Google.com.vn Đọc truyện Online

23/06/2018

Thật ra thì em rất trong sáng - Chương 85 + 86

Đăng bởi Ngân Giang | 23/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 85: Thực kinh ngạc vui mừng...
Khi chạm phải đôi mắt sưng đỏ mang theo vô hạn thương đau của Tiếu Vũ Hàm, mọi nỗi buồn trĩu nặng trên vai cùng với nỗi ủy khuất trong lòng, tất cả đều hóa thành nỗi lo lắng khiến trái tim nhói đau.

“Em không nói…được chưa? Không nói nữa.” Thanh âm có chút nghẹn ngào, Dạ Ngưng nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Tiếu Vũ Hàm, vốn nàng muốn nói gì đó để hóa giải nỗi đau xót khi biệt ly, nhưng không nghĩ tới những lời này lại càng thêm kích thích Tiếu Vũ Hàm. Tiếu Vũ Hàm co người lại thành một đoàn, dựa vào vai Dạ Ngưng, gắt gao cắn môi, trong lòng tràn ngập nỗi chua xót khi sắp sửa chia xa, những lời nói ngập tràn cõi lòng, tất cả đều hóa thành tiếng thở dài sâu kín.

Trong lúc nhất thời căn phòng nhỏ cực kỳ im ắng, Dạ Ngưng lẳng lặng ôm Tiếu Vũ Hàm, nàng cũng không muốn ép Tiếu Vũ Hàm hứa hẹn gì nữa, không tiếp tục truy cứu những gì đã qua là đúng hay sai, nàng lúc này, chỉ thầm nghĩ an ổn ôm Vũ Hàm. Tiếu Vũ Hàm nép vào lòng Dạ Ngưng, một tay nắm lấy vạt áo nàng, nhắm chặt mắt lại, cố gắng hít lấy mùi hương trên người nàng, muốn lưu giữ lại giờ khắc này.

Tiếng chuông di động đột ngột vang lên phá vỡ sự yên tĩnh trước giờ ly biệt, Dạ Ngưng nghiêng người, lấy di động từ trong túi ra, nhìn báo hiệu hiện lên trên màn hình, nhíu nhíu mày: “A lô.”

“Ôn con, đi đâu đấy hả? Ngày kia đã đi rồi, còn không biết đường về nhà với mẹ mày sao? Mày là cái đồ nhãi con vô lương tâm……”

Dạ Ngưng cầm di động để xa xa, chờ cho mẹ hét xong rồi, mới nhỏ giọng nói: “Mẹ, con còn có việc.”

“Tao mặc kệ mày có chuyện gì, mày lập tức về ngay cho tao!” Mẹ Dạ khàn giọng rít gào một tiếng, điện thoại đã bị cắt, căn bản không để cho Dạ Ngưng có thời gian giải thích. Dạ Ngưng cầm điện thoại thở dài, nhìn người ở trong lòng.

Tiếu Vũ Hàm đã khống chế được cảm xúc của mình, trên mặt đã khôi phục lại sự lạnh lùng lúc ban đầu, đưa tay gạt bàn tay đang ôm lấy vai mình của Dạ Ngưng ra, nói: “Em đi đi.”

Một câu không chút tình cảm lại thậm chí có phần lạnh như băng này khiến trái tim Dạ Ngưng lạnh buốt, Dạ Ngưng nghiêng người, không thể tin được nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Tiếu Vũ Hàm nhỏm dậy từ lòng Dạ Ngưng, nhặt chiếc áo ngủ rơi bừa bãi trên giường, khoác lên người.

“Vũ Hàm……” Dạ Ngưng nhỏ giọng gọi tên cô, nàng có phần hơi bị tổn thương. Vũ Hàm, cô nhất định phải như vậy sao?

Tiếu Vũ Hàm vẫn quay lưng về phía Dạ Ngưng, thân mình thẳng tắp, bắt buộc chính mình không xoay lại nhìn Dạ Ngưng.

Không dám nhìn tới, liếc mắt một cái cũng không dám, Tiếu Vũ Hàm sợ rằng nếu mình lại nhìn thêm một lần thì sẽ lại trầm luân, sẽ lại nhịn không được mà muốn Dạ Ngưng đừng đi, cho dù là phải van xin……

Dạ Ngưng nhìn dáng vẻ cố chấp của Tiếu Vũ Hàm liền bắt đầu nổi giận, nàng đã nói đến nước này, sao Vũ Hàm lại vẫn còn như thế? Có ý gì đây? Ngày kia đã đi rồi, cô nhất định phải lạnh như băng khiến trước khi người ta đi mà lòng khó chịu sao?

Lửa giận nghẹn ứ trong lồng ngực, Dạ Ngưng buồn bực mặc quần áo, cắn chặt răng, đến khi mặc kiện quần áo cuối cùng liền đứng dậy, một câu cũng không nói, giảo bước ra ngoài. Nàng còn tự mình tìm phiền toái làm gì đây? Nếu Vũ Hàm đã không muốn thấy nàng như vậy, nàng liền sẽ mau chóng cút đi.

Một tay tóm lấy tay nắm cửa, Dạ Ngưng khựng lại một chút, nàng vẫn nhịn không được chờ mong, chờ mong Tiếu Vũ Hàm sẽ giữ chặt mình, đợi khoảng một phút đồng hồ, Dạ Ngưng thở dài, đóng sầm cửa lại thật mạnh.

Thanh âm tiếng đóng cửa vọng lại âm vang cả hành lang, đèn cảm ứng âm thanh theo đó mà sáng lên, Dạ Ngưng tức nghẹn chạy xuống dưới lầu, vừa lúc đụng phải Mạch Mạt đang ôm một ổ bánh mỳ dài.

Mạch Mạt cực kỳ kinh ngạc khi nhìn thấy Dạ Ngưng, khi trông thấy cơn tức giận trong mắt nàng, lòng liền trầm xuống.

Dạ Ngưng cũng nhìn thấy Mạch Mạt, trong lòng vốn khó chịu nên không nghĩ tới việc chào hỏi, hơn nữa cũng chẳng cần phải chào, vì thế, giả làm người mù đi lướt qua trước mặt cô.

Mạch Mạt lạnh mặt nhìn Dạ Ngưng cúi đầu chạy như điên, trong lòng biết chắc Dạ Ngưng đến đây khẳng định không làm ra cái chuyện gì tốt cả, hoặc là không làm, đã làm thì phải làm đến cùng. Thời điểm lúc Dạ Ngưng vội vàng đi ngang qua cô để ra ngoài, Mạch Mạt liền giơ chân phải lên.

“Rầm” một tiếng, đèn cảm ứng vừa tắt lại sáng lên, Mạch Mạt nhìn Dạ Ngưng quỳ rạp trên mặt đất, cười cười: “Ai chà, Dạ Ngưng sao, như thế nào lại không cẩn thận vậy? Không sao chứ?” Mạch Mạt vừa nói vừa đi lên đỡ Dạ ngưng, dáng vẻ rất nhiệt tình, làm cho Dạ Ngưng có loại ảo giác là tự mình vấp ngã.


Được Mạch Mạt đỡ dậy, Dạ Ngưng lúng túng nhìn cô, nơi đầu gối âm ỷ đau, trên quần dính đầy bụi.

“Chà, nhìn xem chỗ bẩn này.” Mạch Mạt lắc đầu nhìn quần Dạ Ngưng, tốt bụng tiến lên phủi giúp nàng, mỗi một lần đập tay phủi đều dùng sức từ hồi bú sữa mẹ, chỉ hận không thể đập chết Dạ Ngưng.
“Việc này…cô Mạch…cảm ơn, không cần đâu.” Dạ Ngưng xanh mặt bắt lấy tay Mạch Mạt, nàng hiểu rất rõ vì sao Mạch Mạt lại đùa bỡn với mình như vậy. Nếu án theo bình thường thì khẳng định cô đã nổi bão ngay lập tức rồi, xuất phát từ sự hiểu biết về Mạch Mạt, Dạ Ngưng thực dễ dàng tưởng tượng được hậu quả cùng kết cục khi Mạch Mạt nổi bão.


“Ai dà, nhìn em con bé này, lâu rồi không gặp lại trở nên có vẻ khách sáo vậy, còn cảm ơn, ơn cái gì mà ơn, em ‘chăm sóc’ Vũ Hàm tốt như vậy, hẳn phải là tôi nên cảm ơn em mới phải!” Mạch Mạt nhướn mày nhìn Dạ Ngưng, cố ý nhấn mạnh hai tiếng “chăm sóc”. Dạ Ngưng liếc nhìn cô, sắc mặt cũng không tốt lắm, cắn chặt răng, đem lửa giận đè nén, nàng biết Mạch Mạt đối sử rất tốt với Vũ Hàm, giống như lão Đại với nàng vậy, nhưng mà đôi khi…Quẳng cái nhìn xem thường qua, Dạ Ngưng quyết định không thèm chấp nhặt với Mạch Mạt, đưa tay mở cửa, cũng không quay đầu lại mà chạy ra ngoài.

Hừ nhẹ một tiếng, Mạch Mạt phủi phủi cát bụi dính trên đùi, bước nhanh về phía nhà Vũ Hàm. Trong lòng có chút lo lắng, Mạch Mạt đoán chừng lần này Dạ Ngưng đến lại cũng chẳng có chuyện gì tốt lành cả, khẳng định lại khiến cho Vũ Hàm đau lòng khổ sở.

Nhấn chuông cửa, không có người mở, Mạch Mạt sốt ruột, đặt bánh mỳ xuống đất, cúi đầu tìm chìa khóa trong túi.

Bởi vì lo lắng cho Vũ Hàm, cũng biết gần đâu cô với Dạ Ngưng giận dỗi nhau, trước đó Mạch Mạt đã đòi cô một cái chìa khóa cửa để đề phòng vạn nhất, không nghĩ tới thật sự phải dùng tới. Lòng nóng như lửa đốt mở cửa ra, Mạch Mạt vọt vào, bởi vì trong phòng không bật đèn, Mạch Mạt lại sốt ruột, đi giày cao gót không dùng đủ lực, chân nghiêng một cái, cả người ngã rầm xuống đất.

Thực con mẹ nó đau…xem ra cú ngã kia của Dạ Ngưng cũng rất nặng…

Vỗ vỗ chân, chật vật đứng lên, Mạch Mạt nhe răng sờ lên tường tìm công tắc, gạt một cái bật đèn lên.

Bốn phía lập tức sáng bừng, Mạch Mạt bị ánh đèn làm chói mắt, một tay che mắt, quay đầu nhìn chung quanh tìm Tiếu Vũ Hàm.

Tìm một vòng, rốt cục Mạch Mạt cũng nhìn thấy Tiếu Vũ Hàm……

Tiếu Vũ Hàm tựa lên tường ngồi cạnh cửa, hai tay ôm lấy đầu gối, cúi đầu, cả người co lại thành một đoàn. Vừa rồi lúc Dạ Ngưng xoay người chạy trốn cô đã nghiêng ngả lảo đảo đứng dậy đuổi theo, tay vươn ra đến khung cửa, Tiếu Vũ Hàm mắt thấy Dạ Ngưng ngã trước cửa, mắt thấy nàng phẫn nộ rời đi. Cô muốn gọi Dạ Ngưng lại, nhưng lại không thể…Tuy rằng chỗ Lâm Phong không có động tĩnh gì, nhưng không có nghĩa là hắn cứ như vậy buông tha cho hai người. Bây giờ cô còn chưa có năng lực bảo vệ Dạ Ngưng, nếu cứ như vậy mà giữ chặt lấy nàng, mọi hậu quả đều sẽ bị trút hết lên người Dạ Ngưng.

“Vũ Hàm……” Mạch Mạt thấy Tiếu Vũ Hàm như vậy thì đau lòng chết được, tiến lên vài bước, túm lấy tay cô kéo lên.

Tiếu Vũ Hàm mặc kệ để cô kéo, như thể con rối gỗ bị mất dây, không có tri giác.

“Đứng lên đi, cậu đứng lên cho tôi!”

Kéo thế nào Tiếu Vũ Hàm cũng không đứng lên, giằng co một hồi, Mạch Mạt không còn sức lực, nhìn Tiếu Vũ Hàm như vậy, lòng đau xót, bật khóc: “Vũ Hàm, Vũ Hàm! Cậu tỉnh lại đi, đừng như vậy nữa được không? Hả?! Cậu khổ sở thương tâm như thế thì có ích lợi gì? Căn bản Dạ Ngưng không biết, chắc gì trong lòng con bé đã hận cậu! Cậu đứng lên, đừng tra tấn chính mình nữa được không?!”

Mạch Mạt vừa khóc vừa mắng, cô hận bộ dáng Tiếu Vũ Hàm lúc này chết được. Dạ Ngưng, lại là Dạ Ngưng. Vũ Hàm, vì một đứa con gái, tự tra tấn mình thành như vậy, cậu thấy đáng sao?

“Surprise!” Cửa bị đẩy bật ra, một cái bóng đen hiện lên, cùng với mùi bạc hà nồng đậm, Tiêu Mạc Ngôn hất mái tóc dài tung bay, vui vẻ nhảy vào phòng, vẻ mặt đầy vui mừng nhìn hai người. Hôm nay là ngày kỷ niệm hai năm của cô và Hạ Hạ, Tiêu Mạc Ngôn là cố ý muốn tới mời Vũ Hàm, muốn ở trước mặt cô mà ngọt ngào tình tứ.

Tiếu Vũ Hàm vốn đang khóc thành một đoàn và Mạch Mạt đều nhanh chóng ngẩng đầu, nhìn người ở trước mặt, hai đôi mắt đẹp cùng phun trào lửa giận.

Muốn làm thần mã* chắc?

Oái……

Vẻ tươi cười đông cứng trên mặt, nhìn hai người trước mặt nhìn mình có vẻ như hận ý ngập trời, Tiêu Mạc Ngôn ho một tiếng, yên lặng xoay người, đóng cửa lại, tự động biến mất.
_Hết chương 85_

—————————
*thuật ngữ mạng, về cơ bản nghĩa chính xác thì chịu, nhưng có thể hiểu đại loại là: thứ gì đó tốt đẹp cụ thể, phi thường
===========================

Chương 86: Người nào diễn...
Ngày Dạ Ngưng đi, Tiếu Vũ Hàm không đến, mặc dù đã đoán trước cô sẽ không tới, nhưng Dạ Ngưng vẫn thấy khổ sở.

Xa nhà, rời đi nơi đã sống từ bé đến lớn, để lại nỗi không thoải mái nơi góc sân trường, sự khát khao đối với môi trường làm việc mới mẻ, nỗi mơ hồ về tương lai, tất cả những điều này cũng không tính là gì, nàng chỉ thầm mong Tiếu Vũ Hàm đến liếc nhìn một cái, chỉ liếc một cái thôi cũng đủ rồi.

Lấy bức ảnh chụp chung của nàng và Vũ Hàm từ trong túi ra, Dạ Ngưng xoay người, nhìn chung quanh một vòng, cúi đầu.

Vũ Hàm, em rất nhớ cô……

Ba Dạ, mẹ Dạ nhìn bộ dáng Dạ Ngưng cúi đầu mà đau lòng khó nhịn, nghĩ nàng khổ sở vì phải rời xa gia đình, liền tiến lên kéo tay nàng rồi lau nước mắt. Mẹ Dạ khóc hối hận, nói gì mà muốn Dạ Ngưng xé vé máy bay rồi cùng bà về nhà. Ba Dạ méo mặt gào lên với mẹ Dạ một phen, bảo bà đừng bởi vì lưu luyến mà làm chậm trễ tiền đồ của con gái, mà kỳ thật trong lòng ông cũng rất không nỡ, nhưng nếu Dạ Ngưng muốn đi ra ngoài xông pha trải nghiệm, là một người cha sẽ luôn ủng hộ. Mẹ Dạ khóc không ngừng, vừa nói muốn ly hôn với ba Dạ, vừa lôi kéo tay Dạ Ngưng dặn dò, từ việc lớn như cách đối nhân xử thế, đến việc nhỏ như sau khi giặt quần lót xong phải phơi nắng để khử độc, Dạ Ngưng ở một bên nhẫn nại kiềm chế lắng nghe, hốc mắt ửng hồng. Lão Đại cũng đến đây, đặt hành lý của Dạ Ngưng lên xe kéo, gọi điện thoại cho người bạn ở Cáp Nhĩ Tân nhờ người ta chiếu cố tới Dạ Ngưng một chút, bận rộn cả nửa ngày, đứng một bên nhìn Dạ Ngưng, một câu cũng không nói nên lời.

Dạ Ngưng thấy lão Đại như vậy, lòng liền chua xót, tiến lên, vươn tay dùng sức ôm lấy cô.

“Lão Đại.” Dạ Ngưng nén xuống nước mắt muốn trào ra, dùng sức ôm lão Đại. Chỉ có người này, chỉ có lão Đại mới có thể yên lặng ở bên nàng như vậy, đối xử tốt với nàng mà không cần bận tâm tới đền đáp, có một người bạn như lão Đại là phúc mà kiếp trước nàng đã tu được, những lời cảm kích chưa bao giờ từng nói ra, có lẽ, đây mới chân chính là bạn bè.

Lão Đại vỗ nhẹ bả vai Dạ Ngưng, nhẹ giọng nói: “Yên tâm, gia đình bên này tao sẽ chăm sóc cho, đến bên kia rồi nhớ gọi điện về cho cô chú. Ở ngoài không thể so được với ở nhà, sửa lại tính tình dễ xúc động kia của mày đi.”

“Ừ……” Dạ Ngưng dùng sức gật đầu, có chút nghẹn ngào.

Lão Đại cố gắng cười cười với nàng: “Đi nhanh đi, đừng nhầm máy bay đấy. Lúc rảnh rỗi nhắn cho tao cái tin, tao không ngại bị mày quấy rầy đâu.”

Dạ Ngưng đáp lời đồng ý, nhìn ba người thật sâu, xoay người, hai tay đút túi, cúi đầu chậm rãi bước đi.

Vũ Hàm, tự chăm sóc chính mình cho tốt……

Nước mắt nhịn không được mà rơi xuống, Dạ Ngưng nhớ Tiếu Vũ Hàm đến phát điên được, nàng phải đi, lần này phải đi thật sự, ai sẽ giúp nàng chiếu cố Vũ Hàm? Có thể nào cô còn tự tra tấn thân thể mình hay không? Vũ Hàm, Vũ Hàm, Vũ Hàm……

Đứng ở tiền sảnh sân bay, Tiếu Vũ Hàm tháo kính râm xuống, qua tấm kính thủy tinh, lẳng lặng nhìn chiếc máy bay chậm rãi cất cánh.

Lão Đại đứng sau Tiếu Vũ Hàm, nhìn cô không nói tiếng nào. Cô biết nhất định cô Tiếu sẽ đến tiễn lão Tứ, nhưng vì sao lại trốn tránh không để nó nhìn thấy đây? Chẳng lẽ cô Tiếu không biết lão Tứ không nhìn thấy cô ấy thì đã đau lòng đến nhường nào sao……

“Cô Tiếu.” Lão Đại nhịn không được liền lên tiếng gọi cô, tuy Tiếu Vũ Hàm đã không còn là giáo sư của mình nữa, nhưng lão Đại vẫn xưng hô như vậy. Tiếu Vũ Hàm dừng lại một chút, quay đầu nhìn lão Đại.


Vốn lão Đại muốn chất vấn Tiếu Vũ Hàm, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt tràn ngập tơ máu kia, những lời đã lên đến miệng rồi lại bị nuốt trở lại vào bụng, nhìn nhìn cô Tiếu không biết nói gì, trong lúc nhất thời có phần lúng túng. Nhưng mà Tiếu Vũ Hàm lại khàn khàn nhẹ giọng nói: “Cám ơn.”

“Dạ?” Lão Đại khó hiểu nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm gật gật đầu với cô, rồi xoay người bước chân rời đi.

Mộng Điệp, cám ơn em, cám ơn em đã giúp tôi chăm sóc Dạ Ngưng……

“Vũ Hàm.” Lâm Nhược Nhiên từ trong xe đi ra, lo lắng nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Tiếu Vũ Hàm miễn cưỡng cười cười với cô, trấn an: “Em không sao.”

Vũ Hàm cười làm cho lòng Lâm Nhược Nhiên thực chua xót, thở dài, cô mở cửa xe: “Về nhà nghỉ ngơi, nhé?”

Tiếu Vũ Hàm lắc lắc đầu: “Trở về Thiên Hoàng.”

“Vũ Hàm, em như vậy –” Lâm Nhược Nhiên nhìn Tiếu Vũ Hàm muốn nói lại thôi, cô thương Tiếu Vũ Hàm, đau lòng khi Tiếu Vũ Hàm tự hành hạ thân thể mình như thế, nhưng cô có thể nói cái gì đây? Tâm tình của Vũ Hàm lúc này, cô là người hiểu rõ nhất, trừ công việc ra, sợ là sẽ không có biện pháp nào khác để giải tỏa nỗi đau đớn trong lòng.

Xe vững vàng lăn bánh trên đường, Lâm Nhược Nhiên thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm vẫn không nói gì, cũng không khóc, chỉ nghiêng người, ngơ ngác nhìn ngoài cửa sổ.

Dạ Ngưng đi rồi, trái tim trở nên trống rỗng, Tiếu Vũ Hàm để mặc tâm hồn lơ lửng, chỉ có thể ngẩn người……

Nếu cô khóc, Lâm Nhược Nhiên còn không thấy lo lắng, nhưng càng chịu đựng như thế lại càng làm cho người ta sợ hãi. Cắn môi suy nghĩ nửa ngày, Lâm Nhược Nhiên liền lén lút rút di động, nhắn tin cho Tiêu Mạc Ngôn: “Tiêu, giúp với.”

Lâm Nhược Nhiên không thể không thừa nhận, Tiêu Mạc Ngôn có năng lực thẩm thấu ăn mòn thần kỳ, quả thực chính là nước tương vạn năng, không có chuyện gì mà cô không làm được…

Tin nhắn rất nhanh được trả lời, Lâm Nhược Nhiên nhìn thoáng qua, cái mũi suýt nữa thì tức đến nỗi nổ tung: “Giúp thì có thể, hôn gió một cái, không mặc cả.”

Hít sâu một hơi, cố gắng ngăn chặn lửa giận trong lòng, Lâm Nhược Nhiên cắn răng nhấn bàn phím: “Được.”

Đến Thiên Hoàng, Lâm Nhược Nhiên đỗ xe, nhìn Tiếu Vũ Hàm. Tiếu Vũ Hàm xoay người nhìn cô, nhẹ giọng nói: “Chị, chị về trước đi.”

“Ừ.” Lâm Nhược Nhiên gật đầu, cô biết giờ mình ở lại cũng không có tác dụng gì.

“Tự chăm sóc mình cho tốt.”

“Vâng.” Giang tay ôm Lâm Nhược Nhiên, Tiếu Vũ Hàm mở cửa xe đi xuống. Lâm Nhược Nhiên đi ra ngoài nhìn quanh, mấp máy môi, Tiêu tổng, đều dựa vào cậu.

Tiếu Vũ Hàm đi rất chậm, thân thể có phần như mất đi sức lực, cố gắng chống đỡ tinh thần mà mở cửa.

Chìa khóa còn chưa cắm vào, cửa đã bị ai đó mở ra, Tiêu Mạc Ngôn một tay kéo cửa, nghiêm túc nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Tiếu Vũ Hàm thấy cô như vậy liền khẽ giật mình, hỏi: “Làm sao vậy?”

Công ty xảy ra chuyện gì sao? Phải biết rằng ngày thường Tiêu Mạc Ngôn đều cười ha hả, trừ khi công ty có nghị quyết trọng đại chứ không thì rất ít khi có biểu tình nghiêm túc như vậy. Tiêu Mạc Ngôn nhìn chằm chằm Tiếu Vũ Hàm một lúc, đưa tay ra nắm lấy cổ tay cô kéo ra ngoài: “Đi, đi, đi! Vũ Hàm, tâm tình tôi không tốt, đi ra ngoài uống rượu với tôi.”
“Chị –” Tiếu Vũ Hàm bị túm cổ tay như thế có chút đau, muốn giãy ra, lại cũng chẳng có sức bằng Tiêu Mạc Ngôn.

“Buổi chiều còn có cuộc họp –”

“Aish, không phải là cái hội nghị thường kỳ sao, tôi hủy rồi, em đừng có giãy, tâm tình tôi không tốt, em mà giãy dụa nữa thì tôi sẽ không khách khí đâu.”

“Tiêu tổng!” Tiếu Vũ Hàm nổi giận, Tiêu Mạc Ngôn nhướn mày, khóe môi cong lên. Có thể tiến hành, không nghiêm trọng như tưởng tượng, hồn vẫn còn đó, còn có sức nổi giận, một lát nữa vào quán ăn gì đó, bảo đảm sẽ lại vui vẻ.

“Đã nói không ít lần rồi, gọi tôi là Tiêu.” Động tác lôi lôi kéo kéo của hai người đã dẫn tới sự chú ý của những người chung quanh, Tiêu Mạc Ngôn chẳng thèm để tâm nhiều như vậy, kéo Tiếu Vũ Hàm vào trong xe, đóng cửa lại, một cú đạp chân ga phóng đi.

Tiếu Vũ Hàm giãy dụa ngồi dậy căm tức nhìn Tiêu Mạc Ngôn, Tiêu Mạc Ngôn không quan tâm tới cô, nắm tay lái, lạnh mặt lái xe.

“Chị muốn làm gì?!” Tiếu Vũ Hàm tức đến nỗi mặt đỏ bừng lên, vốn bởi vì tình sử phong lưu của Tiêu tổng mà cô đã bị không ít người thầm oán, giờ chị ta lại làm vậy, rốt cuộc là làm gì đây?

“Em nghĩ rằng tôi nguyện ý gọi em đi cùng sao? Không phải là do tâm tình tôi không tốt nên mới gọi em ra sao?” Tiêu Mạc Ngôn xụ mặt. Tiếu Vũ Hàm nhíu mày, nheo mắt nhìn cô. Lại đùa giỡn cô nào đây?

“Dạ Ngưng đi rồi, em liền khổ sở như vậy, Hạ Hạ lăng nhăng bên ngoài, tôi có thể không nổi điên sao.” Tiêu Mạc Ngôn nghiến răng nghiến lợi nói, những ngón tay đang nắm lấy vô lăng bởi vì dùng sức mà trở nên trắng bệch. Tiếu Vũ Hàm không thể tin được nhìn cô. Hạ Hạ lăng nhăng bên ngoài, sao có thể được?

Cho dù không nói chuyện, Tiêu Mạc Ngôn cũng có thể đoán được Tiếu Vũ Hàm suy nghĩ cái gì, ưu thương thở dài: “Mới buổi tối hôm qua, tôi tận mắt thấy cô ấy ôm một lão thụ yêu ngàn năm ngay trước cửa nhà.”

“……” Tiếu Vũ Hàm trầm mặc, không nói gì nhìn Tiêu Mạc Ngôn.

“Tôi thực không hiểu nổi, một mỹ nhân muốn nhan sắc liền có nhan sắc, muốn năng lực liền có năng lực như tôi, như thế nào lại bị vứt bỏ được. Tiêu Mạc Ngôn tôi đời này còn chưa từng bị ai đá……” Một cước đạp phanh xe, Tiêu Mạc Ngôn dừng xe, hung tợn nhìn Tiếu Vũ Hàm, trong mắt đầy lệ.

Tiếu Vũ Hàm nhìn chằm chằm Tiêu Mạc Ngôn một hồi, nhìn nước mắt trong mắt cô, thở dài.

Mở cửa xe đi xuống, Tiêu Mạc Ngôn dẫn theo Tiếu Vũ Hàm đi vào mặt tiền của một nhà hàng không lớn, nhưng trang hoàng thập phần tinh xảo. Vừa vào cửa, quản lí bên trong đại sảnh liền đi ra đón: “Tiêu tổng, đại giá quang lâm.”

Tiêu Mạc Ngôn gật gật đầu, không nhiều lời, đi vào trong. Tiếu Vũ Hàm căn bản không có tâm tình đùa giỡn với Tiêu Mạc Ngôn, nhưng nhìn một Tiêu tổng luôn vui vẻ tự tin lại thương tâm khổ sở thành như vậy, chỉ có thể tạm thời đè nén nỗi đau trong lòng, dùng hết mọi khả năng để an ủi cô.

Vào phòng, cởi quần áo treo lên giá, Tiêu Mạc Ngôn đuổi người phục vụ đang đứng một bên chờ sai phái đi rồi, liền kéo Tiếu Vũ Hàm ngồi xuống.

“Tôi uống rượu, em uống nước chanh.” Nói xong, Tiêu Mạc Ngôn liền giơ chén rượu, ngửa đầu uống cạn, ai nha, đã lâu rồi không uống rượu sảng khoái như vậy. Trước đó vài ngày Tiêu Mạc Ngôn đi kiểm tra sức khỏe phát hiện ra hơi bị loét dạ dày, từ nay về sau cô liền đoạn tuyệt duyên phận với rượu. Gia quy của Hạ Hạ rất rõ ràng: Một khi phát hiện, nghiêm trị không tha. Còn về phần biện pháp nghiêm trị……khụ khụ, dù sao Tiêu Mạc Ngôn cũng cảm thấy rất mất mặt.

Tiếu Vũ Hàm thấy Tiêu Mạc Ngôn uống sảng khoái như vậy liền cau mày, muốn khuyên, lại không biết mở miệng thế nào. Tính tình cô chính là như vậy, không giỏi an ủi người khác.

Tiêu Mạc Ngôn vừa uống vừa phất tay, ý bảo Tiếu Vũ Hàm không sao cả, việc nhỏ như thế, quả thực chính là một chút lòng thành.

“Em nói xem tôi đối xử với Hạ Hạ không tốt sao? Tôi chỉ hận không thể moi trái tim ra trao cho cô ấy, mà cô ấy lại ngược lại, như thể tảng băng vậy, ngày ngày đều lạnh lùng nghiêm nghị, chuyện gì cũng đều giữ trong lòng, rõ ràng là cô ấy đuối lý, đến cuối cùng lại biến thành như thể tôi thiếu nợ cô ấy tám trăm vạn vậy!”

Tiếu Vũ Hàm trầm mặc nhìn Tiêu Mạc Ngôn, những lời này Dạ Ngưng cũng đã từng nói. Nếu không phải trong lòng có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ, ai lại muốn giấu kín mọi lời trong lòng, ai lại nguyện ý giấu diếm người mà mình yêu nhất đây?

Ngửa đầu lại một chén rượu dốc thẳng vào bụng, Tiêu Mạc Ngôn hung hăng đập chén lên bàn: “Người yêu, cái gì gọi là người yêu?! Không chỉ là khi vui vẻ ở bên nhau, mà là khi hoạn nạn hai người sẽ cùng nắm tay nhau vượt qua! Đừng có mỗi khi có chuyện gì lại giấu trong lòng! Vì tốt cho tôi? Tốt với tôi như vậy, tôi không cần! Ai yêu đến mấy đi chăng nữa thì cũng không chịu nổi loại bạo lực lạnh lùng như thế, sao cô ấy không hiểu được điều đó chứ?! Có việc gì cũng không nói thành lời, rốt cuộc thì là tra tấn tôi hay tra tấn cô ấy? Vũ Hàm, em nói xem tôi nói đúng không? Loại tảng băng như thế có phải là nên kéo ra ngoài ném vào chuồng heo không?”

“……” Tiếu Vũ Hàm không nói gì, yên lặng uống nước chanh, cô nghe hiểu được Tiêu Mạc Ngôn là đang chỉ cây dâu mắng cây hòe.

Gắp một chút thức ăn, Tiêu Mạc Ngôn nhai nhai, nuốt xuống: “Aish, lúc trước khi gặp Dạ Ngưng, tôi đáng nhẽ nên nói cho con bé biết. Yêu phải loại nữ nhân trong nóng như lửa ngoài lạnh như băng như mấy người, bọn này cũng coi như mọc mốc đến tám đời rồi. Như tôi đây, vì Hạ Hạ mà đã sửa đổi bao nhiêu? Mấy em gái hộp đêm đã bao lâu tôi không chạm vào rồi?! Thanh danh cả đời tôi đều bị hủy diệt a, giờ ai cũng đều biết tôi bị viêm phế quản, cái này gọi là gì? Cái này gọi là gánh nặng ngọt ngào!” Tiêu Mạc Ngôn uống say sưa, nửa gục lên bàn, ánh mắt lóng lánh, nhu tình như nước, Tiếu Vũ Hàm nhìn cô một cái, nghiêng người, không nói lời nào. Tiêu tổng quả nhiên đúng là yêu nghiệt, xem ra tin đồn này là thật. Một nữ nhân như vậy, cũng sẽ vì tình mà bị tổn thương sao?

“Khụ……” Cảm giác bản thân lạc đề, Tiêu Mạc Ngôn thẳng người dậy, tiếp tục chủ đề chính: “Vũ Hàm, em bình luận phân xử cho tôi đi. Bởi vì lão thụ yêu kia, hôm qua tôi đã cãi nhau với Hạ Hạ. Cô ấy căng thẳng với tôi vì cái gì? Thời gian dành cho cô ấy không đủ? Thời gian tôi dành cho cô ấy còn ít sao? Tôi đã vì cô ấy mà bỏ bao nhiêu việc rồi, hơn nữa, thời gian ít có thể trở thành cớ để ngoại tình sao?”

Tiếu Vũ Hàm vẫn như trước không nói lời nào, cầm lấy đũa, gắp một chút thức ăn, bình tĩnh ăn.

“Không thể!”

“Rầm” một tiếng đập đôi đũa lên bàn, Tiêu Mạc Ngôn tự hỏi tự đáp.

“Thời gian tôi dành cho cô ấy còn không đủ? Vậy nếu như hai người ở xa nhau, đôi tình nhân một lần chia tay chính là hai ba năm mới gặp lại thì không phải sẽ chết sao? Thề non hẹn biển cái gì, gì mà chỉ yêu một người, tất cả đều là rắm chó!”

Tay Tiếu Vũ Hàm khựng lại một chút, ánh mắt có phần ảm đạm.

Tiêu Mạc Ngôn liếc Tiếu Vũ Hàm một cái, lại nhấp ngụm rượu, tiếp tục nói: “Tôi đã nói nữ nhân đều không biết đủ mà. Hiện giờ tôi đối với Hạ Hạ coi như là nói gì nghe nấy, nếu cô ấy muốn mặt trăng, tôi tuyệt đối sẽ không lấy bánh trung thu ra để lừa bịp. Cô ấy còn không biết đủ? Còn dám ra ngoài gặp gỡ? Nếu là những năm trước ấy, hồi mà tôi vừa mới tốt nghiệp đại học xong ấy, có cả một đàn bươm bướm theo sau, còn đến phiên cô ấy chắc?”

Tiếu Vũ Hàm buông đũa trong tay xuống, lòng có chút khó chịu. Từng câu từng chữ Tiêu Mạc Ngôn nói cô nghe đều hiểu, phần trước cô còn có thể chịu được, chỉ là câu cuối cùng, nếu…Chỉ là nếu có một ngày Dạ Ngưng yêu thương người khác, cô phải làm sao bây giờ?

“Không phải tôi tự mãn, cô bé theo đuổi tôi năm đó –” Tiêu Mạc Ngôn vung tay nói đến vui vẻ, hơn nữa hơi rượu bốc lên, liền đem tình sử của mình thao thao bất tuyệt nói từng cái một, mà Tiếu Vũ Hàm vẫn cúi đầu cau mày. Ngay lúc Tiêu Mạc Ngôn đang nói tận hứng, cửa lại bị đẩy ra.

“Chuyện gì?” Tiêu Mạc Ngôn không vui, nhíu mày nhìn quản lí. Tới làm gì? Không phải đã nói đừng đến quấy rầy sao?

Quản lí đại sảnh cười cười có lỗi với hai người, nói: “Tiêu tổng, không phải cố ý quấy rầy cô, chỉ là Hạ tiểu thư đã đứng ở ngoài cả nửa ngày rồi, cô xem, có phải hay không –”

Hạ tiểu thư……đứng cả nửa ngày……

Thân mình Tiêu Mạc Ngôn giật nẩy lên, nét đỏ ửng trên mặt nhanh chóng tan biến, trong nháy mắt lòng liền lạnh xuống, Tiếu Vũ Hàm vẫn cúi đầu nãy giờ liền ngẩng đầu, cười như không cười nhìn Tiêu Mạc Ngôn đánh giá. Tiêu Mạc Ngôn mở to hai mắt nhìn cô, chính xác mà nói thì nhìn vào di động trong tay cô, thình lình ợ một cái, lần này, hoàn toàn tỉnh rượu……

_Hết chương 86_
====================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna