Google.com.vn Đọc truyện Online

23/06/2018

Thật ra thì em rất trong sáng - Chương 83 + 84

Đăng bởi Ngân Giang | 23/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 83: Con đường dự định...

Sắc mặt Tiếu Vũ Hàm lập tức trở nên tái nhợt, ánh mắt vốn nhu hòa cũng biến mất vô tung vô ảnh, bàn tay mà Dạ Ngưng đang áp lên má mình vuốt ve cũng hơi cứng ngắc lại, nhưng vẫn không rút về.

Tiếu Vũ Hàm không nói gì, cứ như vậy nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng cũng nhìn cô, nhìn rõ ràng hết thảy mọi khổ sở cùng không nỡ trong mắt cô, Dạ Ngưng mất tự nhiên lắc đầu cười cười, nhẹ nhàng thở dài: “Vũ Hàm, cô còn muốn gạt em sao? Còn muốn nói cô không yêu em sao?”

Nếu không yêu, sao cô lại đau lòng như vậy, Tiếu Vũ Hàm, rốt cuộc vì cái gì cô lại tự tra tấn mình tra tấn em như thế?

Tiếu Vũ Hàm nghiêng đầu không nhìn Dạ Ngưng, hơi hơi cắn môi dưới, cự tuyệt trả lời.

Dạ Ngưng nhìn dáng vẻ của Tiếu Vũ Hàm, cười thành tiếng. Sao mà nàng lại có cảm giác Vũ Hàm giống như một đứa trẻ vậy? Không muốn trả lời, muốn trốn tránh, chỉ biết ngậm chặt miệng không nói lời nào, quật cường đến đòi mạng. Aish, đáng tiếc bộ dạng trẻ con này của Vũ Hàm cũng không nhìn thấy được vài lần: “Em đã đặt vé thứ hai tuần tới.”

Trái tim Vũ Hàm lập tức như bị bóp chặt, hôm nay là thứ sáu, thứ hai tuần sau…chẳng phải là chỉ còn hai ngày sao? Nhất định phải vội như thế ư?

“Đi sớm hay đi muộn cũng giống nhau cả thôi, cô cũng sẽ không níu giữ.” Dạ Ngưng ở một bên châm ngòi thổi gió, trong thanh âm lộ ra một tia trêu chọc. Nếu là trước đây, khẳng định Tiếu Vũ Hàm có thể nhìn thấu trò đùa này của nàng, nhưng mà hiện tại…Cả trái tim đều như co lại một chỗ, ngơ ngác nghe lời Dạ Ngưng nói, nước mắt khống chế không được mà chảy xuống thành hàng. Tiếu Vũ Hàm vốn đã trắng, hơn nữa thời gian này vốn nghỉ ngơi không tốt càng như tự tra tấn mình, sắc mặt lại tái nhợt đến đáng sợ, nước mắt chảy xuống, từng hàng nước mắt rõ ràng nổi bật chảy xuống trên mặt cô, Dạ Ngưng vừa thấy liền ngẩn ra, tay chân luống cuống ôm lấy cô.

“Cô khóc gì chứ? Em đã nói gì đâu?”

Ách…hình như thực sự đã nói gì đó, Dạ Ngưng hối hận, giang tay dùng sức ôm lấy Tiếu Vũ Hàm. Khoảnh khắc lúc vùi trong lòng Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm hoàn toàn hỏng mất, nhẫn nại lâu như vậy, khổ sở lâu như vậy, cùng với lời Dạ Ngưng tuyên cáo muốn ra đi, tất cả khiến cho nỗi thống khổ vốn căng tràn đầy ứ như hồng thủy vỡ đê trào ra.

“Vũ Hàm, không phải, em –” Nghe tiếng khóc của Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng hoảng loạn luống cuống, Tiếu Vũ Hàm không che dấu, nằm trong lòng Dạ Ngưng khóc rống lên, nắm chặt áo nàng, cả người run rẩy thành một đoàn.

Dạ Ngưng…Dạ Ngưng, tôi không, cho tới bây giờ tôi đều không phải là chưa từng yêu em, đừng đi, đừng đi được không…Đáng tiếc, mọi lời nói đều chỉ có thể giữ lại dưới đáy lòng mà thầm khóc, nước mắt Tiếu Vũ Hàm rơi thấm ướt áo Dạ Ngưng, Dạ Ngưng nói năng lộn xộn an ủi cô thật lâu cũng không hiệu quả, liền không nói nữa, ôm chặt lấy cô, đau khổ nhắm hai mắt lại mà khóc.

Từng giọt nước mắt lành lạnh rơi trên mặt Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm khẽ run lên, ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn Dạ Ngưng: “Dạ Ngưng.”

Không biết từ khi nào mà Dạ Ngưng đã nước mắt đầy mặt, nàng nhìn Tiếu Vũ Hàm, ánh mắt đỏ hồng: “Tiếu Vũ Hàm, tại sao cô lại luôn bắt nạt em? Cô là cái đồ đầu gỗ, đầu gỗ chết tiệt! Chuyện gì cũng đều giữ trong lòng, tự mình gánh vác, gánh đến chết luôn đi! Không có việc gì lại tự ngược đãi mình, ngược lại khiến cho em nhìn thấy lại thành ra hành hạ em! Giờ lại chọc em khóc, cô bảo em làm sao an tâm đây?”

Dạ Ngưng vừa nói vừa khóc, đến cuối cùng lại nước mắt nước mũi lộn xộn loạn lên, nước mắt Tiếu Vũ Hàm chợt dừng lại, muốn giang tay ôm lấy nàng, nhưng bàn tay vừa giơ lên lại khựng lại giữa không trung.

Dạ Ngưng liếc thấy tay Tiếu Vũ Hàm, lau lau má, nâng tay lên, giữ chặt bàn tay còn đang do dự của cô, vòng lấy eo mình: “Cô muốn ôm thì ôm đi, rối rắm cái gì? Tiếu Vũ Hàm, em đã nói mà, cô chính là đồ khốn kiếp, khốn kiếp đệ nhất thiên hạ!”

Dạ Ngưng vừa chui vào lòng Tiếu Vũ Hàm vừa than thở, thân mình Tiếu Vũ Hàm vẫn còn chút cứng ngắc, biểu tình có phần mờ mịt. Đem đầu tựa vào vai Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng ngẩng đầu nhìn cô, nhìn biểu tình mê man khiến cho người ta muốn khi dễ kia của cô, trong lòng có chút khổ sở. Rốt cuộc là chuyện gì có thể bức cô thành như vậy? Rốt cuộc khi nào thì cô mới có thể kể cho mình toàn bộ đây?

“Đến nơi đó, có người chăm sóc em sao?” Tiếu Vũ Hàm khống cảm xúc, nhẹ giọng hỏi.

Dạ Ngưng dựa vào vai cô, đem toàn bộ sức nặng thân thể đè lên người cô, tham lam hít thở hương chanh trên người Tiếu Vũ Hàm: “Không có, một người cũng không biết.”

Ánh mắt Tiếu Vũ Hàm lại ảm đạm xuống, Dạ Ngưng trông thấy, liền trợn mắt nhìn cô. Này này, vì sao em nhất định phải cần người chăm sóc? Em có tay có chân, là một thanh niên tốt lại nhất định cần có người chăm sóc sao? Tuy rằng trong lòng nghĩ như vậy, nhưng nhìn thấy bộ dạng khổ sở kia của Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng cũng không nhẫn tâm kích thích cô thêm nữa: “Aish, không sao đâu, cho dù không đi Cáp Nhĩ Tân, có ở lại Bắc Kinh thì cũng phải đối mặt với hoàn cảnh hoàn toàn mới, cũng giống nhau thôi.”

Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng, trong lòng có chút chua xót. Có thể giống nhau sao? Nơi này có Mộng Điệp, có cha mẹ, có bạn bè của em……Phải, còn có tôi. Đến nơi ấy, có thể có ai đây?

“Vũ Hàm, cô quan tâm em sao?” Mắt Dạ Ngưng vụt lóe lên tia sáng, rốt cục cũng chịu nói, như vậy chứng minh hai người sẽ hòa hợp phải không?

Tiếu Vũ Hàm lại trầm mặc, Dạ Ngưng lại nhìn cô chằm chằm một hồi, không thấy cô đáp lại, liền cắn cắn môi, cúi đầu: “Vũ Hàm, giờ chúng ta được coi như là quan hệ gì?”

Người xa lạ, bạn bè, tình nhân, người yêu? Vũ Hàm, ở trong lòng cô coi em là gì? Em vừa đi chính là ba năm, hàng năm số lần ít ỏi trở về có thể đếm trên đầu ngón tay, em muốn mình được an tâm phần nào, muốn để mình an tâm mà đi. Mắt Dạ Ngưng tỏa sáng nhìn Tiếu Vũ Hàm, muốn cô đưa ra câu trả lời khiến mình khuây khỏa.
“Haiz.” Nhìn dáng vẻ rối rắm của Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng thở dài, quên đi, tự khiến mình tức giận làm gì kia chứ, rõ ràng là trong lòng Vũ Hàm có tâm sự, lại không thể nói cho nàng. Tựa vào vòng tay mềm mại của Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng lại nhắm hai mắt lại, mệt mỏi quá, đã lâu rồi không yên ổn ngủ một giấc, đêm nay không đi, cứ ở lại vậy. Nghĩ như thế, Dạ Ngưng nhớ lại một việc, ngẩng đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Vũ Hàm, áo ngủ của em cô vứt rồi sao?”

Lần trước trở về trả lại chìa khóa cho Vũ Hàm, Dạ Ngưng nói để Tiếu Vũ Hàm vứt mọi thứ của mình đi, tuy rằng tức giận nên nói thế, nhưng nhỡ đâu Vũ Hàm cũng nổi giận mà trực tiếp ném hết đi thì sao? Dạ Ngưng chớp mắt nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm liếc nàng một cái: “Ném hết rồi.”

“Ồ –” Dạ Ngưng dài giọng cười nhìn Tiếu Vũ Hàm, vừa nhìn bộ dáng kia là đủ biết không rồi.

Tiếu Vũ Hàm không thèm bận tâm tới Dạ Ngưng, chỉ nhìn nàng. Sẽ xa nhau, tựa hồ mỗi một giây cũng không đủ dùng, đã bao lâu rồi không nhìn nàng thật kỹ như vậy?

Dạ Ngững cũng gầy, gầy đi rõ ràng, cằm xương xương, môi có chút khô nứt, hẳn là không nghỉ ngơi tốt. Tiếng thở dài nhỏ tới mức khó có thể nghe thấy, Tiếu Vũ Hàm đột nhiên cảm giác Dạ Ngưng nói đúng, cô chính là một kẻ khốn khiếp, kẻ khốn kiếp tra tấn chính mình cũng tra tấn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng ở bên cô, ngoài bị trỉ trích cùng nhận đau khổ ra thì cái gì cũng chưa có được.

“Dạ Ngưng.”

“Ở đây!” Dạ Ngưng lập tức đáp lại, hiếm hoi nha, Vũ Hàm rốt cục cũng chịu nói chuyện với nàng. Nàng đến đây đã lâu như vậy, trên cơ bản Vũ Hàm trừ nói “ừ” ra thì cái gì cũng chưa từng nói, nếu không biết, chắc chắn sẽ nghĩ cô có vấn đề về ngôn ngữ.

“Nếu……nếu ở đó em……” Tiếu Vũ Hàm né tránh ánh mắt Dạ Ngưng, từng chữ nói ra đều rất gian nan: “Có người thích em –”

“Chắc chắn em sẽ không quan tâm!”

Trực tiếp ngắt lời Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng cau có nhìn cô, biểu tình muốn khó chịu bao nhiêu liền khó chịu bấy nhiêu, Tiếu Vũ Hàm, nữ nhân này làm sao vậy chứ? Là không tự tin về em hay vẫn là không tự tin về chính mình? Em vừa định coi như đây là một thời kỳ tốt đẹp để khảo nghiệm chúng ta, cô liền muốn cho em sổ lồng đi luôn?

Ánh mắt Tiếu Vũ Hàm có chút do dự, biểu tình làm cho người ta không nắm bắt được: “Ở bên tôi, em không ít lần phải khóc. Có lẽ, đổi một người khác…”

“Tốt, vậy cô đi yêu người khác đi.” Dạ Ngưng đẩy Tiếu Vũ Hàm ra, giận dỗi qua lưng về phía cô. Cái gì mà gọi là “đổi một người khác”? Đây có thể tùy tiện đổi sao? Đi đi, cô muốn em thích một người khác cũng được, cô đi yêu người khác trước cho em xem, yêu người khác…đúng rồi, cái tên Tô Nham kia!

Mạnh mẽ xoay người, Dạ Ngưng hung tợn nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Vũ Hàm, em mặc kệ cô cùng Tô Nham rốt cuộc làm cái gì, em nói cho cô, nếu cô yêu thương người khác, khẳng định em nói được thì làm được, để cho kẻ đó khiến em tự sát vì tình!”

Lần này, Tiếu Vũ Hàm không cười, chỉ lẳng lặng nhìn Dạ Ngưng. Vốn Dạ Ngưng cứ nghĩ cô sẽ nói vài câu, không ngờ cô lại phản ứng thế này, đành bất đắc dĩ thở dài: “Coi như em thua cô, Vũ Hàm, rốt cuộc cô làm sao vậy? Như thế nào mà hiện giờ một nửa thời gian đều dùng để ngẩn người như thế? Cô muốn làm em tức chết sao? Cô không cần em thì không cần em, đừng bảo em đi yêu người khác gì gì đó nữa! Em nói cho cô, giờ em nói cho cô biết!”

Dạ Ngưng gắt gao nhìn chằm chằm vào mắt Tiếu Vũ Hàm, từng chữ từng chữ một nói: “Em, Dạ Ngưng, đời này, trừ Tiếu Vũ Hàm ra, sẽ không yêu một ai khác nữa.”

Nói xong, Dạ Ngưng chưa cho Tiếu Vũ Hàm thời gian cảm nhận, đã lật đật đứng lên, đi đổi dép lê chuẩn bị tắm rửa. Thật là, chính Dạ Ngưng cũng chưa từng nghĩ tới sự tình sẽ phát triển đến nước này. Nàng đến vội vàng, vốn là muốn chất vấn Tiếu Vũ Hàm, cũng không ngờ mọi việc phát triển đến bây giờ dĩ nhiên lại tiến triển đến như vậy. Dạ Ngưng nhe răng cười, tóm lại thì, cái này gọi là gì nhỉ, sau khi cơn bão qua không khí luôn tươi mới nhất. Vũ Hàm, đồ hẹp hòi, để xem cô còn có biện pháp gì có thể khiến em rời khỏi cô.

Trong phòng tắm, bởi vì tâm tình vui vẻ nên Dạ Ngưng vừa lẩm nhẩm hát vừa tắm, ngoài phòng, Tiếu Vũ Hàm tựa vào khung cửa sổ ngơ ngác ngây người.

Quả thực, Dạ Ngưng nói một chút cũng không sai, khoảng thời gian hai người nháo loạn rồi chia tay này, chuyện Tiếu Vũ Hàm làm nhiều nhất chính là thả hồn trôi nổi. Không phải cô muốn chạy trốn, chỉ là chỉ có như thế mới có thể giảm bớt đau đớn trong lòng, cũng chỉ là giảm bớt mà thôi……

Lời Dạ Ngưng nói hôm nay chính là một cú đánh không lớn không nhỏ với Tiếu Vũ Hàm, trong lòng cô, Dạ Ngưng vẫn còn là một đứa trẻ, cần cô chăm sóc cùng bảo vệ. Nhưng mà tựa hồ chỉ mới vài ngày ngắn ngủi, đứa trẻ kia liền trưởng thành, trưởng thành đến nỗi có thể đứng phía sau vì cô mà mở ra một vùng trời. Nhưng vận mệnh của hai người sẽ thế nào đây? Sẽ không bởi vì mấy câu nói mà thay đổi, cô vẫn phải tranh đấu, gắng sức liều mạng làm việc. Tiếu Vũ Hàm không biết mình còn có thể kiên trì được bao lâu nữa, cô mệt chết đi được, nhưng mà chỉ cần có Dạ Ngưng ở đây, cô liền nhất định sẽ không ngã xuống. Bởi vì còn cô bé ấy, vẫn ở đó chờ cô……

Dạ Ngưng tắm rửa sạch sẽ đi ra từ trong phòng tắm, tóc trên đầu vẫn như thế xõa trên vai chưa lau, khăn tắm vắt trên cổ, miệng lẩm nhẩm khúc hát nào đó đi ra ngoài. Nàng vẫn có chút lo lắng về Tô Nham, tuy rằng trong lòng nàng tin tưởng vững chắc rằng Vũ Hàm sẽ không thích Tô Nham, chỉ có một mình nàng mà thôi, nhưng ngày đó câu Vũ Hàm nói “Tôi đang đợi anh ấy”, đối với Dạ Ngưng mà nói thì lực sát thương quá lớn. Nàng vẫn muốn đi tìm Vũ Hàm nói rõ ràng. Không phải muốn một lời hứa hẹn, chỉ là hỏi một chút mà thôi…….

“Vũ –” Đang nói lại im bặt, Dạ Ngưng nắm khăn tắm, nhìn cô gái đang nằm cuộn mình lại thành một đoàn ngủ trên giường, đau lòng không chịu nổi. Rốt cuộc cô đã tự ép buộc bản thân đến thế nào đây? Làm sao lại mệt đến thế này?

Thở dài thật dài, Dạ Ngưng dùng khăn tắm lau qua loa mái tóc xong liền vứt lên trên bàn, nhẹ bước chân đi đến bên giường, ngồi xổm xuống, ngẩng đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm.

_Hết chương 83_
======================
Chương 84: Rất trong sáng...

Tiếu Vũ Hàm ngủ thực ngoan, đầu gối lên hai tay, cả người co lại thành một đoàn, hít thở đều đều nhẹ nhàng, hàng lông mi hơi rung rung, khuôn mặt trắng nõn, sống mũi rất thẳng, đôi môi hồng thắm tinh xảo.

Dạ Ngưng nhìn môi Tiếu Vũ Hàm mà mày nhíu lại, đây là sao, giận dỗi à, như thế nào lại thấy có chút bị xúc phạm nhỉ, ban đầu cũng đâu phải thế này. Dạ Ngưng liếm liếm môi, có thể nguyên nhân là vì mới tắm rửa xong, nàng cảm giác mình đặc biệt khỏe mạnh tươi tắn. Dạ Ngưng lại nhìn nhìn môi Tiếu Vũ Hàm, càng nhìn càng không thoải mái, chỉ muốn thấm ướt đôi môi kia của cô, nơi này lại không tô son gì, Dạ Ngưng dứt khoát vì lợi ích của người khác, nhẹ nhàng hôn lên.

Uhm, thơm quá...hương vị của Vũ Hàm.

Dạ Ngưng vốn cho rằng mình thật sự rất trong sáng, tuyệt đối sẽ không làm loại chuyện tình thừa dịp người ta ngủ mà hôn trộm gì đó, nàng thực sự chỉ định làm mềm môi cho Vũ Hàm thôi mà. Đầu lưỡi vươn ra, nhẹ nhàng vẽ theo viền môi Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng cười đến híp cả mắt.

Nhìn xem, miệng của nàng lớn hơn nhiều so với Vũ Hàm, miệng rộng ôm lấy cả cái miệng nhỏ nhắn, giống như quan hệ “công” và “thụ” vậy, rất hài hòa.

Dạ Ngưng cũng không biết mấy ý tưởng lung tung này đó trong đầu mình đến từ chỗ nào, khe khẽ liếm môi Tiếu Vũ Hàm, nhìn hàng lông mi rung rung của cô cùng đôi mày vì không chịu nổi sự quấy rầy mà hơi cau lại, nở nụ cười.

Tiếu Vũ Hàm ngủ thực không quá yên ổn, huyệt Thái Dương nhói đau nhức nhối từng cơn, cố tình lại còn nằm mơ thấy bị con cún nào đó liếm mặt, đẩy thế nào cũng không ra, nóng hầm hập, thật khó chịu......

Dạ Ngưng một bên vừa liếm môi Tiếu Vũ Hàm vừa nhìn cô, nhìn hàng nút áo cài lên đến tận cằm mà nhíu mày.

Cái người này sống ở những năm 50 chắc? Sao lại bảo thủ vậy chứ? Ở nhà mà còn cài nút đến tận chỗ này, đề phòng cướp chắc? Có lầm không vậy, trong nhà chỉ có hai người, chẳng lẽ đề phòng mình sao? Chắc chắn sẽ không đâu!

Nghĩ như vậy, Dạ Ngưng đặc biệt hiểu ý người khác, cởi cúc áo Tiếu Vũ Hàm, cởi áo khoác rồi, Dạ Ngưng nhìn áo sơ mi bên trong mà suýt nữa té xỉu.

Ngất, tỷ tỷ à, cô ngoài ba lớp trong ba lớp thật sự đúng là để phòng trộm cướp đây mà.

Mặc kệ, vì để cho Vũ Hàm thoải mái, nàng cũng muốn vượt qua chút khó khăn này, lại tiếp tục!

Rốt cục cũng cởi được áo sơ mi ra, nhìn áo hai dây màu lam nhạt ở bên trong...Dạ Ngưng hoàn toàn hết chỗ nói, cứ cởi một lớp lại một lớp...

Aish, tiếp tục cởi thôi, ngay lúc Dạ Ngưng vươn tay vén chiếc áo hai dây của Tiếu Vũ Hàm, tay lại bị tóm lấy.

“Em muốn làm gì?!” Tiếu Vũ Hàm đỏ bừng mặt, đầy kinh ngạc nhìn Dạ Ngưng, trong mắt hơi nước mờ mịt, tựa hồ còn chưa tỉnh ngủ.

Dạ Ngưng cười sủng nịnh với cô, nâng tay lên, vỗ vỗ đầu cô, dịu dàng nói: “Ngoan, cô đang nằm mơ, tiếp tục ngủ đi.”

“......” Nói chưa dứt lời, vừa mở miệng Tiếu Vũ Hàm đã tỉnh hoàn toàn, sắc hồng trên mặt càng đậm, giận dữ nhìn Dạ Ngưng.

Đôi mắt sóng nước lưu chuyển, hai má ửng hồng, nét mặt mang theo một tia ngượng ngùng cùng tức giận, Dạ Ngưng nhìn thế, theo bản năng liếm liếm môi.

Tiếu Vũ Hàm thấy Dạ Ngưng như vậy liền đen mặt, giơ tay lên, sờ sờ môi mình.

Oái...

“Dạ Ngưng.” Thanh âm lập tức liền lạnh xuống, Tiếu Vũ Hàm túm lấy chăn ở bên cạnh trùm lên người, lui lui về một góc giường, lạnh mắt nhìn Dạ Ngưng.

Chính là......chính là cái dạng này!

Ngọn lửa trong lòng Dạ Ngưng nháy mắt bị thổi bùng lên, nàng chưa từng thấy Tiếu Vũ Hàm như vậy, trong vẻ “cấm dục” lại ẩn chứa một tia hương vị quyến rũ, thực khêu gợi a.

Tiếu Vũ Hàm chạm phải ánh mắt tràn đầy dục hỏa của Dạ Ngưng liền đỏ mặt, muốn làm một phen công tác giáo dục tư tưởng cho nàng, nhưng trong lúc nhất thời lại không biết bắt đầu từ đâu.

“Cô quyến rũ em như thế làm gì?” Dạ Ngưng xấu hổ nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm không thể tin được nhìn nàng. Như thế nào...như thế nào lại có người vô sỉ đến vậy?

Dạ Ngưng cũng không phải dạng “tra” thiện lương, vừa thấy Tiếu Vũ Hàm như vậy, liền bĩu môi: “Sao? Em nói không đúng chắc? Trời khuya như thế mà mặc thiếu vải vậy, không phải quyến rũ thì là gì?”

“Còn không phải lỗi của em?!” Tiếu Vũ Hàm vốn từ trước đến giờ luôn bình tĩnh lại hét lên, bị Dạ Ngưng chọc giận đến hô hấp cũng không thông, làm sao còn nhớ tới việc bảo trì khoảng cách, mắt đẹp trợn tròn, căm tức nhìn Dạ Ngưng.

Dạ Ngưng bĩu môi, vẻ mặt đầy tổn thương nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Gì chứ, đâu liên quan gì tới em, khi em ra cũng chỉ thấy cô mặc một cái áo hai dây mà.”

“Cái gì?” Tiếu Vũ Hàm nghi hoặc nhìn Dạ Ngưng.

Dạ Ngưng dùng sức gật gật chiếc cằm nhỏ gầy của mình: “Đúng vậy, không chỉ có thế, miệng còn ồn ào nói nóng quá nóng quá, em vừa thấy thế, đương nhiên là giúp cô cởi rồi.”

“Không có khả năng!” Tiếu Vũ Hàm ngẩn ra nhìn Dạ Ngưng, em lại làm cái gì thế? Sao có thể thế được?

Dạ Ngưng vừa thấy cô như vậy, tính tình cũng bộc phát: “Em lừa cô làm gì? Nếu em muốn cởi quần áo của cô thì có thể quang minh chính đại mà cởi, còn cần lén lút sao?”
“......”

Một câu, Tiếu Vũ Hàm đen mặt, Dạ Ngưng lập tức ngậm miệng. Xong rồi, xong rồi, cái miệng này, như thế nào lại cứ thích không chịu thua kém thế chứ.

Tiếu Vũ Hàm hoài nghi nhìn Dạ Ngưng, trong lòng đầy bất ổn. Vừa rồi lúc cô ngủ quả thực cảm thấy nóng, chẳng lẽ thật sự tự mình cởi?

Dạ Ngưng nhìn bộ dạng Tiếu Vũ Hàm thu mình trong chăn vẻ mặt đầy rối rắm kia liền nở nụ cười, vươn hai tay, đem cả người cả chăn ôm vào lòng: “Vũ Hàm, em yêu cô quá.”

Tiếu Vũ Hàm muốn đẩy Dạ Ngưng ra, nhưng vừa vặn một khắc khi rơi vào lòng nàng, sức lực trên tay như thể biến mất, mềm nhũn không sao đẩy nổi. Tiếu Vũ Hàm nhìn bộ dáng đắc ý của Dạ Ngưng liền tức ra mặt, gục đầu xuống, trợn mắt với tấm chăn trên người. Đều là lỗi của chăn bông, chặn lại khiến cô không có sức để ra tay, bằng không Dạ Ngưng cũng sẽ không đắc ý đến thế.

Dạ Ngưng nhìn dáng vẻ vừa ngượng ngùng lại quật cường của Tiếu Vũ Hàm, cỗ dục hỏa trong lòng lại bị thiêu đốt, thân mình cố ý cọ cọ lên chăn Tiếu Vũ Hàm, tay cũng bắt đầu không thành thật, từng chút một tiến vào trong.

Đến khi bàn tay Dạ Ngưng như ý nguyện tiến vào trong chăn, xuyên qua áo hai dây chạm vào da thịt trắng mịn nhẵn nhụi kia, liền kích động đến nỗi cả người khẽ run lên. Tiếu Vũ Hàm vẫn cứng ngắc bất động, để mặc Dạ Ngưng làm loạn.

“Vũ Hàm, em...sờ một chút được không?” Thanh âm Dạ Ngưng có chút khàn khàn, nàng biết hiện tại Tiếu Vũ Hàm không có tâm tình ân ái triền miên với mình, nhưng thân thể khó chịu chết được. Hơn nữa, nàng sắp đi rồi, trước khi đi mà không được hưởng một chút dịu dàng ôn tồn, vậy sẽ tiếc nuối cả đời mất.

“Không được.” Tiếu Vũ Hàm trả lời gọn gàng dứt khoát, Dạ Ngưng không yên lòng “a” một tiếng, xoay người, đem cả người bị quấn trong chăn là Tiếu Vũ Hàm đặt dưới thân.

“Em muốn làm gì?” Tiếu Vũ Hàm đỏ mặt căm tức nhìn Dạ Ngưng, cái người này, lại muốn làm gì đây? Dạ Ngưng cũng không nhìn tới Tiếu Vũ Hàm, một ngụm ngậm lấy vành tai cô, khẽ thổi một hơi bên tai cô.

“Vũ Hàm, em không muốn đi, không muốn rời xa cô.” Thanh âm yếu ớt đến khiến cho cõi lòng Tiếu Vũ Hàm tan nát, cô nhìn hai má đỏ hồng của Dạ Ngưng, nhìn đôi mắt như bốc hỏa của nàng, thở dài, như thể chấp nhận số mệnh mà nhắm mắt lại.

Biết mà, Dạ Ngưng vốn biết Vũ Hàm sẽ không cự tuyệt mình. Một khắc lúc đẩy ra tấm chăn bọc trên người Tiếu Vũ Hàm, nhìn đôi mắt nhắm chặt cùng hàng lông mi run rẩy của cô, Dạ Ngưng đột nhiên cảm giác mình có chút hèn hạ, mỗi lần đều đoán trước Tiếu Vũ Hàm sẽ đau lòng mình, không đành lòng khiến mình thương tâm, cho nên hết lần này tới lần khác khi dễ Vũ Hàm.

Nhẹ nhàng hôn lên da thịt bóng loáng, bàn tay nhè nhẹ dần trượt trên lưng Tiếu Vũ Hàm, không hề thâm nhập sâu vào. Lần này Dạ Ngưng rất giữ lời, chỉ dốc lòng hôn lên hai má Tiếu Vũ Hàm, thậm chí ngay cả bộ ngực mẫn cảm của cô cũng đều không chạm tới.

Nhưng chỉ có thế, Tiếu Vũ Hàm vẫn có phần không chịu nổi, hai tay nắm chặt ga giường, thân mình không kìm chế nổi mà khẽ run rẩy.

Lần này Dạ Ngưng thực sự không định khi dễ Tiếu Vũ Hàm, chỉ đem những nụ hôn như thể gà con mổ thóc rải đều lên khắp cơ thể cô, vì tránh để bị rước lấy phản cảm từ Tiếu Vũ Hàm, nàng cố ý tránh đi những bộ phận mẫn cảm như ngực hay bụng, tay cũng mềm nhẹ dị thường, nhưng nàng không biết những động tác khiêu khích trêu chọc này, đối với Tiếu Vũ Hàm mà nói thì là một loại dày vò khó nhịn.

“Cô là của em......” Dạ Ngưng vừa hôn vừa thì thầm nói nhỏ, Tiếu Vũ Hàm vốn đã không chịu nổi, nghe xong những lời nói tình tứ của Dạ Ngưng lại càng thống khổ, mày gắt gao nhíu chặt, toàn bộ thân mình đều co lại.

“Sẽ không để cô rời khỏi em, đều là của em, toàn bộ đều là của em......” Đến khi lại một lần nữa Dạ Ngưng hôn lên cổ Tiếu Vũ Hàm, người ở dưới thân liền run rẩy một trận, co rút lại thành một đoàn.

Oái......

Dạ Ngưng dừng động tác, nhỏm người dậy, không thể tin được nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Không, không phải chứ? Thần mã à? Thần mã nàng cũng chưa làm mà!

Một tay che trên mặt, một tay nắm chặt lấy ga giường, Tiếu Vũ Hàm kịch liệt thở dốc, như thể đà điểu không nhìn tới Dạ Ngưng.

Dạ Ngưng thấy Tiếu Vũ Hàm như vậy liền cũng không dám trêu chọc gì, lại gục lên người cô, ôm cô vào lòng, hôn lên tai cô, nhẹ nhàng vỗ về: “Được rồi, được rồi.”

Vừa nói thế, hốc mắt Dạ Ngưng có chút đỏ, lại nghĩ tới những ngày trước kia hai người ở bên nhau. Còn nhớ rõ nàng đã từng nói với Tiếu Vũ Hàm, nếu thật sự yêu một người thì sẽ chỉ cần một câu nói hay một động tác của người đó mà lên tới “đỉnh”, căn bản không cần thiết phải làm tình nồng nhiệt đến cỡ nào. Vũ Hàm thực sự yêu nàng......

Thân mình Tiếu Vũ Hàm vẫn còn khẽ run rẩy, nép vào lòng Dạ Ngưng, ở trong vòng tay nơi nàng không nhìn được, yên lặng rơi nước mắt. Cô không muốn Dạ Ngưng đi, Dạ Ngưng đi rồi, cô phải vượt qua thế nào đây.

“Nửa năm hẳn là em có thể trở về một lần......” Dạ Ngưng cảm giác được sự lưu luyến của Tiếu Vũ Hàm, liền nhẹ nhàng nói, một tay đẩy vai cô, muốn nhìn khuôn mặt cô.

Tiếu Vũ Hàm lại dùng sức nép vào lòng Dạ Ngưng, không muốn để nàng nhìn thấy bộ dáng nước mắt đầy mặt của mình.

Lại hôn lên vành tai tinh xảo của Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng cúi đầu nói: “Lần sau, chờ đến khi em trở lại, cô sẽ không phải vất vả như vậy nữa.”

Tiếu Vũ Hàm nghe xong những lời này, nước mắt lại trào ra nhiều hơn, nắm chặt áo Dạ ngưng, bả vai run rẩy từng trận.

“Đến bên kia, em sẽ tự chăm sóc mình thật tốt, cô không cần lo lắng cho em, nhưng thật ra cô ấy, không được coi cà phê như thể nước mà uống, sau khi em trở về, phải trả lại cho em một Vũ Hàm thực khỏe mạnh, phải, bằng không em sẽ tức giận.” Dạ Ngưng như thể đứa trẻ nói, kỳ thật là nàng muốn làm dịu đi bầu không khí, nhưng nàng lại không biết khi Tiếu Vũ Hàm nghe xong những lời này thì trong lòng có bao nhiêu khổ sở, có bao nhiêu thương tâm.

“Vũ Hàm......” Tuy rằng biết mình hẳn nên tin tưởng Tiếu Vũ Hàm, nhưng Dạ Ngưng vẫn có chút lo lắng: “Tuy rằng Thiên Hoàng là công ty giải trí, những cô gái xinh đẹp dễ nhìn đều có rất nhiều, nhưng mà, em cảm thấy cô lại càng được những loại ngự tỷ thoạt nhìn lạnh như băng hoan nghênh hơn. Ví dụ như Tiêu Mạc Ngôn ý, em nghe nói vợ của cô ta chính là dạng 'băng sơn', phải tránh không để cho cô ta động lòng với cô. Tục ngữ nói rất đúng, tửu bão tư dâm dục*, cô ấy......á -” Lời còn chưa nói xong, vai đã bị Tiếu Vũ Hàm cắn thật mạnh, Dạ Ngưng đau đến nỗi phải hít một hơi khí lạnh, nín thở chờ cơn đau đi qua, nàng cúi đầu nhìn dấu răng tím hồng trên vai mình, nhe răng trợn mắt với người nằm trong lòng. Làm gì thế? Còn không cho người ta nói sự thực sao? Ai nói sắc lang nhất định phải là nam? Nữ cũng có thể mà!

(*cơm no rượu say xong sẽ nghĩ đến chuyện xyz)

_Hết chương 84_
=======================
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna