Google.com.vn Đọc truyện Online

19/06/2018

Thật ra thì em rất trong sáng - Chương 5 + 6

Đăng bởi Ngân Giang | 19/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 5: Không có thành kiến...
“Lão Tứ, mày còn chưa ngủ?”

Lão Đại phòng ký túc vén chăn lên, thấy Dạ Ngưng vẫn còn ngồi ôm đèn viết bản kiểm điểm mà lòng chua xót. Thứ tự trong phòng ký túc là xếp theo độ tuổi, tổng cộng có bốn người, xếp từ nhỏ đến lớn, Dạ Ngưng cực kỳ không vui vì phải làm lão Tứ. Lão Tứ, lão Tứ, “chết già”? Thực khó nghe. Lúc ấy lão Đại vì kỷ luật của phòng mà phải động thân đi ra, nheo mắt nhìn Dạ Ngưng, bình tĩnh hỏi: “Nếu không thì gọi mày là lão Nhị (1) nhé?”

“…..”

……

Dạ Ngưng nhấc tay trái, xoay xoay cái cổ cứng ngắc, thở dài: “Còn không phải là vì viết bản kiểm điểm sao? Mới viết được hơn năm nghìn chữ thôi…”

Dạ Ngưng uể oải ai oán một câu, khiến cho một đám người trong phòng ký túc đều ầm ỹ cả lên, ký túc xá vốn im lặng lập tức sôi trào, ba người kia đều nằm lỳ trên giường, đồng tình nhìn Dạ Ngưng.

Lão Tam: “Mày nói xem bình thường nhìn cô Tiếu giống thục nữ thế, vì sao hôm nay lại bùng nổ như vậy?”

Lão Đại: “Ở trên lớp mà xem AV, giáo viên bình thường nào cũng đều không chịu nổi mà…”

Lão Nhị: “Đúng vậy, đúng vậy, hơn nữa lúc ấy mọi người đều nghe được đoạn cuối cái phim AV kia kêu cái gì mà…a….Là cô giáo, a a a…”

Dạ Ngưng đen mặt nhìn lão Nhị híp mắt xoa xoa thân mình, ra vẻ mê say. Trách không được mày lại kêu “lão Nhị”, xứng đáng!

Lão Đại không hổ là bạn tốt từ thời còn ở khoa chính quy, nhìn bộ dáng buồn bực của Dạ Ngưng liền vẫn đứng ra nói một câu công bằng: “Mặc kệ nói thế nào thì có vẻ vị giáo sư Tiếu này ít nhiều cũng có thành kiến với lão Tứ. Chúng mày ngẫm lại xem, làm gì có giáo viên nào mà khi đi dạy lại chỉ nhìn chằm chằm vào một sinh viên? Hơn nữa lão Tứ che dấu đủ bí mật nha.”

“Phải…”

“Nhưng mà cũng nhờ cô Tiếu mà lão Tứ may mắn gây được tiếng vang lớn, không phải sao?”Lão Tam xen mồm, không nói còn tốt, vừa nói liền đụng đến một bụng tức khí của Dạ Ngưng. Đúng, nàng thật sự gặp may, đến chỗ nào cũng đều bị rất nhiều người chú ý. Chỉ cần ví dụ hôm qua thôi, khi nàng đi căn tin mua cơm, lúc còn đang nhàm chán xếp hàng thì lại có hai tên nam sinh nhìn tương tự gấu ngựachui ratừ phía sau,hàm răng trắng bóng nhăn nhở dữ tợn cười với Dạ Ngưng.

“Có việc gì không?”

Dạ Ngưng bị hai người cười đến có chút hoảng, cẳng chân vốn đang đung đưa liền được thu trở về.

Tên nam sinh cầm đầu gãi gãi cái ót, có chút ngượng ngùng nhìn Dạ Ngưng: “Đàn chị, có thể cho em xin seeds (2) của cái phim mà chị xem trong lớp kia không?”

“….”

Nhìn Dạ Ngưng không nói lời nào,mặtnam sinh kia càng đỏ hơn.

“Đàn chị, hiện tại chị chính là thần thoại của trường chúng ta, bọn em cũng đãlập riêng một topicvì chị, tên ‘Dạ sắc ngưng tụ, vô dâm năng địch*!’, muốn đem video lần trước chị xem up lên cho mọi người cùng thưởng thức.”

(chơi chữ – nghĩa: Bóng đêm ngưng tụ, không có kẻ nào dâm bằng)

Nhắc tới việc này, Dạ Ngưng lại sâu kín thở dài, nhìn vài người trong ký túc.

“Vậy là mày liền cho?” Vẻ mặt lão Đại như thể bị đau răng nhìn Dạ Ngưng, quả thực không nghĩ tới ký túc xá này lại còn xuất hiện một minh tinh nha!

Dạ Ngưng tiếp tục sâu kín thở dài: “Đương nhiên là cho rồi, nghĩ tới thì tao cũng coi như một thiếu nữ đàng hoàng, vậy mà danh tiếng thanh khiết lại cứ như thế mà biến mất, đến chỗ nào gặp người ta cũng đều coi tao như thể ‘nữ vương AV’. Aish, nỗi buồn của người nổi tiếng a, mấy kẻ qua đường như chúng mày thì làm sao mà hiểu được. Hôm trước lúc đang chọn môn học, dĩ nhiên lại có một đàn em đến thảo luận với tao về môn học làm AV Nhật Bản nữa chứ, tao cân nhắc mãi, với trình độ nổi tiếng hiện nay, có phải là tao nên đi tới mấy cái diễn đàn lớn để nghiên cứu không nhỉ? Thật sự là Trường Giang sóng sau đè sóng trước, một thế hệ lại lớn nhanh hơn một thế hệ mà.”

Những người kia liền gật đầu đồng tình, vẻ mặt trầm trọng nhìn Dạ Ngưng. Nói đến đây, lòng Dạ Ngưng lại càng bốc hỏa lớn hơn, nếu không phải do Tiếu Vũ Hàm thoáng cái đã đem tai nghe kéo ra, nàng lại có thể luân lạc tới trình độ thê thảm như ngày hôm nay sao?

“Lão Tứ….mày nghĩ thế nào?”Lão Đại là người hiểu rõ Dạ Ngưng nhất, nhìn vẻ mặt ngưng trọng của nàng, liền biết ngay là nàng đang suy nghĩ cái chủ ý linh tinh gì đó.

Dạ Ngưng hít sâu một hơi, một tay cầm chiếc bút đang viết đập mạnh xuống bàn:“Sĩ khả sát bất khả nhục, tao không viết!!!”

“….”

Nghe xong lời này, tất cả mọi người trong phòng đều ăn ý đổ trên giường, xoay người đắp chăn, không có người nào thèm để ý đến nàng nữa.

Buổi tối hôm đó, Dạ Ngưng viết bản kiểm điểm đến tận ba giờ sáng.

May mắn là theo lệ thường cứ thứ sáu đến đều có ít tiết học hơn, trực tiếp bỏ qua hai tiết chuyên ngành đầu tiên để ngủ bù, sau đó Dạ Ngưng rửa mặt xong liền ôm một tập bản kiểm điểm thật dày đi thẳng đến phòng giáo viên.

Bởi vì vừa mới khai giảng, còn ngày kỷ niệm năm mươi năm thành lập trường sắp đến cho nên nhóm giáo viên cũng đều bận rộn nhiều việc, Dạ Ngưng đợi suốt nửa giờ mới có thể được cho vào gặp. Nàng cầm tập kiểm điểm đứng bên cạnh Tiếu Vũ Hàm, nhìn nhóm giáo viên ở chung quanh đang cầm cốc trà nhìn nhìn mình mà cười tủm tỉm, cả người một trận lạnh lẽo.

Có cần…có cần làm ra vẻ long trọng thế không…

“Kiểm điểm em viết xong rồi, cô Tiếu…” Dạ Ngưng nhỏ giọng nói.

Tiếu Vũ Hàm đang cúi đầu xem thời khóa biểu, nghe thấy thanh âm Dạ Ngưng liền ngẩng đầu lên.

Quần bò thẳng tắp, lông mày dài như lá liễu, thân như ngọc thụ, mặc bộ quần áo màu lam nhạt có chút ướt, mồ hôi mỏng manh xuyên qua áo mà chảy xuống, khiến thân thể vốn thon dài lại càng hiển lộ tinh tế khéo léo. Mái tóc dài được tùy ý buông lơi, mà động tác cúi đầu nghiêng mặt của Dạ Ngưng lại có vẻ như làm cho nàng tăng thêm một phần cảm giác yếu đuối.

“Ừ, vậy đọc một chút đi.”

Tiếu Vũ Hàm nói xong, đưa tay với cái chén đặt một bên. Khóe mắt Dạ Ngưng giật giật, ngẩng đầu nhìn Tiếu Vũ Hàmdò xét.

“Sao, có vấn đề à?”

“A…được rồi.”Dạ Ngưng hít sâu một hơi, cũng sẽ không chối từ nữa, nàng đã nhìn ra, Tiếu Vũ Hàm này tuyệt đối là có lòng muốn làm khó dễ mình mà. Một khi đã như vậy liền càng không thể để cho cô ta được như ý! Lão hổ không phát uy, thật đúng là coi mình thành mèo Garfield (3) mà!

Hắng giọng một cái, hai tay Dạ Ngưng cầm bản kiểm điểm, đầy tha thiết thâm tình đọc lên:

“Bản kiểm điểm tên là ‘Thật ra thì em rất trong sáng’. Nội dung như sau: Vào sáng thứ năm, bản thân cầm laptop vào phòng học, bởi vì bình thường mắt không tốt, tai không thính, nhưng đối với cô giáo Tiếu Vũ Hàm lại có loại tình cảm sùng kính thật sâu đậm, nhiệt tình yêu thương từng câu từng chữ mà cô nói, cho nên bản thân quyết định dùng laptop đem nội dung cô giảng ghi âm lại, một chữ cũng không thiếu, ai biết được đến lúc mới ghi được một nửa thì máy tính lại động kinh nhiễm phải virus, tự động mở ra trang web thanh thiếu niên đương đại độc hại kia, lúc ấy bản thân thực sự tức giận, muốn tắt trang web tai hại đó ngay lập tức! Nhưng đúng vào lúc này, cô giáo Tiếu Vũ Hàm tôn kính lại trợn to hai mắt, vung nắm đấm, giống như dưới chân đạp Phong Hỏa Luân (4) mà phóng vọt lại. Bản thân vừa định giải thích, cô giáo đã vèo một cái giật tung tai nghe của bản thân, vì thế…toàn bộ mọi người trong phòng cũng đều nghe được âm thanh nhộn nhạo kia…Bản thân biết rõ, chuyện này không có một chút quan hệ gì với cô giáo Tiếu, hết thảy sai lầm đều là do bản thân, không trách cô ấy được. Bản thân tin tưởng, sinh tại tinh cầu thuần khiết này, mỗi người đều có một trái tim thiện lương, cô giáo túm dây tai nghe của bản thân, tuyệt đối là có lòng giúp bản thân mà không phải cố ý làm cho bản thân xấu mặt, bản thân…”

Thanh âm giản dị đầy chất phác vang dội, đọc đến chỗ chân tình còn có thể nghẹn ngào, một phòng đầy giáo viên đều sợ ngây người, nhìn Dạ Ngưng, lại nhìn Tiếu Vũ Hàm, đều trở nên có chút khẩn trương. Mà Tiếu Vũ Hàm lại vẫn cười thản nhiên, ngửa đầu nhìn Dạ Ngưng, thậm chí còn theo thanh âm đầy nhịp điệu của nàng mà nhẹ nhàng gật đầu, hơi có chút hương vị tán thưởng.

“Đọc xong!”

Dạ Ngưng đọc xong bản kiểm điểm, thở phào một hơi, ngẩng đầu, mân mê khóe môi nhìn Tiếu Vũ Hàm, thần sắc đắc ý trên mặt không cần nói cũng biết. Còn nhớ rõ lúc mới vừa viết xong, cả một phòng ký túc xá trừ bỏ tán dương nàng to gan lớn mật ra, còn hỏi Dạ Ngưng vì sao lại viết văn vẻ tao nhã đến vậy, không giống bình thường. Dạ Ngưng đặc biệt thản nhiên nói, đây không phải là để có thể khiến khi so sánh bản thân thì nhiều ra được thêm một chữ sao? Nhìn xem, một thiếu nữ vừa thông minh lại xinh đẹp như nàng, thời nay còn có được mấy người?……

Tiếu Vũ Hàm nhìn dáng vẻ dào dạt đắc ý của Dạ Ngưng, khóe miệng khẽ nhếch, chớp mắt, cười như không cười đánh giá.

Dưới ánh mắt soi mói của Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng đang từ lúc đầu đắc ý, sau đó chuyển thành thấp thỏm không yên, và đến bây giờ thì sợ hãi, tâm cũng không ngừng run rẩy. Kỳ thật nàng không sợ Tiếu Vũ Hàm minh đao minh thương (4) cùng mình đấu, chủ yếu là sau mấy ngày “gặp gỡ” vừa qua, khiến nàng đối với động tác kiểu ném phi tiêu sau lưng mà ám sát của người này dọa cho sợ hãi.

“Được đó, viết thật không tệ.”Tiếu Vũ Hàm tiếp nhận tập kiểm điểm trong tay Dạ Ngưng, trên dưới lật qua lật lại, mặt Dạ Ngưng đỏ lên, không nói gì.

“Chưa từng nghĩ bạn Dạ Ngưng lại viết văn tốt đến vậy, vừa đúng lúc sắp tới có dịp kỷ niệm thành lập trường, học viện muốn có một văn bản tầm ba đến năm vạn chữ để lấy làm tập san của trường, theo tôi thấy thì cứ để bạn Dạ Ngưng vác đao đi làm đi.”

Cầm lấy chén trà bên cạnh, nhấp một ngụm, Tiếu Vũ Hàm cười cười nhìn Dạ Ngưng.

“…..”

Dạ Ngưng biến sắc, ngẩng đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm. Không phải chứ…

“Cô Tiếu, kỳ thật em viết không tốt đâu, cũng không thật sự nghiêm túc…”

“Sao? Không nghiêm túc mà đã viết được như vậy, thế thì lại càng chờ mong biểu hiện ngày sau của bạn Dạ Ngưng rồi.”

Dạ Ngưng cắn môi, đầu ngẩng cao nhìn Tiếu Vũ Hàm, giáo viên dạy tiếng Anh của nàng lúc còn ở khoa chính quy nhìn mà có chút khẩn trương, cô rất hiểu Dạ Ngưng, đây là điềm báo lúc nàng sắp xù lông, cô Tiếu này cũng thật là…

Tiếu Vũ Hàm vẫn thản nhiên cười, đưa tay đặt chén trà lên bàn, đứng dậy, dưới cái nhìn soi mói chăm chú của mọi giáo viên, hơi nghiêng người, vuốt vuốt nếp nhăn trên cổ áo Dạ Ngưng.

“Tôi không có bất kì thành kiến gì với bạn Dạ Ngưng, tôi tin tưởng em cũngnhư thếđối với tôi, phải không?”

Thần kinh đang căng thẳng lập tức được thả lỏng, giáo viên dạy tiếng Anh âm thầm thở dài nhẹ nhõm, cảm thán, trách không được mà Tiếu Vũ Hàm người ta còn trẻ tuổi vậy lại đã có thể lên đến chức phó giáo sư, thật cao tay!

Theo một cỗ hơi thở nhàn nhạt hương chanh phả vào mặt, Dạ Ngưng lập tức khẩn trương hẳn lên, nuốt nước miếng, có chút không được tự nhiên mà nghiêng đầu sang một bên, lại lập tức chạm phải ánh mắt chứa ý cười kia của Tiếu Vũ Hàm, trong nháy mắt mặt chuyển hồng, tim cũng đập rối loạn không ngừng. Một câu cũng chưa nói, Dạ Ngưng như chạy trốn lao ra khỏi văn phòng.

***

“Sau đó…mày đáp ứng?” Lão Đại kinh ngạc nhìn Dạ Ngưng. Không phải chứ, lão Tứ, tập san của trường đó, vậy cần nhiều công trình lớn lắm!

Dạ Ngưng cúi đầu, hữu khí vô lực gật gật: “Vậy phải làm sao bây giờ? Cô ta quyết tâm muốn chỉnh tao mà, tao đều đã đem cô ta biết thành Na Tra tam thái tử chân đạp Phong Hỏa Luân, vậy mà lại vẫn còn mở miệng khen tao hành văn tốt, đây không phải là trợn mắt nói dối sao?”

“Này, thế mày sẽ làm hả?”Lão Nhị có chút lắp bắp hỏi.

Dạ Ngưng liền lập tức đỏ mặt, lại nghĩ tới hương chanh trên người Tiếu Vũ Hàm cùng nụ cười thản nhiên kia, liền cắn cắn môi, nói lảng sang chuyện khác: “Nếu không — chúng mày giúp tao đi?”

“Ai ui, sao gần đây eo tao lại cảm thấy như thể bị bẻ gãy ấy nhỉ, khó chịu quá đi mất. Này, lão Tam, mày nhìn giúp tao xem, làm sao vậy?”

“….”

***

Trong hai ngày khi mà tất cả mọi người đi ra ngoài tìm bạn trai, ăn thức ăn ngon, một mình Dạ Ngưng phải ở lại ký túc xá viết tập san của trường. Theo bản chất mà nói, tập san của trường đối với nàng cũng không tính là gì, có khuôn mẫu sẵn rồi, nhiều lắm thì tiêu tốn thể lực mà thôi, nàng tức chính là, tức Tiếu Vũ Hàm cái người kia không có việc gì lại nổi đóa lên mà khi dễ đóa hoa tổ quốc như mình!

“Ăn cơm, lão Tứ.”

Lão Đại thật rộng rãi, cùng bạn trai đi ra ngoài ăn đồ ngon gì đó còn không quên đem đồ thừa gói về, đưa cho Dạ Ngưng.

Dạ Ngưng vẻ mặt cảm kích nhìn cô, vừa mở ra nhìn thấy món ăn, liền buồn bực: “Sao lại là chân gà?”

“Ăn gì bổ nấy.” Lão Đại thực bình tĩnh, nói chuyện rất có lực thuyết phục, Dạ Ngưng yên lặng thở dài, cầm lấy chân gà bắt đầu cắn.

“Không phải tao muốn nói, mà lão Tứ, mày thật sự cứ như vậy chịu để người ta bắt nạt à?” Lão Đại có chút căm giận mở miệng, vốn cô cảm thấy Tiếu Vũ Hàm là người không tệ, là giáo viên mà lại không ra vẻ ta đây chút nào, đối xử với ai cũng đều bình dị gần gũi, hơn nữa dáng vẻ còn xinh đẹp, dịu dàng, được nhiều người thích. Nhưng vì cớ gì mà cô ta lại vô duyên vô cớ gây khó dễ cho Dạ Ngưng chứ? Tuy nói ngày đó cái phim kia xác thực…ừ, có chút không trong sáng, nhưng cũng không cần lặp đi lặp lại đối phó với Dạ Ngưng nhiều lần thế chứ?!

Dạ Ngưng dùng sức cắn chân gà, đem chân gà tưởng tượng thành Tiếu Vũ Hàm, cười âm trầm: “Yên tâm đi, tao đều có an bài cả.”

Lão Đại nhìn hàm răng trắng bóng đang nghiến chân gà kia của Dạ Ngưng, thở dài, giờ mà lão Tứ còn có tâm tình gặm chân gà nữa!

“Địa điểm hành hung, thời gian?” Lão Đại dựa theo lệ cũ ngày thường, hỏi.

“Tối thứ hai, nhóm giáo viên sẽ tụ hội cùng một chỗ để bàn luận về các tiết mục biểu diễn trong dịp kỷ niệm ngày thành lập trường.”

“Cái này mày cũng biết?” Lão Đại không thể tin được nhìn Dạ Ngưng, thật sự là không có chuyện gì mà Dạ Ngưng không biết a.

“Đến lúc đó, tao sẽ đợi cô ta ở phòng WC nữ.”

Dạ Ngưng cắn chân gà, cười sằng sặc. Mặt lão Đại lại đỏ lên, nhìn Dạ Ngưng, WC nữ….

_Hết chương 5_

——————

(1) lão Nhị: theo hiểu biết của ta thì nó dường như cũng là cách gọi khác của cái “ấy” của mấy….boy

(2) seeds: Seed là người có đầy đủ 100% tệp tin mà bạn cần tải, peer là người chỉ có 1 phần tập tin đó, leech là người chỉ tải về mà kô upload lên chia sẻ.

- Như vậy số seed càng nhiều thì tốc độ tải về càng nhanh ( cái này thì bạn nào download = torrent sẽ hiểu)

(3) Garfield: con mèo da cam trong một truyện tranh nổi tiếng.

(4) Phong Hỏa Luân: cái vũ khí tròn tròn bốc lửa mà Na Tra thái tử đạp lên để bay bay
================
Chương 6: Thật đáng thương...

Vì trả thù Tiếu Vũ hàm, Dạ Ngưng chuẩn bị thật đầy đủ, thâm chí còn chưa bao giờ nghiêm túc như thế, đến nỗi ngay cả lúc vào WC cũng không quên chuẩn bị giấy nháp, trước sau lập nên một bản kế hoạch chu đáo.

So chỉ số thông minh với một nữ tiến sĩ, hiển nhiên là không nổi….

Về phần thể lực, nghe nói lúc Tiếu Vũ Hàm còn là thạc sĩ luôn giữ vững kỷ lục cuộc thi chạy đường dài ở trường đại học…

Cho nên, thứ có thể so sánh cũng chỉ có độ đáng khinh, mà về điểm ấy, Dạ Ngưng vẫn rất tự tin!

Viết xong tập san cho trường, Dạ Ngưng bắt đầu lên Taobao (1) tìm mua mặt nạ quỷ, lúc mới đầu khi nói muốn trùm tấm ga trải giường, đeo mặt nạ quỷ để dọa Tiếu Vũ Hàm ở trong WC, ba người cùng phòng ký túc đều nhìn nàng đầy khinh bỉ. Giả quỷ? Cái này cũng quá OUT rồi, dù thế nào cũng phải thêm vào chút yếu tố thời thượng mới phải chứ, thế giới tiến bộ, nhân loại tiến bộ, dị không gian cũng đồng dạng tiến bộ mà!

Muốn ăn chắc thì mọi thứ đều phải tuân theo nguyên tắc tiến bộ, khó có dịp Dạ Ngưng nghe theo ý kiến mọi người, mất hết một ngày cũng chọn được mặt nạ, cùng chủ cửa hàng mặc cả giá tiền đến nửa giờ, cuối cùng được miễn phí tiền vận chuyển. Trong lòng Dạ Ngưng cũng có phần thoải mái, tuy mặt nạ này tốn những hơn một trăm tệ, nhưng nếu có thể dọa được Tiếu Vũ Hàm thì hết thảy đều đáng giá!

Vận chuyển thực ra rất nhanh chóng, ngay ngày hôm sau ở ký túc xá đã nhận được mặt nạ, vì muốn thí nghiệm trình độ dọa người của chiếc mặt nạ này, Dạ Ngưng cũng không nói cho mọi người trong phòng biết. Nửa đêm chờ cho tất cả đã nằm trên giường ngủ mơ mơ màng màng, nàng mới rón ra rón rén sờ soạng lấy ra từ dưới giường chiếc mặt nạ đầu quỷ, đeo lên mặt. Mặt nạ này cũng thực dọa người, là mặt nữ quỷ trắng bệch, làm rất giống thật, bên môi còn vương vết máu đỏ sẫm khiến người ta nhìn mà sợ, mô phỏng giống giống Sadako (2).

Đeo mặt nạ xong, Dạ Ngưng còn cố ý mặc một bộ đồ chỉ dùng một lần, là váy dài màu trắng mà bị người ta cười nhạo là giống như của nữ tử nhảy sông từ hồi thập niên 70, xõa tóc lòa xòa trước mặt, vò loạn một chút, lại lấy đèn pin từ trong ngăn kéo ra, nàng len lén châm một điếu thuốc, đi xuống giường.

Lê chiếc dép, đi đến chính giữa ký túc xá, Dạ Ngưng lấy di động ra, cúi đầu nhìn nhìn tìm kiếm. Trước đó nàng đã tải từ trên mạng về thanh âm nữ quỷ gào khóc đứt quãng, ước chừng chỉ có năm phút đồng hồ, thực quá giống thật, lúc ấy dù đã đeo tai nghe vào mà còn thấy nổi hết cả da gà, cũng coi như đủ dọa chết người ta. Dạ Ngưng điều chỉnh âm lượng, nhấn nút bắt đầu, ngẩng đầu lên, ngọn đèn pin chiếu lên mặt, đưa chân đá cái ghế một cước. Lão Đại ngủ không sâu, từ trên giường bật dậy đầu tiên, vẻ mặt hoảng sợ nhìn chung quanh.

Nhìn một đám người trên giường cứ như thể được gắn lò xo mà nhảy lấy đà, Dạ Ngưng thầm khen, cười hắc hắc, giang cánh tay, chậm rãi đi về phía trước.

“Oánh Nhiên…Oánh Nhiên…ta đã theo ngươi lâu lắm rồi…”

Dạ Ngưng chậm rãi hướng tới lão Nhị, lá gan lão Nhị nhỏ nhất, dọa tốt nhất, cứ nhằm quả hồng mềm mà bóp, đây chính là sở trường của nàng!

Lão Nhị bị dọa đến nước mắt đều chảy cả ra, co rúm lại thành một đoàn, rống lớn: “ — A — đừng tới đâyyyy –”.

Cầm lấy điếu thuốc, hút một chút, Dạ Ngưng kín đáo phun ra một ngụm khói, nàng nhớ rõ lúc cương thi xuất trướng cũng đều phun ra một cụm khói như thế, nhưng ai biết được đoàn khói trắng này vừa phun ra, lão Nhị liền lập tức thay đổi, cầm lấy gối đầu, cứ nhằm mặt Dạ Ngưng mà đập.

“A –”

Đầu vừa vặn bị nện trúng, mà ở bên trong cái gối kia toàn là đậu xanh, Dạ Ngưng bị đập trúng có chút không hiểu ra sao, ôm đầu ngồi xổm kêu thảm thiết, lão Đại thừa dịp loạn lạc mà bật đèn lên, cả căn phòng lập tức sáng ngời.

“Dạ Ngưng!!!!!!!!!!! Mày điên à??????????”

Trong phòng một trận tiếng thét chói tai, Dạ Ngưng ôm đầu câm nín chịu đựng mọi người diệt trừ độc hại, chăn gối từ bốn phương tám hướng ném tới tới tấp.
……

Chờ hết thảy đều yên tĩnh, ba người nhìn viền mắt Dạ Ngưng bị nện tím, còn người thì bị trùm trong chăn thành một đoàn, bắt đầu bày mưu tính kế.

Dạ Ngưng xoa đầu, buồn bực hỏi: “Lão Nhị, làm sao mày biết tao không phải quỷ?”

Lão Nhị trợn mắt liếc nàng một cái, đung đưa chân, đặc biệt ý vị nói: “Mày ngu thật, mặt nạ này là Sadako, sản phẩm của Nhật Bản, mày lại đi phun cái khói gì gì đó, đấy là của cương thi Trung Quốc. Chẳng lẽ quỷ cũng bắt đầu yêu đương xuyên quốc gia?”

“…..”

Dạ Ngưng nghẹn họng, lão Đại nhìn nàng thở dài: “May mà diễn luyện một chút trước khi làm thật, nếu không Tiếu đạo thông minh như vậy, khẳng định là có thể phát hiện ra.”

“Cắt, cô ta phát hiện ra thì sao? Trong tay cô ta cũng đâu thể có gối được?” Dạ Ngưng lơ đễnh nói. Thật là, cùng lắm thì nếu bị phát hiện liền bỏ chạy ngay!

“Mày đừng để cho cô ấy bắt được, nếu bị bắt được thì có lẽ sẽ xử phạt mày, giả quỷ dọa giáo viên, phỏng chừng mày là người thứ nhất trong toàn trường.”

“….Miệng quạ đen.” Dạ Ngưng trợn mắt với lão Tam, trong lòng lại như đánh trống, trường học rất keo kiệt, nói cái gì mà phải tiết kiệm tài nguyên, sau tám giờ WC không được bật đèn, đây rõ ràng là cung cấp điều kiện cho Dạ Ngưng dùng bạo lực mà, nhưng dù sao đối thủ cũng là Tiếu Vũ Hàm….Dạ Ngưng vẫn thấy lo lắng, lại cùng vài người trong phòng thương lượng một hồi, huấn luyện một phen, bóng đèn pin đổi thành màu đỏ, mặt nạ bôi thêm ít thuốc đỏ, bước đi cũng chậm lại một chút, vô cùng chậm rãi có tiết tấu.

Dạ Ngưng chính là người như vậy, làm hoặc không làm, đã làm thì dù là vũ đạo ánh sáng cũng đều phải tốt nhất!

Đã trải qua luyện tập cả đêm, rốt cục cũng đến thời khắc thực chiến diễn tập, ngày đó Dạ Ngưng đặc biệt ân cần, cố ý chạy đến văn phòng giúp nhóm giáo viên bưng trà rót nước, từng cái chén đều rót thật đầy. Tiếu Vũ Hàm ngồi trên ghế nhìn Dạ Ngưng, trong lòng có chút kỳ quái với thái độ ân cần của nàng, nhưng cũng không nhiều lời. Mà Dạ Ngưng thật ra lại rất thản nhiên, cười hắc hắc với Tiếu Vũ Hàm, còn thiếu điều ngồi luôn bên cạnh mà “xì xì” thúc giục cô mau đi WC.

Hết thảy đều đã chuẩn bị sắp xếp xong xuôi, Dạ Ngưng liền ngồi xổm ở trong một phòng vệ sinh, bắt đầu trường kì chờ đợi.

Chờ đợi thực vất vả, điểm ấy Dạ Ngưng hiểu rõ…

Giáo viên dạy tiếng Anh không biết ăn phải cái gì…một cước đá văng cửa WC mà vọt vào, Dạ Ngưng ngồi xổm ở gian cách vách, buồn bực nghe hòa âm, dần dần bịt kín mũi.

Cô ơi, cô đánh rắm tốt thật đấy!? Bùm bùm, thật sự là như khai sơn tích địa* nha!

( = phá núi mở đường)

Rốt cục vị giáo viên tiếng Anh bị tiêu chảy đi ra rồi, lại vài vị khác tiến vào xì xì tiếp…

Dạ Ngưng lắng nghe thanh âm tí tách liên miên không ngừng như nước sông Hoàng Hà kia, thầm khinh bỉ một phen, không phải là nước trà công cộng miễn phí sao, làm gì mà uống như thể không muốn sống nữa vậy?!

Tầm tám giờ rưỡi, rốt cục Dạ Ngưng cũng chờ được nhân vật mấu chốt kia tới…

Cửa mở ra, Dạ Ngưng nhìn thấy Tiếu Vũ Hàm chậm rãi đi đến, cô đi đến trước gương nhìn một chút, sau đó mới mở cửa phòng vệ sinh mà vào.

Khinh bỉ! Đi WC mà cũng soi gương! Dạ Ngưng dựng ngón giữa, sau đó mở cửa buồng mình ngồi ra, có thể là do ngồi xổm trong thời gian quá dài mà hai bắp chân tê rần, thiếu chút nữa đã ngã sấp xuống. Ổn định thân mình, nàng đi đến trước gương, lấy mặt nạ đã chuẩn bị tốt đeo lên, ngay sau đó liền từ từ kéo váy xuống, cầm đèn pin đứng ở một bên, yên lặng chờ đợi.

Tim đập kịch liệt, tay chân cũng có cảm giác hơi nặng trĩu, nhưng trong lòng lại thấy thực tốt đẹp! Dạ Ngưng liếm môi, tưởng tượng thấy bộ dáng hoa dung thất sắc của Tiếu Vũ Hàm, hưng phấn thật!

Không đến một phút đồng hồ, cửa phòng vệ sinh chậm rãi mở ra, Dạ Ngưng nhìn chằm chằm cánh cửa kia không chớp mắt, mỗi một tấc di động nàng đều có thể nghe được tiếng tim đập của chính mình. Rốt cục, cánh cửa hoàn toàn mở rộng.

Đèn pin bật đến mức sáng nhất…

Nhạc nền được mở lên…

Xõa tóc tiến lên phía trước…

“Tiếu Vũ Hàm….Tiếu Vũ Hàm…..Ta chết thật thảm a….”

Vươn cánh tay, Dạ Ngưng bước đi như mèo, chầm chậm hướng tới chỗ Tiếu Vũ Hàm.

“A!!!”

Tiếu Vũ Hàm hét to một tiếng, che miệng nhìn Dạ Ngưng, thân mình lại lui mạnh về phía sau, hiển nhiên là bị dọa. Dạ Ngưng nhìn mà lòng cười đến nở hoa, diễn càng đã nghiền.

“Vũ Hàm a…đau a…máu a…”

Dạ Ngưng kêu thê thảm, đang lúc nàng kêu hết sức sung sướng, một trận chua loét tanh tưởi cùng tiếng gió rít truyền đến, còn chưa kịp phản ứng, chân đã bị đánh thật mạnh, ngay sau đó phần eo cũng bị trọng kích. Dạ Ngưng ôm lấy lưng lui lại vài bước, nhìn thấy là Tiếu Vũ Hàm đang giơ cây giẻ lau nhà vệ sinh, vung mạnh tạo nên từng trận gió, lao thẳng đến chỗ mình.

Ông trời ơi!

Quá sợ hãi, Dạ Ngưng nhanh chân bỏ chạy, chạy thật nhanh, quỷ cũng không đóng giả nữa, người cũng không dám dọa, nhưng mà váy trắng lại quá dài, chạy vội vàng, thoáng cái vừa không chú ý liền lập tức dẫm phải váy, ngã dập mặt như chó ăn phân.

“A –”

Lại là một gậy thật mạnh đánh vào bên hông, Dạ Ngưng bị ngã, thân mình cơ hồ như rã rời, trên người truyền đến từng trận đau đớn, xương cốt đều nhanh chóng như sắp bị đánh nát. Tiếu Vũ Hàm thật đúng là dùng toàn bộ khí lực mà, cả ánh mắt cũng đều bị dọa đến đỏ lên, cắn răng dùng sức đánh!

Lảo đảo giãy dụa từ dưới đất đứng lên, Dạ Ngưng cắn răng nhịn đau chạy ra bên ngoài, thầy hiệu trưởng ở WC cách vách cũng đã sớm nghe được thanh âm, hoang mang rối loạn chạy ra. Ánh sáng đèn ở bên ngoài phòng vệ sinh thực chói mắt, hắn híp mắt nhìn thấy Tiếu Vũ Hàm vung cây lau nhà truy đuổi đánh một người mang mặt nạ, lập tức liền sợ ngây người.

Dạ Ngưng kêu gào thảm thiết, vừa đụng phải thầy hiệu trưởng, lại lập tức nhắm hai mắt lại.

Đại ca, người đi WC như thế nào lại không kéo khóa quần?!!

Thầy hiệu trưởng vừa thấy nữ quỷ ngắm hắn, “Á” một tiếng liền che kín hạ thân, chạy trở lại nhà vệ sinh.

Cuối cùng……

Có thể là tinh thần chạy trối chết của Dạ Ngưng quá mức cường đại….

Cũng có thể là do Tiếu Vũ Hàm vung cây giẻ lau nhà mãi nên mệt mỏi…

Nhưng cuối cùng thì Dạ Ngưng cũng còn sống sót chạy ra khỏi khu giáo viên….

Tối hôm đó, nàng nằm trên giường gào khóc thảm thiết, lão Đại ở một bên bôi thuốc mỡ, một bên nén cười.

“Nói như vậy là cô Tiếu nổi giận đánh Sadako?” Lão Nhị vẻ mặt hưng phấn kêu, cô thật muốn nhìn bộ dáng Tiếu Vũ Hàm anh dũng giơ cây giẻ lau nhà.

Sắc mặt Dạ Ngưng trắng bệch, như bị gai đâm, nằm lì trên giường, một câu cũng không nói.

“Cô Tiếu là một thục nữ, nhất định phải bị mày dọa gần chết nên mới có thể làm thế.” Lão Nhị có chút đồng tình với Tiếu Vũ Hàm, mà Dạ Ngưng thì nhăn mày.

“Tao vốn định chỉ hù dọa hai cái rồi liền bỏ chạy, ai biết người ta lại còn thật sự…lấy cây giẻ lau WC đi đánh tao? Cái hương vị kia….cái sức mạnh vì xúc động ấy….ai ui….”

“Sáng mai có tiết của cô Tiếu, mày định làm thế nào đây?”

Lão Đại luôn luôn nói đến vấn đề trọng điểm, mặt mày Dạ Ngưng rối rắm thành một đoàn, căn bản không có tâm tư để mà suy nghĩ, thắt lưng đau đến mức như bị xé rách, phỏng chừng nếu nàng không chạy trốn thật mau thì đã thật sự bị Tiếu Vũ Hàm đánh chết rồi.

“Mày như vậy, người sáng suốt chỉ cần liếc mắt một cái là đều có thể nhìn ra.” Lão Tam hưng phấn bỏ đá xuống giếng, nguyên bản cô còn tưởng Dạ Ngưng có thể thành công, giờ xem ra, cô Tiếu quả nhiên không phải tầm thường!

“……Để tao chết đi!!!!” Dạ Ngưng đem mặt chôn ở đầu giường, lão Đại lại gật đầu, tay đang bôi thuốc giúp Dạ Ngưng lại tăng thêm lực.

“A, mày làm cái gì vậy???!!!”

“Không phải mày muốn chết sao?” Lão Đại trợn mắt liếc nàng một cái, Dạ Ngưng thực muốn khóc, nhìn xem, mình chơi với toàn bạn bè kiểu gì thế này?

“A, đúng rồi, lão Tứ, mày thực sự nhìn thấy cái kia…cái kia của thầy hiệu trưởng?” Lão Nhị hai mắt trợn tròn nhìn chằm chằm Dạ Ngưng, mà vẻ mặt đầy tức giận của Dạ Ngưng lại chuyển thành tái nhợt.

“Nói nói, thế nào?” Lão Tam cũng gia nhập, liền ngay cả lão Đại đang giúp đỡ nàng bôi thuốc cũng có chút động tâm.

Dạ Ngưng lắc lắc đầu, như thể vô lực, nói: “Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh.”

“……”

“……”

<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna