Google.com.vn Đọc truyện Online

21/06/2018

Thật ra thì em rất trong sáng - Chương 37 + 38

Đăng bởi Ngân Giang | 21/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 37: Em hiểu...

Mạch Mạt vốn không tin lời Dạ Ngưng nói, nhưng có một câu gọi là “quan tâm quá hóa loạn”, hơn nữa trùng hợp là người cô tin tưởng nhất cũng ở ngay tại hiện trường. Mắt Mạch Mạt trợn to, nhìn chằm chằm dép tông trong lòng Dạ Ngưng thật lâu, sắc mặt tái nhợt, chậm rãi xoay người, cô lại nhìn về phía Tiếu Vũ Hàm.

Cô Tiếu vẫn cúi đầu như trước, chỉ có điều thân mình càng run rẩy mãnh liệt hơn, hai nắm tay siết chặt, như thể đang cực lực áp chế cảm xúc gì, trái tim Mạch Mạt tựa như bị đâm thủng một lỗ, cắn răng tiến lên vài bước, một tay túm lấy Dạ Ngưng từ dưới đất xách lên: “Cô ấy, người đâu?”
Thanh âm ức chế không được mà run run, thậm chí ánh mắt cũng rét lạnh đến khiến cho người ta sợ hãi, Dạ Ngưng nhìn gương mặt khủng bố của cô Mạch, rùng mình một cái.


“Đâm, bị đâm bay đi rồi.”

Đánh chết cũng không thể nói thật, Dạ Ngưng biết nếu lúc này mình sơ sẩy nói ra sự thật thì có khi chính nàng sẽ thật sự bị Mạch Mạt cho nằm dưới bánh xe.

“Máu đâu? Như thế nào lại không có máu?”

Mạch Mạt vẫn ôm một tia hy vọng, lớn tiếng vặn hỏi, không ngờ vừa nói ra, sắc mặt Dạ Ngưng liền biến đổi, nhìn cô, cơ hồ như khóc nức nở nói: “Cô Mạch, cô đừng đau lòng nữa, người đã chết rồi không thể sống lại!”

“Đừng có gở mồm!” Mạch Mạt cắn răng, thô bạo mở miệng.

Dạ Ngưng nâng tay lên, lau mặt: “Nếu không phải quá đau lòng, vậy thế nào mà ngay cả một vũng máu trên mặt đất thế kia lại cũng không nhìn thấy?”

Mạch Mạt bị lời Dạ Ngưng nói khiến cho như thể đang nằm mơ, bàn tay đang tóm lấy áo nàng chậm rãi buông ra, lui về phía sau vài bước, dụi dụi mắt, không thể tin được nhìn một màn trước mắt.

Máu…chỗ nào có máu? Chứ không phải là quá sức đau lòng nên sinh ra ảo giác sao?

Lão Đại ngồi trong xe cũng có thể nghe được rành mạch đoạn đối thoại giữa hai người, hiện giờ điều duy nhất cô nghĩ tới chính là lái xe chạy trốn. Lão Tứ thật quá lợi hại, xem chừng nếu nàng sinh ra sớm hai năm thì sao còn có chuyện Lý Hồng Chí* chứ.

“Linh Đang……” Mạch Mạt thì thào gọi khẽ, thân mình chầm chậm ngồi phịch xuống, hai tay ôm chặt lấy chính mình.

Hà Lâm Nhiên đang khom lưng dướn người ló ra ngoài xem, thấy một màn như vậy lòng liền như thể bị mèo cào, rốt cuộc nhịn không được nữa, cởi dép ở chân trái, khập khiễng từ trong rừng cây đi ra.

Mà đúng lúc này Mạch Mạt đột nhiên như thể phát điên bật dậy, mọi người còn không kịp phản ứng, cô đã vọt tới phía trước xe Santana, dùng sức đập vào cửa kính.

Á –

Lão Đại kinh hoảng, nhìn gương mặt có phần vặn vẹo méo mó của Mạch Mạt ở ngoài cửa kính, phản ứng đầu tiên chính là khóa xe lại.

Dạ Ngưng vốn đang ôm mặt giả khóc, vừa thấy Hà Lâm Nhiên đi ra liền nhảy dựng lên từ dưới đất, chạy nhanh đến bên Tiếu Vũ Hàm, nắm chặt tay cô: “Đi mau, cô Tiếu, không thì có tai nạn chết người đó.”

“……” Tiếu Vũ Hàm im lặng, xoay người, nhìn nhìn Hà Lâm Nhiên cách đó không xa, thở dài, cần gì phải làm vậy, em cho là làm thế Mạch Mạt sẽ bỏ qua cho em sao?

Gần như bị Dạ Ngưng kéo ra khỏi cửa trường học, vừa ra đến cổng lớn, Dạ Ngưng thở phào một hơi, ngẩng đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Cô Mạch thật đáng sợ, thật không biết chị Linh Đang coi trọng cô ý ở chỗ nào. Cuối cùng cũng chạy thoát, cuối cùng cũng thoát.”

“……” Tiếu Vũ Hàm nhướn mày, nhìn Dạ Ngưng, bộ dáng như muốn nói lại thôi.

Dạ Ngưng vừa thấy cô Tiếu như vậy liền đứng ngồi không yên, nghĩ trái nghĩ phải, nhỏ giọng nói: “Em xem ra vẫn đừng nên đi ăn lẩu thì hơn, khẳng định chị Linh Đang cuối cùng cũng sẽ bán đứng chúng ta. Cô Tiếu, ta đi ăn xa một chút, đi ăn vài món thường ngày nhé.”

Một buổi hẹn đang êm đẹp là thế lại bị phá thành như vậy, Dạ Ngưng khiếp đảm kinh hồn mãi không khỏi buồn bực, Tiếu Vũ Hàm thấy nàng như vậy, khóe môi cong lên.

Trốn được hòa thượng nhưng cũng không trốn được miếu, nếu Mạch Mạt cứ như vậy mà bỏ qua cho Dạ Ngưng, vậy coi như nhiều năm cô quen biết Mạch Mạt là vô nghĩa rồi. Cũng tốt, với tính tình này của Dạ Ngưng thì sớm hay muộn cũng sẽ gặp rắc rối, cứ nhờ tay Mạch Mạt trừng trị nàng một phen cũng là việc nên làm.

Dạ Ngưng nhìn nét mặt Tiếu Vũ Hàm biến hóa, biết cô suy nghĩ gì, liền liếm liếm môi, an ủi: “Cô Tiếu, cô yên tâm, em không sao đâu.”

Tiếu Vũ Hàm cười khẽ, gật đầu.

Một đường đi đến quán ăn, Dạ Ngưng cũng không thôi lo lắng, thường nhìn xung quanh cảnh giác, lòng không sợ hãi không được.

Cuối cùng đến nơi, thế này trái tim mới trở lại trong ngực, cười hắc hắc, cho dù cô Mạch có bản lãng bằng trời cũng không có khả năng tìm được đến đây!

“Cô Tiếu, cô ăn gì?” Ngồi yên ổn rồi, Dạ Ngưng cầm thực đơn nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Tiếu Vũ Hàm cười lắc đầu: “Em chọn đi.”

“Đừng thế, hôm nay là em mời cô.” Dạ Ngưng không chịu, cứng rắn đem thực đơn đặt vào tay Tiếu Vũ Hàm. Tiếu Vũ Hàm thấy bộ dáng cứng đầu của nàng như thế cũng không từ chối nữa, nhận lấy.

Hai người gọi bốn món ăn, trừ thịt kho cà là món Tiếu Vũ Hàm thích nhất ra, còn lại đều là món Dạ Ngưng thích ăn, đến khi người phục vụ viết xong rồi đi, Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu nhìn về phía Dạ Ngưng, liền thấy vẻ mặt nàng đầy mơ hồ, nghi hoặc nhìn mình.

“Cô Tiếu, cô……”

Tiếu Vũ Hàm đương nhiên biết nàng muốn hỏi gì, cười lắc đầu, không đáp. Từ lúc là nghiên cứu sinh năm nhất, Tiếu Vũ Hàm đã thăm dò sinh hoạt chung của Dạ Ngưng, mấy giờ rời giường chạy bộ, mấy giờ đến hội học sinh, thậm chí ước chừng khi nào trở về ký túc xá đều biết. Không đi hỏi thăm bất kỳ ai, có cũng chỉ là ở một bên yên lặng nhìn chăm chú. Ở căng tin, không biết bao nhiêu lần gặp thoáng qua Dạ Ngưng, nhưng trong mắt nàng hình như chỉ có đồ ăn, chưa bao giờ phát hiện ra mình dù chỉ một lần.

Dạ Ngưng cũng nhìn chằm chằm Tiếu Vũ Hàm, kỳ thật trong lòng nàng có rất nhiều điều nghi hoặc, nhưng lại không biết nên mở miệng thế nào, lời đến bên miệng lại nuốt xuống bụng, Dạ Ngưng có chút thất bại.

“Dạ Ngưng, em muốn nói gì?”

Thanh âm nhẹ nhàng của Tiếu Vũ Hàm quanh quẩn bên tai, Dạ Ngưng vội ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt cô Tiếu thực dịu dàng, như hồ nước trong, chảy vào trái tim Dạ Ngưng, xóa tan đi nỗi xấu hổ cùng bức bối trong lòng.

“Cô Tiếu.”

“Ừ.”

Tiếu Vũ Hàm gật đầu đáo lời, Dạ Ngưng mấp máy môi, nàng nhận ra, vẫn là gọi “cô Tiếu” thuận miệng hơn.

“Cô Tiếu, cô…phải, trước kia cô đã để ý em rồi?”Kỳ thật Dạ Ngưng muốn hỏi là rốt cuộc cô Tiếu cô đã thầm mến em mấy năm rồi? Sao cái gì cũng đều biết rõ ràng vậy? Theo Dạ ngưng đánh giá thì với trình độ hiểu biết của Tiếu Vũ Hàm về nàng, nói không chừng nàng đi WC dùng mấy tờ giấy thì cô ấy cũng biết rõ ý chứ.

“Ừ, lâu rồi.” Tiếu Vũ Hàm gật đầu đáp lời, cô cũng không định giấu diếm gì với Dạ Ngưng.

“Vậy tại sao cô lại không nói cho em biết?”

Dạ Ngưng chớp mắt nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm nghe xong liền cười nhẹ: “Em là nhân vật phong vân trong trường, có biết bao nhiêu người muốn làm quen với em, mà lọt được vào trong mắt em lại chỉ có vài người…”

“A…”

Dạ Ngưng bị lời Tiếu Vũ Hàm nói làm cho ngượng ngùng, quả thực, ngày thường thần kinh nàng cũng đủ lớn, nếu không phải là người nàng quen biết, thì khẳng định nàng sẽ chẳng thèm liếc mắt một cái. Nhưng mà…người như cô Tiếu, không có nhiều khả năng không phát hiện ra mới đúng…vẫn là do cô ấy che dấu quá tốt thôi.

Trong lúc hai người tán gẫn, đồ ăn đã được bưng lên, Dạ Ngưng gọi nước trà, cười với Tiếu Vũ Hàm, cầm đũa gắp một miếng cá muốn đặt vào trong bát cô Tiếu, nhưng cuối cùng bàn tay lại khựng lại giữa không trung.

Cô Tiếu có thể là người thích sạch sẽ không nhỉ?

Tiếu Vũ Hàm nhìn ra Dạ Ngưng xấu hổ, liền cười cười, cầm bát, hơi nâng lên.

Đỏ mặt, Dạ Ngưng đem thịt cá gắp cho Tiếu Vũ hàm, cúi đầu, cắn chiếc đũa có chút thẹn thùng.

Tiếu Vũ Hàm nhìn nàng, cười khẽ. Dạ Ngưng luôn như vậy, ngày thường luôn tỏ vẻ lá gan lớn hơn bất kì ai khác, nhưng trong lòng thực ra vẫn lo lắng bẽn lẽn không thôi.

Cúi đầu buồn bực ăn một lúc, Dạ Ngưng ngẩng đầu vụng trộm liếc nhìn Tiếu Vũ Hàm, vài lần muốn nói lại thôi, rốt cục lại vẫn đem những lời chất chứa trong lòng từ rất lâu hỏi ra lời: “Cô Tiếu…”

“Ừ.”

Buông đôi đũa trong tay ra, Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng. Dạ Ngưng bị cô nhìn khiến gò má có phần ửng hồng, nàng phát hiện ra chỉ cần mình vừa nói gì đó, cô Tiếu sẽ vô cùng chăm chú nhìn nàng.

“Cô ưu tú như vậy, vì sao…vì sao lại thích em.”

Lời Dạ Ngưng nói làm cho đôi mày vẫn giãn ra của Tiếu Vũ Hàm hơi nhướn lên, mím môi, nhìn nàng.

“Dạ Ngưng.”

“Dạ…”

Dạ Ngưng nhỏ giọng đáp lời, nàng cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý tiếp nhận lời tiếp theo cô Tiếu nói.

“Ai đã nói với em cái gì?”

Tiếu Vũ Hàm nhìn thẳng Dạ Ngưng, Dạ Ngưng khẽ rùng mình, ngẩng đầu nhìn cô.

Tại sao cái gì cô Tiếu cũng đều biết như vậy? Thực vậy, sau khi ở bên cô Tiếu, chỉ cần là người biết quan hệ giữa hai người, bất luận là cô Mạch hay chị Linh Đang hoặc lão Đại đều nói hai nàng không xứng đôi. Tuy rằng Dạ Ngưng đều lấy nguyên tắc vào tai trái liền tiến ra tai phải để đối mặt, nhưng lòng tự trọng yếu ớt cũng ít nhiều luôn bị tổn thương một ít.

Không chớp mắt nhìn chằm chằm Dạ Ngưng một lát, Tiếu Vũ Hàm nói với nàng, từng chữ từng chữ một thốt lên: “Dạ Ngưng, tình cảm là chuyện của hai người, lời của người khác chỉ có thể tham khảo. Tôi tin tưởng vào ánh mắt mình, trong lòng tôi em là độc nhất vô nhị.”

Độc nhất vô nhị…

Mắt Ngưng rơm rớm nước, vừa là kích động mà cũng có thể là cảm động, nàng kìm lòng không được liền vươn tay, nắm lấy tay Tiếu Vũ Hàm.

“Cô Tiếu, em…”

Những lời tiếp theo Dạ Ngưng nói không nên lời, Tiếu Vũ Hàm lại cười nhẹ, nâng tay trái trống không lên, vuốt ve mái tóc nàng: “Tôi hiểu cả mà.”

Một câu, chỉ một câu này thôi liền xua tan hết mọi lo lắng trong lòng Dạ Ngưng, tâm tình không tự giác mà tốt hẳn lên, không khí ngượng ngùng cũng đều biến mất cả đâu không thấy, Dạ Ngưng toét miệng ngớ ngẩn cười với Tiếu Vũ Hàm cả nửa ngày, rồi cúi đầu hì hục ăn cơm.

Đúng vậy, nàng cần gì phải để tâm xem người khác cảm thấy thế nào? Người nàng thích là cô Tiếu, muốn chính là trái tim của mình cô Tiếu, cần gì bận tâm chuyện người khác!

Cơm nước xong, Dạ Ngưng vẫn theo thói quen gọi người phục vụ đóng gói lại đồ thừa, nàng cười tủm tủm cầm một gói to, nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Cô Tiếu, hai ta đi một chỗ này nhé.”

Tiếu Vũ Hàm nhìn nàng, cười yếu ớt: “Đi cho đám chó hoang ăn?”

Dạ Ngưng buồn bực, như thế nào mà cái gì cô Tiếu cũng biết hết vậy? Không làm nữ đặc vụ thì thật lãng phí. Tiếu Vũ Hàm nhìn bộ dáng kinh ngạc của Dạ Ngưng, cười khẽ, tiến lên vài bước, nắm lấy tay nàng.

Trong nháy mắt khóe miệng cong lên, lật tay cầm lấy tay Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng quay đầu nhìn cô, chạm phải lại là đôi mắt tràn đầy ý cười kia, lòng lập tức ấm áp, Dạ Ngưng cười cười, lôi kéo Tiếu Vũ Hàm đi ra ngoài.

Dọc theo đường đi, Dạ Ngưng lẩm bẩm một bài tình ca nho nhỏ, tâm tình trước nay chưa từng tốt đẹp như thế. Tiếu Vũ Hàm nghe nàng hát, trên mặt thủy chung đều lộ ý cười.

“Vừa lúc, cô Tiếu, em cho chó ăn rồi chúng ta đi dạo một lúc, em thực có rất nhiều chuyện muốn nói với cô.”

Tiếu Vũ Hàm gật gật đầu, cô cũng có rất nhiều chuyện muốn nói với Dạ Ngưng. Cô không hy vọng Dạ Ngưng ở bên mình lại phải chịu bất kì áp lực gì, quá mức để ý tới lời người khác nói thì sẽ chỉ tổn thương tới tình cảm giữa hai người mà thôi. Chờ đợi ẩn nhẫn lâu như vậy rồi, cô quyết không để cho bất luận kẻ nào động chạm tới phân tình cảm này.

Có cô Tiếu làm bạn, Dạ Ngưng thấy tốt đẹp khỏi phải bàn, lúc đi đều ngẩng đầu ưỡn ngực. Nàng thường thường nghiêng đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm sẽ luôn dịu dàng nhìn lại nàng. Dạ Ngưng hít sâu một hơi, nhe răng cười, ngay cả bầu không khí cũng thấy ngọt ngào.

Có một câu gọi là “vui quá hóa buồn”……

Vừa qua cửa trường học, Dạ Ngưng liền cứng đờ tại chỗ, nuốt nước miếng, nhìn cô Mạch cách đó không xa, còn có Hà Lâm Nhiên không biết vì cái gì, dép tông cũng bị tịch thu, chân không đứng bên cạnh đó……

_Hết chương 37_
====================
Chương 38: Bắt nạt người khác...

Đường đường một chị Linh Đang xinh đẹp anh tuấn tiêu sái lại thoắt cái biến thành Xích Cước đại tiên, Dạ Ngưng nhìn mà mặt trắng bệch, không cần phải nghĩ, chắc chắn chị Linh Đang không bắt được con lừa, mà ngược lại còn bị lừa đá cho một cước. Đúng là vô dụng mà!

“Dạ Ngưng!”

Cùng với tiếng gió, tiếng rít tê tâm liệt phế như thể tiếng móng tay cào vào bảng đen của cô Mạch xuyên thẳng vào màng nhĩ Dạ Ngưng, Dạ Ngưng rùng mình, xoay lại nhìn về phía Tiếu Vũ Hàm.

“A, cô Tiếu…”

Có người đã từng nói, khi ai đó ở vào thời điểm sợ hãi sẽ luôn xuất phát từ bản năng mà hô lên hai tiếng – “Mẹ ơi!”, mà phân lượng của cô Tiếu ở trong lòng Dạ Ngưng hiển nhiên so ra không thể kém hơn mẹ được.

Tiếu Vũ Hàm trong lòng muốn cười, trên mặt lại bất động thanh sắc nhìn nàng, thậm chí còn dịu dàng an ủi: “Yên tâm đi, nói lời xin lỗi tử tế với cô Mạch, cô ấy sẽ tha thứ cho em.”

“Em…”

Trong lòng đã sớm loạn thành một đoàn, Dạ Ngưng dùng sức nuốt nước bọt, sẽ tha thứ cho em…thật sự sao, cô Tiếu? Dạ Ngưng không yên nhìn cô Mạch cùng Hà Lâm Nhiên, phát hiện ra chỗ không đúng. Ồ, sao lại còn có người đứng sau chị Linh Đang? Nheo nheo mắt, Dạ Ngưng nhìn kỹ một chút, lập tức sắc mặt biến đổi. Không thể nào, ở phía sau chị Linh Đang quả thật có một người đang đứng, mà người nọ chính là người bị Dạ Ngưng vô tâm dụ dỗ kéo xuống nước làm người thế tội thay, lão Đại. Thấy chính là lão Đại mặt đầy đau khổ đứng bên cạnh cô Mạch, trong tay còn cầm thứ gì đó……Dạ Ngưng nhìn lão Đại cầm trong tay thứ gì đó nhìn giống như chiếc dép tông đã từng thấy, cảm giác ngay cả hô hấp cũng có chút khó khăn. Như thế nào, như thế nào lại đều sa lưới cả, dĩ nhiên ngay cả nhân tang* cũng đều bị tịch thu ……

(*nhân chứng + tang vật ~ chắc vậy)

Tiếu Vũ Hàm vừa an ủi Dạ ngưng vừa thong thả bước đi, bất động thanh sắc đi về phía cổng lớn, mà Dạ Ngưng lúc này hoàn toàn không có người tâm phúc, chỉ biết lẳng lặng đi theo Tiếu Vũ Hàm. Nàng ngửa đầu, nước mắt lưng tròng nhìn người đứng chắn trước cổng cách đó không xa, nhìn Mạch Mạt với mái tóc dài tung bay trong gió, gương mặt dữ tợn, hai tay xoa xoa vào nhau cùng đôi mắt trợn lên phi thường có dáng giống lục lâm đại vương, Dạ Ngưng hoàn toàn kích động. Sao lại có thể chứ? Cô Mạch như thế nào lại “ngưu” như vậy, nhiều cửa như thế không canh, cố tình lại đi chặn cửa sau này?

Tiếu Vũ Hàm thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn sắc mặt Dạ Ngưng, nhìn ngũ quan ngày càng vặn vẹo méo mó của nàng, đột nhiên có chút áy náy, hình như, không nên nhắn tin nói cho Mạch mạt đứng chặn ở cửa sau…chà…thật đáng thương mà……

Mắt thấy nữ đại vương ở ngay trước mặt, Dạ Ngưng biết một kiếp này đã định khó chạy thoát, không cầu có thể được tha mạng, lòng chỉ mong được toàn thây. Nặn ra một nụ cười, nịnh nọt đón tiếp.

“Cô Mạch, thật trùng hợp.”

“A, thật đúng là trùng hợp.”

Mạch Mạt vuốt ve mái tóc mình, chớp chớp mắt nhìn Dạ Ngưng, môi cong lên, cười quyến rũ.

…..

Dạ Ngưng vừa thấy Mạch Mạt như vậy, chân liền nhũn ra, không phải là muốn “hiếp rồi giết” đấy chứ?

“Dạ Ngưng à ~ trước kia thế nào mà tôi lại không nhìn ra em là một diễn viên có tiềm năng như thế nhỉ.”

Mạch Mạt tiếp tục cười quyến rũ với Dạ Ngưng, Dạ Ngưng liều mạng lắc đầu.

“Không, không, cô Mạch, cô nghe em giải thích đã, kỳ thật tất cả bất quá chỉ là hiểu lầm thôi.”

“Hiểu lầm? Ha ha, hiểu lầm?” Mạch Mạt lặp lại, hai tiếng cười ha ha kia làm Dạ Ngưng nổi hết cả da gà.

“Á –”

Tiếng hét thảm thiết của Dạ Ngưng làm cho lão Đại cùng Hà Lâm Nhiên đứng sau Mạch Mạt đồng thời rùng mình một cái, mà Tiếu Vũ Hàm vẫn luôn đứng một bên im lặng không lên tiếng cũng hơi nhúc nhích chân, như thể muốn nói gì đó, cuối cùng lại vẫn nhịn xuống.

Cô Mạch nắm lỗ tai Dạ Ngưng xoay hai vòng, lại thuận tiện giẫm hai phát lên đôi giày trắng tinh của nàng, thế này mới buông tay, cười tủm tỉm nhìn nàng.

“Đừng đánh em…..”

Dạ Ngưng ôm chặt tai phải bị thương, vẻ mặt cầu xin nhìn Mạch Mạt.

“Em nhận tội, cái gì cũng nhận tội hết không được sao? Á –”

Nói còn chưa nói xong, tai trái đã lại bị nắm lấy vặn hai vòng, liền thấy Mạch Mạt vẻ mặt khinh bỉ nhìn Dạ Ngưng.

“Em nói mình xem, sao lại vô dụng đến vậy hả, mới đánh hai cái liền nhận tội? Em không biết cái gì gọi là khí tiết hả? Thể diện nhân dân đều bị em làm mất hết rồi!”

Cô Mạch đại nghĩa lẫm liệt nói xong liền vụt cái biến hóa, từ nữ đại vương trực tiếp thăng cấp thành cân quắc* nữ anh hùng, Dạ Ngưng dùng hai tay che lỗ tai, mạnh mẽ gật đầu: “Phải, có khí tiết, không nói, đánh chết em cũng không nói!”

(* cân quắc: người phụ nữ mạnh mẽ như đàn ông)

“Cái gì, em dĩ nhiên lại dám không nói?” Ánh mắt Mạch Mạt lập tức trợn tròn, hung ác nhìn Dạ Ngưng.

“Hai người kia đều đã nhận tội rồi, tất cả đều là một tay em bày ra, em lại còn dám chống chế?! Dạ Ngưng, tôi xem ra em là muốn bị đánh mà!”

“Á –”

Chân trái cũng bị dẫm lên thành một vết, Dạ Ngưng ôm tai, mắt rưng rưng nhìn về phía lão Đại cùng Hà Lâm Nhiên. Linh Đang cùng lão Đại đồng thời chột dạ cúi đầu, thực xin lỗi, chị em, mày một mình chịu đi, chết mình mày, đổi lấy mạng bọn này, đây cũng coi như hi sinh có giá trị!

Cái gì gọi là thà đắc tội quân tử cũng không thể đắc tội tiểu nhân, tình nguyện đắc tội tiểu nhân cũng không thể đắc tội nữ nhân, Dạ Ngưng đã hoàn toàn hiểu được hàm nghĩa của những lời này, hướng về bên phía hai người phái đầu hàng xin giúp đỡ không có hiệu quả, Dạ Ngưng cắn môi, quay đầu, nhìn về phía Tiếu Vũ Hàm.

“Cô Tiếu……”

Cứu em với…..

Tiếu Vũ Hàm liếc nhìn Dạ Ngưng, gật gật đầu. Cô Tiếu gật đầu một cái, trái tim Dạ Ngưng liền lập tức rơi xuống đất, hai tay ôm hai bên tai trái phải cũng chậm rãi buông lỏng ra, có người giúp, có người giúp! Nàng không tin cô Tiếu đấu không lại cô Mạch!

Mạch Mạt cắn môi nhìn Tiếu Vũ Hàm, vẻ mặt ủy khuất, từ nhỏ đến lớn, đã khi nào Vũ Hàm lừa gạt cô đâu? Hôm nay dĩ nhiên lại vì một Dạ Ngưng mà bỏ qua tình cảm nhiều năm giữa hai người như vậy, quả nhiên mà, hồng nhan họa thủy, cô nên sớm rút kiếm một chút, trảm yêu trừ ma, ngăn chặn việc tình cảm chị em bị hủy hoại.
Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Tiếu Vũ Hàm rốt cục chậm rãi mở miệng: “Ừ, Mạt Mạt, cậu cũng đừng giận Linh Đang nữa.”

“……”

“……”

Một câu, Dạ Ngưng nở nụ cười, Hà Lâm Nhiên lại khóc. Quả nhiên, Mạch Mạt vẫn một mực đặt trọng tâm trên người Dạ Ngưng đột nhiên bừng tỉnh, đúng vậy, cô tức giận với cái kẻ nhát chết này làm gì chứ, việc này rõ ràng từ đầu tới đuôi đều là lỗi của Hà Linh Đang! Cô ta giết người thì Dạ Ngưng phóng hỏa, cô ta cướp bóc thì lại bảo Dạ Ngưng đóng gói đồ, quả thật chính là kẻ vạn ác đứng đầu!

Chuyện tới nước này, còn có gì có thể nói, còn có gì có thể phản kháng? Hà Lâm Nhiên nhìn vẻ mặt đầy giận dữ của Mạch Mạt, sâu kín thở dài: “Mạt Mạt, cậu trách mình, mình không có lời nào để nói, muốn trừng phạt thế nào cũng tùy cậu.”

???

Lời Hà Lâm Nhiên nói làm cho tất cả mọi người ở đây đều ngẩn ra, Dạ Ngưng ngẩng phắt đầu lên nhìn Linh Đang, sao thế, từ bỏ giãy dụa phản kháng?

Mạch Mạt cũng vẻ mặt nghi hoặc, lại làm gì thế?

Cô Tiếu chỉ đơn giản nghiêng đầu, nhìn Dạ Ngưng cười khẽ, Linh Đang thế này mới gọi là diễn viên tiềm năng.

Hà Lâm Nhiên nhìn Mạch Mạt, hai mắt tràn đầy nước, hòa với vô hạn thâm tình: “Mạch Mạt, mình làm như vậy, đơn giản chỉ vì muốn tiếp cận cậu. Năm đó là do mình quá nhát gan, là mình không đúng, không nói một tiếng đã bỏ đi, nhưng đã hai năm trôi qua rồi, cậu không thể tha thứ cho mình sao? Đã không biết bao lần mình nói thực xin lỗi, nhưng mà cậu –”

Hà Lâm Nhiên muốn nói lại thôi, lão Đại nhìn xem cảm động, chỉ thiếu điều ở một bên lau nước mắt, Dạ Ngưng bĩu môi phản ứng. Đây không phải toàn là trong “tình thâm thâm vũ mông mông”* sao? Kế tiếp có phải sẽ tới trích đoạn kinh điển kia không?

(*cái này là nhạc phim “Tân dòng sông ly biệt”, có lẽ tác giả muốn nói đến cảnh kinh điển nào đó trong phim)

Tế bào sáng tác của Dạ Ngưng lập tức ào ào trào dâng, trong đầu nàng bây giờ đang ảo tưởng giờ khắc này, chị Linh Đang hẳn là vẻ mặt đầy nước mắt kéo quần áo cô Mạch, khóc lớn: “Phì Tạo Mạt, em vô tình, em lạnh lùng, em cố tình gây sự! Không phải chỉ bỏ đi mà không nói một lời thôi sao?” Cô Mạch vẻ mặt đầy chán ghét: “Cô mới vô tình, lạnh lùng, cố tình gây sự! Đã đi rồi thì cũng đừng trở về, coi Mạch Mạt tôi là cái gì, hừ ~~” Chị Linh Đang: “Tôi làm sao lại vô tình, làm sao lại lạnh lùng, sao lại cố tình gây sự! Tôi vẫn luôn luôn cần Phì Tạo Mạt là em mà!” Cô Mạch: “Cô sao lại không phải vô tình, sao lại không lạnh lùng, sao lại không phải cố tình gây sự! Tôi chắc chắn vẫn là Phì Tạo Mạt của cô sao? Ngày nay còn ai dùng xà phòng bọt nữa, tất cả đều dùng nước giặt quần áo Diaopai!” Linh Đang: “Được, cứ cho là tôi vô tình, tôi lạnh lùng, cố tình gây sự đi! Từ nay về sau sẽ chỉ dùng nước giặt quần áo, nếu lại dùng xà phòng bọt nữa thì tôi thề sẽ không làm người!” Cô Mạch: “Cô vốn là Linh Đang vô tình, lạnh lùng không phải người, cố tình gây sự mà! Còn chưa OUT nữa, ngày nay, xà phòng bọt đã sớm được nâng cấp!”

Dạ Ngưng vừa tưởng tượng vừa cười ngu ngốc, chờ đến khi nàng từ trong đoạn kịch ngắn diễn luyện trong đầu phục hồi lại tinh thần, liền thấy tất cả mọi người nhìn mình chằm chằm.

Tiếu Vũ Hàm cực kỳ im lặng, không cần nghĩ thì cô cũng biết khẳng định vừa rồi Dạ Ngưng không tưởng tượng được ra cái gì tốt cả, đôi tiểu tình nhân người ta cãi nhau đúng lúc tình cảm thăng hoa, mấy người nói xem nàng lại tiếp tục đứng đó cười ngu ngốc cái gì chứ?

“A…”

Dạ Ngưng quẫn bách nhìn Mạch Mạt, Mạch Mạt đen mặt nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu, lại quay đầu nhìn thoáng qua Hà Lâm Nhiên, lạnh lùng nói: “Thông đồng làm bậy, cùng là một loại.”

Nói xong, cô Mạch rất tiêu sái đi đến trước mặt cô Tiếu, kéo tay cô, liếc cũng không thèm liếc mấy người một cái, nổi giận đùng đùng đi về phía lầu ký túc. Dạ Ngưng trơ mắt nhìn Tiếu Vũ Hàm, lúc này trong đầu nàng lại hiện ra một màn ở dưới Lôi Phong tháp kia, mà hiển nhiên cô tiếu không thể nào phối hợp với nàng, thậm chí bên khóe miệng còn treo một nụ cười như có như không.

Chủ nhân đi rồi, đám tiểu lâu la cũng không thể nói gì hơn, Dạ Ngưng nghiêm mặt, nhìn chằm chằm Hà Lâm Nhiên thật lâu, lại quay đầu nhìn lão Đại, căm giận nói; “Cấu kết với nhau làm việc xấu, bán đứng bạn bè.”

“……”

Sau đó Dạ Ngưng cũng vung tay chạy lấy người, Hà Lâm Nhiên chớp chớp mắt nhìn chằm chằm bóng dáng nàng một hồi, xoay người, mạnh mẽ nhìn về phía lão Đại. Lão Đại bị cô nhìn mà khẽ run, lùi về phía sau một bước.

“Chọn bạn không cẩn thận, xui xẻo đáng đời!”

Bỏ lại một câu, Hà Lâm Nhiên cũng theo Dạ Ngưng rời đi, tất cả mọi người đi rồi, lão Đại một mình đứng tại chỗ chớp chớp mắt, nửa ngày sau, lẩm bẩm nói: “Đâu liên quan gì tới mình chứ?”

***

Vốn dĩ là một buổi hẹn hò lãng mạn tốt đẹp lại bị cô Mạch kết thúc như vậy, trở lại ký túc xá, Dạ Ngưng ở trên giường lăn lộn mãi, không cam lòng liền ngồi dậy, bật máy tính.

Mở QQ lên, Dạ Ngưng kéo một loạt danh sách bạn bè rất dài, hai mắt sáng ngời, cô Tiếu dĩ nhiên lại online!

“Cô Tiếu, cô Tiếu!”

Một tin nhắn gửi qua, Dạ Ngưng nằm co ro trên giường khoảng tầm mười phút, sau đó QQ của cô Tiếu mới có phản ứng.

“Có việc gì thế?”

“…Cô đang làm gì thế?”

Dạ Ngưng luôn thấy vướng mắc về quan hệ giữa Mạch Mạt và cô Tiếu, nếu mà nói thì giữa hai người đó thực có chút ám muội, nhưng cô Tiếu đối với nàng lại toàn tâm toàn ý, nếu nói không có gì cả, vậy mấy người nói xem cô Mạch không có việc gì lại cứ thích chiếm tiện nghi của Tiểu Ngư Nhi nhà nàng làm gì chứ?

Lại qua mười phút, QQ của cô Tiếu cũng đáp lời: “Ừ, đang cùng Mạch Mạt chơi ‘đấu địa chủ’*.”

Ta ngất! Dạ Ngưng suýt chút nữa từ trên giường ngã lăn xuống đất, mấy người nói thử xem hai vị giáo sư này còn có thể ấu trĩ hơn nữa không? Còn “đấu địa chủ”? Nằm trên giường, Dạ Ngưng cân nhắc một lúc, lại bật dậy, gửi qua một tin nhắn.

“Người nào đấu? Em chơi cùng hai người nhé.”

Dạ Ngưng cân nhắc, trò chơi này là cơ hội bồi dưỡng tình cảm rất tốt nha, không những có thể nói chuyện phiếm với cô Tiếu, lại thuận tiện còn có thể cùng cô Mạch “nở nụ cười xóa ngàn oán cừu”, cớ sao lại không chơi chứ.

Đợi đến khi cắt điện, QQ của cô Tiếu mới chớp lên, một câu, khiến cho Dạ Ngưng tức tới suýt chút nữa hộc máu.

“Tôi rất ít khi chơi cùng người không quen.”

“…..”

Cô Tiếu, cô thế này quả thực là bắt nạt người ta mà!

_Hết chương 38_
=================
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna