Google.com.vn Đọc truyện Online

07/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 89 - 90

Đăng bởi Ngân Giang | 07/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 89
Buổi chiều tan học, như bình thường, Tô Ninh đi theo mọi người ra cổng trường, quẹo trái không bao xa là trạm xe bus. Lúc này trước trạm khá đông người, Tô Ninh yên lặng lui về sau vài bước, đứng ở chỗ ít người.
Đột nhiên có một chiếc Audi lái tới, ngừng gần trạm xe bus, Tô Ninh và mọi người nhìn qua, lúc này điện thoại cô cũng vang lên.
Cúp điện thoại, Tô Ninh tươi cười hạnh phúc, cô đi đến chiếc xe, vừa ngồi vào ghế lái phụ vừa ôn nhu hỏi thị trưởng:” Sao hôm nay chị rảnh mà đi đón em vậy?”
“Dì Ninh Ninh.” Iran ngồi phía sau đột nhiên chồm lên nói, Tô Ninh lại càng giật mình, cô quay ra sau trông thấy Iran đang cười hì hì nhìn mình, còn có dì Hồng cũng đang mỉm cười. Tô Ninh đỏ mặt, nhẹ gật đầu chào dì Hồng, xoa cái đầu nhỏ của Iran.
Iran thấy xe không khởi động, nó từ ghế sau leo lên trước người Tô Ninh, nhìn sang mẹ của mình, lè lưỡi ra trêu rồi liền trốn vào trong ngực Tô Ninh.
Tiêu Ý Hàn cũng không quay qua, khóe miệng lại rõ ràng mỉm cười không che giấu được, nàng khởi động lái xe đi…
Buổi tối, Tiêu Ý Hàn dẫn ba người đến nhà hàng thường ăn, cả nhà vui vẻ hoà thuận ăn no nê, sau nàng lái xe về căn nhà mới.
Đợi hết thảy thu thập xong, Tô Ninh nằm trên giường nghiêng đầu nhìn thị trưởng đang chải tóc, nói:” Sao hôm nay chị có thời gian rảnh vậy? Dẫn bọn em đi ra ngoài ăn nữa.”
“Không thích sao?” Tiêu Ý Hàn theo trong gương nhìn lại Tô Ninh.
“Thích chứ, em còn cảm thấy ít khi nào được như vậy.”
Tiêu Ý Hàn cười, chải tóc xong rồi nàng cũng tiến vào trong chăn.
Nàng xấu xa bò lên người Tô Ninh, rồi dừng động tác giống như đang nghĩ đến cái gì, nhẹ cau mày nhìn cô.
“Làm gì mà nhíu mày?” Tô Ninh kéo dãn lông mày thị trưởng ra, trách yêu.
“Muốn nói với em về chuyện công việc sau này của em…” Tiêu Ý Hàn hôn lên khoé môi Tô Ninh, rồi xoay người nằm xuống kéo Tô Ninh ôm vào trong ngực.
“Công việc của em?” Tô Ninh thắc mắc hỏi, còn nói:” Nhưng em đã tốt nghiệp đâu…”
Tiêu Ý Hàn yêu thương vuốt vuốt tóc Tô Ninh.
“Lần trước em đến trường tham gia phỏng vấn của đài truyền hình, em rất thích làm việc ở đó?”
“Kỳ thật em rất yêu thích, chỉ là bọn hắn nói em không được đào tạo bài bản nên không nhận em.”
“Hôm nay tôi kêu Giang Minh Kiệt đến đài truyền hình tìm hiểu, em muốn đến thì đến…” Tiêu Ý Hàn trở nên nghiêm túc, dừng một chút rồi nói tiếp:”Nhưng mà em không nên làm phát thanh viên, tôi không muốn em cũng trở thành người của công chúng.”
“Ha ha.” Tô Ninh cười khanh khách lên, cô choàng qua cổ thị trưởng, hỏi:” chị có lòng tin với em vậy à? Làm sao chị biết em có thể làm tốt chứ?”
“Hừ hừ…” Tiêu Ý Hàn nhướng mắt hừ lạnh một tiếng, nói:”Cô gái mà tôi chọn trúng có thể kém tố chất vậy sao?”
Tô Ninh mím môi, nói:” Em không cần chị lo, tự em có thể đi tìm việc, không cần phải dựa vào chị.”
“Cái gì gọi là dựa vào tôi? Tôi cũng không có bảo em đến cơ quan chính phủ làm việc…” Tiêu Ý Hàn ôm người Tô Ninh, giảm bớt đèn ngủ đầu giường.
“Ai nha, chị làm gì thế?”
“Em nói coi làm gì? Ngủ.”
“Em,ô ô… Nào có như chị vậy …”
Tiêu Ý Hàn cười xấu xa, hôn lên môi Tô Ninh, làm cho cô không thể nói tiếp.
***********
Sau vài ngày mưa, cây cối hai bên đường đã trở nên xanh tươi, được mưa cọ rửa đường phố càng thêm sạch sẽ. Tiêu Ý Hàn đã vài ngày chưa có trở về nhà, Lục Hạo Vũ cũng bỗng dưng khác thường không còn tiếp tục dây dưa với nàng.
Hôm nay nàng dẫn theo mấy lãnh đạo đi thị sát, thì điện thoại cá nhân chợt vang lên. Tiêu Ý Hàn nhìn thoáng qua, đi ra một bên nghe điện thoại:”Ba ba, ta đang bận.”
“Khi nào xong đến chỗ ta…” Tiêu Sùng Văn đơn giản nói rõ.
“Làm sao vậy? Là mẹ không thoải mái sao?” Tiêu Ý Hàn trầm xuống, nhanh chóng hỏi.
“Không có, chuyện làm ăn.”
Tiêu Ý Hàn thở dài một hơi, nói:”Được, buổi chiều, đến lúc đó ta gọi cho ngài.”
Cúp điện thoại rồi, Tiêu Ý Hàn tiếp tục công tác thị sát, trong lòng lại hoài nghi, nàng không đoán ra ba ba đột nhiên gọi nàng trở về bởi vì chuyện gì?
3 giờ chiều, Tiêu Ý Hàn xử lý xong công việc liền trở về Lâm Hồ, bước vào phòng làm việc của ba ba rồi mà nàng cũng còn chưa nghĩ ra lý do ba ba gọi mình về.
“Gần đây như thế nào? Cùng Hạo Vũ như thế nào?” Tiêu Ý Hàn vừa ngồi xuống, Tiêu Sùng Văn liền hỏi.
“Công tác bận rộn, ta đã vài ngày không gặp hắn.”
Nghe xong Tiêu Ý Hàn nói, Tiêu Sùng Văn nhíu mày, nghĩ nghĩ nói:”Con vẫn là giữ ý định ly hôn với hắn? Cùng con bé sinh viên kia cùng một chỗ?”
“Ba ba……” Tiêu Ý Hàn nhăn mặt nhìn Tiêu Sùng Văn
“Ngài không phải nói bàn công việc sao?” Tiêu Ý Hàn khó chịu hỏi, nếu biết ba ba lại nói những chuyện này thì nàng sẽ không tới đây.
“Con thật sự muốn làm ta và mẹ con tức chết thì con mới vui vẻ sao?” Tiêu Sùng Văn thở dài, lấy ra một cái máy ảnh từ trong ngăn kéo đưa cho Tiêu Ý Hàn.
Tiêu Ý Hàn thắc mắc nhận lấy, mở máy ảnh lên xem mấy bức hình gần cuối, hiện ra ảnh chụp: bầu trời hoàng hôn bao la có mưa rơi, quang cảnh là ở sân bay Giang Vịnh, một cô gái nước ngoài tóc vàng đang bị một người đàn ông ôm vào trong ngực, người đàn ông thì đưa lưng về máy ảnh. Tấm hình kế tiếp là lúc người đàn ông đã xoay người lại, hắn đang ôm hôn cô gái kia. Tiêu Ý Hàn buông máy ảnh ra, trên mặt hiện lên vẻ mỉm cười, trong lòng nghĩ, lá gan của Lục Hạo Vũ thật là càng lúc càng lớn, tại địa phận thành phố Giang Vịnh cũng không biết chú ý xung quanh một chút.
“Con còn cười được?” Tiêu Sùng Văn không nghĩ tới Tiêu Ý Hàn sẽ phản ứng như thế, hắn nghiêm giọng nói:” Đây là chồng của con đang ngoại tình a..”
“Ta đã sớm biết, chỉ là không nghĩ tới cô gái này nhanh như vậy đã tới đây.”
Tiêu Sùng Văn nhìn Tiêu Ý Hàn đang bình tĩnh, hắn thật không biết con gái mình là lòng dạ sắt đá hay thật không có cảm tình với Lục Hạo Vũ? Không đợi hắn nói chuyện, chợt nghe Tiêu Ý Hàn nói:” Chuyện này càng đơn giản, ta coi hắn còn có gì để nói, hắn có muốn không ly hôn cũng không được rồi.”
“Con là có tư tưởng kiểu gì vậy?” Tiêu Sùng Văn hoàn toàn không lý giải được cách suy nghĩ của con gái, hắn nặng nề thở dài, còn nói:” Nếu Lục Hạo Vũ đã làm ra chuyện như vậy, ta cũng sẽ không ép buộc con ở bên hắn để chịu uỷ khuất. Nhưng mà, Tiêu Ý Hàn, ta cho con biết, chuyện con cùng đứa nhỏ kia, ta kiên quyết sẽ không đồng ý.”
“Ba ba, ta đã nhanh sắp 40 tuổi, chẳng lẽ ta không biết chọn lấy hạnh phúc của ta sao?” Tiêu Ý Hàn bất đắc dĩ nhìn Tiêu Sùng Văn, nàng trì hoãn khẩu khí nói tiếp:” Vấn đề này ta cũng kiên quyết sẽ không nhượng bộ, bất luận các ngươi có đồng ý hay không với ta cũng không quan trọng.”
“Ngươi….Đây là cái thái độ gì?” Tiêu Sùng Văn mở to mắt tức giận.
Tiêu Ý Hàn quay sang chỗ khác không nói lời nào, tay cầm túi xách giống như chuẩn bị rời đi.
“Nếu muốn sống cùng nó, trừ phi ngươi không muốn làm thị trưởng.”
“Ta vốn cũng không hứng thú với công việc này, ba ba… Chúng ta đã nói qua rất nhiều lần về chuyện này. Từ nhỏ đến lớn, ngài trải đường bắt ta đi theo quy củ, chịu qua chuyện uỷ khuất kia ta cũng không muốn nhắc lại. Nhưng mà, lúc này đây xin ngài không cần phải một lần nữa vượt mức qua đời sống tình cảm của ta.”
“Ngồi ghế thị trưởng vài năm, ngươi nghĩ cánh mình đã thật sự vững chắc? Ngươi có nghĩ tới một khi chuyện của các ngươi bị đưa ra ngoài ánh sáng thì với thân phận của ngươi sẽ có hậu quả gì không? Chẳng lẽ ngươi muốn cho Iran sống cả đời với hai người phụ nữ?” Tiêu Sùng Văn nặng nề nói, hắn thật không hiểu tại sao con gái của mình lại biến thành cái dạng này, thích gì không nói tại sao lại đi yêu thích một cô gái.
“Những chuyện này ta sẽ xử lý tốt, nếu như ngài không có chuyện gì nói nữa thì ta muốn trở về thăm mẹ.” Đối với ba ba đang phẫn nộ Tiêu Ý Hàn cũng không thèm để ý chút nào, nầng cầm túi xách đứng dậy.
Tiêu Sùng Văn nhìn con gái của mình, nói gì cũng không xong, hắn chỉ chỉ máy ảnh trên bàn, nói:” Cái này ngươi mang về, ta không quan tâm khi nào ngươi cùng Hạo Vũ ly hôn, nhưng quyền giám hộ Iran tuyệt đối không để rơi vào tay nhà họ Lục.” Dứt lời, hắn khoát tay.
Tiêu Ý Hàn đi đến cửa phòng làm việc, nàng nắm tay cầm cửa nghĩ gì đó, lại quay đầu nói với ba mình:” Ba…Trong lòng ta biết rõ mình đang làm gì, cũng có chừng mực. Xin ngài đừng lại đi làm những chuyện vô vị, đừng đi làm phiền Ninh Ninh, ngài cũng biết em ấy vẫn còn là sinh viên.” Nói dứt lời nàng khẽ gật đầu mở cửa đi ra ngoài, để lại Tiêu Sùng Văn cùng vẻ mặt đầy kinh ngạc.
……
Tiêu Ý Hàn rời khỏi văn phòng ba ba thì trở về nhà, lần trước sau khi mẹ nàng xuất viện đã làm thủ tục về hưu, mẹ nàng cũng đã muốn 60, bởi vì sức khoẻ mà tiền tài cùng địa vị dù có muốn tiếp tục nữa cũng không thể.
Tiêu Ý Hàn về nhà thăm mẹ một lúc, hai người chỉ đơn giản hàn huyên chút ít việc nhà. Mấy năm gần đây, thân thể của mẹ nàng không tốt, nàng cũng không muốn nói chuyện mình ly hôn cho mẹ nghe, đối với sự xuất hiện của Ninh Ninh càng không muốn nói. Không phải là nàng muốn giấu diếm, chẳng qua nàng cảm thấy mình đã đến cái tuổi này, chuyện riêng của nàng cũng không cần ba mẹ quan tâm làm gì.
Ra khỏi nhà, Tiêu Ý Hàn nhanh chóng lái xe về Giang Vịnh, trên đường nàng gọi điện “báo cáo” cho Tô Ninh hành trình của mình, giờ cũng là giờ cơm tối, Tô Ninh đang cùng Iran và dì Hồng ăn tối. Tiêu Ý Hàn dặn dò vài câu, nói cho Ninh Ninh biết tối nay mình trở về liền cúp điện thoại.
Xe lái vào thành phố Giang Vịnh, Tiêu Ý Hàn nhét headphone vào tai, rồi nhấn số gọi cho Lục Hạo Vũ.
“Là ta.” Điện thoại chuyển được Tiêu Ý Hàn lạnh lùng nói.
Phía bên kia có chút ầm ĩ, Lục Hạo Vũ nói to:”Chờ một chút”. Tiếp theo vang lên tiếng bước chân.
Tiêu Ý Hàn lái xe về nhà cũ của mình, không lâu sau Lục Hạo Vũ lên tiếng:” Hàn, ta đang tiếp khách hàng bên ngoài, có chuyện gì sao?”
“Ta không quan tâm ngươi hiện tại ở đâu, đang làm cái gì. Lập tức trở về nhà, ta có chuyện muốn nói với ngươi.
“……” Đối phương do dự một chút, có chút khó xử nói:”Hiện tại thật sự đi không được.”
“Thật sự đang tiếp khách hàng sao? hay là cùng cô bạn gái nước ngoài của ngươi?” Tiêu Ý Hàn nhàn nhạt hỏi ra những lời này, nàng cũng không đợi Lục Hạo Vũ phản ứng, giọng điệu thường thường còn nói:”sau này có rất nhiều thời gian cho các ngươi một chỗ, ta đã sắp về tới nhà, cũng mời ngươi trong vòng nửa tiếng mau trở về. Ngươi biết, ta cũng không có nhiều thời gian rảnh.” Dứt lời, nàng liền cúp điện thoại.
================ 
CHƯƠNG 90
Lục Hạo Vũ tắt điện thoại trở về chỗ ngồi, cô bạn gái thấy hắn trở về liền nghiêng đầu nhìn hắn cười ngọt ngào.
“Ta nghĩ chúng ta không thể dùng bữa được rồi, công ty vừa gọi điện cho ta có việc gấp ta phải lập tức trở về.” Lục Hạo Vũ giả bộ như không có chuyện gì, vừa nói hắn còn cầm điện thoại giơ lên.
Bạn gái hắn hơi nhíu mày, vẻ mặt rất không tình nguyện, Lục Hạo Vũ cầm áo khoác và túi xách của bạn gái, rồi kéo tay của nàng nhẹ giọng an ủi:” Ta đưa ngươi trở về khách sạn trước, muộn một chút ta đến tìm ngươi. Nửa tiếng sau ta phải có mặt ở công ty, cho nên chúng ta đi thôi.”
Đưa bạn gái vào xe rồi, hắn vẫn rất sốt ruột, cách thời gian Tiêu Ý Hàn hẹn còn có 10 phút, hắn có bay cũng không thể về kịp.
Về đến nhà, hắn dừng xe tạm ở chỗ đậu xe trước cửa, xuống xe nhanh chóng chạy vào nhà. Ở phòng khách, ngoại trừ người hầu thì không thấy bóng dáng Tiêu Ý Hàn đâu, hắn lại chạy lên lầu. Cửa thư phòng đóng chặt, Lục Hạo Vũ đứng trước cửa bình ổn hơi thở mới gõ cửa đi vào.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Tiêu Ý Hàn dời mắt khỏi máy tính, mặt không biểu lộ gì nhìn Lục Hạo Vũ đang ngồi ở đối diện, nàng nói:”nghe nói người nước ngoài đều rất coi trọng giờ giấc không phải sao? Ngươi đến muộn…”
“Ta nói phải gặp khách hàng bên ngoài, đâu dễ thoát thân như vậy.” Lục Hạo Vũ thở có chút nặng nhọc, hắn bưng ly nước của Tiêu Ý Hàn lên định uống, liền bị ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Ý Hàn ngăn lại, hắn lại bỏ ly xuống, đứng dậy lấy ly khác tự rót nước cho mình.
“Ta không quan tâm ngươi mới vừa ở với ai, ta tìm ngươi là muốn nói về chuyện của chúng ta, ngươi nghĩ thế nào?” Tiêu Ý Hàn chuyển ly nước của mình sang bên trái, rồi nghiêm túc hỏi.
“Ý Hàn, ngươi không cần phải xa lạ với ta như vậy chứ?” Lục Hạo Vũ nhìn Tiêu Ý Hàn một hồi, bất đắc dĩ nói.
Tiêu Ý Hàn không để ý tới lời Lục Hạo Vũ, nàng lấy đơn ly hôn phía trên chồng văn kiện đưa cho Lục Hạo Vũ, nói:”kí đi.”
Lục Hạo Vũ sững sờ, nhận lấy. Hắn nhìn vào thư hiệp nghị ly hôn một hồi lâu mới ngẩng đầu, cau mày, nói:”Ý Hàn…”
Tiêu Ý Hàn nhìn tên đàn ông trước mắt đang tỏ ra rất thống khổ, nàng nghĩ mãi mà không rõ, sự tình đều đã đến nước này, làm sao hắn vẫn có thể mang dáng vẻ biểu lộ như vậy?
“Bạn gái nước ngoài của ngươi không phải đã đến Giang Vịnh rồi sao? Lục Hạo Vũ, ta không hiểu được, ngươi còn muốn kiên trì làm gì?” Vừa nói, Tiêu Ý Hàn còn chỉ vào đơn ly hôn, nói:” Đây là lựa chọn tốt nhất cho hai ta, ly hôn trong êm đẹp…”
Sau một lúc im lặng, Lục Hạo Vũ cúi đầu, chậm rãi hỏi:” Làm sao ngươi biết nàng đến đây?”
Tiêu Ý Hàn ghét bỏ nhìn hắn, lấy trong túi ra cái máy ảnh, đặt trên bàn, ý bảo Lục Hạo Vũ tự mình xem đi.
Lục Hạo Vũ vừa nhìn thấy máy ảnh, sắc mặt nhanh chóng suy sụp, hắn nhớ tới lần trước Tiêu Ý Hàn cũng là đưa cho hắn xem ảnh chụp. Hắn thong thả giơ tay lên cầm máy ảnh, mở ra xem vài cái rồi không xem nữa. Hắn cúi đầu nghĩ một lát, ngẩng đầu nói:” Ngươi tìm người theo dõi ta?”
Lục Hạo Vũ vô luận như thế nào cũng không có nghĩ đến xế chiều hôm nay ở phi trường phát sinh hết thảy sẽ bị người chụp ảnh, hắn cho rằng trời mưa, không có người chú ý bọn họ … Trên thực tế là hắn ở nước ngoài quá lâu, hắn hoàn toàn đánh giá thấp thế lực của Tiêu Ý Hàn tại Giang Vịnh, nghĩ cũng phải nàng đường đường là thị trưởng muốn biết chút ít sự tình, còn không phải dễ như trở bàn tay sao.
“A!” Tiêu Ý Hàn cười lạnh một tiếng, bay bổng nói:”Là ba ba của ta.”
Nàng thấy Lục Hạo Vũ nghe xong, sắc mặt càng trở nên khó coi, còn nói thêm:” ta không có thời gian làm những chuyện này.”
Lục Hạo Vũ nắm chặt lại quyền, hắn buông máy ảnh, cầm đơn ly hôn coi lại, từng tờ từng tờ lướt qua, Lục Hạo Vũ cũng không có đọc được chữ nào, trong đầu hắn đang nghĩ chuyện khác, giờ phút này hắn mới thấy mình không cố gắng ngăn cản cô tình nhân đến Giang Vịnh là có bao nhiêu sai lầm.
Tiêu Ý Hàn nhẹ gõ ngón tay vào ly nước, nàng kiên nhẫn đợi quyết định sau cùng của Lục Hạo Vũ. Tóm lại lòng nàng lúc này cũng coi như thở dài một hơi, nàng vốn cho rằng mình còn phải tốn nhiều miệng lưỡi mới có thể thuyết phục Lục Hạo Vũ.
Qua khoảng 10 phút, Lục Hạo Vũ mới chậm rãi ngẩng lên, hắn dùng ngón tay chỉ vào đơn ly hôn, nói:”Ta đồng ý ly hôn, nhưng đứa con thì ta không đồng ý cho ngươi nuôi dưỡng.”
Tiêu Ý Hàn đã sớm ngờ tới điểm này, nàng cầm máy ảnh lên cố ý mở đến bức ảnh Lục Hạo Vũ ôm hôn tình nhân đưa tới trước mặt hắn, lạnh lùng nói:” Ngươi muốn ta để cho con của ta đi theo sống chung với cô gái ngoại quốc này? Thực xin lỗi, ta không làm được chuyện này..”
“Chứ không lẽ đi theo ngươi thì tốt sao? Người ngươi tìm thì tốt hơn sao?” Lục Hạo Vũ giận đỏ cả mắt, cao giọng quát.
“Ngươi có thể bảo chứng các ngươi từ nay về sau không sinh con sao? Nếu như có thể thì ta đồng ý cho ngươi nuôi dưỡng Iran, chỉ là không thể rời đi Giang Vịnh.” Tiêu Ý Hàn híp mắt lạnh như băng nói.
“Ta…” Vốn chỉ lo tức giận, Lục Hạo Vũ lập tức không nghĩ tới vấn đề này, con sao? Trong lòng hắn không ngừng nghĩ đến, hắn không dám nói, trên thực tế sở dĩ cô bạn gái của hắn vội vã tới đây hoặc kêu hắn trở ra nước ngoài là vì nàng đã mang thai.
“Ngươi không được quên, từ lúc Iran sinh ra đến bây giờ, ngươi ở đây bên cạnh thằng bé tổng cộng cũng không có bao nhiêu ngày, ta sẽ không nhượng xuất quyền nuôi dưỡng, vấn đề này không cần nghiên cứu nữa, ngươi không cần nghĩ.”
Nghe xong Tiêu Ý Hàn nói, vốn đang áy náy Lục Hạo Vũ trong nội tâm lại càng không có tư vị. Trong lòng của hắn cảm thấy thiếu nợ mẹ con nàng rất nhiều, cộng thêm chuyện tình nhân ở ngoài làm cho hắn xấu hổ vô cùng.
Im lặng thật lâu, trong mắt Lục Hạo Vũ chậm rãi chứa đầy tình cảm, hắn nhẹ nhàng nói:” Ý Hàn, ta biết rõ ta thật có lỗi với các ngươi, ta cam đoan với ngươi, nếu như có thể, sau này…”
“Đừng…” Tiêu Ý Hàn lên tiếng cắt đứt lời Lục Hạo Vũ.
“Ngươi đừng hiểu lầm, ta không phải lại chỉ trích ngươi cái gì. Ta chỉ là muốn nói cho ngươi biết, Iran từ nhỏ là do dì Hồng nuôi lớn, mà dì Hồng là người của nhà họ Tiêu chúng ta từ thế hệ trước, nàng không có khả năng đi theo cuộc sống của ngươi. Cho nên, vì để thằng bé phát triển khoẻ mạnh, nó đi theo ta là lựa chọn tốt nhất.”
“Nhưng mà…”
“Không có nhưng mà cái gì.” Tiêu Ý Hàn lại cắt đứt lời Lục Hạo Vũ, nàng nói:” trên thực tế qua nhiều năm như vậy, cơ bản Iran cũng không khác mấy đứa nhỏ mồ côi cha là mấy. Hơn nữa, sau khi ly hôn, ngươi vẫn có thể mỗi năm trở về thăm nó, ta sẽ nói với thằng bé là ngươi ra nước ngoài, nó sẽ không bị một điểm ảnh hưởng nào hết.”
Lục Hạo Vũ vừa trầm lặng, Tiêu Ý Hàn lại nói những câu đâm trúng tim đen làm hắn muốn phản bác cũng không thể. Hắn nhìn máy ảnh trên bàn, trong lòng cân nhắc, bây giờ Tiêu Sùng Văn cũng biết hắn có tình nhân bên ngoài, cơ bản hắn đã đi vào ngõ cụt rồi. Áp lực từ bốn phương tám hướng đẩy tới, làm cho hắn không thở nổi, mà phương thức giải quyết chỉ có một, chính là ly hôn. Hơn nữa theo cục diện này, hắn có không muốn ly hôn đến đâu cũng buộc phải rời đi.
“Ta đã kí vào đơn ly hôn, nếu như ngươi vẫn muốn giành quyền nuôi Iran, thì cứ ra toà khởi tố. Nếu như ngươi không sợ đem sự tình làm náo loạn, ta cũng sẽ không sợ ngươi nói ra cuộc sống riêng tư của ta. Theo ta được biết, thời gian ngươi ngoại tình còn muốn sớm hơn ta nhiều.”
Lục Hạo Vũ lật thư hiệp nghị ly hôn đến tờ cuối cùng thì thấy tên Tiêu Ý Hàn đã viết ngay ngắn phía trên, Tiêu Ý Hàn thấy hắn có chút dao động, đem ống đựng bút đẩy tới trước.
Lục Hạo Vũ nhìn chằm chằm vào ống đựng bút, cuối cùng không có dũng khí hạ quyết tâm, chỉ là có chút khó khăn nói:”Để cho ta vài ngày nữa giải quyết.”
……
Tô Ninh bên này:
Sau khi ăn cơm tối, cô cùng Iran, dì Hồng ngồi ở phòng khách coi phim hoạt hình. Ở trong nhà này một khoảng thời gian, cô càng ngày càng yêu mến nơi này, vô luận là địa điểm hay bố cục bày trí. Mà đặc biệt làm cho cô thêm yêu thích chính là mỗi ngày có thể bên cạnh thị trưởng, còn có Iran đáng yêu cùng dì Hồng luôn hiền lành như bà nội của cô.
Trong TV bắt đầu chen vào phát quảng cáo, Iran quay qua nhìn Tô Ninh, liền trông thấy Tô Ninh đang ngẩng người cười ngây ngô mà mắt vẫn đang nhìn TV. Thằng bé kéo tay Tô Ninh, thắc mắc hỏi:” Dì Ninh Ninh, dì đang nhìn cái gì vậy? Hết hoạt hình rồi, bây giờ đang chiếu quảng cáo a..”
Tô Ninh lấy lại tinh thần, sủng nịch sờ lên đầu Iran, nói:”Dì suy nghĩ, có thể mỗi ngày đều ở cùng Iran thì thật tốt.” Nói dứt lời, cô đột nhiên cảm thấy mình lỡ lời, ngẩng đầu nhìn dì Hồng, mà dì Hồng cũng đang nhìn qua cô với vẻ mặt hiền lành, cũng không có biểu hiện ra chút gì là kinh ngạc.
Tô Ninh nhẹ véo vào đùi mình, trong lòng thầm trách bản thân: như thế nào dễ bị hạnh phúc bao vây như vậy? Làm hại mình không biết nên nói gì trước mặt dì Hồng.
“Dì Ninh Ninh, từ nay về sau mỗi ngày đều sống chung với Iran sao? Iran cũng thích sống chung với dì.” Iran đơn thuần nghe Tô Ninh nói, nó cũng vô cùng vui vẻ, thằng bé nhảy lên ngồi trong lòng Tô Ninh, khờ dại nói.
“Ừ, từ nay về sau sống chung với Iran.”
“Quá tốt a, ngày mai ta liền nói cho ba ba nghe, kêu ba ba cũng tới đây, chúng ta đều ở chung một chỗ.”
Nghe xong Iran nói, Tô Ninh dừng lại tươi cười, cô suy nghĩ nhìn Iran nghiêm túc hỏi:”Iran nhớ ba sao?”
“Dạ, nhớ! Nhưng ba ba rất bận rộn, ta đã mấy ngày rồi không có gặp ba ba.”
Tô Ninh có chút gượng ép cười cười, cô nhẹ nhàng nắm bàn tay nhỏ bé của Iran mà an ủi.
“Bất quá không liên hệ a, trước kia ba ba cũng luôn ở nước ngoài, chỉ có đến tết mới có thể gặp được. Cho nên, Iran chỉ nhớ ba ba một lúc rồi sẽ không nhớ nữa.” Iran thấy Tô Ninh giống như không mấy vui vẻ, thằng bé giả bộ như tiểu đại nhân nói.
Tô Ninh cười một tiếng, ngón tay mảnh khảnh vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Iran, vừa định nói chuyện, điện thoại bên cạnh lại vang lên. Iran nhanh chóng quay qua cầm điện thoại đưa cho Tô Ninh.
Tô Ninh nhìn nhìn màn hình điện thoại, là số phone nhà cô. Cô buông Iran, gật đầu với dì Hồng rồi đi lên lầu.
“Ba ba…”
“Ninh Ninh, ngươi tan học chưa? Bây giờ có thể trở về nhà không?”
“Làm sao vậy? trong nhà xảy ra chuyện gì sao?”
“Không phải, không có xảy ra việc gì, chỉ là bà nội của ngươi muốn ngươi trở về nhà ở một đêm.”
Tô Ninh có chút giật mình, cô nhìn thời gian, đã sắp 8 giờ, đây là lần đầu tiên ba ba gọi kêu cô về nhà vào lúc này. Cô sợ trong nhà xảy ra chuyện gì, không dám chần chờ, cô vội nói:” được, con trở về liền.”
“Ừ, ba ba đi đón ngươi.”
“Không cần ba ba, con đang ở ngoài cùng bạn bè, con bắt xe trở về thì tốt rồi.” Tô Ninh vừa nói vừa đi vào phòng ngủ.
Cúp điện thoại, Tô Ninh thay quần áo, nhấn số gọi cho thị trưởng, gọi mấy lần không được, cô nhíu mày tắt điện thoại rồi mang theo túi xách đi xuống lầu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna