Google.com.vn Đọc truyện Online

21/06/2018

Thật ra thì em rất trong sáng - Chương 33 + 34

Đăng bởi Ngân Giang | 21/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 33: Lộ nguyên hình...

Đúng, tôi thích em…

Dạ Ngưng ngẩn người nhìn Tiếu Vũ Hàm, bởi vì lời nói của cô khiến cho linh hồn như bị rút ra, toàn thân không một chút cảm giác, chỉ có thể sững sờ nhìn cô.

Tiếu Vũ Hàm nhìn bộ dáng ngu ngốc hai mắt trợn tròn mờ mịt của Dạ Ngưng, mím môi cười khẽ, giơ tay lên, vỗ vỗ má nàng: “Sao vậy, choáng váng à?”

Cảm giác lành lạnh làm cho Dạ Ngưng phục hồi lại tinh thần, lại vẫn có chút ngẩn ngơ nhìn Tiếu Vũ Hàm, cho dù cô vỗ nhẹ hai má cũng không phản ứng gì. Tiếu Vũ Hàm lại cười, lông mi khẽ chớp, tinh tế nhìn Dạ Ngưng.


Ánh mắt của nàng, lông mi, cái mũi kia…

Trước kia, những thứ đó vẫn đều chỉ có thể vuốt ve trong tưởng tượng, nay lại là cảm giác chân chân thật thật…


Đến khi tầm mắt dừng trên phiến môi mỏng manh của Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm lập tức đỏ mặt, quay đầu, muốn rút tay về, nhưng đúng lúc này tay lại bị siết chặt, là Dạ Ngưng dùng sức nắm lấy.

“Cô Tiếu.”

Dạ Ngưng gọi Tiếu Vũ Hàm, thanh âm khàn khàn trước nay chưa từng có, chính bản thân nàng thì không có cảm giác gì, chỉ có Tiếu Vũ Hàm là hơi bối rối, thân thể hơi ngả về phía sau, nhìn Dạ Ngưng.

Dạ Ngưng không chớp mắt nhìn Tiếu Vũ Hàm, ngọn lửa trong mắt cơ hồ như muốn nuốt chửng người ta, mà bộ dáng Tiếu Vũ Hàm nghiêng về phía sau, ánh mắt chứa chút sợ hãi lại càng kích phát dục vọng trong lòng nàng.

Một tay bắt lấy cổ tay Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng liếm môi, nhìn cô: “Cô Tiếu, chúng ta…qua bên kia đi.”

Bên kia…Tiếu Vũ Hàm theo tầm mắt Dạ Ngưng nhìn qua, liền đỏ mặt.

Ở đối diện chính là một góc tường, không cần nghĩ, Tiếu Vũ Hàm cũng biết Dạ Ngưng bảo cô đi ra chỗ đó để làm gì, trái tim đập dồn dập lại ẩn ẩn có phần khát vọng, tâm trí cùng trái tim đang đấu tranh kịch liệt, đúng lúc cô còn đang hết sức do dự, Dạ Ngưng đã nắm lấy tay cô, có chút thô lỗ kéo cô đi về phía góc tường.

Đụng chạm người ta, khiêu khích hứng thú, giờ lại còn muốn chạy?

Dạ Ngưng vừa đi vừa nghĩ, mà lúc này Tiếu Vũ Hàm lại im lặng, để Dạ Ngưng kéo đi, nghiêng đầu nhìn Dạ Ngưng, không nói gì.

Sự im lặng của Tiếu Vũ Hàm lại làm cho Dạ Ngưng có chút không yên, có phải mình quá mức thô lỗ rồi không?


Bước nhanh tới một góc, Dạ Ngưng buông lỏng cổ tay Tiếu Vũ Hàm, ngẩng đầu nhìn cô.

Tiếu Vũ Hàm cũng ngẩng đầu, cười như không cười nhìn Dạ Ngưng, nụ cười kia có nghĩa gì, Dạ Ngưng sao lại không hiểu rõ cho được, một ngọn lửa dâng lên trong lòng. Sao chứ, đến bây giờ vẫn còn nghĩ mình không dám chắc?


Có lẽ trăng đêm đó quá sáng đến mức khó chịu, khuôn mặt Tiếu Vũ Hàm được ánh trăng phủ lên khiến cho xinh đẹp đến lạ kì, hoặc cũng có lẽ là do quả táo của lão Đại bị phun thuốc trừ sâu lại chưa rửa sạch, khiến Dạ Ngưng ăn vào mà hỏng não, tóm lại, nàng cũng không biết thế nào lại có dũng khí thúc đẩy nàng hôn lên.*


(* “hôn lên” chứ ko phải “hôn xuống” -> chắc Dạ Ngưng thấp hơn Vũ Hàm =v=)


“A –”

Nhìn Dạ Ngưng nhắm mắt nghiêng mình hôn tới, lúc này Tiếu Vũ Hàm mới có chút kích động, cô vốn đoán chừng Dạ Ngưng sẽ không có gan làm thế, bất ngờ không kịp phòng bị, thân mình theo bản năng lùi lại phía sau, lại bị Dạ Ngưng vươn tay ra giữ lấy, ôm vào lòng.

Không kịp cảm thụ cái ôm vốn chờ mong đã lâu kia, môi Dạ Ngưng trở nên mạnh mẽ dán sát lại, mọi sự giãy dụa đều phí công, huống hồ Tiếu Vũ Hàm vốn cũng không nghĩ đến việc tránh né, nhìn bộ dáng say mê của Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Khoảng khắc lúc hai đôi môi nhẹ nhàng tiếp xúc, Tiếu Vũ Hàm không nhịn được mà khẽ rên thành tiếng.


Trong tay ôm noãn ngọc ôn hương, Dạ Ngưng hôn có phần dồn dập bá đạo, mà người trong lòng tựa hồ còn kích động hơn so với nàng, Dạ Ngưng thậm chí có thể cảm giác được Tiếu Vũ Hàm không kiềm chế được mà run run, càng thêm đau lòng thương yêu, Dạ Ngưng áp chế dục vọng trong lòng, chậm lại tiết tấu của mình.

Hôi môi, cũng không phải lần đầu tiên Dạ Ngưng làm……


Từ hồi học trung học đã trao cho một đàn chị vốn vẫn rất thích, lúc ấy là bị đàn chị lôi kéo, không có cảm giác gì nhiều lắm, nhưng mà phản ứng của Tiếu Vũ Hàm lúc này lại khiến nàng bất ngờ.

Thân thể run rẩy không ngừng, cứ như thể nếu không được nàng ôm thì sẽ tê liệt mà nằm gọn trong lòng nàng vậy. Dạ Ngưng gắt gao ôm chặt lấy Tiếu Vũ Hàm, nghiền nát đôi môi cô, phiến môi mềm mại ngọt ngào hơn nữa có cảm giác lành lạnh, như thể thạch trơn nhẵn, ăn rất ngon miệng, mút nhẹ, dùng lưỡi liếm lên, Tiếu Vũ Hàm lúc này làm sao còn có vẻ bá đạo cùng giỏi giang ngày thường.

Qua thật lâu thật lâu, Dạ Ngưng chậm rãi mở mắt, nhìn Tiếu Vũ Hàm, nhìn hai má ửng hồng của cô, cười khẽ.

“Em…cười, cười cái gì?” Tiếu Vũ Hàm hơi thở dốc, giận dữ nhìn Dạ Ngưng, ngượng ngùng không thôi.

Liếm liếm môi, nhìn đôi môi mỏng manh bị mình hôn đến đỏ bừng của Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng cười cười: “Cô Tiếu, đây không phải là nụ hôn đầu của cô đấy chứ? Sao lại mẫn cảm như vậy.” Dạ Ngưng chỉ thuận miệng nói, nhưng mặt Tiếu Vũ Hàm lập tức đỏ lên khiến cho nàng giật mình.


Không phải chứ, thật sự là lần đầu tiên?

Tiếu Vũ Hàm không thể kiềm chế được cơn giận khi Dạ Ngưng vừa hôn mình xong liền khua môi múa mép, vung tay muốn đẩy nàng ra, nhưng không ngờ vừa cử động, Dạ Ngưng lại càng ôm chặt hơn nữa.

“Cô Tiếu, đừng đẩy em nữa, lúc này căn bản cô đứng còn không vững mà.”

Dạ Ngưng thổi một luồng nhiệt khí bên tai Tiếu Vũ Hàm, đắc ý nhìn vành tai trong suốt phiếm một chút hồng, hai má áp sát lại thành một, lời nói ra khiến Tiếu Vũ Hàm xấu hổ không thôi.


“Em…” Tiếu Vũ Hàm bực bội, trước kia sao cô không nhìn ra Dạ Ngưng lại không biết xấu hổ đến vậy chứ?!

Dạ Ngưng nhìn bộ dáng tức giận của Tiếu Vũ Hàm, lại càng cười vui vẻ, chỉ còn thiếu điều vỗ tay trầm trồ khen ngợi. Tốt, cô Tiếu, cuối cùng cô cũng có điểm gì đó không bằng em, không phải sao? Đã như vậy rồi còn thích tỏ ra cố chấp làm gì?

“Cô Tiếu, gần đây em có viết tiểu thuyết.”


Ôm Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng thì thầm nói nhỏ bên tai cô, chính là lại không chịu buông cô ra, mê luyến hương chanh nhàn nhạt trên người Tiếu Vũ Hàm, quyến luyến độ ấm thân thể của hai người.

“Sao…viết cái gì?”

Nhịp tim nguyên bản vốn vững vàng lại bị Dạ Ngưng như có như không khiêu khích khiến cho rối loạn tiết tấu, từng nhịp từng nhịp rộn ràng nảy lên cùng với bộ ngực mềm mại truyền tới Dạ Ngưng.

Trong lòng bị cảm giác hạnh phúc lấp đầy, Dạ Ngưng ôm chặt lấy Tiếu Vũ Hàm, nàng chưa từng nghĩ tới, cô Tiếu sẽ để ý nàng như vậy, thích nàng…thích nàng đến thế……

“Em viết về câu chuyện tình yêu của Tiểu Ngư Nhi cùng Tiểu Nê Nhi.”Tiếu Vũ Hàm nghe xong liền cười khẽ, cũng thật mệt Dạ Ngưng lại nghĩ ra được. Có Tiểu Ngư Nhi, vậy có Hoa Vô Khuyết (1) không đây?

“Tiểu Ngư Nhi, về sau em gọi cô là Tiểu Ngư Nhi được không?” Dạ Ngưng cúi đầu hôn lên trán Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm cười nhẹ.

“Ngứa.” Nghiêng đầu, cọ cọ trán lên chỗ cần cổ Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu, nhìn nàng: “Không cần.”

Dạ Ngưng bị Tiếu Vũ Hàm cọ khiến cho cả người nóng lên, hơi có chút bất đắc dĩ nhìn cô: “Vậy thì gọi là gì?”

Tiếu Vũ Hàm nhàn nhạt cười, nâng cánh tay lên, ôm lấy cổ Dạ Ngưng, nhìn chằm chằm vào mắt nàng, từng chữ từng chữ nói ra: “Vũ Hàm, em gọi tôi là Vũ Hàm.”

Trong nháy mắt, chỉ trong nhát mắt, Dạ Ngưng cảm động đến cơ hồ muốn rơi lệ, giờ này khắc này, nói cái gì đi nữa cũng đều vô nghĩa. Dạ Ngưng cúi đầu, hôn lên môi Tiếu Vũ Hàm lần nữa, nhưng ngoài ý liệu, môi chạm phải lại là bàn tay nhỏ bé thơm ngát.

Bàn tay Tiếu Vũ Hàm dừng trên miệng Dạ Ngưng, nhìn nàng. Dạ Ngưng khó hiểu nhìn cô, làm gì vậy?

“Ở trường học, không cho em làm loạn.”

Tiếu Vũ Hàm đỏ mặt nhẹ nhàng nói, Dạ Ngưng nghe thế liền bật cười.

“Nói như vậy thì về nhà là có thể?”

“Dạ Ngưng, từ khi nào em lại trở nên dẻo miệng như vậy?”

Tiếu Vũ Hàm nhướn mày nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng bị cô nhìn như vậy khiến cho khẽ run rẩy, cũng đúng thật là, hôm nay quả thật nàng ăn gan hùm mật gấu mà, làm thật nhiều chuyện mà ngày thường có nghĩ cũng không dám nghĩ.

“Vũ Hàm, em xem như đã nhìn ra, cô chính là cái dạng ‘ngạo kiều biệt nữu thụ’* trong tiểu thuyết.”

(* thụ kiêu ngạo hay mất tự nhiên)


“Vậy còn em?” Tiếu Vũ Hàm nhíu nhíu mày, ngạo kiều biệt nữu thụ? Vài từ trước cô còn có thể nhịn, nhưng mà cái từ cuối cùng……

“Tôi thấy em là ‘tối thụ’ thì có.”

Tiếu Vũ Hàm nhìn chằm chằm Dạ Ngưng lạnh lùng nói, Dạ Ngưng bị bộ dáng nghiêm túc này của Tiếu Vũ Hàm làm cho bật cười thành tiếng, nắm lấy tay cô, cười vang không thôi.


“Ôi, cô để ý thế làm gì chứ? Bất quá chỉ là cái tên gọi thôi mà.”


“Vậy cũng không được.”

Tiếu Vũ Hàm mím môi, còn nghiêm nghị nhìn Dạ Ngưng. Dạ Ngưng gật đầu, một bên cười, một bên làm bộ như nghiêm trang nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Được, được…..”

Nàng không thèm chấp với người ngây thơ đơn thuần, Dạ Ngưng tự an ủi mình, nàng xem ra, cô Tiếu mặc dù dày dặn kinh nghiệm trong công việc, nhưng ở mặt tình cảm lại thật ngốc, thậm chí còn không bằng nàng.

“Ngón tay em có dài như tôi không?” (2)

Một câu của Tiếu Vũ Hàm làm cho Dạ Ngưng đang cười liền im bặt, miệng còn chưa kịp khép lại, Dạ Ngưng mở to hai mắt nhìn Tiếu Vũ Hàm. Đây…đây thật đúng là “đơn thuần” mà……

Tiếu Vũ Hàm khinh bỉ nhìn nhìn Dạ Ngưng, hừ một tiếng, rút lại bàn tay đang bị nàng nắm, xoay người đi ra ngoài.


“Muộn quá rồi, em về đi, sáng mai nhớ rõ phải thống kê một lượt danh sách người tham gia đại hội thể dục thể thao đấy.”


“…..”

Đây là tình huống gì chứ? Danh sách đại hội thể dục thể thao? Đây là cái gì với cái gì chứ? Dạ Ngưng kinh ngạc nhìn người thản nhiên đi phía trước, nữ nhân này bị làm sao vậy? Vừa hôn xong lại tỏ vẻ như vậy, còn nói không phải “ngạo kiều thụ” nữa?

Tiếu Vũ Hàm đi phía trước Dạ Ngưng, giơ tay lên, sờ sờ mặt mình, cắn môi.

Thực dọa người mà, vừa rồi thời điểm lúc Dạ Ngưng hôn cô không ngờ lại phát ra loại thanh âm đó……

Lần sau, tuyệt đối sẽ không để Dạ Ngưng giành trước.

Còn nói cái gì mà “ngạo kiều biệt nữu thụ” chứ, rõ ràng một chữ cũng không hợp!

Khó có dịp tính trẻ con nổi lên, hiếm khi nảy sinh lòng dạ hẹp hòi như lúc này, đi ra khỏi sân thể dục, Tiếu Vũ Hàm quay đầu nhìn Dạ Ngưng vẻ mặt mờ mịt ở phía sau, khóe môi cong lên, tay phải xoa xoa môi mình.

Dạ Ngưng, hương vị của em, tôi sẽ nhớ rõ cả đời.


Trong lòng cô Tiếu thì cái gì cũng đều đã định số mệnh rồi, chỉ khổ Dạ Ngưng, dục cầu bất mãn nên mím môi, len lén chạy về phía lầu ký túc. Dọc theo đường đi, Dạ Ngưng vừa bước vừa nghĩ, hắc hắc, đêm nay cô Tiếu thật đáng yêu, nói cũng nhiều, nói cái gì “công thụ”, không phải vì hôn xong nên quá ngượng ngùng sao, thật đúng là dạng phụ nữ hẹp hòi mà. Vừa nghĩ tới dáng vẻ Tiếu Vũ Hàm cắn môi đỏ mặt thẹn thùng vô hạn nhìn mình, lòng Dạ Ngưng lại một phen nhộn nhạo, hôn một lần thì như vậy, thế về sau…Không thể nghĩ nữa, Dạ Ngưng lắc lắc đầu, hiện tại cả người đều đã ngứa ngáy hết cả lên rồi, nếu cứ tưởng tượng nữa……

Bởi vì quá hưng phấn khiến cho Dạ Ngưng chạy vọt tới cửa lại quên không xem xét quân tình chung quanh, bị bác gái quản ký túc tóc tai bù xù vừa vặn bắt được, mắng một phen, lại trợn mắt liếc mấy lần, thế này mới được thả vào phòng.

Như kẻ trộm chuồn thẳng về đến cửa phòng ký túc, Dạ Ngưng lặng lẽ đi vào, lấy di động từ trong túi quần ra, nương theo ánh sáng đi về phía giường mình, thiên tân vạn khổ cuối cùng cũng tới được bên giường, trong nháy mắt đèn lại được bật lên, trước mắt sáng ngời, Dạ Ngưng liền thấy lão Đại hai tay chống nạnh, vẻ mặt tức giận nhìn nàng.

“Lão Tứ, táo của tao đâu???!!!”

_Hết chương 33_

—————————

(1) Hoa Vô Khuyết: 1 trong 2 nhân vật chính trong phim “Tiểu Ngư Nhi và Hoa Vô Khuyết”.


(2) “Tay của em có dài như tôi không?”: ở đây là chỉ, khi 2 bạn nữ xyz, thì đương nhiên hay dùng tay để…, và thế cho nên tất nhiên ai có ngón tay dài hơn sẽ có xu hướng áp đảo hơn à thích hợp làm “công” hơn.

*Thực ra hàm nghĩa câu trên là bạn tự cho là thế, còn ý tác giả có thật thế ko thì bạn ko biết:”

============
Chương 34: Dùng thâm tình....

“Lão Đại, mày làm gì thế, mau tắt đèn đi, không thì lão Nhị, lão Tam đều bị mày đánh thức mất!”

Dạ Ngưng vừa thấy lão Đại tức giận, cũng không dám cứng đối cứng, chỉ có thể lấy lão Nhị, lão Tam ra làm lá chắn. Quả nhiên, lão Đại làm “chị cả” cũng không phải vô dụng, nhìn nhìn hai người ôm gối ngủ đến chảy cả nước miếng, hít sâu một hơi, lại tắt đèn đi.


“Lão Đại, ngồi xuống cạnh tao, hai chúng ta tâm sự.”

Nụ hôn lúc tối kia vẫn còn hiệu lực rất mạnh, đến bây giờ Dạ Ngưng vẫn còn hưng phấn không thôi, lão Đại nhìn Dạ Ngưng chần chừ một chút, đoán chừng hẳn nàng đã thành công rồi, liền gật gật đầu, đi qua.


“Không phải chứ tao nói mày này, lão Tứ, mày ăn vụng trứng gà của lão Tam tao còn không nói làm gì, nhưng thế nào mà giờ mày lại còn bắt đầu lấy trộm táo của tao nữa?”

Lão Đại tức giận khó tiêu, Dạ Ngưng vội nịnh nọt lôi kéo tay cô.

“Được rồi, mai mốt sẽ mua một thùng trả lại cho mày, đây không phải là để lấy lòng đàn chị, để người ta lộ ra vài tin tức về cô Tiếu cho tao sao?”


“Nói như vậy…mày thực sự thành công?” Lão Đại có chút kinh ngạc hỏi, cô biết cô Tiếu đối xử với Dạ Ngưng không bình thường, nhưng thế nào cũng không ngờ Dạ Ngưng lại có thể ôm mỹ nhân về nhanh như vậy.

“Suỵt, nhỏ giọng chút…..”

Trong bóng đêm, Dạ Ngưng cười đắc chí. Ở trong trường, lão Đại là người nàng tin tưởng nhất, chuyện tình cảm, nói cho cô cũng rất yên tâm.

“Lão Đại, mày còn nhớ chuyện tình yêu lần trước tao kể cho mày không?”

“…Nhớ rõ.” Lão Đại đen mặt nhìn Dạ Ngưng, này này này, không phải mày lại muốn kể cho tao một chuyện tình thê lương đẹp đẽ nữa đấy chứ, tao chịu không nổi đâu!

Dạ Ngưng liếm liếm môi, cười nói: “Chuyện kia còn chưa kết thúc đâu, Tiểu Ngư Nhi cùng Tiểu Nê Nhi hạnh phúc sống bên nhau, Tiểu Ngư Nhi một ngụm đem Tiểu Nê Nhi ngậm trong miệng.”


“Mày nói là — hai người hôn môi?!” Thanh âm lão Đại run rẩy, không thể tin nhìn Dạ Ngưng.

Dạ Ngưng gật gật đầu, cúi đầu đầu cười khẽ. Đúng vậy, nàng đã hôn cô Tiếu.

Tin tức có sức oanh tạc như thế khiến lão Đại phải mất thật lâu mới tiêu hóa được, cười ôm lấy Dạ Ngưng, lão Đại vỗ vỗ bả vai nàng: “Đối xử với cô Tiếu cho tốt đấy.”

“Ừ….” Dạ Ngưng đáp lời, suy nghĩ một lát, nhìn lão Đại.

“Lão Đại, ở bên cô Tiếu tao cảm giác có chút kỳ quái.”

“Haiz, bình thường mà, lúc tao ở bên bạn trai cũng rất không được tự nhiên, qua một thời gian sẽ ổn thôi.” Vẻ mặt lão Đại tỏ ra đúng kiểu tập mãi thành quen.

Dạ Ngưng lắc lắc đầu: “Không phải, tao nói không phải về phương diện tính cách, là cô Tiếu…cô ấy…ừ, cô ấy như thể hiểu tao rất rõ.”

“Có ý gì?” Lão Đại chớp mắt hỏi, cô Tiếu rất quen thuộc Dạ Ngưng? Có quen thuộc mấy đi nữa thì có thể hơn mình sao?

“Tao cũng nói không rõ được, chỉ là có cảm giác dường như cô ấy đã quen biết tao từ rất lâu trước kia rồi, đối với mọi sự tình của tao đều nắm rõ như lòng bàn tay, thậm chí sở thích của tao cũng đều biết cả.”

Dạ Ngưng trầm tư nói, lão Đại nghe xong trợn mắt lườm nàng một cái.

“Được rồi mày, đừng có chuẩn bị nói với tao cái gì mà kiếp trước kiếp này đi, vô nghĩa, mau ngủ đi, không phải sáng mai còn bận rộn rất nhiều việc với cô Tiếu sao?”

“Ừ…”


Nói xong, lão Đại đứng dậy xuống giường, Dạ Ngưng nhỏ giọng đáp lời, những trong lòng giống như có chuyện gì đó, lăn qua lăn lại nghĩ về quãng thời gian ngắn hai người bên nhau. Mặc dù nàng và cô Tiếu ở cạnh nhau, những vẫn còn có rất nhiều nỗi nghi ngờ và bận tâm, nỗi buồn bực trong lòng khó có thể xua tan nổi, thở dài, Dạ Ngưng kéo chăn, xoay người ngủ.


Còn nhiều thời gian mà, thế nào thì nàng cũng vẫn nên hỏi một chút thì hơn.

***

Sáng sớm ngày hôm sau, Dạ Ngưng đã bị lão Đại gọi dậy. Bên Đoàn ủy của lão Đại có việc, mà Dạ Ngưng lại ở trong ban công tác của lớp chuẩn bị tập luyện cho Đại hội thể dục thể thao, thành ra bận rộn không ngừng.


Vội vàng ăn trứng gà của lão Tam rồi chạy tới khu giáo viên, chui vào thang máy, Dạ Ngưng nhìn chằm chằm thang máy mà ngây người. Hôm qua coi như nàng và cô Tiếu đã xác định quan hệ rồi, ở sau lưng mọi người có thể gọi người ta là Vũ Hàm, trước mặt người khác thì lại phải gọi là cô Tiếu……Thế thái độ thì sao? Cũng không thể thân mật hơn trước kia một chút sao?

Cửa thang máy chậm rãi mở ra, Dạ Ngưng cất bước đi ra ngoài, chậm rì rì tiến vào văn phòng, vừa ngẩng đầu lên thì thấy, haiz, đã có không ít người đến rồi.


Lớp trưởng của các lớp đều mở vở ra tham dự cuộc họp, một phần của Đại hội thể dục thể thao cũng là kỷ niệm ngày thành lập trường, mỗi lớp đều rất coi trọng, Dạ Ngưng đi quá gấp, cái gì cũng không mang, tay không đi tới, Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu liếc nàng một cái, không nói gì.

“Vậy, mọi người đều đến đông đủ cả rồi, chúng ta bắt đầu đi.”


Giáo viên của lớp thứ hai lên tiếng, mấy lớp trưởng đều gật đầu đáp lời, Dạ Ngưng hơi thất thần, len lén liếc nhìn Tiếu Vũ Hàm.

“Lần này nguyên tắc của Đại hội thể dục thể thao là ai cũng đều phải tham gia, cho nên chúng ta thay đổi khác so với mọi khi, dựa theo sở trường của mỗi người mà báo danh, mỗi lớp đều phát tờ bảng biểu xuống, để cho các bạn học điền sở trường của mình vào. Tất cả mọi sinh viên đều phải tham gia.”

“Thưa cô, vậy nếu không có sở trường thì phải làm sao bây giờ ạ?”

Lớp trưởng Tín An đặt câu hỏi, bạn học trong lớp toàn một đám lười muốn chết, ai báo danh chứ, chắc chắn sẽ nhắm mắt điền bừa.


Giáo viên lớp hai nghẹn họng, quay đầu, nhìn Tiếu Vũ Hàm cầu cứu. Buông chén trà trong tay ra, Tiếu Vũ Hàm liếc nhìn lớp trưởng Tín An, thản nhiên nói: “Không có sở trường gì, vậy tất cả đều tham gia môn điền kinh tám trăm, một ngàn mét đi, thứ hạng không quan trọng, quan trọng là có tham dự.”


“…..”


Tất cả mọi người đều hít một hơi khí lạnh, Dạ Ngưng ở một bên cười thầm, người này cũng thực lạ, không có việc gì lại đi khiêu chiến với quyền uy của cô Tiếu.


“Vậy nếu sở trường mình báo lại không có trong danh mục tham gia Đại hội thể dục thể thao thì làm sao ạ?”

Còn có người muốn lợi dụng sơ hở, Tiếu Vũ Hàm nhìn người nọ, nói: “Chỉ cần ba người có sở trường giống nhau là có thể một mình tạo nên một hạng mục nhỏ, trừ khi người đó có đủ tự tin rằng môn mình sở trường không trùng với bất kì bạn học nào trong toàn trường.”

“……”

Dưới câu trả lời của Tiếu Vũ Hàm, không còn ai có vấn đề gì nữa, buổi họp rất nhanh liền tan, Dạ Ngưng vừa mới chuẩn bị đi theo mấy lớp trưởng khác cùng nhau chạy lấy người thì lại bị Tiếu Vũ Hàm gọi lại.


“Dạ Ngưng.”


“Oái…”

Vừa nghe thanh âm kiểu giải quyết việc công của cô Tiếu, Dạ Ngưng đã muốn chạy, gọi mình như vậy, chắc chắn không có chuyện gì tốt cả.

“Em ở lại một chút.”


Tiếu Vũ Hàm nhàn nhạt nói, Dạ Ngưng gật đầu đáp lời, phất tay với mấy lớp trưởng kia, chầm chậm đi đến bên người Tiếu Vũ Hàm.


“Cô Tiếu, có chuyện gì ạ?”

Dạ Ngưng mở to mắt nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu nhìn nàng.

“Nghe nói em chỉ qua được tiếng Anh cấp bốn?”

“…Đúng vậy ạ, cấp bốn là đủ rồi.” Dạ Ngưng bị Tiếu Vũ Hàm nói như vậy lập tức liền thấy không yên lòng, đây là muốn gì chứ?

“Em là thạc sĩ, không phải khoa chính quy.” Tiếu Vũ Hàm hơi nhíu mày.

Dạ Ngưng bĩu môi: “Sau này em có đi nước ngoài đâu.”

“Em là lớp trưởng, bạn học trong lớp em tầm 80% đều vượt qua cấp sáu, tôi hy vọng em có thể trở thành một người dẫn đầu có ích.” Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng nói, thanh âm có chút lạnh lẽo, Dạ Ngưng nghe mà lòng rất không thoải mái, để làm gì chứ, nàng ghét nhất đọc tiếng Anh.

“Em bận rộn nhiều việc, có rất nhiều công tác của học sinh cần giải quyết.” Ngữ khí Dạ Ngưng có chút khó chịu, giáo viên lớp hai ở một bên vội vàng nháy mắt với nàng, biết tính cứng đầu của Dạ Ngưng lại nổi lên, có lẽ nói thêm gì nữa thì sẽ càng rối hơn mất.

Tiếu Vũ Hàm cũng không nói gì, cầm chén trà trong tay, mặt không biểu tình nhìn Dạ Ngưng: “…….Được rồi.”

Hít vào một hơi thật dài, Dạ Ngưng gật gật đầu, nhưng vẻ mặt có lẽ không tốt lắm.Tiếu Vũ Hàm nhìn chằm chằm nàng một lát, thở dài: “Được rồi, em đi mau đi.”

Dạ Ngưng bĩu môi, gật gật đầu, cúi đầu ra ngoài, trong lòng có phần không thoải mái. Nàng biết Tiếu Vũ Hàm muốn tốt cho nàng, nhưng mà……Nàng không có thói quen bị người khác quản, haiz, mà thêm nữa, như thế nào mới qua một đêm cô Tiếu lại thay đổi nhiều như vậy, thực nhớ Vũ Hàm dịu dàng thẹn thùng tối qua quá đi…..

Đẩy cửa ra khỏi khu giáo viên, vừa ngẩng đầu lên, Dạ Ngưng liền nhìn thấy Mạch Mạt cùng Hà Lâm Nhiên hai người, không biết đang đứng làm gì mà vừa lôi kéo lại vừa tranh cãi kịch liệt với nhau.

“Làm sao vậy?”

Dạ Ngưng đi đến gần Hà Lâm Nhiên, hỏi. Hà Lâm Nhiên thở hổn hển, hai mắt đỏ bừng nhìn Mạch Mạt.

“Dạ Ngưng, cô tới đúng lúc lắm!” Mạch Mạt vừa thấy Dạ Ngưng liền quát lên, thân mình Dạ Ngưng cứng đờ, nặn ra một nụ cười với Mạch Mạt. Liên quan gì đến mình chứ?


“Hai người đều cùng một loại cả, lòng lang dạ sói!”


“…Cậu kéo con bé vào làm gì hả?!” Hà Lâm Nhiên còn thực che chở Dạ Ngưng, Dạ Ngưng bị Mạch Mạt mắng liền không hiểu ra sao. Sao mình lại lòng lang dạ sói?

Mạch Mạt không thuận theo không buông tha, ngón tay chỉ thẳng vào Dạ Ngưng: “Dạ Ngưng, tôi thật không nhìn ra cô có chỗ nào tốt cả, sao lại có thể khiến Vũ Hàm khăng khăng một mực yêu thương đến vậy. Cô là cái đồ đần vô tâm, làm ra cái chuyện xấu xa rồi cũng không nhớ rõ, có chuyện gì cũng chỉ biết dựa vào sự hăng hái hăm hở bốc đồng của mình, cô có thể thay Vũ Hàm suy nghĩ một chút không hả?”

“Em như thế nào mà lại vô tâm hả?” Dạ Ngưng bị Mạch Mạt quát đến nóng nảy, cô ta làm sao vậy!

Hà Lâm Nhiên vừa thấy chiến tranh giữa hai người liền biến thành khói thuốc súng giữa ba người, liền vội lôi kéo Dạ Ngưng muốn đi. Tính bướng bỉnh của Dạ Ngưng lại nổi lên, đứng lì tại chỗ, sừng sững bất động.

Mạch Mạt vừa thấy nàng như vậy, lửa toàn thân liền ngùn ngụt bốc lên: “Được, coi như em không biết đi, vậy tôi hỏi em, Dạ Ngưng, lần đầu tiên em gặp Vũ Hàm là lúc nào?”

“Thì khai giảng đó thôi, đại hội tiến cử nhân tài!” Dạ Ngưng thở phì phì đáp, hỏi mình cái này làm gì?

“Đại hội tiến cử? Trí nhớ thật đúng là không tệ nhỉ? Tôi đây hỏi em, Dạ Ngưng, hồi năm nhất ấy, lúc em bắt trộm có từng thuận tay đè Vũ Hàm dưới thân không. Em có từng say rượu tóm phải ngực Vũ Hàm lưu manh đùa giỡn không? Có không?”

“…..” Dạ Ngưng bị Mạch Mạt hỏi đến bối rối, đứng cứng ngắc tại chỗ, nhìn cô.

Người đó…là cô Tiếu?


Mạch Mạt nhìn thấy bộ dáng lỗ mãng thiếu suy nghĩ này của nàng thì lại càng thêm tức giận: “Dạ Ngưng, em thôi cái kiểu cáu kỉnh như thế đi, đừng tưởng rằng chỉ mình khổ sở tương tư, so với Vũ Hàm thì em kém xa. Vài ngày trước tôi dọn nhà, tìm được một cái thùng, một thùng đầy ắp, bên trong tất cả đều là ảnh chụp của em, em nói văn vẻ lắm.”

“Em…” Lúc này Dạ Ngưng đã không thể dùng từ “kinh ngạc” để hình dung tâm tình mình nữa rồi, nàng không biết, chưa bao giờ biết việc này, cô Tiếu chưa từng nói, một câu cũng chưa từng nói…

“Mấy bữa trước em còn tới nhà tôi, giả bộ trẹo chân? Để Vũ Hàm xoa bóp cái chân thối kia của em, không sai chứ hả? Tôi nói cho em biết, từ thời điểm lúc em học năm thứ ba biểu diễu rồi ngã từ trên đài xuống, Vũ Hàm liền cố ý đặc biệt đi học mát xa!” Mạch Mạt đem mọi chuyện từ gốc tới ngọn đều nói ra hết, chuyện này, không chỉ có Dạ Ngưng ngây ngẩn cả người, mà ngay cả Hà Lâm Nhiên cũng đứng đực ra tại chỗ.

Vũ Hàm cậu ta…thật đúng là dụng tâm lương khổ mà.

Mạch Mạt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Dạ Ngưng, nhìn nàng chằm chằm, qua thật lâu, nhìn thấy Dạ Ngưng cúi đầu hai mắt đỏ lên, lửa giận trong lòng mới vơi đi chút ít.

“Dạ Ngưng.”

“Vâng….”

Dạ Ngưng đáp lời, trong thanh âm mang theo giọng mũi.

“Đối tốt với Vũ Hàm đi.”

Mạch Mạt nhẹ nhàng nói xong, đôi mắt đã đẫm nước.

“Từ nhỏ cô ấy đã không có cha mẹ, là chú hai nuôi lớn. Thi đỗ tiến sĩ được một năm thì chú hai lại bị bệnh mà qua đời, mấy năm nay cô ấy đều một mình cả, tính tình lạnh lùng cũng là có nguyên nhân. Cô ấy…cô ấy thực sự không có cảm giác an toàn, chuyện tình phải lo lắng cũng nhiều, em hãy đối xử tốt với Vũ Hàm, đừng phụ lòng cô ấy.”

Nói xong, Mạch Mạt quay đầu chạy lấy người, nước mắt vòng quanh đôi mắt Dạ Ngưng, nhớ tới khẩu khí không kiên nhẫn vừa rồi của mình khi cô Tiếu muốn nàng học tiếng Anh, trong lòng liền cực kì hối hận.

Hà Lâm Nhiên đứng bên cạnh nhìn chằm chằm bóng dáng Mạch Mạt một hồi, thở dài: “Mình con mẹ nó thế nào lại cũng rơi vào trò cẩu huyết tình tay ba này vậy chứ!”

***

Trên đường trở về, hai người đều trầm mặc, trong đầu đầy tâm sự, đến ký túc xá, Hà Lâm Nhiên vỗ vỗ vai Dạ Ngưng.

“Được rồi, đừng khổ sở nữa, ít nhất em còn biết cô ấy có tình cảm với em, bù đắp lại đi, đối xử tốt với người ta một chút.”

“Chị Linh Đang.”

Dạ Ngưng ngẩng đầu nhìn cô, Hà Lâm Nhiên cười cười.


“Đừng dùng ánh mắt đáng thương ấy nhìn tôi, tôi nói cho em biết, đừng nhìn cô giáo Mạch của các em hiện tại ra vẻ thâm tình như thế, đến cuối cùng, nhất định cô ấy sẽ phải quỳ dưới váy quần thạch lựu của tôi thôi.”

Nhìn bóng dáng Hà Lâm Nhiên, Dạ Ngưng thở dài, đúng vậy, nàng quả thực rất không chín chắn, một mảnh dụng tâm lương khổ của cô Tiếu như vậy, nàng lại đạp hỏng…Nhớ tới lần đầu tiên hai người gặp mặt, Dạ Ngưng đỏ mặt cảm thán, đồng thời lại không tự giác mà trào dâng một tia ngọt ngào, thì ra, khi đó định mệnh giữa nàng và cô Tiếu đã lôi kéo quấn chặt lấy nhau.

Đi vào phòng ký túc, Dạ Ngưng cầm bảng biểu trong tay ném cho lão Đại, lặp lại ý nghĩ của mình một lần nữa, còn bản thân thì ngã lên giường, lăn qua lộn lại ngẫm về những lời của Mạch Mạt.

Trừ cảm động ra, thì vẫn là cảm động, Dạ Ngưng không biết phải hình dung cảm thụ của mình thế nào, áy náy, tự trách, hối hận, may mắn, ngọt ngào đồng thời tràn ngập trong tim, nàng có tài đức gì đây chứ.


“Lão Tứ, mày báo cái gì?” Lão Đại viết xong, đưa cho Dạ Ngưng.

Dạ Ngưng đang mơ màng, nghe lời lão Đại nói liền nhăn mày: “Tao không định báo, chuẩn bị bắt đầu từ sáng mai đi học tiếng Anh.”

“Cái gì? Đầu mày bị nhét phân vào à?” Lão Đại không thể tin được nhìn Dạ Ngưng, bình thường ai là người luôn mồm nói đánh chết cũng không học tiếng Anh chứ.

Dạ Ngưng phiền não phất phất tay: “Không báo.”

“Tự mày nhìn đi, lời cô Tiếu nói đâu có kẽ hở, có bãn lĩnh thì mày đi báo một môn sở trường độc nhất vô nhị trong toàn trường đi.”

Lão Đại nhún vai không quan tâm Dạ Ngưng, thấy nàng như thế thì chắc là bị cái gì đó đả kích rồi. Dạ Ngưng cũng không để ý tới cô, ấm ức từ trên giường đứng lên, cầm bảng biểu gạch vài nét bút lên đó, đi giày vào, chạy về phía văn phòng.

Dùng tốc độ nhanh nhất xông vào thang máy, ngay cả thở cũng không kịp thở Dạ Ngưng đã vọt vào văn phòng, Tiếu Vũ Hàm đang cúi đầu xem văn kiện bị Dạ Ngưng làm cho hoảng sợ, ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn nàng.

“Sao lại trở lại rồi?”

“Xong rồi ạ, cô Tiếu.”

“Nhanh như vậy sao?”

Tiếu Vũ Hàm có phần không tin nhìn Dạ Ngưng, lau mồ hôi trên trán, Dạ Ngưng gật đầu: “Không tin thì cô xem đi.”


Tiếu Vũ Hàm nghi hoặc tiếp nhận bảng biểu trong tay Dạ Ngưng, cúi đầu xem, thật đúng là đều đã báo cáo tốt cả. Đơn giản lật qua vài tờ được điền trước, sở trường cơ bản đều là bơi lội điền kinh nhảy xa linh tinh gì đó, Tiếu Vũ Hàm gật gật đầu, lật về phía sau vài tờ, bắt đầu tìm bảng biểu của Dạ Ngưng.



Nhất định Dạ Ngưng không điền cái thứ tốt gì, Tiếu Vũ Hàm tìm được tờ của Dạ Ngưng ở cuối cùng, vừa mở ra nhìn, liền cười đến nỗi cây bút trong tay thiếu chút nữa văng đi.


“Dạ Ngưng, đây là sở trường mà em hứng thú?” Trong nháy mắt, trên mặt tràn đầy ý cười, Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu, nhìn Dạ Ngưng.


Dạ Ngưng còn nghiêm trang nhìn Tiếu Vũ Hàm gật gật đầu: “Đúng vậy.”


“Vậy tốt lắm, em đọc lên cho tôi nghe, sở trường yêu thích của em là cái gì? Tôi xem có phải tôi nhìn nhầm hay không.” Buông bảng biểu trong tay xuống, thân mình hơi dựa về phía sau, cầm chén trà nhẹ nhàng đặt lên miệng, Tiếu Vũ Hàm cười nhìn Dạ Ngưng.


Dạ Ngưng cũng rất hào phóng, trước mặt giáo viên toàn văn phòng thản nhiên thừa nhận, đọc: “Dạ Ngưng, sở trường — ngực toái đại thạch*.”


(* là một trò trong xiếc ảo thuật, đặt một tảng đá lên ngực, dùng búa đập lên cho vỡ)

_Hết chương 34_
=====================
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna