Google.com.vn Đọc truyện Online

05/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 7

Đăng bởi Ngân Giang | 05/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 7: NHÌN XA
Sau vài ngày, Tô Ninh rất thuận lợi hoàn thành công tác cuối cùng ở khách sạn Giang Chi Vịnh, thị trưởng giống như trước, từ đêm đó về sau nàng không có xuất hiện qua lần nữa. Tô Ninh ngẫu nhiên sẽ nghĩ đến nàng, cô cũng sẽ nghĩ mãi mà không rõ, vốn chỉ thấy hai lần mà thôi, chính là trong lòng của cô, cái người xa không thể chạm tới kia, lại trở thành một loại khác tồn tại, loại cảm giác này nói không rõ….
Một đêm kia cùng thị trưởng, Tô Ninh cho rằng các đồng nghiệp nhất định sẽ nói này nọ, nhưng mà lại là không có, chắc do cô chỉ là một người mới, hơn nữa mọi người đều biết cô lập tức sẽ rời đi, cho nên mới có thể làm cho cô bình tĩnh qua vài ngày cuối cùng này.
Công tác ngày cuối, Tô Ninh làm tốt việc bàn giao, xong xuôi hết tất cả, cô đi phòng tài vụ kết toán tiền lương, cùng đồng nghiệp đơn giản nói tạm biệt, xem như hoàn toàn từ biệt Giang Chi Vịnh.
Đi ra khách sạn, hôm nay bầu trời bao la có chút âm u, Tô Ninh đứng ở đường lớn nhìn xem đối diện là khách sạn Giang Chi Vịnh vàng xanh rực rỡ, bị thời tiết ảnh hưởng, trong nội tâm cảm giác có chút bị đè nén, cô nghĩ tới thị trưởng, người luôn làm cho cô không hiểu được…
Buổi chiều hơn 2 giờ, Tô Ninh đi chợ gần nhà mua thức ăn, cô vòng vo hai vòng mua một cái chân giò lớn cùng cá sống còn có một chút rau dưa, xét qua các công việc cô từng làm thì việc làm thêm tại Giang Chi Vịnh, lợi nhuận là nhiều nhất, cho nên Tô Ninh quyết định cùng người nhà ăn thật ngon để chúc mừng.
Về đến nhà, tiệm sửa xe của ba ba còn chưa có dọn, bà nội ngồi ở cửa ngõ cùng các bà cô hàng xóm trò chuyện việc nhà. Tô Ninh vừa xuất hiện, vài lão bà bắt đầu vây quanh cô hỏi cái này hỏi cái kia, Tô Ninh một tay mang đồ một tay bị lôi kéo, vẻ mặt tươi cười trả lời thượng vàng hạ cám vấn đề.
Cả nhà đang nói chuyện, một giọng nữ rất cao truyền tới.”Ui cha, Ninh Ninh hôm nay cho bà nội mát lòng rồi?”
Tô Ninh nhìn về phía trước, mẹ của Phương Đào đang từ trong ngõ nhỏ đi tới. Mẹ của Phương Đào tính cách có chút đĩnh đạc, thân thể hơi béo, lúc nói chuyện, giọng rất to.
“Dì Phương.”Đợi dì đi đến gần, Tô Ninh lễ phép chào một tiếng.
“Ninh Ninh, sắp đi học lại a? Đến lúc đó cho anh Đào của ngươi đưa ngươi đi.” Dì Phương đi đến trước mặt Tô Ninh, rất là yêu thương lấy tay sờ lên tóc của cô.
“Tú, buổi tối để Phương Đào đến nhà ta ăn cơm đi, Ninh Ninh mua nhiều, chúng ta cũng ăn không hết.” Không đợi Tô Ninh đáp lời, Tô bà nội đứng ở một bên, lên tiếng nói ra.
“chờ hắn trở về ta sẽ kêu hắn qua.” Dì Tú nhìn Tô bà nội nói, mắt lại yêu mến nhìn sang Tô Ninh, dì hỏi tiếp:”Ninh Ninh, khai giảng là năm ba rồi?”
“Dạ, năm ba.”
“Còn có hai năm là tốt nghiệp, nhanh nhanh, tốt nghiệp cho tốt.” Dì Phương mặc dù là hướng về phía Tô Ninh nói chuyện, Tô Ninh như thế nào đều cảm thấy dì như là đang tự nói với bản thân.
Tô Ninh nhìn bà nội mặt mũi đang tràn đầy tươi cười, cô mím môi không lên tiếng, cô đương nhiên biết rõ ý tứ trong lời nói của dì Phương. Mặc dù mọi người chưa từng có chính thức nói qua vấn đề này, có lẽ từ nhỏ đến lớn mọi người trong khu này, ai cũng biết, cô lớn lên là sẽ gả cho Phương Đào, hai người tại trong mắt hai nhà thì phải là thanh mai trúc mã.
Đối với việc này, cá nhân Tô Ninh, thái độ cũng không tích cực nhưng cũng không bài xích, bây giờ cô hết thảy đều dùng việc học làm trọng, cô cảm thấy những sự tình này còn quá sớm. Hơn nữa đối với Phương Đào luôn làm bạn tại bên người, cô không ghét, đơn giản khiến cho mọi người nói cho đã, bọn cô vốn đã thành thói quen.
Tô Ninh cùng bà nội về đến nhà, bắt đầu chuẩn bị cơm tối, chân giò không cần làm, hâm nóng lại là tốt rồi. Bà nội hấp cá, một đạo tỏi dung tiểu món ăn. Tô Ninh làm rau trộn, cộng thêm súp cà chua, vô cùng đơn giản bốn món ăn một súp đã được bưng lên bàn ăn.
Phương Đào còn chưa có tan tầm liền nhận được điện thoại của mẹ, biết sẽ đi nhà Tô Ninh ăn cơm, hắn có vẻ rất vui vẻ, tan việc hắn về nhà thay đổi quần áo, cầm theo món quà đã chuẩn bị cho Tô Ninh, sau lại đi siêu thị mua cho Tô ba ba hai chai rượu ngon, hết thảy chuẩn bị sẵn sàng liền đi tới tiệm sửa xe của Tô ba ba, giúp đỡ thu thập xong xuôi, mới đi theo Tô ba ba về nhà.
bữa cơm có thêm Phương Đào, bốn người ăn rất vui vẻ. Ăn cơm xong mấy người ngồi ở trên ghế salon nói chuyện phiếm, Phương Đào lấy trong túi xách ra một cái hộp đưa tới trên đùi Tô Ninh, nói ra:”Ninh Ninh, tặng cho em, mở ra nhìn xem.”
Tô Ninh cầm trong tay một hạt bồ đào, cô đưa bồ đào vào trong miệng, có chút ngoài ý muốn nói:”Là cái gì? Không có dịp gì thì tặng
quà làm chi a…” Vừa nói, cô mở ra giấy gói, một cái hộp màu đen hiện ra ở trước mắt, trên mặt hình ảnh là một cái điện thoại.
Tô Ninh vốn rất vui vẻ trên mặt dần dần tối xuống, cô hơi nhíu mi nhìn Phương Đào nói ra:”Anh Tiểu Đào, anh làm gì tặng cho em quà mắc như vậy, em không cần dùng, anh thu về đi.” Tô Ninh ngay cả hình dáng điện thoại cũng không có xem, liền trực tiếp đưa cái hộp về tay Phương Đào.
“Anh ngày hôm qua khởi công tư, nghĩ em đã sang năm ba, không có điện thoại cũng không thuận tiện, nên đi mua cho em một cái. Cầm đi, không đắt, anh là chính mình chọn mua.” Phương Đào hiển nhiên là trước đó nghĩ đến Tô Ninh sẽ từ chối, hắn cười hì hì nói.
“Em không muốn, tiền của anh cứ giữ cho tốt, em cũng có tiền lương, nếu cần điện thoại, chính mình tự mua.” Tô Ninh hai tay khoanh trước ngực, ngồi trên ghế salon, trên mặt tràn ngập vẻ không tiếp thu.
“…..” Phương Đào thấy Tô Ninh kiên quyết, hắn đưa ánh mắt hướng sang Tô ba ba, ý tứ tựa hồ muốn nói,”Ngươi mau giúp ta nói hai câu khuyên nhủ có ích a…”
Tô Khải Hồng nhìn con gái một bộ dáng quật cường, hắn hướng Phương Đào nhếch miệng, nói ra:”Phương Đào, cầm về đi thôi, Ninh Ninh nói rất đúng, nó hiện tại tự mình kiếm tiền, có cần thì để cho chính nó mua, tiền của ngươi giữ lại về sau mua phòng ốc dùng.”
Phương Đào thấy Tô ba ba cũng nói như vậy, hắn suy nghĩ, liền đem điện thoại thu về. Hắn lý giải, cô bé này bình thường luôn một bộ dáng mềm yếu, nhưng nội tâm rất mạnh mẽ, nàng không muốn làm chuyện tình, ngươi dù có ép nàng, nàng cũng sẽ không nhượng bộ.
Tiễn Phương Đào, Tô Khải Hồng gọi lại Tô Ninh đang muốn vào phòng ngủ, hắn tiến lên lôi kéo con gái ngồi trên ghế salon.
“Ninh Ninh, ba ba muốn cùng ngươi tâm sự.” Tô Khải Hồng nắm bàn tay có hơi mảnh khảnh của con gái, hốc mắt chậm rãi đỏ lên. Hắn là đau lòng đứa nhỏ này, 10 tuổi thì không còn mẹ, đi theo hắn cũng không có hưởng đến cái gì hạnh phúc, vậy mà vẫn học tập tốt lại còn hiểu chuyện…
Bởi vì uống chút rượu, Tô Khải Hồng trong lòng đột nhiên cảm thấy rất có lỗi với con gái…
“Ba ba, ba nghĩ trò chuyện cái gì? Con sẽ trò chuyện với ba.”Tô Ninh đứng dậy rót ly nước ấm cho ba ba, liền dựa sát vào ba ba, cô biết rõ ba ba là vì uống rượu mới muốn cùng cô nói chuyện, ba ba của cô rất ít uống rượu, hai người quan hệ tuy thân cận nhưng cũng không mấy khi tâm sự. Tô Ninh biết rõ, đàn ông không có như phụ nữ, mặc dù là ba ba nghĩ đến, cũng chưa chắc như phụ nữ như vậy toàn bộ nói ra.
Tô Khải Hồng uống một hớp, đối với Tô Ninh nói ra:”Tiểu Đào nói rất đúng, năm ba rồi, ngươi cũng nên mua điện thoại, về sau liên lạc cũng thuận tiện hơn”.
“Ưhm, con biết rõ, mai kia liền đi nhìn xem”.
“Đủ tiền không? không đủ ba ba cho ngươi chút ít.”
“Đủ, con cũng không cần phải tốt như vậy, có thể gọi điện là được.” Tô Ninh cười cho ba ba một cái yên tâm. Từ khi cô có thể kiếm tiền, cô vẫn luôn tự quản lý tiền bạc. Tô Ninh rất tiết kiệm, dùng tiền cũng có kế hoạch, bình thường rất ít khi dùng đến, chỉ có lúc học phí không đủ dùng, mới có thể há miệng đòi tiền mà thôi.
“Vậy đi, không đủ dùng thì cùng ba ba nói.”
Tô Ninh nhẹ gật đầu, cô chờ ba ba nói tiếp.
“Ninh Ninh, ngươi cũng 21 tuổi, ba ba hỏi ngươi, ở trường học có nam sinh nào tốt hay không?” Tô Khải Hồng sau khi suy nghĩ một chút, liền bắt đầu nói ra vấn đề chính.
“Ba…Ba hỏi cái này làm gì vậy? Là sợ con yêu sớm hay là nghĩ sớm một chút đem con gái gả đi ra ngoài a?” Nghe được ba ba lời nói, Tô Ninh ngồi ngay ngắn, cô làm bộ nghiêm túc nhìn ba ba hỏi.
“Làm gì có, ba ba chính là tùy tiện hỏi, ngươi cũng không nhỏ. Đối với các ngươi những thứ như chuyện tình yêu, vấn đề này không phải rất bình thường sao?” Tô Khải Hồng nghiêng đầu nhìn con gái hỏi ngược lại.
“Ha ha, ba ba cũng biết nói vậy a?” Tô Ninh buông lỏng biểu lộ, ha ha nở nụ cười.
“Tai nghe mục nhuộm!” Tô Khải Hồng nhướng mày, nhìn con gái nhổ ra bốn chữ.
“Được rồi, con cùng ba thẳng thắn, nói đi, ba ba muốn biết cái gì?” Tô Ninh ra vẻ ngươi thắng ta rồi, tiếp theo chuẩn bị bắt đầu trả lời câu hỏi.
“Ngươi đối với Tiểu Đào thấy thế nào?” Tô Khải Hồng vừa nghe con gái nói, sắc mặt hắn lập tức có chút bát quái, nhỏ giọng hỏi.
Tô Ninh nhếch miệng, cô biết vấn đề nhất định là vì anh Tiểu Đào.
“Ba ba, hôm nay chúng ta đã nói đến đây, con liền nói cho ba ý nghĩ của con. Anh Đào là người rất tốt, đối với con cũng rất tốt, từ nhỏ đến lớn đều rất chiếu cố con, con biết rõ tất cả mọi người cảm thấy cuối cùng con hẳn là muốn gả cho hắn.” Tô Ninh xoay đầu tựa vào trên ghế salon, có chút suy nghĩ nói tiếp:”Nhưng mà ba ba, con chỉ xem anh Đào như người thân của mình mà đối đãi, con không xác định đây có phải là tình yêu không, hơn nữa hắn cũng chưa từng nói với con phương diện chủ đề này. Cho nên, nếu có một ngày con yêu người khác, không quản người khác nói như thế nào, ba ba không được phản đối.” Nói xong lời cuối cùng, Tô Ninh hướng ba ba bĩu môi ra mệnh lệnh.
Tô Khải Hồng cau mày nghĩ một lát, hắn là rất vừa ý Phương Đào, nhưng con gái bây giờ còn chưa có tốt nghiệp, sự tình về sau thật đúng là chưa biết được. Nghĩ vậy hắn nhìn Tô Ninh cười cười nói ra:”Hiểu rồi, ba cũng không hỏi, bất quá nói sau, ba ba cũng không can thiệp ngươi, nhưng là ngươi cũng phải tìm người không sai biệt lắm, đừng học chị Hồng [nhà hàng xóm Tô Ninh], mang những người không đứng đắn dáng vẻ lưu manh trở về.”
“Haha…” Nghe ba ba nói, Tô Ninh nở nụ cười ra.”Con biết rồi, con làm sao như vậy, ba phải tin tưởng ánh mắt của con gái ba a”
“Ừ, biết rõ là được, bất quá nếu có thể, ba ba hi vọng ngươi có thể với Tiểu Đào cùng nhau, tối thiểu ba tin hắn có thể cho
ngươi cuộc sống tốt.”
“Được rồi, được rồi, con biết rồi, bây giờ nói những lời này quá sớm.” Nói dứt lời, Tô Ninh đứng dậy, cô nắm tay ba ba kéo lên.”Nhanh lên tắm rửa ngủ đi, nhìn ba cao thấp mí mắt đều sắp díp lại.”
“Ta nào có, rõ ràng là ngươi mệt nhọc…” Tô Khải Hồng bị con gái lôi kéo đi về phòng ngủ, hắn vừa đi vừa còn phản bác …

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna