên ra ngoài, trong gian phòng chỉ có nàng cùng Tô Ninh.
Yên tĩnh dùng cơm trưa, nhân viên dọn bàn, rồi đem trái cây cùng trà đặt trên bàn, Tô Ninh bị thị trưởng kéo ngồi trên salon, TV đối diện đang phát tin tức.
Tiêu Ý Hàn uống mấy ngụm trà, nàng tựa hồ vô tâm xem tin tức, xem một hồi TV thì quay qua nhìn Tô Ninh, Tô Ninh vẫn yên lặng ngồi ở một bên, mắt chằm chằm vào TV trong đầu lại nghĩ đến cuộc thi buổi chiều.
Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh căn bản không chú ý đến mình, nàng lại nhấp một ngụm trà đứng lên đi tới khoá cửa.
“Chị khóa cửa làm gì?” Tô Ninh thắc mắc hỏi.
“Buổi chiều mấy giờ thi?” Tiêu Ý Hàn không đáp mà hỏi ngược lại.
“2 giờ”.
“Còn hai tiếng nữa, em muốn ngủ một chút không?” Tiêu Ý Hàn nhìn đồng hồ lại nhìn Tô Ninh hỏi.
Tô Ninh lắc đầu, nhỏ giọng nói:”Vốn giữa trưa muốn xem lại tài liệu.”
Tiêu Ý Hàn đi đến cạnh Tô Ninh, hỏi:”Không nghĩ tới tôi sẽ điện thoại cho em?”
“Ừm” Tô Ninh ngoan ngoãn gật đầu, cô liếc sang túi của mình đang bị áo khoác của thị trưởng phủ lên, nói tiếp:” Sách của em còn ở trong xe.”
“Như thế nào? Không nắm chắc bài học hay sao?”
“Không phải, chỉ là cảm thấy xem lại lần nữa thì trong lòng yên tâm hơn”.
” hiện tại em hẳn là nên thả lỏng một chút, buổi chiều mới có thể phát huy thật tốt”. Tiêu Ý Hàn suy nghĩ rồi nghiêm túc nói. Dứt lời nàng ngồi cạnh Tô Ninh, mắt chăm chú nhìn cô.
“Vậy thì không xem nữa.” Tô Ninh mỉm cười nói, cô dựa lưng vào salon, bữa ăn này thật thoải mái, có thị trưởng bên người làm cô không thấy lo lắng. Cô cho rằng hai người lâu như vậy không gặp mặt, khi gặp lại sẽ có chút ngượng ngùng. Nhưng không biết vì cái gì, cô chẳng những không có cảm giác đó, mà ngay cả mấy lời nói của Vicky, những chuyện cô tự mình nghĩ không thông, sau khi nhìn thấy thị trưởng toàn bộ đều trở nên nhỏ bé…Tô Ninh rất yêu thích loại cảm giác này, ánh mắt tràn đầy tình cảm dịu dàng nhìn thị trưởng, trong lòng cô hạnh phúc.
Tiêu Ý Hàn càng nhìn Tô Ninh càng cảm giác không nhịn được, hình như trong cơ thể mình đang có cái gì bốc lên, nàng chăm chú nhìn người trước mắt, người mà nàng nhớ nhung trong suốt một tháng này, tầm mắt nàng chậm rãi rơi xuống đôi môi của Tô Ninh.
Tiêu Ý Hàn nuốt một ngụm nước bọt, nàng nghiêng tới gần Tô Ninh, trong lúc Tô Ninh còn đang ngu ngơ, nàng nhắm mắt lại thâm tình hôn lên đôi môi mềm mại, ngọt ngào vẫn luôn quyến rũ nàng từ lâu.
Tô Ninh bị thị trưởng đại nhân ôm vào trong ngực, cô mở to mắt không biết làm sao. “Bộ thị trưởng đại nhân muốn cùng nàng thân mật ở trong này hay sao?” Cô theo bản năng, tay chống lên người thị trưởng, lại bị thị trưởng không tốn chút sức nào, bắt lấy tay cô đặt trên ghế salon.
Tiêu Ý Hàn hôn sâu một hồi, Tô Ninh không còn giãy dụa nữa, ngoan ngoãn nhắm mắt lại, cô không thể không thừa nhận, nụ hôn của thị trưởng thật sự rất hấp dẫn, Tô Ninh vừa nghĩ vừa ngại ngùng đưa đầu lưỡi quấn quýt cùng lưỡi thị trưởng.
Giờ phút này, thời gian như bất động, trên ghế salon hình vòng cung, hai người chuyên tâm ôm hôn nhau, không ai nghĩ dừng lại, lưỡi đan vào nhau, truy đuổi, kích khởi yêu nhau làm thân thể hai người ngày một nóng hơn.
Tiêu Ý Hàn nhẹ nhàng buông ra Tô Ninh, môi của nàng lưu luyến không rời đi mà chậm rãi hôn từng ngũ quan xinh xắn trên gương mặt Tô Ninh..Động tác Tiêu Ý Hàn rất nhẹ, mỗi một chỗ đều dừng lại vài giây, khiến cho thân người Tô Ninh không tự chủ có chút run rẩy.
Tay của nàng cách thân thể Tô Ninh một lớp quần áo, nàng trượt tay đến thắt lưng dừng lại một chút, rồi một đường xoa lên, cuối cùng dừng ở nơi ngực mềm mại của Tô Ninh mà vuốt ve.
“Ninh Ninh….” Tiêu Ý Hàn thở nhẹ gọi tên Tô Ninh, giọng của nàng hết sức quyến rũ, làm toàn thân Tô Ninh tê dại.
“Ừm…” Lúc này Tô Ninh hoàn toàn mất đi khí lực, cô vô lực kéo dài một tiếng, mở to mắt thấy thị trưởng trước mặt, tóc dài rối tung trên vai.
“Tôi rất nhớ em……” Tiêu Ý Hàn vừa trượt tay vào trong áo Tô Ninh vừa nhẹ nhàng nói.
“Nhớ đến rất muốn em……”
“Không… Không được….. Chúng ta là ở bên ngoài….” Nghe thấy thị trưởng đại nhân nói, Tô Ninh cuối cùng thanh tỉnh một ít, cô lấy tay đè xuống cái tay đang lần mò trong áo mình làm chuyện xấu của thị trưởng.
“Xin chị đó, buổi chiều em còn phải thi.” Tô Ninh có chút đau lòng vuốt ve gò má thị trưởng, giống như cầu xin lại có chút nhẹ dỗ dành.
“Không có sao đâu…..” Tiêu Ý Hàn dùng gò má cọ xát trong lòng bàn tay mềm nhẵn của Tô Ninh, thân thể lại dán sát vào, hôn Tô Ninh khắp nơi.
Tô Ninh cảm giác thị trưởng giống như uống rượu nhiều hơn bình thường, không ngừng châm lửa lên người mình, cô nhìn xung quanh, mặt trời thật to đang chiếu vào cửa sổ, đĩa trái cây cùng trà cụ đang đặt trên bàn. Đây căn bản không phải là nơi thích hợp để thân mật. Cô bắt đầu dùng sức đẩy người thị trưởng ra, ý đồ làm cho nàng dừng lại.
Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh phản kháng mạnh, nàng dừng động tác, ngẩng đầu nhíu mày nhìn Tô Ninh.
Tô Ninh thấy ánh mắt thị trưởng đại nhân có chút bực mình, mặt cô ửng đỏ nhỏ giọng cầu khẩn nói:”Hàn, khuya về nhà, không tốt hơn sao?”
Tiêu Ý Hàn quyết đoán lắc đầu, có chút trẻ con nói:”Ninh Ninh ngoan, tôi chỉ hôn nhẹ……”
Vừa nói nàng lại ngã về trước hôn môi Tô Ninh, Tô Ninh cảm giác thị trưởng đang cực độ “khát”. Cô không giãy dụa nữa, cô nghĩ đường đường là thị trưởng, nàng chắc cũng không thể tại đây làm nên chuyện gì quá lố.
Nhưng mà thực chất Tô Ninh đã đánh giá quá cao thị trưởng đại nhân của mình, lúc con người khát khao dục vọng còn có thể đi lo đây là tình huống gì sao? Hơn nữa gian phòng này đã bị khoá lại cũng không có ai ở đây, với người như Tiêu Ý Hàn, ở đây ” yêu ” chính là một trải nghiệm mới, sẽ rất kích thích a…
Tiêu Ý Hàn hiểu rõ Tô Ninh, mỗi lần chỉ cần nàng hôn môi cô, vài giây sau, Tô Ninh chắc chắn toàn thân nhũn ra, thân thể trở nên đặc biệt nóng. Để không cho Tô Ninh giãy dụa làm lãng phí thời gian quý giá, Tiêu Ý Hàn vừa hôn sâu vừa hạ đủ công phu.
Đợi cảm giác thân thể Tô Ninh rõ ràng có biến hóa, hai tay Tiêu Ý Hàn đi vào bên hông Tô Ninh, lần mò cởi bỏ khoá kéo quần của cô, một tay nâng hông Tô Ninh lên, một tay kéo quần của cô xuống.
“Hàn……” tiếng thở dốc của Tô Ninh dần dần tăng thêm, do áp lực cô hơi nâng cao thân thể về phía sau.
Tiêu Ý Hàn cố gắng hai lần, cũng không cởi được quần Tô Ninh, nàng đứng dậy ôm Tô Ninh để cô nằm ngang trên ghế salon, tiếp theo chính mình nằm đè lên.
Tô Ninh đang mặc một cái áo ngắn, Tiêu Ý Hàn vừa đè lên, cái áo trực tiếp bị vén lên đến ngực, bên trong là bra màu trắng nhạt. Tay Tiêu Ý Hàn luồn ra sau lưng Tô Ninh, không phí chút sức đã mở được cái áo ngực này.
Tô Ninh cảm giác trên người mát lạnh, cô theo bản năng ngồi dậy, vốn là nghĩ ngăn lại thị trưởng, không có nghĩ rằng vì động tác của mình mà áo ngực đã bị bung ra rơi xuống, bộ ngực không an phận của cô cứ thế lộ ra trước mặt thị trưởng, Tô Ninh trong nháy mắt đơ người.
Tiêu Ý
Hàn có chút dừng lại, liền thừa dịp Tô Ninh còn chưa hoàn hồn, đem cả gò má dán sát vào, nàng dùng chút lực đè Tô Ninh nằm ngửa xuống. Tiêu Ý Hàn vùi mặt vào ngực Tô Ninh, không ngừng cọ xát, cảm giác đàn hồi làm cho nàng ý loạn tình mê, lưỡi nàng một tấc lại một tấc liếm xung quanh rồi đi lên đỉnh cao nhất, làm Tô Ninh không kiềm được nho nhỏ rên rỉ.
” Gian phòng này có cách âm, để cho tôi nghe một chút thanh âm của em..” Tiêu Ý Hàn cảm giác được Tô Ninh đang cố đè nén, nàng nhẹ thì thầm bên tai dụ dỗ.
Nói dứt lời, nàng dùng đầu lưỡi trêu chọc quanh tai Tô Ninh, sau lại một lần nữa chuyển xuống ngực Tô Ninh.
Cái gì gọi là kìm lòng không được? Tô Ninh vô lực ngồi phịch trên ghế salon, chút ít lý trí bị thị trưởng đại nhân tấn công mà tan rã…
Tiêu Ý Hàn nhấm nháp yêu thương ở ngực Tô Ninh khoảng 10 phút, đủ rồi mới lưu luyến di chuyển xuống dưới. Đầu lưỡi nóng hổi dán lên da thịt Tô Ninh, từng điểm để lại ấn ký thuộc riêng về nàng.
Tiêu Ý Hàn quỳ gối trên sàn nhà. Nàng cởi giày Tô Ninh, kéo quần xuống dưới mắt cá chân. Cả người cô nằm trên ghế salon, áo bị vén lên lộ ngực ra bên ngoài, chỉ vẻn vẹn còn mặc một cái quần lót nhỏ, đùi nhỏ thon dài, hai chân bị tách ra. Tư thế Tô Ninh lúc này rất say lòng người, tối thiểu với Tiêu Ý Hàn là như vậy.
Tiêu Ý Hàn một lần nữa ngồi dậy quỳ gối giữa hai chân cô, bên trong quần lót màu trắng nhạt có một ít chất dịch có thể thấy được.
“Hàn…… Xin chị……” Tô Ninh lẩm bẩm nói, cô thấy thị trưởng đang nhìn chằm chằm dưới thân của mình, cô vô lực nhìn ra hướng cửa, khá tốt cái cửa này đủ dày, cô thật sự không nghĩ cứ như vậy ở đây…
Tiêu Ý Hàn chậm rãi tới gần nơi sơn cốc thần bí, dùng lưỡi xẹt qua đáy quần lót. Ở hoàn cảnh này, Tô Ninh vốn rất khẩn trương, cô làm sao chịu được động tác kia của thị trưởng, cô không ngừng giãy dụa thân thể, cố gắng khép lại hai chân.
Tiêu Ý Hàn sát lại gần, lấy tay kéo đáy quần qua một bên, một mảnh ướt át liền bày ra trước mắt. Tiêu Ý Hàn nhìn qua nơi thần thánh có chất dịch trong suốt này, liếm nhẹ môi liền dán môi vào đó.
Động tác Tiêu Ý Hàn càng ngày càng điên cuồng, Tô Ninh rốt cuộc không ức chế nổi thanh âm của mình, dây thần kinh của cô đều bị kích thích, cảm giác cơ thể như đang bị thiêu đốt, cô hơi hé miệng, thanh âm rên rỉ liền tuôn ra ngoài, cô hô mấy lần tên thị trưởng, cuối cùng cũng bò được lên trên đỉnh…
Tô Ninh nhắm mắt lại, xụi lơ nằm trên ghế salon tùy ý thị trưởng đại nhân mặc lại quần áo cho mình, trong đầu vẫn còn lưu lại dư âm vừa qua đi.
Tiêu Ý Hàn cẩn thận chỉnh lại quần áo cho Tô Ninh, ôm lấy cô dựa vào trong ngực mình. Hơn 10 phút sau, Tô Ninh mở mắt, cô ngửa đầu oán giận nhìn thị trưởng đang yêu thương vuốt ve đầu mình, thực hận không thể dùng ánh mắt giết chết nàng…
“Mệt lắm không? Nằm nghỉ ngơi một hồi đi….” Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh mở to mắt, nàng dịu dàng nói.
“……” Tô Ninh trợn mắt không nói gì….người này còn tính cái gì? Chẳng lẽ nàng không biết như vậy sẽ rất mệt sao? Kẻ đầu sỏ ăn sạch mình, giờ vẫn có thể làm ra bộ dạng ân cần quan tâm….
Tiêu Ý Hàn thấy sắc mặt Tô Ninh không đúng, nàng có chút mất tự nhiên, đảo mắt nói:”Tôi thiệt tình là muốn giúp em thả lỏng một chút……”
“Thiệt tình muốn giúp em thả lỏng?” Tô Ninh trong lòng kêu rên một tiếng, không đến một tiếng nữa là cô phải đi thi…..mà thị trưởng nhà cô cứ như vậy giúp cô giảm sức ép sao? Cô thấy thị trưởng vẫn duy trì dáng vẻ ” chính nhân quân tử ”, làm gì thì sự tình cũng đã xảy ra, cô cũng không còn tâm tư cùng nàng tranh luận nữa.
Tô Ninh mở miệng hỏi một câu, là vấn đề cô muốn biết nhất:”chị thật sự không sợ có người tiến đến sao? Chị đem em biến thành cái dạng kia [ chính là bị lột sạch ] chị sẽ không sợ bị người khác trông thấy???”
Nghe xong vấn đề, Tiêu Ý Hàn khinh thường hừ lạnh một tiếng, cao ngạo nói:”Tôi không phê chuẩn, ai dám bước vào cái cửa này nửa bước?”
Lúc này Tô Ninh nhìn người phụ nữ cường thế nhà mình, thiệt tình cô không biết nàng nên kiêu ngạo hay là nên thay mình bi ai…
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna