Google.com.vn Đọc truyện Online

06/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 70

Đăng bởi Ngân Giang | 06/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 70: SAU KHI “HẠNH PHÚC”
Tô Ninh nằm thật lâu trong lòng thị trưởng mới khôi phục một ít, cô thật sự cảm thấy không có khí lực, mi mắt như cứ muốn sụp xuống. Hai người rời khỏi nhà hàng, lên xe, Tô Ninh quay qua nhìn người bên cạnh, thị trưởng lúc này đã khôi phục dáng vẻ uy nghiêm lạnh lùng thường ngày. Tô Ninh tựa lưng vào ghế, trong lòng nghĩ:” đoán chừng không ai dám nghĩ người như thị trưởng lại có thể mới làm ra chuyện tình như vậy ở nhà hàng, cô thật đúng là bi ai….”
Bởi vì không có nhiều thời gian, Tiêu Ý Hàn sợ Tô Ninh trễ thi, nàng trực tiếp lái xe đến trước cổng lớn trường học. Nàng đem túi cùng sách đưa cho Tô Ninh, nhẹ nhàng nói:” Thi cho thật tốt, tối nay điện thoại cho em.”
Tô Ninh gật gật đầu, phất tay chào thị trưởng, rồi đi xuống xe.
Vừa đóng cửa xe, thị trưởng liền lập tức lái đi. Tô Ninh nhìn bóng xe một chút mới chậm rãi xoay người đi vào trường.
“Ngươi làm gì thế? Đứng sau ta lúc nào mà không hề có tiếng động? Làm ta giật cả mình…” Tô Ninh vừa xoay người thiếu chút nữa đụng vào một người, cô vội dừng bước, nhìn Tiêu Trạch Vũ đang nhìn theo hướng xe chạy, lớn tiếng nói.
Tiêu Trạch Vũ thu hồi tầm mắt, chậm rãi quay qua, nghiêm túc hỏi Tô Ninh:” Làm sao ngươi lại ở chung với cô cô của ta?”
Tô Ninh lúc này mới lấy lại tinh thần, cô suýt nữa quên người này là cháu thị trưởng. Cô nhìn thẳng ánh mắt sắc bén của Tiêu Trạch Vũ, cảm giác có chút chột dạ. Cô cúi đầu, vượt qua Tiêu Trạch Vũ, vừa đi vừa nói:” Chỉ là trùng hợp gặp nhau mà thôi…”
Tiêu Trạch Vũ nhìn biểu hiện của Tô Ninh, không có tiếp tục hỏi, hắn ba bước dài đuổi theo Tô Ninh cùng cô sóng vai đi vào trường.
“Kì nghỉ này ngươi có kế hoạch gì không? Ta hẹn vài người bạn tính đi du lịch thả lỏng một chút, ngươi cũng cùng đi chứ?” Tiêu Trạch Vũ chủ động cầm giúp sách cho Tô Ninh, vẻ mặt thành khẩn nói.
Tô Ninh hơi bối rối, cô biết Tiêu Trạch Vũ thích mình. Nhưng thân phận của người này đối với mình mà nói quá đặc biệt, cô tuyệt đối không muốn liên quan tới hắn. Nhưng trốn tránh cũng không phải biện pháp, thị trưởng là cô của hắn, hai người lại học cùng trường, khó tránh khỏi gặp nhau.
“Ta muốn cùng bà nội trở về quê, các ngươi đi chơi đi.” Tô Ninh nghĩ nghĩ, tùy tiện tìm một cái cớ.
Hai người nói chuyện mấy câu, đã đi đến trước lầu học, Tiêu Trạch Vũ dừng bước, Tô Ninh cũng lịch sự dừng lại nhìn hắn. Tiêu Trạch Vũ hai tay xỏ vào túi áo, mấp máy môi nói:” nhà họ Tiêu rất nghiêm khắc, Ninh Ninh ngươi không nên quá gần gũi với cô cô..”
Tô Ninh nhíu mày, nói:”Có quan hệ gì sao?” Cô dời mắt sang hướng khác, nhàn nhạt nói:” Ta chỉ trùng hợp gặp nàng mà thôi.”
“Ta rất hiểu cô cô của ta, nếu như các ngươi chỉ là quen biết sơ, cô ta căn bản không thèm để ý tới việc nhỏ này, đưa ngươi tới trường đâu..” Lúc nói Tiêu Trạch Vũ còn cố ý nhấn mạnh hai chữ việc nhỏ.
“Ngươi nghĩ nhiều rồi, ta chỉ là dạy kèm cho Iran mà thôi.” Nói dứt lời, Tô Ninh lạnh nhạt cười với hắn, còn nói:” Nếu như ngươi chỉ muốn nói cho ta biết những lời này, thì cảm ơn ngươi, ta biết rồi. Nếu không còn chuyện gì, thì ta phải lên đây, trước khi thi cần phải xem lại bài một chút.”
Tiêu Trạch Vũ suy tư khẽ gật đầu, hắn nhìn Tô Ninh biến mất tại cửa lầu, trong lòng nghĩ:” Ninh Ninh là một người chú trọng việc học như vậy, hôm nay thi cả ngày, làm gì lại tình cờ gặp cô cô vào buổi trưa? ” hắn hừ nhẹ một cái, xoay người rời đi.
***************************************
Buổi chiều, Tiêu Ý Hàn trở lại văn phòng, tâm tình của nàng thật sự đang rất tốt. Cảm giác hạnh phúc rung động cứ rạo rực khắp người, trên mặt vẫn luôn mỉm cười. Cả buổi chiều không có ra ngoài, Tiêu Ý Hàn nhìn đống văn kiện chất chồng trên bàn, cảm thấy chúng hôm nay cũng thật đáng yêu…
Hai giờ, có tiếng gõ cửa, Tiêu Ý Hàn nói” mời vào ”, ngẩng đầu thấy Giang Minh Kiệt đi đến.
“Tiêu thị trưởng, vừa có văn kiện.” Giang Minh Kiệt đem văn kiện đặt ở trên bàn làm việc, rồi lui ra phía sau một bước đứng lại.
Tiêu Ý Hàn nhìn lướt qua văn kiện, nhẹ gật đầu.
“Tiêu thị trưởng……”
“Còn có việc gì?” Thấy Giang Minh Kiệt muốn nói chuyện gì đó, Tiêu Ý Hàn ngẩng đầu dựa vào ghế nhìn hắn hỏi.
“Ta……”
“Có chuyện gì thì nói ra, còn ấp a ấp úng làm gì?” Tiêu Ý Hàn nhẹ nhàng cau mày.
“Buổi sáng, phó thị trưởng Hồ bàn giao lại công tác, thật sự từ chức.”Giang Minh Kiệt do dự một hồi mới nói ra một câu như vậy.
Tiêu Ý Hàn hơi gật đầu, tiếp tục chờ nghe Giang Minh Kiệt.
“Ta muốn nói, tai nạn xe cộ lần trước…” Giang Minh Kiệt không dám nhìn thẳng mắt thị trưởng, hắn cúi đầu nhỏ giọng nói.
“Đều đã qua lâu như vậy, ngươi nói cái này còn có ý nghĩa gì?”
“Ta……” Giang Minh Kiệt ngẩng đầu, hắn nhìn Tiêu thị trưởng trong lòng hạ quyết tâm, vẻ mặt thành khẩn nói:”Ta biết rõ ngài không hề tín nhiệm ta, trong khoảng thời gian này ta bị chuyện này đè nặng không thở nổi, ta cảm thấy ta nên cùng ngài giải thích”.
“Có một số việc, trong lòng ta và ngươi đều biết.” Tiêu Ý Hàn hòa hoãn biểu lộ, nhưng vẫn lạnh lùng nói.
“Ta vẫn không dám nói với ngài, vài ngày trước khi xảy ra tai nạn, ta từng nhận được một cuộc điện thoại. Trong điện thoại là giọng đàn ông, hắn chỉ kêu ta hôm đó phải đi sơn trang. Ta đã lâu không có lái xe cho ngài nên từ chối, sau đó mấy ngày người đó cũng không có gọi điện thoại nữa, ta cho rằng sự việc trôi qua rồi, nên không có để trong lòng.” Nói đến đây, hắn nhìn nhìn chú ý vẻ mặt thị trưởng, nói tiếp:” sau khi gặp chuyện không may đó, qua ngày thứ ba, ta lại nhận được điện thoại của hắn, đối phương chỉ nói có để chút tiền trong ngăn kéo của ta.” Giang Minh Kiệt đi lên trước vài bước, đem chi phiếu đặt trước mặt Tiêu Ý Hàn, nói thêm:” chính là chi phiếu này, trong đó có 10 vạn tiền gởi ở ngân hàng.”
Tiêu Ý Hàn khoanh tay trước ngực, bình tĩnh nhìn Giang Minh Kiệt, nghĩ nghĩ rồi nói:” chuyện lớn như vậy, sao ngươi không sớm báo cáo?”
Giang Minh Kiệt nuốt xuống một cái, hắn nhìn vẻ uy nghiêm của Tiêu thị trưởng, cảm giác tim đập nhanh hơn, trong lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi.
“Mấy ngày nay ngài công tác bận quá, mỗi lần đến, văn phòng của ngài đều có người, ta…… Ta cũng không xác định đây có phải là trò đùa dai của người kia hay không, về sau thì quên mất.”
Tiêu Ý Hàn đảo mắt, im lặng vài giây, nhìn trên bàn rồi nói:” Bây giờ nói ra, thì có ý nghĩa gì nữa?”
“Tiêu thị trưởng, ta cầu ngài cho ta thêm một lần cơ hội, ta biết rõ chuyện này do ta không xử lý tốt, nhưng ta thật không có ý hại ngài …” Giang Minh Kiệt có chút kích động giải thích.
“Tiểu Giang, ngươi theo ta không phải một năm hai năm. Ta coi trọng ngươi trầm ổn, thành thực mới đem ngươi đặt ở bên cạnh ta. Nhưng mà, ngươi nhớ kỹ, trong này, ngươi làm sai thì vĩnh viễn chính là sai rồi. Không phải ta không để cho ngươi cơ hội, mà do ngươi không tự mình nắm chắc cơ hội tốt.” Tiêu Ý Hàn nói ra như vậy.
“Tiêu thị trưởng, từ nay về sau ta nhất định sẽ cố gắng làm việc cho giỏi, chỉ cần ngài còn tín nhiệm ta.”
Tiêu Ý Hàn khoát tay, cắt đứt lời Giang Minh Kiệt:” có một số việc đã xảy ra chính là đã xảy ra, ta sẽ không dùng lại một người phạm sai hai lần, ta nhớ ngươi hẳn là hiểu rõ đạo lý này.” Nàng thấy Giang Minh Kiệt bất lực cúi đầu, chân thành nói:” Ta sở dĩ không có điều ngươi rời đi, cũng là vì chúng ta cộng sự nhiều năm. Chỗ tiền này ngươi lấy về, sau này không cần biết ngươi làm việc ở chức vị nào, đều cố làm việc cho tốt đi.”
Giang Minh Kiệt thấy thị trưởng không muốn nói nhiều, hắn cũng không dám tranh chấp thêm, bất đắc dĩ cầm lấy chi phiếu trên bàn, khom người nói:”Tiêu thị trưởng, ta đi ra ngoài trước…” rồi liền lui ra ngoài.
Sau khi Giang Minh Kiệt rời đi, Tiêu Ý Hàn theo thói quen đi đến sát cửa sổ, nhíu mày nhìn ra ngoài. Nàng có thể ngồi ở vị trí này nhiều năm như vậy, không có tay chân thân cận là không được. Nàng thấy Giang Minh Kiệt có thành ý, nhưng mà nàng không thể lại uỷ thác trách nhiệm lên người này được nữa.
Có câu nói rất hay “Vui quá hóa buồn” dùng trên người Tiêu Ý Hàn lúc này có lẽ không thoả đáng, nhưng hôm nay thật là chỉ để cho nàng cao hứng một hồi, vốn nghĩ buổi trưa Ninh Ninh đã quá mệt mỏi, nàng muốn đón cô tan trường cùng nhau về nhà. Không nghĩ tới trên đường lại có công việc làm cho không đi được, đến 7 giờ tối vừa về nhà, lại ngoài ý muốn trông thấy Lục Hạo Vũ đã trở lại. Cái này thật đúng là ” vui quá hoá buồn ” ….
“Mẹ, ba ba đã trở lại….” Tiêu Ý Hàn vừa đổi dép đi vào phòng khách, đã nhìn thấy
Iran chạy xuống cầu thang, vừa chạy vừa hạnh phúc kêu lên.
Tiêu Ý Hàn hơi nhăn mặt, nhìn ra sau lưng Iran, quả nhiên, Lục Hạo Vũ cũng đang mỉm cười đi xuống lầu.
“Nhìn thấy ngươi thật là cao hứng…” Lục Hạo Vũ đi đến trước mặt Tiêu Ý Hàn, mở ra hai tay cho nàng một cái ôm thật chặt.
Tiêu Ý Hàn tượng trưng ôm trở lại, rồi nhanh thoát ra, vừa đi lên lầu vừa nói:” Tại sao trở về cũng không nói trước, ta kêu tài xế lái xe đón ngươi”.
“Sợ ngươi công việc bận rộn nên không quấy rầy ngươi. Công ty phái xe đi đón ta. Lần này trở về, công tác bên kia xem như hoàn toàn đã xong, sau này chúng ta một nhà ba người có thể cùng nhau sống chung.” Lục Hạo Vũ ôm Iran đuổi theo nói, dứt lời lại vui mừng không ngậm miệng lại được còn hôn một cái lên mặt con trai.
Tiêu Ý Hàn dừng bước trước cửa phòng ngủ, nàng cầm tay nắm cửa, xoay người lại hỏi:” Thật sự không đi nữa?”
“Ừ, thật sự không cần đi nữa” Lục Hạo Vũ nhẹ gật đầu.
Tiêu Ý Hàn nhìn qua hai cha con, nói:”Ta thay quần áo trước đã.” Sau đi vào phòng ngủ, nhốt hai người ở ngoài cửa.
“Mẹ thay quần áo……” Iran thấy ba ba xấu hổ, nó chỉ chỉ tay vào cửa phòng nói lặp lại.
Lục Hạo Vũ nhíu mày, hai cánh tay khẽ kéo đem Iran giơ lên cưỡi trên cổ của hắn, nói:”Được rồi, con ngoan, chúng ta xuống dưới lầu đợi mẹ xuống thì ăn cơm ”
Chủ nhân trở về, dì Hồng làm cả bàn đồ ăn phong phú, Tiêu Ý Hàn ngồi ở vị trí chủ nhà, Lục Hạo Vũ cùng Iran ngồi bên phải, dì Hồng ngồi bên trái.
Bữa cơm bởi vì có ba mẹ đều ăn cùng, Iran có vẻ rất vui, ba ba thỉnh thoảng gắp thức ăn cho nó, hai cha con vui vẻ hoà thuận ấm áp. Tiêu Ý Hàn không có cảm xúc gì, như trước chăm chú ăn cơm. Trên mặt của nàng không nhìn ra được chút nào vui vẻ vì chồng đã trở về.
Cơm ăn được một nửa, điện thoại Tiêu Ý Hàn trong phòng khách vang lên. Dì Hồng đứng dậy đưa cho nàng, trên màn hình hiện ra số điện thoại Giang Minh Kiệt.
Tiêu Ý Hàn buông chén đũa tiếp nghe điện thoại.
“Tiêu thị trưởng, không có quấy rầy ngài chứ?”Giang Minh Kiệt cẩn thận hỏi.
“Không có, có chuyện gì sao?” Tiêu Ý Hàn nhìn nhìn Lục Hạo Vũ, nàng dựa lưng ghế, giống như bình thường nói chuyện điện thoại.
“Ta muốn hỏi một chút, …”
“Có văn kiện quan trọng không phải ngươi nên đưa cho ta?” Nghe Giang Minh Kiệt nói, Tiêu Ý Hàn đột nhiên hỏi một câu như vậy.
“Ách…… Tiêu thị trưởng……” Giang Minh Kiệt nhất thời không có hiểu được ý của Tiêu Ý Hàn.
Tiêu Ý Hàn nhìn đồng hồ trên tay một chút, rồi nói:”Nửa tiếng sau, tới nhà của ta đón ta đi.” Nói dứt lời nàng liền cúp điện thoại.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna