Google.com.vn Đọc truyện Online

23/06/2018

Thật ra thì em rất trong sáng - Chương 87 + 88

Đăng bởi Ngân Giang | 23/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 87: Cao thủ đối đáp...

Người quản lí kinh ngạc nhìn Tiêu Mạc Ngôn, có phần không biết phải làm sao: “Tiêu tổng, cô đây là?”

Mặt Tiêu Mạc Ngôn hơi trắng, lúc này cũng chẳng còn hơi sức đâu chơi trò tổng giám đốc mà bày ra vẻ phóng khoáng tiêu sái gì, khẩn trương nhìn quản lí, nhỏ giọng hỏi: “Này…chỗ này có cửa sau không?”

“…Cái, cái gì cơ? Tiêu tổng cô nói cái gì?!” Quản lí bày ra vẻ mặt như thể bị ai đánh, không thể tin được nhìn Tiêu Mạc Ngôn.

“Cửa sau!!! Cửa sau, tôi đã nói gì hả? Giờ là lúc nào rồi mà còn bắt tôi phải lặp lại nữa!” Tiêu Mạc Ngôn không tìm được cửa đã bắt đầu nổi nóng, làm sao còn có vẻ bình tĩnh vừa rồi, đứng lên lại ngồi xuống, hoàn toàn rối loạn. Cô có thể bình tĩnh được sao? Còn có thể bình tĩnh sao? Nếu Hạ Hạ chỉ đơn giản nổi giận thì còn may, phụ nữ mà, chỉ cần dỗ ngọt thì sẽ quên hết. Nhưng mà nhớ năm đó bởi vì ghen mà suốt một tháng Hạ Hạ không để cho cô đụng chạm! Một tháng! Đây là cái khái niệm gì! Mỗi ngày nhuyễn ngọc trong ngực, lại cử động cũng không được, hơn nữa Hạ Hạ xấu xa chết được, biết trong lòng cô chịu giày vò, thế mà lại mặc quần áo xuyên thấu khêu gợi khiến cô càng thêm nóng. Cái loại cảm giác ấy, thật sự là chỉ một hai từ thì không thể miêu tả……

Quản lí hoàn toàn bị Tiêu Mạc Ngôn nói đến choáng váng, hơn nữa lại bị cô quát tháo như vậy cùng với chứng kiến một loạt hành động khiến người ta mê man mà không hề nhận thức được của cô, liền chỉ có thể trợn tròn mắt mà nhìn.

Tiêu Mạc Ngôn ngồi thẳng người, hít một hơi thật sâu, không ngừng phất tay: “Bình tĩnh, mấy người bình tĩnh cả cho tôi!”

Quản lí cùng Tiếu Vũ Hàm hai mặt nhìn nhau, hiện tại rốt cuộc là ai không bình tĩnh đây chứ…Hai người bọn họ đều thật sự rất ổn mà…

Lúc Tiêu Mạc Ngôn đang cố gắng khiến mình có thể bình tĩnh, cánh cửa vốn đóng chặt lại thong thả bị đẩy ra, cô liền lập tức không còn tinh thần, thân mình mềm nhũn, cắn môi coi như chấp nhận số mệnh. Xong rồi, giờ thì xong rồi, kế hoạch tốt đẹp của cô, đêm Giáng sinh cuồng hoan hoàn mỹ xem ra cũng sẽ không có. Phải biết rằng cô đã đi công tác một tuần rồi, một tuần không được chạm vào Hạ Hạ, giờ thì tốt rồi, lại tiếp tục ăn chay thôi…mà phỏng chừng không bị “ăn” thì cũng coi như là A di đà Phật rồi.

Người ở ngoài cửa rất bình tĩnh, không chút hoang mang đẩy cửa ra, giày cao gót chạm lên mặt đất đầu tiên, Hạ Linh Doanh chậm rãi tiêu sái tiến vào, cô nghiêng người, khoanh tay trước ngực, nhìn Tiêu Mạc Ngôn, ánh mắt hơi nheo lại. Đôi con ngươi trong suốt sáng ngời, mày liễu cong cong, hàng lông mi thật dài hơi rung động, làn da lộ ra trắng nõn không tỳ vết hơi phiếm sắc hồng nhạt, đôi môi mỏng manh mềm mại ướt át như cánh hoa hồng, một đầu tóc dài suôn mượt đen nhánh như nước, tựa dòng thác chảy nghiêng xuống, rất hoàn hảo xõa trên bờ vai gầy. Cũng phải, người như vậy mà muốn Tiêu tổng biến thân thành Liễu Hạ Huệ thì đúng là không có nhiều khả năng.

Oái……

Tiêu Mạc Ngôn bị Hạ Linh Doanh nhìn mà chột dạ, cúi đầu trốn tránh, thình lình lại chợt thấy Tiếu Vũ Hàm ngồi bên cạnh nhìn nàng cười tủm tỉm, tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Tiếu Vũ Hàm, em dám chơi tôi! Mệt cho em làm giáo sư nhân dân nhiều năm như vậy, dĩ nhiên lại giở trò đùa giỡn lừa gạt! Được lắm, cứ chờ đó, thù này không báo thì tôi không phải họ Tiêu!

“Hạ Hạ.” Tiếu Vũ Hàm lựa chọn làm theo thói quen mặc kệ Tiêu Mạc Ngôn, khẽ cười với Hạ Linh Doanh. Hạ Linh Doanh cười đáp lại, lại liếc Tiêu Mạc Ngôn một cái, sau đó mới đi đến bên cạnh Tiếu Vũ Hàm, kéo ghế ra ngồi xuống.

Tiêu Mạc Ngôn vội vàng cúi đầu, tức cực điểm mà cũng không dám phát ra, ngửi mùi hương trên người nữ nhân nhà mình, cả trái tim đều đập nhanh đến nỗi như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Không có cách, nếu không dám đối mặt, vậy thì cứ giả bộ làm đà điểu đi…Cô không nhìn thấy, cái gì cũng chưa thấy.

“Tiêu tổng, Hạ Hạ đến kìa.” Tiếu Vũ Hàm tốt bụng nhắc nhở Tiêu Mạc Ngôn, Tiêu Mặc Ngôn thầm nhe răng, dựng thẳng ngón giữa.

Được, Tiếu Vũ Hàm, em thật đúng là đủ ác! Trách không được cấp dưới lại sợ em như sợ bị đòi mạng, mấy tên thanh niên trẻ tuổi cũng chỉ biết trông mong nhìn chảy nước miếng, dù một người muốn xông lên cũng đều không có, chắc chắn là không ít lần bị em xử lý!

“A~” Ngọt ngào ngẩng đầu, Tiêu Mạc Ngôn cười không ngừng với Hạ Linh Doanh.

Hạ Linh Doanh nhàn nhạt liếc Tiêu Mạc Ngôn một cái, nói: “Tiêu tổng, làm chậm trễ ngài bàn luận tình sử phong lưu rồi, không cần để ý, cứ tiếp tục đi. Đúng lúc lắm, tôi cũng đang nghe.”

“……” Dũng khí vốn được tích góp từng tí một liền sụp đổ trong nháy mắt, mặt Tiêu Mạc Ngôn đỏ lên, cầm lấy chén trà mạnh mẽ uống một hơi, ngụy biện: “Chỗ nào chứ, không phải là tôi chỉ tùy tiện nói vài lời với Vũ Hàm thôi sao.”

Tiêu Mạc Ngôn chột dạ cười, nhìn về phía Tiếu Vũ Hàm cầu cứu, tuy rằng cô biết nữ nhân này không phải người tốt gì, nhưng hiện tại trừ cô ấy ra thì không người nào có thể giúp đỡ được cả. Có bệnh chạy chữa lung tung, so ra thì hơn mắc bệnh mà chết là được rồi! Tiễu Vũ Hàm vẫn giỏi hiểu ý người khác như vậy, cũng không làm khó cô nữa, gật gật đầu với Hạ Linh Doanh: “Ừ, chỉ tùy tiện nói linh tinh thôi.”

Tiêu Mạc Ngôn thở phào một hơi, may quá, coi như em còn có nhân tính.

“Mới nói đến người thầm mến thứ mười của chị ấy.”

“……” Tiêu Mạc Ngôn suýt chút nữa thì phun hết trà trong miệng ra, lấy giấy lau mãi, tình hình an ổn rồi, liền hung tợn nhìn chằm chằm Tiếu Vũ Hàm, tôi biết mà! Đã biết em không có lòng tốt như vậy mà! Muốn gì đây? Không phải tôi chỉ từng đùa giỡn Dạ Ngưng nhà em, đùa giỡn chị họ của em, đùa giỡn em thôi sao? Chỉ vì thế mà có ý định trả thù?

Tiếu Vũ Hàm không chút lay động, bình tĩnh đối diện với Tiêu Mạc Ngôn, Tiêu Mạc Ngôn tức giận nhìn cô, Hạ Linh Doanh ở một bên hừ nhẹ một tiếng, Tiêu Mạc Ngôn lập tức cúi đầu dùng bữa.

“Vũ Hàm, gần đây có khỏe không?” Hạ Linh Doanh nhìn chiếc cằm gầy yếu của Tiếu Vũ Hàm mà nhẹ giọng hỏi, thở dài, chuyện của cô và Dạ Ngưng không ít lần Tiêu Mạc Ngôn đã nhắc tới với mình, nỗi đau khổ của hai người đó sợ là cũng không kém hơn năm ấy giữa cô và Tiêu.

Tiếu Vũ Hàm biết Hạ Linh Doanh ám chỉ cái gì, ánh mắt có chút ảm đạm, cụp xuống dưới. Dạ Ngưng không ở đây, cô còn có gì mà tốt hay không tốt đâu, đơn giản là sống cho qua ngày, chỉ như thế……

“Ai nha, tôi nói này, chuyện của hai người có nói mãi cũng chẳng hết, có gì muốn nói cũng không chịu nói ra, hoàn toàn là thích tự ngược!” Tiêu Mạc Ngôn đến lúc này rồi vẫn còn không thành thật, ở một bên nhỏ giọng chen vào, Hạ Linh Doanh ném một cái liếc mắt coi thường qua, trong chớp mắt liền không còn âm thanh.

“Ừ, không nói những chuyện này nữa, Vũ Hàm, tới nhà tôi đi, lâu rồi tôi không tâm sự với cậu.” Hạ Linh Doanh cũng biết tâm tình Tiếu Vũ Hàm không tốt, rất hiểu ý mà nói sang chuyện khác, Tiếu Vũ Hàm nhìn cô một cái, gật đầu. Cô và Hạ Linh Doanh đều thuộc loại tinh ý biết thông cảm với người khác, không cần nói quá nhiều lời cũng hiểu được đối phương suy nghĩ gì, vì thế mà Tiêu Mạc Ngôn ăn không ít dấm chua, cứ làu bàu lảm nhảm mãi khiến cho người ta thấy phiền, có điều…Tiếu Vũ Hàm liếc Tiêu Mạc Ngôn một cái, ước chừng với tình trạng hiện giờ của chị ta thì sợ là cũng không dám nói gì.

Hạ Linh Doanh cũng đoán được Tiếu Vũ Hàm suy nghĩ cái gì, ngồi thẳng người, nhìn Tiêu Mạc Ngôn: “Tiêu tổng.”

“Oái…” Lại thế nữa! Lại thế nữa! Giờ Tiêu Mạc Ngôn sợ nhất chính là Hạ Linh Doanh không thèm quan tâm mà gọi mình là Tiêu tổng, gọi như thế nhất định là không có chuyện tốt gì.

“Ừ…” Tiêu Mạc Ngôn buông đũa buồn bực nhìn Hạ Linh Doanh. Cô dễ chịu lắm sao, nếu không phải vì đùa giỡn Lâm Nhược Nhiên thì cô cũng đã không vừa vặn bị Hạ Hạ tóm được. Nhắc tới việc đó, muốn trách thì phải trách Tiếu Vũ Hàm…Xấu xa xấu xa, trước kia sao cô lại không phát hiện ra nhỉ.

“Ai ôm lão thụ yêu ngàn năm?”

Tiêu Mạc Ngôn chớp mắt bối rối nhìn Hạ Linh Doanh, nữ nhân này sao lại thế chứ, có việc gì thì để về nhà nói không được sao, cần gì cứ phải không cho cô thể diện mà nhất định muốn ở trước mặt người ngoài vạch trần cô như thế.

Tiếu Vũ Hàm buồn cười nhìn Tiêu Mạc Ngôn, kỳ thật cô cũng rất muốn biết lão thụ yêu ngàn năm là ai.

Chuyện xảy ra sau đó…

Tiếu Vũ Hàm kinh ngạc nhìn Hạ Hạ.

Hạ Hạ dướn người lên trước, hai tay nắm lấy mặt Tiêu Mạc Ngôn, bóp véo thành đủ các loại hình dạng.

Tiêu Mạc Ngôn đau đến nỗi nước mắt sắp trào ra, lại vẫn không dám cử động dù chỉ một động tác nhỏ, nhe răng nhìn Tiếu Vũ Hàm, nhìn như là có ý cầu cứu. Tiếu Vũ Hàm cũng không lên tiếng, ở một bên im lặng chăm chú nhìn khuôn mặt biến hình của Tiêu Mạc Ngôn, gật gật đầu. Tiêu tổng quả nhiên là anh tuấn tiêu sái, phong độ bất phàm.

Sức lực trên tay Hạ Linh Doanh cành ngày càng mạnh, cô không nghĩ cứ như vậy mà buông tha cho Tiêu Mạc Ngôn, đây là gia quy, cô biết Tiêu Mạc Ngôn sĩ diện, nhưng mà hết lần này đến lần khác cô lại càng cố tình không để cho Tiêu Mạc Ngôn chút mặt mũi nào. Ngày thường cô không có thói quen như thế, nhưng người này dĩ nhiên lại dám ở bên ngoài bôi xấu thanh danh mình.

“Hạ Hạ……” Tiêu Mạc Ngôn nước mắt lấp lánh trong suốt nhìn Hạ Linh Doanh, trề môi giả bộ đáng thương.

Hạ Linh Doạn tiếp tục xoa nắn khối thịt trong tay, Tiêu Mạc Ngôn giữ gìn tốt lắm, tuy rằng khuôn mặt này không căng tròn nhưng cảm giác thì khỏi phải nói.

“Tôi sai rồi……” Tiêu Mạc Ngôn nhịn không được, mềm nhũn thừa nhận sai lầm.

Hạ Linh Doanh vừa lòng cười cười, đưa tay vỗ vỗ má cô: “Ngoan.”“……”

Tiếu Vũ Hàm ở bên cạnh kinh ngạc nói không nên lời, tuy rằng cô đã sớm nghe chuyện Tiêu Mạc Ngôn bị vợ quản nghiêm, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng một Tiêu tổng luôn ở bên ngoài giương nanh múa vuốt khi ở trước mặt Hạ Hạ lại là bộ dáng “nhược thụ” như vậy, phải biết rằng đây chính là Tiêu Mạc Ngôn, là Tiêu tổng ở trước mặt người khác hô một tiếng vạn người theo, dĩ nhiên lại…

Tiêu Mạc Ngôn xoa mặt trừng mắt với Tiếu Vũ Hàm, thể diện “công quân” của cô đều bị mất hết!

Hạ Hạ đến, cơm này ăn cũng không vô nữa, Tiêu Mạc Ngôn đen mặt lái xe chở hai vị mỹ nữ về nhà.

Dọc theo đường đi, hai người hoành tráng xem nhẹ Tiêu Mạc Ngôn, không ai ngồi ghế điều khiển phụ, cả hai đều ngồi ở phía sau, nhỏ giọng thì thầm gì đó.

Đến nhà, đỗ xe lại, Tiếu Vũ Hàm cùng Hạ Linh Doanh xuống xe. Nhìn hai nữ nhân chỉ hận không thể dính với nhau ở trước mặt, vì tỏ vẻ trong lòng bất mãn, Tiêu Mạc Ngôn đóng sầm cửa xe lại, Hạ Linh Doanh liếc cô một cái, lơ đễnh cười cười: “Lớn đến thế rồi mà còn vậy.”

“Chị ấy vẫn như vậy sao?” Tiếu Vũ Hàm nhẹ giọng hỏi, cô thật sự không ngờ Tiêu Mạc Ngôn ở sau lưng người khác lại là dạng này.

Hạ Linh Doanh nhìn Tiếu Vũ Hàm lắc đầu, cười nói: “Không phải, chỉ đối với tôi thôi.”

Chỉ đối với tôi……

Trong lúc vô tình, những lời này khiến trái tim Tiếu Vũ Hàm đau đớn, cô lại nghĩ tới người kia, đối với mình, người kia sẽ chỉ nằm trong lòng mà dịu dàng làm nũng, chỉ biết mềm giọng đòi cô ôm một cái.

Không để cho Tiếu Vũ Hàm hồi tưởng lâu, cửa đã bị đẩy ra, một bà cụ khoảng sáu bảy mươi tuổi thần thái sáng láng đẩy cửa ra, cười tủm tỉm nhìn hai người: “Đây là Vũ Hàm sao.”

Tiếu Vũ Hàm cười cười với bà cụ, quay đầu nhìn Hạ Linh Doanh.

“Đây là bà Từ, lão thụ yêu ngàn năm trong miệng Tiêu.”

Nhìn khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà Từ, nghĩ tới vẻ mặt nước mắt lưng tròng của Tiêu Mạc Ngôn khi kể Hạ Linh Doanh đi lăng nhăng bên ngoài, Tiếu Vũ Hàm không nhịn được mà bật cười khẽ. Thật đúng là người đó, không hổ danh tổng giám đốc công ty giải trí, kĩ năng diễn xuất của Tiêu Mạc ngôn thực sự không phải người bình thường có thể so sánh được.

Tiêu Mạc Ngôn từ đằng sau chạy lại đây, nhíu mày lẩm bẩm vài câu, ai cũng chưa nghe rõ cô nói cái gì, người ta lại đã trực tiếp thay giày đi vào nhà.

Hạ Linh Doanh bất đắc dĩ lắc lắc đầu, lôi kéo Tiếu Vũ Hàm đi vào phòng.

Đây không phải lần đầu tiên Tiếu Vũ Hàm đến Tiêu gia, trái phải coi như cũng quen thuộc. Hạ Hạ rót nước cho cô, hai người liền trực tiếp đi vào phòng ngủ trò chuyện, Tiêu Mạc Ngôn vừa thấy thế sao yên tâm được, cũng tìm cớ theo vào.

“Hai người tụi này nói chuyện, chị vào làm gì?” Hạ Linh Doanh vừa tức vừa buồn cười nhìn Tiêu Mạc Ngôn.

Tiêu Mạc Ngôn mới chẳng buồn để ý nhiều như vậy, cởi dép ra lăn lên giường, đem đầu gối lên đùi Hạ Linh Doanh, than thở: “Mệt quá.”

Nói xong liền nhắm mắt lại không thèm nhìn ai cả, Hạ Linh Doanh nhìn cô lắc lắc đầu, Tiếu Vũ Hàm ở bên cạnh nhìn hai người mà thở dài. Thật tốt quá, đến khi nào thì cô và Dạ Ngưng cũng có thể vô lo vô nghĩ hạnh phúc như vậy đây.

Nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay Tiếu Vũ Hàm, Hạ Linh Doanh cười với cô: “Sẽ tốt thôi.”

Tiếu Vũ Hàm lắc lắc đầu, cười khổ.

“Vũ Hàm, cậu cần phải tự tin vào mình chứ, và cũng phải tin tưởng cô bé đó như thế.”

“Ba năm……”

“Ngay cả ba năm cũng chờ không được, vậy thì sao cậu có thể mong người ta ở bên cậu cả đời.” Hạ Linh Doanh chăm chú nhìn Tiếu Vũ Hàm nhẹ giọng nói, Tiếu Vũ Hàm nhìn cô, trong lúc nhất thời có chút ngẩn người.

“Đúng vậy!” Một tiếng “đúng vậy” này của Tiêu Mạc Ngôn đánh vỡ đoạn đối thoại tốt đẹp của hai người. Hạ Linh Doanh liếc mắt xem thường, Tiêu Mạc Ngôn cũng không để ý, ôm lấy eo cô, thuật tiện kéo bàn tay đang đặt lên tay phải Tiếu Vũ Hàm của cô lại.

Thật là, nói chuyện phiếm thì nói chuyện phiếm thôi, động tay động chân làm gì? Tiêu Mạc Ngôn điên cuồng nguyền rủa loạn lên trong đầu, mắt thấy Hạ Linh Doanh thay đổi sắc mặt, thế này cô mới xoay người, tiếp tục ngủ.

“Ừ.”

Hạ Linh Doanh nhìn bộ dáng không vui của Tiếu Vũ Hàm mà có chút không đành lòng, nhìn cô, muốn nói lại thôi. Tiếu Vũ Hàm không nói gì, không chớp mắt nhìn người đối diện.

Dáng vẻ Tiếu Vũ Hàm khi nheo mắt lại rất quyến rũ, ngày thường cô luôn lạnh lùng, khi mạnh mẽ nhìn chằm chằm người khác liền sẽ có hơn một phần hương vị mê người, Hạ Linh Doanh bất giác đỏ mặt. Người nào đó nằm trên đùi cô ý thức được nguy cơ, liền chậm rãi mở mắt. Cô nhìn nhìn Hạ Linh Doanh, lại nhìn nhìn Tiếu Vũ Hàm, sâu kín hỏi: “Hai người – đây là đang liếc mắt đưa tình?”

“Tiêu.” Mặt Hạ Hạ càng đỏ hơn, giận dữ lườm cô một cái, thật là, lại ghen lung tung. Tiêu Mạc Ngôn trong lòng không thoải mái, lại không nỡ nổi giận với nữ nhân của mình, liền quay đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm, nửa thật nửa giả hỏi: “Em làm cái gì thế?”

Tiếu Vũ Hàm lạnh nhạt nhìn Tiêu Mạc Ngôn, bộ dáng như thể chẳng có chuyện gì liên quan đến mình. Tiêu Mạc Ngôn vừa thấy cô như vậy liền nổi giận, người này thật đúng là lì lợm mà, có phải chỉ có mỗi Dạ Ngưng mới có thể lay động được không? Nghĩ như vậy, Tiêu Mạc Ngôn nhướn mày cười cười, ngồi thẳng dậy, khoanh tay nhìn Tiếu Vũ Hàm.

“Hai người…” Hạ Linh Doanh nhìn Tiêu Mạc Ngôn, lại nhìn Tiếu Vũ Hàm, dở khóc dở cười. Có phải hai người này bình thường ở công ty tranh cãi đã thành thói quen rồi không? Như thế nào mà động một chút liền đối chọi gay gắt như vậy chứ?


“A, nghe nói công ty mà Dạ Ngưng mới tới làm gọi là Phong Đằng.”

Tiếu Vũ Hàm biến sắc, gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Mạc Ngôn.

Ta cười đắc ý, ta cười đắc ý, Tiêu Mạc Ngôn cười đến nỗi mắt híp cả lại, thế nào? Tiếu Vũ Hàm à Tiếu Vũ Hàm, tôi đã nói Dạ Ngưng là tử huyệt của em mà. Em còn ra vẻ đắc ý gì với tôi được nữa?

Tiếu Vũ Hàm nhìn chằm chằm Tiêu Mạc Ngôn một lúc, nhìn bộ dáng tính toán của cô, cười lạnh, quay đầu nhìn Hạ Linh Doanh: “Hạ Hạ, hôm nay muộn quá rồi, tôi ở lại nhé.”

Hạ Linh Doanh kinh ngạc nhìn Tiếu Vũ Hàm, theo bản năng gật gật đầu. Tiêu Mạc Ngôn nhướn mày nhìn Tiếu Vũ Hàm đánh giá, sao hả, biết mình sai rồi, muốn ở lại nhận lỗi? Thế thì cũng phải xem tâm tình tôi đã!

Tiếu Vũ Hàm mặt không biểu tình liếc Tiêu Mạc Ngôn một cái, thản nhiên nói: “Đêm nay tôi ngủ cùng Hạ Hạ.”

“…….”

“…….”

_Hết chương 87_
=====================
Chương 88: Vui vui vui...

Lời của Tiếu Vũ Hàm gây ra hiệu quả đóng băng, suốt một phút đồng hồ, ba người ngẩn ra không một tiếng động.

Hạ Linh Doanh nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng cau có của Tiêu Mạc Ngôn, ho khẽ một tiếng, nói: “Ừm…Tiêu, đi ngủ đi.”

Xoay mạnh người lại, Tiêu Mạc Ngôn mở to hai mắt nhìn Hạ Linh Doanh. Cái gì? Em nói cái gì, lặp lại một lần nữa thử xem!

“Em nói chị đi ngủ đi.” Hạ Linh Doanh tận lực xem nhẹ sự đe dọa của Tiêu Mạc Ngôn, như thế khiến cho Tiêu tổng không bình tĩnh được, đen mặt nhìn hai người. Dĩ nhiên lại đuổi mình đi? Làm gì vậy? Này! Đây chính là nhà mình mà.

Tiếu Vũ Hàm vẫn dáng vẻ bình tĩnh như cũ, cô biết lúc nào Tiêu Mạc Ngôn cũng lấy Dạ Ngưng ra uy hiếp mình, giờ thì sao? Không phải Hạ Hạ vẫn ở đây sao, ít nhất cô còn không bị vợ quản nghiêm.

“Cái gì chứ, nếu không cả ba chúng ta ngủ cùng nhau đi.” Thầm nguyền rủa trong lòng cả nửa ngày, Tiêu Mạc Ngôn cũng không dám nổi giận với Hạ Linh Doanh, chớp chớp mắt như thể cô vợ nhỏ chịu ủy khuất nhìn chằm chằm Hạ Linh Doanh. Dù sao cô bôi xấu danh dự người ta là chuyện có thật không cần bàn cãi, giờ Hạ Hạ không đề cập tới thì cũng không có nghĩa là đã tha thứ cho cô, vạn nhất người ta đâm một cú hồi mã thương giết tới, một thương đâm cho cô hộc máu, vậy thì mất nhiều hơn được, vẫn nên áp chế lửa giận, bình tĩnh……

Hạ Linh Doanh quẳng ánh mắt coi thường về phía Tiêu Mạc Ngôn, cau mày. Mệt cho chị nghĩ ra được, ba người ngủ cùng nhau? Chị định ngủ dưới chân à?

“Vũ Hàm, được không? Cũng vừa dịp tôi nói cho em chuyện Phong Đằng.” Biết dụ dỗ Hạ Hạ không được, Tiêu Mạc Ngôn liền dời mục tiêu, ý đồ dùng Dạ Ngưng mở cửa trận doanh đối phương.

Tiếu Vũ Hàm lại vẫn bộ dáng cũ, thản nhiên nhìn cô, hỏi: “Chị muốn ngủ với tôi?”

“Ách……” Cái gì gọi là nằm cũng trúng đạn, Tiêu Mạc Ngôn hoàn toàn hết chỗ nói. Vũ Hàm à, em có cần nói chuyện sắc bén như vậy không! Tuy rằng như vậy, Tiêu Mạc Ngôn vẫn kiên trì đáp: “……Nếu em không ngại thì cũng có thể.” Vì Hạ Hạ, cô cũng bất chấp giá nào mà trưng cái mặt già ra.

Tiếu Vũ Hàm vẫn không phản ứng gì, nhìn Tiêu Mạc Ngôn lắc đầu, nói: “Tôi để ý.”

“Em để ý cái gì?” Tiêu Mạc Ngôn nóng nảy, bao nhiêu người muốn gặp cô một lần cũng khó, vậy mà Tiếu Vũ Hàm dĩ nhiên lại từ chối ngủ cùng giường với mình!

Tiếu Vũ Hàm liếc Tiêu Mạc Ngôn một cái, thập phần bình tĩnh nói ra sự thực: “Không an toàn.”

“……” Tiêu Mạc Ngôn tử trận, cô chưa bao giờ biết một Tiếu Vũ Hàm thoạt nhìn lạnh lùng dĩ nhiên nội tâm lại tà ác như thế, nói tới vấn đề liên quan tới chuyện đó dĩ nhiên lại có thể bình tĩnh như vậy.

Hạ Linh Doanh ở bên cạnh nhìn nhịn không được liền cười thành tiếng, kéo Tiêu Mạc Ngôn, cười nói: “Được rồi, Tiêu, đừng làm loạn nữa, mau nói về Phong Đằng đi.”

“Thôi đi.” Tiêu Mạc Ngôn không vui nhìn Hạ Linh Doanh, tiểu nữ nhân này quả thực nên xử lí, sao mà lần nào cũng đều hướng cánh tay ra ngoài vậy? Chỉ biết hướng về người ngoài, không được, phải tìm thời gian trừng phạt một chút mới được!

Hạ Linh Doanh vẫn nhìn Tiêu Mạc Ngôn, thấy ánh mắt của cô có chút biến vị liền hơi đỏ mặt, quay đầu nhìn Vũ Hàm bên cạnh, Vũ Hàm chỉ nhếch môi, tỏ vẻ mình đã hiểu rõ. Mặt Hạ Linh Doanh trong nháy mắt liền nóng bừng bừng, ho một tiếng, giận dữ trợn mắt với Tiêu Mạc Ngôn. Muốn gì? Đồ háo sắc!

Tiêu Mạc Ngôn tà ác cười cười, nhìn mặt Hạ Linh Doanh đỏ hồng, tâm tình tốt vô cùng, cũng không thèm so đo nhiều với Tiếu Vũ Hàm nữa, ngồi trên giường, nghiêm trang nói: “Kỳ thật tôi cũng không quá quen thuộc với Phong Đằng, chẳng qua là hai năm trước đã từng gặp mặt Phong tổng.”

“Hai năm trước? Đã gặp mặt? Là nữ à?” Hạ Linh Doanh nhìn bộ dáng rối rắm của Tiêu Mạc Ngôn, liền liên tiếp đặt ra câu hỏi, Tiêu Mạc Ngôn toát hết cả mồ hôi. Làm gì thế? Em còn không để cho tôi nói nữa? Lại buộc tội vô căn cứ! Tôi cũng đâu phải dâm tặc, cứ thấy gái là động tâm đâu! Này, tin tưởng tôi một chút thì mất đi tí thịt nào sao? Vừa rồi là ai bảo Tiếu Vũ Hàm phải tin tưởng người kia, cũng phải tin tưởng chính bản thân mình?

Hạ Linh Doanh cũng biết mình lằng nhằng không đúng chỗ, cắn cắn môi, từ bỏ.

Tiếu Vũ Hàm ở một bên nhìn hai người mà có chút buồn cười, Hạ Hạ cứ nói Tiêu tính tình trẻ con, nhưng kỳ thật ở trước mặt Tiêu Mạc Ngôn, làm sao mà cô ấy lại không thường như vậy?

“Ừ, nói chuyện chính thôi.” Tiêu Mạc Ngôn thấy Tiếu Vũ Hàm nhìn chằm chằm Hạ Linh Doanh thì trong lòng sẽ không thoải mái, bèn nói chuyện để dời lực chú ý của cô. Tiếu Vũ Hàm gật đầu, nhìn cô.

“Nếu nói về Phong Đằng, thì đó là một xí nghiệp gia tộc. Trong ấn tượng thì là về phương diện máy tính, ái chà, mấy cái thứ này đó tôi cũng không hiểu, dù sao thì chính là về kỹ thuật. Mấy năm trước bởi vì album của một nghệ sĩ mà ảnh hưởng đến phần sửa chữa vấn đề tạo hình và ảnh chụp nên từng hợp tác với bên đó vài lần. Công ty tư nhân, không lớn lắm, nhưng bọn họ đều là tinh anh. Dạ Ngưng có thể được nhận vào, cũng coi như là có năng lực.” Tiêu Mạc Ngôn liếc nhìn Tiếu Vũ Hàm, thấy bộ dáng mất hồn của cô, khẽ thở dài. Đùa giỡn thì đùa giỡn, kỳ thật cô vẫn rất đau lòng người con gái này, khổ sở như không thiết sống, bận rộn đến nỗi đen trắng chẳng phân biệt được, tất cả đều vì Dạ Ngưng. Aish, đúng là một kẻ si tình.

“Phong tổng rất nghiêm khắc, có tên gọi là ‘nữ ma đầu’, Dạ Ngưng ở đó…uhm, nhất định là phải chịu đựng rèn luyện.”

Đầu Tiếu Vũ Hàm chậm rãi cúi thấp xuống, bàn tay đặt trên đầu gối siết chặt lại. Dạ Ngưng…có thể chịu được sao, cho tới bây giờ nàng cũng chưa từng phải chịu khổ. Hạ Linh Doanh nhìn mà đau lòng, quay đầu trừng mắt với Tiêu Mạc Ngôn.

“Gì chứ? Ngay cả lời thật mà tôi cũng không thể nói được sao? Tính tình Phong Uyển Nhu kia chính là như vậy mà, đừng thấy tên cô ta nghe uyển chuyển ôn nhu, nhưng người ta thực sự không phải như vậy! Tất cả cấp dưới đều bất chấp mà gọi cô ta là Phong Oan Nhục* đó! Chính là một người cuồng công việc! Một chút tình người cũng không có, nếu để tôi nói thì Dạ Ngưng đi đến chỗ đó chính là tự tìm ‘ngược’ thì có!” Tiêu Mạc Ngôn rít gào giải thích với Tiếu Vũ Hàm sự khủng bố của Phong tổng, lần này cô cũng không thêm mắm dặm muối, nói đều là lời thật cả.

(*Phong Oan Nhục: Phong khoét/xẻo thịt)

Tiếu Vũ Hàm cũng biết tính tình của cô, tuy nói ngày thường luôn là cái dạng tưng tửng không ra gì, nhưng khi nói đến việc chính sẽ tuyệt đối nghiêm túc, trong lúc nhất thời, tâm liền trầm xuống.

“Tiêu!” Hạ Linh Doanh lên tiếng ngắt lời cô, Tiêu Mạc Ngôn nhìn Tiếu Vũ Hàm, bĩu môi: “Cũng may về phương diện kỹ thuật khẳng định bên đó không thành vấn đề, nếu không thì tôi cũng không thể hợp tác với người ta.”

“Hợp tác với người ta?” Hạ Hạ nắm được trọng điểm, ánh mắt lóe sáng nhìn Tiêu Mạc Ngôn, Tiêu Mạc Ngôn hít một hơi khí lạnh, Hạ Hạ, em muốn làm gì? Không biết hậu cung không được tham gia vào chính sự sao?

Tiếu Vũ Hàm nghe xong lời Tiêu Mạc Ngôn nói, trong lòng cũng hiểu rõ, có chút đau lòng, lại có chút vui mừng, Dạ Ngưng trưởng thành, không còn là một cô bé mà ra khỏi cửa còn phải để cô dặn dò mặc thêm áo nữa.

“Ừ, vậy tôi đi tắm, mệt quá.” Tiếu Vũ Hàm nói với Hạ Linh Doanh, Hạ Hạ gật đầu, Tiêu Mạc Ngôn ở bên cạnh cười xấu xa, đi đi, đi nhanh đi.

Hạ Linh Doanh tìm áo tắm cùng áo lót đưa cho Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm nhận lấy, liếc nhìn Tiêu Mạc Ngôn đứng ngồi không yên ở một bên, cười cười.

Hạ Linh Doanh bị cô cười thế liền có chút ngượng ngùng, quay đầu trừng mắt với Tiêu Mạc Ngôn, Tiêu Mạc Ngôn vươn hai tay, duỗi lưng một cái.

Tiếu Vũ Hàm cầm quần áo đi về phía phòng tắm, cô vừa đi, Tiêu tổng liền không thành thật, tiến lên, ôm Hạ Linh Doanh vào lòng: “Nữ nhân hư hỏng.”

“Cái gì chứ……” Hạ Linh Doanh đỏ mặt hơi giãy dụa, hai người chính là như vậy, trước mặt người khác Hạ Hạ cường thế, nhưng mà sau lưng…

Tiêu Mạc Ngôn cúi đầu, trực tiếp ngậm lấy vành tai Hạ Linh Doanh, nhẹ nhàng liếm liếm.

“Tiêu……” Hạ Linh Doanh nơi né tránh, có chút thoát lực tựa vào lòng cô, hai má nhiễm một tầng phấn hồng.

“Hừ, mỗi lần đều ở trước mặt tôi cùng người khác mắt qua mày lại, xem tôi trừng trị em thế nào.” Tiêu Mạc Ngôn càng nói càng hăng hái, tay sờ soạng về phía ngực Hạ Linh Doanh.

Hạ Linh Doanh đỏ mặt, tóm lấy tay cô, hơi run rẩy trách: “Chị làm gì vậy, Vũ Hàm còn ở đây mà.”

“Ở đây thì sao?” Tiêu Mạc Ngôn nhướn mày, dáng vẻ cực kỳ đúng lý hợp tình, Hạ Linh Doanh giữ tay cô không buông, cúi thấp đầu.

Tiếu Vũ Hàm tắm rửa xong lau khô tóc đi ra ngoài, vừa đến cửa phòng ngủ liền giật mình, nhìn vào trong, cười cười.

Phòng trong, Tiêu Mạc Ngôn đang vui vẻ ôm Hạ Linh Doanh mà hôn, cả người đè lên người cô, bàn tay giữ chặt tay Hạ Hạ trên giường, bộ dáng cực bá đạo. Hạ Hạ mái tóc dài tán loạn, nét mặt một mảnh ửng hồng, thở hổn hển từng hơi, ánh mắt mê man, làm sao còn có vẻ thanh lãnh ngày thường.

Đứng cạnh cửa nhìn một lát, Tiếu Vũ Hàm nhẹ nhàng thở dài, sờ sờ chiếc vòng trên cổ.

Vừa tắm rửa xong, cô chỉ mặc một chiếc áo ngủ cổ rộng, chiếc dây chuyền làm nổi bật lên xương quai xanh gợi cảm khôn cùng, mà chiếc nhẫn bạch kim trên dây chuyền kia…Cẩn thận vuốt ve nhẫn, lòng Tiếu Vũ Hàm có chút chua xót. Đó là sau lần Dạ Ngưng ném đi cô lại tìm nhặt lại, vẫn mang trên người, mơ tưởng một ngày khi mọi chân tướng đã rõ ràng sẽ để cho Dạ Ngưng lại vì mình đeo lên một lần nữa.

Tiếu Vũ Hàm ở bên này lòng đang chua xót, Dạ Ngưng bên kia lại tranh thủ lúc rảnh rỗi, ngạo kiều biệt nữu.

Cái tên “Thành Băng Tuyết” tuyệt đối không phải nói chơi, Dạ Ngưng vừa đến nơi, ngay ngày hôm sau liền võ trang chính mình thành gấu mèo, trong ba chiếc ngoài ba chiếc, đã như vậy mà vẫn khiến mặt nàng đông lạnh.

Vốn nghĩ tới việc tạo một ấn tượng tốt với đồng nghiệp cùng giám đốc trong công ty, giờ thì tốt rồi, vác cái bộ mặt đỏ bừng bừng vào công ty, người khác chưa nói gì thì chính nàng đã hận không thể tìm cái khe để chui xuống.Công việc gì đó, mặc dù ở trường học đã từng tiếp xúc qua, lúc thực tập cũng đã từng làm, nhưng đến khi đi làm thật sự, quả thực có chút không theo kịp đại đội ngũ.

Nàng bị phân đến bộ phận thí nghiệm, nơi này có một đặc điểm chính là phụ nữ không cần mua phấn, khuôn mặt nhỏ nhắn bởi vì chịu đựng thức đêm mà trắng bệch đến thảm, mà đàn ông lại càng không cần nói, ngắn gọn thì chính là tinh hoa. Dạ Ngưng đứng giữa những người đó coi như là một kẻ ngốc, thế cũng được, vấn đề là từng người từng người đỉnh đầu đều rất sáng…Điều này làm cho nàng có chút lo lắng cho tương lai của mình, đến cuối cùng tóc sẽ không rụng dần thành Cừu Thiên Xích như vậy đấy chứ……

Cũng may Dạ Ngưng tính cách lạc quan, tùy tiện cùng đồng nghiệp bên cạnh có quan hệ cũng không tệ, còn thuận tiện làm quen với các bộ phận khác. Nói cũng khéo, ngày nàng đến công ty báo danh cũng có một cô bé đi cùng, xem ra cũng vừa mới tốt nghiệp đại học, nhìn vẫn còn ngượng ngùng, tên Dương Tiểu Thảo, hai người rất ăn nhịp với nhau, qua lại mãi thành quen thuộc.

“Thảo này, trưa nay ăn gì.” Dạ Ngưng ôm vai Tiểu Thảo hỏi.

Dương Tiểu Thảo vừa nghe liền nổi giận, đẩy cánh tay Dạ Ngưng, ồn ào: “Văn minh chút được không? Gọi cả tên!”

Dương Tiểu Thảo hận thấu xương cha mẹ lười biếng của mình, đặt cái tên gì không được lại đi đặt cho nàng cái tên thô thiển như vậy! Nói tên này tốt lắm, tên này rất tuyệt, dã hỏa thiêu bất tẫn, xuân phong xuy hựu sinh (1), tuyệt đối mười phần sức chiến đấu! Nhưng mà Tiểu Thảo không ít lần bởi vì cái tên này mà buồn bực, cấp trên người lớn tuổi gọi thì còn đỡ, kêu tiểu Thảo nghe còn thấy thân thiết, nhưng mà gặp phải loại mặt dày như Dạ Ngưng, trực tiếp một chữ “Thảo” (2), đây không phải chính là mắng người sao!

“Được rồi, lại bị Phong tổng xử lý sao.” Dạ Ngưng ở một bên cười vui sướng khi người khác gặp họa. Phải nói thì chính là mỗi người lại có một số mệnh, nàng đến liền được phân đến bộ phận thí nghiệm, mà Tiểu Thảo thì sao, trực tiếp bị phân đi làm việc lặt vặt, kỳ thật chính là nghe Phong tổng sai khiến.

Dương Tiểu Thảo không có tâm tư mà lằng nhằng với Dạ Ngưng, hiện giờ nàng có nhu cầu cấp bách cần bổ sung thể lực, không nói nhiều lời vớ vẩn, trực tiếp lôi kéo Dạ Ngưng chạy tới quán lẩu dưới lầu.

“Ăn lẩu đi, tôi đói, đói chết mất!” Vào quán, Tiểu Thảo một bên cởi áo khoác một bên lảm nhảm với Dạ Ngưng, Dạ Ngưng lại không biết vì lí do gì, không đầy sức sống như mới vừa rồi, ủ rũ cúi đầu phiền muộn ngồi trên ghế, ngẩn người nhìn chằm chằm cái bàn.

“Làm sao vậy, Ngưng Ngưng?” Tiểu Thảo vẫy vẫy tay trước mặt Dạ Ngưng, aish, thật là, chắc chắn là lại nghĩ tới cái gì đây mà. Tuy rằng những ngày nàng ở chung với Dạ Ngưng không nhiều lắm, nhưng ít nhiều cũng có thể đoán ra trong lòng bạn mình có tâm sự, đôi khi trò chuyện đột nhiên sẽ lại thất thần, ánh mắt thực trống rỗng.

Dạ Ngưng chu miệng, lắc đầu.

Nàng lại nhớ tới Vũ Hàm, nghĩ tới những ngày ở trường khi nàng quấn quít lấy Tiếu Vũ Hàm đòi ăn lẩu. Vũ Hàm vốn không thích những thức ăn đầy dầu mỡ, nhưng vì nàng, ăn lẩu lại biến thành như ăn cơm bữa, nghĩ như vậy, ngực Dạ Ngưng lại đau xót, hốc mắt lại ửng hồng. Vũ Hàm hiện giờ ra sao, có phải lại bận rộn đến nỗi không biết đến ngày đêm, uống café như nước lọc không. Tuy rằng Dạ Ngưng nhớ Tiếu Vũ Hàm, nhưng vẫn ghi hận trong lòng lúc nàng đi mà Vũ Hàm ngay cả mặt cũng không xuất hiện. Sau khi nàng đến công ty ở đây, trước tiên gọi điện về nhà báo bình an, sau lại nói linh tinh với lão Đại một lát, cầm di động nhìn chằm chằm màn hình nửa ngày, Dạ Ngưng vẫn nén nỗi thương nhớ trong lòng lại. Hừ, ngạo kiều biệt nữu ai mà không biết, chỉ có thể là cô không cần em thôi sao?

Tiểu Thảo vừa nướng đồ vừa lấm lét liếc Dạ Ngưng, nhìn bộ dáng buồn bực của nàng, thở phào một hơi.

Thực tốt quá, không phải “công”, xem ra là một tiểu “nhược thụ” bị vứt bỏ, giờ thì không cần lo lắng vấn đề an toàn của bản thân.

Từ sớm Tiểu Thảo đã nhìn ra Dạ Ngưng là les, kỳ thật cũng không tính là nhìn ra, là do không cẩn thận nhìn thấy tấm ảnh chụp trong ví của nàng, cô gái trong ảnh rất được, Tiểu Thảo nhìn đến rớt nước miếng, vẫn nghĩ Dạ Ngưng là công, chị gái xinh đẹp kia là thụ, nhưng mà sau khi tiếp xúc vài ngày Tiểu Thảo đã đưa ra kết luận, Dạ Ngưng là thụ, thụ tuyệt đối!

Đồ ăn cùng thịt dê béo được bưng lên, Dạ Ngưng không yên lòng nhúng vào nồi, đầy đầu óc đều là Tiếu Vũ Hàm. Tiểu Thảo thấy nàng như vậy cũng không quấy rầy, tự mình ăn của mình, ăn được một nửa thì đứng dậy đi WC.

Mùa xuân ở nơi nào a, mùa xuân ở nơi nào, mùa xuân ở trong lòng cô gái nhỏ, nơi này có……

Dạ Ngưng không còn gì để nói nhìn chằm chằm di động của Tiểu Thảo, còn nói không thích tên của mình, không thích mà còn có thể dùng cái loại tiếng chuông tràn ngập hơi thở thiên nhiên này sao?

Mà cố tình Tiểu Thảo ở bên kia còn không gấp không vội, từ WC đi ra liền ghé vào chiếc bàn trước bục diễn, ánh mắt đăm đắm si mê nhìn cá trong bể của người ta, Dạ Ngưng đen mặt, lại nhìn nhìn bộ dạng mọi người chung quanh ôm mặt cười trộm, ho một tiếng, kêu: “Điện thoại!”

Tiểu Thảo ở bên kia đang xem hăng hái, nhìn chằm chằm bể cá cảm thán, cá đáng yêu như vậy, có thể không giết được không a. Nghe thấy Dạ Ngưng gọi mình, lại hô một tiếng đáp lại: “Chờ một lát.”

Bên này điện thoại reo vang không ngừng, Dạ Ngưng nhìn tên báo hiện lên trên màn hình, là mẹ của Tiểu Thảo. Dạ Ngưng biết bình thường người nàng sợ nhất chính là mẹ của mình, vạn nhất mà không nghe điện thoại rồi lại bị lột da thì cái giá quá lớn này Dạ Ngưng không chịu nổi. Nàng ngẫm nghĩ, giơ di động về phía Tiểu Thảo, hít sâu một hơi, hét to: “Thảo, mau nghe điện này, mẹ bà –”

“……”

Trong nháy mắt, toàn bộ nhà ăn đều tĩnh lặng.

_Hết chương 88_
—————————
(1) Trích trong bài thơ “Phú đắc: Cổ nguyên thảo tống biệt” – Bạch Cư Dị:

Ly ly nguyên thượng thảo,

Nhất tuế nhất khô vinh.

Dã hỏa thiêu bất tận,

Xuân phong xuy hựu sinh.

Viễn phương xâm cổ đạo,

Tình thúy tiếp hoang thành.

Hựu tống Vương Tôn khứ,

Thê thê mãn biệt tình.

Dịch nghĩa:

Phú đắc: Cỏ trên cao nguyên xưa đưa tiễn

Đồng cao cỏ mọc như chen

Khô tươi thay đổi hai phen năm tròn.

Lửa đồng thiêu cháy vẫn còn,

Gió xuân thổi tới mầm non lại trồi.

Xa xa thơm ngát dặm dài,

Thành hoang láng biếc khi trời tạnh mưa.

Vương, Tôn đi lại tiễn đưa,

Biết bao tình biệt đầm đìa lướt theo.

Người dịch: Tản Đà

(nguồn: thivien)

(2) “thảo” và “kháo” phát âm gần giống nhau, “kháo” nghĩa tương đương với “fuck”
====================
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna