Google.com.vn Đọc truyện Online

21/06/2018

Thật ra thì em rất trong sáng - Chương 31 + 32

Đăng bởi Ngân Giang | 21/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 31: Nghi hoặc...

“……Mày thật đúng là xuất khẩu thành thơ mà……”

Lão Tam liếm liếm môi, giơ ngón cái lên với Dạ Ngưng, mà lão Đại, lão Nhị đã sớm dại ra tại chỗ. Lão Đại cầm quả táo đã bị cắn một miếng to nhìn Dạ Ngưng, thầm cảm thán, thật đúng là “dâm tài” mà!

Dạ Ngưng rung đùi ngồi đắc ý, cởi giày ra, ngồi khoanh chân xếp bằng trên giường, cười tủm tỉm nhìn mọi người: “Không phải tao khoác lác đâu, mà mọi vật trên thế gian này vốn không có gì mà Dạ Ngưng tao không thể nắm trong tay, không thể viết được!”

Lão Tam vốn còn đang khen Dạ Ngưng, nghe thế liền bĩu môi, nhíu mày: “Được rồi đó mày, cho chút ánh mặt trời liền bừng bừng tỏa sáng, quá khoác lác mà.”

“Chậc chậc, mày nói gì thế, không tin thì tùy tiện ra đề đi, hôm nay đại gia đây cao hứng, bồi tiếp bọn mày chơi đùa!”

Dạ Ngưng lớn giọng gào thét, hưng phấn đến hai mắt tỏa sáng. Cô Tiếu a, thì ra người mà cô Tiếu vẫn giữ trong tim lại là mình! Hiện tại nếu chỉ có thể dùng một câu “nhạc thiếu nhi” để hình dung tâm tình của nàng, vậy thì phải là — oa ha ha a oa ha ha a, trên mặt mỗi người đều nở nụ cười hớn hở!

Ba người trong phòng có chút trầm mặc nhìn Dạ Ngưng, đến như vậy rồi mà vẫn còn nói là không có gì với cô Tiếu cả? Nếu cô Tiếu không cho quả ngọt thì con nhóc này sao có thể hạnh phúc thành cái dạng như vậy chứ?

Lão Tam nhìn vẻ mặt đầy tự mãn của Dạ Ngưng, trong lòng cực kỳ không thoải mái, chỉ chỉ một nửa quả trứng gà trong tay mình: “Lão Tứ, mày đừng có đắc ý quá, có bản lĩnh thì dùng quả trứng gà trong tay tao này kể thành một câu truyện cổ tích về tình yêu đi, phải ít nhiều có ý nghĩa đó.”

“Được, không thành vấn đề!” Dạ Ngưng phất phất tay, đây quả thực là chuyện nhỏ mà, gần như không cần băn khoăn gì đã mở mồm trả lời.

“Nghe cho rõ nhé, tên gọi là ‘Truyện xưa của Da Da cùng Đản Đản*’, có ý nghĩa chứ hả? Vậy lần này tao vẽ nên một chuyện tình yêu bi ai thê lương nhé!”

(da da: vỏ trứng; đản đản: trứng)

“……” Lão Đại không nói gì nhìn Dạ Ngưng, lão Tứ, mày còn có thể thô bỉ hơn nữa cơ à?

“Ngày xửa ngày xưa, gà mái mẹ ngồi xổm rên lên một tiếng ‘cục ta cục tác’, Da Da cùng Đản Đản được sinh ra. Bắt đầu từ khi sinh ra, chúng nó liền chưa bao giờ từng chia lìa, ngươi bao bọc lấy ta, ta dựa vào lòng ngươi, ngọt ngào như mật. Nhưng mà có một ngày, tên chồn đáng ghê tởm lại là kẻ thứ ba chen chân vào, không ngừng quyến rũ dụ dỗ Đản Đản trong Da Da, Đản Đản yêu Da Da, sao có thể nỡ lòng nào tách ra được đây! Chồn không chiếm được Đản Đản, vì yêu sinh hận, cầm một cái xẻng đi đến dưới Lôi Phong Tháp, đun dầu, một xẻng đập Da Da tan xương nát thịt! Đản Đản mắt thấy Da Da đem toàn bộ tình yêu đổi thành vỏ trứng gà bay đầy trời, liền khóc ôm nó nhảy vào trong nồi. Trong những giây phút cuối cùng trước khi bị nấu chín, Đản Đản ngửa đầu, cắn răng oán hận nhìn chồn: ‘Ta yêu Da Da, ngươi vĩnh viễn cũng không chia lìa được chúng ta, dù cho có bị ăn vào bụng thì cũng muốn vĩnh viễn ở bên nhau!’ Giờ khắc này chồn đã sớm hối hận đến rơi lệ, một quả trứng gà luộc ngon lành lại biến thành trứng xào với vỏ, nó cầm xẻng ngửa mặt lên trời thở dài: ‘Coi như ta đã từng có một quãng thời gian tươi đẹp khi yêu ngươi, nói đi, ngươi có tâm nguyện cuối cùng gì, ta nhất định sẽ thỏa mãn cho ngươi!’ Đản Đản nhìn chồn, dùng hết một tia khí lực cuối cùng nói: ‘Sau khi ăn xong, hãy kéo chúng ta ra cùng nhau, chôn ở dưới tàng cây anh đào đi.’ ”

“……”

“……”

“……”

Dạ Ngưng nói đến mức tự mình cảm động không chịu được, mấy người khác lại vẫn trầm mặc, nàng ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ nhìn mọi người: “Thế nào, cảm động chứ?”

“Ngủ, tao đi ngủ!” Ba người rất ăn ý nói, ai cũng không thèm để ý tới Dạ Ngưng, tất cả đều xoay người trèo lên giường, Dạ Ngưng mím môi nhìn mọi người, thật là, mấy đứa này đúng là, không biết cái gì gọi là nghệ thuật chắc?

Trước khi trèo lên giường lão Đại liền đóng cửa lại, Dạ Ngưng nhíu nhíu mày, cầm ngọn đèn nhỏ của mình, đi ra toilet rửa mặt.

Bóp chút kem đánh răng, ngậm bàn chải, Dạ Ngưng ngẩng đầu, ngây ngô cười với tấm gương trên tường.

Cô Tiếu…thích mình…

Đừng để tôi phải chờ quá lâu…

Nếu không phải mọi người trong phòng ký túc đã đi ngủ rồi, Dạ Ngưng quả thực muốn hét to mấy tiếng. Nói thử xem, một người như cô Tiếu sao lại có thể thích mình được nhỉ? Cẩn thận nhớ lại quãng thời gian ngắn hai người ở bên nhau, mày Dạ Ngưng cũng không tự giác được mà nhíu lại. Nhớ là cô Tiếu đã từng nói, cô ấy thích người kia đã bốn năm rồi, nhưng mà cô Tiếu mới quen biết mình bao lâu chứ…Không phải là do mình hiểu lầm đấy chứ? Chắc không đâu…

Càng nghĩ càng thấy bất an, súc miệng, Dạ Ngưng vội vàng lau qua mặt, trở lại giường cầm lấy điện thoại di động.

Chị Linh Đang, chị có ở trường không? Em có việc muốn gặp chị.

Tin nhắn trả lời của Hà Linh Đang thật ra lại được gửi lại rất nhanh.

Ở trường, có việc à?

Vâng, có việc.

Có việc gì mai nói.

…..

Dạ Ngưng một phen á khẩu, chị hỏi em có việc gì sao, vậy mà lại nói em có việc thì để mai nói, đầu của chị bị lừa đá à? Trách không được cô Mạch thấy chị ngứa mắt!

Ha ha, đàn chị, hai ta tâm sự một chút đi, vừa đúng lúc em có mấy quả táo Fuji, chúng ta vừa nói chuyện vừa ăn.
Đi, năm phút sau gặp ở cửa tầng một.


……

Dạ Ngưng thở dài, quả nhiên mà, thời nay muốn làm chuyện gì cũng đều phải tặng quà cáp.

Nhỏ giọng đứng dậy từ trên giường, nương theo ánh đèn, cầm lấy quả táo trên bàn, Dạ Ngưng chu mỏ, hướng về phía giường lão Đại làm một cái hôn gió.

Lão Đại, cũng không phải là tao trộm đâu, là trao đổi bằng giá, tặng mày nụ hôn thơm tho của người ta!

Đến khi Dạ Ngưng ôm hai quả táo từ trên lầu chạy xuống thì ở cửa tầng một đã có một thân ảnh yểu điệu thục nữ mặc váy dài màu xanh đứng đó.

Nhìn bóng dáng Hà Lâm Nhiên, Dạ Ngưng thầm cảm thán, kỳ thật cũng coi như là một mỹ nữ đó chứ……Đáng tiếc, thời đại này chỉ có vẻ ngoài xinh đẹp thì cũng không được, nhất định phải giống như mình vừa có sắc đẹp vừa có trí tuệ mới tốt!

Xoay người, Hà Lâm Nhiên nhìn Dạ Ngưng đang ôm hai quả táo, hút một hơi điếu thuốc trong tay, cười cười.

“Khoan đừng nói gì vội, nếu hai quả táo này thực sự sinh ra ở chỗ đó thì em sẽ hoàn hảo đấy.”

Mặt Dạ Ngưng trong nháy mắt liền đen lại, nhìn quả táo chỗ ngực mình, cắn môi.

“Chị Linh Đang, ngực nhỏ không đáng sợ, đáng sợ là ngực lớn mà không có đầu óc. Em có văn hóa, ngực nhỏ cũng có thể quét ngang thiên hạ.”

“A ~ hẹp hòi.”

Hà Lâm Nhiên giơ tay, vỗ vỗ đầu Dạ Ngưng. Dạ Ngưng lui lại một bước, vẻ mặt có ý không vui. Làm gì thế? Chị làm thế là sao? Hiện tại em là người của cô Tiếu, người khác không thể chạm!

Hà Lâm Nhiên nhìn bộ dáng thận trọng của Dạ Ngưng, nhịn không được mà bật cười thành tiếng.

“Đừng làm loạn nữa, chị Linh Đang, em tìm chị là có chút việc.”

Dạ Ngưng cũng không quên mình đến đây làm gì, Hà Lâm Nhiên dụi tắt điếu thuốc trong tay, nhìn nàng.

“Nói đi.”

“Vâng, dạ, cho chị quả táo.”

Dạ Ngưng trước tiên đưa quả táo cho Hà Lâm Nhiên, Hà Lâm Nhiên dở khóc dở cười nhận lấy quả táo, con bé này, thực sự không phải nghĩ là mình thèm mấy quả táo của nó đấy chứ?

“Đàn chị, quan hệ của chị với cô Tiếu trước kia thế nào?”

Cắn một miếng táo, Dạ Ngưng đầy trông mong nhìn Hà Lâm Nhiên.

Hà Lâm Nhiên vừa nghe Dạ Ngưng nói như vậy, liền nhíu mày: “Không tệ.”

“Vậy…chị có biết chuyện tình cảm mà cô ấy từng trải qua không?”

Dạ Ngưng hỏi thật cẩn thận, Hà Lâm Nhiên cười cười, nhìn nàng.

“Vì sao không trực tiếp đi hỏi Vũ Hàm?”

“Em làm sao dám……” Dạ Ngưng cúi đầu nhỏ giọng nói, sao nàng có thể hỏi được, hiện tại nhìn thấy cô Tiếu thì động tác duy nhất nàng có thể làm được chính là che mặt thẹn thùng.

Hà Lâm Nhiên gật đầu, nhìn chằm chằm Dạ Ngưng một lúc, nói: “Ừ, đ, đi ra ngoài nói.”

“Được.” Dạ Ngưng đáp lời, đi theo Hà Lâm Nhiên ra ngoài. Cũng đúng, là nàng suy nghĩ không chu toàn, chẳng may bị ai nghe được thì phải làm sao? Không hổ là đàn chị, đúng là không giống nhau.

Đến ngoài cửa ký túc xá, Hà Lâm Nhiên đứng tại chỗ không đi, cầm di động, bấm một dãy số.

Dạ Ngưng kinh ngạc nhìn cô, sao vậy, công việc bận rộn đến thế à?

Hà Lâm Nhiên cầm điện thoại, nhướn mày nhìn Dạ Ngưng, khóe môi cong lên: “Này này này, Vũ Hàm hả? Là tôi, Linh Đang! Cô bạn nhỏ nhà cậu đang quấn quít lấy tôi hỏi tình sử của cậu đây, tôi nào có thời gian nói mấy lời vô nghĩa với con bé kia chứ, cậu mau ra đây đi, đang ở dưới lầu ký túc xá số 2. Đi nhanh lên!”

_Hết chương 31_
====================
Chương 32: Thích em...

Cười tủm tỉm đóng di động lại, Hà Lâm Nhiên xoay người nhìn Dạ Ngưng.

Biểu tình trên mặt Dạ Ngưng biến thành như thể bị sét đánh, mở to hai mắt trợn trừng với Hà Lâm Nhiên: “Đàn chị, chị với em xưa nay không oán, những ngày gần đây cũng không có thù, vì sao lại bức em vào đường cùng như thế?”

Hà Lâm Nhiên nghe Dạ Ngưng nói xong liền bật cười, xem ra con bé này vì theo đuổi Vũ Hàm mà thật chuẩn bị không ít, nhìn bộ dáng ra vẻ nho nhã này xem. Nhíu mày, Hà Lâm Nhiên ngẫm nghĩ nhìn Dạ Ngưng.

“Dạ Ngưng, gọi Vũ Hàm tới để nói mấy câu chính là bức em vào đường cùng sao? Nếu về sau còn có động tác gì thân mật hơn, vậy không phải sẽ khiến em muốn chết đi sống lại đấy chứ?”

“Động tác thân mật hơn…..”

Dạ Ngưng lặp lại, ánh mắt đăm đăm, không biết suy nghĩ cái gì. Hà Lâm Nhiên gật đầu, đương nhiên, giữa hai người yêu nhau tất nhiên có nắm tay, ôm và hôn môi mà, thế nào cũng không thể về sau trước khi hôn môi, Dạ Ngưng lại nói: “Chờ một chút, em muốn chết” đấy chứ?

Đang lúc Hà Lâm Nhiên thầm coi thường Dạ Ngưng, Dạ Ngưng phục hồi tinh thần, hai mắt sáng ngời, nhìn cô: “Chị Linh Đang, chị nói là lên giường sao?”

“…..”

Hà Lâm Nhiên không nói gì nhìn Dạ Ngưng. Nói xem cái người này có mâu thuẫn không chứ, lúc nhát gan thì so với ai khác cũng đều tỏ ra rụt rè hơn hẳn, nhưng cứ cố tình hết lần này tới lần khác lại làm người ta kinh sợ như thế, cái gì cũng dám nói ra.

“Sao, em chưa từng nghĩ tới à?”

Hà Lâm Nhiên cố đè nén lại tâm tình của mình, tiếp tục đùa với Dạ Ngưng, kỳ thật Dạ Ngưng cũng rất đáng yêu, bỏ qua mấy tế bào ngu ngốc cùng dâm loạn thì cũng coi như một thanh niên ưu tú. Xem chừng về sau nhất định là loại đánh không cãi, mắng không đáp trả lại, không có việc gì thì có thể bắt nạt một chút, là người yêu M* mười điểm tốt.

(* M: masochist ~ là gì thì tự tra nha ~)

Dạ Ngưng nghe Hà Lâm Nhiên nói, mặt liền đỏ lên, ngượng ngùng cúi đầu.

“Không thể nào…em thực sự không nghĩ tới?”

Hà Lâm Nhiên không thể tin được nhìn Dạ Ngưng, cái người toàn thân đều lộ ra hơi thở dâm loạn như thế này lại dĩ nhiên chưa từng có suy nghĩ “không trong sáng” với Vũ Hàm?

Liếm môi, Dạ Ngưng ngẩng đầu nhìn Hà Lâm Nhiên.

“Phải, là thật, đàn chị. Bình thường em nói ngoài miệng là vậy, nhưng kỳ thật…kỳ thật cô Tiếu trong lòng em rất…rất thanh cao, em vẫn nghĩ mình vĩnh viễn chỉ có thể từ xa mà ngước nhìn, không ngờ…không ngờ cô ấy lại sẽ thích em, thật sự……”

Dạ Ngưng nói những lời này vừa rất không tự nhiên lại ngượng ngùng, bộ dáng cắn cắn môi nhìn có phần buồn cười, nhưng Hà Lâm Nhiên lại thầm gật đầu. Không thể không bội phục tâm cơ của Tiếu Vũ Hàm, con người bình thường chính là như vậy, thứ dễ dàng đạt được thì sẽ không biết quí trọng, cậu ta cứ xoay Dạ Ngưng như thế, có lẽ Dạ Ngưng mới có thể hiểu được sự đáng quý của tình cảm, mới có thể trân trọng mà giữ gìn.

Có lẽ bộ dáng đáng thương của Dạ Ngưng làm cho Hà Lâm Nhiên động lòng trắc ẩn, hoặc là do Hà Lâm Nhiên đột nhiên nhớ tới một đoạn kí ức khác đã khắc sâu trong lòng về quãng thời gian ngắn bị Tiếu Vũ Hàm bắt nạt, mà dù thế nào thì, lòng của cô lại bắt đầu nghiêng về phía Dạ Ngưng.

“Dạ Ngưng.” Hà Lâm Nhiên nhìn Dạ Ngưng soi mói, Dạ Ngưng ngẩng đầu nhìn cô, gật đầu.

“Em không thể cứ tiếp tục như thế được, tôi nói cho em biết, em mà còn cứ như vậy, sớm hay muộn Vũ Hàm cũng sẽ bị người khác theo đuổi.”

Dạ Ngưng kinh ngạc nhìn Hà Lâm Nhiên, chị ta có ý gì?

“Em quá nhát, hiểu không?”

Hà Lâm Nhiên tức giận nói, Dạ Ngưng có điểm ủy khuất, lại vẫn gật gật đầu. Đúng vậy, cứ như thể từ sau khi gặp được cô Tiếu, đây là những lời nàng được nghe nhiều nhất vậy. Aish, rõ ràng vốn hăng hái đầy tinh thần không chịu thua kém, nay lại biến thành chết nhát, thay đổi này vô luận thế nào nàng cũng không chấp nhận nổi.

“Nếu không, đàn chị dạy em đi?” Lần này, Dạ Ngưng rất thành khẩn, cũng không nhớ vừa rồi Hà Lâm Nhiên bắt nạt mình thế nào.

Hà Lâm Nhiên liếc mắt nhìn Dạ Ngưng, nói: “Kỳ thật cũng không cần thay đổi gì, chỉ cần trở lại chính bản thân em, bản sắc trở lại như cũ là được.”

“Bản sắc trở lại như cũ?”

Dạ Ngưng khó hiểu nhìn Hà Lâm Nhiên, Hà Lâm Nhiên gật đầu.

“Đúng, khôi phục lại bộ dáng bình thường của em, nên thế nào thì cứ thế đó, đừng có vừa thấy Vũ Hàm là lại giống như cô vợ nhỏ vậy.”

“Em…..”

“Đừng hỏi, Vũ Hàm đến đó.”

Hà Lâm Nhiên chớp mắt nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng buồn bực bĩu môi, nhìn Tiếu Vũ Hàm chậm rãi đi tới từ cách đó không xa, gật đầu, được rồi, bản sắc trở lại như cũ thì trở lại như cũ, ai sợ ai chứ!

Tiếu Vũ Hàm một thân váy dài màu lam nhạt, làn da mịn nhẵn như ngọc tỏa ánh sáng nhu hòa tinh tế, mái tóc đen dài đến thắt lưng theo gió mà nhè nhẹ lay động, trên người tỏa ra từng làn hương thơm, người vừa mới tới nơi, còn chưa nói gì, hai chân Dạ Ngưng đã mềm nhũn.

“Chuyện gì?” Tiếu Vũ Hàm liếc mắt qua Dạ Ngưng, đem tầm mắt đặt trên người Hà Lâm Nhiên, nhíu mày.

Hà Lâm Nhiên vừa thấy Tiếu Vũ Hàm như vậy, vội vàng phất tay phủi sạch quan hệ.

“Vũ Hàm, cậu đừng có hiểu lầm, tôi với bảo bối nhà cậu không có một chút quan hệ gì cả, là cô nhóc không nên quấn lấy tôi hỏi tình sử của cậu thì đúng hơn, thao thao bất tuyệt cả nửa ngày cũng không vào trọng điểm, tôi chỉ đơn giản gọi cậu đến trực tiếp để nói thôi. Gì nhỉ, hai người nói chuyện đi, tôi còn có việc, đi trước nhé.”

Hà Lâm Nhiên nói xong liền chạy, nghiêng đầu nhìn bộ dáng cùng vẻ mặt mê gái của Dạ Ngưng, khẽ ho một tiếng, trừng mắt với nàng.

Dạ Ngưng lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn Hà Lâm Nhiên.

Đừng có quên những lời vừa nói.Chỉ dùng khẩu hình, không phát ta thanh âm, bỏ lại những lời này, Hà Lâm Nhiên liền đi về phía ký túc xá, kỳ thật cô cũng rất chờ mong Dạ Ngưng bản sắc trở lại như cũ thì sẽ là cái dạng gì, nhưng dù sao cũng là chuyện tình giữa hai người, người ngoài như cô cũng không tiện nhúng tay vào. Ai biết, cô vừa mới mở cửa ký túc xá để đi vào thì cách đó không xa, thanh âm run rẩy của Dạ Ngưng nhẹ nhàng vọng lại, làm cho cô suýt nữa vấp phải gạch lát sàn mà trượt ngã.

“Cô Tiếu, chân của cô cũng thực đẹp….”

Cắn chặt răng, siết chặt nắm đấm, Hà Lâm Nhiên cố nén nỗi xúc động muốn quay trở lại cho Dạ Ngưng một quả đấm, kéo cửa ra, chui vào. Bảo bản sắc của em trở lại như cũ, đâu có bảo “sắc” như thế đâu!

Tiếu Vũ Hàm ôm cánh tay, đứng tại chỗ, nhìn Dạ Ngưng.

Dạ Ngưng vốn rất khẩn trương, Hà Lâm Nhiên vừa đi, nàng lại càng khẩn trương hơn, gượng gạo nhìn Tiếu Vũ Hàm, không dám nói thêm gì nữa.

“Em rất thân quen với cô ta?” Thật lâu sau, Tiếu Vũ Hàm chậm rãi mở miệng.

Dạ Ngưng ngơ ngác nhìn cô: “Ai ạ?”

Tiếu Vũ Hàm nhíu mày, có chút không kiên nhẫn nhìn Dạ Ngưng: “Linh Đang.”

“Không ạ.” Dạ Ngưng thuận miệng đáp, ngẫu nhiên phát hiện ra Tiếu Vũ Hàm có phần không bình thường, cô Tiếu làm sao vậy, sao lại nóng nảy như thế?

Mấp máy môi, Tiếu Vũ Hàm đè nén cảm xúc của mình. Cô từ thật xa đi tới liền thấy Hà Lâm Nhiên và Dạ Ngưng thân mật đứng gần sát với nhau không biết đang nói gì, còn có lần trước, lần trước hai người cũng ôm nhau đứng một chỗ. Không muốn thừa nhận mình rất để tâm, nhưng mà khi thấy bộ dáng Dạ Ngưng trò chuyện vui vẻ với cô ta liền có cảm giác rất không thoải mái.

“Em tìm tôi, có chuyện gì?” Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng hỏi, thân mình Dạ Ngưng cứng đờ, ngẩng đầu nhìn cô.

Đôi mắt như viên trân châu đen nhánh tuy rằng lạnh lùng nhưng Dạ Ngưng vẫn thấy được một tia ấm áp trong đó, thật ra từ rất sớm nàng đã nhận ra, cô Tiếu nhìn nàng không giống với nhìn người khác, mang theo một tia tình cảm không nói rõ, mà tình cảm đó, có lẽ chính là nguyên nhân khiến nàng chìm đắm. Nghĩ như vậy, Dạ Ngưng cười cười, đúng thế, vì sao nàng lại phải khẩn trương, rõ ràng cô Tiếu coi trọng nàng trước mà, như thế nào ngược lại lại khiến cho nàng khẩn trương thế này chứ?

“Cô Tiếu, cô lạnh à?”

Dạ Ngưng nhìn chằm chằm làn váy dài mỏng manh của Tiếu Vũ Hàm mà mày nhăn lại, Tiếu Vũ Hàm ngẩn người, có phần không rõ thay đổi đột ngột của Dạ Ngưng.

“Chúng ta đi thôi.”

Dạ Ngưng đề nghị, Tiếu Vũ Hàm nhìn nàng chằm chằm một lúc, gật gật đầu, xoay người đi về phía sân thể dục, tuy rằng ban đêm mười một giờ lại đi dạo ở sân thể dục thì có chút không bình thường, nhưng chỉ cần có thể ở bên Dạ Ngưng, vậy sao cũng được. Kỳ thật đêm nay cô vẫn nắm chặt di động, chờ Dạ Ngưng gọi điện, biết rõ nàng nhát gan, sẽ không gọi, nhưng mà một tin nhắn chắc có thể chứ? Chờ rồi lại chờ, cuối cùng cũng chờ đến khi Hà Lâm Nhiên gọi tới, lúc nghe cô ta nói Dạ Ngưng đang ở bên cạnh, trái tim Tiếu Vũ Hàm cứ như sắp nhảy ra ngoài. Tiếu Vũ Hàm cứ nghĩ, cô đã chờ lâu như vậy, kiên trì nhẫn nại lâu như vậy rồi thì sẽ không khẩn trương, không thấp thỏm không yên nữa, đối xử với Dạ Ngưng, hẳn là sẽ thành thạo dễ như trở bàn tay. Nhưng cô sai rồi, cô đã đánh giá cao bản thân mình, mỗi khi Dạ Ngưng ngẩng đầu nhìn cô, cô sẽ không tự chủ được mà tim đập nhanh hơn một nhịp.

Tiếu Vũ Hàm đang rối rắm trong lòng thì cảm giác ấm áp cùng trơn nhẵn từ tay truyền đến, thân mình cô run lên, không thể tin được ngẩng đầu, nhìn thấy lại là đôi mắt tràn đầy ý cười của Dạ Ngưng.

Không mở lời hỏi có thể hay không, nắm tay nhau như thể là chuyện quá đỗi quen thuộc……

Tiếu Vũ Hàm có chút mờ mịt, để mặc Dạ Ngưng lôi kéo tay mình đi xuyên qua rừng bạch dương, đi qua bãi cỏ xanh….

Đây là hình ảnh cô đã từng khát vọng cùng mong đợi vô số lần, chưa từng nghĩ tới lại có một ngày sẽ biến thành sự thật, mà cảm giác ấm áp chân thật trên tay kia nhắc nhở Tiếu Vũ Hà rằng đây không phải là mơ. Quay đầu, nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của Dạ Ngưng, trong mắt Tiếu Vũ Hàm ươn ướt.

Cảm giác được sự rung động của người bên cạnh, Dạ Ngưng quay đầu, nhìn Tiếu Vũ Hàm.

“Cô Tiếu, cô sao vậy….”

Nhìn hốc mắt rõ ràng phiếm hồng của Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng thấp thỏm, là không muốn để mình nắm tay sao? Nghĩ như vậy, bàn tay đang nắm lấy tay Tiếu Vũ Hàm liền chậm rãi buông lỏng, đúng lúc sắp sửa tách ra, lại bị Tiếu Vũ Hàm nắm lấy.

“Dạ Ngưng.”

Mọi nỗi khổ sở triền miên đều hòa tan vào một tiếng gọi nhẹ nhàng này, Tiếu Vũ Hàm không chớp mắt nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng nhìn Tiếu Vũ Hàm, nhìn sự ấm áp nồng đậm toát ra từ ánh mắt ấy, nhìn đôi môi như đóa anh đào cong lên thành hình trăng khuyết, tình cảnh này, bởi vì có em nên mới ôn nhu như nước, đẹp đến mức làm cho người ta sợ hãi.

“Cô Tiếu….”

Mặt Dạ Ngưng hơi đỏ lên, Tiếu Vũ Hàm cười khẽ với nàng.

“Ừ.”

Lời đáp lại ôn nhu phủ lên trái tim bất an của Dạ Ngưng, cho nàng thêm dũng khí. Nhìn vào mắt Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng nhẹ nhàng hỏi: “Cô Tiếu, hôm nay trên sân thể dục, người mà cô nói, có phải là em không?”

Không muốn quanh co lòng vòng nữa, không muốn lại yếu đuối nhát gan, nàng muốn, muốn nhận được một đáp án từ Tiếu Vũ Hàm.

Chăm chú nhìn Dạ Ngưng một lúc, Tiếu Vũ Hàm gật đầu.

“Phải.”

Trong mỗi một đoạn tình cảm, luôn sẽ có một người làm chủ đạo, nếu Dạ Ngưng sợ hãi, băn khoăn, như vậy thì sẽ để cho Tiếu Vũ Hàm cô đảm đương làm người đó đi, kế hoạch ban đầu toàn bộ bị đảo loạn, đơn giản là vì yêu thương nàng, Tiếu Vũ Hàm không muốn nhìn Dạ Ngưng rối rắm nữa.

“Cô, cô nói là thích em?!”

Dạ Ngưng run giọng không xác định hỏi lại, quanh thân một vùng yên tĩnh, trong mắt trừ Tiếu Vũ Hàm ra, cái gì cũng không có.

Đối diện với ánh mắt của Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm gật đầu.

“Phải, tôi thích em.”

_Hết chương 32_

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna