Google.com.vn Đọc truyện Online

23/06/2018

Thật ra thì em rất trong sáng - Chương 89 + 90

Đăng bởi Ngân Giang | 23/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 89: Gặp lại...

Dạ Ngưng thì còn đỡ, bình thường bị người khác chú ý cũng đã thành thói quen, rất bình tĩnh. Sao chứ, nhìn mình làm gì? Không phải nàng chỉ dùng những lời rất giản dị tự nhiên để trần thuật lại một chuyện thật sao. Tiểu Thảo thì lại không như thế, thình lình bị nhiều người nhìn như vậy, mặt thoáng chốc liền đỏ lên, ngẩng đầu đầu tiên là giận dữ lườm Dạ Ngưng một cái, sau đó mới lật đật đi tới cạnh nàng.

Dạ Ngưng vừa thấy bộ dạng nhăn nhó này của Tiểu Thảo liền quẳng một cái liếc mắt coi thường qua, Tiểu Thảo cúi đầu đi tới, nhận lấy di động, tiếp lời người bên kia. Dạ Ngưng bị Tiểu Thảo làm loạn như thế, khẩu vị liền tăng mạnh, nhúng thức ăn vào nồi lẩu nóng hổi, ăn vui vẻ.

“A – như thế nào mà không để phần lại cho tôi!” Tiểu Thảo bi phẫn nhìn Dạ Ngưng. Người kiểu gì vậy? Vừa rồi không phải là không có khẩu vị sao? Thế nào mà chỉ mới chớp mắt một cái mà thịt bò một miếng cũng chẳng còn rồi?

Dạ Ngưng ngay cả đầu cũng chẳng thèm ngẩng, vừa thổi phù phù vừa ăn đầy miệng thịt bò, Tiểu Thảo bị bộ dáng đó của nàng chọc cười, kéo ghế ra ngồi xuống, đổ hạt tiêu vào trộn lẫn, lại bỏ thêm một cây cải trắng: “Ngưng Ngưng, bà không thể cứ ăn thịt mãi thế, như vậy sẽ mất cân bằng dinh dưỡng, mất cân bằng dinh dưỡng thì sau này bà sẽ bị béo, sau khi béo rồi sẽ lại nóng lòng giảm béo, đợi đến khi giảm rồi bà sẽ lại phát hiện ra thịt và tri thức cũng giống nhau, ăn vào bụng rồi thì sẽ vĩnh viễn thuộc về bà, người khác có muốn cướp cũng cướp không được, sau đó –”

“Cái con này bà có thể bớt nói nhảm đi được không!” Dạ Ngưng trừng mắt với Tiểu Thảo, một con nhóc còn trẻ tuổi như vậy mà dĩ nhiên còn dài dòng hơn cả Đường Tăng.

“Việc đó…sẽ không phải là bà bị đá vì ăn nhiều quá đấy chứ?” Tiểu Thảo không sợ địch nhân uy hiếp, dứt khoát nói ra lời đã chôn dấu trong lòng từ lâu.

Dạ Ngưng đen mặt, tâm tình vốn tốt đẹp liền biến sạch, nhíu nhíu mày: “Không phải, chẳng qua chỉ là chí bất đồng đạo bất hợp.”

(chí hướng không giống nhau, nói chuyện không hợp.)

“Nói đi nói đi ~ đúng rồi, hai người quen nhau thế nào? Phải rồi, là chị Tiếu phải không?” Tiểu Thảo chớp chớp mắt nhìn Dạ Ngưng, đây tuyệt đối không phải là nàng cố tình dò hỏi được, mà bởi vì nền màn hình máy tính của Dạ Ngưng là để hai chữ “Vũ Hàm”, nền đen chữ hồng trông rất nổi bật, lần đầu tiên Tiểu Thảo nhìn thấy suýt chút nữa buột miệng khuyên Dạ Ngưng bớt đau buồn đi.

Dạ Ngưng bị Tiểu Thảo lảm nhảm ồn ào đến phiền lòng, biết nếu không kể cho người này vài câu chuyện xưa thì nàng sẽ không để yên, bèn cầm lấy ly coca bên cạnh, nhìn Tiểu Thảo, trầm tư một hồi, nói: “Một năm ấy, trong thôn trời đổ tuyết lớn, Vũ Hàm một mình ôm rổ lên núi hái nấm bị lạc đường, gặp được tôi đi săn thú ngang qua nơi ấy –”

“Nói nghiêm túc!” Tiểu Thảo nổi giận, cái người này!

Dạ Ngưng thở dài, cầm lấy ly coca, lại nhấp một ngụm, vẻ mặt thâm trầm.

“Tôi xin bà, đây là coca không phải rượu, bà không cần phải trưng ra cái bộ mặt như thể uống rượu đấy.” Tiểu Thảo không chút lưu tình vạch trần Dạ Ngưng, nàng chính là như vậy, bình thường thoạt nhìn mơ mơ màng màng, nhưng kỳ thật thì so với ai khác cũng đều tinh tường hơn.

Dạ Ngưng chăm chú nhìn nàng, biết không lấy một vài sự thật để lừa dối thì không được, bèn ho một tiếng, nghiêm túc nói: “Thảo à, để tôi nêu cho bà một ví dụ giải thích vì sao hai người bọn này chia tay nhé. Mấy tháng trước, khi tôi ở nhà Vũ Hàm xem phim Hàn, vừa xem vừa trò chuyện, Vũ Hàm hỏi tôi: ‘Em cảm thấy phim Nhật và phim Hàn có gì khác nhau.’ Tôi nghĩ nghĩ rồi nói: ‘Xem qua mấy bộ phim Hàn thì thấy phim Nhật trừ tần số vận động khi không mặc quần áo và không nói lời nào ra thì thật sự em không thấy khác nhau lắm.” Từ lúc đó cô ấy liền trở mặt với tôi.”

Tiểu Thảo không thể tin được nhìn Dạ Ngưng, xấu hổ đến vẻ mặt đỏ bừng, dĩ nhiên lại có loại người vô sỉ như vậy!

“Dạ Ngưng, bà đúng là đồ lưu manh!”

Dạ Ngưng trợn mắt lườm Tiểu Thảo một cái, tức giận nói: “Xem sumo lại như thế nào mà biến thành lưu manh? Tôi đã bảo mà, mấy người như bà á, đầu óc chẳng hay ho gì.”

“……” Tiểu Thảo bị nghẹn gần chết, nhìn chằm chằm Dạ Ngưng thật lâu, Dạ Ngưng căn bản không buồn để ý tới nàng, bình tĩnh nấu thịt, ăn đậu phụ.

Tiểu Thảo bị đánh bại, yếu ớt hỏi: “Tại sao có thể như vậy chứ, chị Tiếu như thế nào cũng là giáo sư mà, tế bào hài hước chắc chắn không thể ít hơn bà được.”

“Đúng vậy, không thể ít hơn tôi, cô ấy cũng có không ít chuyện cười, hơn nữa đều thuộc loại ngắn gọn súc tích.”

“Ví dụ như?”

“Xì trum hướng về phía Avatar hát: ‘Sau khi lớn lên, tôi sẽ giống như bạn’.”

“……” Tiểu Thảo đang ăn bắp cải thiếu chút nữa là bị sặc, ho đến nỗi nước mắt ứa ra, Dạ Ngưng lại khá bình tĩnh, ăn xong thịt bò rồi lại tiếp tục ăn tôm viên chiên.

“Thật ra thì, Ngưng Ngưng, ở bên cạnh bà cũng rất tốt, ít nhất lúc nào cũng đều vui vẻ, mặc dù có lúc khẩu vị hơi nặng.” Tiểu Thảo cắn đũa nhìn Dạ Ngưng.

Dạ Ngưng liếc nàng một cái: “Thu lại ánh mắt mê gái đấy của bà đi, chị đây đã hiểu rõ hồng trần, mĩ sắc gì đó đều không lọt được vào mắt tôi.” Đang nói, người bán hàng lại đúng lúc mang nồi đến thêm nước lẩu, Dạ Ngưng ngẩng đầu liếc người ta, vóc dáng cao ráo, làn da trắng trẻo, mặt trái xoan, tuy không xinh đẹp bằng Vũ Hàm, nhưng cũng tính là tinh xảo. Nuốt miếng đậu phụ chiên vào miệng, Dạ Ngưng cảm thán: “Aish, gái đẹp năm nào cũng có, năm nay lại đặc biệt nhiều.”

“……Bà thực quá vô sỉ, nói một đằng làm một nẻo.” Tiểu Thảo oán hận cắn miếng nấm.

Dạ Ngưng thấy bộ dáng nàng ăn như thế liền thấy thực đáng thương, tốt bụng nói sang chuyện khác: “Sao, mẹ bà gọi cho là có việc gì?”

“Đừng nói nữa.” Tiểu Thảo bị dời lực chú ý thành công, cắn đũa, rối rắm nói: “Bà lại mắng tôi một trận, nói gì mà từ nhỏ tôi đã không thông minh, học vất vả chết được mới thi đỗ đại học, đến bây giờ đi làm còn không yên, chưa chắc không có ngày nào đó sẽ bị đuổi việc. Hiện giờ tài xế cần đàn ông, huấn luyện viên cần đàn ông, kế toán cần đàn ông, rất nhiều công ty ngay cả thư ký cũng chỉ định cần đàn ông, bà vì tôi mà dốc hết lòng. Nhưng kết quả là hiện giờ tôi ngay cả bạn trai cũng chưa đưa ra mắt, ôi……”

Tiểu Thảo vốn muốn từ Dạ Ngưng tìm một chút an ủi, ai biết Dạ Ngưng người ta ăn no quá, làm gì có tâm tư nào quan tâm đến nàng, thuận theo lời mẹ Tiểu Thảo nói tiếp: “Lời người lớn tuổi nói thì phải nghe, còn tôi nói ý à, thừa dịp hiện tại vợ còn có thể là nữ, bà mau nhanh chọn vị trí nằm trên đi, bằng không hơn hai năm nữa……”

“Dạ Ngưng!!!” Tiểu Thảo hoàn toàn bị chọc giận, Dạ Ngưng nghẹn một chút, ý thức được mình nói sai, liền vội vàng ngẩng đầu giải thích: “Ai nha, bà cứ nghe đi, lời thật luôn khó nghe mà.”

“……” Tiểu Thảo ngậm miệng cự tuyệt nói thêm câu gì nữa với Dạ Ngưng, theo nàng thấy, hai người cứ tiếp tục nói chuyện như vậy thì nàng không thể không tức mà chết mất. Tiểu Thảo không nói lời nào, nhưng Dạ Ngưng ngược lại rất thích yên tĩnh, vui vẻ bỏ thêm nước lẩu, như gió cuốn mây tan thổi quét toàn bộ thức ăn trên bàn.

Sau khi cơm no rượu say rồi, hai người liền kề vai sát cánh đi về phía bộ phận của mình, lúc đi ngang qua trước bàn tiếp tân, chị Triệu ở quầy tiếp tân liền ngăn hai người lại: “Này, hai người thử coi xem bác Lí có ở trong phòng không đi, phòng phó tổng không có nước, tôi gọi điện thoại cho ông ta, nhưng mãi vẫn không có ai nghe máy.”

Tiểu Thảo phản ứng chậm, còn có chút mơ hồ, nhưng thật ra Dạ Ngưng lại trưng ra bộ mặt đầy buồn bã nhìn chị Triệu: “Buổi sáng bác Lí bị trượt chân ngã, có lẽ không tới nhanh được đâu, nếu không để em giúp chị đi lấy nước?”

Chị Triệu nghi hoặc nhìn Dạ Ngưng, lắc đầu: “Không thể thế được, không phải tuần này đại chỉnh đốn vệ sinh sao, sáng hôm nay tôi còn nhìn thấy ông ấy quét dọn trên nóc nhà cơ mà.”

Dạ Ngưng dùng sức gật đầu: “Đúng vậy, từ trên đó ngã xuống.”

“……”

Tiểu Thảo ở bên cạnh nhịn cười đến mặt mũi đỏ bừng, Dạ Ngưng nhún vai, cũng không nói gì, xoay người vào phòng, đi rót nước.

Tiểu Thảo đi theo phía sau, túm túm góc áo nàng, nhỏ giọng hỏi: “Sao bà lại nói dối? Vừa rồi tôi còn thấy bác ấy chào mày mà.”
Dạ Ngưng bĩu môi: “Bác Lí lớn tuổi như vậy rồi, còn chị ta chẳng lẽ không có tay có chân chắc, cứ tùy tiện sai khiến người ta, công ty chúng ta chỉ có mỗi chị ta như vậy, tôi đã sớm nhìn không ưa rồi. Thôi, coi như chúng ta tập thể dục sau khi ăn đi.”

Tiểu Thảo cười gật đầu, vui vẻ theo Dạ Ngưng đi rót nước.

Hai người đi rót nước xong, vừa vào văn phòng lại bị thông báo tuần này phải tăng ca, Tiểu Thảo đương nhiên không vui, nhưng Dạ Ngưng lại rất vui vẻ. Tăng ca tốt lắm, tăng ca rồi nàng sẽ không phải suy nghĩ nhiều, sẽ không cần khổ sở nữa.

***

Những ngày không vội không chậm dần trôi qua, Dạ Ngưng cũng dần dần quen thuộc với phương diện nghiệp vụ, nàng vốn thông minh, học thứ này thứ nọ cũng rất mau, trưởng phòng rất hài lòng với nàng. Mà Tiểu Thảo lại không giống vậy, mỗi ngày đều khóc lóc kể lể vì bị Phong tổng sai bảo, ngày nào mà không oán giận lải nhải với Dạ Ngưng về Phong tổng thì đúng là chuyện lạ.

Thời gian quả thật rất có hiệu quả, đau thương đến đâu cũng sẽ bị xóa nhòa, một người có khó hòa nhập với hoàn cảnh đến đâu thì cũng sẽ bị thời gian mạnh mẽ nhét vào.

Một năm thời gian trôi quan trong nháy mắt, Dạ Ngưng được vinh hạnh thăng chức lên thành tiểu tổ trưởng, ngày đó vì muốn chúc mừng Dạ Ngưng được thăng chức, nàng và Tiểu Thảo hai người đi ra ngoài một phen.

Một năm này Tiểu Thảo làm trợ lý cũng không phải vô ích, đã sớm không còn dáng vẻ ngây thơ ngày đó, giơ tay nhấc chân đều có bóng dáng của Phong tổng, Dạ Ngưng nâng chén rượu nhìn nàng cười xấu xa.

“Làm cái gì vậy?” Tiểu Thảo buồn bực nhìn Dạ Ngưng, gì chứ, không phải chỉ là thăng chức thôi sao, lại vui vẻ đến vậy.

“Thế nào, ‘hòa hợp’ với Phong tổng rồi?” Dạ Ngưng cười tà ác, Tiểu Thảo vừa nghe thấy nàng nói như vậy lập tức liền đỏ mặt, buông chén, một quyền đánh qua.

“Bà cái đồ lưu manh chết tiệt, nói cái gì cũng đều sắc tình như vậy.”

“Cái này gọi là dâm giả tự dâm, đâu liên quan đến tôi?”

“Ít nói nhảm đi, kính bà một ly, chúc mừng thăng chức.” Tiểu Thảo cầm lấy chén rượu, ra vẻ bắt chước nhìn Dạ Ngưng.

Dạ Ngưng bĩu môi, giơ chén rượu lên: “Chúc mừng cái gì, không phải chỉ là tiểu tổ trưởng sao?”

“A, còn xem thường chức quan?” Tiểu Thảo vẻ mặt khinh bỉ.

Dạ Ngưng quẳng ánh mắt coi thường qua: “Là tiểu tổ trưởng, toàn bộ tiểu tổ chỉ có hai người, tôi là tiểu tổ trưởng, người kia là phó tổ trưởng, chức quan ghê gớm thật!”

“Trời ạ, bà tỉnh lại đi, quan lớn đều từ từng chức vị nhỏ như vậy mà chút một tiến lên, chưa chắc đã không có ngày nào đó bà cũng giống như chị Tiếu một bước lên trời đâu. A……” Tiểu Thảo tự biết mình nói sai, lập tức che miệng lại, Dạ Ngưng miễn cưỡng cười cười với nàng, lắc đầu, không nói gì.

Một năm này, tuy rằng nàng không liên lạc với Tiếu Vũ Hàm, nhưng từ chỗ lão Đại và Linh Đang thì cũng ít nhiều biết được tin tức của cô. Trong một năm trời ngắn ngủi, Vũ Hàm đã đạt được thành công, liên tục hoàn thành công việc, xoay người một phát 360 độ tiến một bước nhảy dài, hiện giờ đã lên làm Tổng giám đốc H.R*. Ngày Thiên Hoàng tổ chức mừng công cô, Dạ Ngưng một mình len lén tự tìm say, sau lại vẫn là tiểu Thảo đến quán bar kéo nàng về nhà. Tối hôm ấy nàng ôm tiểu Thảo khóc cả đêm, lầm bầm làu bàu nói gì đó không ngừng, oán hận có, mà càng nhiều là nhớ thương. Đến khi Dạ Ngưng ôm đùi tiểu Thảo khóc gọi “Vũ Hàm, em sắp chết rồi”, Tiểu Thảo cũng nhịn không được mà rơi nước mắt, nàng biết, Dạ Ngưng là nhớ Tiếu Vũ Hàm đến muốn chết rồi.

(*H.R: human resources)

Thở dài, bởi vì câu nói kia mà Dạ Ngưng chẳng muốn ăn, ăn qua loa vài miếng, buông đũa xuống. tiểu Thảo hối hận không thôi, lại không biết phải nói gì để an ủi, hai người lòng không thoải mái trở về công ty, vào phòng, trưởng phòng liền đi ra đón: “Dạ Ngưng, cô đi đâu vậy hả? Gọi di động cũng không nghe máy!”

Tâm tình Dạ Ngưng không tốt, sắc mặt âm trầm không nói câu nào. Nàng vẫn luôn như vậy, tính tình mà nổi lên thì mặc kệ ngươi có là thiên hoàng lão tử nổi giận nàng cũng không thèm quan tâm.

Trưởng phòng cũng biết tính tình này của nàng, cũng không nói nhiều nữa, nhíu nhíu mày, nhìn nàng: “Cô mau chỉnh trang lại mình một chút đi, đừng có trưng ra bộ dáng chưa tỉnh ngủ như vậy nữa, hôm nay Tổng giám đốc H.R bên phía công ty đối tác ở Bắc Kinh tự mình đến đây nói chuyện hợp tác, cô thể hiện chút tinh thần cho tôi xem nào!”

“Hợp tác gọi tôi làm cái gì chứ?” Dạ Ngưng ỉu xìu đáp trả, nàng chỉ là một viên chức nho nhỏ, hợp tác hay không thì liên quan gì đến nàng. Phía trên quyết định không phải là được rồi sao?

Trưởng phòng khẽ cắn môi, chỉ tiếc rèn sắc không thành thép nhìn nàng: “Tôi thực không hiểu được sao Phong tổng lại đặt trọng điểm bồi dưỡng lên người cô được nhỉ!”

Dạ Ngưng gật gật đầu, phụ họa theo nói: “Phải, tôi cũng buồn bực lắm chứ. Nếu không anh hỏi ngài ấy một chút xem?”

Chọc cho trưởng phòng tức gần chết rồi, lúc này Dạ Ngưng mới đi vào toilet để rửa mặt, sửa sang lại quần áo, chỉnh lại mình trông cho có hình người chút, nhìn nhìn thời gian, vẫn còn vài phút nữa, Dạ Ngưng đốt một điếu thuốc, hút vài hơi.

Một năm rời xa Vũ Hàm, nàng cũng từ không hút thuốc biến thành hút thuốc, từ uống một chút rượu biến thành thùng rượu, không phải nàng cố ý sa đọa, chỉ là trong lòng không nơi gửi gắm, sa sút thì sa sút, dù sao cũng không có ai nhìn đến. Tháng mười một, lão Đại từng đến thăm nàng, thấy nàng như vậy thì tức giận đến mặt mũi trắng bệch, nói sẽ trở về tố cáo, sau lại bị Dạ Ngưng đá cho hai phát rồi lau nước mắt rời đi. Loại tình huống này vẫn tiên tục tiếp diễn đến bây giờ, thậm chí có đôi khi cử động mạnh Dạ Ngưng đều có thể cảm giác được từng đợt choáng váng đến tận óc, thân thể phải cực độ chống đỡ, nhưng mà nàng vẫn không chịu dừng làm việc. Dừng lại thì để làm gì? Lại nhớ tới Tiếu Vũ Hàm sao? Nghĩ tới cô thì có ích gì, giờ cô hẳn là rất vui vẻ…rất vui vẻ đi.

Phong tổng coi trọng nàng? Dạ Ngưng dụi điếu thuốc cười lạnh, đúng vậy, một nhân viên làm việc đến bán mạng như thế, ông chủ nào mà chẳng cần nhiều.

Dụi tắt điếu thuốc, Dạ Ngưng súc súc miệng, soi gương, nhe răng nhìn trên răng không có rau cỏ hay dị vật linh tinh gì đó, cảm thấy coi như là có chút tinh thần rồi mới mở cửa toilet, đi ra ngoài.

Đi đến cửa phòng họp, Dạ Ngưng liền cười cười với Tiểu Thảo đang bưng cốc café, ai biết Tiểu Thảo vừa nhìn thấy nàng liền có chút hoảng hốt, tay run lên, café liền bị bắn ra thảm.

“Ngất mất, bà làm sao vậy? Bị tôi làm cho giật mình à?” Dạ Ngưng tiến lên vài bước cầm lấy tay nàng xem xét.

Tiểu Thảo giật tay lại, lắc đầu: “Không có việc gì, không sao cả, Ngưng Ngưng này……”

Bộ dáng muốn nói lại thôi của Tiểu Thảo làm cho Dạ Ngưng phải nhíu mày, có chút không kiên nhẫn nói: “Có chuyện thì nói có rắm thì đánh, lảm nhảm dài dòng làm gì?”

Tiểu Thảo nhìn Dạ Ngưng, cố hết sức nuốt nước bọt, nhỏ giọng nói: “Chuyện là…trong phòng tổng giám độc, có người tôi nhìn thấy hơi quen, hình như là –”

“Là ai thế?”

“Dạ Ngưng, cô nhanh lên đi, đang chờ cô đó!” Không đợi Tiểu Thảo nói xong, trưởng phòng đã từ trong phòng họp đi ra quát lên, nói cũng kỳ quái, phòng họp vốn còn có thể mơ hồ nghe thấy tiếng người nói chuyện nhưng lại bởi vì tiếng quát này của trưởng phòng mà trong nháy mắt liền yên tĩnh hẳn xuống. Dạ Ngưng cũng không nghĩ nhiều, đáp lại, theo đi vào.

Cửa bị đẩy ra, một cỗ hương chanh nhàn nhạt xông vào mũi, thân mình Dạ Ngưng cứng đờ, lỗ chân lông toàn thân tựa hồ trong nháy mắt liền co lại, nàng cố ép mình ngẩng đầu, nhìn qua.

_Hết chương 89_
==================
Chương 90: Cầu xin an ủi...

Cái gì gọi là linh hồn xuất khiếu, cái gì gọi là cẩu huyết xuyên không, Dạ Ngưng đã hoàn toàn hiểu được. Một năm xa cách, trăm ngàn lần Dạ Ngưng ước mong có thể xuyên không đến Phong Đằng, lấy một tư thế mà Dạ Ngưng không ngờ tới xuất hiện trước mặt cô. Nếu dựa theo bài bản cẩu huyết của mấy bộ phim truyền hình, thì phản ứng của Dạ Ngưng hẳn phải là như sau.

Bước đầu tiên sẽ há hốc miệng tỏ vẻ giật mình, một tay chỉ vào Tiếu Vũ Hàm, thân thể run rẩy kịch liệt, đau thương nói: “Cô……Tiếu Vũ Hàm……”, bước thứ hai sẽ rụt lại bàn tay đang vươn ra, chuyển thành che đôi môi đỏ mọng tỏ vẻ càng thêm giật mình cùng nhu nhược. Bước thứ ba sẽ lệ nóng doanh tròng liều lĩnh bổ nhào vào lòng Tiếu Vũ Hàm, lại dưới cái nhìn chăm chú đầy kinh ngạc của mọi người, đôi “vợ chồng” sẽ cùng ôm chầm lấy nhau.

Thực bất hạnh thay, bạn học Dạ Ngưng im lặng diễn luyện một lần từ đầu tới đuôi, hiệu quả thực rõ ràng, Tiếu Vũ Hàm nguyên bản vẫn ngẩng đầu nhìn nàng như thể bị áp lực nặng nề mà cúi đầu xuống, cắn chặt môi dưới.

Tiểu Thảo đang ở bên rót nước chỉ thiếu điều ném thẳng phích nước sôi vào mặt Dạ Ngưng, trưởng phòng và Phong tổng toàn bộ đen mặt, không nói gì nhìn Dạ Ngưng.

“Ách……” Dưới cái nhìn của mọi người, mặt Dạ Ngưng đỏ lên, cắn môi liếc Tiếu Vũ Hàm một cái, hít sâu một hơi, siết chặt nắm tay ngồi vào chỗ. Được, Tiếu Vũ Hàm, cô được lắm, một năm qua không chút tin tức gì, lần đầu tiên gặp lại liền bởi vì em thực lòng biểu lộ mà cười một trận, lần này em mà không hành hạ hành hạ cô thì Dạ Ngưng em sẽ cả đời làm thụ!

Trưởng phòng ho một tiếng, cực kỳ mất mặt nhìn nhìn Phong tổng. Phong tổng nhún nhún vai, nghiêng đầu nhìn Dạ Ngưng, lại nhìn nhìn Tiếu Vũ Hàm, hơi hơi nheo mắt. Gì thế này? Có điểm mờ ám. Đây cũng không phải lần đầu tiên cô và Thiên Hoàng hợp tác, nhưng vẫn là lần đầu tiên thấy Tiếu Vũ Hàm. Phong tổng vốn đánh giá cao ánh mắt nhìn người của Tiêu tổng, năng lực không quan trọng, mỹ nữ mới là mấu chốt, Tiếu Vũ Hàm nhìn thế nào cũng thật sự xem như là một đại mỹ nữ. Áo khoác dài màu trắng bằng da dê mềm mại, áo lông cao cổ trắng tựa tuyết bó sát người càng làm nổi bật làn da mặt trơn bóng mềm nhẵn như tơ lụa, mặt như hoa đào, ánh mắt như nước, vóc người hơi gầy, nhưng thoạt nhìn lại toát lên vẻ già dặn giàu kinh nghiệm. Phát hiện ra Phong tổng đang nhìn mình, Tiếu Vũ Hàm liền nghiêng đầu, mỉm cười với cô, không tiếng động hỏi, nhìn tôi làm gì chứ?

Phong tổng bị ánh mắt sắc bén của Tiếu Vũ Hàm miểu sát*, ho một tiếng, bắt đầu hội nghị. Máy chiếu mở lên, thanh âm đoạn phim được phát rất chói tai, Tiếu Vũ Hàm tường thuật theo hệ thống chỉnh thể quy hoạch của lần hợp tác này, nhấn mạnh đến kết quả mong muốn đạt được. Phong tổng ở một bên nghe rất chăm chú, Tiểu Thảo ở bên cạnh cúi đầu điên cuồng tốc ký, trưởng phòng cũng không cam lòng lạc hậu, gõ bàn phím ầm ầm, chỉ có mỗi Dạ Ngưng là ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Tiếu Vũ Hàm.

(*giết trong tích tắc)

Trừ việc gầy đi một chút thì cũng không thay đổi gì, đó vẫn là người mà nàng yêu, cảm giác nói chuyện cũng vậy, tựa như hồi còn ở trường đai học, chỉ là vừa rồi vì lý do gì mà ngay cả liếc mắt cô cũng không liếc mắt nhìn nàng một cái? Lòng Dạ Ngưng chua xót, lại có chút hối hận, đúng vậy, người ta hiện tại đã là tổng giám đốc Tiếu, nếu ở cổ đại thì chính là chức quan thái giám trưởng quản hậu cung ba ngàn, sao có thể giống với một tiểu bần dân như mình. Cô tới tìm mình sao? Không phải đâu…một năm qua cũng chưa từng tới, lúc này lại tới làm gì, chắc chắn tổng giám đốc đáng khinh bỉ Tiêu Mạc Ngôn kia lại dẫn Hạ Hạ đi hưởng tuần trăng mật nên mới giao công việc này cho Vũ Hàm đây mà, Tiêu tổng này thật sự quá phận, không biết thân thể Vũ Hàm không tốt sao? Phân công một mình cô đến nơi băng thiên tuyết địa tra tấn người như vậy là muốn làm cái gì?

Tiếu Vũ Hàm giảng giải rất nghiêm túc, ra vẻ vô tâm liếc Dạ Ngưng một cái, thấy biểu tình rối rắm của nàng, đáy lòng thầm thở dài. Kỳ thật lúc Dạ Ngưng còn chưa vào, Tiếu Vũ Hàm cũng đã có chút không nhịn được. Đặc biệt khoảnh khắc lúc trưởng phòng gọi tên Dạ Ngưng, cô thực rất muốn lao ra ôm lấy Dạ Ngưng. Nhưng mà bây giờ cô còn có chút băn khoăn, hai người không liên hệ một thời gian dài như vậy, Dạ Ngưng còn có thể hận cô không? Vừa rồi màn biểu diễn kịch câm nho nhỏ lúc Dạ Ngưng mới vào cửa kia Tiếu Vũ Hàm cũng không hoàn toàn hiểu rõ được, biết tính tình cực kỳ cứng đầu của nàng, Tiếu Vũ Hàm vẫn không dám quả quyết hành động, nhỡ đâu ở ngay công ty của Dạ Ngưng mà khóc loạn lên cùng với nàng…việc này thực không dễ làm.

Hội nghị tiến hành đâu vào đấy, không xuất hiện tình huống đặc thù gì, Dạ Ngưng nhìn chằm chằm Tiếu Vũ Hàm được mười phút rồi vẫn cúi đầu khổ sở, cảm xúc che dấu thật lâu trong lòng lập tức lại trào dâng, sau khi loại tình cảm tương tư bởi vì sự xuất hiện của Tiếu Vũ Hàm mà có thể giảm bớt thì nội tâm nàng lại chỉ tràn ngập một loại cảm xúc, đó chính là oán hận. Được lắm, Tiếu Vũ Hàm, nhìn bộ dáng cô đứng trên bục tràn đầy tự tin thực không tệ nhỉ, chức thái giám tổng quản làm cũng khá quá đi thôi, trách không được một năm qua không liên lạc gì với em, bận rộn quản lý hậu cung ba ngàn thì làm gì còn có thời gian nghĩ đến viên ngọc trai biển* như em đây nữa chứ.

(*đây là ẻm tự khen hay là mình dịch nhầm nhỉ???)

Dạ Ngưng tự mình rối rắm thiếu chút nữa là hỏng mất, Phong tổng ở bên kia lại nêu lên một vài ý kiến rồi đơn giản bàn bạc với Tiếu Vũ Hàm vài lần, vì biết cô vừa xuống máy bay bên chắc hãy còn rất mệt, Phong tổng liền tận lực giảm bớt thời gian của hội nghị, đem tất cả mọi việc kéo dài lại để sau. Dạ Ngưng lại một chút cũng không nghe lọt vào tai, hội nghị vừa chấm dứt, nàng liền ôm văn kiện, đứng dậy, lấy tốc độ chạy nước rút một trăm mét lao ra bên ngoài, tốc độ nhanh đến nỗi khiến cho mái tóc mới sấy của Tiểu Thảo đang muốn đến an ủi nàng bị hất tung lên đúng chuẩn tạo hình Mai Siêu Phong.

Tiếu Vũ Hàm vẫn nhìn Dạ Ngưng, ánh mắt gắt gao đi theo nàng, Phong tổng nói được một nửa liền nhận ra Tiếu Vũ Hàm đứng ngồi không yên, liền cười cười, nói: “Vũ Hàm đi về nghỉ ngơi một chút trước đi. Mấy chuyện phòng ở gì đó chúng tôi đều đã thu xếp ổn thỏa rồi, một lát nữa tôi sẽ bảo thư ký đem chìa khóa phòng cho cô, còn chìa khóa xe cũng đều sẽ đưa cho cô nốt, phòng làm việc cũng ở ngay bộ kỹ thuật, có yêu cầu gì cô cứ việc đề xuất, hy vọng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ.”

“Tôi cần một trợ lý quen thuộc nghiệp vụ.” Tiếu Vũ Hàm nhìn Phong tổng nói, Phong tổng nghe xong liền ngẩn ra, cô không nghĩ Tiếu Vũ Hàm lại sẽ nhanh như vậy liền đưa ra yêu cầu, rất nhanh liền phản ứng lại, gật đầu cười khẽ: “Được, Tiểu tổng thấy cô bé vừa rồi thế nào?” Tiếu Vũ Hàm gật gật đầu, thở dài, cô bé đó không tệ, tôi thích, chỉ có điều không biết còn có thể sẽ ngoan ngoãn nghe lời hay không thôi.

Tiểu Thảo luôn ở một bên nghe lén rối rắm nhìn Tiếu Vũ Hàm, từ biểu tình vừa rồi của Dạ Ngưng mà xem thì vị tỷ tỷ vẫn làm cho nàng muốn chết đúng là Tiếu tổng rồi. Chậc, nhưng vì cái gì Tiếu tỷ tỷ này lại không quá giống như trong tưởng tượng của nàng nhỉ. Trong tưởng tượng của Tiểu Thảo, Tiếu Vũ Hàm hẳn phải là bộ dạng bị nhớ thương tra tấn đau khổ không chịu nổi, hình tiêu mảnh dẻ, đúng, giống như là Bạch Tố Trinh bị nhốt ở Lôi Phong Tháp vậy, tiều tụy vươn tay ra, ảm đạm nói: “Quan nhân a — nhất định phải chờ sau khi thiếp ra khỏi tháp về nhà rồi cùng nhau nuôi hài tử.”

“Tôi đã nói bao lần cái tật xấu cứ thích ngây người ra này của cô có thể sửa lại được hay không hả?” Phong tổng hét lên một tiếng, Tiểu Thảo run bắn lên, nàng hoảng sợ ngẩng đầu nhìn Phong tổng, cắn cắn môi. Người ta cũng muốn một Tiếu tỷ tỷ dịu dàng cơ.

“Tiếu tổng, đi nghỉ ngơi một chút trước đi.” Ôn Nhiên mỉm cười nhìn Tiếu Vũ Hàm, cô là thư ký mà Tiêu Mạc Ngôn lựa chọn, trước khi đi đã ngàn vạn dặn dò cô nhất định phải dẫn về một sinh vật còn sống. Lời tiên đoán của Tiêu Mạc Ngôn: “năm 2012, rất có khả năng Tiếu Vũ Hàm mang theo Dạ Ngưng cùng nhau biến mất”. Cảm giác được gánh nặng sâu sắc trên vai, Ôn Nhiên vẫn tận tâm hoàn thành hết trách nhiệm, nhưng Tiếu Vũ Hàm vẫn là như vậy, trừ Dạ Ngưng ra, đối xử với ai cũng đều lạnh nhạt, khiến cho lần nào Ôn Nhiên cũng bị chọc đến căm tức.

Tiếu Vũ Hàm mệt mỏi lắc lắc đầu: “Tôi muốn đi đến phòng làm việc nhìn xem.” Ôn Nhiên gật đầu, không dám nhiều lời, thở dài, đi đến nhìn phòng làm việc? Tôi thấy là đến nhìn Dạ Ngưng thì có.

Ôn Nhiên xách túi, cung kính đi theo sau Tiếu Vũ Hàm, trưởng phòng đi phía trước dẫn đường. Tiếu Vũ Hàm đạp giày cao gót đi theo cô, biểu tình lạnh nhạt. Trước khi đến đây cô đã nghĩ kỹ rồi, nhất định phải mang Dạ Ngưng về, đem trở về bên cạnh mình, dù có thế nào cũng sẽ không để nàng rời đi, cho dù nàng không tha thứ cho mình, cho dù nàng vẫn còn hận.

“Tiếu tổng, đến rồi.” Trưởng phòng nói xong liền mở cửa ra, Tiếu Vũ Hàm đáp lời, ngẩng đầu nhìn đi vào.
Bộ phân tin tức dù sao thì cũng lấy đàn ông là chính, phụ nữ đều là loại phượng mao lân giác quý hiếm, vì nguyên nhân đó, sự tồn tại của Dạ Ngưng có vẻ đặc biệt nổi bật, Tiếu Vũ Hàm liếc mắt một cái liền thấy được. Thịt bò khô, trứng cuộn, bánh trứng bày đầy một bàn, máy tính đặt phía trên có vẻ đặc biệt chật chội, Dạ Ngưng hai chân gác lên bàn, trong lòng ôm PSP, chuyên tâm chơi Plant vs Zombie, tưởng tượng từng con Zombie ác độc thành Tiếu Vũ Hàm, cắn chặt răng dùng sức bắn. Trưởng phòng nhìn Dạ Ngưng bắn Zombie đến đầu đầy mồ hôi, mặt xanh mét lại, dùng sức hít một hơi, đè nén lửa giận trong lòng, dùng bàn tay siết chặt thành nắm đấm gõ vang cái bàn của Dạ Ngưng.

“Dạ — Ngưng –”

“Cái gì?” Dạ Ngưng cũng không ngẩng đầu lên chào, tay còn không buồn dừng ấn nút, lại bấm tiếp hơn một phút mới cảm thấy có chỗ không bình thường, liền mạnh mẽ ngẩng đầu lên.

“A……trưởng phòng ạ.” Thật là, người này đến đây mà như thế nào không có ai nói cho tôi biết?! Mấy người là đồ tồi không có nghĩa khí! Dạ Ngưng như bị điện giật điều chỉnh tốt dáng vẻ cùng tư thế, quay đầu oán giận nhìn đồng nghiệp chung quanh, mọi người đều cúi đầu buồn cười. Bọn họ thích nhất chính là khi Dạ Ngưng bắt nạt trưởng phòng, cực kỳ phấn khích!

Trưởng phòng cắn chặt răng, hai mắt bốc hỏa, nhưng vừa nghĩ đến việc bên cạnh còn có Tiếu Vũ Hàm dõi theo, liền cố gắng đè nén cảm xúc của mình, nói: “Phong tổng lên tiếng, bảo cô đi làm trợ lý cho giám đốc Tiếu. Cô mau chóng thu dọn các thứ đi đến văn phòng người ta đi.”

Dạ Ngưng giật mình, theo bản năng ngẩng đầu lên.

Trong nháy mắt ánh mắt hai người giao cùng một chỗ, trong mắt Tiếu Vũ Hàm lại tràn đầy thương tiếc cùng tự trách, Dạ Ngưng nhìn thấy, liền nhíu nhíu mày, cứng ngắc xoay đầu đi: “Làm cái gì mà làm, tôi không đi!”


Đầu có thể rơi, máu có thể chảy, nhưng chí khí không thể bị tiêu diệt! Tôi không đi thì anh có thể làm gì được?

Sắc mặt trưởng phòng đông lại cứng ngắc, hung tợn nhìn Dạ Ngưng: “Tiền thưởng cuối năm có còn muốn không?”

“Trưởng phòng, tôi vẫn nghĩ anh là chính nhân quân tử chứ?”

“Cô ít nói nhảm thôi, mau đi đi!” Trưởng phòng cũng nổi giận, thói quen xấu này là học từ ai đây?

Dạ Ngưng im lặng thật lâu, nghiêng đầu, gật: “Ok, tôi từ chức.” Dựa vào cái gì chứ? Lúc đi không tiễn nàng, suốt một năm không liên lạc với nàng, giờ đến lại muốn khiến nàng đảm đương chức tiểu nha hoàn bưng nước rửa chân chải đầu, này cũng quá khi dễ người ta mà!

Một câu, toàn bộ bộ phận tin tức đều tĩnh lặng lại, tất cả mọi người chung quanh đều ngẩng đầu nhìn Dạ Ngưng, vẻ mặt kinh ngạc, vài chị gái có quan hệ tốt với nàng ở cạnh đó đều liều mạng lắc đầu, Dạ Ngưng nhìn cũng không buồn liếc mắt nhìn mấy người đó một cái, cắn răng, cúi đầu thu dọn các thứ. Dựa vào cái gì chứ? Dựa vào cái gì mà lúc trước Tiếu Vũ Hàm muốn nàng cút thì nàng liền cút, hiện tại muốn nàng trở về liền đi tìm nàng để làm thư ký chó má gì đó? Nàng giá rẻ như vậy sao, thật xin lỗi, tổng giám đốc Tiếu, tôi đã cút xa rồi, trở về không được nữa! Nghĩ đến một năm này lòng lại chua xót, Dạ Ngưng ủy khuất không thôi, nước mắt nói rơi liền rơi, trưởng phòng vốn đang đầy một bụng tức giận thấy nàng như thế liền ngây cả người.

“Dạ Ngưng, chúng ta nói chuyện.” Cuối cùng vẫn là Tiếu Vũ Hàm xuất trướng, mím môi nhìn Dạ Ngưng, thanh âm thực dịu dàng lại mang theo một cỗ lực lượng không thể kháng cự. Trưởng phòng ở một bên liền toát mồ hôi, tổng giám đốc người ta ngay lần đầu tiên đến đã bị Dạ Ngưng chọc cho xù lông.

……

Sự thật thường thường tàn khốc, trưởng phòng đứng tại chỗ, trơ mắt nhìn Dạ Ngưng lật đật đi theo sau Vũ Hàm, hắn hít sâu một hơi. Dạ Ngưng, cô thật sự là……

Vào văn phòng, Tiếu Vũ Hàm ngồi trên ghế giám đốc nhìn Dạ Ngưng, Ôn Nhiên rất có nhãn lực, bưng hai ly café vào xong liền đi ra ngoài. Dạ Ngưng cầm một ly từ khay lên, uống một ngụm, không kiêu ngạo không siểm nịnh đi thẳng đến trước sô pha, nghiêng người ngồi xuống. Trước khi vào phòng nàng đã nghĩ cả rồi, bất luận Tiếu Vũ Hàm có cưỡng bức hay lấy lợi dụ dỗ thì hiệp ước bình đẳng cũng quả quyết không thể ký! Thanh niên vĩ đại ngày nay phải có lý tưởng vĩ đại, không thể bị lạc trong vòng ôn nhu của địch nhân, phải lấy ánh mắt nhìn vấn đề phát triển, cố gắng vì bản thân tranh thủ lợi ích lớn nhất.

Tiếu Vũ Hàm trầm mặc nhìn Dạ Ngưng, ánh mắt quyến luyến di chuyển trên mặt nàng, đau lòng như muốn đòi mạng. Sao lại gầy đến vậy? Làn da cũng không còn như trước, rốt cuộc là nàng đã tự tra tấn mình như thế nào?”

“Tổng giám đốc Tiếu, cô tìm tôi có chuyện gì?” Dạ Ngưng nhấp một ngụm café, ngẩng đầu, cười mỉm nhìn Tiếu Vũ Hàm. Biểu tình kia, thần sắc ấy, thật giống như thật sự hai người chưa từng quen biết vậy.

Sắc mặt Tiếu Vũ Hàm hơi trắng, cắn cắn môi, giống như nhẫn nại cái gì, thật lâu sau, thật lâu sau cô mới chậm rãi mở miệng, nhưng lần này vừa mở miệng liền khiến cho Dạ Ngưng nhịn không được mà hốc mắt đỏ bừng.

_Hết chương 90_
===================
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna