Google.com.vn Đọc truyện Online

23/06/2018

Thật ra thì em rất trong sáng - Chương 61 + 62

Đăng bởi Ngân Giang | 23/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 61: Bởi vì người đó...

Hỏi cũng không hỏi nhiều, trong lòng Dạ Ngưng cũng không ôm hy vọng gì đối với chị Lâm này, cũng chuẩn bị tốt sẽ bị chất vấn, dù sao thì bạn bè của Tiếu Vũ Hàm phần lớn đều là nhân trung long phượng, sao có thể để nàng vào mắt.

Vì để không ảnh hưởng tới tâm tình Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng thu hồi nỗi chua xót trong lòng, lôi kéo tay Tiếu Vũ Hàm đi siêu thị tiếp.

Mua không ít đồ ăn, hai người còn mua mấy thứ đồ dùng thường ngày, phụ giúp đẩy xe, Dạ Ngưng quay đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Trong siêu thị có mở điều hòa, hơi nóng bức nên Tiếu Vũ Hàm cởi áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo lông cao cổ màu hồng, sắc hồng rực rỡ trên người hòa cùng nét ửng đỏ trên gương mặt cô khiến cho Dạ Ngưng nhìn có chút choáng váng. Tiếu Vũ Hàm đang cúi đầu xem thời hạn bảo hành của chai sữa, vừa ngẩng lên liền thấy Dạ Ngưng đang ngây người nhìn mình chằm chằm, khóe môi hơi cong lên.

“Trông ngốc quá.” Thanh âm mềm nhẹ, phảng phất như lông chim, lướt qua trái tim Dạ Ngưng, Dạ Ngưng nhìn cô cười si ngốc.

“Vũ Hàm, như thế này thật tốt.”

Tiếu Vũ Hàm hiểu được ý tứ Dạ Ngưng, ôn nhu nhìn nàng, một lát sau, bàn tay theo thói quen giơ lên vuốt ve mái tóc nàng.

Mắt Dạ Ngưng hơi nheo lại, hưởng thụ cái vuốt ve của Tiếu Vũ Hàm, nàng đã quen với động tác nhỏ nhìn như lơ đãng này của Tiếu Vũ Hàm, mỗi khi cô làm như vậy, nơi nào đó trong đáy lòng Dạ Ngưng đều sẽ mềm nhũn rồi sụp đổ. Nàng từng nghĩ, trên đời này trừ cha mẹ ra, có lẽ sẽ không có ai đặc biệt yêu nàng giống như Tiếu Vũ Hàm vậy.

“Em mong cả đời đều như thế này.” Dạ Ngưng nhẹ nhàng thở dài, hàng mi hơi nhíu lại, Tiếu Vũ Hàm nhìn nàng cười, đưa tay vuốt vuốt đôi mi nàng: “Sẽ.”

Muốn chính là loại cảm giác này, không cần nói nhiều lời, lại có niềm hạnh phúc nói không nên lời. Dạ Ngưng mím môi năm tay Tiếu Vũ Hàm, đi nhanh trong siêu thị thật to này, miệng khẽ ngân nga một khúc hát, cõi lòng không tự giác mà phấn chấn hẳn lên.

Mua xong thứ này thứ nọ, thanh toán hoàn tất, Tiếu Vũ Hàm cùng Dạ Ngưng xách theo một bọc to đi về nhà, Dạ Ngưng lần này lại ngoan cố không thôi, nói gì cũng không chịu để cho Tiếu Vũ Hàm xách nhiều, chỉ đưa cho cô một túi bánh mỳ, còn dư lại thì chính mình hai tay xách tất cả. Tiếu Vũ Hàm đưa tay muốn đón lấy, nàng liền nhíu mày hừ nhẹ, Tiếu Vũ Hàm bị nàng làm cho vừa bực mình vừa buồn cười, lắc đầu, không ép nữa, lòng lại thực rất ngọt ngào.

Vào nhà, Tiếu Vũ Hàm trước tiên đem những đồ có hạn sử dụng ngắn ngày cho vào trong tủ lạnh, còn Dạ Ngưng thì tay chân sõng soài nằm ngay đơ trên sô pha.

Mệt chết được.

“Em muốn ăn gì?”

Tiếu Vũ Hàm sắp xếp mọi thứ gọn gàng rồi cười nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng ngửa đầu nhìn cô, cân nhắc một hồi, nói: “Tùy tiện chọn đi, sáng mai còn phải dậy sớm nữa, em không muốn để cô quá mệt mỏi, nếu không thì đi ra ngoài ăn cũng được.”

“Ừ, không được ăn thứ đầy dầu mỡ nữa.” Một câu của Tiếu Vũ Hàm vạch trần ý đồ của Dạ Ngưng, Dạ Ngưng bĩu môi, vừa định biện giải thì di động của Tiếu Vũ Hàm lại reo vang. Nằm trên sô pha trông mong nhìn Tiếu Vũ Hàm nghe máy, bụng Dạ Ngưng bắt đầu kháng nghị.

Chẳng trách, ăn sáng thực sự quá sớm mà…hơn nữa cái loại không khí như thế bảo nàng làm sao có thể ăn tiếp được……

Tiếu Vũ Hàm nghe máy xong liền thấy Dạ Ngưng chu miệng đầy đáng thương nhìn mình, liền lắc đầu nở nụ cười: “Đi thôi, cơm tối được quyết định rồi.”

Dạ Ngưng nghe xong hơi ngẩn ra, chớp mắt hỏi: “Có người mời?”

“Ừ.” Tiếu Vũ Hàm gật đầu, đem túi ni lông không dùng cất kỹ.

“Lâm Nhược Nhiên, tôi đã từng nói với em rồi, còn chớ rõ chứ.”

“Vâng…” Dạ Ngưng có chút nặng nề gật đầu, hiện tại nàng đặc biệt sợ hãi gặp gỡ người nhà của Tiếu Vũ Hàm, nhưng mà nàng lại đã đồng ý rồi…

Đơn giản chuẩn bị một chút, Dạ Ngưng cùng Tiếu Vũ Hàm liền đi, trên đường đi Tiếu Vũ Hàm kể với Dạ Ngưng lai lịch người chị họ này của mình. Không muốn kế thừa sự nghiệp của gia tộc, bởi vì nguyên nhân nào đó mà đi sang ngước ngoài, sau lại di chuyển qua rất nhiều nơi trong và ngoài nước, một lòng muốn học cao lên, đến bây giờ vẫn còn độc thân.

Dạ Ngưng ở một bên vừa nghe vừa gật đầu, cuối cùng, ngẩng đầu lên hỏi Tiếu Vũ Hàm: “Độc thân? Vì sao? Em nghe cô kể thì đúng là một đóa hoa tươi mà, vì sao lại một mình?”

Nghe được lời Dạ Ngưng nói, ánh mắt Tiếu Vũ Hàm có chút ảm đạm, nhìn chằm chằm nàng một lúc, khẽ thở dài: “Dạ Ngưng, không phải tất cả mọi người đều may mắn giống như tôi.”

“Hả?” Một câu khiến Dạ Ngưng mơ hồ không rõ, đây là ý tứ gì?

Không để Dạ Ngưng kịp hỏi nhiều, xe taxi đã đi đến nơi, xem ra Lâm Nhược Nhiên biết rõ cô em gái này ở chỗ nào, rất chu đáo tìm một nhà hàng thuân tiện gần đó. Dạ Ngưng ngẩng đầu nhìn, ồ, rất hợp với khẩu vị của nàng, một nhà hàng Tứ Xuyên.

Tiếu Vũ Hàm đứng ở cửa nhìn bảng hiệu tiệm ăn, đôi mi khẽ nhăn lại, rồi lập tức khẽ thở dài.

Dạ Ngưng có chút kỳ quái nhìn Tiếu Vũ Hàm, nàng vẫn không rõ vì cái gì cứ nhắc tới chị Lâm là Vũ Hàm liền thở dài, quên đi, cũng không hỏi làm gì, cứ để đến khi trông thấy người thật đã.

Khoảnh khắc lúc đẩy cửa ra, Dạ Ngưng theo bản năng buông lỏng bàn tay đang nắm tay Tiếu Vũ Hàm. Tuy rằng nàng rất muốn cứ như vậy mà nắm tay Tiếu Vũ Hàm thẳng thắn đối diện với mọi người, nhưng chung quy là nàng nên suy nghĩ vì Vũ Hàm, kia dù sao cũng là người nhà của cô.

Tiếu Vũ Hàm quay đầu nhìn Dạ Ngưng, nhẹ nhàng cười: “Không sao đâu.” Nói xong, Tiếu Vũ Hàm lại nắm tay Dạ Ngưng, Dạ Ngưng nhìn cô hít sâu một hơi, có chút khẩn trương.

Tay trong tay đi vào trong nhà hàng, Tiếu Vũ Hàm nhìn chung quanh một vòng, cười cười với Dạ Ngưng: “Ở kia.”

Dạ Ngưng theo ánh mắt Tiếu Vũ Hàm nhìn lại, trong lúc nhất thời có chút sững sờ.Ở vị trí nơi gần cửa sổ có một cô gái xinh đẹp tóc dài yểu điệu. Mái tóc dài như suối buông xõa trên vai, lọn tóc quăn tự nhiên, rơi trên bờ vai trắng nõn. Trên người mặc một chiếc váy đỏ rực rỡ dài đến gối, cổ thiết kế hình chữ V lộ ra xương quai xanh tinh xảo, chất liệu của váy khá mỏng, dán sát trên da thịt dọc theo đường cong cơ thể ôm thẳng xuống dưới, làm tôn lên vòng eo nhỏ nhắn cực mê hoặc lòng người, hơi chút cử động, làn váy liền nổi lên gợn sóng, lại càng làm nổi bật đôi chân thon dài trắng nõn cân xứng dưới chiếc váy, thực khiến người ta không chuyển nổi tầm mắt. Đôi giày cao gót mảnh mai đế thủy tinh trên chân, lộ ra mắt cá chân nhỏ nhắn thanh thoát đáng yêu, tất cả đều có một loại hương bị nữ nhân trưởng thành, nhưng mà ánh mắt của cô……

Lâm Nhược Nhiên cầm trong tay một ly coca, có chút xuất thần nhìn ra cửa sổ, ánh mắt kia Dạ Ngưng không nhìn thấu, nhưng mà nàng đã từng trông thấy tình cảm tương tự ẩn sâu trong mắt Vũ Hàm……

“Chị!” Tiếu Vũ Hàm hiếm hoi vui vẻ, vẫy tay với Lâm Nhược Nhiên, Lâm Nhược Nhiên nghe được thanh âm liền quay đầu, nhìn hai người mỉm cười.

“Vũ Hàm.”

Tiếu Vũ Hàm gật gật đầu, lôi kéo Dạ Ngưng đi về phía trước, Dạ Ngưng một mực nhìn chằm chằm vào Lâm Nhược Nhiên, có chút ngẩn ngơ.

Đến nơi, hai người ngồi xuống, Tiếu Vũ Hàm cởi khăn quàng cổ ra, cười nhìn Lâm Nhược Nhiên: “Chị, trở về từ khi nào vậy? Mấy hôm trước em gọi điện không phải trả lời là mới đang lên kế hoạch thôi sao?”

Lâm Nhược Nhiên nhìn Tiếu Vũ Hàm khẽ cười, quơ quơ ly coca trong tay: “Mới trở về tối hôm qua, đọc tin nhắn của em liền khẩn cấp muốn gặp Dạ Ngưng.” Nói xong, Lâm Nhược Nhiên nghiêng đầu, nhìn Dạ Ngưng từ trên xuống dưới.

Mái tóc dài không sửa sang uốn nhuộm, hai mắt to tròn có thần vụt sáng vụt sáng nhìn cô, vẻ mặt đầy hiếu kỳ, đôi môi đỏ mọng hơi mím lại, hai má hồng nhuận làm cho người ta nhịn không được muốn nhéo một cái, Lâm Nhược Nhiên nhìn Dạ Ngưng, có chút xuất thần.

Tiếu Vũ Hàm biết cô lại nghĩ tới cái gì, không nói, chỉ cúi đầu.

“A……” Nhưng thật ra Dạ Ngưng bị Lâm Nhược Nhiên nhìn như thế liền có chút ngượng ngùng, thấp thỏm liếm liếm môi.

Lâm Nhược Nhiên lấy lại tinh thần, nhìn nàng cười cười xin lỗi: “Ngại quá.”

Dạ Ngưng vội vàng lắc đầu, đâu có a.

“Này, Vũ Hàm.” Ánh mắt Lâm Nhược Nhiên dừng lại trên người Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu nhìn cô.

“Chúng ta không hổ là chị em, ngay cả thích một người cũng giống nhau đến vậy.” Lâm Nhược Nhiên nhìn Tiếu Vũ Hàm cười yếu ớt, nhưng dù là ai cũng đều có thể nhìn ra nỗi chua xót đằng sau nụ cười kia. Dạ Ngưng có chút không rõ tình hình hình hai người, Tiếu Vũ Hàm không nói chuyện, chỉ cứ như vậy nhìn Lâm Nhược Nhiên.

“Chị, chị vẫn –”

“Được rồi, gọi món ăn đi.” Lâm Nhược Nhiên ngắt lời Tiếu Vũ Hàm, đưa thực đơn cho cô, ngược lại cười tủm tỉm nhìn Dạ Ngưng: “Để cho Vũ Hàm chọn, em không ngại chứ? Dù sao em thích ăn gì cô ấy cũng biết cả.”

Dạ Ngưng kinh ngạc nhìn Lâm Nhược Nhiên, nếu nàng nhớ không lầm thì Vũ Hàm nói hai người đã không liên lạc nhiều năm rồi mà, tại sao Lâm Nhược Nhiên lại hiểu biết Vũ Hàm như vậy? Chắc không phải Vũ Hàm luôn kể cho chị ấy chuyện giữa hai người đâu nhỉ. Dạ Ngưng như là muốn xác minh, quay đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm không nói lời nào, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu với nàng.

Tuy rằng không rõ đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, Dạ Ngưng vẫn giữ tốt nguyên tắc làm cục cưng ngoan, không hề đặt câu hỏi, ngoan ngoãn ngồi bên người Tiếu Vũ Hàm.

Xem ra Lâm Nhược Nhiên thường xuyên đến nhà hàng này, nhân viên cửa hàng đều rất quen thuộc cô, một câu lại một câu “chị Lâm” gọi rất thân thiết, cuối cùng bà chủ còn tự mình ra đây gặp mọi người.

“Nhược Nhiên a, hai năm không tới, lại càng thêm xinh đẹp.”

Lâm Nhược Nhiên hơi nở nụ cười với bà chủ, bà chủ cười nhìn nhìn Tiếu Vũ Hàm cùng Dạ Ngưng, hỏi: “Sao cô ấy không tới?”

Thân mình Tiếu Vũ Hàm hơi run lên, Dạ Ngưng cảm giác được liền quay đầu nhìn cô, Lâm Nhược Nhiên nhìn Tiếu Vũ Hàm, nhẹ nhàng lắc đầu, như thể nói với cô rằng mình không có việc gì, tiện đà quay đầu nhìn bà chủ, cười nói: “À, gần đây cô ấy hơi bận.”

“Ừ ừ.” Bà chủ cũng không nói thêm nữa, cười ha ha xoay người đi. Trải qua một màn như vậy, Dạ Ngưng như nhìn ra chút gì đó, lại vẫn bất động thanh sắc, cúi đầu uống nước trái cây.

Chắc là bà chủ chiếu cố Lâm Nhược Nhiên, đồ ăn được mang ra rất nhanh, nhìn thức ăn nóng hôi hổi, tinh thần Dạ Ngưng lập tức tỉnh táo, cũng không thèm để ý xem có quen thân với Lâm Nhược Nhiên hay không, gắp một miếng thịt gà cay, một ngụm nuốt xuống.

“A a, cay cay –” Dạ Ngưng không ngờ đồ ăn lại cay đến vậy, lấy ly nước trái cây uống một hơi cạn sạch mà lại vẫn không giảm được vị cay, đúng lúc nước mắt nước mũi cùng nhau trào ra thì Lâm Nhược Nhiên lại đưa ly coca trong tay tới.

“Uống cái này đi.”

“Cảm ơn.” Dạ Ngưng không nói hai lời, đón lấy ngẩng đầu uống cạn, cuối cùng cảm giác lạnh lẽo cũng làm giảm một chút vị cay, lý trí đã trở lại, nhìn chiếc ly trống trơn trong tay, Dạ Ngưng lập tức xấu hổ.

Tiếu Vũ Hàm cùng Lâm Nhược Nhiên đều đang cười nhìn nàng, nhưng thật ra Lâm Nhược Nhiên nhìn ra được Dạ Ngưng đang suy nghĩ cái gì, nhẹ giọng: “Yên tâm đi, tôi chưa uống đâu.”

Oái…

Lập tức đã bị người đoán ra tâm tư, Dạ Ngưng có chút ngượng ngùng, theo bản năng nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm lại mím môi, không nói gì, nhìn Lâm Nhược Nhiên.

Lâm Nhược Nhiên cũng không nói, chỉ nhìn cái ly trống trơn kia, ánh mắt có chút trống rỗng, thật lâu sau mới ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt đầy nghi hoặc của Dạ Ngưng: “Tôi cũng không uống coca, nhưng coca này, tôi cứ rót ra đã hai năm rồi, đơn giản là bởi vì người đó thích.”

_Hết chương 61_
=================
Chương 62: Sẽ không...
Trong lúc nhất thời, không khí có chút đông cứng, Dạ Ngưng lúng túng nhìn Lâm Nhược Nhiên, không biết lúc này mình nên làm thế nào, mà Tiếu Vũ Hàm lại vẫn chỉ ngồi một bên, không chớp mắt nhìn cô.

Nhìn bộ dáng có chút ngốc nghếch của Dạ Ngưng, Lâm Nhược Nhiên lắc đầu cười khẽ, quơ quơ cái ly trong tay, thở dài: “Tôi không nên nhắc tới những chuyện này, có lẽ là bởi em và cô ấy quá giống nhau.”

Dạ Ngưng nhìn Lâm Nhược Nhiên, đôi môi mấp máy muốn nói gì đó để an ủi, nhưng cuối cùng mọi lời định nói lại đều nuốt xuống bụng.

Lại nhìn chằm chằm cái ly xuất thuần một hồi, thế này Lâm Nhược Nhiên mới ngẩng đầu, nhìn Dạ Ngưng: “Dạ Ngưng, em phải đối xử tốt với Vũ Hàm đấy.”

“Vâng.” Dạ Ngưng dùng sức gật đầu, đưa tay cầm lấy tay Tiếu Vũ Hàm, nắm chặt như vậy mới phát hiện bàn tay cô lạnh như băng.

Tiếu Vũ Hàm nhìn Lâm Nhược Nhiên, nét đau lòng tràn đầy trong ánh mắt, nỗi đau khổ tương tư, nỗi khổ thầm mến, người chưa từng trải qua sẽ vĩnh viễn cũng không thể nào hiểu được…Cho dù là cô cũng không thể hoàn toàn cảm nhận hết được nỗi lòng của Lâm Nhược Nhiên. Nhiều năm qua như vậy rồi, người theo đuổi Lâm Nhược Nhiên nối dài không dứt, nhưng chưa bao giờ thấy cô động lòng với bất kỳ ai, ba mươi tuổi, đã ba mươi tuổi rồi, Tiếu Vũ Hàm muốn hỏi Lâm Nhược Nhiên, chẳng lẽ chị muốn cả đời này cứ tiếp tục như vậy sao? Nghĩ rồi nghĩ lại thôi, đúng vậy, sao cô có thể lại đi vạch trần nỗi đau trong lòng người đó như vậy, thử nghĩ xem nếu như Dạ Ngưng yêu thương người khác, chính mình có thể nói quên liền quên được không? Có lẽ, còn lại chính là nỗi đau đến tê tâm liệt phế……

Lâm Nhược Nhiên nhìn chằm chằm Dạ Ngưng một hồi, sâu kín nói: “Vĩnh viễn cũng đừng hoài nghi tình yêu của Vũ Hàm đối với em, phải biết rằng, em bị tổn thương, cô ấy sẽ là người đau đớn nhất, rời xa em, còn sống, cũng sẽ không sống vì bản thân mình.” Khóe mắt Lâm Nhược Nhiên hơi ứa ra nước mắt, Dạ Ngưng trông thấy, trái tim đau nhói như bị dao cắt, nàng vĩnh viễn cũng sẽ không cô phụ Vũ Hàm.

“Mặc kệ người khác nói cái gì thì cũng đừng nghe, em ở trong lòng Vũ Hàm vĩnh viễn là ưu tú nhất, nếu em tự phủ định thì chính là tổn thương cô ấy, hiểu rõ chưa?” Lâm Nhược Nhiên từng lời đầy tâm huyết nói với Dạ Ngưng, cô không muốn để cho em gái mình lại lặp lại con đường cô từng đi, muốn hai người cứ tiếp tục hạnh phúc như thế. Mất đi Dạ Ngưng, Vũ Hàm sẽ còn đau khổ hơn so với khi cô mất đi người kia, dù sao thì cũng đã từng có được.

Dạ Ngưng lắng nghe lời Lâm Nhược Nhiên nói mà viền mắt đỏ hoe, quay đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm, dùng sức siết chặt nắm tay.

Nàng sẽ không, nàng mới sẽ không làm tổn thương Vũ Hàm như vậy, vĩnh viễn, vĩnh viễn đều phải nâng niu cô ấy trong lòng bàn tay.

“Ừ, còn có, Vũ Hàm.” Lâm Ngược Nhiên chuyển đề tài, nhìn về phía Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm gật đầu với cô: “Có chuyện gì sao?”

“Chuyện của hai người, nhất định không thể để cho ba chị biết, hiểu không?” Lâm Nhược Nhiên dặn dò, không ai hiểu con hơn cha, và ngược lại, chuyện của cô đã khiến cho ông Lâm cực kỳ căm hận loại tình cảm này, nếu để cho ông nhìn thấy Dạ Ngưng, sao có thể sẽ nương tay được. Lâm Nhược Nhiên nghĩ mà lạnh cả người, tuy nói Vũ Hàm có lòng muốn ra khỏi nhà, nhưng hiện tại cũng tuyệt đối không phải lúc…

Ba Lâm thương yêu Tiếu Vũ Hàm bao nhiêu, Lâm Nhược Nhiên đều hiểu rõ hơn so với bất kì ai khác. Ông luôn nói với cô Vũ Hàm là giọt máu duy nhất mà em gái ông để lại, nhất định phải chăm sóc con bé thật tốt, để cho linh hồn bà trên trời được thanh thản. Bởi vì quá mức thương yêu cho nên thủ đoạn ít nhiều có chút cực đoan, cũng như năm đó ông đối phó với người kia, nếu không phải cuối cùng chính mình nói câu đó: “Nếu ba dám động đến cô ấy, vậy cả đời này con cũng sẽ không trở về”, thì có lẽ ông đã không chịu bỏ qua rồi.

Dặn dò hai người xong, Lâm Nhược Nhiên coi như đã trút được bầu tâm sự, quay đầu cười với hai người: “Hai người ăn đi, trong nhà còn có việc, tôi còn phải trở về xem sao.”

“Chị…” Tiếu Vũ Hàm nhìn cô muốn nói lại thôi, Lâm Nhược Nhiên nhìn cô, lắc đầu: “Chị không sao, yên tâm đi, cũng đã nhiều năm trôi qua rồi mà.”

“Vâng…” Tiếu Vũ Hàm cũng không miễn cưỡng nữa, chỉ là cùng Dạ Ngưng đưa mắt tiễn Lâm Nhược Nhiên đi, khoảnh khắc lúc thân ảnh gầy yếu kia đẩy cửa ra mà đi, bàn tay Tiếu Vũ hàm gắt gao siết chặt tay Dạ Ngưng.

“Chị ấy…” Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng muốn nói lại thôi, cô biết lúc này khẳng định Dạ Ngưng có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng mà chuyện của Lâm Nhược Nhiên, cô cũng không nói nên lời, mỗi lần nhắc tới, lại sẽ là một lần thương tâm. Cô và chị thật sự quá giống nhau, đồng dạng thầm mến, đồng dạng thực lòng yêu thương, nhưng kết quả đổi lấy lại hoàn toàn khác nhau…Hiện tại cô có Dạ Ngưng, tận hưởng ngọt ngào của tình yêu, mà Lâm Nhược Nhiên lại vẫn cô đơn, tựa hồ như vĩnh viễn đều chỉ có một mình. Vốn Tiếu Vũ Hàm không muốn để cho Lâm Nhược Nhiên nhìn thấy Dạ Ngưng, nhưng mà cô ấy lại cố ý muốn gặp, xem chừng, đêm nay chị lại sẽ một mình một người khóc thầm…

Dạ Ngưng cười với Tiếu Vũ Hàm, nâng tay lên, dùng đầu ngón tay vuốt lên bờ mi cô: “Vũ Hàm, sẽ không, chúng ta sẽ không như vậy, cô không phải chị Lâm, mà em cũng không phải người kia, chúng ta sẽ vui vẻ ở bên nhau, không phải sao?”

Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng, ánh mắt có chút ướt, một lát sau lại cụp xuống, mím môi không nói.

Dạ Ngưng biết cô còn đang đau lòng chuyện của chị Lâm, cũng không giống mọi ngày vừa ăn cơm vừa trò chuyện mãi không yên, đơn giản ăn xong cơm tối liền lôi kéo Tiếu Vũ Hàm đi về nhà.

Mở cửa ra, vào phòng, Tiếu Vũ Hàm đi tắm rửa trước, Dạ Ngưng lại ở trong phòng đi loạn lên, vẻ mặt hưng phấn.

Tiếu Vũ Hàm tắm rửa xong đi ra liền thấy Dạ Ngưng mặc áo ngủ cười ha ha đi qua đi lại, thấy cô đi ra liền dừng chân, cũng không nói gì, liền cứ như vậy nhìn cô chằm chằm, Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng, quẳng một cái liếc mắt xem thường qua: “Nhìn cái gì, nhanh đi tắm rửa đi, bận rộn cả một ngày trời rồi, bẩn chết được.”

“Ừ.” Dạ Ngưng sảng khoái đáp ứng, xỏ dép lê đi về phía phòng tắm, muốn nhanh chóng giải quyết.

Làn nước ấm áp trượt trên thân thể, nhìn chính mình trong gương, mặt Dạ Ngưng hơi hồng lên.

Kỳ thật, đây không thể tính là nàng thô bỉ được…

Nàng trẻ tuổi như vậy, lại mới nếm thử mùi vị trái cấm, cho nên luôn muốn được nếm trải lại khoảng khắc ấy…

Đặc biệt bộ dáng nhíu mày thở dốc rên rỉ của Tiếu Vũ Hàm đêm đó, nghĩ như vậy, mặt Dạ Ngưng lại càng đỏ hơn, một dòng nước ấm dâng lên từ dưới bụng, khiến toàn thân rạo rực.
Vì thế lần này tắm gội cùng tẩy rửa lại càng thêm vội vàng, cũng không quản việc gì, tắm qua loa thân mình, tóc chỉ dùng dầu gội đầu gội một lần, ngay cả dầu xả cũng không dùng, lau khô thân thể, thay áo ngủ, Dạ Ngưng lê dép đẩy cửa đi ra ngoài.

Tiếu Vũ Hàm đang ở trong phòng ngủ sấy tóc, trong lòng còn đang nghĩ về chuyện của Lâm Nhược Nhiên, khẽ thở dài.

“Nghĩ gì vậy?” Dạ Ngưng ôm lấy Tiếu Vũ Hàm từ phía sau, trong lúc nhất thời hương chanh nhàn nhạt quanh quẩn nơi chóp mũi, Dạ Ngưng nhắm hai mắt lại đầy hưởng thụ.

Cảm nhận được hơi thở đặc trưng của người kia, hai mắt Tiếu Vũ Hàm khép hờ, thân mình ngả về phía sau, an tâm tựa vào trong lòng Dạ Ngưng: “Dạ Ngưng.”

“Uhm.” Dạ Ngưng lười biếng trả lời, cúi đầu, dùng má cọ cọ cổ Tiếu Vũ Hàm, thơm quá.

“Em có thể sẽ yêu người khác không?” Bởi vì quá yêu, cho nên thật cẩn thận, thận cẩn thận vì sợ hãi sẽ mất đi, dù biết rõ đáp án nhưng Tiếu Vũ Hàm vẫn nhịn không được muốn chứng thực.

Quả nhiên, Dạ Ngưng nghe được những lời này liền nhíu mày lại, không vui nhìn cô: “Nói gì vậy? Sao em có thể yêu người khác được.”

Tiếu Vũ Hàm không nói lời nào, chỉ cúi đầu xuống. Vừa nhìn thấy cô như vậy, trái tim Dạ Ngưng lại bất giác nhói đau.

“Thôi nào.” Dạ Ngưng vòng tay bám lấy eo Tiếu Vũ Hàm, đem cô xoay lại đối diện với mình, nâng tay phải lên, nhéo nhéo cái mũi của cô: “Lại nghĩ cái gì thế? Vẫn nghĩ về chị Lâm sao? Không phải em đã nói rồi à, cô không phải chị ấy, em cũng không phải người kia, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên nhau.”

“Ừ…” Tiếu Vũ Hàm nhỏ giọng đáp lời, thanh âm yếu đuối kia khiến lòng Dạ Ngưng chua xót không thôi.

“Không rời bỏ cô, cả đời cũng không rời cô!” Đôi môi mím lại như giận dỗi, Dạ Ngưng không chớp mắt nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu nhìn dạ Ngưng, chắm chú đánh giá hàng lông mi bừng sáng của nàng, ánh mắt rất chân thành, cười khẽ, hai tay cuốn lấy eo nàng: “Tôi tin em.”

“Thế này mới đúng chứ.”

Dạ Ngưng vỗ nhẹ vai Tiếu Vũ Hàm, hiện tại nàng luôn có một loại cảm giác, đó là Tiếu Vũ Hàm ở trước mặt người ngoài luôn mạnh mẽ thì ở trước mặt nàng lại luôn lo sợ cẩn thận, sợ nàng rời đi, không hiểu rõ được nguyên nhân khiến cô bất an, điều này làm cho nàng nghĩ mãi không thông, chẳng lẽ mình nhìn lại thực sự giống như dạng người không có định lực đến vậy sao? Nghĩ như vậy, Dạ Ngưng có chút ảo não, thôi quên đi, có một số việc nói ra cũng vô dụng, không bằng về sau hành động cho cô ấy xem, để cho người ta yên tâm.

“Mệt sao?” Vỗ vỗ lưng Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng nhẹ giọng hỏi, Tiếu Vũ Hàm ôm nàng, lắc lắc đầu: “Không.”

Tuy nói hôm nay dọn nhà cùng chuyển đồ đạc tiêu phí không ít sức lực, nhưng phần lớn việc đều là do Linh Đang và Dạ Ngưng làm, sau đi siêu thị mua này nọ, Dạ Ngưng cũng cố chấp không để cô xách, bình thường cả ngày đứng trên bục giảng đã sớm thành thói quen, chút việc ấy cũng không tính là gì, nhưng thật ra Dạ Ngưng lại khác.

Chui vào lòng Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu nhìn nàng: “Em mệt à?”

Dạ Ngưng dùng sức lắc đầu, mệt? Sao có thể mệt được? Nàng tràn đầy tinh thần thì có!

“Em lại nghĩ gì thế…” Tiếu Vũ Hàm đỏ mặt nhìn Dạ Ngưng, vừa thấy ánh mắt kia liền biết nàng đã động tâm tư không trong sáng gì.

Dạ Ngưng thấy bộ dáng thẹn thùng này của Tiếu Vũ Hàm liền cũng mở lời trêu chọc: “Còn nói em, cô nghĩ gì vậy?”

“Không có! Ngủ đi!” Tiếu Vũ Hàm trả lời lưu loát rõ ràng, xoay người chui vào trong chăn, Dạ Ngưng đã sớm quen với chiêu này của cô, vươn cánh tay, một tay mò tới chỗ người kia: “Đừng mà, sớm như vậy đã ngủ? Mới chín giờ thôi!”

Dạ Ngưng vừa tắm xong, bên trong không mặc cái gì, trống trơn, dựa lưng vào cô, Tiếu Vũ Hàm lập tức liền cảm giác được thứ đó, sắc hồng như ánh mặt trời nhuộm đỏ khuôn mặt. Tiếu Vũ Hàm quay đầu, vừa ngượng vừa giận nhìn Dạ Ngưng: “Sáng sớm mai sẽ đi chơi, còn không chịu ngủ đi?!”

Dạ Ngưng nhìn cô bĩu môi: “Em đã nghe lão Đại nói rồi, sẽ đi xe buýt tận hơn nửa ngày cơ, lên xe liền ngủ, rất tốt mà.”

“Em –” Mặt Tiếu Vũ Hàm càng đỏ hơn, trách không được buổi tối vừa về nhà liền thấy Dạ Ngưng mặt mày hơn hở nhắn tin, thì ra là thảo luận với Mộng Điệp về việc này!

Dạ Ngưng nhìn Tiếu Vũ Hàm chằm chằm, không buông tha một động tác nhỏ nào của cô, nhìn gương mặt biểu tình khó phân biệt kia, thầm cân nhắc chắc không phải là do lần trước mình làm cô đau nên người ta mới không dám nữa đấy chứ. Nghĩ như vậy, Dạ Ngưng có chút nhụt chí nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Vũ Hàm, có phải là…lần trước em làm cô đau, lần đó em không có kinh nghiệm, lần này sẽ không…”

Chưa nói dứt lời, Tiếu Vũ Hàm đã vươn tay cầm chiếc gối trên đầu giường, ném toàn bộ về phía Dạ Ngưng.

_Hết chương 62_
================================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna