Google.com.vn Đọc truyện Online

23/06/2018

Thật ra thì em rất trong sáng - Chương 53 + 54

Đăng bởi Ngân Giang | 23/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 53: Bị đá...

Dạ Ngưng xanh mặt nhìn chằm chằm di động của mình thật lâu, thở dài, gõ gõ mấy cái, lấy pin ra nhẹ nhàng ma sát.

Có người từng nói với nàng phương pháp này có thể khiến cho di động đã hết pin kéo dài chút hơi tàn thời gian tầm một phút đồng hồ, nhưng mà hiển nhiên di động của Dạ Ngưng lại thế nào cũng không thèm cho nàng tí mặt mũi nào cả.
Lòng đang tràn đầy vui vẻ trong nháy mắt như hóa thành một bồn nước lạnh, chảy từ đầu xuống dưới chân, đây là lần đầu tiên từ khi chào đời tới nay Dạ Ngưng lại khinh bỉ trí thông minh của mình đến thế.


Mím môi nhìn chung quanh, Dạ Ngưng đi đến chỗ bậc thang ở đối diện cách đó không xa, ngồi xuống.

Đặt di động một bên, Dạ Ngưng ngửa đầu, nhìn bầu trời màu xanh lam thăm thẳm, có cảm giác muốn khóc.

Thế này thì hoàn toàn xong đời rồi, lãng mạn biến thành kinh hãi, giờ Vũ Hàm tìm được nàng còn không trực tiếp lột da nàng chắc?

Ngồi tại chỗ một lúc, để cảm xúc lắng lại, Dạ Ngưng đứng lên, chuẩn bị tự giải cứu mình.

Một tiếng sau…Dạ Ngưng chẳng những không hỏi ra được đường mà còn tự khiến mình lẫn lộn mà đi lung tung, nàng vốn là kẻ mù đường, nghe chú này nói đi về phía đông, lại nghe bác gái kia nói đây là đường vành đai ba ở phía nam, thực không biết phải làm sao. Thời tiết có chút lạnh, Dạ Ngưng không mặc bao nhiêu quần áo liền bắt đầu thấy lạnh run, trong lúc tuyệt vọng nàng nghĩ đến chính mình không phải sẽ giống như cô bé bán diêm, vẫn sống sờ sờ mà cứ như vậy bị đóng thành băng đấy chứ?

Hai tiếng rất nhanh trôi qua, ngay lúc hai chân Dạ Ngưng bị lạnh đến run lên, môi tím tái hết cả lại, âm thanh chờ mong đã lâu rốt cục cũng vang lên bên tai.

“Dạ Ngưng!!!”

Ngẩng phắt đầu lên, tròng mắt Dạ Ngưng lập tức ướt. Tiếu Vũ Hàm đứng cách đó không xa gọi tên nàng, quần áo cũng không mặc nhiều, chỉ một kiện áo khoác bằng len mỏng manh, mái tóc có chút tán loạn, sắc mặt cũng không tốt.

“Vũ Hàm.” Dạ Ngưng vừa nhìn thấy cô liền muốn khóc, lão Đại cũng đi cùng Tiếu Vũ Hàm, sau khi nhìn thấy nàng, hai người liền cùng nhau chạy tới.

Tiếu Vũ Hàm cơ hồ lao thẳng lại, trong mắt còn lấp lánh nước, cắn răng nắm tay, mặt lộ vẻ hung ác. Dạ Ngưng theo bản năng né qua một bên trốn, lại bị Tiếu Vũ Hàm đón đầu đạp một cước.

“Em bị ngốc sao? Dạ Ngưng, em là đồ ngốc à? Em không khiến cho tôi lo lắng thì trong lòng sẽ không thoải mái phải không? Em không thể chín chắn một chút được à? Ngày nào cũng đều phải khiến tôi bận tâm?!”

Dạ Ngưng ôm đùi phải bị đá, lui qua một bên, ngửa đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm, trong mắt đều là ủy khuất cùng thương tâm.

Tiếu Vũ Hàm tức giận cực kỳ, hốc mắt đỏ bừng, ngực phập phồng mãnh liệt, cố gắng áp chế cảm xúc.

Lão Đại ở một bên nhìn nhìn hai người, mấp máy môi, nhỏ giọng nói: “Cô Tiếu, người cũng tìm được rồi, chúng ta về trước đã.”

Một cú đá không nhẹ này của Tiếu Vũ Hàm đã khiến cho người xung quanh chú ý, người qua đường ít nhiều đã tụ lại kỳ quái nhìn chằm chằm ba người. Tiếu Vũ Hàm liếc Dạ Ngưng một cái, hít sâu một hơi, xoay người đi.

Dạ Ngưng đứng tại chỗ nhìn Tiếu Vũ Hàm, một câu cũng không nói nên lời, vẫn là lão Đại tiến lên lôi kéo tay nàng: “Được rồi, đi thôi, đừng thất thần nữa.”

Nháy mắt lúc lão Đại chạm tới tay Dạ Ngưng, cảm giác được cái lạnh như băng kia, lập tức trợn to hai mắt, nắm chặt tay nàng: “Làm sao vậy? Bị cảm?”

Dạ Ngưng nhìn chằm chằm bóng dáng Tiếu Vũ Hàm rời đi, có chút vô lực lắc đầu: “Không có việc gì, chỉ là hơi lạnh thôi.”

“Cái gì mà hơi lạnh chứ?” Lão Đại sốt ruột giơ tay kiễng chân sờ lên trán Dạ Ngưng, hơi nóng trong lòng bàn tay cùng sự lạnh lẽo vừa rồi của bàn tay kia hình thành sự đối lập mãnh liệt lập tức khiến cho cô kinh hoảng, tiến lên vài bước muốn gọi Tiếu Vũ Hàm lại bị Dạ Ngưng kéo tay lại.

“Tao không sao.” Dạ Ngưng lắc đầu với lão Đại, thanh âm có chút khàn khàn. Lão Đại quay đầu kinh ngạc nhìn nàng, thật lâu sau liền thở dài.

Trên đường trở về vài người đều có chút nặng nề, ngồi trong taxi một câu cũng chưa nói, lão Đại một lát nhìn Dạ Ngưng, lại một chốc nhìn cô Tiếu, muốn nói cái gì đó để làm dịu bớt bầu không khí, nhưng cuối cùng vẫn đành liếm môi từ bỏ.

Tuy rằng vừa rồi cô Tiếu ở trước mặt nhiều người như vậy mà đá Dạ Ngưng thì không đúng lắm, nhưng mà bộ dáng vội vàng sốt ruột ban nãy của cô Tiếu……

Trong chuyện tình yêu ai cũng đều bất bình thường hết cả, giờ lão Đại đã hiểu rõ ý nghĩa những lời này.

Mà nói tới Dạ Ngưng, kỳ thực lão Đại cũng thực không còn lời nào để nói, nếu là trước đây, khẳng định nàng sẽ không cứ như vậy mà nghe theo lời lão Nhị, bất quá chỉ vì muốn khiến cô Tiếu được vui. Lão Đại lý giải được nàng, Dạ Ngưng lúc nào cũng đều có cảm giác mình kém cỏi hơn cô Tiếu, cho nên muốn đem toàn lực để dỗ người ta vui vẻ, bất luận ai đề nghị cái gì nàng cũng đều nghe, hơi có cảm giác mắc bệnh uống bừa thuốc…Nhưng mà cô Tiếu…

Lão Đại thở dài, bộ dáng điên cuồng vừa rồi kia của cô Tiếu thật sự khiến cô sợ hãi……

Mái tóc bay tán loạn, ánh mắt đỏ bừng, thanh âm run run, tìm cô Mạch và Linh Đang phân công nhau tìm kiếm, cuống quýt như thể bị làm sao vậy…

Không để cho lão Đại suy nghĩ nhiều, xe đã đến trường học, trả tiền, ba người đi xuống xe.

Tiếu Vũ Hàm đã hơi nguôi cơn giận, xoay người nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng vẫn còn ôm đùi phải, cú đá kia của Tiếu Vũ Hàm vẫn làm nàng đau, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Tiếu Vũ Hàm, trong mắt lấp lánh nước: “Em xin lỗi.”

“Dạ Ngưng, tôi……” Tiếu Vũ Hàm ngập ngừng suy nghĩ muốn nói gì đó, Dạ Ngưng mấp máy môi, xoay người.

Vừa rồi ở ngoài còn không có cảm giác gì, vừa đến nơi, cảm giác choáng váng trời đất quay cuồng kích thích thần kinh làm cho Dạ Ngưng có phần đứng không vững, giơ tay bắt lấy cánh tay lão Đại, Dạ Ngưng xoay người đi về phía ký túc xá.

Lão Đại quay đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm, thở dài: “Cô Tiếu, cô về nghỉ ngơi trước đi, em đưa lão Tứ về ký túc xá, nó đi từ lúc sáng sớm, đến giờ có lẽ còn chưa ăn gì.” Lão Đại rõ ràng là nói đỡ cho Dạ Ngưng, không có cách nào, cô nguyên bản cũng rất tức giận, nhưng mà vừa trông thấy bộ dáng tiều tụy kia của Dạ Ngưng lại không nhịn được mà đau lòng, hiện tại cô tựa hồ có thể hiểu được vì sao lúc trước Mạch Mạt lại bảo vệ cô Tiếu đến như vậy.

Tiếu Vũ Hàm không nói lời nào, mím môi nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng cúi đầu, tóc dài hai bên buông lơi che đi gương mặt khiến cho người ta không nhìn ra được biểu tình của nàng.

Lão Đại xoay người, dìu Dạ Ngưng đi về phía ký túc xá, Dạ Ngưng vẫn rất cứng đầu, không muốn
để Tiếu Vũ Hàm nhìn ra nàng đang rất khó chịu, cắn răng, sống chết đi về phía ký túc xá.


Đến phòng, đá văng cánh cửa ra, lão Đại đỡ Dạ Ngưng đi về phía giường.

Dạ Ngưng chính là có tật xấu này, bình thường thân thể tốt không tưởng được, nhưng mà chỉ cần bị cảm liền sẽ phát sốt, hơn nữa khẳng định là hơn ba mươi chín độ.

Lão Nhị cùng lão Tam đang ngồi một bên nghịch máy tính nhìn thấy tư thế này của hai người, liền ngẩn ra, vội vàng đứng lên giúp đỡ.

“Sao lại thế này?” Lão Nhị kinh ngạc nhìn Dạ Ngưng.

Lão Đại dìu Dạ Ngưng nằm lên giường, cởi giày ra, đắp chăn cho nàng, quay đầu trừng mắt với lão Nhị: “Mày còn nói nữa? Nếu không phải tại cái chủ ý ngu ngốc kia của mày thì lão Tứ có thể bị vậy sao?!”

Lão Nhị bị nói khiến cho chột dạ, không dám nói lời nào, đưa tay sờ sờ trán Dạ Ngưng, xoay người đi đến trước ngăn tủ, lục ngăn kéo tìm thuốc.

Lão Tam tựa vào giường nhìn Dạ Ngưng, nhìn chằm chằm một lúc, ngẩng đầu, nhìn lão Đại dò hỏi, nhỏ giọng nói: “Làm sao mà tâm tình lại tệ đến thế, cãi nhau với cô Tiếu à?”

“Cô Tiếu đá nó.” Lão Đại nhỏ giọng đáp, quả nhiên nghe xong lời này, Dạ Ngưng nằm trên giường liền nhíu nhíu mày, xoay người.

“Ồ, đây là lần đầu tiên lão Tứ bị đánh nhỉ, bất quá cũng không thể trách cô Tiếu được, có lẽ là cô ấy quá sốt ruột thôi.”

Lão Đại nhìn chằm chằm Dạ Ngưng không nói lời nào, có chút đau lòng, kỳ thật cô hiểu được không phải Dạ Ngưng khổ sở vì một cú đá kia, mà chính là câu cô ấy nói……

– Em bị ngốc sao? Dạ Ngưng, em là đồ ngốc à? Em không khiến cho tôi lo lắng thì trong lòng sẽ không thoải mái phải không? Em không thể chín chắn một chút được à? Ngày nào cũng đều phải khiến tôi bận tâm?!

Lão Đại thừa nhận, cô Tiếu mắng nó ngốc là đúng, lão Tứ xứng đáng bị mắng, nhưng mà mấy câu sau……

Aish, cô Tiếu à, lời này thật đúng là “nhất tiễn xuyên tim” mà, sự thật mà lão Tứ lo lắng nhất, khó chấp nhận nhất lại là do cô nói ra toàn bộ……

Dạ Ngưng cuộn tròn trên giường, không nghe hai người kia nói gì nữa, đầu vừa động liền đau nhói, chỉ có thể nhắm chặt hai mắt, thở hổn hển nặng nề.

Nàng biết, hôm nay tất cả đều là nàng không đúng, nhưng mà nàng cũng chỉ có đối với cô Tiếu mới có thể như vậy……

Vắt óc tìm mưu kế, bất quá chỉ là muốn khiến cho người ta vui vẻ, vì cái gì từ sau khi ở bên Vũ Hàm, chính mình lại trở nên ấu trĩ khiến người khác thấy phiền như thế?

Luẩn quẩn trong lòng nghĩ mãi cũng không ra, đầu đau nhức cùng nỗi ủy khuất trong lòng làm từng hàng nước mắt ứa ra, dùng chăn bông trùm kín đầu, che đi dấu vết yếu ớt kia, lồng ngực Dạ Ngưng nghẹn ngào khó chịu.

Nàng chán ghét, chán ghét bản thân mình như vậy, khóc lóc sụt sùi, không khác gì Lâm Đại Ngọc cả.

Lão Đại đem quá trình ngày hôm nói kể đại khái cho hai người kia xong, rót chén nước ấm, cầm lấy thuốc Gan Kang*, vỗ vỗ lưng Dạ Ngưng: “Lão Tứ, ngồi dậy uống thuốc, nhé?”

(*tên một loại thuốc cảm của TQ)

Dạ Ngưng cố gắng ngồi dậy, cầm lấy thuốc từ lão Đại, nhận lấy chén, Dạ Ngưng ngửa đầu đem thuốc nuốt xuống.

Ba người ở một bên nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, Dạ Ngưng đem chén nhét vào trong tay lão Đại, cười cười với mọi người: “Thực xin lỗi, lại gây phiền toái cho bọn mày rồi.”

“Nói cái gì thế?!” Lão Đại lập tức tiếp lời, lão Nhị cùng lão Tam ở một bên cứng đờ ra nhìn Dạ Ngưng, nói không nên lời.

“Lão Tứ, hôm nay cô Tiếu cũng là muốn tốt cho mày, đá mày là vì quá sốt ruột, về phần những lời kia……”

“Tao biết.” Dạ Ngưng bình tĩnh tiếp lời, sau đó lại cười cười tự giễu: “Những lời cô ấy nói đều là sự thật, không phải sao?”

Lão Đại nhất thời không biết trả lời thế nào, Dạ Ngưng nhìn cô cười cười, xoay người nằm xuống.

Lão Đại trầm mặc nhìn Dạ Ngưng, cô có thể khuyên thế nào đây? Những người yêu nhau chính là như vậy, chuyện có nhỏ đến đâu cũng sẽ bị phóng đại vô hạn, hôm nay cô Tiếu nói là không suy nghĩ, nhưng mà lão Tứ nghe vào lại……

Kéo chăn bông lên, đem chính mình che kín từ đầu tới chân, Dạ Ngưng chậm rãi nhắm mắt lại.

Em không khiến cho tôi lo lắng thì trong lòng sẽ không thoải mái phải không? Em không thể chín chắn một chút được sao? Ngày nào cũng đều phải khiến tôi bận tâm?!

Lời Tiếu Vũ Hàm nói lặp đi lặp lại trong tâm trí, không xua tan được, mỗi lần như thế trái tim Dạ Ngưng lại nhói lên một cái. Đúng vậy, Vũ Hàm nói đều đúng, tựa hồ từ sau khi hai người ở bên nhau, mỗi ngày mình đều khiến cô phải bận tâm.

Nước mắt chảy xuống, Dạ Ngưng cắn môi, thân mình khe khẽ run rẩy.

Vũ Hàm, lựa chọn em, cô có hối hận không?

Đầu đau nhức không thôi, không có thời gian để Dạ Ngưng suy nghĩ nhiều, thuốc bắt đầu có tác dụng, Dạ Ngưng chìm vào giấc ngủ. Mơ mơ màng màng, cũng không biết đã ngủ bao lâu, cảm giác lành lạnh từ trên trán truyền đến, Dạ Ngưng muốn mở to mắt nhìn xem là ai, nhưng như thế nào cũng không mở ra được.

Lại một lát sau, trên trán được đắp một chiếc khăn lạnh, cách một lát lại đổi một chiếc khăn lạnh khác đắp lên, hương chanh quen thuộc truyền vào cánh mũi, trong mắt trong lòng đều nóng lên, Dạ Ngưng cắn môi, dùng sức mở mắt.

_Hết chương 53_
====================
Chương 54: Đau lòng...

Khoảnh khắc lúc Dạ Ngưng mở mắt ra nhìn thấy nỗi đau lòng trong mắt Tiếu Vũ Hàm, nước mắt vẫn kìm nén từ lâu mới chậm rãi chảy xuống.

Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng hơi cắn môi dưới, nâng tay lên, khẽ lau đi nước mắt của nàng.

Ngón tay lành lạnh cùng nước mắt nóng bỏng tạo thành sự đối lập mãnh liệt, trong lúc nhất thời, lòng Tiếu Vũ Hàm tràn đầy chua xót.

“Vũ Hàm……” Thanh âm Dạ Ngưng khô khốc khàn khàn, hai tròng mắt từng sáng lên đầy thông minh lanh lợi lúc này lại ảm đạm không ánh sáng. Tiếu Vũ Hàm nhìn nàng, hơi cúi thấp đầu, mái tóc dài che khuất khuôn mặt.

Tiếu Vũ Hàm không nói lời nào, chỉ nắm tay Dạ Ngưng. Từ khi hai người thành một đôi tới nay, tựa hồ tất cả mọi người đếu nói Dạ Ngưng không xứng với cô, Dạ Ngưng chỗ này không tốt chỗ kia không được, mỗi một lần, cô đều là người đầu tiên đứng lên phản bác, nhưng mà giờ, cô dĩ nhiên lại chính miệng nói ra những lời khiến người khác tổn thương như thế, so với những người khác, cô còn tồi tệ hơn.

“Em xin lỗi…” Mấp máy đôi môi khô nứt, Dạ Ngưng nhỏ giọng nói, dùng ánh mắt hơi chút sợ sệt nhìn Tiếu Vũ Hàm, sợ cô không tha thứ, sợ cô lại muốn mắng mình.

Thanh âm pha lẫn chút run rẩy làm trái tim Tiếu Vũ Hàm nhói đau mãnh liệt, cô ngẩng đầu, đôi mắt xinh đẹp ửng hồng chứa đầy nước mắt.

Không cần……

Dạ Ngưng làm tất cả đều là vì cô mà……

Thật ra từ sau khi ở bên cô, Dạ Ngưng làm sao từng có lúc nào dễ chịu đâu?

Mọi người nghi ngờ, ai cũng không chấp nhận nàng, nhân vật phong vân từng luôn yêu đời tiêu sái nghênh ngang trong trường nay lại bởi vì cô mà trở nên do dự, lúc nào cũng không yên cùng bất an. Thời điểm hai người ở bên nhau, rất nhiều lần Tiếu Vũ Hàm thấy Dạ Ngưng nhìn mình mà ngẩn người, nỗi sầu lo cùng buồn bã trong mắt nàng, tuy rằng cô nhìn hiểu được nhưng lại không biết làm cách nào để hóa giải.

Cái gọi là “ấu trĩ”, cái gọi là “không có óc” ấy, lúc đó trong mắt mình chẳng phải chỉ là đơn thuần và thẳng thắn thôi sao?

Từ xa lạ đến quen thuộc, tựa hồ cũng không biết hẳn là nên trân trọng cái gì……

Dùng sức nắm chặt tay Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm nhìn nàng không chớp mắt, nước mắt rốt cục vẫn từng giọt từng giọt rơi xuống.

“Đừng, Dạ Ngưng, em không cần phải nói những lời này……” Những giọt nước mắt chua xót khổ sở lan trên đôi môi, Tiếu Vũ Hàm cầm lấy tay Dạ Ngưng, nâng lên, áp lên má mình.

“Vũ Hàm, đừng không cần em nữa, về sau em sẽ không bao giờ làm vậy, không bao giờ khiến cô phải lo lắng nữa……” Dạ Ngưng nhìn thấy nước mắt của Tiếu Vũ Hàm liền cuống quít, giơ tay muốn lau đi lại bị Tiếu Vũ Hàm cố chấp đè lại, áp bàn tay lên đôi má hơi lành lạnh của mình.

“Khụ –” Tuy rằng biết ho khan giờ không phải đúng thời điểm, nhưng mà cũng không có cách nào, ai bảo đã mười một giờ rồi, lão Đại nhìn Tiếu Vũ Hàm, nhỏ giọng nói: “Cô Tiếu, cô mau đi đi, sắp đóng cổng ký túc rồi, mười một rưỡi sẽ tắt đèn, một lúc nữa những người đi đánh răng khẳng định sẽ rất nhiều, nếu bị bắt gặp thì không tốt lắm…Phải rồi, lão Tứ cứ giao cho em đi, cô cứ yên tâm.”

Tiếu Vũ Hàm không nói gì, vẫn nắm chặt tay Dạ Ngưng không chịu buông ra. Nỗi dằn vặt tự trách cùng quyến luyến khiến cho Dạ Ngưng nhìn mà lòng khổ sở, cố gắng rút tay về, Dạ Ngưng túm lấy góc áo Tiếu Vũ Hàm: “Trở về đi, em bị sốt thì sẽ như vậy mà, khỏe cũng nhanh lắm, ngủ một giấc thì chắc chắn sẽ ổn thôi. Không phải ngày kia lớp chúng ta còn đi du lịch tập thể sao? Chắn chắn cần phải chuẩn bị rất nhiều……”

“Ừ…” Tiếu Vũ Hàm dùng giọng mũi rất nặng lên tiếng, cuối cùng cũng lưu luyến buông lỏng bàn tay Dạ Ngưng, đứng dậy dặn dò lão Đại một phen, lại quay đầu liếc nhìn Dạ Ngưng một cái, thế này mới mở cửa đi ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa ký túc xá, gió lạnh liền gào thét thổi qua luồn vào cổ, nước mắt chưa khô trên mặt bị gió thổi có chút đau, Tiếu Vũ Hàm kéo áo, chậm rãi đi về phía khu nhà dành cho công nhân viên chức, dọc đường đi đều cau mày suy nghĩ gì đó.

Vừa đi vào khu nhà, khó khăn cất từng bước, mở cửa ra, Tiếu Vũ Hàm cúi đầu xoay người thay giày.

“Tại sao muộn như thế này mới về?” Giọng nam trầm thấp nặng nề truyền ra, Tiếu Vũ Hàm hơi ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn về phía phòng khách.

“Anh, tại sao lại tới đây?”

Tiếu Lăng Phi ngồi trên sô pha trong phòng khách hút thuốc, nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Hiếm hoi lắm mới có ngày nghỉ, mẹ bảo anh đến đón em về nhà ở.”

“Không được.” Tiếu Vũ Hàm trực tiếp cự tuyệt, Dạ Ngưng còn đang sốt, cô không muốn rời khỏi trường lúc này.

“Đứa bé kia lại làm sao vậy?” Tiếu Lăng Phi nhíu mày, hắn biết nguyên nhân có thể khiến cho cô em họ dứt khoát thẳng thừng từ chối về nhà như vậy khẳng định là Dạ Ngưng.

“Đó là người yêu của em, không phải đứa bé.” Khẩu khí Tiếu Vũ Hàm không tự giác mà có chút cứng ngắc, buồn bã nhớ tới ánh mắt thương tâm lúc Dạ Ngưng nhìn cô rơi lệ, trong lúc nhất thời tâm tình lại càng phiền muộn.

Tiếu Lăng Phi rõ ràng có chút lặng người, không thể tin được nhìn chằm chằm Tiếu Vũ Hàm. Mạch Mạt đang đứng giữa phòng khách lắc cái vòng siêu lớn mình mới mua về, vừa thấy trạng thái này của hai anh em, cuối cùng cũng ngừng lại: “Từ từ mà nói thôi, tối muộn rồi đừng có tranh cãi.”

Đem cái vòng từ trên cổ để xuống dưới, Mạch Mạt đi đến bên bàn trà, cầm chén lên uống một ngụm nước, xoay người nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Vũ Hàm, Dạ Ngưng làm sao vậy?”

Mạch Mạt hiểu rõ Tiếu Vũ Hàm, cô ấy như vậy, nhất định là có chuyện gì phiền lòng, mà cái chuyện phiền lòng kia, khẳng định 80% là vì Dạ Ngưng.

“Bị sốt.” Tiếu Vũ Hàm nhẹ giọng nói.

Tiếu Lăng Phi rút điếu thuốc, nhìn cô: “Không phải con bé đó nhân duyên không tệ sao, để cho bạn học chăm sóc một chút là được mà.”

Mạch Mạt trầm mặc, ngẩng đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm. Từ khi Tiếu Vũ Hàm vào cửa cô đã nhìn ra người kia có điểm gì đó không bình thường, tựa hồ như thứ gì đó vốn chôn dấu sâu trong cơ thể sẽ bùng nổ, Tiếu Lăng Phi cũng thật là, rất không có ánh mắt……

Quả nhiên, Tiếu Vũ Hàm vừa nghe xong lời Tiếu Lăng Phi nói liền sầm mặt xuống.

Cởi áo khoác, treo lên mắc áo, Tiếu Vũ Hàm chậm rãi đi đến sô pha ngồi xuống: “Anh, em hy vọng anh có thể tôn trọng em.”

Tiếu Lăng Phi nhìn Tiếu Vũ Hàm không nói lời nào, Tiếu Vũ Hàm nhìn hắn, tiếp tục nói: “Dạ Ngưng là người em yêu, còn mọi người là người em quan tâm nhất, cứ thế này, em rất khó chịu.” Thanh âm có chút nghẹn ngào, những lời này là lần đầu tiên Tiếu Vũ Hàm nói ra miệng, vốn cô không muốn nói ra nỗi đau trong lòng, nhưng bộ dáng tiều tụy cùng ánh mắt ai oán hôm nay của Dạ Ngưng thật sự kích thích cô, cô không muốn, không muốn Dạ Ngưng lại bị một chút tổn thương nào.

“Em có thể vì ba mẹ mà lo lắng nhiều hơn một chút không?” Vẩy vẩy tàn thuốc, Tiếu Lăng Phi nặng nề nói, nghe được hai tiếng “ba mẹ”, Tiếu Vũ Hàm cắn cắn môi, cúi đầu.

“Coi như…coi như em thật sự xin lỗi bọn họ…”
Tiếu Lăng Phi trầm mặc, dụi tắt điếu thuốc, nhìn chằm chằm Tiếu Vũ Hàm hồi lâu, chậm rãi mở miệng: “Vũ Hàm, anh hỏi em, có phải em không thể không có Dạ Ngưng?”

“Phải.” Tiếu Vũ Hàm ngửa đầu nhìn Tiếu Lăng Phi, ánh mắt kiên định không thể nghi ngờ.

Tiếu Lăng Phi nhìn cô lắc đầu: “Vũ Hàm, cho dù không bận tâm tới những nguyên nhân này đó bên ngoài, nhưng mà em có nghĩ tới nhân tố ở chính bản thân hai người không? Em yêu Dạ Ngưng nhiều như vậy, còn con bé thì sao? Không đề cập tới những cái khác, nhưng con bé mới quen biết em bao lâu? Dạ Ngưng còn chưa đi vào xã hội, phương diện tự vấn bản thân còn rất hạn hẹp, em không sợ sẽ có một ngày người ta thay lòng đổi dạ không yêu mình nữa sao?”

Tiếu Vũ Hàm nhìn Tiếu Lăng Phi, nỗi đau vụt lóe qua trong đôi mắt: “Nếu…nếu như vậy, em cũng cam tâm tình nguyện…Từng ở bên nhau, em đã thỏa mãn rồi…Anh, anh đừng nên ép em, em không thể không có Dạ Ngưng…Nhiều năm như vậy, toàn bộ cố gắng của em đều là vì cô ấy…Chỉ là muốn cùng Dạ Ngưng ở bên nhau, em chỉ cần nhìn thấy cô ấy thì cũng đủ vui vẻ rồi, con đường này là chính em chọn, em sẽ không hối hận.”

Thanh âm Tiếu Vũ Hàm rất nhẹ, nhưng sự kiên định cùng dứt khoát thì ai cũng đều có thể nghe ra được. Mạch Mạt ở một bên nhìn cô mà có chút đau lòng, tiến lên phía trước, đem Tiếu Vũ Hàm ôm vào trong lòng, xoay lại, nhìn Tiếu Lăng Phi: “Anh Tiếu, có gì thì về sau hẵn nói, hôm nay Vũ Hàm phải chạy đi chạy lại cả một ngày, rất mệt mỏi, hơn nữa em cũng muốn nghỉ ngơi, anh mau đi đi, nếu không em thấy không tiện đâu.” Nói xong, Mạch Mạt chỉ chỉ quần áo mình đầy ẩn ý.

Tiếu Lăng Phi thở dài, liếc nhìn Tiếu Vũ Hàm một cái, cầm lấy áo khoác trên sô pha rồi đi ra ngoài.

Ngoái đầu nhìn Tiếu Lăng Phi đi ra khỏi phòng, lúc này Mạch Mạt mới quay lại, vuốt tóc Tiếu Vũ Hàm nhẹ nhàng an ủi: “Được rồi, không phải đã đi rồi sao, đừng khó chịu quá, nhé?”

Tiếu Vũ Hàm nép vào lòng cô, thân thể hơi run rẩy.

“Dạ Ngưng không có việc gì chứ?” Mạch Mạt nhìn cô như vậy liền cân nhắc, sẽ không cần đưa Dạ Ngưng đi 120 đấy chứ? Có nguy hiểm đến tính mạng không?

“Không có gì, lúc tôi đi có hạ sốt một chút…” Tiếu Vũ Hàm nhỏ giọng đáp, Mạch Mạt ngẩn ra, cúi đầu nhìn cô: “Vậy cậu đây là….”

“Mạt Mạt, tôi khó chịu quá.” Tiếu Vũ Hàm cực lực áp chế cảm xúc của mình.

Mạch Mạt dùng sức ôm chặt cô: “Ngoan, đừng khó chịu.”

“Tôi không nên nói với cô bé ấy như vậy…”

Mạch Mạt biết Tiếu Vũ Hàm đi ra ngoài tìm kiếm Dạ Ngưng cả một ngày trời, hiện tại lại nhìn thấy cô như vậy, ít nhiều cũng có thể liên tưởng ra chuyện phát sinh ngày hôm nay.

“Con người mà, chỉ là nói mà không kịp nghĩ thôi, con bé sẽ không trách cậu đâu.”

“Tôi là tự trách chính mình.”

Mạch Mạt ôm Tiếu Vũ Hàm khẽ thở dài, phải, cậu là tự trách chính mình, tôi có bao giờ từng thấy cậu trách Dạ Ngưng đâu: “Được rồi mà, đừng khổ sở, một lát nữa tôi gọi điện thoại cho Linh Đang, bảo cậu ấy đi thăm Dạ Ngưng.”

Tiếu Vũ Hàm nép vào lòng Mạch Mạt không nói lời nào, thân mình còn nhè nhẹ run rẩy, khiến cho Mạch Mạt đau lòng không chịu được, cầm lấy di động, nhanh chóng nhắn tin cho Hà Lâm Nhiên, lẳng lặng ôm Tiếu Vũ Hàm.

Hà Lâm Nhiên ở ký túc xá bên kia nhận được thánh chỉ liền nhanh chóng từ trên giường nhảy xuống, đi dép, mái tóc rối tung, nhằm hướng ký túc xá của Dạ Ngưng mà chạy.

“Ai nha, tiểu bảo bối của tôi, em đây là sao vậy?” Vào phòng, Hà Lâm Nhiên liền nhìn thấy Dạ Ngưng nằm thẳng đơ trên giường. Uống thuốc xong Dạ Ngưng đã hạ sốt đi nhiều, xoay người nhìn Hà Lâm Nhiên.

Vừa nhìn thấy thế kia…tim Hà Lâm Nhiên liền nhảy lên một cái, quả nhiên mà, quả nhiên là quyến rũ người khác…

Đôi mắt nho nhỏ ướt át kia, thật sự khiến người ta đau lòng mà……

“Làm sao vậy?”

“Linh Đang tỷ –” Dạ Ngưng liếm môi, đáng thương nhìn Hà Lâm Nhiên. Thân mình Hà Lâm Nhiên run lên, không thể tin được nhìn Dạ Ngưng. Em muốn gì đây? Tự nhiên lại gọi tôi là “tỷ”? Thật sự là không chịu nổi mà.

Dạ Ngưng cũng không nói gì, cứ như vậy nằm trên giường, dùng đôi mắt rưng rưng lệ nhìn Hà Lâm Nhiên.

“Ách…nói đi, em muốn gì?”

“Em muốn đi đến chỗ cô Tiếu.”

“Cái gì?!” Hà Lâm Nhiên không thể tin được nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng còn nghiêm túc gật gạt đầu: “Khẳng định cô Tiếu rất nhớ em, cả đêm cũng không ngủ được, em đi đến bồi tiếp cô ấy.”

“Em đi? Bay đi chắc?!” Hà Lâm Nhiên trợn trắng mắt, Dạ Ngưng khinh bỉ nhìn cô: “Mệt chị ở trường nhiều năm như vậy, trèo cổng cũng không biết sao?”

“Em á? Bộ dạng em thế này còn đòi trèo cổng?” Hà Lâm Nhiên trừng mắt với Dạ Ngưng, Dạ Ngưng lập tức từ trên giường ngồi dậy, hít sâu một hơi nhìn Hà Lâm Nhiên.

“Mặc kệ, chị Linh Đang, nếu chị không giúp em, em sẽ đi dùng toàn lực giật dây cô Mạch hồng hạnh vượt tường*!”

(*ngoại tình)

“……”

Trừng mắt với nhau thật lâu, Hà Lâm Nhiên vẫn bại trận, không nói gì gật gật đầu.

“Được rồi, vậy em mặc nhiều thêm một chút, nếu Vũ Hàm trách tội xuống thì tự em chịu trách nhiệm đó.”

“Không có việc gì, không có việc gì.”

Dạ Ngưng vội đáp lời, xoay người đi lấy quần áo, hỏa tốc đi giày, lôi kéo Hà Lâm Nhiên đi ra ngoài, mới vừa đi đến cửa phòng liền thấy một nữ quỷ mặc áo ngủ Snoopy nhẹ nhàng lướt lại gần.

_Hết chương 54_
====================
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna