Google.com.vn Đọc truyện Online

23/06/2018

Thật ra thì em rất trong sáng - Chương 93 + 94

Đăng bởi Ngân Giang | 23/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 93: Rất quyến rũ...

Kỳ thật trước khi nói năm chữ này Dạ Ngưng cũng đã vắt hết óc suy nghĩ một phen rồi, bây giờ nàng thực sự còn có cảm giác như thể giẫm trên miếng băng mỏng vậy. Nàng thực sợ khi Vũ Hàm khó khăn lắm mới đến tìm mình mà lại bị mình chọc tức, cũng thực hối hận mình rỗi hơi lại đi tìm Hiệp Nhiên đến chọc tức Vũ Hàm, đồng thời lại có chút hận sự thấp hèn của mình. Vì cái gì khi yêu một người lại hèn mọn đến như vậy, một bản thân từng phong lưu phóng khoáng không đem bất cứ việc gì để trong lòng ngày trước đã một đi không trở lại mất rồi. Dạ Ngưng nhìn bộ dáng Tiếu Vũ Hàm chuẩn bị rời đi, gấp đến nỗi như lửa cháy đến nơi, rốt cục cũng nói ra năm chữ đầy thâm ý: “Về sau cô ở trên.”

Về sau cô ở trên……

Nói ra không chút khách khí, thực sự là một câu nói đầy uất ức kèm dâm đãng!

Ý tứ Dạ Ngưng biểu đạt có thể hiểu được rất rõ ràng, ở trên, ở trên, về sau tất cả những điều Tiếu Vũ Hàm nói nàng sẽ đặt lên hàng đầu, sẽ không có việc gì lại tìm việc khiến cô nổi giận nữa, nếu cô không muốn trả lời, mình cũng sẽ không truy cứu. Dạ Ngưng sẽ chờ, vẫn chờ Vũ Hàm chuẩn bị sẵn sàng nói cho nàng, đây là về phương diện uất ức, còn về phần dâm đãng thì……

Ánh đèn vàng cam trong nhà hàng hắt lên khuôn mặt ửng đỏ của Tiếu Vũ Hàm, ánh mắt vốn lạnh như băng lại trở nên né tránh, mà Dạ Ngưng vẫn bị vây dưới hạ phong lại đúng lý hợp tình ngẩng đầu lên, chớp mắt không chớp mắt nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Vũ Hàm, thế nào, đây là năm chữ cô muốn mà phải không, còn muốn bỏ đi sao?

Tình yêu là tương đối, Tiếu Vũ Hàm hiểu Dạ Ngưng, biết cách công phá vẻ “ngạo kiều” của nàng, mà Dạ Ngưng cũng đồng dạng biết làm cách nào để hóa giải cái lạnh như băng trong mắt Tiếu Vũ Hàm, làm cho cõi lòng cô trong nháy mắt liền hòa tan thành nước.

Tiếu Vũ Hàm đỏ mặt nở nụ cười, muốn mở miệng nói Dạ Ngưng không đứng đắn, nhưng lúc nhắc tới ba chữ đó liền có vẻ như hơi có ý làm nũng. Mà quy tắc tự nhiên chính là thế, thời điểm lúc thỏ trắng nhỏ thẹn thùng thì chính là lúc sói xám xuất hiện.

Dạ Ngưng hô hấp tựa hồ có vẻ khó khăn, đứng thẳng người dậy, từng bước đi tới gần Tiếu Vũ Hàm, mỗi bước tới gần, trái tim liền nảy lên kịch liệt thêm một phần. Đã bao nhiêu lâu rồi, Vũ Hàm, cô biết không, những ngày tháng chúng ta xa cách, em nằm mơ cùng đều muốn đi từng bước đến gần cô thế này, trải qua biết bao việc, chỉ thầm nghĩ muốn chân chân thực thực ôm cô vào lòng.

Hương chanh quen thuộc phả vào mặt, hốc mắt Dạ Ngưng đỏ bừng, Tiếu Vũ Hàm nhìn nàng, nét mặt nhu hòa, nhu tình trong mắt cơ hồ như tràn ra.

Trăm chuyển ngàn hồi, trăm chuyển ngàn hồi……

(Trăm lần xoay người, ngàn lần ngoái lại)

Khoảnh khắc lúc Tiếu Vũ Hàm rơi vào lòng Dạ Ngưng, hai người đều cảm giác được đối phương run rẩy, Dạ Ngưng dùng sức ôm Tiếu Vũ Hàm, nước mắt lã chã tuôn rơi.

Thực tủi thân, thật sự rất tủi thân mà, vì cái gì đợi lâu như vậy Vũ Hàm mới đến tìm nàng. Một năm qua, nàng đã đau khổ đến mức nào, mỗi ngày trôi qua, nỗi tuyệt vọng của nàng lại nhiều thêm một phần, nghĩ đến Vũ Hàm có thể vĩnh viễn cũng không tìm đến nàng, đau lòng mà ngay cả cách để phát tiết cũng đều không có. Miễn cưỡng cười vui, làm việc điên cuồng như phát điên, đều là bởi vì nhung nhớ.

Hai tay vòng lấy eo Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm tựa đầu chôn ở chỗ cổ nàng, không nói lời nào, để mặc cho Dạ Ngưng nằm trong lòng mình giải tỏa tâm tình bị đè nén.

Là cô sai, đã nói muốn vĩnh viễn ở bên nhau, đã nói dù có bất kì lý do gì cũng sẽ không chia tách, đều là cô sai, là cô thực có lỗi với Dạ Ngưng.

Ôm Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng thất thanh òa khóc, nước mắt tuôn trào không ngớt, tưởng như muốn đem mọi nỗi tủi thân trong suốt một năm qua khóc hết ra. Tiếu Vũ Hàm yên lặng rơi nước mắt, mở miệng nói những lời an ủi Dạ Ngưng không khóc nữa, hai má nhẹ nhàng cọ cọ cổ Dạ Ngưng, thì thầm: “Thực xin lỗi, Dạ Ngưng, thực xin lỗi, đừng khóc nữa, nhé?”

Trước kia, tất cả mọi người đều nói cô si tình, nói cô yêu quá sâu đậm, tương lai sẽ bị Dạ Ngưng làm tổn thương. Nhưng mà đến lúc này, người cô yêu nhất, vẫn một mực đặt trong tim, dùng hết thảy mọi khả năng để bảo hộ lại bởi vì cô mà khóc thương tâm như thế.

“Sẽ không, không bao giờ nữa……” Tiếu Vũ Hàm nhẹ giọng an ủi Dạ Ngưng, ngẩng đầu lên lau đi nước mắt cho nàng, nước mắt trên mặt vừa được lau khô, nàng lại ứa ra càng nhiều nước mắt hơn nữa.

Người khiến cho chúng ta vui vẻ nhất, thường thường cũng sẽ chính là nguồn suối nước mắt của chúng ta.

Đợi một lúc lâu Dạ Ngưng mới có thể thăng bằng lại cảm xúc, ngừng khóc, tay lại vẫn như cũ vòng bên hông Dạ Ngưng không chịu buông ra, Vũ Hàm nhắm mắt lại, thuận theo tựa vào lòng nàng, để mặc cho Dạ Ngưng hôn nhẹ lên trán mình, cằm mình, rồi môi.

Tiếu Vũ Hàm như vậy, chỉ có một mình Dạ Ngưng có thể nhìn thấy.

“Vũ Hàm.” Tâm tình Dạ Ngưng dao động rất lớn, nỗi vui mừng khi đánh mất mà lấy lại được cùng nỗi oán hận đã qua giao hòa hỗn tạp cùng một chỗ, làm cho trong lúc nhất thời Dạ Ngưng không biết phải đối xử với Tiếu Vũ Hàm thế nào.

Tiếu Vũ Hàm mở to mắt, ngửa đầu nhìn nàng.

Trong đôi mắt ẩn chứa thâm tình của Tiếu Vũ Hàm đều là Dạ Ngưng, hình ảnh nàng tràn đầy trong đó, trong khoảnh khắc mọi lý trí đều hóa thành hư vô, cái gì là oán hận, hay vui vẻ gì gì đó đều biến mất hết, Dạ Ngưng nâng cằm Tiếu Vũ Hàm, hôn xuống một nụ hôn thật sâu.

Phải, hương vị quen thuộc, ngay cả xúc cảm cũng làm cho người ta hoài niệm như vậy.

Đã lâu lắm rồi không hôn môi, lòng hai người đều tồn tại ít nhiều khẩn trương cẩn thận, sự ma sát giữa hai làn môi mang đến từng dòng điện tê dại, chỉ nhẹ nhàng mút lấy. Dạ Ngưng hôn lên môi Tiếu Vũ Hàm, một cái, hai cái, ba cái, hương thơm đầy khoang miệng làm nhiễu loạn cõi lòng hai người, dòng điện bắn ra tứ phía, Dạ Ngưng ôm hai má Tiếu Vũ Hàm, thở hổn hển nghiêng người về phía sau.
Nàng muốn nhìn Tiếu Vũ Hàm, muốn biết đây không phải giấc mộng. Không có môi cùng môi tiếp xúc, đôi mắt nhắm chặt của Tiếu Vũ Hàm chậm rãi mở ra, ánh mắt hơi chút mê man xuyên thủng trái tim Dạ Ngưng, tiếng hét ở nơi sâu thẳm linh hồn cơ hồ như muốn xé nát thân thể, nàng thật sự muốn, thật sự muốn một ngụm ăn sạch người trước mặt.

Không còn chỉ hôn môi đơn giản nữa, lưỡi cuồng nhiệt xâm chiếm khoang miệng Tiếu Vũ Hàm, là của nàng, hết thảy mọi thứ của Tiếu Vũ Hàm đều là của nàng. Mút lấy hỗn loạn cắn xé, ánh mắt Dạ Ngưng cuồng loạn đầy lửa nóng, mày Tiếu Vũ Hàm dần dần nhíu lại, hình như có chút không chịu đựng được màn hôn môi gần như giày xéo của Dạ Ngưng, sức lực giữa hai chân như bị hút hết, cánh tay liền trườn lên cổ Dạ Ngưng, cả người Tiếu Vũ Hàm tựa vào lòng nàng, kịch liệt thở dốc, thanh âm rên rỉ mơ hồ cũng đều bị Dạ Ngưng nuốt vào bụng, nàng giống như thể dã thú nổi điên, không quan tâm đến bất cứ thứ gì mà hôn lấy Tiếu Vũ Hàm.

Bàn tay vẫn giam cầm hai má Tiếu Vũ Hàm mạnh mẽ rời xuống dưới, kẹp lấy hông cô, Dạ Ngưng xoay người kéo theo cô từng bước một ép Tiếu Vũ Hàm đến bên chiếc bàn gỗ đào đỏ sẫm ở đối diện. Dạ Ngưng vươn tay phải, hất tung chén trà trên bàn, thuận thế đem Tiếu Vũ Hàm đặt lên trên.

“Dạ Ngưng……” Bên tai truyền đến thanh âm chén trà rơi xuống đất, Tiếu Vũ Hàm mở to mắt, mang theo một tia ẩn nhẫn nhìn Dạ Ngưng. Trong mắt Dạ Ngưng tràn đầy tơ máu, nàng bất chấp nhiều thứ như vậy, đè lên người Tiếu Vũ Hàm, dùng sức hôn cô.

Cái trán, lông mi, mí mắt, sợi tóc, cổ, Dạ Ngưng lưu lại trên người Tiếu Vũ Hàm tầng tầng cái dấu hiệu thuộc về riêng mình.

Trước kia khi hai người hôn nhau, nàng sẽ luôn chú ý không lưu lại dấu hôn trên người Tiếu Vũ Hàm, nhưng lần này, Dạ Ngưng đã hoàn toàn mất đi hết năng lực tự hỏi.

Sự lạnh lẽo sau lưng cùng cảm giác nóng bỏng như lửa ở phía trước hình thành sự đối lập mãnh liệt, Tiếu Vũ Hàm cắn chặt môi dưới, thân mình run rẩy lợi hại, cô có thể cảm nhận được tâm tình Dạ Ngưng, nhưng mà lại ở trong hoàn cảnh này……Nhẹ tay đẩy bả vai Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm nghiêng đầu, né tránh nụ hôn của nàng.

“Dạ Ngưng, đừng như vậy……”

Dùng sức quá nhiều để hôn, không kịp chuyển hướng, Dạ Ngưng liền trực tiếp hôn lên mặt bàn gỗ đào.

“Oái –”

Cảm giác cứng rắn lạnh lẽo làm cho lý trí trở về vị trí cũ trong nháy mắt, cố gắng dùng hai tay đỡ người nhỏm dậy, Dạ Ngưng thở hổn hển nhìn người nằm dưới mình. Tiếu Vũ Hàm nghiêng đầu, trên mặt hòa cùng với trên cổ một mảnh phiếm hồng, cắn chặt môi dưới, mày nhíu lại.

Ảo não đứng dậy, Dạ Ngưng bất chấp bản thân còn thở hổn hển, đưa tay kéo Tiếu Vũ Hàm còn ở trên bàn, kéo cô vào lòng. Tiếu Vũ Hàm nghiêng người qua, ôm chặt lấy eo nàng.

“Thực xin lỗi, Vũ Hàm……” Liên tiếp hôn lên trán Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng ủ rũ nói, sao nàng lại không biết nhịn như thế chứ, ở chỗ này thì định làm cái gì? Khẳng định Vũ Hàm giận rồi.

Tiếu Vũ Hàm nghe xong lời Dạ Ngưng tự khiển trách, trong lòng liền nhức nhối rất khó chịu. Cô không biết lần trước khi mình nói chia tay đã tổn thương Dạ Ngưng lớn tới mức nào, nhưng sự thay đổi của Dạ Ngưng cô đã cảm giác được rõ ràng. Dạ Ngưng ở trước mặt cô đã không còn vẻ không biết kiêng nể gì như ngày trước nữa, không còn nói mà không suy nghĩ thậm chí mang theo một ít cường thế trẻ con nữa, Dạ Ngưng hiện tại mỗi khi nói điều gì với cô đều luôn thật cẩn thận, thỉnh thoảng lại nhìn sắc mặt cô. Ánh mắt Tiếu Vũ Hàm tối sầm xuống, cánh tay lại thêm siết chặt lấy Dạ Ngưng.

“Vũ Hàm, em –”

“Đừng nói gì.” Thanh âm Tiếu Vũ Hàm mang theo một tia giọng mũi kèm theo hương vị làm nũng, Dạ Ngưng ngẩn ra, ngậm miệng lại.

Tựa vào phiến ngực mềm mại, ngửi mùi hương quen thuộc, trái tim tràn đầy phiền não của Tiếu Vũ Hàm hơi chút lắng đọng lại.

Thay đổi thì thế nào? Nếu nỗi bất an trong lòng Dạ Ngưng là do cô tự tay gieo xuống, vậy thì cô sẽ dán kín khe hở kia lại từng chút một, mặc kệ có khó khăn đến đâu.

Dạ Ngưng ôm Tiếu Vũ Hàm một câu cũng không dám nói, dư quang cuối mắt thoáng nhìn qua chén trà trên mặt đất, thè lưỡi.

Hai người cứ ôm nhau như vậy không biết bao lâu, Tiếu Vũ Hàm mới từ trong lòng Dạ Ngưng thoát ra, tay lại vẫn vòng bên hông nàng, hai mắt nhìn nàng không chớp.

Oái……

Có chút không chịu nổi ánh mắt Vũ Hàm như vậy, Dạ Ngưng không được Tự nhiên quay đầu đi, nàng cũng phát hiện ra Vũ Hàm thay đổi, trải qua một năm ma luyện, tiểu nữ nhân ban đầu mới động một chút liền xấu hổ lúc trước kia cũng thăng cấp……Ánh mắt kia là cái gì chứ, Vũ Hàm, cô đừng nhìn em như vậy được không……lòng đều bị cô nhìn đến mềm nhũn rồi.

Nhìn bộ dạng né tránh của Dạ Ngưng, khóe môi Tiếu Vũ Hàm cong lên, nhẹ nhàng cười. Ha, nhìn như thế này thì vẫn chính là cô bé chưa chịu lớn nhà mình mà, dĩ nhiên còn học được thẹn thùng.

Dạ Ngưng bị Tiếu Vũ Hàm cười đến mặt đỏ bừng, trong lòng quẫn bách không thôi, muốn thoát thân chuyển đề tài, nhưng cánh tay Tiếu Vũ Hàm vẫn quấn bên eo nàng, một chút ý tứ buông ra cũng không có. Vắt óc suy nghĩ thật lâu, Dạ Ngưng hít sâu một hơi, cố lấy dũng khí nhìn thẳng vào mắt Tiếu Vũ Hàm.

“Vũ Hàm, à thì……Ôn Nhiên đã về khách sạn lâu rồi, em, em đưa cô về nhé.” Lời này là Dạ Ngưng dùng thực nhiều sức lực mới nói được, có thể là có chút không thích ứng, tóm lại đối diện với Vũ Hàm hiện tại nàng còn có chút không được tự nhiên cùng căng thẳng, chưa chuẩn bị sẵn sàng.

Tiếu Vũ Hàm không trả lời Dạ Ngưng, cánh tay vòng bên hông Dạ Ngưng, dù có hứng thú nhìn dáng vẻ trốn tránh của nàng, nhưng vào lúc mặt Dạ Ngưng đỏ đến mức chẳng khác gì khăn trải bàn, cô liền nhìn chằm chằm vào mắt Dạ Ngưng, sâu kín mở miệng: “Em nỡ để tôi ở khách sạn sao?”

_Hết chương 93_
==================
Chương 94: Có gì đó không đúng...

Em nỡ sao……

Dạ Ngưng hoàn toàn bị một câu của Tiếu Vũ Hàm làm cho mềm nhũn, nàng vô thức làm một động tác nuốt xuống, trong đầu hiện ra một vài cảnh tượng hỗn loạn.

Khi còn bé phim hoạt hình nàng thích xem nhất chính là [Cậu bé Hồ Lô], mà cảnh thích nhất chính là khi nữ xà yêu ngồi trong lòng hạt tử tinh (bọ cạp tinh), nũng nịu kêu “Đại vương~”, lúc ấy Dạ Ngưng còn nhỏ nên không hiểu vì sao một câu “đại vương” liền có thể muốn gì được nấy như thế, từng học theo bộ dáng xà yêu nữ chui vào lòng mẹ mà kêu “đại vương”, muốn ăn loại kẹo bơ cứng mới được bày bán, nhưng từ sau khi bị mẹ đạp cho một cước rồi nàng cũng không dám gọi lung tung nữa. Một câu “nỡ sao” của Vũ Hàm hôm nay, thật sự là rất có phong thái của nữ xà yêu……

Tiếu Vũ Hàm nhìn chằm chằm Dạ Ngưng, nhận ra nàng thất thần liền cắn cắn môi, tay phải bò lên trên, chậm rãi đặt lên cổ nàng, nhè nhẹ vuốt trên vùng xương quai xanh tinh xảo: “Em suy nghĩ gì thế?”

“Không có gì! Về nhà, chúng ta về nhà!” Xúc cảm lành lạnh cùng cảm giác ngưa ngứa tê dại khiêu khích thần kinh Dạ Ngưng, nàng giữ lấy bàn tay hơi lạnh của Tiếu Vũ Hàm, trái tim đập mạnh đến nỗi ngay chính bản thân cũng nghe được thanh âm, liền đỏ mặt nói lảng sang chuyện khác. Tại sao……Vũ Hàm cô sao có thể lại khiêu chiến cực hạn của người ta lần nữa vậy chứ, chẳng nhẽ thật sự không sợ em một miếng nuốt chửng cô?

Tiếu Vũ Hàm không nói lời nào, nhướn mày nhìn Dạ Ngưng, trong mắt mang theo ý cười đầy trêu chọc. Có sắc tâm lại không có sắc đảm, lại có suy nghĩ hư hỏng gì đây?

“Lại làm sao vậy……” Dạ Ngưng khẩn trương đến nỗi líu cả lưỡi.

Tiếu Vũ Hàm cười nhìn nàng, dịu dàng nói: “Em giữ tôi như thế, tôi đi kiểu gì đây?”

Lập tức hất tay Tiếu Vũ Hàm ra, Dạ Ngưng xoay phắt người đi như thể bị điện giật, không nhìn Tiếu Vũ Hàm, mặt đỏ như thể sắp phun máu, thân mình nóng lên.

Tiếu Vũ Hàm cười nhìn Dạ Ngưng, trông bộ dáng quẫn bách của nàng, tâm tình không hiểu sao lại tốt lên, tiến lên vài bước, ngồi xổm xuống nhặt túi xách rơi trên mặt đất, xoay người lại, nhìn Dạ Ngưng vẫn còn đang hít thở dồn dập ở đằng kia, ý cười trên mặt càng đậm.

Chậm rãi tiến lên, Tiếu Vũ Hàm cầm tay Dạ Ngưng, tay kia thì đặt lên vai nàng, xoay người nàng lại, để nàng đối diện thẳng với mình.

Cười, ngoài cười ra lại vẫn là cười, Tiếu Vũ Hàm chỉ đơn thuần đang cười, vui vẻ phát ra từ nội tâm, mà ở trong mắt Dạ Ngưng lại không giống vậy. Nụ cười này rất hút hồn, rất quyến rũ, làm cho từng tế bào toàn thân người ta đều bắt đầu nhộn nhạo, tay trong tay nhảy một điệu ngắn.

Không bận tâm đến màn “tiểu biệt nữu” của Dạ Ngưng nữa, Tiếu Vũ Hàm kéo tay nàng, giống như bao nhiêu lần trong quá khứ, nắm tay Dạ Ngưng, chậm rãi đi ra ngoài.

Không ngờ tới, trong phòng ấm áp như mùa xuân, ngoài phòng lại nổi lên một trận mưa tuyết nhỏ, từng bông tuyết nhè nhẹ bay xuống. Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu, nâng tay trái còn rảnh lên, đón lấy một bông tuyết: “Thật là đẹp.”

“Tuyết nhỏ quá, nếu không em có thể đắp cho cô một đôi người tuyết.” Dạ Ngưng nhìn bộ dáng vui vẻ của Tiếu Vũ Hàm, lòng cũng ấm áp hẳn lên.

“Thật vậy sao? Vậy chờ đến đêm tuyết tích được nhiều hơn, em lại đi ra đắp cho tôi một đôi nhé.”

“……Sẽ lạnh lắm.”

“Em gạt tôi?”

“Không có……”

“Ừm, vậy quyết định thế.” Độ cong nơi khóe miệng Tiếu Vũ Hàm càng lúc càng lớn, Dạ Ngưng kinh ngạc nhìn cô, trông bộ dáng đắc ý kia liền nhịn không được bật cười thành tiếng. Aish, tuổi tác người nào đó tựa hồ như lại lùi lại rồi.

Một đường đi về phía nơi Dạ Ngưng ở, Tiếu Vũ Hàm ngắm nhìn phong cảnh chung quanh, nắm tay Dạ Ngưng, dòng nước ấm trong lòng gần như muốn tràn ra. Vốn lần này đến Cáp Nhĩ Tân là muốn nói hết mọi việc cho Dạ Ngưng rồi sau đó đón nàng về nhà, nhưng giờ nhìn lại thì nơi này có vẻ như cũng không tệ lắm, cũng phải, chỉ cần có người yêu ở bên thì đang ở nơi nào cũng đâu có gì khác biệt.

“Vũ Hàm.” Đi được một lát, Dạ Ngưng rốt cục nhịn không được mở miệng.

Tiếu Vũ Hàm quay đầu nhìn nàng: “Ừ?”

“Làm thế nào cô lại biết chỗ em ở……” Dạ Ngưng nhỏ giọng hỏi, trong nháy mắt liền trộm nhìn Tiếu Vũ Hàm, phải biết rằng buổi sáng cô mới đến nha, làm sao mà lại biết mình ở chỗ nào chứ.

“Tất nhiên là tôi có cách để biết.” Tiếu Vũ Hàm cười nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng bất đắc dĩ nhìn cô, từ khi nào mà Vũ Hàm cũng trở nên hư như vậy chứ.

“Đúng rồi, cô bé Tiểu Thảo đó có vẻ đối xử với em không tệ, rất có phong thái của lão Đại năm đó.” Tiếu Vũ Hàm hơi hơi rụt cổ, có chút lạnh.

Dạ Ngưng nhíu mày nhìn cô, dừng chân lại, giơ tay ra, cởi chiếc khăn quàng trên cổ xuống, vừa quàng lên cho Tiếu Vũ Hàm vừa nói: “Làm gì có, nó đâu có thông minh tài trí được như lão Đại.”

Tiếu Vũ Hàm vừa cúi đầu nhìn Dạ Ngưng quàng khăn cho mình, vừa cười nói: “Tôi cảm thấy không tệ, ít nhất thì Phong tổng đối xử với cô bé đó không tệ.”

“Không hổ là vợ yêu của em, thật thông mình, lập tức nhìn ra được JQ*.”

(*gian tình)

“Tiểu Thảo và Phong tổng.” Tiếu Vũ Hàm kinh ngạc nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng quàng khăn xong xuôi lại cởi mũ của mình xuống đội cho Tiếu Vũ Hàm. Trái phải vật lộn một phen, vừa lòng đánh giá một Tiếu Vũ Hàm cuồn cuộn hơi thở quốc bảo, lúc này Dạ Ngưng mới vừa lòng. Tiếu Vũ Hàm sờ sờ mũ lông của Dạ Ngưng, nhìn nàng, mày liền cau lại. Dạ Ngưng biết Vũ Hàm nghĩ gì, cười cười, đưa tay kéo mũ liền với áo lông đội lên, lại kéo khóa cổ áo lên thật chặt, trong nháy mắt biến thành ET.

“Đúng vậy, Tiểu Thảo và Phong tổng thì sao chứ? ‘Thiên nhiên ngốc’ cùng ‘mặt than’ là tổ hợp hoàn mỹ nhất đó, em từng tận mắt thấy Phong tổng lén hôn Tiểu Thảo ở trong phòng nghỉ, chậc chậc, cái biểu tình chìm đắm ấy.”

Tiếu Vũ Hàm cười cười, lắc đầu: “Xem ra em cũng bỏ công không ít.”“Cái này thì cô nhầm rồi, thực sự thì một chút em cũng chưa giúp được. Chủ yếu là Phong tổng quá cường thế, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai đem gió lớn nổi lên thổi quét qua toàn thân Tiểu Thảo, cho nên –” Những lời tiếp theo Dạ Ngưng không nói nên lời, mạnh mẽ nuốt trở lại vào bụng, cứng rắn quay đầu, kéo Tiếu Vũ Hàm đi về phía nhà mình.

Thật ra là……Vũ Hàm cũng chẳng làm gì, chỉ là chớp chớp mắt nhìn chằm chằm Dạ Ngưng như thể có điều gì ám chỉ, câu “nổi gió to thổi quét qua toàn thân Tiểu Thảo” ấy làm cho cô nhớ tới câu chuyện cũ về Tiểu Ngư Nhi cùng Tiểu Nê Nhi của Dạ Ngưng.

May mà đường không quá xa, đến nhà Dạ Ngưng tuyết cũng đã rơi rất dày, Dạ Ngưng kéo tay Tiếu Vũ Hàm đi thật cẩn thận, chỉ sợ mải vui vẻ mà hơi chút sơ sẩy thì sẽ khiến cho vợ yêu quyến rũ người khác này ngã sấp xuống mất. Tiếu Vũ Hàm ngoan ngoãn để cho Dạ Ngưng dắt tay mình, thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng đều giả bộ người mù mà lờ đi.

Vào cửa rồi, bật đèn lên, Dạ Ngưng cởi áo khoác, cúi đầu đổi dép lê.

“Vũ Hàm, có lạnh không, em đi rót chén nước ấm cho cô.”

“Không muốn uống.” Tiếu Vũ Hàm đứng bên cạnh nhìn Dạ Ngưng đổi giày, Dạ Ngưng hơi ngẩn ra, đứng thẳng dậy nhìn cô: “Không lạnh sao?”

Tiếu Vũ Hàm chớp mắt nhìn nàng, gật gật đầu: “Lạnh.”

“Vậy sao lại không uống nước?” Dạ Ngưng hoang mang, nàng sao lại có cảm giác lần này Vũ Hàm trở lại lại có vẻ gì đó không đúng như thế nhỉ? Rốt cuộc là không đúng chỗ nào thì nàng cũng nói không được, dù sao thì chính là không giống bình thường cho lắm.

Tiếu Vũ Hàm nhìn chằm chằm Dạ Ngưng một lát, vươn cánh tay ôm lấy nàng, phát giác ra thân mình Dạ Ngưng cứng ngắc, cô liền cúi đầu, dùng hai má hơi lạnh nhẹ nhàng cọ cọ cổ Dạ Ngưng: “Như vậy thì sẽ không lạnh……”

“……Vũ Hàm.”

“Ừ.” Tiếu Vũ Hàm nhẹ giọng đáp lời, cô biết khẳng định Dạ Ngưng lại mất tự nhiên.

Dạ Ngưng hít sâu một hơi, ôm lại Tiếu Vũ Hàm, cúi đầu, hôn lên hai má cô: “Kỳ thật còn có một cách càng ấm áp hơn, cô có muốn thử một lần không?”

Thanh âm ái muội, không khí dụ hoặc, nháy mắt nhiễm hồng hai má Tiếu Vũ Hàm, liền ngay cả chiếc tai nho nhỏ cũng đều bị phủ kín bởi một tầng phấn hồng nhàn nhạt, thân thể không ức chế được khẽ run lên, Tiếu Vũ Hàm không trả lời, chỉ siết chặt thêm vòng tay đang ôm Dạ Ngưng.

Miệng đột nhiên khô khốc, liếm liếm môi, hai tay Dạ Ngưng cố định bên eo Tiếu Vũ Hàm, ngả người về phía sau, nhìn cô: “Muốn hay không?”

Mắt thấy khuôn mặt Tiếu Vũ Hàm như thể từng chút một được tô lên bằng màu của quả dâu, Dạ Ngưng đắc ý cười. Đúng vậy, nàng cố ý, nàng chính là cố ý, tuy nói nàng vẫn một mực quảng cáo loạn lên mình là một tiểu thụ yếu đuối, nhưng mà tiểu thụ này ít nhiều cũng muốn nhắc nhở cái người so với nàng còn thụ hơn này đừng có quá đắc ý.

“Em cười cái gì?” Tiếu Vũ Hàm nhìn miệng Dạ Ngưng toét rộng đến tận mang tai mà nhíu mày.

Dạ Ngưng nhìn Tiếu Vũ Hàm, cười không có ý tốt: “Vừa rồi là ai quyến rũ em, như thế nào giờ lại ngượng ngùng thế?”

“Hừ, không để ý tới em nữa, đi tắm đã.”

“Hả?” Bầu không khí nguyên bản đã nhộn nhạo sắp lên giường trong nháy mắt liền bị phá vỡ, Dạ Ngưng chớp mắt kinh ngạc nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm không quan tâm tới nàng, xoay người đi về phía phòng tắm, trước khi vào cửa liền như thể Lão Phật gia lên tiếng: “Tìm trong nhà một bộ quần áo mới đem đến đây cho tôi.”

Theo tiềm thức, Dạ Ngưng thật muốn đáp lại một câu: “Rõ, nô tài lĩnh chỉ!” Sờ sờ mũi, Dạ Ngưng cười cười, đi về phía phòng ngủ, chuẩn bị tìm quần áo.

Thật ra căn bản Dạ Ngưng không cần tìm, trực tiếp đi đến tủ quần áo lấy ra một bộ.

Lúc đi dạo phố ở nơi này, mỗi lần Dạ Ngưng mua quần áo đều mua một vài bộ có phong cách Vũ Hàm, không phải cố ý, chỉ là đáy lòng ẩn ẩn có phân chờ đợi, mà tia chờ đợi này rốt cục cũng không vô ích, làm cho Vũ Hàm chân thực cảm giác được.

Khi trông thấy đôi bàn chải dành cho tình nhân một xanh một hồng, mắt Tiếu Vũ Hàm hơi ươn ướt, ngay sau đó là một đôi khăn mặt cùng dạng, sữa tắm mình thích nhất…Tất cả mọi thứ, đều có dấu vết của cô.

Lẳng lặng nhìn hết thảy mọi thứ, Tiếu Vũ Hàm ngửa đầu hít một hơi, nén nước mắt xuống, hôm nay là ngày gặp lại, không thể khóc. Khoảnh khắc lúc ngẩng lên, Vũ Hàm nhìn thấy mấy cuộn giấy vệ sinh để trên giá, khẽ giật mình sửng sốt, Tiếu Vũ Hàm đem cuộn giấy vệ sinh có chút kỳ quái kia xuống cầm trong tay.

Sặc……

Khi nhìn vào bức tranh thứ nhất, Tiếu Vũ Hàm mấp máy môi, Dạ Ngưng……nàng thật đúng là có hứng thú tệ hại mà.

Trên giấy vẽ bộ dáng một đứa bé ngồi trên bồn cầu sắc mặt dữ tợn, phía dưới là chữ đề tựa của Dạ Ngưng, Vũ Hàm, táo bón lại nghĩ tới cô.

Bức thứ hai…vẫn là đứa bé kia, đứng dưới vòi hoa sen, bộ dáng có vẻ như đang tắm rửa. Đồng dạng có chữ đề tựa,Vũ Hàm, mỗi khi tắm rửa là nhớ cô nhất.

Bức thứ ba…có thêm hai nhân vật mới, Tiếu Vũ Hàm cẩn thận đánh giá, xem ra có lẽ là Tiểu Thảo và Phong tổng, mà hai người hình như đang…hôn nhau, mà đứa bé kia lại ở một bên nhìn lén.

Lần này không có lời đề tựa, chỉ có một khuôn mặt tròn rơi nước mắt.

Tiếu Vũ Hàm đang chăm chú xem, cửa phòng tắm lại bị đẩy ra, Tiếu Vũ Hàm nghiêng đầu nhìn về phía Dạ Ngưng, Dạ Ngưng nhìn cuộn giấy trong tay cô, há to miệng.

_Hết chương 94_
===================
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna