Google.com.vn Đọc truyện Online

21/06/2018

Thật ra thì em rất trong sáng - Chương 27 + 28

Đăng bởi Ngân Giang | 21/06/2018 | 0 nhận xét
 Chương 27: Lần đầu nói chuyện
Tiếu Vũ Hàm không để ý tới kháng nghị của Dạ Ngưng, cúi đầu nhìn chân nàng, còn thật sự chăm chú bôi thuốc.

Mè nheo một hồi cũng không thấy Tiếu Vũ Hàm để ý đến mình, Dạ Ngưng bĩu môi, cũng biết tự mình nói tự mình nghe thực vô nghĩa, liền không nói nữa, cúi đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Động tác dịu dàng, nét mặt ôn hòa, ánh mắt đau lòng, Dạ Ngưng nhìn Tiếu Vũ Hàm, nhất thời có chút thất thần.

Cô ấy chưa từng yêu ai? Đối với phương diện này thì bất cứ ai cũng đều có trực giác trời sinh, nhất là phụ nữ, Tiếu Vũ Hàm đối xử với mình, thật sự quá tốt…

Qua thật lâu, Dạ Ngưng phá vỡ im lặng, nhỏ giọng gọi: “Cô Tiếu…..”

“Ừ?” Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu nhìn Dạ Ngưng.

Dạ Ngưng liếm liếm môi, nhìn vào mắt cô, nhẹ giọng hỏi: “Cô có bạn trai không?”

Lần đầu tiên, lần đầu tiên Dạ Ngưng nghiêm túc nói chuyện với Tiếu Vũ Hàm như thế, Tiếu Vũ Hàm chớp chớp mắt nhìn nàng, nét mày ẩn hiện ý cười.

“Em hỏi chuyện này làm gì?”

“…..”

Dạ Ngưng bị Tiếu Vũ Hàm làm cho nghẹn họng, mặt hơi hồng lên, mà Tiếu Vũ Hàm dường như không chịu buông tha, lại vẫn ngẩng đầu nhìn nàng như cũ, trong ánh mắt đầy vẻ chế nhạo mà nàng đã rất quen thuộc.

Cúi đầu xuống, Dạ Ngưng không dám đối diện với Tiếu Vũ Hàm: “Em chỉ muốn hỏi một chút thôi, trong khoa chúng ta có không ít nam sinh muốn hỏi han em về tình hình của cô Tiếu. Cô vừa xinh đẹp, lại dịu dàng, khẳng định có không ít người thích…Ha ha…không ít người thích…”

Dạ Ngưng có cảm giác chua xót giằng xé tâm can, quả nhiên Tiếu Vũ Hàm nghe xong cười nhẹ: “Cho nên em đây là đang hỏi giúp người khác?”

“…Vâng.” Dạ Ngưng nhỏ giọng đáp, Tiếu Vũ Hàm lắc đầu, đặt chân Dạ Ngưng lên sô pha, đứng dậy, đi vào phòng tắm rửa tay.

Chưa nhận được câu trả lời của Tiếu Vũ Hàm, tay vân vê tấm chăn đặt một bên, lòng Dạ Ngưng bắt đầu như thể đánh trống, cô Tiếu sẽ không tức giận đấy chứ?

Đợi tầm vài phút, Tiếu Vũ Hàm từ phòng trong đi ra, lập tức đến bên cạnh Dạ Ngưng, ngồi xuống sô pha.

Hương chanh nhàn nhạt phả vào mặt, lần đầu tiên Tiếu Vũ Hàm ở cự li gần với Dạ Ngưng như thế, lại còn là chỉ có một mình mình hai người. Trong lúc nhất thời, Dạ Ngưng có cảm giác trái tim mình sắp nhảy vọt lên tới tận cổ họng, khẩn trương như thể khắp nhảy ra ngoài.

Tiếu Vũ Hàm lúc riêng tư và khi ở trường học làm cho người ta có cảm giác không quá giống nhau, đối với Dạ Ngưng mà nói thì giống như thể tung ra từng tầng lụa mỏng, đối xử với nàng có sự thân thiết quen thuộc nói không rõ nên lời, lúc nào Dạ Ngưng cũng không hiểu phân thân mật đó xuất phát từ đâu, nhưng nàng tin tưởng cảm giác của chính mình, không hề sai.

Tiếu Vũ Hàm lẳng lặng nhìn Dạ Ngưng, không chớp mắt nhìn nàng chằm chằm.

Con người này, cô đã yêu bao lâu thì cũng đau khổ bấy lâu…

Nỗi thầm mến dày vò, chua xót nhẫn nại, mỗi lần đêm dài tĩnh lặng yên ắng tiếng người, nhớ rồi lại nhớ nàng đến không ngủ được, Tiếu Vũ Hàm sẽ khẽ khàng rời giường, đi đến bên bàn học, rút ra một xấp giấy viết bản thảo, ở trên đó từng nét lại từng nét viết tên người kia.

Vài năm trôi qua, người như trước vẫn là người kia, giấy viết cũng tích góp từng chút một thành hàng xấp, mà người đó lại vẫn không hiểu được tình yêu của mình dành cho nàng, mà Dạ Ngưng đối với cô mà nói, có lẽ chỉ bất quá là sự hấp dẫn bề ngoài thôi…

Nghĩ như vậy, Tiếu Vũ Hàm nghiêng đầu, thở dài.

“Cô Tiếu….” Dạ Ngưng nhỏ giọng gọi tên Tiếu Vũ Hàm, nàng có thể nhìn ra cô Tiếu có tâm sự, tựa hồ mỗi lần đối mặt với mình đều như thế, rốt cuộc là sao?

Nhìn chằm chằm Dạ Ngưng một hồi, Tiếu Vũ Hàm nhẹ giọng nói: “Ai muốn biết thì bảo người đó cứ tới hỏi tôi.”

Dạ Ngưng không nói gì, mím môi nhìn Tiếu Vũ Hàm, đáy lòng có một ngọn lửa dữ dội khó nhịn thổi bùng lên phá phách khắp nơi, thiêu đốt khiến toàn thân nàng đau đớn.

Tiếu Vũ Hàm đã quá quen thuộc với sự trầm mặc của Dạ Ngưng, lắc lắc đầu, tay phải cầm hộp thuốc lên, chuẩn bị cất về chỗ cũ.

Một khắc đúng lúc cô đứng lên, tay trái lại bị người giữ chặt, Tiếu Vũ Hàm có phần kinh ngạc xoay người lại, nhìn thấy lại là Dạ Ngưng mặt mày đỏ bừng nhưng lại vẫn cố chấp nhìn mình chăm chú.

“Cô Tiếu…nếu…nếu là em muốn biết, vậy cô có thể nói không?” Những lời này đã hao phí hết toàn bộ dũng khí của Dạ Ngưng, ở trong lòng nàng, Tiếu Vũ Hàm là một vị giáo sư cao cao tại thượng, vĩnh viễn chỉ có thể đứng xa xa mà nhìn lên, nhưng cảm tình giấu trong đáy lòng mấy ngày nay đã tra tấn nàng đến thống khổ khó chịu nổi, nếu nói Dạ Ngưng nàng từ trước tới nay ở trong lòng Tiếu Vũ Hàm đều là loại vụng về tầm thường, là loại không để bất cứ chuyện gì trong lòng, thì như vậy, hôm nay để cho nàng nghiêm túc một lần đi.

Tiếu Vũ Hàm không chớp mắt nhìn Dạ Ngưng, nhìn thấy sự cố chấp trong mắt nàng, một góc nào đó trong trái tim liền đột nhiên mềm nhũn rồi sụp xuống.
Buông hộp thuốc trong tay ra, lại ngồi xuống cạnh Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu lên, bình tĩnh nhìn nàng: “Thực ra tôi đã có người mình thích rồi.”

“A…vậy sao…” Dạ Ngưng cảm giác mình giống như quả bóng cao su bị xì hơi, không có nửa phần sức lực chống đỡ, bàn tay giữ lấy tay Tiếu Vũ Hàm chậm rãi trùng xuống, lại nửa đường bị Tiếu Vũ Hàm nắm lấy.

Vội ngẩng đầu, Dạ Ngưng không thể tin được nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Nhẹ nhàng cười cười, Tiếu Vũ Hàm cầm tay Dạ Ngưng: “Sao, em có vẻ không vui?”

“Chỗ nào chứ, vui vẻ, vui vẻ mà.” Dạ Ngưng nhếch miệng cười, trong lòng lại hò hét, vì cái gì chứ? Cô Tiếu thuộc dạng tiểu bạch thỏ như thế, sao lại có thể đã bị “chó cắn” chứ?

“Đó…là giáo viên hay là…” Dạ Ngưng hữu khí vô lực hỏi, lúc này nàng thật rất muốn tìm một cái bao tải, đem tên bạn trai của Tiếu Vũ Hàm trùm đầu lại, hung hăng đập một trận.

“Là sinh viên.” Tiếu Vũ Hàm chậm rãi nói xong, ánh mắt dừng lại trên người Dạ Ngưng.

“Cái gì?!” Dạ Ngưng giật mình nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Chẳng lẽ là Đại Bảo?”

Tiếu Vũ Hàm dùng sức véo chân Dạ Ngưng, Đại Bảo, thực mệt nàng có thể nghĩ ra!

“A a — đau — cô Tiếu –” Dạ Ngưng vội cầu xin tha thứ, Tiếu Vũ Hàm trợn mắt liếc nàng một cái, buông lỏng tay ra.

Xoa xoa chân mình, Dạ Ngưng u oán nhìn Tiếu Vũ Hàm. Mấy người nói xem sao cô Tiếu lại như vậy chứ? Không biết người ta vừa thất tình sao? Đoán sai thì sao chứ?

“Vậy hai người ở bên nhau mấy năm rồi?” Dạ Ngưng bám riết không tha hỏi, trong lòng lại cân nhắc, nếu như không quá lâu, có phải mình vẫn còn có cơ hội không nhỉ.

“Người đó không biết rằng tôi thích người ta.”

Tiếu Vũ Hàm khẽ nói, Dạ Ngưng vừa nghe những lời này liền cười đến nỗi răng như muốn văng cả ra ngoài: “Trời ạ, thực đáng tiếc!”

“……” Tiếu Vũ Hàm trừng mắt với Dạ Ngưng, vậy mà sao tôi lại chưa nhìn ra em có một chút ý gì gọi là tiếc hận nhỉ?

“Ái dà, cô Tiếu, nói như vậy chẳng lẽ cô cũng thầm mến lâu rồi?” Tin tức có tính oanh tạc này làm cho trái tim Dạ Ngưng không tự giác được mà nhảy lên, không biết là tốt rồi, không ở bên nhau thì mọi việc không nói chắc được, ta chẳng thèm quản tên đó là Trương Tam Lý Tứ gì, cô Tiếu ta muốn chắc rồi! Kẻ đó là ai nhỉ, đúng là có phúc mà không biết hưởng!

“Tôi cũng?” Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng, lặp lại.

Dạ Ngưng ho một tiếng, lắc đầu: “Nói nhầm ý mà, nhầm thôi!”

Tiếu Vũ Hàm mặc kệ Dạ Ngưng, đứng dậy cầm hòm thuốc đi vào phòng trong, để Dạ Ngưng một mình nằm ở sô pha tự đắc cười hắc hắc.

Ha ha, nói như vậy thì cô Tiếu cũng phải nhận hết nỗi khổ tương tư tra tấn sao? Như vậy thì quá tốt rồi, đúng thời điểm cô ấy khó khăn nhất, trao cho cô một cái ôm ấm áp, có lẽ cô Tiếu sẽ cảm động, sau đó liền trực tiếp xà vào vòng tay mình tìm sự an ủi!

Tiếu Vũ Hàm từ phòng trong đi ra liền nhìn thấy Dạ Ngưng ngồi ở sô pha tự cười vui sướng.

“Đừng cười nữa, tối nay còn phải tập luyện.”

“Đúng! Đúng, còn phải tập luyện!”

Dạ Ngưng gật đầu đáp lời, khiêu vũ tối nay cũng không giống với trước kia, nhất định phải làm cho cô Tiếu cảm thấy sự dịu dàng vô tận của mình.

Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng, trong mắt lóe lên một tia kì dị, mấp máy môi, nói: “Ừ, hôm nay có thêm động tác phối hợp cuối cùng, hẳn là cần phải luyện rất lâu.”

Động tác phối hợp?! Tốt! Dạ Ngưng nghe mà hai mắt phát sáng, tập càng lâu càng tốt, nàng không ngại!

“Em trở về chuẩn bị một chút đi.” Tiếu Vũ Hàm chậm rãi nói xong, liếc mắt nhìn chân Dạ Ngưng một cái, bàn tay phải hơi nắm lại.

“Được rồi!” Dạ Ngưng sảng khoái đáp ứng, từ sô pha nhảy dựng lên, đi dép lê nhanh chóng bước tới cửa, nhặt một chiếc giày đi vào, cúi đầu đổi giày, vừa đi vừa lẩm nhẩm một bài hát, rất hạnh phúc.

Vừa lẩm nhẩm được một nửa, Dạ Ngưng như nhớ ra cái gì, tay đang đi giày chợt khựng lại, nhìn chằm chằm chân mình cả nửa ngày, thân mình cứng đờ, cả người hóa đá tại chỗ.

_Hết chương 27_
=================
Chương 28: Giá đắt
Xong rồi! Xong đời rồi!!!

Dạ Ngưng chỉ hận không thể cho mình một cái tát, sao có thể mau quên đến vậy chứ! Vừa vui vẻ liền cái gì cũng quên hết, giờ thì tốt lắm, nhất định cô Tiếu rất tức giận! Nghĩ như vậy, Dạ Ngưng càng sợ hãi, vẫn duy trì động tác xoay người, cử động cũng không dám cử động.

Tiếu Vũ Hàm đứng một bên sô pha, khoanh tay lạnh lùng nhìn Dạ Ngưng, một cỗ lửa giận bốc lên từ đáy lòng. Cô có thể tha thứ cho tính trẻ con của Dạ Ngưng, tha thứ cho trò đùa dai của nàng, thậm chí khi nàng tự dưng khiêu khích cũng đều có thể xem nhẹ không chấp, nhưng sao Dạ Ngưng lại có thể lợi dụng sự quan tâm của cô để lừa gạt như thế?

“Cô Tiếu……”

Thật lâu không thấy Tiếu Vũ Hàm đáp lại, Dạ Ngưng thẳng lưng, cắn răng nhìn Tiếu Vũ Hàm, nhìn gương mặt lạnh như băng của cô, trong lòng sợ hãi không thôi. Trước kia, Tiếu Vũ Hàm không phải chưa từng nổi giận với nàng, không phải chưa từng xem thường không thèm để mắt tới nàng, nhưng như thế này vẫn là lần đầu tiên……

Nét mặt Tiếu Vũ Hàm không chút thay đổi nhìn Dạ Ngưng, không nói lời nào.

“Em, em không….”

Dạ Ngưng muốn nói không phải cố ý, nhưng nàng rõ ràng chính là cố ý, giờ khắc này mà nói dối thì đúng là muốn chết.

Hít sâu một hơi, Tiếu Vũ Hàm cố gắng đè nén lửa giận trong lòng, nhìn Dạ Ngưng, thản nhiên nói: “Em đi đi.”

“Cô Tiếu…..” Dạ Ngưng khẩn trương đến phát khóc, đây là chuyện gì chứ, nếu biết cô Tiếu sẽ phản ứng mạnh như vậy thì có đánh chết nàng cũng không giả vờ trẹo chân!

Tiếu Vũ Hàm nhíu mày, quay đầu không nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm cô thật lâu, nhìn vẻ mặt dần dần phủ sương lạnh kia, cắn cắn môi, cúi thấp đầu xuống: “Em xin lỗi, cô Tiếu…em sai rồi.”

Nói xong, mở cửa ra, Dạ Ngưng chậm rãi đi ra ngoài. Hối hận, tự trách, thương tâm, mất mát, tất cả các loại cảm xúc bị đè nén trong lòng đều không thể phát tiết. Từ khi khai giảng tới bây giờ cũng đã hơn hai tháng, nàng và Tiếu Vũ Hàm va chạm tranh cãi to nhỏ cũng không ít, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy cô nổi giận như thế.

Đá đá hòn sỏi, Dạ Ngưng buồn bực đi thẳng về ký túc xá, vừa mở cửa ra, vài người trong phòng liền xông tới.

“Thế nào, lão Tứ, tóm được cô Tiếu chưa?” Lão Đại giành hỏi trước, lão Nhị, lão Tam dán sát bên người Dạ Ngưng, vẻ mặt chờ mong nhìn nàng.

“Ai, làm sao vậy, như thế nào mà không nói lời nào?” Lão Đại kéo kéo Dạ Ngưng, có chút kinh ngạc nhìn bộ dáng nàng cúi đầu khổ sở, không phải là để cô Tiếu phát hiện ra rồi đấy chứ?

Chậm rãi ngẩng đầu, Dạ Ngưng nhìn ba người, thấp giọng nói: “Cô Tiếu nổi giận.”

“Sao? Vì cái gì?” Lão Đại khó hiểu hỏi, cô Tiếu lại sẵn sàng nổi giận với lão Tứ, sao có khả năng đó được?!

Dạ Ngưng bĩu môi, buồn bực nói: “Vốn hết thảy đều tiến triển rất tốt, cô Tiếu cũng tự mình bôi thuốc cho tao, hai người cũng tán gẫu không sai, rất vui vẻ, sau cô lại nói cho tao biết bài khiêu vũ vuổi tối có thêm một vài động tác hỗ trợ nhau, tao vừa nghe thế liền hưng phấn, sau đó thì quên mất luôn cái chân, khiến cô Tiếu phát hiện ra, cô ấy rất tức giận…Làm sao bây giờ chứ…”

Nhắc tới người này, Dạ Ngưng lại cúi đầu, nhớ lại khi cô rời đi, trong mắt Tiếu Vũ Hàm chứa đầy thất vọng, lòng liền khổ sở không thôi. Cô Tiếu đối xử với nàng tốt như vậy, nàng thật sự không nên mà…..

“Nếu tao là cô Tiếu, tao cũng tức.” Lão Nhị ở một bên ồn ào.

“Bình thường cô Tiếu là một người rất bình tĩnh, như thể bất cứ chuyện gì đối với cô ý cũng chỉ như mây khói thoảng qua, nhưng ở sân thể dục bọn tao đều thấy được, cô Tiếu vừa thấy mày bị thương liền cuống quýt cả lên, đem mày về nhà không nói, lại còn tự mình cầm cái chân thối của mày mà bôi thuốc. Lão Tứ, việc này mày làm thật tệ quá đi.”

Lão Nhị theo xu hướng sùng bái Tiếu Vũ Hàm, lần này vừa nghe Dạ Ngưng nói cô Tiếu nổi giận, trong lòng cũng thấy không dễ chịu.

“Được rồi, mày!” Lão Đại trợn mắt liếc lão Nhị một cái, không thấy lão Tứ đang khổ sở lắm sao? Một lát nữa mà khóc thì mày phụ trách nhé?!

Dạ Ngưng cắn môi cúi đầu không nói lời nào, đây là động tác theo thói quen của nàng mỗi khi khổ sở, lão Đại nhìn cũng đau lòng, khuyên nhủ: “Lão Tứ, chuyện mày nói xảy ra thì cũng xảy ra rồi, cũng không vãn hồi được, mày đừng khổ sở nữa, hiện tại có thể làm không phải là bù đắp lại sao?”

“Đúng, đúng!” Lão Tam ở một bên phụ họa.

“Ít nhất cô Tiếu nổi giận cũng chứng minh cô ấy để ý tới lỗi lầm của mày, người bình thường muốn khiến cô ấy tức giận còn không có năng lực nữa là!” Lão Tam cười tủm tỉm nói xong liền bị lão Đại quẳng cho một cái liếc mắt đầy xem thường.

Dạ Ngưng thở dài, lắc đầu: “Hiện tại căn bản cô ấy không thèm để ý đến tao, tao thấy còn thiếu chút nữa là muốn tao biến luôn ý. Kỳ thật cũng không phải tao muốn lừa cô ấy, tao là muốn tiếp cận người ta, nhưng lại không có biện pháp nào…..”

Nhắc tới người này, Dạ Ngưng liền cảm giác trong lòng có chút chua xót, thực muốn chạy ra căng tin mua một chai rượu về uống, mùi vị thầm mến này, thật không phải dễ chịu gì!

“Không phải buổi tối còn đi tập khiêu vũ sao? Thế không phải là còn có cơ hội còn gì?” Lão Đại an ủi.

Dạ Ngưng phất phất tay, lắc đầu: “Quên đi, có lé giờ cô Tiếu cũng không muốn gặp tao, không đi. Lão Đại, đi, theo tao đi mua ít rượu về.”

“Lão Tứ……” Lão Đại nhìn Dạ Ngưng muốn nói lại thôi, Dạ Ngưng nhìn cô, đôi mắt vốn luôn ở trạng thái hưng phấn cao độ giờ lại ảm đạm không ánh sáng.
“Được rồi, lão Đại, mày nhìn lão Tứ đã đến mức như thế rồi, cũng đừng khuyên nó nữa. Như vậy đi, đơn giản thì cả bốn chúng ta đi ra ngoài ăn, dùng chi phí của cái ký túc xá rách nát này thì sao?!” Lão Tam đề nghị, lão Đại, lão Nhị gật đầu phụ họa, Dạ Ngưng cũng không nhiều lời, cúi đầu đi ra ngoài.

Mấy ngày nay bốn người coi như ăn qua hết tất cả các tiệm cơm to nhỏ ở gần trường học, lo lắng lão Tứ thất tình không có tâm tình, vài người thương lượng tìm một tiệm cơm nhỏ vắng khách, tìm chỗ yên tĩnh mà ngồi, như vậy thì Dạ Ngưng có muốn làm loạn thế nào cũng không hề gì.

Dạ Ngưng quả nhiên không phụ lòng kỳ vọng, vừa vào cái gì cũng chưa ăn mà đã một chai rượu trực tiếp uống cạn, mắt ba người còn lại đều trợn tròn. Dạ Ngưng quệt vệt rượu vương bên mép, cười khổ: “Uống! Hôm nay chúng ta phải tận hứng, tao muốn coi cô Tiếu như là rượu, uống xong tất cả đều theo nước tiểu đi ra ngoài, sạch sẽ, không phải suy nghĩ gì!”

“……”

Lão Đại nhìn Dạ Ngưng mà thở dài: “Lão Tứ, nếu không chúng ta đổi người thích đi, mày nhìn mày xem, khổ sở thương tâm bao nhiêu lần. Còn đâu là Dạ Ngưng phong lưu phóng khoáng không câu nệ tiểu tiết ban đầu chứ!”

Ngửa đầu uống một ngụm rượu, Dạ Ngưng nhìn lão Đại, thở dài.

“Lão Đại, mày đi theo tao lâu như vậy rồi, cũng biết tính tình của tao trước kia đó. Trước kia, tao nào đã từng đối xử chân thành thật sự với ai như vậy đâu?”

“Chỉ là, chỉ là, lão Tứ của chúng ta không quá lụy tình.” Lão Tam uống đến mặt mũi đỏ bừng còn không quên vỗ mông ngựa.

Lão Nhị liếc nhìn Dạ Ngưng, nói: “Lão Tứ, kỳ thật ấy, dựa theo góc độ những người đứng ngoài quan sát như bọn tao thì cô Tiếu đối xử với mày quả thực không bình thường, nhưng loại chuyện tình cảm thế này, người ngoài như tụi tao cũng không tiện nói gì, nhưng nói chung thì tao có cảm giác mày quá nóng vội.”

Lão Đại gật đầu, lão Nhị nói rất đúng vào trọng điểm.

“Lão Nhị nói rất đúng, hai người mới quen biết được hai tháng, lão Tứ, quá nóng vội thì không ăn được đậu hũ đâu.”

Ôm chai rượu, Dạ Ngưng híp mắt nhìn vài người, mặt đỏ bừng một mảnh, rõ ràng đã uống rất nhiều.

“Bọn mày không biết tư vị thầm mến này thế nào đâu, tao cũng muốn nhịn, nhưng mà không phải con mẹ nó nhịn không được sao?! Mỗi lần nhìn thấy cô ấy thì trong lòng khó chịu như thể bị chó cắn vậy, muốn ở bên người ta, muốn nắm tay, muốn ôm cô ấy, muốn hôn nữa a!”

“….E hèm.”

Vài người ngồi cạnh mặt đỏ lên, lão Đại xoay người nhìn nhìn chung quanh, tóm Dạ Ngưng mà kéo kéo: “Lão Tứ, mày uống nhiều rồi đó.”

Lắc đầu, cả người gục xuống bàn, Dạ Ngưng nhìn chằm chằm thức ăn trên bàn một lúc, hốc mắt đỏ bừng: “Cô ấy giận tao, cũng đúng, tất cả đều là do tao không phải.”

“Lão Tứ…” Ngay cả người bình thường chỉ biết ăn là lão Tam cũng nhìn không nổi, thấy Dạ Ngưng chỉ biết thở dài, tư vị thầm mến này cô chưa từng cảm nhận qua, nhưng nhìn Dạ Ngưng như vậy, cô cũng không muốn dính dáng dù nửa phần.

Một bữa toàn rượu, ăn cũng coi như tận hứng, ít nhất Dạ Ngưng cũng đem nỗi khổ trong lòng đều nói ra hết, trả tiền xong, lão Nhị cùng lão Tam liền đỡ Dạ Ngưng ra ngoài.

“Đừng chạm vào tao, tao có thể đi!”

Dạ Ngưng ầm ỹ nói, miệng đầy mùi rượu. Mọi người không thèm bận tâm, tiếp tục dìu nàng đi về phía ký túc xá.

Vào trường rồi, lão Đại bèn véo Dạ Ngưng vẫn còn lẩm bẩm gào khóc.

“Lão Tứ, đừng ồn nữa, đến trường rồi!”

“Tao sợ ai chứ!”

Mượn hơi rượu, tính nóng nảy cứng đầu của Dạ Ngưng lại nổi lên, lão Đại vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, nhưng thật ra lão Nhị lại thông minh, ghé sát bên tai nàng, nhỏ giọng nói: “Đây là địa bàn của cô Tiếu nha, mày không sợ để cho cô ấy biết được hả?”

“……”

Quả nhiên, chỉ một câu liền khiến Dạ Ngưng không còn động tĩnh gì, cúi đầu giả chết, ba người nhìn nàng cười cười, xem ra vẫn uống không nhiều lắm.

Liền cứ như vậy thật cẩn thận cuối cùng cũng đỡ được Dạ Ngưng đi tới dưới lầu ký túc xá, lão Đại lau cái trán đẫm mồ hôi, thở dài.

“Chúng mày nói xem lão Tứ nhìn gầy thế, vậy mà sao lại nặng chết được thế này.”

Nói xong đợi nửa ngày cũng không có ai hùa với mình, lão Đại ngẩng đầu nhìn hướng lão Nhị cùng lão Tam, liền thấy hai người hai đôi mắt mở trừng trừng nhìn chằm chằm phía trước, nao nao, lão Đại theo ánh mắt vài người nhìn qua, cả người run lên, hoàn toàn tỉnh rượu.

“Cô, cô Tiếu…..”

_Hết chương 28_


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna