Google.com.vn Đọc truyện Online

23/06/2018

Thật ra thì em rất trong sáng - Chương 69 + 70

Đăng bởi Ngân Giang | 23/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 69: Không rời được...


Cảm giác bàn tay bị siết chặt khiến Tiếu Vũ Hàm phục hồi tinh thần, cô chầm chậm quay đầu, nhìn Mạch Mạt: “Tôi không thể không có cô ấy.”

Bất tri bất giác nước mắt đã sớm rơi đầy trên gò má, môi dưới của Tiếu Vũ Hàm cũng đã gần như bị cắn nát, cô lại không có cảm giác gì, chỉ nhìn Mạch Mạt, không ngừng lặp đi lặp lại một câu kia: “Tôi không thể không có cô ấy.”

Không thể, không thể không có người đó…Đã bao lâu, chính mình vì hạnh phúc mà chờ đợi đã bao lâu. Dạ Ngưng vẫn luôn là động lực cho cuộc sống của cô, chuyên ngành, trường học, giáo sư, tất cả đều vì người đó, nếu không có…nếu mất đi…Nghĩ như vậy, Tiếu Vũ Hàm liền khắc chế không được mà run rẩy.

“Tôi biết, tôi biết, Vũ Hàm, đừng cắn nữa –” Mạch Mạt nhìn Tiếu Vũ Hàm khóc, giơ tay lau đi nước mắt trên mặt cô, Tiếu Vũ Hàm vẫn không nhúc nhích, để mặc cho Mạch Mạt lau khuôn mặt mình, ánh mắt trống rỗng, cả người giống như bị rút đi mất linh hồn vậy.

Dạ Ngưng……

“Vũ Hàm!!!” Dạ Ngưng từ xa xa chạy vọt lại đây, có chút thô lỗ đẩy Mạch Mạt ra, cũng không quản cô có phản ứng gì, một tay bắt lấy Tiếu Vũ Hàm ôm vào trong ngực, dùng sức ôm chặt lấy. Tiếu Vũ Hàm đi rồi nàng không yên tâm được, như ngồi trên đống lửa cực kỳ khó chịu, chờ không nổi liền thay một bộ quần áo đi ra ngoài tìm Vũ Hàm, cũng không ngờ dĩ nhiên lại để cho nàng chứng kiến một màn này.

Dạ Ngưng cúi đầu nhìn nước mắt vương trên mặt cùng máu trên đôi môi kia, đầu “ầm” một tiếng, nỗi đau đớn như nổ tung.

“Chuyện gì xảy ra?!” Dạ Ngưng phẫn nộ nhìn Mạch Mạt, hai mắt đều là tơ máu, gân xanh trên trán nổi lên, cả người tràn ngập khí tức hung tàn.

Mạch Mạt im lặng nhìn Dạ Ngưng, nhìn Tiếu Vũ Hàm ở trong lòng nàng, một câu cũng không nói.

Có thể nói cái gì đây? Nếu đem chuyện vừa rồi nói cho Dạ Ngưng, với tính tình của nàng, sợ là sẽ gây ra tai họa mất, đến lúc đó Vũ Hàm lại càng thêm đau lòng.

“Vũ Hàm, cô làm sao vậy?” Dạ Ngưng run giọng hỏi, nhìn Tiếu Vũ Hàm trên mặt đầy nước mắt mà toàn thân quặn đau. Tiếu Vũ Hàm không nói gì, lui vào trong lòng nàng, ngơ ngác nhìn nàng.

Lật tay lại giữ lấy tay Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng bị cảm giác lạnh như băng làm cho phát run, cắn môi, đặt tay cô vào bên trong cổ áo mình, muốn giúp cô ủ ấp.

Tiếu Vũ Hàm từ đầu đến cuối cũng không nói chuyện, chỉ nhìn Dạ Ngưng.

Một giọt, hai giọt…nước mắt từ hốc mắt Dạ Ngưng chảy xuống, rơi trên mặt Tiếu Vũ Hàm, tư vị lạnh lẽo đến tận xương, từ trên hai má truyền vào trong lòng cô, từng chút một.

Lại là bởi vì mình, đúng không? Dạ Ngưng lặng im rơi lệ. Có thể khiến cho Vũ Hàm như vậy, trừ nàng ra thì còn có ai? Nàng đã làm gì? Lại làm sai cái gì?

“……Dạ Ngưng.”

Lau vội nước mắt trên mặt, người trong lòng cuối cùng cũng có phản ứng. Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng, thì thào gọi tên nàng.

“Em ở đây.” Dạ Ngưng đáp lời, cúi đầu hôn liên tiếp lên trán Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm nhìn nàng một lát, tựa đầu giấu trong ngực Dạ Ngưng, nhẹ giọng khóc.

Đây là số mệnh sao?

Cô cố gắng lâu như vậy, yêu lâu như vậy, lại bởi vì một câu của chú mà buông tha? Không cam lòng, cô không cam lòng.

“Mày lái xe đưa cô Tiếu trở về đi, tao đi nói với thầy hiệu trưởng là cô ấy không khỏe.” Lão Đại nhìn hai người mà có chút không đành lòng.

Dạ Ngưng ngẩng đầu nhìn cô, gật đầu: “Ừ, tao đưa cô ấy đi.”

Dạ Ngưng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng nàng biết tuyệt đối Vũ Hàm không thể ở lại nơi này, có chuyện gì cần nói, đề chờ đến khi về nhà đã, về nhà…

“Tôi sẽ lái.” Mạch Mạt nhìn Dạ Ngưng nói, Dạ Ngưng gật đầu, cúi xuống nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Vũ Hàm, chúng ta đi.”

Tiếu Vũ Hàm không nói lời nào, vẫn cúi đầu chôn trong lòng Dạ Ngưng, nắm chặt lấy quần áo nàng, không chịu buông ra.

Thấy cô như vậy, lòng Dạ Ngưng càng thêm khó chịu, không nói lời vào, nín thở, bế cô lên.

May mà buổi tối nghỉ ngơi, trong đại sảnh cơ hồ không có người, Dạ Ngưng thuận lợi ôm Tiếu Vũ Hàm lên xe của Mạch Mạt. Mở cửa xe, Dạ Ngưng muốn đặt Tiếu Vũ Hàm vào ghế sau trước rồi mình mới ngồi xuống, nhưng mà Tiếu Vũ Hàm lại túm chặt quần áo nàng, không chịu buông ra. Dạ Ngưng chỉ đành ôm cô gian nan chui vào trong xe, vật lộn một phen cuối cùng cũng vào được. Mạch Mạt thắt dây an toàn, quay bánh xe, lái xe đi.

Dọc đường đi, mọi người đều trầm mặc. Tiếu Vũ Hàm thủy chung cứ vùi đầu vào tlòng Dạ Ngưng, bả vai thỉnh thoảng lại khẽ co rúm lại, mỗi lần như thế, lòng Dạ Ngưng đều theo đó mà nhói đau. Nàng muốn hỏi Tiếu Vũ Hàm có chuyện gì xảy ra, nhưng mỗi lần muốn cúi đầu nói chuyện, Tiếu Vũ Hàm sẽ luôn co lại thân mình, bộ dáng rất thống khổ.

“Đến rồi, em đưa Vũ Hàm lên đi.” Dừng xe lại, Mạch Mạt nghiêng đầu nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng gật đầu, giang tay ôm lấy Vũ Hàm.

Mạch Mạt nhìn thân mình lảo đảo đứng không vững của Dạ Ngưng, một tay ôm lấy eo Tiếu Vũ Hàm, một tay đưa lên kéo cổ áo để che gió cho cô, trong lòng đột nhiên có chút khổ sở, trước kia vì cái gì cô lại muốn phản đối hai người? Vì sao lại muốn phủ định Dạ Ngưng? Trong lòng Vũ Hàm rốt cuộc có bao nhiêu khổ sở gian nan, đến hôm nay Mạch Mạt mới hiểu được, trên lưng người đó gánh vác thực sự nhiều lắm.Dạ Ngưng ôm Tiếu Vũ Hàm thật cẩn thận đi về nhà, trong lòng vẫn thấp thỏm lo âu như trước, nàng chưa bao giờ từng nhìn thấy Tiếu Vũ Hàm như vậy, trước kia khi nàng ngẫu nhiên đùa vui nói với Vũ Hàm muốn bế kiểu công chúa gì gì đó đều bị Vũ Hàm nhanh chóng cự tuyệt, mà hôm nay…

Lúc đặt Tiếu Vũ Hàm xuống sô pha, toàn bộ cánh tay Dạ Ngưng đều run lên, nàng cũng bất chấp nhiều như vậy, đứng dậy, muốn đi vào phòng tắm lấy khăn mặt cho cô rửa mặt.

Góc áo bị tóm lại, Dạ Ngưng xoay đầu liền nhìn thấy Tiếu Vũ Hàm nửa gục trên sô pha, ngẩng đầu nhìn nàng, mặt đầy nước mắt: “Đừng đi……”

Thanh âm bất lực run rẩy xé nát cõi lòng Dạ Ngưng, cố nén đau lòng cùng chua xót, Dạ Ngưng ngồi xuống, ôm Tiếu Vũ Hàm vào lòng: “Em không đi, chỉ là muốn lấy khăn mặt thôi, được không?”

Tiếu Vũ Hàm nhìn nàng, bàn tay đang nắm lấy góc áo buông ra từng chút một.

“Em sẽ trở lại rất nhanh thôi.” Cúi đầu hôn lên hai má Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng đứng dậy, đi về phía phòng tắm, trong nháy mắt lúc quay đi, nước mắt nén nhịn từ lâu liền ứa ra.

Đau lòng, thì ra cảm giác đau lòng lại hành hạ người ta đến vậy…Trước kia nàng đã nhẫn tâm tra tấn Tiếu Vũ Hàm như thế nào.

Lúc chiếc khăn mặt dịu dàng lướt qua hai má Tiếu Vũ Hàm, cuối cùng Tiếu Vũ Hàm cũng hơi hồi phục tinh thần, mím môi nhìn Dạ Ngưng.

Dạ Ngưng còn thật sự nghiêm túc lau cho Tiếu Vũ Hàm, đến khi nước mắt trên mặt đều bị lau khô sạch sẽ rồi mới vừa lòng, để khăn mặt sang một bên, đi đến một phía sô pha, cởi giày cho Vũ Hàm.

Tiếu Vũ Hàm vẫn nhìn Dạ Ngưng, xem hết thảy những điều nàng làm cho mình, đôi mắt lại bị nước mắt phủ kín.

“Mệt sao?” Dạ Ngưng ngẩng đầu ôn nhu nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm lắc đầu.


“Muốn ngủ à?”

“Ừ……” Khe khẽ đáp lời, Tiếu Vũ Hàm vẫn như trước nhìn chằm chằm Dạ Ngưng.

Cố gắng cười cười với Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng giang cánh tay, lại ôm cô bế lên, đi vào phòng ngủ, đặt cô lên giường.

“Đừng đi.”

“Em không đi, muốn bật đèn thôi.” Dạ Ngưng quay đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm lại lắc đầu.

Thở dài, Dạ Ngưng không động đậy nữa, ghé vào trên giường, nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Vũ Hàm, cô sao vậy, có thể nói cho em biết không?”

Tiếu Vũ Hàm vẫn lắc đầu, cô không thể nói với Dạ Ngưng được, nếu bởi vậy mà Dạ Ngưng bị tổn thương thì cô sẽ hối hận tự trách cả đời.

“Được rồi, em không hỏi nữa, ôm cô ngủ, nhé?”

Tiếu Vũ Hàm gật gật đầu, cúi đầu chui vào lòng Dạ Ngưng.

Trước kia, Dạ Ngưng yêu nhất chính là động tác làm nũng nho nhỏ này của Tiếu Vũ Hàm, nhưng mà hôm nay, lòng lại khổ sở không nói nên lời. Nàng không muốn như vậy, không muốn hai người ở trong tình trạng này, thật giống như…giống như muốn chia xa mà không nỡ vậy.

Cả một đêm Dạ Ngưng đều không ngủ được, nàng biết nhất định Vũ Hàm cũng không ngủ. Quả nhiên, lúc nửa đêm, trong lúc mơ màng Dạ Ngưng cảm giác được người bên cạnh nhỏm dậy, chống tay nghiêng người, tựa hồ đang nhìn mình.

Dạ Ngưng không nói lời nào, nửa khép hờ đôi mắt giả vờ ngủ. Tiếu Vũ Hàm nghiêng người nhìn Dạ Ngưng, mái tóc dài buông lơi xuống theo cần cổ, trong mắt tràn đầy đều là nỗi đau đớn không sao xóa nổi.

Cô nên làm gì bây giờ? Buông Dạ Ngưng sao? Vậy phải làm thế nào mới sống nổi đây?

Chậm rãi vươn tay, Tiếu Vũ Hàm nhẹ nhàng vuốt ve hai má Dạ Ngưng, xúc cảm quen thuộc truyền đến từ đầu ngón tay, Tiếu Vũ Hàm lắc đầu, lông mi khẽ chớp, mang theo từng giọt nước mắt trong suốt tuôn rơi.

Vòng eo đột nhiên bị ai đó ôm, Tiếu Vũ Hàm kinh hoảng hô lên một tiếng, theo bản lăng lùi về phía sau, Dạ Ngưng cũng không cho cô cơ hội, hai tay chặn trên lưng cô, xoay người đem cô đặt dưới thân.

Đến khi môi Dạ Ngưng áp lên đôi môi Tiếu Vũ Hàm, cô khóc không thành tiếng, hương vị chua xót lan tràn lúc môi hai người gắn bó, không có ngọt ngào như dĩ vãng, có chính là nỗi bi thương không sao xua tan được.

“Nói cho em biết, làm sao vậy, được không?” Gục trên người Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng nức nở hỏi, Tiếu Vũ Hàm không nói gì, nâng tay lên, trườn lên cổ nàng, dùng sức lôi kéo, Dạ Ngưng lập tức ngã lên người cô. Trong đêm tối nhìn không rõ ai với ai, Tiếu Vũ Hàm ôm Dạ Ngưng, hít thở mùi hương trên người nàng, đem đôi môi dán bên tai nàng, đôi mắt nhắm chặt lại: “Yêu tôi.”

_Hết chương 69_
==================
Chương 70: Đau lòng cắt đứt...


Cảm giác nơi bờ môi vẫn tuyệt vời như thế, chỉ là nỗi chua xót quẩn quanh trong lúc ấy chỉ có một mình Tiếu Vũ Hàm có thể hiểu được.

Dạ Ngưng thật cẩn thận hôn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm không còn sự rụt rè ngày trước, hai tay quấn quanh thân thể xích lõa của Dạ Ngưng, nóng bỏng hôn Dạ Ngưng, không ngừng thúc giục nàng mau hơn.

Dạ Ngưng nguyên bản muốn vỗ về Tiếu Vũ Hàm một phen rồi mới tiến vào, nhưng bị cô thúc giục như vậy liền tay chân rối loạn, ngón tay bối rối tiến vào cơ thể khô khốc của Tiếu Vũ Hàm. Tiếu Vũ Hàm khẽ run lên, bật lên tiếng rên như ngày bị phá thân, thống khổ đến rơi lệ. Dạ Ngưng đau lòng hôn lên nước mắt trên mặt cô, ngón tay thong thả cử động. Tiếu Vũ Hàm cũng bất chấp nỗi đau đớn như bị xé rách kia, hai chân quấn bên hông Dạ Ngưng, đem mọi cảm xúc đều hòa tan trong tiếng rên rỉ mất hồn kia, phần eo theo động tác của Dạ Ngưng mà đong đưa.

Dạ Ngưng hôn lên môi Tiếu Vũ Hàm, bàn tay trượt theo cơ thể từ từ cẩn mật vuốt xuống, ngón tay tìm được điểm cương cứng kia, đón lấy tiến vào, không nề hà trêu chọc khiêu khích, rất nhanh, thân mình Tiếu Vũ Hàm liền cuộn lại thành một đoàn, hạ thân không ngờ cứ như thế gắt gao mút chặt ngón tay Dạ Ngưng, ngay cả cử động cũng khó khăn.

Đối với Tiếu Vũ Hàm mà nói, không cần kỹ xảo cao siêu hay vuốt ve mơn trớn quá nhiều, chỉ cần đầu ngón tay Dạ Ngưng vừa chạm nhẹ thôi. Đối với người này, cô luôn luôn như thế…

Một khắc lúc lên đến đỉnh phong, Tiếu Vũ Hàm phát ra một tiếng rên như nức nở, thân thể run run như lá rụng trong gió, đầu ngón tay cắm vào lưng Dạ Ngưng, lưu lại từng vết cào.

Thở hào hển, Dạ Ngưng ôm Tiếu Vũ Hàm vào trong lòng, nhẹ nhàng hôn lên trán cô, bàn tay vỗ về tấm lưng, giúp cô bình ổn cơn tình triều.

“Vũ Hàm, mặc kệ như thế nào em cũng sẽ không rời xa cô.” Dạ Ngưng nhìn Tiếu Vũ Hàm khẽ nói, mặc kệ phát sinh chuyện gì, chỉ cần Tiếu Vũ Hàm không rời đi, nàng nhất định sẽ không buông tay.

Tiếu Vũ Hàm không nói chuyện, thật sâu nhìn nàng, rồi nhắm mắt lại, tựa đầu chôn trong lòng nàng.

Dạ Ngưng, như thế nào tôi có thể rời xa em được đây?

Đêm ấy, Tiếu Vũ Hàm suốt một đêm không ngủ nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng cũng sửa lại thói quen ngày trước vừa chạm vào gối liền ngủ luôn, vẫn ôm Tiếu Vũ Hàm. Nàng thực bất an, lại không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nàng tin tưởng, dù cho có chuyện gì phát sinh thì Vũ Hàm cũng sẽ không rời xa nàng.

Mấy ngày sau đó, trong lòng Tiếu Vũ Hàm thấp thỏm âu lo, ban ngày coi như gió êm sóng lặng, không có tình huống dị thường gì phát sinh. Lòng Tiếu Vũ Hàm lại vẫn bất an, cô biết tuyệt đối chú sẽ không cứ như vậy mà từ bỏ ý đồ, nhưng mà cô chính là luyến tiếc, luyến tiếc phải rời xa Dạ Ngưng.

Tâm tình Dạ Ngưng tự nhiên tốt hẳn lên, tuy rằng rất muốn biết vì cái gì ngày đó Vũ Hàm lại hoảng loạn như thế, nhưng mà thấy cô không muốn nói nên cũng không truy hỏi nữa, dựa theo kế hoạch đã định đến làm việc ở một công ty IT gần trường học, làm công tác phụ trách một loại như hệ thống thí nghiệm, làm cho nàng vui nhất chính là công ty kia đối với thực tập sinh là trả tiền lương theo ngày. Một tuần sau, cầm mấy trăm đồng, Dạ Ngưng lôi kéo Tiếu Vũ Hàm đi đến trung tâm mua sắm.

“Em thật vất vả mới kiếm được tiền, sao không mua cho cha mẹ vài thứ?” Tiếu Vũ Hàm bất đắc dĩ nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng nhìn cô, cau mày. Thật là, công việc giảng dạy lại đang có việc gì bận rộn, khiến cho Vũ Hàm nhà nàng mệt thành như vậy. Mấy ngày nay Tiếu Vũ Hàm gầy đi rất nhiều, hốc mắt cũng hồng hồng, nói là phải thức đêm, Dạ Ngưng đau lòng không thôi, nên mới muốn mua thứ này nọ cho cô bồi bổ thân thể.

Còn chưa tới khu bán đồ ăn, Dạ Ngưng đã đứng bất động ở khu trang sức.

Chiếc nhẫn màu bạc kia…

Thực phù hợp với Vũ Hàm.

Mắt nhìn giá tiền, năm ngàn chín, có thể, tính luôn cả số tiền đã có trước đó thì vẫn đủ, Dạ Ngưng gãi đầu cân nhắc, nàng muốn lén mua, nhưng lại sợ Vũ Hàm biết thì sẽ không để cho nàng xài tiền lung tung, thực ra dạo này nàng đã rất tiết kiệm, để dành được không ít tiền, chính là muốn mua cho Vũ Hàm cái gì đó, nhưng phải nói như thế nào thì cô mới có thể nhận lấy đây…Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng, có chút kỳ quái vì cái gì nàng lại không đi, theo tầm mắt của nàng nhìn lại, nở nụ cười.

“Sao thế, em thích à?”

“A…không.” Dạ Ngưng vội vàng lắc đầu, như thế nào lại biến thành nàng thích rồi? Nàng vốn không thích mấy thứ trang sức hay đồ đẹp đẽ gì đó.

Tiếu Vũ Hàm cười cười không để ý tới nàng, đi tới trước quầy hàng, nói: “Phiền chị lấy chiếc nhẫn bên kia ra cho tôi xem một chút.”

“Được.”

“Cô làm gì vậy.” Dạ Ngưng ở một bên kháng nghị, Tiếu Vũ Hàm không nhìn nàng, cô gái ở quầy mở tấm kính thủy tinh phía sau ra, vươn tay lấy chiếc nhẫn đưa cho Tiếu Vũ Hàm. Dạ Ngưng ở một bên cuống quýt vung tay, muốn đoạt lấy chiếc nhẫn trong tay Tiếu Vũ Hàm, lại bị cô nghiêng người một cái, tránh được.

Tiếu Vũ Hàm nhìn chiếc nhẫn trong tay gật đầu, rất được, viên đá được khắc thành hình bông tuyết, xếp thành mười tầng, chỉ là Tiếu Vũ Hàm không ngờ Dạ Ngưng lại sẽ thích mấy thứ đồ đẹp đẽ thế này, cười cười, lấy thẻ trong túi ra.

“Tôi mua.”

“A — không phải đâu Vũ Hàm…”

Này! Không phải như thế mà, cô giàu lắm a?! Rõ ràng là em muốn mua tặng cho cô mà! Dạ Ngưng sốt ruột nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm không thèm để ý, nhìn nhân viên thu ngân quét thẻ, mỉm cười xoay người, ngay cả đóng gói cũng không, trực tiếp kéo tay Dạ Ngưng, tách ngón giữa của nàng ra, đeo lên: “Ngoan ngoãn đeo vào, không được tháo ra.”

……

Dạ Ngưng không nói gì nhìn nữ nhân bá đạo trước mắt, môi mấp máy vừa định nói với cô vài câu thì di động lại vang lên.

Liếc Tiếu Vũ Hàm một cái, Dạ Ngưng bĩu môi, lấy điện thoại trong túi ra, nhìn thông báo hiện lên trên đó, nghe máy.

“A lô, ba hả? Có chuyện gì vậy.”

“……”

“Hả? Sao lại đột nhiên như vậy?”

Nhìn sắc mặt đột biến của Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm liền lập tức cảnh giác, ngửa đầu, không chớp mắt nhìn nàng.

Còn nói tiếp hơn mười phút nữa, Dạ Ngưng tắt máy, sắc mặt không tốt lắm.

“Làm sao vậy?” Tiếu Vũ Hàm nhìn nàng hỏi.

Dạ Ngưng lắc lắc đầu, thở dài: “Bực mình, không biết vì lý do gì, ba em tự dưng bị sa thải.”

“Sa thải?” Tiếu Vũ Hàm lặp lại, Dạ Ngưng gật đầu.

“Đúng vậy, cô nói xem công ty kia nhiều con cháu không, ba em bán mạng làm việc cả nửa đời người, đưa một lí do thoái thác liền sa thải, hình như là thay đổi giám đốc, nhân sự thay đổi, cho một số tiền, cái gì cũng chưa nói liền cho về nhà, cả ba mẹ đều buồn bực.”

Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng, mày cau lại.

“Aish, chắc cuối tuần này phải đi về bồi tiếp hai người, cô nói xem đây là cái chuyện gì xảy ra chứ.”

Dạ Ngưng oán giận nói đâu đâu, Tiếu Vũ Hàm vẫn không nói gì, chỉ là có chút xuất thần nhìn nàng. Là mình cả nghĩ sao?

Bởi vì trong nhà gặp chuyện không may, hai người cũng không có tâm trạng đi dạo phố, Dạ Ngưng để Tiếu Vũ Hàm về trường trước, còn mình thì đi tàu điện ngầm về nhà.

Tiếu Vũ Hàm về nhà một mình, trong lòng có chút hoảng hốt, làm gì cũng đều ngồi không yên. Dạ Ngưng biết cô sẽ lo lắng, vừa về tới nhà liền nhắn tin lại, Tiếu Vũ Hàm đọc được rồi mới an tâm một chút. Cô ngồi bên giường, cúi đầu, thất thần nhìn ảnh của cô và Dạ Ngưng trên màn hình di động.Mãi cho đến chín giờ tối, Dạ Ngưng cũng không nhắn tin hay gọi điện, sáng mai là sáng thứ hai, sẽ có lớp, theo lý thuyết thì Dạ Ngưng không thể không đến, mà cho dù không trở lại thì cũng sẽ nói một tiếng với Vũ Hàm.

Đang cân nhắc, di động bên cạnh liền reo vang, Tiếu Vũ Hàm không hề nghĩ ngợi, trực tiếp nghe máy.

“A lô, Dạ Ngưng?!” Tiếu Vũ Hàm sốt ruột hỏi, điện thoại bên kia truyền đến vài tiếng nức nở, qua thật lâu, Dạ Ngưng khàn khàn mở miệng: “Vũ Hàm, em không thể về được, trong nhà đã xảy ra chuyện, cô xin phép hộ em nhé.”

“Có chuyện gì vậy?” Tiếu Vũ Hàm nắm chặt di động, thanh âm mang theo tiếng khóc nức nở của Dạ Ngưng từ tai nghe truyền đến.

“Em cũng không biết là có chuyện gì nữa, ba em nói buổi chiều hai người ở nhà vốn đã nghĩ thông suốt, sa thải thì sa thải, vừa lúc nghỉ ngơi, còn chuẩn bị đi du lịch nữa. Bàn bạc xong xuôi rồi, mẹ em với ba em nói em về nhà, cười vui vẻ đi ra ngoài mua đồ ăn…nhưng mà –”

“……”

Sắc mặt Tiếu Vũ Hàm tái nhợt, móng tay dùng sức nắm chặt di động đến nỗi nổi lên màu xám trắng.

“Đèn xanh, người đi đường nói khi đèn xanh mẹ em đang đi thì bị ô tô chạy tới đâm phải, tuy rằng không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng mà bà ấy đã lớn tuổi như vậy –” Nói đến đây, Dạ Ngưng liền bật khóc, không nói gì nữa, dập máy. Tiếu Vũ Hàm nắm di động, thất hồn lạc phách ngồi trên giường.

Đây là thủ đoạn của ông ấy sao? Không làm tổn thương Dạ Ngưng, lại đi thương tổn từng người quan trọng bên cạnh nàng — thực thâm độc –

Mạch Mạt cùng Linh Đang nghe nói nhà Dạ Ngưng đã xảy ra chuyện, tất cả đều chạy tới xem Vũ Hàm. Tiếu Vũ Hàm cúi đầu nãy giờ không nói gì, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.

“Cái đ*t con mẹ nó, hắn cũng quá độc ác đi! Đụng tới ai cũng không thể đụng tới người già được chứ?!” Linh Đang tức đến mặt đỏ bừng, Mạch Mạt cũng thực sự nổi giận, nắm chặt tay cắn răng đứng một bên.

“Báo cảnh sát đi!” Linh Đang ồn ào muốn gọi điện thì lại bị Mạch Mạt kéo lại.

“Cậu bị ngốc à? Cậu đấu lại Lâm Phong sao?”

“Vậy chúng ta liền cứ như vậy ngồi chờ chết?” Linh Đang nổi giận, sao lại có thể có người như vậy chứ, thủ đoạn ác liệt tới cực điểm!

Mạch Mạt dùng sức giữ lấy cánh tay Linh Đang, cắn răng nói: “Cậu đừng có làm loạn nữa, hiện giờ việc cấp bách là thương lượng cách đối phó.”

“Còn thương lượng cái lông gì? Không phải Lâm Phong muốn làm cho Vũ Hàm và Dạ Ngưng tách ra sao? Không rời xa nhau, bước tiếp theo không chừng hắn sẽ lại động tới ai đó! Chỉ bằng chúng ta bây giờ, có thể đấu với hắn sao? Phỏng chừng Lâm Nhược Nhiên kia cũng sớm biết thôi, chị ấy có thể mặc kệ Vũ Hàm được chắc?”

Nghe được ba chữ “Lâm Nhược Nhiên”, Tiếu Vũ Hàm đang ở trên giường liền có phản ứng, cầm lấy điện thoại di động, gọi qua.

Điện thoại bị cắt đứt, ngay sau đó là một tin nhắn được gửi đến.

– Vũ Hàm, chị đang ở trên đường, năm phút sau sẽ tới nhà em.

Đọc được tin nhắn, vài người thở dài một hơi, Tiếu Vũ Hàm cúi đầu nhìn màn hình di động, không lên tiếng.

“Cậu làm sao vậy, Vũ Hàm……” Mạch Mạt nhìn biểu tình của Tiếu Vũ Hàm mà có chút sợ hãi, mấy ngày gần đây cô luôn như vậy, lẳng lặng nhìn ành của mình và Dạ Ngưng, không nói được một lời, im lặng đến mức khiến người ta lo lắng.

Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu nhìn Mạch Mạt và Linh Đang, lắc đầu, cười khổ: “Thì ra tôi cố gắng nhiều năm như vậy lại bất quá không bằng được một câu của người đó.”

“Vũ Hàm……” Linh Đang cũng không nhẫn tâm, muốn an ủi lại không biết nói cái gì. Tiếu Vũ Hàm chỉ lắc đầu, gắt gao siết chặt di động.

Tốc độ của Lâm Nhược Nhiên rất nhanh, không đến năm phút liền tới nơi, sau khi vào nhà cũng là vẻ mặt âm trầm, ngồi trên sô pha không nói một tiếng.

Nguyên bản trong lòng Tiếu Vũ Hàm còn có một tia hy vọng, nhìn thấy Lâm Nhược Nhiên như thế, một tia hy vọng cuối cùng cũng hoàn toàn tan biến.

“Thật sự không có biện pháp sao……” Thanh âm yếu ớt đến đau lòng, Tiếu Vũ Hàm nhìn chằm chằm Lâm Nhược Nhiên, Lâm Nhược Nhiên ngẩng đầu, nhìn cô chăm chú.

“Một mình chị không đối phó được với ông ấy, ở Lâm thị, chị chỉ có 20% cổ phần công ty, Vũ Hàm……Chị thực xin lỗi em……” Nếu không phải cô, có lẽ Lâm Phong sẽ không đối phó với Dạ Ngưng như vậy.

Tiếu Vũ Hàm nhìn Lâm Nhược Nhiên, lắc đầu: “Không phải lỗi của chị.”

“Kế tiếp hắn sẽ động tới ai?” Mạch Mạt nhìn Lâm Nhược Nhiên hỏi.

Lâm Nhược Nhiên thở dài, nói nhỏ: “Mộng Điệp. Tôi đã phái người âm thầm bảo vệ con bé rồi…Cũng may, cũng may ba mẹ con bé trước kia ở thương trường cũng có thế lực nhất định, ông ấy không dám tùy tiện ra tay, nhưng mà……”

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều trầm mặc, ai cũng biết, tất cả hy vọng đều đã bị phá hỏng, có thể ngăn lại hết thảy cũng chỉ có một con đường kia…

“Nếu không thì nói cho Dạ Ngưng sự tình đi, để cho em ấy và Vũ Hàm giả bộ chia tay, đợi sau khi thu xếp ổn thỏa với ba chị xong thì sẽ lại bàn bạc kỹ hơn?” Linh Đang đề nghị.

Tiếu Vũ Hàm nghe xong lắc đầu: “Không thể, chú nhất định sẽ nhìn ra, tôi không thể để cho Dạ Ngưng phải chịu nửa điểm thương tổn nữa, một chút cũng không được.”

“Chẳng lẽ em rời xa con bé thì Dạ Ngưng sẽ không bị tổn thương?” Lâm Nhược Nhiên nhíu mày nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Tiếu Vũ Hàm nhìn cô, hốc mắt phiếm hồng: “Đau khổ, cũng chỉ là vừa mới bắt đầu, chỉ cần Dạ Ngưng không có việc gì…chỉ cần cô ấy không có việc gì……”

Lâm Nhược Nhiên lắc đầu, nhìn Tiếu Vũ Hàm, từng chữ từng chữ thốt ra: “Em sẽ hối hận. Vũ Hàm, đừng làm như vậy.”

“Vậy phải thế nào, để cho cô ấy bị tổn thương sao?” Tiếu Vũ Hàm cắn môi nhìn Lâm Nhược Nhiên, Lâm Nhược Nhiên chỉ lắc đầu.

“Vũ Hàm, em cứ tách ra như vậy, cho dù vì muốn tốt cho con bé, thì người ta cũng sẽ –”

“Cũng sẽ yêu thương người khác phải không? Giống như người kia?!” Tiếu Vũ Hàm nhìn Lâm Nhược Nhiên.

Lâm Nhược Nhiên trầm mặc nhìn cô, không nói gì, rút hộp thuốc lá trong túi, lấy ra một cây, châm lửa, lẳng lặng hút, thật lâu sau mới nói: “Vũ Hàm, em không giống chị, hai người đã ở bên nhau. Chỉ cần em không buông tay, chị tin Dạ Ngưng sẽ không rời xa. Như vậy đi, em tới Lâm thị, ông ấy nhất định sẽ chia cổ phần công ty cho em, chỉ cần thời gian vài năm……”

“Vài năm?” Tiếu Vũ Hàm nở nụ cười, sau khi cười xong nước mắt liền tuôn rơi. Như thế nào cô lại có thể nhẫn tâm bắt Dạ Ngưng chờ được, tư vị chờ đợi thống khổ đến nhường nào cô hiểu được, huống chi, chú là loại người nào? Bất cứ dấu vết gì để lại cũng đều có khả năng đưa Dạ Ngưng vào vòng nguy hiểm, nếu nàng thật sự có chuyện gì, Tiếu Vũ Hàm sẽ tự trách áy náy cả đời, có lẽ, Dạ Ngưng cũng sẽ giống như người kia, sau khi tách ra sẽ đau khổ một trận, rồi sẽ lại yêu thương người khác……Tuy rằng thống khổ, nhưng chỉ cần nàng hạnh phúc bình an là tốt rồi.

Lâm Nhược Nhiên nhả ra một ngụm khói, nhìn cô, khẽ nói: “Chẳng lẽ em muốn giống như chị lúc trước sao, vì an toàn của người kia, nuốt mọi ủy khuất vào bụng, cuối cùng chỉ có thể nhìn nàng yêu thương người khác, hôn người con gái khác, ôm người ta mỉm cười, còn chính mình lại đau khổ cả đời, chỉ dựa vào chút kí ức trong quá khứ mà sống qua ngày. Nhớ nàng, cũng chỉ có thể từ xa mà nhìn, vì hạnh phúc của nàng, ngay cả mở lời chào một tiếng cũng không dám, thương tâm đến nước mắt đều chảy khô. Vũ Hàm, em nguyện ý sao? Chấp nhận như vậy sao?!”

_Hết chương 70_
===================
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna