Google.com.vn Đọc truyện Online

07/06/2018

Nữ nhân của Thị trưởng - Chương 91 - 92

Đăng bởi Ngân Giang | 07/06/2018 | 0 nhận xét
CHƯƠNG 91
Tô Ninh đi xuống nhà, chào dì Hồng, vừa ra đến cửa trước, liền trông thấy thị trưởng đi vào, Tô Ninh dừng bước lại.
Tiêu Ý Hàn vào cửa giương mắt đã nhìn thấy Tô Ninh ăn mặc chỉnh tề, nàng thắc mắc hỏi:” Đã trễ như vậy em còn muốn đi đâu?”
Tô Ninh vừa mang giày vừa nói:” Ba ba gọi điện kêu em về nhà, em sợ ở nhà có chuyện gì, nên muốn về coi sao.”
Tiêu Ý Hàn gật gật đầu, nói:”Tôi lái xe đưa em về.”
“Không cần, chị vừa trở về nhanh đi nghỉ ngơi, em sẽ ở nhà không trở lại.”
Tiêu Ý Hàn không có để ý tới Tô Ninh phản đối, nàng lướt qua Tô Ninh hướng vào phòng khách nói với dì Hồng:” Dì Hồng, chút nữa cho Iran ngủ, một hồi ta về sau.”
“Ừ, ngươi lái xe cẩn thận một chút.” Dì Hồng giữ chặt Iran đang muốn chạy ra cửa, nói.
“Iran, nghe lời bà, mẹ đi qua nhà bà nội Tô một chút.”
Nhìn thấy Iran gật đầu rồi, Tiêu Ý Hàn mở cửa cùng Tô Ninh ra ngoài.
Giang Vịnh vào đêm, xe cộ trên đường không nhiều lắm, Tiêu Ý Hàn lái rất nhanh, chỉ chốc lát đã đến nhà Tô Ninh. Nàng tắt máy xe, quay qua nhìn Tô Ninh nói:” em lên đi, có chuyện gì thì lập tức gọi cho tôi, tôi ở đây chờ em, không có chuyện gì thì tôi đi.”
Tô Ninh ngoan ngoãn gật đầu, nghiêng người ôm thị trưởng đại nhân một hồi liền xuống xe.
Lên đến nhà, Tô Ninh lo lắng mở cửa, cô thấy ba ba và bà nội đang ngồi trên sopha, vẻ mặt rất nghiêm trọng. Cô cởi giày bước nhanh đến sopha, lo lắng hỏi:” Làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?”
Bà nội thấy cháu gái trở về, bà dùng ánh mắt cảnh cáo Tô Khải Hồng, rồi mới nở nụ cười kéo tay Tô Ninh nói:”Ninh Ninh trở lại rồi, không có việc gì, chỉ là bà nội nhớ ngươi.”
“Nhớ con?” Tô Ninh nghi hoặc hỏi lại một câu:”Thật sự không có chuyện gì sao?” Nói chuyện cô nhìn chung quanh, cảm thấy hết thảy đều như bình thường, cũng không có sự tình gì, bất đắc dĩ nói:”Ai nha, hai người làm con sợ muốn chết, đã trễ như vậy bảo con trở về, làm con cho rằng trong nhà xảy ra chuyện gì rồi.”
Nói dứt lời Tô Ninh bĩu môi, mang túi xách tính đi vào phòng ngủ.
“Ngươi đi vô phòng làm gì? Ba ba có chuyện nói với ngươi…” Không đợi Tô Ninh đi đến trước cửa phòng ngủ, Tô Khải Hồng lạnh giọng nói.
Tô Ninh dừng bước quay đầu lại, Tô Khải Hồng vỗ vỗ lên sopha nói:”Tới đây ngồi.”
“Chờ một chút, để con thay quần áo đã.”
“Đợi lát nữa đổi cũng được, ngươi lại đây đã.”
“Nhưng mà…” Tô Ninh rối rắm nghĩ: Hôm nay ba ba bị gì vậy nhỉ? Còn không cho cô đi vào phòng, thị trưởng đại nhân còn đang chờ ở dưới, cô phải tránh mặt hai người mới gọi cho nàng được.
“Ninh Ninh, ngươi tới đây đi, bà nội cũng có lời muốn nói với ngươi.”
Tô Ninh thấy bà nội cũng mở miệng, không có cách nào đành phải đi lại ngồi trên sopha, cô thấy bà nội vẻ mặt nghiêm túc, nên tính nói lại thôi.
Bà nội thấy sắc mặt cháu gái mình không tốt, liền hỏi:”Ninh Ninh, ngươi có chuyện gì sao?”
“Dạ” Tô Ninh gật gật đầu, nhỏ giọng nói:”Con muốn về phòng gọi điện thoại trước.”
“Gọi cho ai?”
Tô Ninh quay qua nhìn ba ba, nghĩ nghĩ nói:”Con tưởng là ở nhà xảy ra chuyện gì, ban đêm bắt không được xe, không còn cách nào nên gọi điện thoại cho nàng, nàng lái xe chở con về, bây giờ còn đang đợi ở dưới nhà.”
“Tiêu thị trưởng?” Tô Khải Hồng phản xạ có điều kiện nhíu mày hỏi.
“Dạ” Tô Ninh gật đầu.
“Nhanh gọi đi, đừng để Tiểu Hàn chờ ở dưới, trời lạnh thế này.”
Tô Ninh nghe thấy bà nội nói, cô hơi chần chờ nhìn ba ba. Bà nội trừng mắt với con trai, kéo vai Tô Ninh nói:” Đi gọi đi, có chuyện gì một hồi nói cũng được.” Vừa nói bà vừa đẩy Tô Ninh về phòng ngủ.
Tô Ninh lúc đi ra đã thay xong đồ ngủ, ba ba và bà nội vẫn ngồi trên sopha, TV đang phát một bộ drama. Cô đi qua ngồi giữa hai người, nhìn nhìn xung quanh bộ dạng chuẩn bị tiếp nhận răn dạy.
“Ninh Ninh, bà nội hỏi ngươi, ngươi có phải rất yêu mến Tiểu Hàn hay không?” Tô Ninh vừa ngồi xuống, bà nội đang chăm chú xem TV liền xoay người lại, đột nhiên hỏi ra một câu như vậy.
Tô Ninh không hề chuẩn bị tâm lý, nghe bà nội nói, như sét đánh ngang tai, trong đầu liền trống rỗng…Cô quay qua nghi vấn nhìn ba ba, nghĩ thầm:”sao ba ba lại nói chuyện này cho bà nội cao tuổi chứ?”
Tô Khải Hồng thấy con gái nhìn mình thắc mắc, hắn nén giận, mở miệng nói:” bà nội của ngươi đoán như thần, so với ta còn biết muốn sớm hơn…” Ý là không phải hắn nói ra.
Lúc này, bà nội nắm tay Tô Ninh nhẹ vỗ về, giọng điệu còn hoà ái hơn bình thường:” Ninh Ninh đừng sợ, ba ba của ngươi là lão ngoan đồng, còn bà nội không phải.
Bà nội cảm thấy Tiểu Hàn là người rất tốt, hai cô gái yêu nhau mặc dù trái với lẽ thường, có thể do bà đã nếm trải qua cuộc sống, bà thấy chỉ cần hai ngươi hạnh phúc bên nhau là được, không liên quan gì đến người ngoài hết.”
Nghe bà nói, Tô Ninh há hốc mồm, thật lâu vẫn không phản ứng kịp. Qua một hồi lâu, cô không thể tin được, có chút run rẩy hỏi bà nội:” ý của bà là đồng ý cho con và nàng quen nhau sao?”
“Chỉ cần cháu gái bảo bối của ta hạnh phúc, bà nội sẽ đồng ý.”
Tô Ninh nhìn vẻ mặt bà nội rất nghiêm túc, cô cảm động nói không nên lời. Chỉ nhẹ gật đầu, trong miệng lặp lại hai từ hạnh phúc, ở bên thị trưởng cô chưa bao giờ thấy không hạnh phúc. Vừa nói nước mắt của cô theo gương mặt rơi xuống.
Bà nội dùng bàn tay đầy nếp nhăn lau nước mắt cho cháu gái, đối mặt với chuyện này, Tô Ninh rốt cuộc khống chế không được nữa, cô nhào vào lòng bà nội khóc to hơn. Tô Khải Hồng nãy giờ vẫn ngồi một bên nhìn hai bà cháu, thấy con gái khóc, hắn nặng nề thở dài đứng dậy trở về phòng.
Tô Ninh khóc một hồi lâu mới rời khỏi người bà nội, cô nghẹn ngào nói:” Nhưng mà ba ba…”
“Chuyện ba ba cứ để bà lo, người trẻ bây giờ ai cũng đều đề xướng tự do yêu đương. Ngươi yên tâm, bà nội sẽ không để ngươi bị gả cho một người mà ngươi không yêu thương.”
“Bà nội….” Tô Ninh thật sự không nghĩ tới bà nội lớn tuổi nhưng lại khai sáng như vậy, cô nắm chặt tay bà, cảm động nói không nên lời.
“Bất quá, bà nội muốn dặn dò ngươi vài câu. Tuy đồng ý cho các ngươi bên nhau, vì ta thấy Tiểu Hàn là người tốt, đối với ngươi thật sự rất tốt, nhưng bây giờ ngươi còn nhỏ tuổi, nó lại lớn hơn ngươi nhiều, chuyện sau này không biết thế nào. Cho nên, hiện tại ngươi nên chuyên tâm học tập, không thể vì lo yêu mà làm trễ nãi tiền đồ của mình.”
Bà nội nói với Tô Ninh rất nhiều, lão bà suy nghĩ vô cùng toàn diện, kể cả thân phận của Tiêu Ý Hàn, gia đình rồi Iran đều nói đến.
Tô Ninh chăm chú nghe, gật đầu.
“Kỳ thật từ đêm ngươi phát sốt, bà nội đã mơ hồ đoán được, chỉ là ngươi không nói nên bà nội cũng không nhắc đến. Lần này dọn nhà, Tiểu Hàn tận tâm tận lực giúp gia đình chúng ta, bà nội đều nhìn hiểu hết. Còn có tiểu Iran, bà nội thật sự rất yêu mến thằng bé, cho nên mới thường đi nhà trẻ đón nó về nhà chơi…”
“Cảm ơn bà nội.” Tô Ninh chưa bao giờ cảm nhận được bà nội lại thương mình nhiều đến mức này, cô cảm giác mọi thứ tới thật bất ngờ, cũng làm cho cô thấy có chút không chân thực.
“Tốt lắm, đã muộn rồi tắm rửa ngủ đi, mai còn phải đi học nữa.” Bà nội thấy mọi chuyện đều nói xong, bà kéo Tô Ninh đi về phòng tắm.
Đêm nay, Tô Ninh ôm điện thoại trò chuyện với thị trưởng đại nhân rất lâu, ngọt ngào lâng lâng làm cô cảm giác mình đang trên mây. Cuối cùng vì quá mệt, lại nghe giọng nói êm êm của thị trưởng bên tai, Tô Ninh cũng bất tri bất giác ngủ mất.
……
Tiêu Ý Hàn biết được chuyện nàng và Tô Ninh đã được bà nội đồng ý, tâm tình nàng liền tốt hơn, trải qua thời gian lâu như vậy, đến lúc này nàng mới chính thức thấy được tương lai của nàng và Ninh Ninh.
Tiêu Ý Hàn vốn định ngày hôm sau sẽ đến nhà Tô Ninh thăm mọi người mà do bận công tác cho nên kéo dài đến ba ngày sau mới có thời gian dẫn Iran đi. Lần này nàng mua rất nhiều lễ vật, đồ ăn ngon đem đến, còn mua nhiều rượu đế cho Tô ba ba.
Không biết bà nội dùng phương pháp gì, lần này Tiêu Ý Hàn đến thăm, Tô Khải Hồng mặc dù không đặc biệt nhiệt tình nhưng thực sự cũng không còn lạnh lùng thờ ơ như trước. Cả nhà vây quanh trước bàn ăn, trên bàn bày đầy thức ăn ngon do bà nội làm, Tiêu Ý Hàn cùng Tô Khải Hồng uống rượu đế, cảnh tượng này hoàn toàn không khác gì người một nhà đang cùng nhau ăn tiệc.
……
Từ lúc được người nhà tán thành, mỗi ngày Tô Ninh đều cảm giác đặc biệt hạnh phúc. Cô công khai dọn đến ở nhà riêng của hai người. Hơn nữa, lúc rảnh rỗi, bà nội và ba ba sẽ đi nhà trẻ đón Iran về nhà chơi. Hết thảy những thay đổi này, trước đây cô chưa bao giờ dám nghĩ đến, mà ngay cả thị trưởng đại nhân bình thường luôn không nở nụ cười, nay mỗi ngày mỉm cười đều đọng ở trên mặt.
Hôm nay là thứ hai, giờ nghỉ trưa, Tô Ninh trở về phòng ngủ kí túc muốn ngủ một chút. Cô vừa lên giường nằm, điện thoại vang lên. Tô Ninh nhìn màn hình hiển thị số lạ, cô chần chờ một chút mới ấn nghe.
“Xin hỏi, là tiểu thư Tô Ninh phải không?” Giọng một người đàn ông truyền tới.
“Vâng,ngài là?”
“Chào Tô tiểu thư, ta là Giang Minh Kiệt, bí thư của Tiêu thị trưởng.”
“Giang Minh Kiệt?” Tô Ninh thì thầm nói, cô chăm chú suy nghĩ một chút, cảm giác tên có chút quen thuộc.
“Cô quên sao? Ta chính là người lần trước giúp cô chọn mua điện thoại ở thương xá.”
“A…” trong đầu Tô Ninh hiện lên hình dạng của Giang Minh Kiệt, cô dừng lại một hồi nói:”Ngài tìm ta có việc gì sao? hay là Tiêu thị trưởng…”
“Là như vầy, Tiêu thị trưởng nhất định muốn cho cô tiến vào làm việc ở đài truyền hình, bây giờ ta đang ở cổng trường học của cô, nếu như cô có thời gian, ta muốn gặp nói chuyện trực tiếp với cô.”
Tô Ninh nhớ tới thị trưởng đại nhân có nói qua chuyện này với mình, cô vội vàng ngồi dậy, nói:”Tốt, ngài chờ ta chút, ta lập tức ra tới.”
“Như thế nào? thị trưởng đại nhân của ngươi lại triệu hoán ngươi a?” Tôn Hồng Na nằm ở giường đối diện thấy Tô Ninh cúp điện thoại, có chút trêu chọc hỏi.
“Cái gì a? Là thuộc hạ của nàng, nói là chuyện công việc, ta đi coi sao.” Tô Ninh vừa đứng trước gương chỉnh lại quần áo vừa nói.
“Nhìn ngươi ngày ngày hạnh phúc, ta thật vừa hâm mộ vừa ghen ghét…”
Nghe Tôn Hồng Na nói, Tô Ninh quay qua làm bộ liếc mắt. Trong nháy mắt, Tôn Hồng Na liền cười tươi, nói:”Khẳng định không có ghét…”
“vợ, ta không hâm mộ, chút nào.” Dịch Dương ôm vai Tôn Hồng Na dựa vào trên người của nàng, nói xong liền muốn hôn môi nàng.
Tôn Hồng Na ghét bỏ đẩy nàng ra, nói:”Ngươi chết đi…”
Tô Ninh cười nhạt nhìn xem hai người luôn “Không được tự nhiên” kia, nói câu “Đi đây” Liền mang theo túi xách đi ra phòng ngủ.
===================== 
CHƯƠNG 92: ẤM DẦN
Tô Ninh có chút sốt ruột đi ra cổng trường, Giang Minh Kiệt đến trường học tìm cô, cô vốn định gọi cho thị trưởng đại nhân. Nhưng cô nhớ tới buổi sáng lúc ra cửa thị trưởng đại nhân nói cho cô biết khuya hôm nay nàng có việc, buổi tối không thể về nhà ăn cơm.
Ra cổng trường, Tô Ninh nhìn chung quanh một chút liền hướng phía bên trái đi tới, một chiếc xe đậu ở đó, có một nam nhân mang giày tây đang đứng dựa cửa xe.
“Thật ngại quá, để ngài đợi lâu.” Tô Ninh cười nhẹ tiến lên, nói với Giang Minh Kiệt.
“Không có sao, không có sao.” Giang Minh Kiệt mỉm cười, hắn vừa nói vừa mở cửa xe cho Tô Ninh.
Tô Ninh vẫn đứng ở trước xe không hề động, cô duy trì mỉm cười nói với Giang Minh Kiệt:” ngài muốn dẫn ta đi đâu a?”
Giang Minh Kiệt nhìn đồng hồ, nói:”Đi ăn cơm tối, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện, được không?”
Tô Ninh lui về sau một bước, nói:”Không tốt lắm.”
“A!” Giang Minh Kiệt thấy Tô Ninh có phòng bị, hắn cười cười đóng cửa xe quan sát xung quanh, chỉ vào nhà hàng Tây đối diện bên đường nói:” vậy chúng ta vào trong đó ngồi một chút a?”
Tô Ninh nhẹ gật đầu, đi cùng hắn qua bên đường.
Hai người tìm một gian phòng để ngồi, Giang Minh Kiệt hỏi ý Tô Ninh gọi một ít thức ăn, hai người vừa ăn vừa nói chuyện.
“Tiêu thị trưởng kêu ta đến đài truyền hình hỏi thăm công việc cho cô, vốn là định trực tiếp báo cáo cho nàng, nhưng ta nghĩ cũng muốn gặp cô.” Giang Minh Kiệt vừa nói vừa lấy trong ví ra một cái danh thiếp đưa cho Tô Ninh, nói:” Đây là danh thiếp của Phương chủ nhiệm đài truyền hình, cô chuẩn bị xong thì có thể đi đến đó tìm người này lúc nào cũng được, hắn phụ trách sắp xếp công việc cụ thể cho cô.”
Tô Ninh cầm lấy danh thiếp lật hai mặt nhìn nhìn, trong lòng nghĩ, công việc tốt khó xin vào như vậy người này nói mấy câu đã an bài xong.
Giang Minh Kiệt nhìn cô gái yên tĩnh ngồi đối diện, còn nói:” Đương nhiên, công việc cô có thể tuỳ ý chọn, bất quá công tác sơ kỳ phải học thêm nâng cao trình độ.”
Tô Ninh ngẩng đầu, nói:”Cảm ơn ngài.” Rồi bỏ danh thiếp vào trong túi.
Trong phòng nhất thời yên tĩnh trở lại, chỉ có tiếng dao nĩa rất nhỏ truyền vào trong lỗ tai, hai người đều yên lặng dùng bữa.
“Ngài tìm ta không chỉ bởi vì chuyện công việc của ta phải không?” Tô Ninh ăn một miếng điểm tâm, dùng khăn tay nhẹ lau khóe miệng, cô hỏi Giang Minh Kiệt.
Giang Minh Kiệt để dao nĩa xuống nhìn Tô Ninh suy nghĩ, có chút khó xử nói:” Có lẽ ta thật ấu trĩ khi tới tìm cô, nhưng ta vẫn muốn tranh thủ gặp qua cô một chút.”
Tô Ninh có chút không hiểu lời của Giang Minh Kiệt, cô nhìn hắn nói:” Ta có thể giúp gì cho ngài sao?”
“Ta biết rõ Tiêu thị trưởng với cô quan hệ rất tốt, rất để ý cô. Ta nghĩ…”
Tô Ninh nghe xong Giang Minh Kiệt nói, cô hơi nhíu mày.
“Cô cũng biết từ tai nạn xe lần trước, Tiêu thị trưởng đã không còn tín nhiệm ta, nàng là lãnh đạo, ta cũng không dám giải thích nhiều. Cho nên…”
“Cho nên ngài muốn ta giúp ngài, nói tốt về ngài với thị trưởng?” Tô Ninh có chút không hiểu hỏi.
“Ừ.” Giang Minh Kiệt ngập ngừng gật đầu, còn nói:”Ta có thể ở cơ quan chính phủ làm lâu như vậy toàn bộ là nhờ Tiêu thị trưởng đề bạt, mẹ của ta bị bệnh cũng do Tiêu thị trưởng trợ giúp, ta biết rõ trước kia ta đã làm một ít chuyện sai, chính là ta sẽ sửa đổi.”
Tô Ninh càng nghe càng mơ hồ, phải biết rằng người ngồi ở đối diện cô chính là bí thư của thị trưởng a, nếu như là trước kia cô sẽ không nghĩ mình có thể trèo cao thế này. Cô chỉ cần quen biết Tiêu Ý Hàn, đã có thể làm cho bí thư nhờ cô nói tốt…Tô Ninh nhanh chóng suy nghĩ lí do thoái thác, cô không muốn làm liên luỵ đến chuyện công tác của thị trưởng.
“Ta với Tiêu thị trưởng cũng không quan hệ tốt đến mức như ngài nghĩ, ta chỉ dạy kèm cho Iran mà thôi. Bởi vì gia cảnh nhà ta không tốt lắm, nên Tiêu thị trưởng mới giúp ta, nàng đối xử tốt với ta cũng chỉ vì thấy ta điều kiện học tập khó khăn thôi…”
Tô Ninh nói dứt lời, cô thấy Giang Minh Kiệt có vẻ thất vọng, còn nói:” Các ngài là quan chức cao của thành phố, ngài nghĩ sinh viên như ta có thể nói cái gì trước mặt thị trưởng đây?”
Giang Minh Kiệt cười cười xấu hổ, hắn trong lòng nghĩ hắn thật là cùng đường lắm mới tìm Tô Ninh nói những lời này. Tuy hắn không biết Tiêu thị trưởng rốt cuộc có quan hệ gì với Tô Ninh, nhưng tuyệt đối không như những gì Tô Ninh nói. Giang Minh Kiệt cười khổ, hắn không che giấu tâm tình, nhếch miệng nhìn Tô Ninh, không dây dưa nữa mà dời đi chủ đề.
Sau khi thay đổi đề tài, Tô Ninh phát hiện mình nói chuyện với Giang Minh Kiệt rất hợp, thỉnh thoảng Giang Minh Kiệt còn trêu chọc làm cô mỉm cười. Người đàn ông này rất biết cách làm người khác vui vẻ, hơn nữa chuyện hắn nói đều xoay quanh thị trưởng làm cô hứng thú.
Từ chối hảo ý đưa tiễn của Giang Minh Kiệt, Tô Ninh đi về nhà.
Buổi tối nằm ở trên giường, Tô Ninh nghĩ nghĩ ngửa đầu nhìn thị trưởng đang ôm mình, nói:”chị khoan ngủ đã em có chuyện muốn nói với chị.”
Tiêu Ý Hàn đang mơ mơ màng màng, nàng “ừ” hai tiếng, tỏ vẻ mình đang nghe.
Tô Ninh nâng tay lên vuốt vuốt mặt thị trưởng, mềm mại nói:” Không nên ngủ nha, em thật sự có chuyện muốn nói.”
Tiêu Ý Hàn cầm tay Tô Ninh đặt xuống ở hông của mình, ôm cổ Tô Ninh hôn hít gương mặt cô, nói:” Được rồi, em nói đi tôi nghe.” Vừa nói nàng cũng không đình chỉ động tác, tiếp tục hôn Tô Ninh.
“Đừng náo loạn, nói cho chị nghe chuyện nghiêm túc.” Tô Ninh nghiêng đầu qua một bên, cao giọng nói.
Tiêu Ý Hàn bất đắc dĩ ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Ninh, nàng nhẹ gật đầu, Tô Ninh thoả mãn mỉm cười, cô nhẹ hôn môi thị trưởng rồi liền nói tiếp.
Tô Ninh đem chuyện Giang Minh Kiệt đến gặp mình nói cho thị trưởng, cô nói:” Em hiểu rõ ý tứ của hắn, hắn là muốn em nói giúp hắn trước mặt chị.”
Tiêu Ý Hàn sau khi nghe xong nằm ngay trở lại, khôi phục vẻ nghiêm túc nói:” Em trả lời hắn vậy là đúng, chúng ta ở chung sẽ không tránh được bị một số người biết rõ. Sau này gặp chuyện như vậy, em phải nói cho tôi biết, nếu như xui rủi không liên lạc được tôi, thì không cần phải để ý đó là ai, mặc dù bọn họ đem tên ta ra đảm bảo cũng không được đi theo, biết không?”
Tô Ninh thấy thị trưởng đại nhân nghiêm túc, cô cũng nghiêm túc gật đầu, rồi hỏi:” Sẽ có chuyện gì xảy ra sao?”
Tiêu Ý Hàn cười cười, nói:”Không có nghiêm trọng như vậy, tôi chỉ là nói lỡ xui rủi thôi, lời này tôi cũng đã dặn dò với Iran”.
“Giang Minh Kiệt thì sao?” Tô Ninh thuận miệng hỏi.
“Những sự tình đó khoan nói đã, đợi khi nào rảnh tôi sẽ nói em nghe một chút, còn bây giờ có chút phức tạp, em nhớ kĩ trong quan hệ công việc phải giữ lại cho mình một đường lui.” Dứt lời, nàng nằm thẳng xuống ôm Tô Ninh ngủ.
……
Trận mưa xuân đầu mùa qua đi, nhiệt độ Giang Vịnh đã ấm lên, công việc của Tiêu Ý Hàn cũng bận rộn hơn trước. Mỗi ngày về đến nhà hơn phân nửa thời gian cũng đã nửa đêm, khi đó Tô Ninh đã ngủ. Hai người thiếu thời gian trò chuyện trao đổi, mỗi sáng sớm Tô Ninh đều dành chút thời gian cùng thị trưởng trên giường, qua rất lâu cô mới có thể rời khỏi giường.
Qua thanh minh Tiêu Ý Hàn nhận được thông tri, phải đi công tác xa khoảng nửa tháng, đêm trước khi đi nàng dẫn Iran trở lại thăm nhà Tô Ninh và ăn cơm.
“Phải đi bao lâu?” Tô Khải Hồng nghe thấy Tiêu Ý Hàn nói phải đi công tác, hắn bưng ly rượu nhìn nàng hỏi.
“Khoảng nửa tháng a, cũng có thể trở về sớm hơn một chút.”
Bà nội gắp một miếng sườn non vào chén Tiêu Ý Hàn, dặn dò:”Một mình đi công tác xa nhớ chăm sóc bản thân cho tốt, nhìn cả hai đứa đều gầy, muốn giữ dáng cũng phải chú ý sức khoẻ chứ.” Dứt lời, bà cũng gắp một miếng sườn cho Tô Ninh.
Tô Ninh vẫn buồn bực không lên tiếng cúi đầu ăn cơm, Tiêu Ý Hàn nghiêng đầu nhìn cô một cái, biết là bởi vì phải tách ra nên trong lòng Tô Ninh không được vui, nàng mở miệng nhưng lại thôi không có nói cái gì.
“Tiểu Hàn, ngươi đi xa mấy ngày này để Iran đến ở đây đi, Ninh Ninh thường không ở nhà, để tiểu Iran ở đây chơi với ta.” Bà nội vừa xoa đầu Iran vừa nói với Tiêu Ý Hàn.
“Dạ, con ở nhà bà nội trong thời gian này, kêu bà Hồng cũng đến đây ở.” Iran trong miệng ngậm một miếng sườn, mơ hồ không rõ nói.
Tiêu Ý Hàn mặt lạnh trừng mắt với Iran, nói:”Ăn đi đừng nói nữa, mẹ nói con bao nhiêu lần rồi.” Sau nàng hòa hoãn giọng điệu nói với bà nội:”Được, để cho thằng bé ở đây, trở về con sẽ cho dì Hồng nghỉ phép một khoảng thời gian.”
Ăn cơm xong, Tô Ninh cùng mọi người nói một tiếng liền trở về phòng mình, Iran muốn xem phim hoạt hình nó cũng kéo bà nội ra phòng khách. Trong phòng ăn còn lại Tô Khải Hồng đang uống rượu cùng Tiêu Ý Hàn, Tiêu Ý Hàn nhìn hắn cười cười rồi cầm bình rượu rót cho mình một ít, nói:” Ta tìm công việc cho ngài, ngài thấy thế nào?”
Tô Khải Hồng nghi hoặc nhìn sang, như là không có nghe rõ, chỉ vào chính mình hỏi:”Ngươi tìm việc cho ta?”
“Đúng vậy, ta nghe Ninh Ninh nói ngài muốn tìm công việc, vừa vặn ta có người bạn đang thiếu nhân viên, ta cảm thấy việc này rất thích hợp với ngài.” Tiêu Ý Hàn nhấp một miếng rượu, rất tùy ý nói.
“Là dạng công việc gì?”
“Công ty chuyển phát đồ của bạn ta, không có việc gì nhiều chỉ ngồi tiếp điện thoại rồi ghi lại đơn hàng đồ nào nhận, đồ nào chuyển đi. Ta cảm thấy rất được, chỉ có điều tiền lương hơi thấp.”
Tô Khải Hồng suy tư, thì thầm nói:”Tiền lương thấp…” Hắn dừng một hồi ngẩng đầu phân tích cho Tiêu Ý Hàn:”Ninh Ninh thêm một năm nữa cũng tốt nghiệp, học phí của con bé ta cũng không cần lo nữa, chỉ là căn nhà này vẫn còn vay, mỗi tháng ta có tiền lương hưu, nếu như tìm thêm công việc, có thêm thu nhập cũng coi như rất tốt.”
Tiêu Ý Hàn chăm chú nghe Tô Khải Hồng, nàng nói tiếp:”Chuyện Ninh Ninh ở trường ngài không cần quan tâm, đã có ta lo cho Ninh Ninh. Sức khoẻ ngài không tốt, cũng không nên tìm công việc ngoài xã hội. Ta cảm thấy ngài nên qua chỗ bạn ta mà làm, một tháng lương có thể 1800, nếu làm lâu dài có thể được tăng lương.”
Nghe thấy 1800, mắt Tô Khải Hồng liền sáng lên, đây mà gọi là tiền lương ít sao? Lúc trước, hắn ở bên ngoài mưa gió sửa xe cũng không thể cam đoan mỗi tháng có thu nhập thế này, hắn bất đắc dĩ cười khổ, nói:” Nếu như không phiền, ngươi giúp ta giới thiệu ta với công ty đó một chút.”
Tiêu Ý Hàn mỉm cười, rất tự nhiên nói:
“Ta cho rằng ngài đã xem ta như người một nhà, cái gì mà phiền với không phiền.”
Nghe xong Tiêu Ý Hàn nói, Tô Khải Hồng cười cười xấu hổ, giơ ly rượu lên cụng với nàng, uống một hớp rượu lớn.
Lúc này điện thoại Tiêu Ý Hàn vang lên, Tiêu Ý Hàn nhìn Tô Khải Hồng cười xin lỗi rồi ra ngoài nghe điện thoại.
“Cristina, có việc gì sao?”
“Ngươi ở đâu?”
“Ở nhà Ninh Ninh.”
“Ơ ơ, cuộc sống gia đình ngươi tạm ổn rồi nhỉ …”Cristina ở đầu kia trêu chọc Tiêu Ý Hàn, giọng nàng nhẹ nhàng tỏ rõ lúc này tâm tình nàng đang rất vui vẻ.
“Có việc gì nói đi, ta đang ăn cơm.”
“Tuần sau ta sẽ kết hôn a!!!”
Tiêu Ý Hàn chuyển điện thoại qua tai bên kia, nàng không nghe lầm chứ?! Người này mới đợt trước còn nói muốn đi xa cùng Trương Trí, mà bây giờ mới qua có bao lâu đâu đã bất ngờ quyết định luôn ngày kết hôn rồi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna