Google.com.vn Đọc truyện Online

20/06/2018

Thật ra thì em rất trong sáng - Chương 15 + 16

Đăng bởi Ngân Giang | 20/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 15: Rất Muốn Nhìn
Ôm chậu rửa mặt, chân đi dép lê, mặt trưng một nụ cười đáng khinh, Dạ Ngưng ngửa đầu ưỡn ngực, cứ như vậy đứng dưới lầu ký túc xá mà đợi cô Tiếu cùng cô Mạch đến.

Khoảng chừng năm phút đồng hồ sau, Tiếu Vũ Hàm và Mạch Mạt mang theo giỏ đựng đồ tắm đi đến, vừa tới gần liền thấy Dạ Ngưng đứng hứng gió ở đó, mặt đầy xuân phong phơi phới.

Mạch Mạt vừa thấy liền cười thành tiếng, trong mắt Tiếu Vũ Hàm cũng có ý cười.


“Gấp đến nỗi chờ không nổi rồi hả?” Mạch Mạt cười nghênh đón, mặt Dạ Ngưng hơi hơi đỏ lên, lắc đầu.


“Không ạ.”


“Được rồi, không đùa em nữa, đi thôi.”


Ba người cùng đi về phía nhà tắm, bởi vì đang là hai ngày nghỉ, hơn nữa thời gian có vẻ còn sớm nên cơ bản không có nhiều người. Quẹt thẻ, mở cửa rồi đi vào, làn sóng nhiệt lập tức ập vào mặt, xen lẫn với từng trận tiếng cười đùa ở phía trong. Trái tim nguyên bản vốn tràn ngập chờ mong của Dạ Ngưng vào giờ khắc này liền kịch liệt đập dồn, cổ họng cũng có chút khô nóng.


Trái lại hai vị giáo viên là Mạch Mạt cùng Tiếu Vũ Hàm lại rất bình tĩnh, nhanh chóng cởi quần áo, bước vào.

“Nhanh lên nhé, chúng tôi vào trước chờ em.” Mạch Mạt cười nhìn bộ dáng không được tự nhiên của Dạ Ngưng, Dạ Ngưng lại đỏ mặt len lén liếc Tiếu Vũ Hàm một cái, rồi như thể bị điện giật lập tức quay đầu đi.

Cô giáo Mạch mặc bộ đồ lót lúc ẩn lúc hiện tiêu sái đi qua đi lại trước mặt Dạ Ngưng cả một buổi trưa rồi, giờ ít nhiều cũng có chút quen mắt…nhưng mà cô Tiếu…chỉ mới liếc mắt một cái…chưa thấy rõ ràng…

Dạ Ngưng cũng không biết bản thân mình rốt cuộc vì cái gì mà khẩn trương, bình thường mọi người ở ký túc xá cũng không phải chưa từng tới đây tắm, nhớ rõ lần đầu tiên đến nơi này lão Tam rất lo lắng, dùng cánh tay che ngực mà mặt đỏ bừng, nàng còn cười trêu lão Tam suốt cả buổi, nhưng mà hôm nay….

Chậm chạp cởi áo lót, quần lót, Dạ Ngưng ôm chậu, hít sâu một hơi, hăng hái sải bước xông qua.


Cô Tiếu, em đến đây!


“Loảng xoảng rầm!”

“Á –!”


Theo một tiếng la chói tai, tất cả mọi người trong nhà tắm đều kinh hãi, rõ ràng nhất chính là đôi dép lê bằng nhựa trị giá mười đồng ở dưới chân Dạ Ngưng đã biến thành bàn trượt môn lướt ván hạng sang, chỉ thấy nàng hai mắt trợn trừng trượt thẳng vào, không đợi ai kịp phản ứng, cái chậu màu xanh ôm trong lòng đã bay lên trời, trong nháy mắt tất cả khăn tắm, miếng bọt kì lưng, dầu gội đầu, sữa tắm đều rơi tung tóe trên mặt đất, mà cả cái chậu xanh cũng rơi xuống, mà Dạ Ngưng cũng đồng dạng đặt mông ngồi dưới sàn, hai chân giang rộng ra, hai tay chống trên mặt đất, mờ mịt nhìn mọi người ở chung quanh.


“Dạ Ngưng!” Tiếu Vũ Hàm là người đầu tiên chạy qua, đưa tay bắt lấy cánh tay Dạ Ngưng, muốn kéo nàng lên.


“Không sao chứ? Ngã đến hỏng rồi à?!” Tiếu Vũ Hàm sốt ruột nhìn Dạ Ngưng, mà quả thật là Dạ Ngưng bị ngã đến choáng váng, thấy Tiếu Vũ Hàm nhìn mình chằm chằm, mặt liền đỏ bừng, mà động tác phản ứng đầu tiên lại khiến cho Tiếu Vũ Hàm dở khóc dở cười, không phải đứng dậy, mà lại lập tức khép chặt hai chân, che đi bộ vị quan trọng.


Mạch Mạt nhìn Dạ Ngưng bốn cẳng sõng soài dưới đất, cười đến nỗi nước mắt cũng chảy ra. Trời đất mẹ ơi, sao lại có người đáng yêu đến vậy chứ?

Bị Tiếu Vũ Hàm kéo lên, Dạ Ngưng cúi đầu cắn răng đứng dậy, mặt đỏ hết chỗ nói, cảm thụ được những tràng “cười nhạo đầy thiện ý” của mọi người ở trong nhà tắm liền không nói được một lời, thấp đầu nhặt những đồ dùng để tắm bị rơi đầy trên mặt đất để vào chậu, một mình yên lặng lủi thủi đi đến một góc, im lặng mở vòi hoa sen, im lặng tắm.


Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng quay mặt vào tường mà tắm, khẽ lắc lắc đầu thở dài, thế nào mà lúc nào cũng lỗ mãng như vậy chứ.


Mạch Mạt cười đủ rồi, liền lê dép đi đến bên người Dạ Ngưng, cười nhìn nàng: “Sao vậy, còn xấu hổ à?”


Dạ Ngưng quay mặt vào tường mà sắp khóc đến nơi rồi, sao nàng có thể xui xẻo như vậy chứ?! Rõ ràng là vọt vào để xem ngọc thể của cô Tiếu, kết quả ngược lại bị xem hoàn toàn, hình ảnh hai chân dạng ra ngồi dưới đất kia, cả đời này nàng cũng không muốn nghĩ lại. Thể diện đều bị mất cả!

“Được rồi, được rồi, không cần ngượng.” Mạch Mạt cười an ủi Dạ Ngưng, lại quay lại đi tới nói gì đó với Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm nhìn chằm chằm Dạ Ngưng, khẽ nhếch môi, gật đầu.


Ngay lúc Dạ Ngưng còn đang hết sức khổ sở khó khăn xoay người, một làn hương chanh thơm ngát lại truyền đến chóp mũi.


“Thế nào rồi, là chỗ nào ngã đau?” Thanh âm thản nhiên ôn nhu trực tiếp thấm vào tận đáy lòng, đột nhiên Dạ Ngưng có chút ủy khuất, cuối cùng cũng xoay người lại, nhưng vẫn cúi đầu như trước, không dám nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Nhìn người đầy bụng ủy khuất tỏ vẻ ngoan ngoãn biết vâng lời ở trước mặt, Tiếu Vũ Hàm cười nhẹ, sủng nịnh vươn cánh tay, vuốt ve mái tóc Dạ ngưng.


“Ai mà không từng bị ngã.”


Dạ Ngưng bĩu môi. Phải rồi, ai cũng đều từng bị ngã, nhưng làm gì có mấy người ngã thê thảm đến mức không dám nhìn giống như nàng đâu chứ.


“Ai da, Dạ Ngưng em xấu hổ cái gì chứ, không vấn đề gì không có chuyện gì đâu, lại đây đi, tiếp tục nói chuyện phiếm với cô.” Mạch Mạt lôi cánh tay Dạ Ngưng kéo nàng đi qua, nói liên miên lải nhải không để yên. Hàn huyên một lúc, cuối cùng trong lòng Dạ Ngưng cũng dễ chịu hơn một chút, không yên lòng ứng phó với Mạch Mạt, lặng lẽ ngẩng đầu ngắm trộm Tiếu Vũ Hàm, một lần liếc nhìn này, trái tim đập nhanh đến mức như muốn nhảy ra ngoài.

Tiếu Vũ Hàm đang gội đầu, cũng không biết Dạ ngưng đang nhìn lén, cô nghiêng người thoa dầu gội lên mái tóc, hai tay khẽ nâng xoa nắn, lúc cánh tay cùng hạ xuống, đôi bầu ngực căng tròn no đủ cũng nhẹ nhàng rung động….bọt dầu gội màu trắng ngà từ vai chảy xuống, băng qua hai chân thon dài trắng nõn, chậm rãi trượt…Xả nước sạch mái tóc, Tiếu Vũ Hàm hơi hé mắt, liếc một cái liền nhìn thấy Dạ Ngưng hai mắt trợn tròn nhìn thân thể mình, trong nháy mắt khuôn mặt trắng nõn liền đỏ hồng.

Mà cố tình là Dạ Ngưng còn không biết tự giác, vẫn thất thần nhìn chằm chằm thân thể Tiếu Vũ Hàm, Mạch Mạt ở bên cạnh nhìn hai người, cười cười mà không nói gì, việc này càng khiến mặt Tiếu Vũ Hàm đỏ hơn, nâng tay lên, vốc chút nước giữ trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng vung lên, hất về phía Dạ Ngưng.


Những giọt nước nóng bỏng bắn lên mặt khiến Dạ Ngưng phục hồi tinh thần, nhìn đôi mắt đầy giận dữ của Tiếu Vũ Hàm, mặt liền đỏ bừng lên, lập tức xoay người sang chỗ khác, quay mông về phía cô.


“Ha, nhóc con này dáng người cũng không tệ lắm nhỉ.”


Trái tim đang đập kịch liệt của Dạ Ngưng còn chưa kịp bình phục đã bị Mạch Mạt trêu chọc như vậy, chỉ biết cắn môi, lại cúi đầu.


“Được rồi mà.” Mạch Mạt có chút buồn cười nhìn Dạ Ngưng, đây thật đúng là thân sơ có phân biệt mà, vừa rồi cùng mình tâm sự trò chuyện cả nửa ngày, cũng nhìn thân thể mình cả nửa ngày mà cũng không thấy Dạ Ngưng có phản ứng như thế, giờ mới nhìn Tiếu Vũ Hàm vài lần đã thành e lệ như vậy sao?


“Thế nào, phải lòng cô Tiếu rồi hả?” Mạch Mạt nháy mắt đùa Dạ Ngưng, mặt Dạ Ngưng liền nóng bừng, không dám ngẩng đầu, Tiếu Vũ Hàm nghiêng người nhìn Mạch Mạt, đôi mắt hơi nheo lại.

Ho nhẹ một tiếng, Mạch Mạt nhún nhún vai, thật đúng là, đùa một chút mà cũng không cho.


Trong lúc nhất thời mấy người đều không nói gì, Dạ Ngưng chỉ lo cúi đầu tắm gội, thân mình cứng ngắc không nhúc nhích, tràn đầy đầu óc đều là hình ảnh cuối cùng lúc Tiếu Vũ Hàm hơi cúi đầu, vẻ mặt mang theo một tia ngượng ngùng cùng khiển trách, cảm giác chưa bao giờ có thổi quét qua toàn thân, khiến trái tim cơ hồ muốn lao ra khỏi lồng ngực, Dạ Ngưng cắn môi, lắc đầu. Không thể đâu, Dạ Ngưng, mày không thể đói bụng ăn quàng như vậy chứ, người ta là giáo viên của mày, cô giáo đó! Chỉ có thể đứng từ xa nhìn mà có dâm ý trong đầu chứ không thể yêu được!


“Đừng một mình tắm rửa nữa, ra đây tâm sự với tôi đi.” Mạch Mạt bị bầu không khí lúng túng này làm cho có chút buồn chán, nhìn Tiếu Vũ Hàm cũng một dạng đầy bụng tâm sự mà chỉ cúi đầu không biết đang suy nghĩ cái gì, làm sao vậy chứ? Chỉ có đi tắm thôi mà hai người này lại biến thành kiểu gì vậy.


“Nói gì ạ?” Dạ Ngưng miễn cưỡng cười cười, ngẩng đầu nhìn Mạch Mạt.


Mạch Mạt nghĩ nghĩ, nở nụ cười: “Dạ Ngưng, em thích mẫu người như thế nào, nói cho cô đi, trong tay cô có không ít hàng dự trữ, nếu có người thích hợp thì có thể giới thiệu cho em.”


Tiếu Vũ Hàm vẫn đang cúi đầu, nghe thế liền có phản ứng, hơi ngẩng đầu nhìn Dạ Ngưng, trên mặt còn có nét ửng hồng chưa tan hết.

“Em thích kiểu người gì ư?” Linh hồn nhỏ bé của Dạ Ngưng còn chưa kịp trở về, căn bản không rảnh nói chuyện phiếm với Mạch Mạt, liền trả lời tùy ý cho có lệ: “Ừ thì phải rất tốt với em, ôn nhu, biết che chở, lúc em đau khổ thì có thể ở bên em, có khả năng giúp em giải trừ phiền não, quan trọng nhất là biết săn sóc.”


Mạch Mạt nghe xong liền không cười nổi: “Ở đâu ra mà có người hoàn hảo như vậy chứ.”

Tiếu Vũ Hàm vẫn đang trầm mặc liền cười nhạt, nghiêng người nhìn Dạ Ngưng vẫn không dám nhìn thẳng vào mặt cô, nhẹ nhàng nói: “Em đang nói là băng vệ sinh?”

==================
Chương 16: Nhờ Một Chút…

“Kỳ thật Vũ Hàm nói cũng có lý.” Trầm mặc nửa ngày, rốt cục Mạch Mạt cũng nói tiếp, Dạ Ngưng vẫn còn đang đắm chìm trong màn hài hước lạnh tanh của Tiếu Vũ Hàm, nghe thấy Mạch Mạt nói như vậy liền ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn cô, không phải chứ, thế mà còn có lý?

“Đúng thế mà, người yêu á, cũng giống như là băng vệ sinh vậy. Đương nhiên có loại rất tốt rất ôm, ví dụ như Sophie, cẩn thận chở che cùng khiến em không có một chút nào phiền não, nếu ai tìm được kiểu người yêu thế này thì sẽ rất tuyệt, nếu tìm thấy lại là loại sản phẩm chất lượng thấp của một nhà máy tồi sản xuất, vậy không chỉ không giải được ưu phiền mà còn khiến bản thân mang bệnh, nếu gặp phải một người như vậy, ai….Cho nên a, cô Mạch của em tổng kết ra được một câu, cái gọi là người yêu ấy à, quả thật là thà không có chứ không được ẩu, nhất định phải cảnh giác cao độ chọn loại tuyệt hảo!”

Mạch Mạt phân tích rất có đạo lý, Tiếu Vũ Hàm ngồi một bên cười nhẹ, nhưng thật ra thái độ Dạ Ngưng lại khác thường, chớp mắt nhìn Mạch Mạt, tuy mặt mày không nói được một lời nhưng trong lòng thì đã sớm hò hét. Thiên tài a, cái gì gọi là nịnh hót trời sinh! Đó chính là cô giáo Mạch, đây quả thực là cô Tiếu đánh rắm thì cô Mạch cũng coi là trứng vàng mà hứng lấy!

“Em nghĩ gì vậy?” Tiếu Vũ Hàm nhìn ra Dạ Ngưng có điểm không bình thường, mỗi khi khóe miệng cô bé đó nhoẻn lên thành nụ cười xấu xa thế kia, nhất định là nghĩ ra chuyện gì đó.

Dạ Ngưng ngẩng đầu, cười cười nhìn Mạch Mạt: “Cô Mạch, vậy là cô đồng ý quan điểm của cô Tiếu nhỉ.”

Mạch Mạt trợn mắt liếc nàng một cái: “Tôi đây là dựa theo sự thật mà nói chuyện!”

Dạ Ngưng nghe thế lại càng cười đến mức hỏng rồi, nhướn mày nhìn Mạch Mạt: “Vậy xin hỏi cô giáo Mạch, cô là nhãn hiệu băng vệ sinh nào?”

“…..”

Các bạn học ở bên cạnh nghe thấy lời Dạ Ngưng nói đều buồn cười, Tiếu Vũ Hàm cười khẽ, mặt Mạch Mạt lại lúc đỏ lúc trắng, nửa ngày sau liền nhe răng nhìn Dạ Ngưng.

“Em, lại đây!”

“Để làm gì ạ?” Dạ Ngưng cảnh giác nhìn Mạch Mạt, sao chứ, muốn trả đũa? Nhiều người nhìn như vậy, cô dám sao?

“Nghĩ nhiều vậy làm gì? Lại đây, để tôi kỳ lưng cho em!” Mạch Mạt không kiên nhẫn làm ồn lên, Dạ Ngưng vừa nghe liền nở nụ cười, đến giờ nàng còn có chút không yên, sợ cô Tiếu ở một bên nhịn không được trước mỹ sắc đầy dụ hoặc của mình mà kỳ lưng cho mình, vậy thì thật xấu hổ a. Hiện tại xem ra, mị lực của mình quả nhiên không thể chống đỡ nổi, cô Tiếu còn chưa mở miệng mà cô Mạch đã mở lời rồi, thật sự là hương bánh trái, đến chỗ nào cũng có hương thơm cả ngày, mọi người đều tranh nhau mua.

Cười hì hì đi đến trước mặt Mạch Mạt, Dạ Ngưng xoay người, đặt tay lên bàn đánh bóng cúi thấp người xuống, nhắm mắt lại, vẻ mặt đầy hưởng thụ. Tiếu Vũ Hàm ở một bên nhìn nàng như vậy, nhẹ nhàng thở dài. Haiz, tự làm bậy không thể sống mà.

Mạch Mạt nhìn chằm chằm tấm lưng trắng noãn như ngọc của Dạ Ngưng, cười nhẹ một tiếng, quơ quơ cánh tay vận động đơn giản một chút, rồi một chưởng vỗ xuống.

“Á!!!”

Khắp phòng tắm, lần thứ hai vang vọng thanh âm tru lên đầy thê thảm của Dạ Ngưng, kia thật đúng là rung động đến tận tâm can….

Kéo nửa tấm thân tàn, Dạ Ngưng chầm chậm lê đến dưới vòi phun, ai oán tắm, không dám nói thêm một câu nào với Mạch Mạt nữa, mà Mạch Mạt thật ra lại cười rất đắc ý, nhướn mày nhìn Dạ Ngưng. 

“Cô Tiếu….” Bị vẻ kiêu ngạo kia của Mạch Mạt làm phiền lòng, Dạ Ngưng nghiêng nghiêng đầu, đi theo Tiếu Vũ Hàm nói chuyện.

“Ừ?” Tiếu Vũ Hàm nhàn nhạt cười, tầm mắt dừng trên mông Dạ Ngưng, trên cái mông trắng nõn mượt mà nổi bật một dấu tay màu đỏ rất rõ ràng. Xem ra Mạch Mạt thật sự nặng tay.

Dạ Ngưng cảm giác được ánh mắt của Tiếu Vũ Hàm, mặt đỏ lên, xoay người sang chỗ khác, liền mặt đối mặt với Tiếu Vũ Hàm.

Tiếu Vũ Hàm nhếch môi, nhìn đôi bầu ngực giống như ngọn núi nhỏ của Dạ Ngưng, cười nhẹ. Thật đúng là nhát gan nên đến ngực cũng nhỏ.

……

Vẻ mặt Dạ Ngưng đỏ bừng, nhìn Tiếu Vũ Hàm, trong ánh mắt đầy thâm ý kia của Tiếu Vũ Hàm, nàng đọc ra được ý nghĩa chân chính….Rất tự giác, Dạ Ngưng chậm rãi xoay người, tiếp tục dùng cái mông kèm theo dấu tay màu hồng của mình hướng về phía Tiếu Vũ Hàm.

Có thể bởi vì hơi nước, cũng có thể là cách quá gần……hương chanh thơm mát nhàn nhạt thỉnh thoảng bay vào mũi Dạ Ngưng, cảm giác hưởng thụ nói không nên lời, thật giống như đáy lòng dâng lên một dòng nước ấm, từ bốn phía bao quanh thân mình, thực ấm áp, thoải mái cực.

Dạ Ngưng coi như là một người bị mùi hương khống chế. Nàng không nhất định có thể nhớ kỹ tên một người, nhưng lại nhất định có thể nhớ kỹ mùi hương trên cơ thể người đó. Thời kỳ trung học mơ mơ màng màng thầm mến một đàn chị, trên người người đó tựa hồ cũng có loại hương thơm dịu nhẹ thế này, nhưng lại có chút không giống với cô Tiếu, đàn chị kia hẳn là xịt chút nước hoa, mà cô Tiếu lại như đơn thuần là hương thơm thiên nhiên tinh khiết, cũng không biết là từ bộ vị nào tỏa ra….Vừa nghĩ đến đây, mặt Dạ Ngưng lại bắt đầu nóng lên.

“Cậu xem con bé kìa, mặt mũi đầy vẻ háo sắc.” Mạch Mạt tiến đến bên người Tiếu Vũ Hàm nhỏ giọng thì thầm, Tiếu Vũ Hàm nghe xong liền cười khẽ, nhìn nhìn Dạ Ngưng.

Mỗi khi có người bàn tán gì đến mình, lỗ tai Dạ Ngưng luôn đặc biệt tốt, cho nên trong nháy mắt liền ưỡn thẳng thân mình, còn thật nghiêm túc tắm rửa.

“Vũ Hàm.” Tiếng nước chảy rất lớn, hơn nữa trong nhà tắm đầy âm thanh vui đùa vang lên, thanh âm Mạch Mạt không phải rất rõ ràng.

“Ừ?” Tiếu Vũ Hàm nghiêng người, nhìn Mạch Mạt.

“Cậu, vì sao cậu muốn tìm tiểu quỷ kia để cùng khiêu vũ?” Do dự mà vẫn hỏi ra lời, Mạch Mạt nhìn chằm chằm vào mắt Tiếu Vũ Hàm.

“Con bé có kỹ năng nhảy hip – hop.”

“Chỉ như vậy?” Mạch Mạt chưa từ bỏ ý định truy vấn. Sao có khả năng chỉ có nguyên nhân này? Một cái trường học to như vậy, trong số thạc sĩ chẳng lẽ còn không tìm nổi được người có kỹ năng nhảy hip – hop sao?

Dạ Ngưng dựng thẳng lỗ tai đứng dưới vòi nước nghiêm túc nghe, không hiểu sao tim lại đập rộn ràng kịch liệt, không ngờ lại có một tia chờ mong không nói nên lời.

Tựa hồ im lặng thật lâu, Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu nhìn Mạch Mạt: “Mạch Mạt, có một số việc tôi còn chưa xác định được.”

Mạch Mạt nghe xong liền bĩu môi, cô hiểu Tiếu Vũ Hàm, biết đây là cô có ý gì, ảo não phất phất tay: “Quên đi, bất quá cũng thật tiện nghi cho nhóc con giảo hoạt kia, vừa tiến đến liền nhặt được tiện nghi lớn như vậy.”

Tiếu Vũ Hàm nghe xong những lời này, nét mặt tràn đầy ý cười.

Dạ Ngưng nghe mà nhất thời cả kinh. Không xác định? Tiện nghi? Quỷ dị, thập phần quỷ dị…rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?


Một phen tắm rửa giặt giũ gần nửa giờ cuối cùng cũng xong, lau khô tóc, Dạ Ngưng theo thường lệ cầm lấy cái chậu nhỏ màu xanh, che trước ngực, đi theo sau Tiếu Vũ Hàm cùng Mạch Mạt ra ngoài. Lần này nàng cũng không dám lại lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn mà nhìn xem mông của hai cô giáo kia trông thế nào, thận cẩn thận nện bước, sợ không chú ý một cái liền lại bay ra ngoài.

Thay quần áo xong, Dạ Ngưng lắc lắc mái tóc, dựa theo thói quen mà đem ống quần xắn lên, ôm chậu thần thanh khí sảng đi ra ngoài.

Cảm giác được đi tắm thực tốt lắm!

Tiếu Vũ Hàm cùng Mạch Mạt đi theo phía sau, Mạch Mạt nhìn chằm chằm Tiếu Vũ Hàm, mà Tiếu Vũ Hàm lại mỉm cười nhìn bóng dáng Dạ Ngưng, cảm xúc trong ánh mắt kia, Mạch Mạt nghĩ mà không ra.

Nói oan gia ngõ hẹp cũng thật không giả, ba người vừa này vừa mới đi qua một góc quẹo liền đụng phải Đại Bảo cùng một đám bạn bè ôm bóng đi về phía sân thể dục. Đại Bảo đi tuốt đằng trước, mặt mày đầy mồ hôi, sau khi nhìn thấy Dạ Ngưng, trong nháy mắt liền đỏ mặt.

“Xì xào xì xào –”

Mấy nam sinh bên kia bắt đầu ồn ào, chuyện xấu của hai người Dạ Ngưng bị truyền khắp cả trường học khiến nàng thực phiền lòng, vừa nhìn thấy tên kia lại càng thấy phiền toái, nhướn nhướn mày, nhìn Đại Bảo. Tuy trong mắt không bốc lửa, nhưng đối với người luôn đem nụ cười treo trên miệng như Dạ Ngưng mà nói thì quả thực đây chính là một vẻ mặt khác. Lần đầu tiên Mạch Mạt nhìn thấy Dạ Ngưng như vậy, ít nhiều có chút giật mình, Tiếu Vũ Hàm lại không chớp mắt nhìn nàng.

“Ngưng Ngưng….” Từ lúc mở miệng nói với Dạ Ngưng những lời kia, Đại Bảo liền dù có thấy cũng không chịu gọi nàng là “chị hai”, đạo lý trong đó, tự nhiên mọi người đều hiểu được. Hắn nói hắn thích cô Tiếu, bất quá là nói đùa thôi, người như cô Tiếu thì chỉ có thể từ xa mà nhìn, nhưng người giống như Dạ Ngưng thì lại có thể gần gũi vui đùa.

“Vừa tắm rửa xong à.” Đại Bảo cẩn thận hỏi, Dạ Ngưng liền quẳng qua một ánh mắt xem thường.

“Không có mắt à.”

“…..”

Đại Bảo nghẹn họng, nuốt nuốt nước miếng: “Em biết mà, nếu không sao lại thơm như vậy.”

“Ha ha, mùi cúc hoa mà, không có biện pháp.” Dạ Ngưng cười dữ tợn, Đại Bảo vốn chột dạ, bị nàng cười như vậy, lòng càng không yên, bối rối nên bắt đầu bịa chuyện.

“Thế nào, nhà tắm có nhiều người không hay ít người?”

“…..”

Mấy nam sinh phía sau Đại Bảo liền cười ồ cả đám, ai da, không ngờ Đại Bảo còn có sở thích này. Tiếu Vũ Hàm cùng Mạch Mạt cũng buồn cười, Dạ Ngưng ngoài cười nhưng trong không cười, cười nói: “Nếu cậu cảm thấy hứng thú, để chị đây mang cậu vào xem nhé?”

“…..”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna