Google.com.vn Đọc truyện Online

20/06/2018

Thật ra thì em rất trong sáng - Chương 11 + 12

Đăng bởi Ngân Giang | 20/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 11: Nói Lời Xin Lỗi

“Tiếu Vũ Hàm, vì sao cô luôn nhắm vào tôi? Tôi đã làm chuyện vạn ác gì đến nỗi khiến cô phải dồn ép tôi như vậy? Hả?! Có phải cô nhìn tôi không vừa mắt đúng không? Thấy tôi chướng mắt thì việc gì mỗi ngày đều phải nhìn chằm chằm tôi làm cái gì?! Nếu cô không phải là giáo viên thì tôi đã sớm đạp cô xuống nước rồi!!!”

Dạ Ngưng cơ hồ dùng hết sức mà gào to, toàn bộ bể bơi lặng ngắt như tờ, vô số đôi mắt nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm lại nhìn chằm chằm Dạ Ngưng, ánh mắt dần dần lạnh như băng, một lát sau, lạnh lùng nói: “Dạ Ngưng, đây là để cho dịp kỷ niệm năm mươi năm ngày thành lập trường, tốt nhất nên biết bỏ qua thân phận của chính mình, làm chuyện em phải làm.”

Không nhiều lời thêm nữa, Tiếu Vũ Hàm xoay người đi ra ngoài. Dạ Ngưng nắm chặt tay nhìn bóng dáng cô, người phụ nữ này luôn là vậy, dù có hoàn toàn tức giận đi nữa thì cũng không bộc phát, nói cái gì cũng không thèm để ý, quả thực khiến người ta phát điên mà! Không đợi mọi người kịp phản ứng, cửa lại bị đẩy ra, Mạch Mạt vẻ mặt giận dữ hùng hổ tiến vào.
“Cô chính là Dạ Ngưng?”


“Phải.” Sắc mặt Dạ Ngưng không chút thay đổi đáp, nàng nhận ra Mạch Mạt, đó là giáo viên làm bên công tác Đảng, tuy rằng chưa từng tiếp xúc qua nhưng dù sao cũng có ấn tượng.

“Có chuyện gì?”

“Cô! Đi ra!” Mạch Mạt cực lực áp chế lửa giận trong lòng, cô sợ chính mình nhịn không được liền sẽ điên cuồng đập Dạ Ngưng một trận bẹp dí.

Cúi đầu, hai người một trước một sau đi ra sân thể dục. Dạ Ngưng hét một hồi, đến giờ huyệt Thái Dương còn có chút đau, mím môi nhìn Mạch Mạt, gần đây mình làm gì cũng thực không thuận lợi, như thế nào giáo viên khắp nơi đều tìm đến mình?

“Cô cho là mình phải chịu ủy khuất phải không?” Mạch Mạt xoay người, căm tức nhìn Dạ Ngưng. Dạ Ngưng biết cô ta đang nói tới Tiếu Vũ Hàm, liền cắn môi cúi đầu, không nói gì.

Hít sâu một hơi, Mạch Mạt nhìn Dạ Ngưng: “Nếu đổi lại là một giáo viên khác thì cô đã sớm bị kỷ luật rồi.”

Ngơ ngác, Dạ Ngưng ngẩng đầu lên, khó hiểu nhìn Mạch Mạt.

“Ngay ngày đầu đi học cô đã xem AV, cô có biết hiện tại trường chúng ta đang quản lí nghiêm ngặt tác phong học tập hay không? Sinh viên cả một lớp đều nhìn thấy, cô cho là sẽ không có người nào bàn tán, không có ai phản ứng à? Hiệu phó muốn bắt cô để lập uy, cô nghĩ là ai giúp cô giải quyết ổn thỏa chu toàn?”

“Là….cô Tiếu?”

Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Dạ Ngưng, Mạch Mạt lại càng tức khí: “Vũ Hàm bắt nạt cô khi nào? Hả?! Cô cẩn thận nghĩ lại xem, có chuyện nào không phải cô bắt đầu trước đâu? Cô giả quỷ ở phòng vệ sinh dọa người, trước không nói Vũ Hàm bị dọa thành cái dạng gì, chỉ riêng việc này rơi vào tai bao nhiêu giáo viên lãnh đạo, cô cho là trường chúng ta sẽ dễ dàng tha cho người giả quỷ này hay sao? Hiệu trưởng nghe xong đã tức giận đến mức nào cô biết không? Vũ Hàm đã từng nói nửa câu chưa? Còn có, cô để Đại Bảo mang hoa tặng Tiếu Vũ Hàm, cô từng nghĩ qua chưa, Vũ Hàm là giáo viên, là giáo sư, cô làm vậy, bảo thể diện của cô ấy phải vứt đi đâu đây? Sẽ có bao nhiêu lời đồn đãi lung tung truyền đến?!”

Những lời nói vốn dấu trong lòng được Mạch Mạt xả ra bằng hết, nếu không phải Tiếu Vũ Hàm ngăn cản thì cô đã sớm đi tìm Dạ Ngưng tính sổ rồi. Cô không hiểu được, vì sao ngoài miệng thì Tiếu Vũ Hàm nói muốn trả thù Dạ Ngưng, nhưng thực tế lại đều đi giúp giải quyết đống lộn xộn cô ta bày ra? Thế cho nên giờ Dạ Ngưng lại lớn gan đến nỗi ngay cả ngày kỉ niệm thành lập trường cũng không thèm để trong lòng. Dạ Ngưng không bị kỷ luật thì thấy cả người không được thoải mái chắc?

Biểu tình Dạ Ngưng có chút phát ngốc, sững sờ, ngẩn người nhìn Mạch Mạt, trong lòng lẫn trong đầu đều là những lời nói của cô.

Dạ Ngưng đã học ở đây bốn năm khoa chính quy, không thể nào không rõ về phong cách đối với vấn đề đạo đức và kỷ luật của trường, vẫn nghĩ nhiều chuyện xảy ra vậy mà không có người nào tìm đến, bất quá là do các vị lãnh đạo nể mặt mũi mình trước kia….Nhưng không hề nghĩ tới, Tiếu Vũ Hàm lại….

“Tự cô nghĩ lại mà xem! Còn có, trong đầu cô còn có chút ấn tượng nào không?!” Mạch Mạt nhìn Dạ Ngưng, ra vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, khẽ cắn môi chạy đi tìm Tiếu Vũ Hàm, bỏ lại Dạ Ngưng một mình đứng sững sờ tại chỗ.

Dạ Ngưng vẫn cho rằng Tiếu Vũ Hàm muốn hành hạ mình, cho nên mới chĩa mũi nhọn vào mình, về phần chuyện mà mình làm, cho tới nay vẫn gió êm sóng lặng lại đều cho rằng là do thầy hiệu trưởng chiếu cố….còn chưa từng nghĩ tới lại là Tiếu Vũ Hàm…..Nàng rất hiểu về tác phong kỉ luật của trường, nhưng Tiếu Vũ Hàm lại vì mình…

Ngực có chút chua xót, Dạ Ngưng chậm rãi cúi đầu, nhớ tới một tia bi thương trong mắt Tiếu Vũ Hàm vừa rồi, cảm giác hối hận tự trách hỗn loạn cuồn cuộn trào dâng.

***

“Vũ Hàm, rốt cuộc cậu nghĩ thế nào? Không phải nói muốn trả thù cô ta sao? Cậu định tính cái gì đây?” Mạch Mạt vẫn còn chưa tiêu hết tức khí, căm giận nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Tiếu Vũ Hàm đang cúi đầu sửa sang lại văn kiện trên bàn, ngẩng đầu liếc Mạch Mạt một cái, thản nhiên nói: “Cô bé đó bất quá chỉ là tính tình trẻ con.”

“Tính trẻ con? Dám ở trước mặt của bao nhiêu người mà gọi thẳng tên cậu lại là tính trẻ con? Cậu có nghe thấy vừa rồi ở bên ngoài các giáo viên nói thế nào không? Nói cậu vì muốn lấy lòng sinh viên mà để người ta chỉ thẳng vào mũi mắng cũng không dám nói lại một câu!” Mạch Mạt có chút phẫn hận cùng đau lòng chất vấn. Đều nói xã hội như hồ nước sâu, nhưng kỳ thật thì tranh đấu trong trường học cũng rất gay gắt, chỉ có hơn chứ không kém. Tiếu Vũ Hàm còn trẻ tuổi như vậy mà đã lên chức phó giáo sư, bởi vì trường học vốn thiếu người, mà cô lại còn kiêm chức giáo viên lẫn giáo sư, cho nên đã sớm bị không ít người dị nghị rằng không biết có phải là do trong nhà có người….

Từ ngày khai giảng đến giờ, mới chỉ có vài ngày thôi mà Dạ Ngưng đã gây cho cô bao nhiêu rắc rối rồi?

“A, cũng không phải mới ngày đầu tiên.” Tiếu Vũ Hàm tự giễu cười, hơi cúi đầu xuống, những lời nhàn thoại như thế cô đã nghe nhiều rồi, lúc ban đầu cũng thương tâm khổ sở, nhưng lâu ngày, dần dần rồi cũng sẽ thành thói quen, cứ cố gắng dùng nụ cười đi hóa giải, sự thật thế nào thì tự trong lòng mỗi người sẽ hiểu, cô vẫn tin tưởng vững chắc những lời này.

Mạch Mạt nhìn Tiếu Vũ Hàm, không đau lòng không được: “Vũ Hàm, không phải bác đã tìm cho cậu một nơi công tác không tệ sao? Vì cái gì mà cậu vẫn cố tình muốn làm giáo sư? Một người làm hai chức vụ, còn phải chịu cơn tức giận của học sinh, sao cậu lại vẫn cứ không nghe người khác khuyên bảo như thế? Còn có, cho dù là làm giáo sư đi nữa thì cũng có nhiều trường đại học gửi thư mời như thế kia mà, sao cậu lại không chọn? Cần gì phải ở lại trường này.”

Tiếu Vũ Hàm trầm mặc, lời này cô đã nghe đến cả trăm ngàn lần rồi, tốt nghiệp tiến sĩ xong rồi ở lại làm giáo sư trong trường, chuyện này không chỉ có người thân trong nhà phản đối, mà ngay cả bạn bè cũng cực lực phản đối, nhưng cô đều vẫn cố chấp kiên trì, chưa bao giờ từng hối hận. Nhưng những lời hôm nay Dạ Ngưng nói….

Mạch Mạt nhìn chằm chằm Tiếu Vũ Hàm một hồi, do dự một lát, thử ướm hỏi: “Vũ Hàm, cậu nói thật với tôi đi, cậu khăng khăng muốn ở lại đây, có phải là có nguyên nhân gì không?”

“Tôi mệt rồi.” Tiếu Vũ Hàm nhàn nhạt nói xong, liền cất kỹ văn kiện đã xử lý đi, đứng dậy ra ngoài. Mạch Mạt nhìn thấy cô như vậy liền thở dài, lắc đầu rồi cũng theo ra ngoài.

Thời gian chờ thang máy, Mạch Mạt nhìn Tiếu Vũ Hàm mà ngây người, đã nhiều năm như vậy mà Tiếu Vũ Hàm vẫn không nói đến chuyện yêu đương, ngày thường giới thiệu ai với cô, cô cũng đều uyển chuyển từ chối. Hỏi nguyên nhân đều nói không thích hợp, nhưng chưa từng gặp qua, sao đã biết không hợp? Trừ phi trong lòng Tiếu Vũ Hàm đã có người….mà lại cố chấp ở lại trường không chịu đi, không phải là vì người kia đấy chứ? Rốt cuộc là ai? Trong số những người lưu lại trường giảng dạy, cũng đâu thấy ai xứng được với Vũ Hàm….

Mạch Mạt đang miên man suy nghĩ, thang máy đã đến, cửa chậm rãi mở ra, nhìn thấy một người hấp tấp vội vàng lao ra từ thang máy, có chút ngẩn người.

Dạ Ngưng?

Hẳn là vừa thay quần áo, bộ đồ đơn giản màu xanh nhạt, phía trên không cài nút, mái tóc xõa sau lưng có chút ẩm ướt, khi nhìn thấy hai người cũng ngẩn người, trên mặt cũng xuất hiện một tia không được tự nhiên, vụng trộm nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Mạch Mạt cũng đồng dạng quay đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm, gương mặt tinh xảo lạnh nhạt không tỏ vẻ gì, trực tiếp không thèm nhìn Dạ Ngưng, đi vào thang máy.

“Cô Tiếu….” Dạ Ngưng nhẹ nhàng kêu một tiếng, có chút sốt ruột, một bàn tay chống lên thang máy. Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn Dạ Ngưng.

“Cô Tiếu, em có chuyện muốn nói….” Gò má Dạ Ngưng phiếm hồng, chưa bao giờ lại nhăn nhó khổ sở như vậy.

“Tôi tan làm rồi, có chuyện gì thì để mai nói.” Liếc cũng không thèm liếc Dạ Ngưng một cái, Tiếu Vũ Hàm lạnh nhạt nói.

“Năm phút, chỉ năm phút thôi.” Thanh âm Dạ Ngưng hơi có chút khẩn cầu, vẻ mặt Mạch Mạt đầy khinh bỉ nhìn nhìn, giờ cô thấy thật phục Dạ Ngưng, hỗn đến mức so với ai khác cũng đều hỗn hơn, nhưng đến khi giả bộ đáng thương, lại thật đúng là so với tiểu bạch thỏ dường như còn khiến người ta không đành lòng hơn.

Quả nhiên, Tiếu Vũ Hàm lại động lòng trắc ẩn, thở dài, bước ra khỏi thang máy.

“Mạch Mạt, cậu về trước đi.”

“Ừ.” Mạch Mạt đã sớm đoán được sẽ là như thế mà, liền gật đầu đáp ứng, trong lòng cũng có chút thoải mái. Xem bộ dáng Dạ Ngưng như vậy, hẳn là đến nhận lỗi, cuối cùng cũng còn có chút nhân tính.

Tiếu Vũ Hàm khoanh tay, đứng chính giữa sảnh, nhìn Dạ Ngưng.

Dạ Ngưng bị cô nhìn, cả người có chút co quắp, chậm rãi cúi đầu, cắn cắn môi, nói nhỏ: “Cô tiếu, em xin lỗi….”

Đây là lời xuất phát từ trong lòng nàng, tuy Dạ Ngưng rất hỗn, nhưng cũng biết tri ân báo đáp, huống hồ Mạch Mạt nói rất đúng, là nàng suy nghĩ không kĩ, ý tưởng trong đầu nàng cũng chỉ có một….Nhưng mà giáo viên cùng học sinh, chung quy cũng có sự khác biệt. Nàng làm ra những sự tình này, vốn cũng không có ác ý, chỉ muốn đả kích Tiếu Vũ Hàm một chút, cũng không nghĩ đến….

Tiếu Vũ Hàm nhìn bộ dáng biết vâng lời của Dạ Ngưng, trong lòng vừa tức vừa buồn cười. Không phải buổi sáng rất thái độ sao? Thế nào mà giờ lại như thể thay đổi thành người khác vậy? Cô bực mình Dạ Ngưng, không phải bởi vì Dạ Ngưng chống đối mình, mà là vì Dạ Ngưng lặp đi lặp lại nhiều lần không thèm để ý đến kỷ luật của trường, giờ thì còn có cô chống đỡ, nhưng nếu Dạ Ngưng vẫn cứ tiếp tục hoành hành như thế, sớm hay muộn cũng gặp rắc rối. Đọc sách nhiều năm như vậy, nếu chỉ vì nóng giận nhất thời mà uổng phí hết mọi công sức, đến lúc đó thì sợ là muốn khóc cũng không có chỗ để mà khóc.

“Thực xin lỗi, cô Tiếu, em sai rồi.” Hít sâu một hơi, Dạ Ngưng cố lấy dũng khí ngẩng đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Tiếu Vũ Hàm nhếch môi, gật đầu: “Ồ, sai ở đâu nhỉ?”
…..


Dạ Ngưng cảm giác mình như quả khí cầu bị xì hơi, Tiếu Vũ Hàm chỉ động tay một chút liền đâm thủng. Nàng cúi đầu, mím môi nói nhỏ: “Dù sao thì cũng là sai rồi, muốn đánh muốn phạt gì thì tùy cô, lần này em không phản đối.”

Vẻ mặt vẫn một mực lạnh như băng rốt cục cũng có ý cười, Tiếu Vũ Hàm nhẹ nhàng gật đầu, cười nhìn Dạ Ngưng: “Thật sao?”

“…..” Dạ Ngưng nghẹn họng, cái người này làm sao vậy? Mình chỉ khách sáo một phen thôi, chẳng lẽ cô ta thật sự muốn đánh muốn phạt mình?

“Ai, đánh hay phạt thì thật ra không cần thiết. Như vậy đi, nhìn vào biểu hiện thành tâm xin lỗi của em thế này, vừa lúc tôi có một việc khá bận rộn, em có thể giúp.” Tiếu Vũ Hàm nhàn nhạt nói, Dạ Ngưng nhìn nụ cười giảo hoạt quen thuộc kia, khẽ rùng mình một cái.

“Chuyện gì ạ?”

“Trường chúng ta đã lên kế hoạch cho một buổi khiêu vũ, tôi nhớ rõ lúc còn ở khoa chính quy hình như em còn tự xưng mình là ‘vũ vương’, giờ thật đúng lúc, em giúp tôi việc này đi.”

“Khiêu vũ?” Dạ Ngưng ngây người, nhìn nhìn Tiếu Vũ Hàm, thật cẩn thận hỏi: “Em hợp tác với ai?”

Tiếu Vũ Hàm gật đầu, dịu dàng cười với Dạ Ngưng: “Đương nhiên là tôi.”

“…..”
==================
Chương 12: Rất Tốt A…

“Cái gì?! Khiêu vũ với cô Tiếu? Thật hay giả??!!”

Lời này vừa nói ra, toàn bộ ký túc xá đều bị vây trong trạng thái điên cuồng.

Dạ Ngưng buồn bực nhìn ba cái đầu chen chúc bên cạnh mình, ồn ào: “Bọn mày nói nhỏ chút đi, đừng để lộ ra ngoài, ảnh hưởng không tốt đến cô Tiếu.”

“Ảnh hưởng không tốt đến cô Tiếu?” Lão Nhị ngơ ngác một chút, không thể tin được nhìn Dạ Ngưng. Lão Đại cũng giật mình, mà lão Tam lại rất trực tiếp, nâng ngón tay chỉ Dạ Ngưng, run run nói: “Mày dĩ nhiên lại thay Diệt Tuyệt nói chuyện!”

“Nghe mày nói kìa, nếu cô Tiếu là Diệt Tuyệt, vậy thì mày chính là Kim Hoa (1)!” Dạ Ngưng trắng mắt liếc lão Tam một cái, người này không nói câu gì thì không chịu được à.

Dạ Ngưng có chút không kiên nhẫn phất tay: “Ai da, tất cả đừng ồn ào nữa, tao nhớ rõ hồi trước lão Nhị có tham gia hội khiêu vũ mà, nói cho tao nghe một vài việc cần chú ý đi.”

Dạ Ngưng nghiêm túc nói xong, trong lòng tràn ngập sức mạnh, nàng cũng muốn để cho Tiếu Vũ Hàm nhìn xem, Dạ Ngưng đây trừ việc ở bên ngoài gây chuyện ra thì cũng vẫn có rất nhiều ưu điểm sáng chói!

“Nói tới những việc cần chú ý thì….”

Lão Nhị mím môi, dùng tay nắm cây quạt gõ nhẹ vào đầu, một bộ thư sinh nghèo túng hủ lậu: “Những việc cần chú ý thì có rất nhiều, không rảnh nói dài dòng với mày, nên chỉ nói với mày những gì quan trọng nhất thôi. Cái trò khiêu vũ này ý à, nhất định phải bảo trì khoảng cách với bạn nhảy, đừng để sinh ra phản ứng hóa học.”

“Phản ứng hóa học gì cơ?” Lão Tam không hiểu hỏi, lão Nhị liền trừng mắt liếc một cái.

“Mày chưa từng nghe câu nói kia à, nhảy a nhảy a, ôm a ôm a, chúng ta cùng nhau chạy lên giường.”

“….”

“Mày còn có thể vô sỉ hơn không?” Dạ Ngưng căm tức nhìn lão Tam, người này như thế nào mà toàn thân đều dâm loạn như thế?

“A, lão Tứ, mặt mày đỏ kìa.” Lão Đại như thể phát hiện ra tân đại lục, chỉ vào mặt Dạ Ngưng mà kêu to, lão Nhị, lão Tam liền lập tức quay lại nhìn, đều là vẻ mặt không thể tin nổi.

“Lão Tứ, không phải mày vừa mới đi tìm cô Tiếu sao? Cô ta cho mày uống thuốc mê à? Sao lại thay đổi nhiều vậy?”

“Cút cút hết đi, bọn mày biến hết cho tao!” Dạ Ngưng gân cổ ồn ào, một nửa là chột dạ, một nửa là thẹn thùng, sao mặt mình lại hồng vậy? Ai bảo lão Nhị ăn nói linh tinh, cái gì mà nhảy nhảy lên giường chứ? Bất quá, hình như thật sự là vậy….Nếu không có gì thay đổi thì hình như khi mấy ông bà lớn tuổi ở trong công viên khiêu vũ cuối cùng cũng có rất nhiều người đến với nhau….

“Xong rồi, nó hoàn toàn chìm đắm rồi.” Lão Đại ở một bên thầm cảm thán, lão Nhị vừa húp bát mì vừa lắc đầu.

“Thôi đi, với tính cách này của lão Tứ ấy à, hôm trước tao bảo nó đi ra chợ mua hoa quả về, kết quả là nó lại dĩ nhiên đi mua một cân trứng gà. Lúc ấy tao đã nghĩ, dù thế nào thì ở ký túc xá này cũng không có chỗ để tự làm cơm, lão Tứ mua trứng gà là để chuẩn bị về nhà ấp chắc? Nhưng khi nhìn kỹ cô bé bán trứng gà kia tao liền lập tức hiểu ra.”

“Là sao chứ, chẳng lẽ là bạn học trước kia của lão Tứ?”

“Không phải vậy, mà là bộ dạng của con bé bán trứng đó cứ như đúc cùng một khuôn với Shora Aoi.”

“….” Lão Đại trầm mặc một hồi, gật đầu, xác định lời lão Nhị.

“Đúng vậy, tao nghĩ Dạ Ngưng cũng sẽ không thích cô Tiếu đâu, dáng vẻ cô ấy rất đoan trang.”

“…..Chậc chậc, tụi mày lầm bầm làu bàu cái gì đó? Tao là loại người trông mặt mà bắt hình dong sao?” Dạ Ngưng tỏ vẻ không vui, tìm mãi ở trên mạng mà cũng không phát hiện được video khiêu vũ nào có vẻ được cả, bên tai lại là tiếng người ồn ào huyên náo, trong lòng phiền vô cùng.

“Lão Đại, đưa nick QQ của mày cho tao.”

“Để làm gì? Lại muốn đi lừa gạt con gái nhà người ta?”

“Nói linh tinh ít thôi!” Dạ Ngưng làm ầm lên, lão Đại trợn mắt liếc nàng một cái, cuối cùng đem nick cùng password đều nói ra. Đăng nhập vào nick QQ của lão Đại, nhìn thấy lão Đại đang nhìn chằm chằm bát mỳ của lão Nhị mà xuất thần, liền cũng yên tâm xem lén diễn đàn QQ của lão Đại, quả nhiên cô nàng có tham gia vào nhóm “Cô Tiếu cô Tiếu chúng em yêu cô.”

Đi vào nhìn nhìn một chút, Dạ Ngưng thở dài, không thể không cảm thán, thanh niên hiện tại thực giỏi. Thực tế thì có không ít hình chụp của Tiếu Vũ Hàm được chia sẻ trên này, nhìn góc độ thì hẳn là đều chụp trộm, không ngờ lại nhiều đến vậy. Dạ Ngưng download toàn bộ về, lần này nàng không tạo một file liên quan tới cấp 46 gì đó nữa, dù sao thì, nếu để cho cô Tiếu phát hiện ra, vậy mặt mũi của mình liền không biết nhét vào đâu nữa. Dạ Ngưng ngẫm nghĩ một chút, nhe răng cười, tạo một folder mới — Ảnh H đẹp nhất, rồi đem tất cả hình của Tiếu Vũ Hàm vừa download về cho vào hết, thuận tiện còn lấy mấy tấm đẹp nhất tải vào di động.

Hành hạ náo loạn cả một ngày, cuối cùng nằm trên giường, nhìn mọi người ngủ say, Dạ Ngưng cầm di động mình cẩn thận lật xem.

Thực ra thì bộ dáng cô Tiếu cũng không tệ mà, tuy phần lớn ảnh đều chỉ chụp sườn mặt, nhưng cũng đều rất đẹp….

Dạ Ngưng nhếch môi cười, từ lông mi đến khóe mắt đều được lắm, làn da thực trắng, nhưng môi hơi mỏng, nghe nói người như vậy đều bạc tình, hắc hắc, xem ra bạn trai người này sau này xui xẻo rồi…

Dạ Ngưng chính là loại người tính toán rất chi li, nếu ai làm chuyện gì xấu với nàng, dù có phải liều mạng nàng cũng muốn trả thù, nhưng nếu ai thật sự đối tốt với nàng, thì nàng chỉ hận không thể ghi lòng tạc dạ mà chân thành đáp lại từ tận đáy lòng. Tiếu Vũ Hàm đã giúp nàng nhiều việc như vậy, cừu hận trong lòng cũng đã sớm tiêu tan, hiện tại việc muốn làm chính là sáng mai đi báo ân, tuy rằng không thể giống như Bạch Tố Trinh (2) lấy thân mà báo đáp, nhưng ít nhất cũng muốn thể hiện tâm ý.

Cầm di động trong tay, Dạ Ngưng mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, trong giấc mộng còn mơ thấy Tiếu Vũ Hàm cười nhẹ với mình, thực đẹp…..

***
Sáng sớm hôm sau, Dạ Ngưng mông lung mơ mắt.

“A!!!!”

Trước mắt lộ ra một khuôn mặt tươi cười phóng đại gần trong gang tấc, dọa cho Dạ Ngưng suýt đứng tim. Lão Nhị vẻ mặt cười cợt xấu xa nhìn Dạ Ngưng, lão Đại cùng lão Tam đứng bên cạnh cũng cười cười ra vẻ ngầm hiểu.

“Lão Tứ, xuân mộng hả?”

“Cái gì chứ?” Dạ Ngưng đỏ mặt, trừng mắt với lão Nhị, lão Nhị che miệng cười, cũng không thèm vạch trần. Mới sáng sớm ra thức dậy, ba người liền phát hiện Dạ Ngưng không bình thường, lúc ngủ áo đều bị kéo giật đến nỗi lộ ra bầu ngực nho nhỏ cũng không nói, lại còn vừa ngủ vừa cười vẻ mê gái, vừa nhìn đã biết là đang nằm mơ, hơn nữa giấc mơ này tuyệt đối là không trong sáng.

Bởi vì Tiếu Vũ Hàm đã nói buổi sáng phải tập luyện khiêu vũ, Dạ Ngưng cũng lười đấu võ mồm với mấy người này, vội vàng mặc quần áo, theo thói quen thò tay ăn trộm quả trứng gà trong hộp cơm của lão Tam, nuốt vào bụng, quệt miệng rồi chạy đi.

Trên đường đi khẽ ngâm nga một bài hát, đá hòn sỏi dưới chân, rất nhanh đã đi đến Trung tâm hoạt động. Dạ ngưng đi vào nhìn xem, cũng không ít người.

Tổng cộng có ba cặp, tất cả đều là giáo sư phối hợp với sinh viên, còn có một giáo viên dạy vũ đạo, có vẻ là tới để chỉ điểm.

Xác định được mục tiêu, Dạ Ngưng đi thẳng đến chỗ Tiếu Vũ Hàm, nhìn thấy cô liền cười cười.

“Cô Tiếu.”

Tiếu Vũ Hàm gật đầu cười nhẹ, giáo viên dạy vũ đạo ở bên cạnh nhìn thấy Dạ Ngưng tiến vào liền đi qua, cười tủm tỉm nhìn nàng chằm chằm.

“Em chính là học sinh mà cô Tiếu vẫn khen phải không, cũng được đó.”

Dạ Ngưng nghe mà cười đến muốn méo cả miệng, từ hôm qua nàng đã biết Tiếu Vũ Hàm đối xử với mình rất tốt, cũng không ngờ dĩ nhiên lại còn thường xuyên khen mình với người khác.

Nhìn chằm chằm Dạ Ngưng một hồi, giáo viên dạy vũ đạo gật đầu: “Tiểu Hàm, cô nói cũng đúng thật, lấy chiều cao cùng khung xương của Dạ Ngưng, lại đem mái tóc dài búi lên rồi đội mũ vào, hẳn là không người nào có thể nhìn ra là nữ.”

“….” Nụ cười còn chưa kịp tan trên mặt Dạ Ngưng liền lập tức cứng lại, đen mặt quay đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm. Cô khen em như vậy đó hả?!

Tiếu Vũ Hàm nhìn bộ dáng kinh ngạc của Dạ Ngưng mà khẽ nhếch môi, cười nhẹ, nâng tay lên, vuốt vuốt mái tóc nàng: “Ủy khuất em rồi.”

Đây, đây là lại sử dụng mỹ nhân kế với mình!

Tuy rằng biết Tiếu Vũ Hàm am hiểu nhất là mê hoặc lòng người, nhưng mặt Dạ Ngưng vẫn không kìm nổi mà đỏ lên, vốn mặt mày đang nhăn nhó cũng nháy mắt hòa hoãn lại, toét miệng gãi đầu cười ngây ngô. Giáo viên dạy khiêu vũ ở bên cạnh nhìn Dạ Ngưng, bĩu môi, lầm bầm làu bàu: “Sao có cảm giác ngu ngu nhỉ?”

“…..”

Ngày đầu tiên là luyện các bước nhảy cơ bản, hay gọi thô thiển thì là “Ba chậm”, trước kia Tiếu Vũ Hàm từng học qua, giờ nhiệm vụ chủ yếu chỉ là hướng dẫn Dạ Ngưng. Vốn cô nghĩ trước kia Dạ Ngưng có năng khiếu khiêu vũ, sẽ học rất nhanh, nhưng hiển nhiên là cô đã đánh giá quá cao thực lực của Dạ Ngưng.

“Dạ Ngưng.” Rốt cục sau lần thứ N bị đạp phải chân, Tiếu Vũ hàm không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn Dạ Ngưng.

“Sao thế?” Dạ Ngưng có chút hoảng hốt nhìn cô, Tiếu Vũ Hàm nhìn biểu tình ngẩn ngơ kia, lập tức khóe môi khẽ nhếch.

“Lớp trưởng Dạ, đang nghĩ cái gì thế?”

Mặt Dạ Ngưng lập tức đỏ lên, kỳ thật nàng cũng không nghĩ cái gì, chỉ là hai người gần sát nhau quá, từng làn hương bạc hà thơm ngát cùng mùi thơm của dầu gội đầu quẩn quanh chóp mũi khiến nàng có cảm giác ngứa ngáy nói không nên lời. Hơi cúi đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm, liền thấy cô mỉm cười nhìn mình, tay phải hơi ôm lấy eo mình, nụ cười kia ẩn ẩn một tia trêu chọc, một tia chế nhạo, còn có….một ít cảm xúc gì đó mà nhìn không ra.

“Đừng khẩn trương, nghe kĩ tiết tấu.” Tiếu Vũ Hàm nhìn bộ dáng quẫn bách của Dạ Ngưng, cũng không nói gì nữa, nhẹ giọng dặn, lời nói nhỏ nhẹ ôn nhu hiếm có. Dạ Ngưng gật đầu đáp lời, nhưng vẫn thấy khẩn trương, bất giác bàn tay cũng đổ mồ hôi, vốn đã không dám dùng sức ôm Tiếu Vũ Hàm, giờ lại càng không dám đụng chạm.

“Dạ Ngưng, em làm sao thế hả? Tay để làm cái gì? Ôm phía trên đi!” Giáo viên dạy khiêu vũ lại lớn giọng hô, không phải cô mới chỉ hét lên với Dạ Ngưng có một hai lần. Con bé này sao thế? Sao lại vô dụng vậy chứ, nhìn các sinh viên khác đều ôm rất chặt, có thấy ai xấu hổ đâu, ở đây còn có mấy nam sinh nữa, một thiếu nữ lớn thế kia rồi mà sao lại còn không được tự nhiên không dám ôm?

Bị mắng khiến lòng có chút bốc hỏa, Dạ Ngưng hít sâu một hơi, một tay kéo Tiếu Vũ Hàm ôm vào lòng, bất chấp bất cứ giá nào! Chỉ một chút thôi, Dạ Ngưng liền cảm giác được khỏa no tròn trước ngực Tiếu Vũ Hàm, mềm mại ôn nhuyễn, thoải mái dán sát cô trong lồng ngực mình, cọ lên cọ xuống, phải a, thật sự rất mềm.

“Dạ Ngưng….”

Dạ Ngưng cúi đầu, liền thấy hai má Tiếu Vũ Hàm ửng hồng nhàn nhạt, mặt giận tái đi nhìn mình.

Dạ Ngưng khụ một tiếng, đứng thẳng lên, cảm thấy không khí có chút lúng túng, liền mở miệng nói chuyện giải vây: “A…cô Tiếu….vóc người tốt ghê.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna