Google.com.vn Đọc truyện Online

20/06/2018

Thật ra thì em rất trong sáng - Chương 13 + 14

Đăng bởi Ngân Giang | 20/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 13: Thực Kỳ Quái
Lời vừa nói ra, mặt Dạ Ngưng liền đỏ lên, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, tỏ vẻ hối lỗi nhìn Tiếu Vũ Hàm. Kỳ thật cũng không phải nàng cố ý đùa giỡn Tiếu Vũ Hàm, chỉ là không biết vì sao cứ ở trước mặt người này, nàng luôn có một chút hoang mang lo sợ, rồi sẽ nói mà không kịp suy nghĩ.

Tiếu Vũ Hàm nghe xong liền nhếch môi, không có vẻ thẹn quá hóa giận như trong tưởng tượng của Dạ Ngưng, mà lại ngẩng đầu nhìn nàng: “Lớp trưởng Dạ cũng được lắm.”

Nói xong, Tiếu Vũ Hàm còn tựa hồ khẽ liếc bộ ngực Dạ Ngưng một cái. Nghe thế, ngay cả lỗ tai cũng đều đỏ lên, Dạ Ngưng không thể tin được nhìn Tiếu Vũ Hàm, mà Tiếu Vũ Hàm thì hơi cúi đầu xuống, nhẹ nhàng cười, khuôn mặt nghiêng nghiêng kia với khóe môi hơi gợi lên một độ cong tuyệt đẹp, làm cho Dạ Ngưng nhìn si dại.
“Dạ Ngưng, em nghĩ gì thế? Ôm chặt vậy thì còn có thể khiêu vũ sao? Rốt cuộc em đến để hỗ trợ hay để phạm lỗi vậy?” Giáo viên vũ đạo nổi giận. Con bé này làm sao vậy? Vừa rồi bảo ôm thì không ôm, giờ thì lại dính với nhau như thể bánh mật vậy!
Dạ Ngưng hắng giọng một chút, vòng tay đang ôm Tiếu Vũ Hàm hơi nới lỏng ra, tim đập theo tiết tấu rối loạn, hít sâu một hơi, không dám nhìn Tiếu Vũ Hàm nữa.
Sau khi luyện tốt các bước cơ bản, mọi người thương lượng một phen, quyết định cuối cùng vẫn là điệu Latin, hiếm hoi được dịp kỷ niệm ngày thành lập trường như thế, nếu còn nhảy điệu chậm rì rì mà mấy ông cụ bà cụ hay tha thiết ngọt ngào nhảy trong công viên nữa thì phỏng chừng sinh viên ở phía dưới cũng không nhiệt tình gì, nhưng nếu phối hợp với thể loại nhạc sôi động thì có lẽ cũng không tệ.
Quyết định chủ ý rồi, mấy đội bắt đầu luyệt tập, trước kia Dạ Ngưng có luyện qua hip-hop, coi như có biết các kỹ năng nhất định, giờ học theo khuôn khổ, rất nhanh liền nắm được. Giáo viên dạy vũ đạo ở bên cạnh xem mà cười tít mắt, mấy đôi ở bên cạnh cũng ngừng lại nhìn hai người nhảy.
Dạ Ngưng chính là dạng người như vậy, không thể cho nàng mặt mũi được, vừa cho nàng thể diện liền dễ dàng không biết xấu hổ. Vừa thấy mình được mọi người chú ý, được khen đẹp, liền đắc ý nhìn chung quanh một vòng, bắt đầu tự đắc: “Thế nào? Cô Tiếu, em không làm cô mất mặt nhé.”
Tiếu Vũ Hàm khẽ nhếch môi.
“Em nói rồi mà, thiên tài chính là thiên tài, em đoán rằng cũng chính vì thế mà hôm nay cô gọi em tới đây, nếu để người khác đến thì khẳng định sẽ mệt đến chết mất, điệu nhảy này không phải người bình thường có thể nhảy được đâu, đặc biệt là ở vị trí của em đây. Mỗi lần đưa tay ra để cô ngả ra ngoài rồi lại kéo cô lại ôm vào lòng, cô có biết cánh tay cần rất nhiều lực không? Rất có thể đêm nay về ký túc xá tay em cũng dài ra mất!” Dạ Ngưng nói đến nỗi hai mắt sáng lên, miệng không dừng lại. Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu, mắt không chớp nhìn gương mặt đắc ý của nàng, trong đáy mắt có ý cười nhàn nhạt.

“Lần trước trong tiết mục văn hóa ở dưới sân trường, có bao nhiêu giáo sư lãnh đạo trong trường tới tìm em muốn em giúp hội học sinh biên tập vũ đạo đó.”

“Vậy sao?” Tiếu Vũ Hàm cười nhẹ, có chút đăm chiêu.

Dạ Ngưng dùng sức gật gật đầu, tiếp đó liền thổi phù một hơi: “Lúc ấy em cũng chẳng quan tâm tới những người đó, sau nếu không phải thầy hiệu trưởng làm bộ mặt đáng thương đến nhờ cậy em thì em đã không thèm giúp rồi.”

“Sau đó thì sao?” Tiếu Vũ Hàm cười dịu dàng nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng hắng giọng một chút: “Đương nhiên khiến cho oanh động.”


Ý cười trên mặt Tiếu Vũ Hàm càng đậm, gật đầu: “Phải a, thế chân em cần phải bao lâu mới khỏi?”

“……”

Dạ Ngưng cứng họng, trợn to hai mắt giật mình nhìn Tiếu Vũ Hàm. Không phải chứ? Làm sao cô ấy biết được? Hồi Dạ Ngưng học đại học năm thứ ba đúng là thời điểm lúc nàng bộc lộ tài năng, lúc nàng lên sân khấu mọi khán giả ở dưới khán đài lẫn sau hậu trường đều cuồng nhiệt hô vang, khiến nàng hưng phấn mà máu dồn lên não, mang theo một đống đàn em lên nhảy, sau lại tự mình nhảy đơn một đoạn, khi đứng dậy phất tay với mọi người, vì quá mức kích động mà trượt ngã từ trên đài xuống, cũng không kịp tẩy trang đã trực tiếp vào bệnh viện nằm. 120* phải lái đến trường nâng nàng đi ra ngoài thì khỏi phải nói bầu không khí lúc đó thế nào. Tuy nói việc này cũng thực oanh động đi, nhưng lúc ấy trên sân khấu ngọn đèn mờ ảo, thấy không rõ mặt, không có nhiều người biết là nàng mà…Làm sao Tiếu Vũ Hàm lại biết được?
(*số cấp cứu)

Tiếu Vũ Hàm cười nhẹ, không đáp lại ánh mắt nghi ngờ của Dạ Ngưng. 

“Chuyện trước kia cũng không cần nhắc lại, nói đến hiện tại thôi. Cô Tiếu, cô nói xem nếu không phải cô gặp được em thì làm sao có khả năng luyện tập thuận lợi như vậy được?” Dạ Ngưng vẫn còn mạnh miệng, Tiếu Vũ Hàm gật gật đầu, nghiêm trang nhìn nàng.

“Nếu không thì một lúc nữa chúng ta đổi lại? Tôi vai nam, em vai nữ, thử một lần đi.”
Dạ Ngưng ngạc nhiên không kịp phản ứng, đờ ra nhìn Tiếu Vũ Hàm, gật gật đầu.
Chờ tất cả mọi người luyện xong, vẫy tay cúi chào giáo viên và bạn học, Tiếu Vũ Hàm cùng Dạ Ngưng liền ở lại. Chỉ còn hai người, Dạ Ngưng cũng có chút buông lỏng, cười hì hì nhìn Tiếu Vũ Hàm.

“Tốt rồi, lúc này đi.”

Tiếu Vũ Hàm nở nụ cười, ngẩng đầu, mắt không chớp nhìn nàng. Dạ Ngưng gật đầu, xoay đầu liếc Tiếu Vũ Hàm một cái, vừa nhìn thấy, cả người liền cứng lại. Bởi vì tập luyện khiêu vũ, Tiếu Vũ Hàm chỉ mặc một cái áo T-shirt màu trắng cùng chiếc quần bình thường, mà lúc này đây, cái áo trắng bị mồ hôi thấm ướt, dán trên người cô thành trạng thái nửa trong suốt, vài lọn tóc dài dịu dàng buông lơi trên trán, gợi cảm nói không nên lời….

“Làm sao vậy?” Tiếu Vũ Hàm khó hiểu nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng giật mình hoàn hồn, mặt đỏ lên, dùng sức lắc đầu.

“Không có gì!”
Tựa hồ đã nhận ra cái gì, hai má trắng nõn của Tiếu Vũ Hàm cũng hơi ửng hồng, ngẩng đầu giận dữ liếc Dạ Ngưng một cái, thấy nàng tỏ vẻ hối lỗi cúi đầu, liền mím môi, không nói nữa.

Tiếng nhạc du dương, ở giữa phòng khiêu vũ to như vậy cũng chỉ có Tiếu Vũ Hàm cùng Dạ Ngưng nhảy múa.

Thật sự đúng là chỉ có khiêu vũ a….
Vừa mới bắt đầu lúc nhạc dạo hai người còn phối hợp tốt, nhưng đến đoạn mà Dạ Ngưng khoác lác phải đẩy người ra rồi lại kéo vào ôm kia, nàng liền hiểu ra được một đạo lý, không thể khoe khoang ở trước mặt một người phụ nữ mạnh mẽ….

Dạ Ngưng có cảm giác toàn bộ thân thể đã không còn chịu sự không chế của mình nữa, như thể con quay bị Tiếu Vũ Hàm đẩy ra rồi lại kéo vào…Sàn gạch men sứ nhìn càng ngày càng hoa mắt, chỉ vài phút ngắn ngủi, nàng đã bắt đầu cầu xin tha thứ nhận thua: “Cô Tiếu, cô Tiếu….dừng một chút.”
Dừng chân, Tiếu Vũ Hàm đứng tại chỗ, nhìn Dạ Ngưng ngồi xổm dưới đất thở dốc.

Lòng trả thù của phụ nữ…một lần nữa Dạ Ngưng lại cảm nhận được. Lau đi mồ hôi trên đầu, nàng ngẩng lên nhìn Tiếu Vũ Hàm, lại thấy nét cười giảo hoạt kia, tức đến suýt chút nữa đứng tim.

Tập cũng tập xong rồi, nháo cũng nháo rồi, cuối cùng cũng có thể trở về nghỉ ngơi, nhìn sắc trời cũng đã tầm hai giờ, Dạ Ngưng bĩu môi thở dài, hai ngày nghỉ này khẳng định căn tin đóng cửa, xem ra lại phải nhịn đói thôi.

“Đói bụng?” Tiếu Vũ Hàm hỏi, Dạ Ngưng gật gật đầu.

“Đến chỗ tôi đi.”

“Cô nấu sao?”

“Không.”


“Vậy thì ăn gì?”

“Tôi nghĩ em biết làm chứ.”
“…..Ngại quá.”

“Bình thường cơm thừa đều trực tiếp cho mèo hoang ăn, tôi không ngại.”
“…..”
Tiếu Vũ Hàm vừa thay giày vừa nói, Dạ Ngưng đen mặt nhìn cô.

“Làm sao thế?” Tiếu Vũ Hàm nghiêng đầu, có chút kỳ quái nhìn nàng.
“Không, không có gì….” Dạ Ngưng nuốt nước bọt, được rồi, nàng cũng không dám có ý nghĩ đùa giỡn Tiếu Vũ hàm nữa, liền xoay người đi lấy áo khoác.

Thay giày xong, Tiếu Vũ Hàm nhìn cái trán đầy mồ hôi của Dạ Ngưng, nói: “Lau mồ hôi đi, không ra ngoài lại cảm mất.”
Dạ Ngưng nghe lời gật gật đầu, nâng tay lên quệt quệt một chút. Tiếu Vũ Hàm đứng cạnh thấy thế liền nhíu mày, không nói gì, từ trong túi lấy ra khăn giấy, đi đến bên người Dạ Ngưng, đưa cho nàng.
“Lau khô.”

Thanh âm không chút cảm tình, thậm chí có phần lạnh như băng, Dạ Ngưng khẽ giật mình nhìn Tiếu Vũ hàm, theo bản năng nhận lấy tờ giấy ăn.
Tiếu Vũ Hàm vẫn đứng một bên nhìn Dạ Ngưng, bị nhìn chằm chằm như vậy, Dạ Ngưng cũng không dám làm ẩu nữa, nghiêm túc lau, chỉ thiếu chút nữa là lau đến rách cả da đầu, vụng trộm liếc Tiếu Vũ Hàm một cái, thấy nét mặt cô dịu đi, lần này mới thở phào một hơi. Tự dưng lại phát giác có vẻ không đúng, liền ngẩng, nghi ngờ nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Hai tay Tiếu Vũ Hàm khoanh trước ngực, nhìn chằm chằm nàng một lúc, tựa hồ có chuyện muốn nói, nhưng lại nhịn xuống, cuối cùng chỉ thản nhiên nói một câu: “Đi thôi.”

Gật đầu, Dạ Ngưng cũng không dám nói thêm gì nữa, đóng lại cửa Trung tâm hoạt động, ngoan ngoãn đi theo Tiếu Vũ Hàm đến khu giáo vụ. Trong lòng nàng có phần thấp thỏm không yên, không biết đã chọc giận Tiếu Vũ Hàm lúc nào. Lắng nghe thanh âm giày cao gót giẫm trên nền đất, Dạ Ngưng nhất thời ngây người, mà người luôn đi trước dẫn đường là Tiếu Vũ Hàm lại thình lình dừng lại, Dạ Ngưng không chú ý liền lập tức va phải thân thể cô.
“Sao, có chuyện gì vậy?” Dạ Ngưng có chút lo sợ nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Tiếu Vũ Hàm nhìn nàng chằm chằm một lúc, liền hỏi: “Dạ Ngưng, một khi bị cảm liền phát sốt, vậy sao còn không biết tự chú ý bản thân?”


“Em…sao cô biết?” Dạ Ngưng kinh ngạc nhìn Tiếu Vũ Hàm, bệnh này của nàng chỉ có bạn bè quan hệ thân thiết mới biết được thôi. Từ nhỏ nàng đã như vậy, ngày thường không có bệnh tật gì, nhưng lại mắc một bệnh duy nhất, đúng là khiến bản thân bị hành hạ gần chết, đó là bị cảm liền phát sốt, hơn nữa nhất định sẽ hơn ba mươi chín độ.

Tiếu Vũ Hàm gật gật đầu: “Đại Bảo nói cho tôi biết.”
Vừa nghe nhắc tới Đại Bảo, Dạ Ngưng liền trợn trắng mắt, làm sao có thể chứ? Nói dối kiểu này cũng thực không có trình độ, Đại Bảo mới học năm thứ nhất, sao có khả năng hiểu rõ nàng như thế được.

Tiếu Vũ Hàm không để ý tới Dạ Ngưng, có chút phiền não nhíu mày: “Đi nhanh lên thôi.”
“Vâng….” Dạ Ngưng đáp lời, buồn bực nhìn Tiếu Vũ Hàm. Xem đi, cướp thức ăn từ miệng mèo hoang còn phải nhìn sắc mặt người ta!
====================
Chương 14: Vui Chết Được
Dọc đường đi hai người cũng không nói nhiều, Dạ Ngưng có phần không được tự nhiên, vài lần há miệng thở gấp muốn nói gì đó, cuối cùng lại đều nuốt ngược vào bụng, khẩn trương đến nỗi khiến chính bản thân nàng cũng không giải thích được.

May mà cũng không quá xa, chỉ khoảng tầm mười phút là đến nơi. Dạ Ngưng đi theo sau Tiếu Vũ Hàm vào khu chung cư, nhìn nhìn chung quanh, quả nhiên mà, đãi ngộ của giáo viên rõ ràng tốt hơn so với sinh viên.
Tiếu Vũ Hàm mở cửa, xoay người nhìn Dạ Ngưng: “Vào đi.”

Dạ Ngưng thở phào một hơi, nghe thanh âm kia, rốt cuộc, rốt cuộc thì cũng không tức giận….
“Về rồi à, sao hôm nay lại về muộn thế.”
Đúng lúc Dạ Ngưng định xoay người thay dép lê thì Mạch Mạt từ trong phòng nhẹ nhàng đi ra, nhìn thấy Dạ Ngưng liền giật mình. Dạ Ngưng ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt xấu hổ.

Chưa từng nghĩ tới cô giáo Mạch luôn ở trước mặt người khác rực rỡ xinh đẹp không ngờ ở sau lưng lại có bộ dạng này…
Xem ra là mới rửa mặt, nhưng tóc lại chưa chải, ngay cả quần áo cũng lười mặc, nội y gợi cảm hoa văn da báo, thật ra là chỉ mặc có đúng áo con và quần lót, cả người như thể gạch men đánh bóng, trừ bộ vị quan trọng ra, còn cái gì cũng đều có thể nhìn thấy….

“Sao em lại tới đây?” Mạch Mạt vừa nhìn thấy Dạ Ngưng liền nhíu mày, Dạ Ngưng nhận ra, có chút co rúm người.

“Tôi mang em ấy đến ăn cơm.” Tiếu Vũ Hàm ở một bên thản nhiên mở miệng, Mạch Mạt vừa nghe thế hai mắt lập tức trợn to, không thể tin được nhìn cô.
“Không phải chứ, cậu còn chưa từng làm cơm cho tôi ăn mà đã mang con bé đến ăn?”

“Là em ấy làm.”

“A, vậy thì được. Phải rồi, Dạ Ngưng, em có biết làm ngư hương nhục ty (1) không?”

“…..” Vẻ mặt Dạ Ngưng đầy khinh bỉ nhìn Mạch Mạt.

Mạch Mạt nhìn thấy nàng như vậy, cũng chỉ cười cười: “Tuy dáng người cô giáo đây rất được, nhưng em cũng không cần nhìn chằm chằm thế chứ. Nhóc con kia, không cần xấu hổ, một lát nữa làm thêm vài món ăn cho tôi là được.”

Dạ Ngưng đâu phải loại người có thể chịu để cho người khác bắt nạt, phản ứng rất nhanh chóng, cũng đồng dạng cười nói: “Nghe lời cô giáo nói kìa, sao em có thể không biết xấu hổ mà nhìn nhiều làm gì. Dáng người của cô a, tuyệt đối là nhìn lần đầu tiên rồi thì mắt không đành lòng liếc lại lần thứ hai.”

“Dạ Ngưng, em!”

“Được rồi.” Tiếu Vũ Hàm ở một bên bất đắc dĩ thở dài. Hai người này như thế nào mà mới gặp nhau vài lần đã như thể oan gia vậy? Dạ Ngưng nghe thấy Tiếu Vũ Hàm lên tiếng mới không nói nữa, nhướn mày, khinh thường nhìn Mạch Mạt. Dám đấu với em? Mạch Mạt trừng mắt với nàng, thật đúng là loại vô pháp vô thiên.

“Cô Tiếu, cô muốn ăn gì?” Dạ Ngưng mặc kệ Mạch Mạt, xoay người cười nhìn Tiếu Vũ Hàm. Mạch Mạt nghe xong liền có ý không vui, trước không nói tới việc Tiếu Vũ Hàm thiên vị Dạ Ngưng đã khiến cô không thoải mái đến cực điểm, nhưng vấn đề là từ khi nào mà hai người lại trở nên hòa hợp như vậy?
“Ừ, em biết làm cái gì?”

“Cái gì cũng biết.”
Tiếu Vũ Hàm nghe Dạ Ngưng nói xong, khóe miệng liền khẽ cong, biết nàng lại đang khoe khoang liền cố tình tìm một món ăn khó làm nói ra: “Hồng thiêu mã an (2).”
“Đó là cái gì?”

“…..” 

Cuối cùng, sau khi đầu bếp Dạ giằng co vật lộn gần nửa giờ cũng đem ra một mâm trứng gà tỉa hình hoa. Mạch Mạt cầm đũa gắp một miếng nếm thử, gật gật đầu.
“Nói ra thì món này Dạ Ngưng làm ăn cũng không tệ lắm.”
Tiếu Vũ Hàm nghe xong cũng nếm thử, gật đầu, cười khẽ nhìn Dạ Ngưng.

Mạch Mạt khen thì nàng không có phản ứng gì, nhưng Tiếu Vũ Hàm cười nhìn nàng như vậy lại khiến Dạ Ngưng có chút ngượng ngùng, mặt hơi ửng hồng.
Mạch Mạt nhìn thấy biểu tình không được tự nhiên của Dạ Ngưng liền lập tức nảy sinh hứng thú, cười tủm tỉm nhìn nàng: “Dạ Ngưng.”
“Có việc gì ạ?” Dạ Ngưng đang liều mạng và cơm vào miệng, quang minh chính đại ăn trứng gà thế này thực sung sướng hơn so với việc trộm của lão Tam nha, nàng cần phải ăn nhiều một chút, tranh thủ ăn luôn cả phần cơm chiều.
“Cô giáo hỏi em một chuyện nhé.”

“Nói đi.”

“Lấy tướng mạo này của em, vừa có tài vừa có nhan sắc, thế mà lại còn cần xem AV để giải tỏa ham muốn sao?”

Dạ Ngưng thiếu chút nữa trực tiếp phun tất cả cơm trong miệng ra, nghẹn đến nước mắt cũng chảy ra.
“Em cần gì phải khẩn trương vậy?” Mạch Mạt cười không có ý tốt, Dạ Ngưng che miệng ho khan.

“Cô giáo, sao cô lại không đứng đắn thế chứ?”

“Cái gì mà nói là không đứng đắn? Tôi sợ em có vấn đề về tâm lý, muốn giúp em thôi.” Mạch Mạt không hổ là giáo viên quản lí việc xây dựng Đảng, công tác tư tưởng tuyệt đối là làm đúng chỗ. Dạ Ngưng bình ổn hơi thở, len lén liếc Tiếu Vũ Hàm ngồi cạnh, hắc, người ta cũng đồng dạng cười tủm tỉm nhìn mình chờ đáp án.

Buông đôi đũa, Dạ Ngưng cân nhắc một hồi, nói: “Kỳ thật thì em tình nguyện ham muốn cũng không nguyện phóng đãng.”

“Vậy ngày ngày em đều xem mỗi AV thôi, không thấy buồn chán à? Em nói xem, đàn ông còn có thể ra ngoài tìm gái, còn em thì phải làm sao bây giờ?”
“Không sao cả.” Dạ Ngưng lòng chua xót nói: “Nếu quá tịch mịch, muốn đụng chạm da thịt, vậy chỉ cần giơ tay phải của mình lên đặt xuống hạ thân, sau đó thì tự thủ d*m.”

(về 1 khía cạnh nào đó, tr này có nhiều đoạn…thật =.=) 
“……”

“……”
Mạch Mạt không nói gì nhìn Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm ở một bên lại hé miệng cười khẽ.
“Nói như vậy, em không chỉ còn đêm đầu tiên mà nụ hôn đầu cũng vẫn còn?” Mạch Mạt cười hỏi, Dạ Ngưng mặt đỏ hồng gật gật đầu.
“Ồ, vậy chẳng phải nghĩa là ai có được em cũng như thể đoạt được bảo bối sao, hết thảy đều chỉ thuộc về một người.”
“Cũng không thể nói vậy, không phải vừa mới qua kỳ thi vào nghiên cứu sinh sao, em đang chuẩn bị đi tìm vài người để thử làm quen xem thế nào.”
“Tìm vài người?” Mạch Mạt không thể tin được nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng lại cười nhìn cô.
“Không thì cứ thử xem sao.” Mạch Mạt ngẩng đầu, như lơ đãng nhìn về phía Tiếu Vũ Hàm, liền thấy cô đang ngồi ở kia nhìn chằm chằm Dạ Ngưng, biểu tình tựa tiếu phi tiếu, có vẻ quỷ dị nói không nên lời.
“Cái này, đều ăn xong rồi sao? Để em thu dọn mang ra ngoài.” Dạ Ngưng rất tự giác, chủ động muốn dọn dẹp bát đũa, kỳ thật là nàng muốn làm nhanh nhanh để có thể mau chạy lấy người, dù sao thì ở dưới ánh mắt của hai vị giáo viên cũng không phải là chuyện tốt lành gì, thực kinh hồn táng đảm, mà cô Tiếu lại còn thỉnh thoảng cười khẽ, thực khiến cho tim Dạ Ngưng cứ phát lạnh mà nhảy tưng tưng.

“Ai, em cứ ngồi xuống đi, một lúc nữa tôi sẽ gói lại mang đi cho mèo ăn. Lại đây, ngồi tán gẫu với tôi.” Mạch Mạt cười vỗ vỗ ghế sô pha bên cạnh. Hiếm hoi mới có dịp có học sinh để giải buồn như thế, sao cô có thể dễ dàng bỏ qua cho Dạ Ngưng vậy được.

Dạ Ngưng có chút lúng túng nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm chỉ nhẹ nhàng cười cười: “Đi đi, đừng đắc tội với cô ấy, bằng không em đừng nghĩ tới chuyện vào Đảng.”
……

Còn có kiểu đó nữa? Dạ Ngưng bĩu môi nhìn hai người, đây không phải là quan lớn muốn báo thù cá nhân mà tập thể chèn ép mình sao?

“Tán gẫu gì ạ, cô giáo?” Dạ Ngưng bực bội đi đến ngồi xuống ghế sô pha cạnh Mạch Mạt, Mạch Mạt cười cười, hỏi: “Nhìn cái vẻ không vui của em kìa. Đúng rồi, kể xem bình thường em làm gì? Nghe nói em rất ít khi đi học, mà lúc đi học cũng như thể đi họp lãnh đạo, cái gì cũng không mang.”
“……” Dạ Ngưng tự động bỏ qua nửa câu sau của Mạch Mạt, về phần bình thường làm cái gì a, đương nhiên là xem AV! Nhưng mà có cho nàng tám lá gan cũng không dám nói thẳng ra, lần trước sự kiện SB (3) vẫn khiến nàng canh cánh trong lòng, không thể để cho cô Tiếu làm giảm giá trị mình nữa.

“Đọc sách, không có việc gì thì đọc sách.” Dạ Ngưng nói bừa, Mạch Mạt có chút kinh ngạc nhìn nàng.

“Em á?”

“Sao? Em không được à?” Dạ Ngưng nhìn Mạch Mạt đầy khiêu khích, người này thật đúng là coi thường người khác!

“Tứ đại kỳ thư đều đã xem qua sao?” Mạch Mạt khinh bỉ nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng khẽ giật mình, thuận miệng tiếp lời: “Đã xem.”

“[Hồng Lâu Mộng] thế nào?”

“Không được, là một quyển sách khiêu dâm, quá sắc tình.”

Dạ Ngưng lắc đầu nói xong, Mạch Mạt liền cười nhìn nàng, từ khi nào mà [Hồng Lâu Mộng] lại thành sách khiêu dâm vậy nhỉ?

“Đúng thế phải không, cô Tiếu.” Dạ Ngưng bị Mạch Mạt nhìn chằm chằm không khỏi chột dạ, muốn Tiếu Vũ Hàm cho mình thêm can đảm.

Tiếu Vũ Hàm nhẹ nhàng cười, gật đầu: “Thanh giả tự thanh, dâm giả tự dâm (4), mỗi người đều có một cách giải thích khác nhau.”

“…..” Cô Tiếu, không phải vậy chứ? Em còn nghĩ hai ta đã trở thành người thân quen cơ mà! Dạ Ngưng trừng mắt nhìn Tiếu Vũ Hàm, mà cô đáp lại vẫn là nụ cười thản nhiên kia.

“Dạ Ngưng, em thật đúng là dễ trêu chọc, với tính cách này thì khẳng định là có không ít người theo đuổi phải không?” Mạch Mạt nói với Dạ Ngưng nhưng ánh mắt lại dừng trên người Tiếu Vũ Hàm.

Dạ Ngưng vẫn luôn như vậy, không thể khen được, vừa nghe cô giáo Mạch khen, miệng liền toét ra rộng đến tận mang tai.

“Tàm tạm, tàm tạm thôi, nếu những người theo đuổi em mà xếp hàng từ ký túc xá sinh viên đến nơi này của các cô thì hẳn là không hơn kém nhiều lắm.”

“…..Hôm nay sao lại nóng thế nhỉ?” Trầm mặc một hồi, Mạch Mạt mở miệng, Dạ Ngưng cũng gật đầu đồng tình.

“Cũng không phải không đúng, chảy cả mồ hôi rồi.”

“Đúng vậy, nếu không nóng thì là nằm mơ rồi.”

“……Việc này, cô giáo, thật sự nóng quá, em về nhé, một lát nữa nhà tắm sẽ đông người, em muốn đi tắm rửa một chút.” Dạ Ngưng cố gắng tự tìm cho mình cái cớ để có thể nhanh chóng rời đi.
Mạch Mạt nghe xong liền cười cười: “Như vậy à, vừa đúng lúc tôi cùng Vũ Hàm cũng muốn đi. Thế này đi, em về ký túc xá chuẩn bị trước, một lúc nữa ba người chúng ta cùng đi. Tôi còn chưa nói chuyện với em đủ đâu.”

Không phải chứ….Dạ Ngưng không tin nhìn Mạch Mạt, đáy lòng run lên, quay đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm. Chỉ thấy Tiếu Vũ Hàm vẫn bình tĩnh trước sau như một, hai tay khoanh trước ngực nhìn nàng, vừa vặn ánh mắt hai người tiếp xúc, liền nhẹ nhàng quay đầu đi. Dạ Ngưng cảm thấy cô Tiếu có chút ngượng ngùng, không hiểu sao cổ họng tự dưng cũng có phần căng thẳng, muốn từ chối: “Không cần đâu….”

“Xấu hổ à, vậy cũng được, để ngày khác cùng đi.” Mạch Mạt đoán chừng có lẽ Dạ Ngưng ngượng. Cũng đúng, có mấy người có thể ở trước mặt giáo viên của mình mà buông lỏng đâu, lại không nghĩ tới, cô vừa dứt lời thì Dạ Ngưng hét lên một tiếng: “Vẫn là hôm nay đi! Hai ngày nữa em bận rồi, em lập tức về chuẩn bị!”

Không cho hai người có thời gian kịp phản ứng, Dạ Ngưng đã bật dậy từ sô pha, nhanh chóng vọt tới chỗ để giày, đi giày xong, dưới ánh mắt kinh ngạc nhìn chăm chú của Mạch Mạt và Tiếu Vũ Hàm mà lấy tốc độ như gió cuốn phi ra khỏi cửa. Trong nháy mắt lúc cánh cửa kia đóng sầm lại, Dạ Ngưng nắm chặt tay vung mạnh, hưng phấn đến vẻ mặt đỏ bừng, dĩ nhiên, dĩ nhiên lại có thể được nhìn thấy ngọc thể của cô Tiếu, oa ha ha!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna