Google.com.vn Đọc truyện Online

23/06/2018

Thật ra thì em rất trong sáng - Chương 73 + 74

Đăng bởi Ngân Giang | 23/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 73: Đau lòng...

Dạ Ngưng không biết mình trở về trường thế nào, bước qua cổng, vô số ánh mắt từ bốn phía phóng tới, kinh ngạc nhìn chằm chằm Dạ Ngưng nước mắt ràn rụa. Dạ Ngưng cũng chẳng bận tâm nhiều đến vậy, như cái xác không hồn đi về phía khu ký túc, đẩy cửa ra, cả người mềm nhũn không chút khí lực nào. Lão Đại vẫn chờ ở một bên thấy thế liền lo lắng lại gần.

“Lão Tứ…” Lão Đại vốn muốn hỏi Dạ Ngưng rốt cuộc cô Tiếu làm sao vậy, và còn nói gì với nàng nữa, nhưng mà nhìn thấy nước mắt đầy mặt kia của Dạ Ngưng, mọi lời muốn nói đều bị nuốt ngược vào bụng.

Dạ Ngưng ngẩng đầu nhìn lão Đại, cắn cắn môi, nghẹn ngào nói: “Vũ Hàm cô ấy không cần tao nữa.”

“Không thể thế được!” Lão Đại bật thốt, nhìn chằm chằm Dạ Ngưng lắc đầu. Không có khả năng, cô Tiếu sẽ buông bỏ Dạ Ngưng ư, đùa gì thế?

Dạ Ngưng không nói lời nào, ngửa đầu, cố gắng nén nước mắt, chậm rãi đi đến bên giường, vô lực ngồi xuống. Nàng cũng không tin là Vũ Hàm không cần nàng nữa, sao có thể có khả năng đó được, Vũ Hàm vẫn coi nàng là tất cả mà, nhưng…ánh mắt của cô, những lời tuyệt tình ấy…Tràn đầy tâm trí Dạ Ngưng đều là câu nói cuối cùng kia của Tiếu Vũ Hàm – không yêu, cho tới bây giờ cũng chưa từng yêu……

“……Là chính miệng cô ấy nói với mày?” Nhìn bộ dạng này của lão Tứ, trong lòng lão Đại có chút thấp thỏm, thật cẩn thận ướm lời.

Dạ Ngưng không trực tiếp trả lời mà cầm lấy ảnh của hai người ở bên giường ngắm nhìn. Căn bản không muốn khóc, nhưng cũng không biết vì sao lại không thể nào kìm nén được những giọt nước mắt yếu ớt kia. Nước mắt vẫn rơi xuống, từng giọt từng giọt ngưng tụ rơi xuống trên giường, Dạ Ngưng nắm chặt tấm ảnh, lắc đầu: “Tao cũng không tin, nhưng cô ấy nói không muốn yêu nữa, cô ấy bảo cô thấy phiền phức với sự ấu trĩ của tao, còn nói chưa từng yêu tao…Lão Đại, nếu là hai nguyên nhân trước đó, có lẽ tao sẽ tin tưởng, nhưng mà cho tới bây giờ cũng chưa từng yêu…sao có thể thế được……”

Lão Đại giơ tay lên lau đi nước mắt cho Dạ Ngưng, hơi nghiêng người, nhìn nàng: “Lão Tứ, trước hết mày đừng khóc nữa, sao mà tao cứ có cảm giác việc này có chỗ nào đó không bình thường ấy.”

Dạ Ngưng sụt sịt mũi, ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ nhìn lão Đại: “Mày cũng có cảm giác này? Lão Đại, tao đã sớm cảm thấy không bình thường, nhưng mà Vũ Hàm……”

Nhắc tới người này, thanh âm Dạ Ngưng lại trầm thấp hẳn xuống, trong mắt ảm đạm không ánh sáng: “Mặc kệ thế nào thì cô ấy cũng không thể nói chia tay chứ……”

Lão Đại lắc lắc đầu, mày nhăn lại: “Lão Tứ, cô Tiếu đối với mày như thế nào thì mày phải hiểu rõ hơn bất kì ai khác chứ, chuyện có thể buộc cô ấy phải chia tay với mày thì nhất định không phải là việc nhỏ.”

“Buộc cô ấy chia tay với tao……” Dạ Ngưng lặp lại lời lão Đại nói, nhìn chằm chằm mặt cô, một lát sau liền nhíu mày: “Chẳng lẽ là bởi vì tao?”

“Cái gì?” Nhất thời lão Đại không kịp phản ứng, khó hiểu nhìn Dạ Ngưng.

Dạ Ngưng nhìn cô, nói: “Trước kia khi Vũ Hàm ở bên tao, không chỉ một lần nói sợ tao rời xa cô ấy, không muốn tao rời xa cô ấy. Nhưng mà cô ấy lại nói chia tay với tao, nói thật, lúc cô ấy vừa mới nói ra tao thực sự rất đau lòng, nhưng mà ở trên đường trở về tao đã suy nghĩ rồi, lão Đại, có thể khiến cho cô ấy ngay cả lời chia tay cũng nói ra…tao nghĩ nguyên nhân chỉ có thể là vì tao.”

“Mày chính là nguyên nhân?” Lão Đại nhìn chằm chằm Dạ Ngưng: “Là sao, có người bắt mày để uy hiếp cô Tiếu?”

Dạ Ngưng bĩu môi, lắc đầu: “Không thể nào, gia thế của Vũ Hàm thế nào đâu phải mày không biết, nếu có người uy hiếp cô ấy thì những người nhà của cô đã sớm nhảy dựng lên rồi.”

“Đúng vậy…huống hồ chị Lâm kia cũng vừa trở lại.” Lão Đại gật đầu lặp lại. Trong lúc nhất thời, hai người lâm vào trầm mặc.

“Sẽ không…sẽ không phải là người nhà uy hiếp cô ấy đấy chứ?” Qua thật lâu, Dạ Ngưng ngập ngừng nói, ánh mắt nhìn về phía lão Đại.

Lão Đại nét mặt hơi lo lắng nhìn nàng, nói: “Không thể nào, hổ dữ còn không ăn thịt con, huống hồ cô Tiếu cũng không có ba mẹ, người thân hẳn là càng thêm coi cô ấy như bảo bối mà nâng niu trong lòng bàn tay. Lần trước anh trai kia của cô ấy, tuy rằng khí thế hơi cường ngạnh một chút, nhưng sau đó chẳng phải Vũ Hàm kiên trì không chịu thỏa hiệp đó sao? Trừ người này ra, còn có người thân nào đủ ‘ngưu’ để ép buộc cô ấy không?”

Dạ Ngưng buồn bực lắc đầu: “Vũ Hàm rất ít khi nói chuyện trong nhà cho tao biết.”

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Lão Đại có chút bất đắc dĩ nhìn Dạ Ngưng.

Dạ Ngưng bĩu môi, cắn cắn: “Không biết, dù sao thì tao cũng sẽ không buông tay, bất kể cô ấy nói chia tay cái gì, chính là không buông tay, tao sẽ không buông!”

Lão Đại thấy Dạ Ngưng như vậy liền hơi mỉm cười, đưa tay vỗ vỗ vai nàng: “Vậy mày còn khóc cái gì? Biết là tốt rồi, tao cũng không tán thành mày chia tay với cô Tiếu.”

“Hừ.” Dạ Ngưng trợn mắt liếc lão Đại, nói cái này cũng quá muộn đi.

“Tao cảm thấy, lão Tứ, lúc này mày không thể ép cô Tiếu được.” Lão Đại nhìn Dạ Ngưng, cẩn thận nói.

Dạ Ngưng gật đầu, thở dài: “Tao biết mà, giờ cô ấy quyết tâm không cần tao, tao đi làm phiền người ta, vậy không phải là tự đào hố chôn mình à.”

Lão Đại có chút kinh ngạc nhìn Dạ Ngưng, cô không ngờ Dạ Ngưng lại có thể nói ra những lời này.

“Sao thế?” Dạ Ngưng cảnh giác nhìn lão Đại.

Lão Đại cười cười, lắc đầu: “Sao đột nhiên mày lại như thể biến thành một người khắc vậy.”

Dạ Ngưng liếc lão Đại một cái, chậm rãi cúi đầu, nhìn ảnh chụp của mình và Tiếu Vũ Hàm, nhẹ nhàng nói: “Tao tin tưởng Vũ Hàm.”

Nghe Dạ Ngưng nói như vậy, lão Đại cũng yên tâm hơn, đi về phía bàn của mình, thu dọn sách vở: “Được rồi, nghĩ thông suốt rồi thì mau đi thôi, buổi chiều chính là tiết của Vũ Hàm.”

“Ừ…” Dạ Ngưng uể oải lên tiếng, từ trên giường ngồi dậy: “Tao đi rửa mặt, mắt sưng hết lên rồi.”

Chờ Dạ Ngưng chải chuốt sửa sang lại cho có chút giống người rồi, lúc này hai người mới đi ra ngoài. Lão Nhị, lão Tam giữa trưa đi ra ngoài ăn cơm, lão Đại lo lắng cho Dạ Ngưng nên ở ký túc xá chờ.

Lúc chạm trán, lão Nhị, lão Tam nhìn chằm chằm đôi mắt sưng húp của Dạ Ngưng mà che miệng: “Sao lại thế này, lão Tứ, không phải là bị phạt đấy chứ?”

Dạ Ngưng không yên lòng nhìn chằm chằm người đứng trên bục giảng, gật đầu: “Ừ.”“A – như thế nào? Chuyện gì xảy ra?” Lão Nhị có chút lắp bắp, sao lại thế này? Không phải đã làm sáng tỏ sao, là cô Trịnh có ý gây sự, như thế nào lại rơi xuống đầu lão Tứ.

Dạ Ngưng nhìn Tiếu Vũ Hàm đứng trên bục giảng đang cúi đầu loay hoay với máy chiếu phim, trái tim ẩn ẩn nhói đau, mắt cô cũng sưng lên, mái tóc tán loạn, môi cũng không chút máu, mặt tái nhợt đến đáng sợ, dù có trang điểm cũng không che lấp được vẻ mỏi mệt toát ra trên người. Tựa hồ cảm giác được Dạ Ngưng đang nhìn chăm chú, Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu, nhìn về phía nàng.

Chỉ liếc mắt một cái, Tiếu Vũ Hàm liền cực nhanh quay đầu sang hướng khác, không hề nhìn Dạ Ngưng một lần.

Dạ Ngưng cắn môi, cúi đầu.

“Trời ạ, lão Tứ, mày làm tao tò mò chết được, có chuyện gì xảy ra?” Lão Tam ở một bên cũng sốt ruột, lão Đại thấy hai người như vậy liền nhíu mày: “Thôi đi, tâm tình lão Tứ không tốt, bớt nói vài câu đi.”

Lão Đại lên tiếng, người khác cũng không dám nói gì, lão Nhị, lão Tam buồn bực nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng lại chỉ cúi đầu, cắn môi, cố gắng nén nhịn nước mắt.

Vũ Hàm, cô thật sự không cần em nữa?

Tiết học coi như suôn sẻ, giai đoạn ôn tập cuối kỳ, chủ yếu là lặp lại một số trọng điểm trước kia, lại ghi thêm một số đề mục cần phải nắm giữ. Tinh thần trạng thái của Tiếu Vũ Hàm không được tốt, luôn ho khan, mọi người ở dưới coi như cũng có lương tâm, đều ngậm miệng cúi đầu gạch chân trọng điểm, không ai nói một câu.

Ghi chú xong một quyển sách, Tiếu Vũ Hàm để cho mọi người tự đọc, còn mình cầm chiếc chén bên cạnh uống một ngụm để cho dễ chịu hơn, lại ho khan không ngừng.

Dạ Ngưng nhìn cực kỳ đau lòng, nếu là bình thường, khẳng định nàng sẽ quấn lấy, mớm thuốc, mớm nước, nhưng mà lúc này…Nàng còn có tư cách sao?

Không mất nhiều thời gian đã kết thúc một tiết, Tiếu Vũ Hàm mang theo sách bước nhanh xuống bục giảng. Dạ Ngưng nhìn cô chằm chằm, nàng biết Tiếu Vũ Hàm đi nhanh như vậy chẳng qua là do sợ nàng chạy tới, cười tự giễu, Dạ Ngưng quay đầu nhìn lão Đại: “Lão Đại, tao đi đây, tiết tiếp theo nếu điểm danh –”

“Biết rồi.” Lão Đại quẳng cái liếc mắt xem thường, Dạ Ngưng cười cười, sách cũng không cầm, trực tiếp giao cho lão Đại, đẩy ghế ra, lén lút chuồn ra ngoài.

Tiếu Vũ Hàm có lẽ là quá khó chịu trong người, ngay cả văn phòng cũng không trở lại, trực tiếp ôm sách đi ra phía ngoài khu dạy học, Dạ Ngưng biết chắc là cô về nhà, liền khẽ khàng đi theo.

Dọc đường đi Tiếu Vũ Hàm ho không ngừng, cổ họng cứ như thể bị ho đến rách ra, cùng mùi máu tươi như rỉ sắt từ chỗ sưng đỏ kèm theo đau đớn lan rộng ra. Cõi lòng Tiếu Vũ Hàm, cũng theo đó mà dần lạnh xuống.

Nàng còn có thể lén nhìn mình? Vẫn không chịu buông tay sao?

Dạ Ngưng…em cần gì phải làm vậy? Chẳng lẽ nhất định phải khiến tôi nhẫn tâm làm tổn thương em……hãy đi đi…….

Tiếu Vũ Hàm tâm trí không yên nghĩ, đến chỗ đường cái, ngay cả đèn xanh đèn đỏ cũng không nhìn, trực tiếp đi qua.

“Vèo –”

“Tiếu Vũ Hàm!” Dạ Ngưng một phen tóm lấy Tiếu Vũ Hàm, hai mắt đỏ hồng nhìn cô, Tiếu Vũ Hàm ngẩn người, nhìn chiếc xe chạy vèo sát qua bên người, cúi đầu.

“Cô suy nghĩ cái gì? Rốt cuộc cô nghĩ cái gì vậy hả?!” Dạ Ngưng bùng nổ, từ khi quen biết đến lúc yêu nhau, nàng chưa từng quát lớn với Tiếu Vũ Hàm như vậy.

Tiếu Vũ Hàm cúi đầu trầm mặc, một lát sau ngẩng đầu, nhìn nàng: “Không cần em quan tâm, bỏ tay ra.”

Dạ Ngưng cắn môi nắm tay Tiếu Vũ Hàm không buông, oán hận nhìn cô. Nước mắt ánh lên trong đôi mắt, trái tim đập thình thịch, vừa rồi nếu nàng không kéo Vũ Hàm……

Tiếu Vũ Hàm nhìn nước mắt trong mắt Dạ Ngưng, lòng đầy đau xót, nhắm chặt mắt lại, nâng tay lên, dùng sức gạt tay Dạ Ngưng ra: “Chúng ta đã chia tay rồi.”

Thanh âm quyết tuyệt không một tia cảm tình, Tiếu Vũ Hàm dùng những lời tàn nhẫn tuyên cáo lên sự thật mà Dạ Ngưng vẫn không muốn chấp nhận.

Dạ Ngưng nhìn cô, nước mắt lại rơi xuống: “Vũ Hàm……”

Không hung dữ giống như vừa rồi, Dạ Ngưng yếu ớt gọi tên cô, chứa nỗi bất lực trước nay chưa từng có.

Tiếu Vũ Hàm nghiêng người, không nhìn nàng.

“Cô nhất định phải như vậy sao?” Dạ Ngưng đưa tay muốn nắm lấy tay cô, lại bị Tiếu Vũ Hàm cực nhanh hất ra. Dạ Ngưng lấy tay lau đi nước mắt trên mặt, cầu xin nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Vũ Hàm, nhất định cô có nỗi khổ tâm đúng không? Không phải thật lòng muốn chia tay với em phải không? Là có người uy hiếp cô sao? Cô nói cho em biết, nói cho em biết đi……”

“Không ai uy hiếp tôi cả!” Tiếu Vũ Hàm cực nhanh phủ định lời Dạ Ngưng nói, ngửa đầu nhìn nàng, hô hấp dồn dập. Làm sao Dạ Ngưng lại biết được? Không được, nếu còn tiếp tục như vậy……

“Tôi chính là chán em, chán em đó được không?” Thanh âm kích động cùng không kiên nhẫn, Tiếu Vũ Hàm nhíu mày nhìn Dạ Ngưng.

Thân mình Dạ Ngưng khẽ run lên, lắc đầu: “Em không tin.”

“Em tin hay không thì tùy, tôi phải đi!” Tiếu Vũ Hàm nói xong, xoay người bước đi.

Dạ Ngưng nhìn bóng dáng của cô, nước mắt lại trào ra, lúc này đây, lòng của nàng, thực rất đau.

_Hết chương 73_
=====================
Chương 74: Nói cho em biết...

Tiếu Vũ Hàm hô hấp có phần nặng nề, huyệt Thái Dương ẩn ẩn đau đớn, nhưng một chút đau này so với nỗi thống khổ trong lòng thì cũng không tính là gì…

Tính bướng bỉnh của Dạ Ngưng cũng nổi lên, nén nước mắt cắn răng đi theo Tiếu Vũ Hàm, nhìn bước chân cô lảo đảo, trong lòng cũng âm ỷ nhói đau. Hạ lưu cũng được, không biết sĩ diện cũng không sao, nàng muốn Vũ Hàm, dù bất cứ chuyện gì cũng sẽ không rời đi, đau lòng thì đau lòng, thành thói quen rồi cũng sẽ chết lặng.

Hai người một người đi một người đuổi, thật sự rất nhanh liền đến nhà, đi vào tiểu khu, một bác gái cười tủm tỉm tiến đến chào hỏi hai người: “Vũ Hàm, Dạ Ngưng đã trở lại a.”

Tiếu Vũ Hàm nghe xong lời bác gái nói liền mấp máy đôi môi khô nứt, khóe miệng cố gắng nặn ra một nụ cười, đầu hơi cúi xuống.

Dạ Ngưng gật gật đầu với bác gái, nhìn người trước mặt, cánh mũi cay cay.

Vũ Hàm, chúng ta đã từng hạnh phúc như thế, cô liền thật sự nhẫn tâm không cần em, không cần phân hạnh phúc này sao?

Mở cửa ra, Tiếu Vũ Hàm đi vào trong phòng, đưa tay muốn đóng cửa lại, Dạ Ngưng lại từ phía sau đuổi tới, lấy tay chặn cửa.

Tiếu Vũ Hàm cắn môi, ngẩng đầu giận dữ nhìn Dạ Ngưng: “Muốn gì?”

Dạ Ngưng lựa chọn không nhìn tới cô, nghiêng đầu nhìn nơi khác, bàn tay còn cố chấp giữ cánh cửa.

Tiếu Vũ Hàm thấy Dạ Ngưng như vậy, nỗi chua xót cùng đau đớn đều trào dâng trong lòng, trước kia…trước kia cô thích nhất chính là dẫn Dạ Ngưng về nhà, nhà đối với cô mà nói, vốn là có cũng được mà không có cũng không sao, chỉ là một chỗ ở mà thôi, có Dạ Ngưng thì đó mới chân chính là nhà.

Vũ Hàm, đừng để cho ta lại nhìn thấy Dạ Ngưng xuất hiện ở trước mặt con.

Lời Lâm Phong nói chợt vang lên trong óc, trái tim vốn đang dao động lại run rẩy, Tiếu Vũ Hàm hít sâu một hơi, giơ tay đẩy Dạ Ngưng.

Dạ Ngưng lại vẫn không chịu buông tay, dùng sức kéo cánh cửa, không cho Tiếu Vũ Hàm đẩy mình đi. Tiếu Vũ Hàm thực sự dùng sức, cô không biết xung quanh tiểu khu này Lâm Phong an bài bao nhiêu tai mắt, nếu để cho hắn biết Dạ Ngưng lại đi về nhà cùng mình, vậy hậu quả quả thật không thể chịu nổi.

Nước mắt Dạ Ngưng từng giọt từng giọt rơi xuống, nàng không phản kháng nữa, cúi đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm tuyệt tình đẩy tay nàng ra, nhìn chiếc nhẫn kim cương vẫn còn lóe sáng trên tay mà Tiếu Vũ Hàm đã tự tay đeo vào cho nàng kia, lúc bàn tay sắp rời khỏi cánh cửa, Dạ Ngưng bật khóc thành tiếng, ngẩng đầu, nước mắt đầy mặt nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Vũ Hàm, cô thật sự không cần em? Thật sự không cần em nữa?”

Tiếu Vũ Hàm hai mắt đẫm nước, cô cắn môi không nhìn Dạ Ngưng, chỉ cố chấp gỡ tay nàng ra.

“A — chuyện gì thế này?” Tô Nham xách theo túi lớn túi nhỏ gì đó xuất hiện ở cửa, kinh ngạc nhìn hai người.

“Vũ Hàm, em đây là……”

Nhìn thấy Tô Nham, lòng Dạ Ngưng liền lạnh lẽo hẳn xuống, bàn tay đang bám lấy cửa liền chậm rãi trượt xuống, vô lực buông thõng hai bên người.


“Không phải là hai người đang cãi nhau đấy chứ?” Tô Nham kinh ngạc nhìn hai người, có chuyện gì xảy ra, lần trước thấy không phải còn rất ngọt ngào sao?

Dạ Ngưng không nói gì, ngẩng đầu, mắt đỏ hồng nhìn Tô Nham.

Tô Nham bị ánh mắt đầy thù hận của nàng nhìn mà cả người khẽ run lên, vội vàng quay đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Hốc mắt Tiếu Vũ Hàm cũng có chút hồng, mặt trắng bệch, nhìn thấy hắn liền nhẹ nhàng nói: “Anh đến rồi.”

“Hả?” Tô Nham kinh ngạc nhìn Tiếu Vũ Hàm, đây là ám chỉ Vũ Hàm đã biết hôm nay hắn muốn tới đưa xoong nồi? Tô Nham là bị Tiếu Lăng Phi nhờ vả, liền vội tới đưa cho Tiếu Vũ Hàm mấy thứ đồ dùng thường ngày, nói cái gì mà hai ông bà ở nhà làm sao cũng không thấy yên tâm, còn hắn đang bận công tác nên không đi được. Từ lần trước sau khi chứng kiến Dạ Ngưng và Tiếu Vũ Hàm ở bên nhau, Tô Nham cũng chết phần tâm tư theo đuổi Tiếu Vũ Hàm, thật lòng coi cô là bạn bè. Mà đặc biệt phải nói là hắn vừa hết hy vọng thì lại bắt đầu phạm phải số đào hoa, bị một cô bé theo đuổi tấn công mãnh liệt, hiện giờ hai người cũng coi như hạnh phúc. Vốn là muốn đem tin tức tốt nói cho hai người này biết, để hai người triệt để yên tâm, nhưng nhìn tình huống thì — hai người đang cãi nhau sao?

Dạ Ngưng nghe lời Tiếu Vũ Hàm nói xong có chút sững sờ, chậm rãi xoay qua, nhìn cô chằm chằm.

“Vào đi, em chờ anh lâu lắm rồi.” Tiếu Vũ Hàm cảm giác được ánh mắt của Dạ Ngưng, không nhìn tới nàng mà lại nghiêng người mỉm cười nhìn Tô Nham, ánh mắt rất dịu dàng.

“A, ừ……” Tô Nham có chút lúng túng, liếc nhìn Dạ Ngưng một cái, mang theo đống đồ nghiêng người vọt vào. Tiếu Vũ Hàm liếc cũng không thèm liếc Dạ Ngưng một cái, xoay người muốn đóng cửa.

“Tiếu Vũ Hàm!” Dạ Ngưng một phát tóm lấy cổ tay Tiếu Vũ Hàm, cắn răng nhìn cô.

Cảm giác đau nhói từ cổ tay truyền tới, Tiếu Vũ Hàm thống khổ nhắm hai mắt lại, không muốn để cho Dạ Ngưng nhìn thấy nét đau đớn trong mắt mình, trái tim như thể bị một dao một dao khoét mở, nhưng mà một chút đau đớn này, ngay cả một giây trì hoãn cũng không có.

Dạ Ngưng gắt gao nhìn chằm chằm Tiếu Vũ Hàm, ngọn lửa trong lồng ngực như muốn bùng lên, Vũ Hàm bắt nàng đi, lại để cho tên đàn ông kia đi vào, đây là vì cái gì?! Mà khi Dạ Ngưng nhìn đến gương mặt quá sức mệt mỏi kia của Tiếu Vũ Hàm, bàn tay đang siết chặt liền chậm rãi buông ra.

Nhìn Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng vô lực tựa lên tường, ánh mắt mang theo một tia cầu xin nhìn cô: “Vũ Hàm, cô và em tách ra, là bởi vì hắn ta sao?”

Tiếu Vũ Hàm mạnh mẽ mở mắt, thống khổ nhìn Dạ Ngưng, bàn tay chậm rãi nâng lên, đặt lên ngực dùng sức áp chặt. Đau…Nỗi đau đớn chưa từng có lan tràn quanh thân thể, Tiếu Vũ Hàm biết, một khi cô nói ra những lời sắp tới thì sẽ hoàn toàn mất đi Dạ Ngưng, không còn hạnh phúc nữa, một chút cũng không còn……

“Phải……”

Một chữ đầy tàn nhẫn cuối cùng vẫn từ chính miệng người đó thốt ra, Dạ Ngưng nhìn cô, mắt không chớp nhìn cô, nước mắt tùy ý chảy trên gò má, cõi lòng đau đớn như thể bị xé nát. A, thì ra là thế, thì ra là thế……

Dạ Ngưng nở nụ cười nhìn Tiếu Vũ Hàm, cười đến cả người run rẩy, cười đến nước mắt giàn giụa, cười đến toàn thân lạnh toát. Từ đầu đến cuối Tiếu Vũ Hàm đều nhắm mắt lại, không nhìn nàng một lần, bàn tay gắt gao nắm chặt khung cửa, giữ ổn định cho thân thể hoàn toàn không còn chút sực lực.

“Tiếu Vũ Hàm –” Dạ Ngưng lau nước mắt nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm chậm rãi mở mắt, nhìn về phía nàng.

Chỉ liếc mắt một cái, toàn thân đều đau đớn như thể bị xé rách thành trăm ngàn mảnh……

Hận, hận đến thấu xương, cuối cùng cô vẫn nhìn thấy điều đó trong mắt Dạ Ngưng. Đầu óc hoàn toàn trống rỗng, Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng, mọi suy nghĩ đều dừng lại.

Dạ Ngưng hít sâu một hơi, kiềm chế nước mắt, quai hàm cắn chặt, nhìn thẳng vào mắt Tiếu Vũ Hàm: “Cô yên tâm, em sẽ không lại làm phiền cô nữa, tất cả đều sẽ như cô mong muốn.”

Như cô mong muốn……

Nước mắt vẫn không chịu khống chế chảy xuống, Tiếu Vũ Hàm tựa lên cửa, khóc không thành tiếng. Dạ Ngưng nhìn thấy nước mắt của cô, cơn phẫn nộ liền bùng nổ, bước lại gần, tóm lấy cánh tay Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng kéo giật cô đứng lên: “Khóc?! Tiếu Vũ Hàm, vì cái gì cô lại còn khóc? Đây gọi là gì? Là chút thương hại cuối cùng sao?”
“Dạ Ngưng…” Tiếu Vũ Hàm thì thào, xuyên qua màn nước mắt, nhìn Dạ Ngưng, có lẽ đây là lần cuối cùng có thể gần gũi nhìn nàng đến vậy……Nhưng mà ngay cả cơ hội cuối cùng này Dạ Ngưng cũng tàn nhẫn cướp mất, lưu lại trong mắt cùng trong lòng Tiếu Vũ Hàm, đều là khuôn mặt điên cuồng phẫn nộ của nàng.


“Không cần giả mèo khóc chuột nữa! Tiếu Vũ Hàm, đủ rồi! Không phải muốn tôi cút sao? Tôi cút, hoàn toàn cút khỏi thế giới của cô, được chưa? Thế được chưa?! Vừa lòng rồi chứ?!” Bệnh tâm thần bùng phát, hai mắt Dạ Ngưng đỏ bừng vằn tia máu, cắn răng căm hận nhìn Tiếu Vũ Hàm. Trước kia nàng yêu bao nhiêu, thì giờ liền có bấy nhiêu hận. Nàng dùng hết thảy để yêu Tiếu Vũ Hàm, nhưng mà cô đã nói gì?

Chính là yêu người khác.

“Em làm gì thế?!” Tô Nham nghe loáng thoáng tiếng hét đến xé họng của Dạ Ngưng liền lo lắng đi ra xem, lập tức liền nhìn thấy Tiếu Vũ Hàm sắc mặt tái nhợt bị nàng đè lên cửa, nước mắt đầy mặt nhìn nàng. Ngọn lửa trong đáy lòng liền lập tức bùng lên, Tô Nham không nghĩ nhiều, vài bước xông tới, mạnh mẽ đẩy Dạ Ngưng ra.

Bởi vì sốt ruột, Dạ Ngưng dùng lực không biết không chế, mà lực chú ý của Dạ ngưng lại đặt tất cả lên người Tiếu Vũ Hàm, khiến cho khi bị đẩy mạnh đột ngột như thế, thân mình liền ngả về phía sau, ngã ngồi thật mạnh trên nền đất.

“Dạ Ngưng!” Tiếu Vũ Hàm hét lên một tiếng vội tới đỡ Dạ Ngưng, Dạ Ngưng bất chấp cơn đau nhức trên người, thân mình ngả về phía sau, vội vàng né tránh.

“Đừng chạm vào tôi!”

Sắc mặt đỏ tươi như máu, hai tay Dạ Ngưng chống trên mặt đất, ngẩng đầu căm hận nhìn Tiếu Vũ Hàm. Trong mắt từng tràn đầy ôn nhu đã bị hận ý thay thế, đả kích khiến thân hình Tiếu Vũ Hàm đứng không vững, bám chặt cánh cửa rơi lệ nhìn nàng: “Tôi……Dạ Ngưng, em……”

Tô Nham mờ mịt nhìn Dạ Ngưng, muốn đi đỡ nàng dậy lại bị hung hăng đẩy ra. Bám lấy bức tường, Dạ Ngưng cắn rắng đứng lên, xem nhẹ cơn đau đớn ẩn hiện nơi mắt cá chân, dưới cái nhìn chăm chú của Tô Nham, Dạ Ngưng đi về phía Tiếu Vũ Hàm.

“Tiếu Vũ Hàm.” Thanh âm lạnh lùng mang theo hận ý, Tiếu Vũ Hàm cúi đầu không nhìn Dạ Ngưng. Dạ Ngưng đã sớm bị nỗi thù hận choán đầy tâm trí, đưa tay tóm lấy cằm cô, bắt buộc cô phải nhìn mình.

Nước mắt ràn rụa, dấu lệ cũ chưa khô lại bị xóa nhòa vì những giọt nước mắt mới rơi xuống, Tiếu Vũ Hàm nhìn thấy Dạ Ngưng như vậy, trái tim liền lạnh lẽo như tro tàn.

Vẫn đau lòng vì cô…đã từng yêu, bảo nàng làm sao có thể quên ngay được? Bàn tay đang giữ chặt quai hàm Tiếu Vũ Hàm cũng lỏng ra, ánh mắt của nàng cũng không còn thô bạo nữa, chỉ là nỗi bất lực cùng vô lực.

“Về sau……về sau em sẽ không quấn quít bám lấy cô nữa……Vũ Hàm, em là thật sự yêu cô, là thật……”

Nói xong, Dạ Ngưng lấy từ trong túi ra chiếc chìa khóa, ngồi xổm xuống, đặt lên mặt đất.

Tiếu Vũ Hàm nhìn chiếc chìa khóa trên mặt đất, cõi lòng lại một lần nữa bị cào xé đau đớn.

“Trong phòng có quần áo gì, cô cứ trực tiếp vứt đi là được rồi.” Dạ Ngưng nhìn Tiếu Vũ Hàm, nhẹ giọng nói, lại nhìn cô chằm chằm một lát, nâng tay phải lên, từng chút từng chút rút ra chiếc nhẫn trên ngón trỏ.

Tô Nham ở một bên nhìn mà sốt ruột, muốn mở miệng ngăn cản Dạ Ngưng, lại biết sau khi hắn mở miệng thì chỉ có thể làm đốt cháy giai đoạn mà thôi. Mà Tiếu Vũ Hàm…chỉ ngẩng đầu nhìn Dạ Ngưng, nhìn chăm chú từng động tác của nàng.

Chiếc nhẫn cởi ra có chút khó khăn, ma sát khiến ngón tay đau đớn, Dạ Ngưng cứng ngắc tháo ra, dưới cái nhìn chăm chú của Tiếu Vũ Hàm, nâng tay trái lên, mạnh mẽ vung một cái.

Thanh âm chiếc nhẫn rơi xuống đất đánh vào lòng mỗi người, rơi xuống bậc thang, từng chút từng chút rơi xuống, mỗi một thanh âm vang lên đều như một con dao đâm vào trái tim Tiếu Vũ Hàm.

Không nhìn Tiếu Vũ Hàm nữa, không nói thêm một câu, Dạ Ngưng xoay người, hai cánh tay buông thõng, nặng nề nện bước chân, từng bước rời xa Tiếu Vũ Hàm.

Vũ Hàm, Vũ Hàm, cô có thể sẽ ghét bỏ em không?

Nói gì thế? Dù cho người trên khắp thế giới đều ghét bỏ em, tôi cũng sẽ không.

Vũ Hàm, Vũ Hàm, em yêu cô.

Còn nói nhiều lắm……

Vũ Hàm, Vũ Hàm, chờ em có tiền rồi, chúng ta cùng nhau mua một chiếc xe, lại mua một con chó nhận làm con được không?

Được, chỉ cần em vui……

Vũ Hàm, cô có từng yêu em không?

Không yêu, cho tới bây giờ cũng chưa từng yêu.

Vũ Hàm, cô…thật sự không cần em nữa?

Tôi thấy chán rồi đó được không?

Vũ Hàm, cô rời xa em vì hắn ta?

Phải……

Nước mắt lại một lần nữa chảy xuống, đi ra khỏi hàng hiên, đi ra tiểu khu, Dạ Ngưng không còn chút khí lực, tựa vào góc tường, ngồi sụp xuống òa khóc.

Trong hàng hiên, Tô Nham nhìn Tiếu Vũ Hàm khuôn mặt đầy nước mắt, Tiếu Vũ Hàm không nhìn tới hắn, yếu ớt nói: “Anh đi đi.”

“Vũ Hàm, anh…” Tô Nham nhìn khuôn mặt cắt không một giọt máu của Tiếu Vũ Hàm, không nói gì nữa, thở dài rồi đi ra ngoài.

Trong lúc nhất thời, dưới hiên nhà không có một bóng người, Tiếu Vũ Hàm ngồi bệt xuống, che miệng, bật khóc thành tiếng: “Dạ Ngưng, đừng đi……”

Đừng đi……Đừng rời xa tôi……

Nhưng những lời này, rốt cuộc thì người nọ cũng không nghe được, tốt lắm, tất cả đều đã mất rồi, cái gì cũng đều không còn nữa.

Tiếng khóc khe khẽ nức nở vang lên dưới mái hiên, giờ khắc này, Tiếu Vũ Hàm hiểu ra được cái gì gọi là tê tâm liệt phế, nhưng mà……Dạ Ngưng đã đi rồi, cô còn muốn giữ trái tim này để làm gì nữa?

_Hết chương 74_
=====================
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna