Google.com.vn Đọc truyện Online

19/06/2018

Thật ra thì em rất trong sáng - Chương 1 + 2

Đăng bởi Ngân Giang | 19/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 1: Không tệ
Nghe tiếng đồng hồ tích tắc kêu vang, nằm trên giường, Dạ Ngưng nhìn chằm chằm trần nhà cả nửa ngày, đá một cái đạp tung chăn, có chút buồn bực.

Hôm nay nàng phát hiện một truyện khá hay, liền dùng di động xem hết cả nửa ngày cuối cùng cũng xong, quả nhiên mà, nữ nhân vật chính bị một ngự tỷ (1) khống chế, lại còn có rất nhiều ngự tỷ tiêu sái xinh đẹp khác yêu thích, chính là một tiểu bạch mặt mày trắng nõn, đầu óc trong sáng, thân thể cũng trắng. Thực ghen tị, thực hâm mộ, vì sao lại thế chứ? Đây là vì lí do gì chứ? Vì sao tiểu bạch đều được người ta yêu thích như thế? Nàng cũng là một “tiểu bạch kiểm” mà sao không có ai thích?!


Vì để trở thành “tiểu bạch kiểm”, Dạ Ngưng đã được chuẩn bị đầy đủ từ tinh thần đến vật chất, từ nhỏ mẹ đã bỏ công sức nuôi dưỡng dạy dỗ vất vả, yêu thương nàng chẳng khác gì chăm sóc một đứa con trai, giáo huấn tư tưởng cô gái nhỏ được nuông chiều, trong nhà tuy rằng không dư dả gì, chỉ đủ sống, nhưng mỗi tháng mẹ nàng đều nhất định phải lục tung nhà, đào ra mấy đồng đưa nàng để mua một lọ mật ong Dabao SOD. (2)

“Nếu muốn da trắng đẹp, hãy sớm dùng Dabao.”

Lời này thật hoàn toàn chính xác, từ khi Dạ Ngưng dùng Dabao để rửa mặt, mỗi ngày trên người đều tỏa ra một làn hương thơm, mặt cũng trắng, làn da cũng mịn, cả người đều tươi trẻ xinh đẹp lộng lẫy, nhưng vì sao chứ? Vì cái gì một người vĩ đại như nàng lại không có ngự tỷ nào yêu?

Thở dài, Dạ Ngưng hất chăn ra, vuốt vuốt mái tóc, đi rửa mặt. Hôm nay là ngày đầu tiên nghiên cứu sinh nhập học, nghe nói lãnh đạo trường còn rất coi trọng, tổ chức cái gì mà nghe rõ kêu – “Buổi gặp gỡ của các tân nhân tài”. Lúc nhận được thông báo, nàng còn dối lòng, nghẹn họng nói cám ơn giáo sư, trong bụng thầm nghĩ, cảm ơn cái đầu ý! Giữa ngày hè nóng nực mà lại còn mở hội gặp mặt? Lại còn “tân nhân tài”, giờ chỉ cần tùy tiện lấy cục gạch ném trúng một người, có lẽ chính là một nghiên cứu sinh!

Đánh răng, rửa sạch bọt kem, Dạ Ngưng nhìn mình trong gương, quầng thâm dưới mắt trông rất giống gấu mèo, thở dài. Thật không biết nhiều năm đèn sách rốt cuộc là vì cái gì, văn bằng hiện tại cũng chẳng khác gì tờ giấy trắng, không dùng vào đâu, aish, mà cả cái trường đại học to như vậy, ngay cả bóng dáng một ngự tỷ cũng không có, thực đáng tiếc.

Sáng sớm đúng giờ cao điểm, Dạ Ngưng miệng ngậm bánh bao, chen chúc lên xe bus công cộng, nhìn người đàn ông trung niên ở phía trước, hai bên lỗ tai đeo headphone màu vàng trông như rỉ tai, thầm cảm thán.

Chậc chậc, nhìn tố chất người này mà xem, rõ ràng phụ nữ có thai đứng đó mà không chịu nhường chỗ ngồi!

Nuốt gọn mẩu bánh bao cuối cùng, Dạ Ngưng đẩy đẩy đám người đi tới chỗ chị gái mang thai cùng tên đàn ông kia, đưa tay vỗ vỗ vai hắn, cười khẽ: “Anh trai, nhường chị này chỗ ngồi cái.”

“Cô gọi ai là ‘anh’?!”

Tên đàn ông ẻo lả kia quay qua đáp trả một câu, bánh bao trong bụng Dạ Ngưng vừa nuốt xuống lại bắt đầu trào lên phản kích, một tiếng ợ thật to vang dội quanh quẩn trong chiếc xe bus công đang tương đối tĩnh lặng, kèm theo mùi vị thịt heo và hành tây nồng nặc. Sau đó, Dạ Ngưng nở nụ cười, cái tên ngu ngốc ngồi bên cạnh kia mặt lại lúc đỏ lúc trắng, ngừng thở liếc nàng một cái, có thể là sợ Dạ Ngưng không cẩn thận mà ợ thêm một cái nữa, cuối cùng cũng chịu đứng dậy nhường chỗ ngồi.

“Chị à, mời ngồi.”

Dạ Ngưng quay đầu cười với chị gái nọ, chị ta liền cảm kích gật đầu với nàng. Dạ Ngưng cười đắc ý, quay đầu nhìn dò xét, tất cả mọi người ở bên cạnh đều tỏ vẻ mặt kinh ngạc nhìn mình, lắc đầu, thở dài, quả nhiên mà, người hiền lành thì dễ bị bắt nạt, đối phó với cầm thú phải dùng phương pháp cầm thú hơn!

Xe bus công cộng vững vàng lăn bánh, lắc qua lắc lại khiến Dạ Ngưng hết sức buồn ngủ, cuối cùng đến trường học, nàng đứng lên, nhảy xuống xe, trong nháy mắt không quên ném cho tên đàn ông kia một cái liếc mắt đưa tình, cũng chẳng để ý bộ dáng người đó rùng mình như thể bị ong đốt, vui vẻ chạy một đường vào trường.

Đứng trước tòa giảng đường, Dạ Ngưng ngửa đầu, nhìn trường đại học mà mình đã học suốt bốn năm, vẫn còn thêm hai năm nữa, thở dài một hơi, sống, mình sẽ sống sót, sống sót như con cún vậy!

Trên đường đi Dạ Ngưng gặp thầy hiệu trưởng, người ta nhìn thấy nàng, tức thì đặc biệt nhiệt tình bước tới chào hỏi.

“Dạ Ngưng, em lại trắng ra!”

Dạ Ngưng vội vàng cúi đầu đáp lời: “Hiệu trưởng, thầy lại đen!”

“……”

Quả nhiên, thịt heo cùng hành tây là có di chứng! Dạ Ngưng ngượng ngùng đỏ bừng mặt nhìn thầy hiệu trưởng, hiệu trưởng chẳng để ý, cười cười với nàng.

“Sao, có hứng thú lấy bằng tiến sĩ không? Xem ra lấy được bằng tiến sĩ là có thể được giữ lại trường làm việc.”

Hiệu trưởng nói thực chân thành, Dạ Ngưng lại lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Không nghĩ tới.”

“Tại sao?”

Hiệu trưởng ngơ ngác, có lẽ ở trong suy nghĩ của ông, đây chính là một cơ hội tốt ngàn năm có một, mà Dạ Ngưng lại như thể ăn tim gấu gan báo, không biết tốt xấu.

Dạ Ngưng biết ông đang nghĩ gì, liền thở dài, vẻ mặt thê lương nhìn hiệu trưởng: “Hiệu trưởng à, thế giới này có ba loại người, thầy cũng biết đó, là đàn ông, đàn bà, và nữ tiến sĩ.”

Hiệu trưởng ngẩn ra, rồi lập tức cười to: “Cái này còn phải bàn thêm mà.”

“Đúng thế.”Dạ Ngưng ra vẻ đồng tình gật đầu, hiệu trưởng nhìn nàng, sự nghi ngờ dâng ngập ánh mắt.

“Kỳ thực, phân loại thế kia có chút sai lầm rồi, trên đời này có bốn loại người – đàn ông, đàn bà, nữ tiến sĩ và gay.”

Hiệu trưởng ngạc nhiên, đến lúc có phản ứng thì cười đến mức răng giả cũng suýt rơi ra, đưa tay vỗ vỗ đầu nàng, khen ngợi: “Có tài, có tài lắm.”

Hiệu trưởng đi xa rồi, Dạ Ngưng liền lấy khăn tay từ trong túi ra, dùng sức xoa xoa mái tóc bị ông sờ. Thật hết cách, từ nhỏ Dạ Ngưng đã mắc chứng “khiết khích”(3) cấp độ thấp, không có thói quen tiếp xúc chân tay với người khác, tuy biết hiệu trưởng chỉ có ý tốt, nhưng vẫn rờn rợn da gà. Dạ Ngưng thầm nghĩ, tật xấu thích động tay động chân này của hiệu trưởng thực nên sửa đi thôi, nếu không về sau gặp phải một nữ sinh ngốc nghếch yếu ớt, phỏng chừng sờ sờ một chút như vậy, rồi cô bé đó liền đi tố cáo ông tội quấy rối tình dục, cũng không phải là không có khả năng!

Rẽ trái rẽ phải, cuối cùng Dạ Ngưng cũng đến được cầu thang phòng học, xoay người nhìn nhìn, haiz, nói thế nào cũng thực sự có chút cảm khái. Nghiên cứu sinh có thể coi như lực lượng nòng cốt của trường, trước mỗi cái bàn đều có một đóa hoa đỏ tươi, điều này làm cho nàng nhớ vào thời kháng chiến ở trước ngực mỗi chiến sĩ cũng cắm một đóa hồng to rực rỡ giống vậy, không khỏi có chút rưng rưng lệ nóng, còn không đợi Dạ Ngưng âm thầm cảm khái xong, đoàn “quân” đã bắt đầu tiến vào, sau một phen bồn chồn sốt ruột, cuối cùng đại hội tiến cử nòng cốt cũng bắt đầu.

Khai mạc mới được mười phút, Dạ Ngưng đã ngáp hơn hai mươi cái, bánh bao ăn buổi sáng đang được phân rã chậm chạp, nhờ bài diễn văn hùng hồn của ngài Hiệu trưởng, càng nhanh chóng bị tiêu hóa hết, đợi lát nữa hội nghị chấm dứt phải lập tức đi giải quyết một bụng đầy bã này thôi!

Đúng lúc Dạ Ngưng đang hết sức buồn ngủ, ở trên đài vang lên bản nhạc vui vẻ tương tự như bài “Trư Bát Giới cưới vợ”, Dạ Ngưng dụi dụi mắt, ngẩng đầu nhìn thử thì thở dài.

Nhìn mà xem, người ta quả nhiên là nhân tài mới mà, mỗi bước đi đều có vẻ rất học thức!

Không phải là kiểu thông minh tuyệt đỉnh thì cũng là dạng mắt kính dày hơn đít chai, dù thế nào thì giữa đám lá xanh cũng còn một đóa hồng.

Nói đến đây, nàng Dạ Ngưng này vừa thấy gái đẹp, trong nháy mắt đầu óc sẽ tỉnh táo, nàng đem điểm này quy công lao cho gen di truyền thuần khiết từ cha mình. Dạ Ngưng mở to hai mắt nhìn kỹ, chính xác, thật đúng là một cô gái xinh đẹp, người đó khoác Âu phục màu tối, vốn dĩ trông rất cổ hủ, nhưng bộ quần áo màu xanh bên trong lại tăng thêm hơi thở sinh động, mái tóc mềm mại buông xuống bờ vai, có vẻ chưa từng nhuộm, tuyền một màu đen tự nhiên của người Trung Quốc, làn da cũng thật trắng, về độ mềm mại, có lẽ phải hôn một cái mới cảm nhận được. Nghĩ như vậy, Dạ Ngưng khẽ mím môi, tự động tưởng tượng trong đầu hôn khuôn mặt mềm mại kia một cái, liếm liếm môi, gật đầu phán định, hẳn cũng không tệ lắm.Bài “Trư Bát Giới cưới vợ” nhanh chóng kết thúc, nhóm nhân tài trên đài đều đi xuống, tự tìm chỗ ngồi. Dạ Ngưng tiếp tục giấc ngủ, nhưng còn chưa kịp ngủ, một hương thơm dịu đã bay vào mũi, làm cho Dạ Ngưng không tự giác được mà mở mắt.

Ha, là cô gái xinh đẹp kia! Thật sự khéo quá! Làm sao mà cô ấy lại ngồi ở đây?

Ngồi phía trước Dạ Ngưng là lãnh đạo cao nhất trường, đương nhiên còn có thầy hiệu trưởng, không quên quay lại, giới thiệu với Dạ Ngưng: “Dạ Ngưng, về sau đây chính là giáo viên của em, Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm.”

Dạ Ngưng gật gật, ngẩng đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm cười nhẹ với nàng, Dạ Ngưng thầm cảm thán, xong rồi, còn tưởng là ngự tỷ chứ. Nàng nhớ rõ những ngự tỷ trong tiểu thuyết đều rất nghiêm túc, tức thì trực tiếp phủ định cô gái này.

Nhưng dáng người này –

Dạ Ngưng tháo kính mắt ra, ngáp một cái, vụng trộm nằm dài ra bàn, mượn quần áo hiệu trưởng lau kính, lau sạch sẽ rồi lại cầm lấy đeo lên, cẩn thận đánh giá vị giáo sư Tiếu tương lai.

Ừ, quả nhiên công lực dâm ý của mình không sai mà, làn da thực mềm, có cảm giác cắn một cái liền chảy nước. Ánh mắt rất được, cái mũi cũng đẹp, môi, độ dày vừa phải, thích hợp cho việc hôn môi, hôn lâu chắc sẽ sưng đỏ một chút, có lẽ còn phải nghiên cứu chút nữa, kế tiếp chính là chân…

Dạ Ngưng cũng không phải không biết xấu hổ mà dám ngồi xổm xuống nhìn, nhưng gen di truyền thuần khiết từ cha lại hết lần này tới lần khác cố tình quấy phá, “không cẩn thận” hất tay làm rơi cây bút xuống đất, liền mượn cớ nhặt bút, ngồi chồm hỗm trên mặt đất nhìn kỹ một chút, không tệ, chân dài, đúng là chân dài! Không đi tất chân, càng dễ quan sát ở cự li gần, đôi chân như ngọc tỏa sáng lung linh, làm cho nàng nhớ tới một câu quảng cáo – sờ mềm mượt như tơ! Chỉ là không biết thật sự chạm vào sẽ là cảm giác gì…

Chân xem xong rồi thì phải đến eo. Lần này thì Dạ Ngưng lại không cẩn thận làm rơi bút một lần nữa, hơn nữa là rơi ở phía bên kia người Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng cố ý ngượng ngùng nhìn Tiếu Vũ Hàm, nhỏ giọng nói: “Cô Tiếu, có thể nhặt bút giúp em được không?”

Tiếu Vũ Hàm nghiêng đầu nhìn Dạ Ngưng, không nói lời nào, cứ như vậy nhìn nàng.

Thế này khiến Dạ Ngưng có chút luống cuống, đây sẽ không giống như tình tiết trong tiểu thuyết rơi xuống đầu mình chứ? Nhanh như vậy mà ngự tỷ đã coi trọng mình rồi? Xem ra Dabao đúng là không phải vô dụng!

Đang lúc xuân tâm mênh mông của Dạ Ngưng càng thêm bay bổng, Tiếu Vũ Hàm gật đầu, nhưng ngoài dự tính, cô không cúi đầu xoay người lại tìm, mà vươn tay sang bên, trực tiếp nhặt bút lên. Đem bút đặt vào tay Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm cười nhìn nàng: “Dạ Ngưng phải không?”

“Đúng vậy.” Dạ Ngưng dùng sức gật đầu, quả nhiên, giáo viên coi trọng mình, dĩ nhiên ngay cả tên cũng nhớ kỹ!

“Một lát nữa mời đến văn phòng tôi một chút.”

“Dạ?” Dạ Ngưng theo bản năng há to miệng, gì chứ? Còn muốn một mình ở chung sao?

Tiếu Vũ Hàm nhướn mày, nhìn Dạ Ngưng: “Bạn Dạ Ngưng, mong em không nên hiểu lầm, tôi chỉ muốn giảng cho em một vài nội quy của sinh viên, thật lòng yêu thương bạn học, tôn trọng giáo viên.”

“…..”

_Hết chương 1_
========================
Chương 2: Phát hiện

Hai tay chắp sau lưng, đứng ở văn phòng, Dạ Ngưng buồn bực nhìn Tiếu Vũ Hàm. Nàng vào văn phòng đã được nửa giờ rồi mà Tiếu Vũ Hàm vẫn chẳng hề nói với nàng dù chỉ một câu, không ngừng đối chiếu kiểm tra danh sách sinh viên, bảng biểu học phí gì đó, Dạ Ngưng đành phải giả làm cây cột, đứng dán vào tường. Vài lần muốn mở miệng gọi Tiếu Vũ Hàm, nhưng những lúc đó Tiếu Vũ Hàm đều nhướng mày lật giấy tờ xoàn xoạt, ra vẻ không kiên nhẫn, khiến cho Dạ Ngưng bị dọa đến nỗi đem tất cả lời định nói đều nuốt ngược vào bụng.

“Cô Tiếu…”

Rất nhanh đã đến giờ cơm trưa, Dạ Ngưng đứng đến nỗi hai bắp chân phát run lên, cuối cùng cố lấy dũng khí mà kêu nhỏ một tiếng.

Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu lên liếc Dạ Ngưng một cái, nghi hoặc hỏi: “Sao em còn ở đây?”

Dạ Ngưng cắn răng nhìn Tiếu Vũ Hàm, giờ nàng đã biết cái gì gọi là “đánh người không đánh vào mặt, mắng người không chừa lại chút thể diện”. Gì mà “sao em còn ở đây”? Cô thấy đùa giỡn em vui lắm chắc?

“A, vừa đúng lúc.”

Tiếu Vũ Hàm tự động bỏ qua biểu hiện rõ ràng vô cùng phẫn nộ của Dạ Ngưng, với tay lấy danh sách đưa cho nàng: “Đi ăn cơm trước đi, sau đó mang laptop đến đây, đem tư liệu của những bạn học cần giúp đỡ làm thành bảng Excel cho tôi.”

Dạ Ngưng đen mặt nhìn Tiếu Vũ Hàm, không phải chứ? Chẳng phải chỉ nhìn chân một chút thôi sao, cần gì phải đem thời gian một ngày quý giá của người ta tước đoạt như thế chứ?

“Sao, còn có vấn đề gì à?”

Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu nhìn chằm chằm Dạ Ngưng, Dạ Ngưng cắn cắn môi dưới, gì mà “còn có vấn đề sao”? Nhiều vấn đề thì có! Nhưng mà dù sao thì quan lớn một cấp đè chết người, Dạ Ngưng đành áp chế buồn bực trong lòng, lắc lắc đầu, xông ra ngoài.

Tiếu Vũ Hàm nhìn chằm chằm bóng dáng Dạ Ngưng, khóe miệng khẽ cong lên, ẩn hiện ýcười.

Ăn qua loa xong bữa cơm trưa, Dạ Ngưng liền ôm laptop của mình vọt vào văn phòng, chuẩn bị tốc chiến tốc thắng.

Trong thời gian chờ máy tính khởi động, Dạ Ngưng liền ngẩng đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm, thấy cô còn đang bận việc, nhất thời trong lòng cảm giáccó phần không thoải mái. Không phải là cô ấy còn chưa ăn cơm đấy chứ? Nghĩ vậy, Dạ Ngưng hiếm hoi tốt bụng hỏi: “Giáosư Tiếu, cô ăn cơm chưa?”

“Chưa.”

Tiếu Vũ Hàm bận rộn đến nỗi chẳng buồn ngẩng đầu, Dạ Ngưng thở dài, tuy nói tính tình cô Tiếu này có hơi kém, nhưng nhìn chung thì cũng coi như là một giáo viên có trách nhiệm, vì sinh viên mà làm việc đến ngay cả cơm trưa cũng chưa kịp ăn.

“Ừ, như vậy đi, em đi ra ngoài mua giúp tôi một phần.”

“…..”

Dạ Ngưng khẽ run, chỉ hận không thể đem đầu lưỡi mình nuốt luôn xuống.

“A, thật ra thì em chỉ tùy tiện hỏi thôi…thuận miệng ấy mà, ha ha…”

“Ừ, cám ơn.”Tiếu Vũ Hàm cười cười, cầm thẻ lấy cơm ở một bên đưa cho Dạ Ngưng.“Thịt kho cà tím cùng một lạng cơm.”

“…..”

Lúc Dạ Ngưng cầm hộp cơm đi vào văn phòng lần thứ ba, thầy hiệu trưởngvẻ mặt kinh ngạc nhìn nàng: “Thế nào rồi Dạ Ngưng, thành lớp trưởng? Bận rộn lắm à?”

“Kính già yêu trẻ, truyền thống tốt đẹp mà…”Dạ Ngưng méo xệch miệng, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười. Thầy hiệu trưởng nhìn nàng, vẻ mặt khó hiểu.

Nhanh chóng lách qua, Dạ Ngưng vọt vào văn phòng, cầm cặp lồng cơm từ trong tay đưa cho Tiếu Vũ Hàm: “Cô Tiếu, của cô này.”

Thanh âm không tình nguyện biểu đạt đầy đủ bất mãn trong lòng Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu lên nhìn, mỉm cười đưa tay nhận lấy. Mà nụ cười này tựa như cơn gió mát thổi qua cánh đồng lúa, nhẹ nhàng lay động trái tim Dạ Ngưng, làm cho đáy lòng vốn đang bất bình nghiêm trọng lắng đọng lại không ít, Dạ Ngưng có chút ngẩn ngơ, lập tức liền lắc lắc đầu, nhíu mày, quả nhiên là hồng nhan họa thủy mà, lại có thể vì thịt kho cà mà sử dụng mỹ nhân kế với mình!

Trong thời gian chạy đi mua cơm, máy tính cũng đã được khởi động, Dạ Ngưng đem một chiếc ghế nhỏ ngồi xuống bên cạnh Tiếu Vũ Hàm, bắt đầu xử lý bảng biểu. Chưa nhập được mấy chữ, máy tính liền bị treo, Dạ Ngưng nhẫn nại chờ, cuối cùng cũng có thể hoạt động, nhập thêm mấy chữ nữa, lại đơ, lần này thực sự khiến Dạ Ngưng nổi giận, một tay lấy con chuột đập lên bàn phím: “Sao lại hỏng chứ?!”Dạ Ngưng lớn tiếng ồn ào, coi máy tính như không phải của mình mà dùng sức lắc qua lắc lại. Tiếu Vũ Hàm đang ngồi bên cạnh ăn cơm, thấy nàng như vậy liền lắc lắc đầu, buông hộp cơm ra, đi qua. Ghé sát lại, Tiếu Vũ Hàm nhìn nhìn laptop Dạ Ngưng: “Thật uổng cho em còn học Quản lý thông tin.”

“Sao?”

“Nhìn thế kia thì hẳn là nhiễm virus rồi.” Tiếu Vũ Hàm còn nghiêm trang nói. “Đứng lên, để tôi chỉ cho em xem một chút.”

“Được được.”Dạ Ngưng gật đầu, vẻ mặt nịnh nọt, đây chính là dạng “nữ tiến sĩ” đó, không phải người thường, để cho cô ấy diệt virus thì đảm bảo không thành vấn đề!

Tiếu Vũ Hàm chăm chú xem xét laptop của Dạ Ngưng, liếc nhìn phần mềm diệt virus mà thở dài, đã quá hạn sử dụng đến nửa năm rồi, liền trước tiên nâng cấp phần mềm, sau đó mới bắt đầu động tay diệt virus. Mà Dạ Ngưng luôn đứng một bên chăm chú nhìn Tiếu Vũ Hàm, ngón tay Tiếu Vũ Hàm trông rất đẹp, ngón tay búp măng chính là phải như thế, thon dài non mịn, móng tay được chăm sóc tốt lắm, không tô sơn móng tay lung tung gì, đầu ngón tay như trong suốt, hơi phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt.

Đương nhiên, điểm nhấn cũng không phải là bàn tay, mà là…

Trời có vẻ nóng, Tiếu Vũ Hàm đã cởi áo khoác mặc lúc sáng ra, lộ ra bộ quần áo màu xanh ngọc ở bên trong, bộ đồ có vẻ hơi rộng, mà tư thế cúi đầu hiện tại của cô vừa lúc để cho Dạ Ngưng xem được cảnh xuân sắc, xương quai xanh thực gợi cảm, mà cái khe nho nhỏ lấp ló câu hồn kia, Dạ Ngưng nhìn đến nhe răng cười, bắt đầu thầm khen ngợi, năng lực nhìn mà ước lượng của mình đúng là càng ngày càng tốt, ngay từ lúc đầu đã cảm thấy nhất định là cup C, quả không ngoài sự liệu!

Tiếu Vũ Hàm tìm cả nửa ngày, rốt cục cũng tìm được nguồn virus, chỉ là tên file làm cô ít nhiều có phần kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn Dạ Ngưng, lại thấy Dạ Ngưng vẻ mặt hưởng thụ nhìn chằm chằm mình, ngây ngẩn cả người, theo tầm mắt Dạ Ngưng nhìn lại, Tiếu Vũ Hàm đỏ mặt, giơ tay phải lên ôm cổ áo, giận dữ liếc nàng một cái.

Vừa vặn bị bắt, Dạ Ngưng đỏ mặt, lập tức thành thật cúi đầu, ra vẻ biết lỗi.

Tiếu Vũ Hàm nhìn chằm chằm Dạ Ngưng thật lâu, thấy nàng cúi gằm mặt không dám ngẩng lên, liền tạm thời áp chế lửa giận trong lòng, tiếp tục diệt virus.

Mở file nguồn nhiễm virus – kỹ năng nghe Tiếng Anh cấp 46, một loạt danh sách tên liên tiếp hiện ra làm cho Tiếu Vũ Hàm phải hít sâu một hơi.

Tác phẩm mới hay nhất của Asakawa Ran (1) nữ vương.

Kyoko Hasegawa (2) kích tình dã chiến.

Sora Aoi (3) xinh đẹp trẻ trung x bộ sưu tập ảnh chân dung.

…..

Dạ Ngưng cúi đầu làm bộ nghĩ ngợi, mà đợi thật lâu cũng không thấy Tiếu Vũ Hàm lên tiếng nên mới ngẩng đầu lên, lập tức mặt đỏ bừng, giơ tay lên, một tay dùng hết sức lực đóng sập màn hình lại, ôm vào trong ngực, phẫn nộ nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Cô xem trộm bí mật riêng tư của người khác!”

Dạ Ngưng xấu hổ giận dữ nên nói không biết lựa lời, mặt Tiếu Vũ Hàm cũng có chút hồng, thản nhiên nhìn Dạ Ngưng, nói: “Kỹ năng nghe Tiếng Anh cấp 46, riêng tư?”

“….”Mặt Dạ Ngưng lại càng đỏ, cắn môi nhìn Tiếu Vũ Hàm, cái người này chuyên môn đối địch với mình sao? Mình có làm gì đâu cơ chứ!

“Được rồi, về sau ít vào mấy trang web này thôi, rất dễ nhiễm virus.”

Thanh âm Tiếu Vũ Hàm vẫn thản nhiên nhàn nhạt như trước, nhưng cho dù là ai thì cũng vẫn nghe ra ý chế nhạo trong đó, Dạ Ngưng phẫn nộ nhìn Tiếu Vũ Hàm cả nửa ngày, lại cúi đầu không nói gì.

“Được rồi, tiếp tục làm Excel đi.”Tiếu Vũ Hàm nhìn bộ dáng Dạ Ngưng như thể hận không thể đập đầu chết luôn cho rồi, nhẹ nhàng cười cười, đứng lên, tiếp tục đi ăn cơm, mà Dạ Ngưng vẫn còn đứng cúi đầu ngượng ngùng hồi lâu, rồi sau đó mới mở laptop lên.

Mà mở máy tính ra, chuyện đầu tiên phải làm chính là xem xem rốt cuộc Tiếu Vũ Hàm có thủ tiêu hết toàn bộ tinh phẩm quý giá mà nàng đã sưu tầm nhiều năm trong file “Kỹ năng nghe tiếng Anh cấp 46” hay không.

Sau khi xác định tất cả đều vẫn còn, Dạ Ngưng mới thở phào một hơi, ngẩng đầu liếc Tiếu Vũ Hàm một cái, nhìn một cái này, mặt lại đỏ bừng. Tiếu Vũ Hàm đang cười cười nhìn Dạ Ngưng, nụ cười kia thực đầy ẩn ý.

_Hết chương 2_

———————————————
(1), (2), (3) Toàn tên các nữ diễn viên phim AV =]]]

<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna