Google.com.vn Đọc truyện Online

23/06/2018

Thật ra thì em rất trong sáng - Chương 97 + 98

Đăng bởi Ngân Giang | 23/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 97: Xin hãy quý trọng...

“Dương Tiểu Thảo!!!” Dạ Ngưng sắp phát điên mất, xông lên túm Tiểu Thảo đang vểnh mông đè lên người tuyết dậy. Nhìn người tuyết bị nát bét thê thảm đến không nỡ nhìn, lòng Dạ Ngưng lạnh toát. Người tuyết a, nàng bắt đầu đắp từ tận nửa đêm, giờ lại tận mắt thấy người tuyết đã được đắp xong xuôi bị Tiểu Thảo dùng mông đập nát!

“Dương Tiểu Thảo, bà có biết tôi mất bao lâu để đắp người tuyết này không hả? Bà là đồ khốn kiếp!”

Tiểu Thảo cũng thực ủy khuất, vốn là muốn bổ nhào vào Dạ Ngưng, ai ngờ lại lao vào người tuyết, mà mặc kệ nói thế nào thì cũng chính nàng đạp nát người tuyết của người ta, nổi giận cũng là chuyện bình thường. Nàng cũng không giải thích gì, đầy trông mong nhìn Dạ Ngưng, nhắm mắt lại, trên mông trên thân đều là tuyết, hơn nữa nàng còn đội một cái mũ tròn tròn, rất có cảm giác người tuyết tái hiện nhân gian.

“……” Nắm đấm vốn định vung ra lại khựng lại giữa không trung, Dạ Ngưng vừa tức vừa buồn cười nhìn Tiểu Thảo, con bé này cũng thật là, sao lại thật thà đến vậy, cứ như thế chờ bị đánh, trách không được, một quả hồng mềm như vậy, bảo sao Phong tổng không bắt nạt. A, đúng rồi, Phong tổng đâu?

Dạ Ngưng nhìn chung quanh tìm kiếm, Tiểu Thảo đợi mãi cũng không thấy Dạ Ngưng đánh mình, liền mở to mắt, cười cười với nàng. Quả nhiên, Ngưng Ngưng yêu mình hơn người tuyết!

“Phong tổng đâu, Tiểu Thảo?”

“Sao tôi biết được.” Vừa nhắc đến Phong tổng Tiểu Thảo liền ngượng ngùng, liếc vội Tiếu Vũ Hàm một cái, cúi đầu không để ý đến ai nữa.

Dạ Ngưng vừa thấy nàng như vậy liền nở nụ cười, đi đến bên cạnh Tiếu Vũ Hàm, hai tay ôm eo cô, đầu ngả lên vai Vũ Hàm: “Ai chà, hơn nửa đêm chạy đến đây, không phải là mộng du đấy chứ? Rốt cuộc là sao, nói đi.”

Tiểu Thảo lại xấu hổ một hồi, sau đó mới vén vén tóc bên tai, nhỏ giọng nói: “Cô ấy nhắn tin cho tôi nói muốn xem mặt trời mọc, tôi đây không phải là đi tìm chỗ sao, cũng muốn đắp một người tuyết để cô ấy vui vẻ một chút. Ai biết nhìn thấy bà và Tiếu tỷ tỷ……”

Tiếu Vũ Hàm nghe xong liền cười cười, lắc đầu, Dạ Ngưng hai mắt trợn tròn hỏi: “Nói như vậy thì rốt cuộc bà vẫn bị chị ta tóm sao?”

“Tôi cũng không biết hiện tại tôi và cô ấy được coi là trạng thái gì nữa, thế nào thì tôi cũng cảm thấy có chút không thật, mà cứ như vậy cũng tốt rồi, Phong tổng đối xử với tôi tốt lắm.”

“Cứ như thế nào?!” Thanh âm trầm thấp mang theo một tia tức giận phá vỡ cuộc đối thoại của hai người, thân mình Tiểu Thảo run lên, kinh hãi xoay người, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Phong Uyển Nhu vẻ mặt âm trầm đứng ở kia.

“A, Phong tổng.” Dạ Ngưng vội buông Tiếu Vũ Hàm ra đứng nghiêm, Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng, lại nhìn Tiểu Thảo, nở nụ cười. Sao vậy, sợ lãnh đạo đến thế cơ à?

Chiếc áo khoác cao cổ màu đen che khuất nửa khuôn mặt Phong Uyển Nhu, cô cũng không nói gì, liền cứ như vậy sắc mặt âm trầm nhìn Tiểu Thảo, Tiểu Thảo cúi đầu thấp đến nỗi như muốn chui luôn xuống đất, Dạ Ngưng đứng một bên nhìn hai người cười xấu xa.


Nhăn nhăn nhó nhó hồi lâu, Tiểu Thảo ngẩng đầu nhìn Phong Uyển Nhu, nhỏ giọng nói: “Em có gói bánh sủi cảo chị thích ăn nhất, chờ về nhà là có thể nấu.”

“……” Tiếu Vũ Hàm kinh ngạc nhìn Tiểu Thảo, Dạ Ngưng nhún nhún vai thực bất đắc dĩ.

Phong Uyển Nhu nhìn chằm chằm Tiểu Thảo, trông thấy cái mũi vì lạnh mà hồng hồng của nàng liền thở dài, lòng lại mềm nhũn: “Sao lại mặc ít như vậy? Không sợ cảm lạnh à, còn không lại đây?”

“Dạ.” Tiểu Thảo lên tiếng ngoan ngoãn đi đến bên người Phong Uyển Nhu, Phong tổng cởi nút áo khoác, cũng không để ý Tiểu Thảo một thân đầy tuyết, kéo nàng vào trong lòng bọc lại.

Thực ấm áp, Tiểu Thảo ngốc nghếch cười cười, chui vào trong lòng Phong Uyển Nhu, vừa thơm vừa ấm áp, rất có cảm giác của mẹ.

Vũ Hàm không thể tin nổi nhìn hai người, bộ dáng Dạ Ngưng lại như thể nhìn mãi thành quen, tiến sát lại Vũ Hàm, ghé vào tai cô nhỏ giọng: “Vũ Hàm, em cũng lạnh.”

Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu, không hài lòng liếc nàng một cái, lại nhìn nhìn Phong Tổng và Tiểu Thảo, nghi hoặc hỏi: “Đến như thế rồi mà hai người còn chưa ở bên nhau?”

“Haiz, đây không phải là vì Tiểu Thảo cứ luôn cảm thấy Phong tổng lớn tuổi rồi mà còn không có con cho nên mới coi nó là đứa bé sao, nó vẫn cứ luôn cảm thấy tình cảm của Phong tổng định vị sai hướng rồi.”

“Phong tổng mới bao nhiêu tuổi chứ.”

“Hẳn là 29 thì phải, em không rõ lắm.”

“Ừ. Đã công khai chưa?”

“Không có đâu, dù sao cũng là một cái công ty ngẩng đầu không thấy mà cúi đầu thì gặp, chẳng qua Phong tổng này vốn là người rất bá đạo, công khai hay không đối với chị ta mà nói thì hiệu quả cũng giống nhau thôi. Cô xem, không phải Tiểu Thảo bị ‘ăn’ gắt gao sao.”

“Vậy cũng chưa chắc.” Vũ Hàm có chút đăm chiêu nhìn Phong Uyển Nhu, nắm tay Dạ Ngưng, tiến lên chào hỏi cô.

Phong Uyển Nhu gật gật đầu với Tiếu Vũ Hàm, ôm ấy Tiểu Thảo, Tiểu Thảo thò khuôn mặt đỏ hồng không được tự nhiên ra ngoài, muốn nói chuyện với Dạ Ngưng, chui ra chui vào khiến cái mũ bị thổi bay vào mặt Phong tổng, bị cô vỗ một phát, lúc này mới chịu ngoan ngoãn.

“Phong tổng, cám ơn cô những ngày qua đã chiếu cố Dạ Ngưng.”

“Cô muốn dẫn cô bé này đi?” Phong tổng lạnh mặt nghiêm nghị nhìn Tiếu Vũ Hàm, lời này của cô làm cho tất cả mọi người ở đây đều cả kinh, Tiếu Vũ Hàm ngược lại lại rất bình tĩnh, Tiểu Thảo có phần sốt ruột, cô thật vất vả mới có một người bạn tốt như vậy, không thể cứ như vậy mà đi được. Dạ Ngưng lại nhìn chằm chằm Tiếu Vũ Hàm, biểu tình trên mặt có chút phức tạp.

“Phải.”

“Không được.” Lời từ chối rất rõ ràng, mặt Phong Uyển Nhu vẫn không chút thay đổi, Tiếu Vũ Hàm nghe xong trong lòng có chút không thoải mái, nhưng nét mặt lại không biểu hiện ra.

“Dạ Ngưng đã ký hợp đồng ba năm với Phong Đằng, giờ mới qua một năm, nàng phải ở lại.” Phong tổng chậm rãi giải thích, Tiếu Vũ Hàm nghe hiểu được ý tứ của cô, nhíu mày.

“Đương nhiên, tôi biết tiền vi phạm hợp đồng đối với cô mà nói cũng không tính là cái gì, nhưng mà tổng giám đốc Tiếu, cô đã hỏi qua ý Dạ Ngưng chưa, nàng có muốn rời đi không? Có muốn cùng cô về Bắc Kinh, ở dưới sự chăm sóc bảo vệ của cha mẹ, tiếp tục cuộc sống của một cục cưng ngoan? Vĩnh viễn cũng không nắm chắc có thể sóng vai cùng cô đứng chung một chỗ?”

Thực hiển nhiên, những lời Phong tổng nói đã đánh thẳng vào đáy lòng Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm có thể cảm giác được thân mình Dạ Ngưng hơi cứng đờ một chút, quay đầu nhìn nàng, chỉ thấy nàng đau khổ liếc nhìn mình một cái, không nói gì, Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng như vậy mà đau lòng, nắm lấy tay nàng.

Tiểu Thảo thấy dáng vẻ Dạ Ngưng như thế cũng có chút khổ sở, cô không muốn nhìn thấy nhất là bạn bè đau lòng, liền nhíu nhíu mày, ngửa đầu trách: “Chị bắt nạt người ta như thế làm gì chứ?”

Phong tổng trợn mắt liếc cô, lạnh lùng nói: “Tôi thích nhất là bắt nạt người khác, còn thích bắt nạt em nhất đó, em có ý kiến gì?”“……” Tiểu Thảo ủy khuất không nói nữa. Tiếu Vũ Hàm ở bên cạnh trong lòng rối loạn thành một đoàn, đúng vậy, cô thật ích kỷ, vẫn luôn áp đặt ý tưởng chủ quan của mình lên người Dạ Ngưng, còn chưa hỏi xem rốt cuộc là nàng muốn gì.

“Chúng ta đi trước.” Giữ chặt tay Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm xoay người đi về nhà, Dạ Ngưng nhìn nửa gương mặt cô mà thở dài, gật gật đầu với Tiểu Thảo và Phong tổng rồi cũng đi theo. Tiểu Thảo thấy Dạ Ngưng phải đi liền sốt ruột gọi, không ngừng nhìn nàng thỉnh cầu giúp đỡ, Dạ Ngưng thấy Tiểu Thảo như vậy cũng không nhẫn tâm, vừa định nói với Phong tổng câu gì đó liền đã bị ánh mắt khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo kia làm cho đóng băng trong nháy mắt, nhún nhún vai, Dạ Ngưng phất phất tay với Tiểu Thảo, Tiểu Thảo à, cố lên nha.

Sóng vai đi trên đường về nhà, sự trầm mặc dị thường quẩn quanh giữa hai người, Tiếu Vũ Hàm vẫn không nói gì, bàn tay nắm chặt tay Dạ Ngưng, mặt mày nhăn lại đầy bế tắc. Dạ Ngưng thỉnh thoảng nhìn cô, muốn nói gì đó để làm dịu không khí, nhưng kết quả là mấp máy môi vài cái, lại cái gì cũng chưa nói ra. Về đến nhà cởi áo khoác ngoài, Tiếu Vũ Hàm lập tức đi đến sô pha ngồi xuống, dáng vẻ đầy tâm sự.

“Vũ Hàm.” Dạ Ngưng cởi áo khoác, cầm một cốc sữa chua đưa cho Tiếu Vũ Hàm.“Ừ.” Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu nhìn Dạ Ngưng, nhận lấy sữa chua, miễn cưỡng cười cười với nàng. Dạ Ngưng đi đến sô pha cũng ngồi xuống cạnh cô, kéo cô ôm vào lòng. Tiếu Vũ Hàm thuận thế tựa đầu lên vai Dạ Ngưng, lắng nghe tiếng trái tim nàng đập, suy nghĩ thật lâu liền nhẹ giọng nói: “Dạ Ngưng, một năm qua, thực xin lỗi.”

Khóe mắt cay cay, tuyến lệ của Dạ Ngưng lại bắt đầu tràn ra, một câu này, nàng đã đợi thực lâu, đợi từ lâu lắm rồi. Có trời mới biết một năm vừa rồi đã trôi qua thế nào, nhớ nhung đến nỗi cứ ngỡ sẽ không thể nhớ nổi hình dáng của cô, ảnh chụp bị nàng lật lại một lần lại một lần, nghĩ tới muốn phát điên, nhớ tới mức đau lòng.

Tiếu Vũ Hàm bình tĩnh nhìn Dạ Ngưng, bởi vì khổ sở mà thanh âm có chút trầm thấp: “Là tôi không đúng, không nên dễ dàng nói chia tay, thực xin lỗi, Dạ Ngưng, tôi cam đoan về sau sẽ không như vậy nữa.”

Dạ Ngưng cắn môi dùng sức gật đầu, thân mình căng thẳng, hô hấp có chút dồn dập, dùng sức ôm Tiếu Vũ Hàm. Không truy cứu, chỉ cần hai người còn ở bên nhau thì cái gì nàng cũng không truy cứu nữa, là nỗi đau khổ tương tư của từng ngày trôi qua trong một năm ấy đã nói cho nàng biết, rốt cuộc nàng yêu Tiếu Vũ Hàm đến nhường nào, không rời xa, không tách ra nổi, cho dù cô có ngàn sai vạn sai thì cũng không nỡ buông lời trách cứ.

“Có một số việc, hẳn là tôi nên nói cho em biết.” Khi Tiếu Vũ Hàm nói lời này vẫn nhìn vào mắt Dạ Ngưng, Dạ Ngưng gật đầu với cô, nói đi, nói ra trong lòng sẽ dễ chịu hơn một chút.

Tựa vào vai Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm lâm vào hồi ức: “Lúc trước nói lời chia tay với em là vì cậu của tôi đã phát hiện ra chuyện của chúng ta.”

Thanh âm yếu ớt khiến cho lòng Dạ Ngưng lập tức căng thẳng, thật sự là có người đã bức bách cô sao? Nghĩ tới, nàng hẳn là phải nghĩ tới mới đúng!

“Em và giáo sư gây nên xung đột ở trường, còn có chuyện của cha mẹ em…cũng là do một tay ông ấy gây nên.” Mấy câu này Tiếu Vũ Hàm nói đặc biệt gian nan, cô biết một khi nói ra những lời này có khả năng Dạ Ngưng sẽ hận mình, mặc kệ nỗi hận này sâu đậm đến mức nào thì sẽ vẫn mãi để lại khe hở trong lòng. Quả nhiên, thân mình Dạ Ngưng cứng lại, siết chặt nắm tay một câu cũng không nói.

“Lúc trước tôi không có cách nào ngăn cản ông ấy, tôi sợ ông ấy sẽ tiếp tục làm tổn thương những người ở bên cạnh em, rồi đến cuối cùng sẽ làm tổn thương em.”

“Cho nên, cô liền lựa chọn rời xa em?” Thanh âm Dạ Ngưng bình thản thần kỳ, nhưng càng như vậy Tiếu Vũ Hàm càng kinh hãi. Lắc lắc đầu, Tiếu Vũ Hàm nhìn vào mắt Dạ Ngưng, nói: “Dạ Ngưng, tôi biết em sẽ trách tôi cũng sẽ hận tôi, nhưng mà, hãy nghe tôi nói hết được không?”

Trầm mặc nhìn Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng gật gật đầu.

“Dạ Ngưng, tôi biết lúc trước nói chia tay với em thực không công bằng, nhưng mà lúc ấy tôi hoàn toàn hoảng loạn, quá nhiều chuyện xảy ra làm lẫn lộn suy nghĩ của tôi, chuyện duy nhất tôi có thể xác định được chính là không để cho em bị tổn thương.”

“Nhưng mà cô có biết lời chia tay của cô mà nói chính là tổn thương lớn nhất đối với em không?!” Dạ Ngưng vẫn không nhịn được, mắt đỏ lên nhìn Tiếu Vũ Hàm, đem những lời giấu trong lòng từ lâu nói ra.

“Tôi biết, như thế nào tôi lại không biết được……” Tiếu Vũ Hàm gian nan gật đầu. Tôi biết, Dạ Ngưng, lời em nói tôi đều biết, chia xa, không chỉ có mình em khổ sở, tôi cũng đau khổ lắm em biết không?

“Cho nên mỗi lần em tới tìm tôi, tôi đều rất khổ sở, không biết phải làm thế nào cho phải.” Nhớ lại chuyện cũ, nước mắt Tiếu Vũ Hàm không kìm được mà chảy xuống, nhìn gương mặt tràn đầy nước mắt kia.

Dạ Ngưng đau lòng, ôm ấy cô, hôn lên tai Tiếu Vũ Hàm, giải thích: “Vũ Hàm, đừng khóc, không phải em đang trách cô, em chỉ là – chỉ là có chút kiềm chế không được, cô có biết không, một năm qua, em đã chờ cô suốt một năm, cô chưa từng liên lạc với em, thậm chí ngay cả ngày tết hay giao thừa mà một tin nhắn cũng không có.”

“Tôi sợ, sợ một khi liên lạc với em rồi thì sẽ không thể kiên trì được nữa……” Tiếu Vũ Hàm thì thầm, mỗi một ngày trôi qua lòng cô đau đến đâu, cô nhớ thương Dạ Ngưng biết bao nhiêu, rõ ràng là yêu, lại nhất định phải đem người mình yêu đẩy ra, loại đau đớn này, nỗi ủy khuất ấy, không ai có thể lý giải nổi, khoảng cách giữa yêu và hận gần cỡ nào, cô thực sợ, sợ Dạ Ngưng sẽ bước qua một bước ấy, vĩnh viễn hận cô. Đã bao lần cầm điện thoại bấm dãy số quen thuộc kia rồi lại cắt đứt, bao nhiêu tin nhắn đã viết lại không gửi đi, cô sợ nghe được thanh âm của Dạ ngưng, cô biết nếu nghe được giọng nói quen thuộc kia thì cô nhất định sẽ hỏng mất, nhất định sẽ không thể kiên trì thêm được nữa.

“Hiện tại thì sao, Vũ Hàm, giờ thì sao? Lâm Phong ông ta vẫn không đồng ý để chúng ta ở bên nhau sao?” Dạ Ngưng gắt gao ôm Tiếu Vũ Hàm, hỏi vấn đề mà mình vẫn lo lắng nhất. Nếu yêu, sẽ không muốn để nhau phải chịu tổn thương, hồi ức đã đủ đau khổ rồi, quý trọng những điều trước mắt mới là quan trọng nhất.

“Ông ấy bị ung thư phổi.”

“Ung thư phổi?!”

“Ung thư phổi giai đoạn cuối, đã lan rộng rồi, nấy năm nay Lâm thị không được thuận lợi, hơn nữa bởi vì chuyện của chị họ tôi nên khiến cho ông ấy thường xuyên say rượu hút thuốc.”

“Trời, vậy chị Lâm đâu? Chẳng phải là đau lòng chết được sao, vốn chỉ còn một người thân này, bây giờ lại sắp –” Những lời tiếp theo Dạ Ngưng cũng không nói ra được, tuy rằng nàng rất hận Lâm Phong, hận hắn dùng thủ đoạn ác độc như vậy đối phó với cha mẹ mình và còn cả Vũ Hàm, nhưng mà vừa nghĩ đến Lâm Nhược Nhiên là nàng lại động lòng trắc ẩn.

“Dạ Ngưng, trước khi tối tới Cáp Nhĩ Tân, chị họ có đến tìm tôi, muốn để tôi nói với em một tiếng xin lỗi.”

“Em không trách chị ấy, chỉ là có chút hận Lâm Phong, lấy danh nghĩa người thân để tổn thương, Vũ Hàm, em không chấp nhận được.”

“Tôi biết……” Tiếu Vũ Hàm cúi đầu, hốc mắt cũng đỏ lên: “Cho nên từ khi ông ấy nằm viện đến giờ tôi cũng chưa đi thăm, nhưng dù thế nào thì người đó cũng là cậu của tôi, là anh ruột của mẹ tôi.”

“Vũ Hàm.” Dạ Ngưng ôm bả vai Tiếu Vũ Hàm hôn lên trán cô, mọi tổn thương trong quá khứ vẫn còn rõ ràng ngay trước mắt, đối với một người sắp chết thì nàng còn truy cứu làm gì: “Đã qua thì cho qua đi, em không muốn nhắc lại cũng không muốn nghĩ nữa, bệnh viện bên đó, nếu có thời gian cô vẫn nên tới thăm xem sao, không phải vì Lâm Phong thì cũng là vì chị Lâm, cô ấy thật sự không dễ chịu gì.”

“Ừ, tôi đã gặp chị ấy hai lần, người rất gầy, tinh thần cũng không tốt lắm, tất cả mọi chuyện ở công ty đều giao cho người khác, một lòng muốn ở bên cùng chú vượt qua nốt những ngày cuối cùng, dù sao thì đó cũng là người thân duy nhất còn lại trên đời của chị ấy.”

“Được rồi, đừng nghĩ nữa, được không?” Dạ Ngưng hôn lên nước mắt trên mặt Vũ Hàm, dịu dàng nói: “Thật ra đôi khi ngược lại em lại cảm ơn Lâm Phong, nếu không phải ông ấy thì em còn không biết mình yêu cô đến mức nào. Vũ Hàm, một năm vừa qua, em nhớ cô đến nỗi tưởng như trái tim đều tan nát. Có lẽ, không có một năm chờ đợi này thì những lời này đó cô nói ra sẽ còn khiến em không được tự nhiên một phen, tiếp tục tra tấn bản thân mình.”

“Cám ơn em.”


“Nói gì vậy? Vũ Hàm, kỳ thật em vẫn biết, vì em, cô đã mất đi nhiều lắm, hy sinh cũng thực nhiều, em mệt mỏi rồi, không muốn lại lãng phí thời gian vô ích đi truy cứu ai đúng ai sai nữa, chỉ cần cô còn yêu em là được, chỉ cần chúng ta có thể ở bên nhau thôi.”

“Em đã trưởng thành.”

“Hừ, em vẫn luôn chín chắn mà, cô tìm được em là phải cảm tạ trời đất đó, nếu tìm phải một người như Tiểu Thảo ấy à, không tức chết người mới lạ.”

“A, nói như vậy tức là tôi rất có mắt nhìn?”

“Đó là đương nhiên.”

“Dạ Ngưng, em thật sự không để bụng sao……”

“Suỵt, đừng nói nữa.” Dạ Ngưng học theo bộ dáng Tiếu Vũ Hàm nhẹ giọng nói, ôn nhu lau đi nước mắt trên mặt, trên mặt vẫn mang theo nụ cười. Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu dịu dàng nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng cũng không chớp mắt nhìn cô, hai phiến môi dần dần tiếp cận, không khí chung quanh dần ngưng kết lại, cánh tay Vũ Hàm không chút sức lực dần trượt xuống bên hông Dạ Ngưng, thình lình đụng đến chỗ túi quần tựa hồ có một hộp hình vuông, nét cười trên mặt liền đông cứng lại, nhu tình trong mắt nhanh chóng biến mất, sờ soạng lấy ra. Dạ Ngưng kinh hãi, lùi lại phía sau né nhưng lại bị Tiếu Vũ Hàm móc ra trước.

“Đây là cái gì?!”

“Bốp” một tiếng ném hộp thuốc lá lên trên bàn, Tiếu Vũ Hàm tức giận nhìn Dạ Ngưng.

_Hết chương 97_
======================
Chương 98: Lễ mừng năm mới...

“Vũ Hàm……”

“Đừng gọi tôi!” Tiếu Vũ Hàm thực sự nổi giận, mắt gắt gao nhìn chằm chằm Dạ Ngưng, khuôn mặt tươi cười hoàn toàn đông cứng, làm sao còn có vẻ ấm áp vừa rồi.

Dạ Ngưng nhìn chằm chằm Tiếu Vũ Hàm mấp máy môi, muốn giải thích, nhưng rõ ràng nếu kiếm cớ thì sẽ chỉ càng thảm hại hơn. Suy nghĩ thật lâu liền thở dài, cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Cô đừng trách em, em khó chịu nên mới hút. Em chỉ là…chỉ là không biết phải phát tiết thế nào mới được.”

Nói mấy câu đầy tủi thân, Dạ Ngưng cúi đầu, mắt ửng hồng không nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm nhìn nàng, lửa giận trong mắt dần dần tan đi, chỉ còn lại nỗi đau lòng tràn đầy: “Vì thế nên em có thể tự chà đạp thân thể mìnhsao?”

Ngữ khí đã dịu xuống, Dạ Ngưng sao lại không cảm giác được, liền ngẩng đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm, tiến lên ôm cô vào lòng: “Vũ Hàm, em biết mình sai rồi, về sau sẽ không hút nữa, đừng giận, nhé?”

Tiếu Vũ Hàm không nói lời nào, để mặc cho Dạ Ngưng ôm mình lắc qua lắc lại.

“Hơn nữa, cô đã đến rồi thì em còn hút thuốc gì nữa.” Dạ Ngưng càng không ngớt thì thầm, chôn đầu ở cổ Tiếu Vũ Hàm, tham lam hít lấy hương thơm trên người cô.

“Nói thì phải nhớ đấy.” Qua thật lâu Tiếu Vũ Hàm mới mở miệng.

Dạ Ngưng nghe thấy liền vội vàng gật đầu: “Uhm, không bao giờ hút nữa.”

“Dạ Ngưng.” Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng muốn nói lại thôi, Dạ Ngưng biết cô có chuyện muốn nói, liền kéo tay cô ngồi lên một góc sô pha.

“Ừ?”

“Em thực sự thích nơi này sao?”

“Phải, so với Bắc Kinh thì em thích nơi này hơn. Không, phải nói là em thích Phong Đằng, thích bầu không khí này.”

“Ừ.” Tiếu Vũ Hàm nhíu nhíu mày, không nói nữa.

Dạ Ngưng nhìn cô chằm chằm một lúc, nói: “Vũ Hàm, em biết cô nghĩ gì. Nếu cô muốn em trở về Bắc Kinh, vậy em sẽ trở về. Một năm qua đã khiến cho em hiểu ra được rất nhiều chuyện, chỉ cần có cô là đủ, công việc gì đó, em không thèm bận tâm, thật đấy.”

Lời Dạ Ngưng nói làm cho lòng Tiếu Vũ Hàm ấm áp, cô trầm mặc một hồi, nhìn vào mắt Dạ Ngưng, cười cười: “Ừ, trước đừng nói nữa, còn một tuần nữa là đến năm mới, mặc kệ về sau rốt cuộc công tác ở đâu, hôm nay cũng cứ về nhà đã nhé? Đi thăm cha mẹ, còn cả lão Đại nữa, cô ấy rất nhớ em.”

Nhắc tới lão Đại, Dạ Ngưng liền cười đến híp cả mắt: “Còn nói nữa, nó đúng là hũ dấm chua mà, mấy hôm trước lúc em gọi điện cho nó thì Tiểu Thảo hỏi em có ăn bánh tart không, lão Đại hỏi em đó là ai, em nói là bạn mới quen, không tệ lắm, nó liền lập tức nổi cơn ghen, nói cái gì mà bạn bè vĩnh viễn chỉ có một, hơn nữa bạn bè mới quen vĩnh viễn không thể chân thành được như bạn bè thời đại học, đừng có để bị hoa hoa cỏ cỏ gì đó lừa gạt.”

Tiếu Vũ Hàm nghe xong liền cười không ngừng, lắc lắc đầu: “Đừng nói vậy, bạn bè của em đều đối xử tốt với em từ tận đáy lòng, trước kia là lão Đại, giờ Tiểu Thảo cũng vậy.”

“Vâng.” Dạ Ngưng gật đầu, nói: “Kỳ thật rời khỏi Phong Đằng, người em không nỡ nhất là Tiểu Thảo.”

“Không nỡ thì đừng đi nữa, ở lại đi.”

“Cái gì?” Dạ Ngưng không thể tin được nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Tiếu Vũ Hàm cười cười với nàng: “Em ở đâu thì tôi ở đó, tôi không có cha mẹ ràng buộc, chỉ một người thì thế nào cũng được cả.”

“Vũ Hàm…” Dạ Ngưng đau lòng, Tiếu Vũ Hàm liền lắc đầu an ủi: “Được rồi, mau đứng lên đi, chờ đến ngày mai tôi sẽ đặt vé máy bay, em cũng thu xếp một chút, đã lâu rồi không trở về, mang vài thứ về tặng cho cha mẹ bạn bè nữa.”

“Được.” Dạ Ngưng vui vẻ đồng ý, đứng dậy thu dọn này nọ, Tiếu Vũ Hàm nhìn chằm chằm Dạ Ngưng một lúc, cười cười.

Như thế này thực tốt.

Nhưng hai người như thế nào cũng không nghĩ tới, Dạ Ngưng chẳng qua là muốn trở về Bắc Kinh ăn tất niên mà thôi, Tiểu Thảo lại khóc lóc đến nước mắt nước mũi đầy mặt không cho đi: “Ngưng Ngưng, bà không thể đi, bà đi rồi thì tôi phải làm sao bây giờ? Ai cùng đi ăn cơm với tôi, ai tới bảo vệ tôi?”

“……” Dạ Ngưng hoàn toàn không còn gì để nói, chán ghét nhìn Tiểu Thảo, nhưng mà nhìn khuôn mặt nước mắt liên miên không dứt kia liền có chút đau lòng, thở dài nói: “Tiểu Thảo, thật sự là tôi chỉ về Bắc Kinh đón năm mới thôi mà, sau đó sẽ trở lại đây.”

“Sao thế được, Tiếu tỷ tỷ cũng đã đến đây, bà còn có thể trở lại chắc?” Tiểu Thảo vừa khóc vừa rút khăn giấy ra, lau nước mắt, lau nước mũi, chất đống đầy cả nửa cái bàn nhà Dạ Ngưng.

“Tiểu Thảo, rốt cuộc là bà sợ tôi đi rồi không có ai bồi tiếp bà hay vẫn là sợ phải một mình đối diện với Phong tổng hả?”

Tiểu Thảo lau nước mũi, khóc nói: “Sợ Phong tổng.”

“……” Biết mà! Dạ Ngưng cắn chặt răng, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Tiểu Thảo: “Bà sợ cái gì? Tiểu Thảo, bà sợ gì chị ta? Người đó thích bà mà, bà có biết không?”

Tiểu Thảo tiếp tục xì mũi, gật đầu: “Biết, cho nên tôi mới càng sợ. Bà đi rồi tôi lại càng không có cớ để chuồn êm.”

“Bà tính chuồn cái gì? Hai người ở bên nhau có gì không tốt? Bao nhiêu người muốn được ở cùng một chỗ với Phong tổng đấy, bà dĩ nhiên lại còn trốn.”

“Bà không biết đâu, lúc riêng tư chị ấy kinh khủng lắm.” Tiểu Thảo nước mắt khô rồi, cái mũi cũng lau đến hồng hồng, thoạt nhìn thực đáng yêu.

“Kinh khủng?” Dạ Ngưng vừa gói ghém hành lý vừa tọc mạch, Tiểu Thảo gật gật đầu, nói: “Ví dụ như ngày hôm qua ấy, khi bà và Tiếu tỷ tỷ đi rồi Phong tổng liền dẫn tôi về nhà chị ấy.”

“Về nhà á?” Dạ Ngưng hai mắt tỏa sáng nhìn Tiểu Thảo, về nhà? Về nhà rồi làm sao? Có “tới” luôn không?

“Không biết từ đâu mà người ta lại lấy ra một cái váy ngắn xanh biếc đưa cho tôi mặc.”

“Trời? Hai người chơi trò SM?” Dạ Ngưng kinh hãi, không ngờ thật đúng là không nghờ nha, một người đứng đắn như Phong tổng dĩ nhiên lại có sở thích này.

“Không phải, chị ấy bảo tôi nhảy một bài ở trước mặt mình.”

“Xời, nhảy múa không phải là sở trường của bà sao. Nhảy thì nhảy, nhảy hẳn một điệu nóng bỏng quyến rũ chết Phong tổng đi.”

Những ngày qua, Dạ Ngưng không ít lần nhảy với Tiểu Thảo, đừng thấy Tiểu Thảo bình thường kém nhạy bén, nhưng mà đối với âm nhạc và vũ đạo thì thật sự đúng là rất có thiên phú.

“Nhưng là nhảy điệu múa dân tộc cơ! Ngưng Ngưng, bà có thể tưởng tượng cảnh mặc váy ngắn màu xanh đi chân không cầm trong tay hai cái khăn lông tạo dáng ‘thiên nữ tán hoa’ đau khổ đến mức nào không?

“……” Dạ Ngưng đột nhiên cảm thấy Vũ Hàm thực thiện lương nha.

“Ừ, thế nhảy xong chị ta có phản ứng gì?” Dạ Ngưng đồng tình nhìn Tiểu Thảo, Tiểu Thảo đỏ mặt, cắn môi không nói.

“Gì thế? Lại thẹn thùng.”

“Không có gì, thật ra thì cũng không có gì, vẫn như cũ thôi, chị ấy lại hôn tôi.”Dạ Ngưng nhìn bộ dáng ngượng ngùng không được tự nhiên của Tiểu Thảo mà ghê tởm đến nỗi cơm ăn buổi sáng đều như muốn nôn hết cả ra, liền phất phất tay, chán ghét nói: “Được rồi, đừng có khoe mấy màn ngọt ngào của bà với tôi nữa. Nói cái gì mà không nỡ chứ, Phong tổng người ta hôn bà đến thành quen rồi, bà còn giả bộ rụ rè bẽn lẽn với tôi nữa.”

“Ở bên chị ấy làm cho tôi có cảm giác như thể một giấc xuân mộng vậy, rất chân thật.”

“……” Nét hồng trên mặt Tiểu Thảo còn chưa tan, ngơ ngác nhìn con Doremon trên bàn Dạ Ngưng, ánh mắt dần tản ra.

Dạ Ngưng thấy Tiểu Thảo như vậy liền biết khẳng định nàng lại rơi vào cõi mơ, mấp máy môi không nói lời nào, vội nắm lấy thời gian để thu dọn này nọ.

“Dọn xong chưa? Tôi đi chào Phong tổng, buổi chiều bay rồi.” Không biết từ khi nào thì Vũ Hàm tới, Dạ Ngưng cười cười với cô, gật đầu: “Uhm, sắp rồi, một lát nữa ra ngoài ăn nhé.”

Tiếu Vũ Hàm gật đầu, kỳ quái nhìn Tiểu Thảo ở bên cạnh Dạ Ngưng, quay đầu lại nhìn nhìn Dạ Ngưng. Cô bé đó bị làm sao vậy?

Dạ Ngưng nhún nhún vai, nhỏ giọng nói: “Đang có giấc xuân mộng.”

“……”

“Tiểu Thảo, đi ra ngoài ăn cơm đi, gọi Phong tổng đến đây.” Vỗ vỗ tay, Dạ Ngưng vừa lòng nhìn cái bàn đã thu dọn xong xuôi, gật đầu, rất sạch sẽ!

Tiểu Thảo phục hồi tinh thần, nhìn Dạ Ngưng hỏi: “Đi ăn chỗ nào thế?”

“À, quán lẩu ở gần đây.” Dạ Ngưng cười nói, còn chưa để Vũ Hàm thưởng thức món thịt dê chỗ này, ăn ngon hơn ở Bắc Kinh nhiều.

“Nhưng chị ấy không thích ăn đồ nhiều dầu mỡ.” Tiểu Thảo nhỏ giọng nói thầm, mặt có chút hồng.

Dạ Ngưng quẳng cái liếc mắt xem thường qua: “Mau đi gọi người ta đi.”

“Ờ.” Tiểu Thảo đáp ứng rồi liền xoay người đi về phía phòng giám đốc, Dạ Ngưng nhìn chằm chằm bóng dáng nàng mà lắc đầu, Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng cười cười, nói: “Sao thế, lại hâm mộ?”

“Chỗ nào chứ.” Dạ Ngưng lắc lắc đầu, vui vẻ cười nắm tay Tiếu Vũ Hàm: “Chỉ là có chút cảm khái thôi, Vũ Hàm, thật đúng là ứng với câu nói kia, vô luận cô có là người như thế nào, có khuyết điểm nào đi chăng nữa thì trên thế giới này sẽ luôn luôn có một người thích cô.”

“Em nha, lắm điều.” Vũ Hàm nhéo nhéo mũi Dạ Ngưng, Dạ Ngưng cười không ngừng. Đúng lúc đang đùa giỡn thì thanh âm tiếng giày cao gót lộp cộp đầy mạnh mẽ truyền đến, Phong tổng và Tiểu Thảo đến rồi.

“Đi thôi, đi thôi, ăn cơm.” Dạ Ngưng chính là như vậy, tâm tình mà tốt thì chỉ hận không thể ồn áo để khắp cả thiên hạ đều biết, Tiếu Vũ Hàm nhìn nàng cười sủng nịnh, Phong tổng nhìn hai người, lại nhìn Tiểu Thảo, thở dài. Tiểu Thảo bị một tiếng thở dài quá mức u oán này của Phong tổng khiến cho trái tim như tan nát, đứng tại chỗ bắt đầu khoa chân múa tay.

Phải làm thế nào mới có thể tiến lên nắm tay chị ấy đây? Ừ, cứ trực tiếp chút, một phát giữ chặt lấy, như vậy không tốt sao? Nếu không thì áp dụng chiến thuật “vu hồi” chậm rãi đi đến gần chị ấy rồi sau đó thì nắm tay, nhưng mà lúc nắm thì sao? Trên mặt nên là biểu tình gì đây, dịu dàng thẹn thùng hay là say mê?

“Bà làm cái gì đấy?!” Dạ Ngưng tức giận nhìn Tiểu Thảo. Tiểu Thảo ngẩn ra, mờ mịt nhìn nàng.

“Bà đứng tại chỗ diễn kịch Quỳnh Dao cái gì nữa? Tôi còn tưởng lạc mất bà luôn rồi, hai người kia đã gọi đồ ăn sắp nấu rồi đó!”

“……”

“Còn không tới đây?”

Tiểu Thảo buồn bực, cúi đầu đi qua, Dạ Ngưng nhìn nàng vừa bực mình vừa buồn cười, một phen giữ chặt tay nàng, chạy như điên xuống lầu. Chờ hai người chạy vội tới nhà hàng rồi, nồi lẩu nóng hôi hổi đã được bưng lên. Tiếu Vũ Hàm rất cẩn thận gắp cá viên và măng Dạ Ngưng thích ăn ra, rồi lại thả mấy nguyên liệu khác vào. Buông tay Tiểu Thảo ra, Dạ Ngưng vui vẻ chạy tới, nắm tay Tiếu Vũ Hàm.

Tiểu Thảo cũng đi tới, nhìn cái bát trống trơn của mình, lại nhìn bát Dạ Ngưng, cắn cắn môi, nghiêng đầu nhìn Phong Uyển Nhu. Của em đâu?

Phong tổng quét ánh mắt về phía nàng, nhíu nhíu mày: “Nghĩ cái gì?”

“Hả?”

“Đưa gia vị cho tôi.”

“Dạ……”

Dạ Ngưng tựa vào Vũ Hàm cười không ngừng, Tiếu Vũ Hàm cũng có chút buồn cười, không khí lập tức dịu xuống, tình trạng giương cung bạt kiếm tối hôm qua cũng không xuất hiện nữa.

“Nói như vậy là cô muốn tới bên này?” Cơm ăn được một nửa, Phong Uyển Nhu liền nhìn Tiếu Vũ Hàm nói, Dạ Ngưng ở bên cạnh kinh ngạc nhìn hai người, cái gì? Vũ Hàm muốn tới bên này làm việc, vì sao nàng lại không biết?

Tiếu Vũ Hàm cũng không nghĩ tới Phong Uyển Nhu sẽ đi thẳng vào vấn đề như vậy, liền nhìn nhìn Dạ Ngưng ở bên, gật đầu.

Thực hiếm hoi, Phong tổng nhìn hai người cười cười, lắc đầu: “Chỉ sợ Tiêu tổng sẽ không dễ dàng thả người đâu, có thể nhìn ra được người đó thực sự coi trọng cô.”

Tiếu Vũ Hàm nhíu nhíu mày, lời Phong Uyển Nhu nói đã chạm trúng nỗi lòng cô.

Phong tổng vừa nói xong, Tiếu Vũ Hàm người ta còn không có khản ứng gì, Tiểu Thảo ở một bên đã bị nghẹn, cầm lấy cốc coca bên cạnh uống vội. Ô, Phong tổng uy vũ, nhất định phải giữ Ngưng Ngưng và Tiếu tỷ tỷ ở lại cho em!

Tiếu Vũ Hàm không nói nữa, Phong tổng cười cười cũng không tiếp tục đề tài này, Dạ Ngưng nhìn nhìn Tiếu Vũ Hàm, biết không phải lúc để hỏi nên cũng cúi đầu chuyên tâm ăn thịt, chỉ là trong đầu lại luôn hiện lên vẻ mặt tức giận của Tiêu Mạc Ngôn sau khi biết Tiếu Vũ Hàm sẽ đi ăn “máng” khác.

Cơm nước xong, Dạ Ngưng và Vũ Hàm cũng sẽ không trở về công ty nữa, thu dọn đồ đạc đi tới sân bay, kiểm tra vé, lên máy bay, thắt dây an toàn xong xuôi rồi, Dạ Ngưng cười cười, nhẹ giọng nói: “Vũ Hàm, về nhà thôi.”

“Ừ.” Tiếu Vũ Hàm nắm tay Dạ Ngưng, mười ngón đan xen, siết chặt. Khoảnh khắc lúc máy bay cất cánh, trái tim Dạ Ngưng cũng theo đó mà bay lên, rời đi đã từ lâu lắm, rất nhớ, nhớ cha mẹ, nhớ lão Đại, nhớ các bạn bè, đương nhiên, nhớ nhất chính là căn nhà nhỏ của nàng và Vũ Hàm. Có Vũ Hàm ở bên, nàng rốt cuộc cũng không còn cô đơn nữa.

Dạ Ngưng không vẻ được lâu, thức ăn trong dạ dày đã bắt đầu phân giải, carbon diocid dần dần tràn lên não, trong cơn buồn ngủ, cảm giác đầu bị ai đó chuyển qua một bờ vai mềm mại, Dạ Ngưng mơ màng cọ cọ, kêu một tiếng “Vũ Hàm” liền ngủ say như chết. Tiếu Vũ Hàm nghiêng đầu, nhìn gương mặt đang say ngủ của Dạ ngưng, vuốt ve mái tóc nàng.

Cho tới giờ cũng chưa từng ngồi máy bay nhanh như vậy, Dạ Ngưng cảm giác như thể mình bất quá chỉ vừa chớp mắt một cái, mở mắt ra liền đã đến Bắc Kinh. Máy bay hạ cánh, cởi khăn quàng cùng mũ nhét vào túi, Dạ Ngưng lôi kéo Tiếu Vũ Hàm vội vàng đi ra ngoài.

Ơ, không ngờ còn có người tới đón.

Dạ Ngưng không thể tin được đứng ngẩn ra tại chỗ, nhìn Tiêu Mạc Ngôn giữa trời đông đeo kính râm một thân áo khoác lông màu đen. Tiếu Vũ Hàm không biết vì cái gì Dạ Ngưng lại không đi, liền nghi hoặc nhìn nàng một cái, theo ánh mắt của nàng nhìn lại, khóe môi liền nhếch lên: “Tiêu tổng.”

“Ai ui, không dám, tổng giám đốc Tiếu.” Tiêu Mạc Ngôn tiến lên mấy bước, dùng đôi kính râm của mình hướng về phía Dạ Ngưng.

Dạ Ngưng kinh ngạc nhìn cô, đánh giá thân ảnh mình được phản chiếu trên đôi kính râm có chút vặn vẹo kia, Dạ Ngưng giơ tay vẫy vẫy trước mắt cô: “Tiêu tổng, có bị mù không thế? Vũ Hàm ở bên kia mà.”

!!!

_Hết chương 98_
=====================
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna