Google.com.vn Đọc truyện Online

05/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 9

Đăng bởi Ngân Giang | 05/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 9: LỜI MỜI NGOÀI DỰ ĐỊNH
Người bán hàng dẫn đường, Tô Ninh bị động đi theo, cô suy nghĩ cái này điện thoại là muốn hay không đây? Cô không phải loại người có thể tùy tiện tiếp nhận đồ người khác, chính là cô ẩn ẩn biết người này là ai, nếu quả thật cô đoán đúng thì muốn như thế nào từ chối đây?
Đang lúc Dịch Dương cùng Tôn Hồng Na cao hứng bừng bừng chọn lựa, Giang Minh Kiệt [ thị trưởng bí thư ] đã trở lại. Hắn đứng ở ba người không xa đánh giá trước mắt ba cô gái, sau đó không lâu ánh mắt liền nhìn sang Tô Ninh thật sự rốt cuộc không muốn dời đi. Quả nhiên đối diện thực tế phải đẹp hơn rất nhiều, dáng người cao gầy dịu dàng, cô bé này hoàn toàn phù hợp tiêu chuẩn bạn gái củ hắn. Giang Minh Kiệt trong lòng thầm nghĩ, đồng thời cũng bắt đầu cảm thấy tò mò, cô bé trong sáng xinh đẹp này rốt cuộc cùng thị trưởng là quan hệ như thế nào? Mà thị trưởng lại đối đãi tốt như thế….
“Tiên sinh hảo, muốn hay không ngồi đợi, các nàng đang chọn lựa.” Nam bán hàng trông thấy người thanh toán xuất hiện, hắn liền chạy tới ân cần.
Giang Minh Kiệt nhẹ gật đầu, liền vượt qua người bán hàng đi đến trước mặt Tô Ninh ba người, hắn tháo xuống kính râm, rất lịch sự hướng về phía Dịch Dương cùng Tôn Hồng Na cười cười sau liền nhìn xem Tô Ninh hỏi:”Như thế nào? Có hay không yêu thích?” Giang Minh Kiệt thanh âm rất hiền từ cộng thêm vẻ mặt tươi cười, người bên ngoài nhìn ở trong mắt thật sự cho là hắn đang quan tâm bạn gái của mình.
“Ninh Ninh…” Tôn Hồng Na hướng ánh mắt nhìn Tô Ninh kêu một tiếng.
Nghe thấy người đàn ông trước mặt nói, Tô Ninh đầu tiên là sững sờ, sau lập tức phản ứng, cô không có trả lời Tôn Hồng Na mà là nhìn Giang Minh Kiệt mở miệng hỏi:”Xin hỏi ngươi là?”
Giang Minh Kiệt hiển nhiên thấy Tô Ninh gặp chuyện như vậy tỉnh táo rất hài lòng, trên mặt hắn càng lộ vẻ cười lớn nói:”Ta cũng là phụng mệnh làm việc, tin tưởng Tô tiểu thư biết rõ lãnh đạo của ta là ai a?” Giang Minh Kiệt cố ý đem lãnh đạo hai chữ nói nặng, hắn nhìn Tô Ninh đang nhíu mày. Bước đến trước quầy, hắn qua lại nhìn nhìn, liền làm cho người bán hàng đi lấy loại mới nhất một lần nữa đi trở về Tô Ninh trước mặt.
“Ta còn thực sợ ngươi không tiếp thụ, cho nên quay trở lại đây. Cái này điện thoại em gái của ta chính là ưu ái thật lâu, chắc là con gái các ngươi đều yêu thích, cho nên lấy cái này đi”. Vừa nói Giang Minh Kiệt vừa vươn tay đưa cái hộp tới trước mặt Tô Ninh.
Giang Minh Kiệt nhìn xem Tô Ninh phản ứng, hắn trông thấy Tô Ninh không có gì động tĩnh, liền nói thêm:”Ta cũng chỉ là nghe lệnh làm việc, kính xin Tô tiểu thư không cần phải khó xử”.
Giang Minh Kiệt đưa tới cái hộp Tô Ninh cũng không có đưa tay ra đón, cô vẻ mặt nghiêm túc nói:”Không có ý tứ, chỉ sợ thật sự sẽ làm ngươi khó xử. Mời về chuyển lời lãnh đạo các ngươi, tâm ý ta nhận, chính là ta không có thói quen tùy tiện nhận quà cáp của người khác.” Tô Ninh nói xong lời này cũng không có ý định dây dưa, cô kéo tay Tôn Hồng Na kêu Dịch Dương một tiếng liền đi ra ngoài.
Tôn Hồng Na bị Tô Ninh lôi kéo nhanh chân bước, nàng quay đầu lại nhìn nhìn người đàn ông, nhỏ giọng hỏi:”Ninh Ninh, chuyện gì xảy ra a? Cái gì lãnh đạo a? Ngươi chừng nào thì tiếp xúc được người như vậy rồi?”
“Tô Ninh, ngươi nói gì đi chứ” Dịch Dương cũng lên tiếng.
“Trở về nói với các ngươi sau.” Tô Ninh cũng rất muốn biết tại sao phát sinh tình huống này, chính là hiện tại cô không có thời gian nghĩ cũng không còn tâm tình giải thích, hiện tại cô thầm nghĩ nhanh lên về nhà.
Giang Minh Kiệt quả nhiên không đợi bọn người Tô Ninh đi xa ra ngoài, hắn liền nện bước nhanh đuổi theo, hắn thấy Tô Ninh cũng không để ý tới mình, nên cùng cô vừa đi vừa nói:”Tô tiểu thư, ngươi không phải không biết chúng ta lãnh đạo là ai a? Ngươi cảm thấy ngươi như vậy rõ ràng từ chối nàng, là tốt sao?”
Tô Ninh vốn đi vô cùng nhanh, nghe thấy lời này cô chần chờ một chút, rồi liền bước nhanh hơn đi thẳng về phía trước. Cô chán ghét loại giọng điệu này, cô cũng lười để ý tới, lời này từ trong miệng hắn nói ra, như thế nào nghe đều có loại cảm giác ép người…
Tiêu Ý Hàn xế chiều hôm nay không có chuyện gì, nàng mang theo Iran đến thương xá mua món đồ chơi không nghĩ tới tại trong thang máy đụng phải Tô Ninh, còn nghe thấy lời bạn Tô Ninh nói. Lúc ấy Tiêu Ý Hàn không hề nghĩ ngợi liền phái cấp dưới trực tiếp đi tính tiền cho Tô Ninh, sau đó nàng ra thương xá ngồi vào trong xe, về sau mới cảm thấy có chút không ổn, như vậy sẽ làm cô bé khó xử. Cuối cùng Tiêu Ý Hàn an ủi chính mình, coi như là đối một đêm kia Tô Ninh cùng tại bên người cảm ơn, còn có hơn nữa nàng đối cô bé này có thiện cảm a. Tiêu Ý Hàn cười khổ, bao nhiêu năm không có làm qua chuyện tình xúc động như vậy
Tiêu Ý Hàn ngồi ở trong xe, 20 phút, Giang Minh Kiệt còn chưa có đi ra. Không quan tâm ngươi địa vị cao bao nhiêu, tiền tài nhiều hay ít, là người đều có cảm tính thời điểm, ví như lúc này Tiêu Ý Hàn, nàng nghĩ mãi mà không rõ chính mình rảnh rỗi không có việc gì làm mua cho người ta cái gì điện thoại hiến cái gì ân cần a? Hơn nữa chính mình còn không lộ diện, ngồi ở trong xe tăng thêm phiền não.
25 phút đồng hồ sau, Tiêu Ý Hàn quyết định tự mình đi nhìn xem, nàng làm cho bảo mẫu mang theo Iran về nhà trước. Dù sao món đồ chơi cũng mua xong, lúc này Iran chính là bưng lấy đồ chơi mới của mình, cùng mẹ nói gặp lại sau, tiểu tử kia đầu đều không có ngẩng lên. Tiêu Ý Hàn cảm giác rất bất đắc dĩ, đứa nhỏ này rõ ràng là không quá thân thiết. Cũng khó trách, Iran lớn như vậy, nàng có rất ít thời gian ở cùng, mỗi ngày đều là tại lúc con đang ngủ, nàng mới có thời gian ngồi ở bên giường thân cận nó, chính là trong lúc ngủ mơ tiểu Iran căn bản là cảm thụ không đến…
Tiêu Ý Hàn hôm nay ăn mặc vô cùng có dáng vẻ nữ vương, áo sơmi màu đen, quần ống rộng, chân mang giày cao gót 5 phân, tóc như trước rất chỉnh tề, mang trên mặt thật to kính râm. Cả người thoạt nhìn khí tràng mười phần, nàng đi ở trên đường thật đúng là không dễ bị người nhận ra thân phận.
Tiêu Ý Hàn mới đi vào thương xá, từ xa đã nhìn thấy Tô Ninh cùng bạn nàng, rất nhanh hướng nàng đi tới, mà Giang đại bí thư đáng thương của chúng ta, tay cầm theo cái gói to không ngừng nói gì đó. Xem bộ dáng của các nàng rất hiển nhiên là cô bé cự tuyệt ý tốt của nàng, Tiêu Ý Hàn trông thấy người bình thường rất ít lời – Giang Minh Kiệt đang cố gắng khuyên bảo một cô gái hoàn toàn không để ý mặt mũi của mình, khóe miệng không tự giác hướng lên mở ra một cái thú vị mỉm cười. Tuy đây là lần đầu tiên bị người cự tuyệt, nhưng điểm này nàng cũng không thèm để ý, Tiêu Ý Hàn cười cười giẫm giày cao gót hướng phía mấy người đi tới.
Tiêu Ý Hàn đón Tô Ninh phương hướng ngăn cản đường đi của các nàng, nàng dừng bước lộ ra thật to kính râm, khoảng cách gần nhìn trước mắt khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, không biết như thế nào tâm tình của nàng đột nhiên trở nên nhẹ nhàng. Cô bé này quả nhiên rất hợp mắt nàng, Tiêu Ý Hàn cảm thấy nàng mỗi một lần gặp Tô Ninh sẽ có thêm một phần ý nghĩ này, bất luận là tướng mạo cô bé hay là tính cách có chút quật cường của cô.
Giang Minh Kiệt trông thấy thị trưởng xuất hiện, hắn biết vậy nên dễ dàng không ít, cô bé này dầu muối không vào a, hắn nói nhiều như vậy một câu đều không đáp lại. Giờ thì tốt lắm, thị trưởng đại nhân tự mình đến, nhiệm vụ của hắn cũng đã xong. Giang Minh Kiệt hướng về phía thị trưởng nhẹ gật đầu, cầm gói đồ to đưa cho thị trưởng, cũng rất là cung kính đứng qua một bên.
Tô Ninh trông thấy người phụ nữ trước mặt, cô sửng sốt một chút, đối mặt người như vậy ngay từ đầu cô thật đúng là không nhận ra. Khi cô nhìn thấy hành động của Giang Minh Kiệt, cô hoàn toàn biết rằng, mỹ nữ khí khái trước mắt này đúng là thị trưởng đại nhân. Kịp phản ứng, Tô Ninh lập tức tan mất giận dữ trên mặt, bất kể như thế nào đối phương là thị trưởng cao quý, đây chính là chức quan lớn nhất thành phố Giang Vịnh, cô – một thường dân nho nhỏ thật sự đắc tội không nổi.
“Tiêu…” Tô Ninh “Thị trưởng” Hai chữ còn không có nói ra, liền bị cắt đứt.
“Chào em Tô Ninh, chúng ta lại gặp mặt.” Tiêu Ý Hàn thấy vẻ mặt Tô Ninh, biết là cô muốn hô thị trưởng, liền rất thức thời duỗi ra tay phải của mình cũng lên tiếng cắt đứt lời Tô Ninh.
“A..Chào chị.” Tô Ninh có chút đầu óc không thông, cô không biết thị trưởng đây là làm cái gì? Đêm đó trong gian phòng cũng không có thấy nàng muốn cùng chính mình nắm tay a, Tô Ninh có chút vươn tay bắt tay thị trưởng, hơi lạnh xúc cảm làm cho cô có chút khẩn trương, cũng chính vì thân phận của đối phương.
Tiêu Ý Hàn tuy mang theo kính râm nhưng từ lúc nàng xuất hiện trên mặt rõ ràng vẫn là tươi cười, nàng nới lỏng tay Tô Ninh, nhìn nhìn hai cô bé bên người Tô Ninh, rồi nói ra:”Bằng hữu của em? Nếu như không có chuyện gì, tôi mời các em đi quán cà phê ngồi một chút a!”
Nghe thấy Tiêu Ý Hàn đề nghị, Tô Ninh lúc này xem như hoàn toàn ngây ngẩn cả người, rốt cuộc là tình huống gì? Thị trưởng mời cô cùng bạn học cùng uống cà phê? Tô Ninh nhìn sang hai cô bạn, Tôn Hồng Na cũng đang dùng ánh mắt cực kỳ thắc mắc nhìn xem cô, mà một bên Dịch Dương, từ lúc thị trưởng xuất hiện, một khắc liền một mực ánh mắt lóe sáng nhìn chằm chằm thị trưởng. Tô Ninh hung hăng trừng Dịch Dương, cô biết rõ Dịch Dương là ưa thích phụ nữ, hơn nữa đối thị trưởng như vậy nữ vương khí chất mười phần mỹ nữ không có nửa điểm sức miễn dịch, nhưng nàng cũng không cần như vậy rõ ràng a, vẻ mặt bỉ ổi thiếu điều muốn chảy ra nước miếng. Tô Ninh trong nội tâm không vừa bụng, nghĩ nếu để cho Dịch Dương biết rõ mỹ nữ trước mắt nàng là Giang Vịnh thị trưởng, nàng kia cái cằm mà không kinh hãi rớt xuống mới là chuyện lạ.
Bên kia Giang Minh Kiệt ngược lại có vẻ rất lãnh nhạt, không hổ là người trải qua sóng to gió lớn. Hắn thấy đối diện ba cái tiểu cô nương đều các loại biểu lộ không có trả lời thị trưởng vấn đề, liền đối với Tiêu Ý Hàn cẩn thận hỏi:”Lãnh đạo, có muốn hay không ta đi đặt chỗ trước?”
“Ngươi trước trở về đi, có chuyện ta lại gọi ngươi.” Tiêu Ý Hàn không quay đầu lại mà khoát tay, nàng một mực nhìn Tô Ninh chờ quyết định của cô.
Giang Minh Kiệt biết mình nên ly khai, hắn đáp lời thị trưởng, hướng Tô Ninh ba người cười cười liền xoay người rời đi.
Tô Ninh trông thấy người đàn ông kia đi, mà thị trưởng lại như cũ đứng đối diện nhìn cô, cô chỉ biết vô luận như thế nào cái này cà phê là nhất định phải đi uống, tuy cho tới bây giờ cô chưa từng sợ qua người phụ nữ trước mắt, nhưng nàng thân là Giang Vịnh thị trưởng, cô đương nhiên là nhất định phải nghe, mà thị trưởng đại nhân mời cô cũng là tuyệt đối không dám từ chối….

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna